Vợ Yêu!!!Voz Full

Vợ Yêu!!!Voz Full

Tác giả : hoanganh16ng2

Nguồn : 4rum Voz

Chap 1:

Tôi năm nay 16 tuổi tính tình vui vẻ, hay nói, hay cười,hiền lành nhưng một khi đã máu điên nổi nên thì đừng hỏi bố cháu là ai. Nhớ lại hồi năm lớp 9 trong một lần đi ăn liên hoan với lớp có gặp mấy anh trẻ trâu xăm trổ đầy mình ra xin đểu tiền. Tôi là tôi gét nhất cái bọn này, không tu chí làm ăn mà cứ giở trò giang hồ vườn xin đểu người đi đường. Chúng tôi bảo không có tiền để bọn chúng không làm phiền nhưng ai ngờ chúng bám dai như đỉa. Tức quá tôi lấy điện thoại ra gọi cho ông anh họ nổi tiếng đâm thêu chém mướn trên đất này. Vừa nói xong địa điểm thì 1 thằng nhảy vào cướp điện thoại rồi cho tôi một đạp vào bụng đau thấu trời xanh. Máu nóng trong người nổi nên định ăn thua đủ với chúng nhưng lũ bạn ngăn lại. Bọn chúng thấy thế cười hả hê mà không biết có chục con xe máy đang tiến lại gần mình. Lúc này thấy cứu viện đến nên tôi cầm thanh gỗ gần đấy đứng dậy cho cái thằng vừa đạp tôi một gậy vào đầu, lực mạnh đến mức thằng bé chảy máu đầu mà không kịp phản ứng. Đúng lúc này mấy ông anh cũng nhảy vào cho bọn kia một trận lên bờ suống ruộng. Tôi có cái tính dù bị đánh thế nào cũng chỉ nhằm 1 thằng mà đánh. Đánh hăng tới mức bọn bạn phải ra ngăn vì sợ có án mạng sảy ra.

Tôi thì có cái tính nói chuyện rất phũ nên suốt 16 năm qua vẫn chưa thể thoát được kiếp F.A. Haiz. Nhưng rồi đến một ngày đã thay đổ cuộc sống của tôi. Cái ngày mà đến bây giờ tôi cũng không muốn nó xảy ra vì nó bắt đầu cho một chuỗi ngày đau đầu vì chuyện tình cảm.

Chap 2
Reng…reng….reng
Tiếng chuông đồng hồ đánh thức tôi dậy sau một đêm dài. Đứng dậy làm vệ sinh cá nhân để chuẩn bị cho một ngày quan trọng. Ngày đâu tiên của tôi ở trường cấp 3. Trường mới, bạn mới, thầy cô cũng mới, cái gì cũng mới nên tôi tự thưởng cho mình kiểu tóc mới. Cái kiểu để mái bằng rồi moi xung quanh làm tôi tôn vinh được khuôn mặt mình nên làm tôi phải gọi là khá là ngon xịt thêm tí Boss vào thì thôi rồi lượm ơi gái theo cứ phải sếp hàng dài.
Ra ngoài bến chờ chiếc audi huyền thoại đến đón trước ánh mắt ngưỡng mộ của chị em phụ nữ. Họ cứ nhìn tôi và họ cười làm tôi chả hiểu cái mô tê gì cả. Xe bus đến cũng là lúc những suy nghĩ viển vông của tôi chấm dứt. Nhưng chả hiểu sao khi nên xe thì càng có nhiều ánh mắt như vậy hơn làm tôi phát cáu. Suống xe bus trong khi còn tận 3 tuyến nữa mới tới trường vì ánh mắt và nụ cười của mấy người trên xe bus. Đi bộ tới trường trong khuôn mặt như bánh đa ngâm nước. Đang đi thì ùm. Ai đó đã đâm vào tôi làm tôi vấp ngã xuống đất làm bẩn hết cái áo trắng mới mua chuẩn bị cho buổi học ngày hôm nay mà đứa đi xe kia lại nỡ lòng̃ phá hủy nó.
Tôi tức giận định ăn thua với đứa đâm tôi thì tôi chết đứng khi người đó là con gái mặc áo trường tôi và cũng rất xinh.

-X…i…n…l…ỗ…i mình không cố tình.
-Ừk. Không có gì -Tôi làm mặt ngố trong khi 30s trước còn muốn ăn thua đủ với người đã đâm vào tôi. Đúng là dại gái

Nhỏ này bỗng nhìn tôi rồi khuôn mặt ửng hồng.

-Cậu quên….-vừa nói nhỏ vừa chỉ vào cái khoá quần, tôi cũng không ngu mà không hiểu nhỏ đang nói gì. Mặt tôi chuyển sang màu đỏ, tôi quay sang hướng khác để kéo cái khoá quần lên, thì ra sáng nay mọi người có thái độ như vậy là do tôi chưa kéo khoá quần. Haiz.

-Ư Ư, cám ơn cậu- Tôi quay sang khi kéo xong cái khoá quần.
-Mà cậu cũng học xxx à?
-Ừh. Mình cùng trường nhau thì phải.
-Nên đây mình đèo, sắp vào lớp rồi, bạn học lớp nào.
-Mình học lớp 10A6. Bạn cứ đi trước đi.
-Cùng lớp luôn, mà chưa ai dám từ chối lời mời của tớ đâu, cậu là người đầu tiên đấy. Mình tên Mai còn cậu tên gì?
-Mình tên HA.
-Thôi, nên xe đi mình đèo đi, sắp muộn học rồi – Nhỏ Mai đi xe đạp điện nhé.
-Ừ, thế cũng được, cảm ơn cậu.

Tôi và Mai đi trước bao nhiêu ánh mắt gato có, ghen gét có, đúng là đi với hot girl khổ thật.

Chap 3

Vừa bước vào cửa lớp đã nghe thấy mấy mẹ trẻ ngồi chém gió với nhau, nhìn xung quanh lớp chả thấy đứa nào quen cả. Chắc lại một mình một đảo rồi. Nhỏ Mai thì khá hơn tí, vừa vào lớp đã được mấy anh chàng chào đòn như người nổi tiếng. Tôi bước suống bàn gần cuối gần cửa sổ còn Mai ngồi bàn thứ 3 cạnh cô bạn nào đó của mình, đây là một góc khuất mà giáo viên khó có thể nhìn thấy nên có thể dễ dàng ngủ trong giờ mà không sợ bị phát hiện. Nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy cảnh phố xá đông người qua lại, chen lấn xô đẩy nhau, ai cũng muốn mình đi trước, không ai nhường ai cả, phải chăng mỗi người nhường nhau một tí thì đã không có cảnh bon chen thế này rồi không. Đang mải suy nghĩ linh tinh thì có 1 bóng dáng quen thuộc tiến gần về chỗ tôi, đó không phải là Mai mà là cô bạn đáng yêu, nhí nhảnh của tôi.

-Tồng yêu sao đi học không rủ vợ- Đây là cách chúng tôi xưng hô, tuy không yêu nhau nhưng chúng tôi phải giả vờ như thế vì không muốn đám vệ tinh của Xu làm phiền. Đến bây giờ đó là thói quen rồi, chúng tôi còn gọi thế khi ở nhà, bố
mẹ Xu muốn tôi làm con rể nên cũng không phản đối cách xưng hô của chúng tôi thế nên tôi gọi bố mẹ Xu là bố mẹ vợ luôn. Còn bố mẹ tôi thì đi công tác suốt nên không có nhiều thời gian mà để ý 3 cái chuyện lặt vặt này đâu, 1 tháng họ về 1 lần gửi tiền rồi lại đi. Họ làm tôi thiếu thôn tình cảm gia đình. Đây cũng là một lí do của việc tôi và gia đình Xu lại xưng hô như vậy. Nhưng hình như cả lớp đang nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên 1 phần vì câu nói vừa rồi, một phần vì Xu đang ôm lấy cổ tôi rồi thơm vào má như cặp tình nhân đích thực, nhỏ Mai cũng nhìn tôi rồi quay ra chỗ khác. Xung quanh cũng có những lời bàn tán, nào là:

-Nhỏ kia xinh quá mày ơi!
-Hoa nhài cắm shit trâu!
-Thằng kia thế mà ngon…
-Sao con nhỏ kia trắng thế, ước gì tao được như nó….

Chỉ đến khi cô giáo vào thì những lời bàn tán mới không còn, cô chủ nhiệm tôi nhìn khá trẻ, khuôn mặt phúc hậu luôn luôn giúp đỡ học sinh. Cô dậy môn Vật Lý. Đây cũng là lý do vì sao điểm lý lớp tôi luôn cao. Cô cho cả lớp giới thiệu về mình đang đến hồi gay cấn thì thầy giám thị đi suống kèm theo 2 đứa học sinh, 1 trai 1 gái. Sau khi trao đổi thì cô dắt 2 đứa học sinh vào, tim tôi nhưng reo nên vì sự sung sướng vì thằng con trai đang đứng kia không ai khác mà là thằng bạn thân nhất của tôi nhưng phải giữ bình tĩnh vì đang ở trong lớp học.
Cô xếp cho 2 đưa đấy ngồi dưới chỗ tôi vì còn 1 bàn chống. Phải miêu tả cảm xúc của tôi như kiểu đang đi đường mà nhặt được một cọc tiền 500k ý. Nó đi qua tôi mà làm mặt lạnh lùng boy không thèm nhìn tôi, thấy thế tôi đưa tay ra đấm phát vào tờ rym nó, nó né được rồi quay ra nhìn tôi cười đê tiện:

-Ấy! Đại ca đừng nóng
-Gặp đại ca mà không Chào thì đáng tội gì? Tý mày chết với thầy…
-Ấy chết, em đùa
-Đùa cũng chết. Kaka
-Anh HA, mất trật tự, ra ngoài đứng cho tôi- Cô chủ nhiệm nói đích danh tên tôi ra làm cả lớp nhìn tôi rồi một lần nữa tôi lại là tâm điểm của sự bàn tán. Đi ra ngoài cửa lớp trong ánh mắt đồng cảm có, căm gét có, hả hê có. Trước khi đi tôi còn ném cho thằng Hải ánh mắt căm thù mà không quên tặng nó một câu

-Tý chú chết với anh. Gừz

Chap 4
Sau khi phơi mặt trước cổng lớp 20 phút thì trống trường cũng vang nên kết thúc tiết học cũng là lúc tôi được tha bổng. Giáo viên vừa bước ra khỏi lớp, tôi lao vào lớp như một thằng điên đến chỗ thằng Hải. Nhìn thấy tôi thì nó dở thái độ cầu hòa cười đê tiện.

-Đại ca hôm nay đẹp gái thế.
-Này thì đẹp gái- Vừa nói tôi vừa lấy tay đấm liên tục vào nưng nó. Nó vừa chạy vừa kêu làng kêu nước làm nhỏ ngồi cùng bàn cũng phải phì cười. Sau một hồi combat thì cả 2 thằng nhìn nhau cười như những thằng điên. Anh em chúng tôi là vậy, Vừa đánh nhau xong là có thể tươi cười với nhau ngay.Chúng tôi sống với nhau vì tình cảm chứ không phải vì tiền. Quen nhau từ khi học cấp 1. Đã từng vào sinh ra tử với nhau, nếu ai hỏi tôi “Ai là người hiểu tôi nhất” thì tôi khẳng định là thằng Hải mà không cần suy nghĩ.
Bây giờ tôi mới để ý là nhỏ ngồi cùng bàn thằng Hải cũng xinh xắn dễ thương nhưng hình như hơi chảnh. Cả buổi chả nói câu nào. Quay suống bắt chuyện với nhỏ.

-Cậu tên gì ????
-……..
-Sao mình hỏi cậu không trả lời – Đúng là chảnh thật.
-Đây là em họ tao, nó vừa từ trong Sài Gòn ra, nó không thích nói chuyện với người lạ -Thằng Hải nói với tôi.
-Trang, Kia là HA bạn thân của anh, nó không phải người lại đâu- Nó lại quay ra nói với nhỏ kia, hóa ra nhỏ tên là Trang tên đẹp mà chảnh quá.
-Em chào anh ạ, em tên Hoàng Trang mới chuyển từ trong Sài Gòn ra, có gì anh giúp đỡ em hem -Sau khi thằng Hải giới thiệu thì Trang có thái độ khác hẳn, không hề chảnh, giọng Trang thì đậm chất Sài Gòn nghe thật dễ thương và ấm áp làm cho người nói chuyện cảm giác thân thiện.
Ngồi chém gió một lúc thì chống vào tiết vang lên, Xu đang chém gió với mấy bạn bàn trên cũng phải về chỗ vì giáo viên đã vào lớp. Buổi học hôm đấy trôi qua rất bình thường như bao buổi học khác.
Trưa hôm đấy chúng tôi ra quán ăn liên hoan vì buổi học đầu tiên thành công ngoài mong đợi ngọai trừ việc tôi phải ra ngoài của lớp đứng khoe khuôn mặt của mình. Tôi có mời Mai đi cùng nhưng nàng từ chối. Trên chiếc xe đạp điện của Xu mà chiếc nouvo của thằng Hải chúng tôi phóng thẳng ra quán phở gà gần Hồ Gươm. Tôi chở Xu còn thằng hải chở Trang. Ăn uống no say thì chúng tôi ra Vicom Bà Triệu chơi
Vừa vào vicom Xu đã bắt tôi chơi cái trò gắp thú. Khổ nỗi cái trò này bảo dễ thì cũng đúng mà bảo khó cũng không sai. Đa phần dựa vào sự may mắn, và khéo léo. Xu thì bắt tôi gắp bằng được con panda nằm phía dưới. Gắp con nằm trên đã khó mà bây giờ tôi phải gắp con phía dưới thì càng khó hơn. Sau khi đốt hơn 50k tiền xèng và bao nhiêu công sức cuối cùng tôi cũng gắp được con panda cho Xu. Xu vui lắm, cả buổi hôm đấy cứ cầm con panda mà cười như trẻ em được người lớn cho kẹo ý. Còn Trang thì ít nói lắm, cả buổi chỉ nói có vài câu, tôi nghĩ Trang là người sống nội tâm nên ít khi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Buổi đi chơi hôm đó làm nửa tháng lương của tôi bay hơi. Haiz… Chào tạm biệt nhau khi trời bắt đầu tối. Tôi đèo Xu về vì nhà Xu cách nhà tôi có mấy bước chân. Vừa bước suống xe đã thấy tiếng trách móc của mẹ Xu:

-Thằng kún mày đưa con Xu đi đâu mà giờ mới về?
-Dạ! Vợ con nó bắt đưa đi chơi ạ.
-Chúng mày không lo mà học đi, giờ làm học sinh cấp 3 rồi nên cố mà học để mang cái bằng đại học về đây tao được nở mày nở mặt.
-Dạ. Chúng con biết rồi, con xin phép về trước để chuẩn bị đi làm ạ.
-Ở lại ăn cơm rồi về con.
-Thôi để hôm khác ạ.
-Mẹ để anh ấy về đi, anh ấy không muốn thì đừng ép- Xu cũng nói giúp tôi.
-Vâng! Tôi thua anh chị.

Về nhà tắm rửa thay quần áo xong xuôi cũng đã 6h. Nên con AB phóng đến chỗ làm trên đường đi tranh thủ mua cái bánh mì để cầm hơi.
Quên chưa nói với các bác là em có làm oder ở một quán cafe. Em làm ca tối từ 6h30 đến 9h30, lương tháng được 2 triệu. Nói chung là công việc khá tốt. Vừa bước vào quán tôi đã thấy một bóng hình quen quen đang đi với anh quản lý…….

Chap 5

Tôi hơi bất ngờ trước sự có mặt của Mai tại đây trong trang phục nhân viên. Anh L gọi tôi vào giới thiệu cho Mai. Hình như Mai cũng bất ngờ vì sự có mặt của tôi.

-Cậu làm ở đây à?
-Mình làm ở đây được 1 năm rồi. Còn cậu?
-Đây là quán của anh mình mà hihi
-Thế mình phải gọi cậu là cô chủ rồi. Hiu hiu
-Quán của anh mình đâu phải quán của mình. Mình cũng là nhân viên mà, hihi.
-Hai đứa quen nhau à, thế thì hay quá rồi, HA! Em giúp anh để ý Mai nhé! -Anh L nói với bọn tôi.
-Dạ, bọn em học cùng lớp ạ. Em sẽ giúp anh vì đây là công việc của em mà.
-Hihi, thế thì cám ơn A trước nhé, mà nói trước là mình hậu đậu lắm đó.
-Làm việc thôi, cậu định ngồi đó mà vẫn ăn lương à?
-Ừh. Hihi.

Đúng là Mai hậu đậu thật, một buổi tối mà làm vỡ 3 cái cốc, đỉnh điểm là vụ Mai làm đổ cốc trà vào người khách, may là khách quen nên ra xin lỗi rồi thôi. Tôi không thể chịu được nữa kéo mai vào trong.

-Cậu đi làm hay đi phá thế? Trong 1 buổi tối làm vỡ 3 cái cốc, làm đổ trà vào người khách, nói thật cậu hậu đậu hơn tớ tưởng.
-Tớ xin lỗi, lần sau tớ sẽ cố gắng hơn hơn.
-Lần sau, lần sau, con gái ai cũng bảo thế, liệu cậu có làm được không mà nói- Chả hiểu sao tôi lại cáu với Mai.
-Vâng, tôi hậu đậu, tôi ăn hại, đụng đâu hỏng đó, còn cậu thì giỏi rồi, cái gì cậu chả giỏi, tôi dốt được chưa?

Vừa nói Mai vừa khóc chạy ra ngoài làm tôi chết đứng, tôi đã làm con gái khóc ư? Không! Tôi không muốn làm ai phải đau khổ vì tôi cả.Tôi là một thằng khốn nạn. Như vô thức tôi chạy theo Mai, giữ lấy tay cô ấy khi cô ấy định qua đường mà chiếc xe tải đang đi đến. Vì lực quá mạnh nên Mai mất đà và ngã văng về phía tôi, tôi giữ được chân trụ nên không bị ngã nhưng tình trạng bây giờ là cô ấy đang ôm tôi khóc thút thít, vòng tay qua ôm Mai, không những mai không đẩy ra mà còn khóc to hơn làm mọi người đi đường nghĩ tôi là thằng Sở Khanh mà đâu ai biết là tôi vừa cứu mạng cô ấy đâu. Haiz. Không khí trở nên im lặng và người phá vỡ nó không ai khác chính là tôi. Tôi đẩy Mai ra lau đi những giọt nước mắt.

-Xin lỗi vì đã làm cậu khóc.
-Không có gì đâu, mình là người có lỗi mà -Mai có vẻ đã bình tĩnh lại.
-Thế thì mình đi ăn kem đi, coi như mình đền cho Mai.
-Nhưng đang trong giờ làm mà, sao mà đi được?
-Để tớ xin anh L cho -Con gái cứ nhắc đến ăn là như mèo thấy mỡ.
-Liệu có được không vậy.
-Yên tâm đi, ra nhà xe đợi mình nhé.

Không để Mai trả lời, tôi chạy vào xin anh L, sao một hồi năn nỉ ỉ ôi anh cũng đồng ý nhưng phải đưa Mai về trước 10h.
Đèo Mai đi ra hồ Gươm ăn kem tràng tiền, 2 đứa mua 1 hộp kem chạy ra chỗ ghế đá. Mỗi đứa ngồi một đầu ghế còn để hộp kem ở giữa. Mấy thánh F.A chắc hiểu cảnh này. Một lần nữa không khí yên lặng bao trùm, chỉ có tiếng động cơ, còi xe của các phương tiện, xa xa có các đôi tình nhân đang sát cánh bên nhau, gần chỗ chúng tôi có 2 ông bà đang ngồi đấm bóp cho nhau, nhìn họ thật hạnh phúc. Lần này người phá vỡ bầu không khí đó là Mai.

-A và Xu đang hẹn hò à? -Câu hỏi của Mai làm tôi phì cười.
-Tại sao Mai lại nghĩ như vậy?
-Thì sáng nay mình thấy 2 cậu tình cảm và xưng hô vợ chồng mà.
-Để tránh vệ tinh của Mai làm phiền nên bọn mình mới xưng hô như vậy thôi chứ thật ra mình với Xu không phải đang yêu nhau đâu.
-Vậy à. Hìhì

Tôi bất chợt đưa tay nên xoa đầu Mai. Mai ngạc nhiên nhìn tôi nhưng không nói gì. Tôi cũng nhận ra được hành động quá lố của mình nên giật tay lại. Cả 2 quay lưng vào nhau, mỗi người nhìn một hướng và theo đuổi nhưng dòng suy nghĩ riêng. Nhìn đồng hồ cũng khá muộn rồi nên tôi kêu Mai về. Nhà Mai ở Phố Huế còn nhà tôi ở Bà Triệu nên tôi tiện đường đưa Mai về. Căn nhà của Mai được thiết kế theo kiến trúc Pháp. Nó khá đẹp. Trước khi vào nhà Mai còn quay sang nói với tôi:

-Cám ơn về buổi tối, chúc ngủ ngon
-Không có gì, cậu ngủ ngon hìhì.

Tôi về nhà tắm rửa rồi nên giường vắt tay nên chán suy nghĩ về Mai rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay

Chap 6

Reng…reng….reng -5a.m Tiếng đồng hồ đánh thức tôi dậy sau một đêm dài để bắt đầu một ngày mới. Làm vệ sinh cá nhân, đi đôi nike vào rồi chạy ra Hồ Gươm tập thể dục. Vừa đi vừa ngắm boobs của mấy em xinh xinh. Hạnh phúc đơn giản chỉ là thế thôi
6h15 về tới nhà. Tắm rửa thay quần áo xong cũng đã 6h35. Dắt con AB từ trong gara ra qua đón Xu đi học. Hôm nay có hứng muốn đi xe máy đi học. Xu vừa nhảy nên xe là tôi phóng xe đi mất mà không quên chào bố mẹ vợ.

-Con chào bố mẹ, con đưa vợ con đi học ạ.
-Đi cận thận nha con -bố Xu từ trong nhà nói.
-Vâng ạ.

Phóng xe đi đến trước cổng trường gửi xe. Dắt Xu đi ra quán xôi gần trường để ăn. Nếu mấy bác để ý thì con gái thường ăn rất ít và từ tốn như con mèo ý (Đây chỉ là ý kiến của của em nên mấy bác đừng gạch nhé). Tôi ăn xong phần xôi của mình được 10p rồi mà Xu vẫn chưa ăn xong. Thấy gần đến giờ học rồi nên bảo em mang vào lớp ăn tiếp. Gửi tiền cho bác bán xôi, tôi dắt tay Xu vào trường trong ánh mắt gato của biết bao nhiêu thằng con trai khác (TDTT tý ). Vào đến lớp sau khi cất cập sách Xu nhảy nên bàn đầu chém gió mới mấy chị em phụ nữ. Thấy thế tôi cũng ra chỗ mấy thằng con trai bắt truyện.

-Mày tên gì? -Một thằng hỏi tôi.
-HA. Còn mày?
-Hoàng. Mà mày ngon nhỉ? Gấu xinh, xe đẹp.
-Mày thích thì cho mày đấy, nếu đủ bản lĩnh thì cứ thoải mái.
-Được đấy. Mày đưa số nó đây -Đúng là thằng hám gái.
-09xxxx. Đấy, có giỏi thì mày tán đi -Tôi đưa nó số thằng bạn, mà không con bạn cấp 2(thằng này bị gay) cho nó chứ đâu ngu gì mà đưa số em Xu, thế mà nó cũng tin. Ngu không chịu nổi (Hoàng ơi tao xin lỗi)
Ngồi một lúc thì cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhìn ngó xung quanh không thấy Mai đâu, lòng tôi có một cảm giác khó tả, bồn chồn lo lắng. Chạy suống căng tin trường mua nước nhưng mục đích chính là ngó qua nhà xe để tìm kiếm bóng hình thân quen của Mai nhưng không thấy. Thất vọng tràn trề phóng về lớp. Tiếng trống vang nên, thầy giáo vào lớp mà Mai vẫn chưa đến, trong tôi bùng nên một cảm giác lo sợ không biết giờ này em đang ở nơi nào? Chưa bao giờ tôi có cảm giác như thế này. 10 phút trôi qua và thiên thần của tôi cuối cùng cũng đã đến trong tình trạng người ướt đẫm mồ hôi như các cầu thủ đá bóng 1 hiệp thi đấu.Thì ra xe em bị hỏng lên em phải dắt bộ. Bao nhiêu lo lắng trong người tôi được giải toả. Thở phù nhẹ nhõm vì Mai vẫn an toàn, chỉ là do tôi bị hoang tưởng thôi. 3 tiết đầu tiên trôi qua nhanh chóng.
Giờ ra chơi tôi rủ Xu, Hải, Trang với Mai xuống căng tin trường uống nước. Ra tới cổng lớp tôi nháy mắt cho thằng Hoàng kêu nó muốn đi chung với điều kiện nó phải trả tiền nước. Sau một hồi suy nghĩ cuối cùng nó cũng đồng ý.
Vừa suống căng tin gặp ngay mấy ông anh khối 12 đang trêu 3 cô nàng xinh xắn lớp tôi trong khi thằng Hải đang mua nước.

-Mấy ông anh làm gì vậy -Thắng Hoàng cầm tay thằng đang định sờ má Xu.
-Tao làm gì kệ cm tao, mà chúng mày không biết tao là ai à? -Vừa nói nó vừa vênh cái mặt nên nhìn là muốn đấm.
-Tôi đéo cần biết ông anh là ai nhưng mà nếu động vào bạn tôi thì đéo xong đâu -Thằng Hoàng này có vẻ cứng.
-À, Mày ngon, hôm nay tao cho mày biết thế nào là ..Hự… -Chưa nói hết câu thì thằng Hoàng đã cho thằng kia một đấm vào mồm khiến thằng kia ộc hết cả máu mũi lẫn máu mồm.
-Giờ mày muốn gì? Một là cút khỏi đây, hai là tao cho mày nhừ xương tại đây.
-Đ m. Mày ngon. Anh em đánh chết cmnđ -Vừa nói xong thì có khoảng 5 thằng lao tới định đánh thằng Hoàng nhưng tôi nhanh tay ra hỗ trợ nó. Tuy không học võ nhưng do chinh chiến nhiều năm với ông anh nên tôi có dày dặn kinh nghiệm. Nhảy nên cho cái thằng vừa bị đấm cho nó 1 cái đạp, nhanh như cắt chạy ra chỗ võ chai côca cầm lấy 1 chai đậy đánh suống đất làm nó vỡ ra tạo ra những đầu ngọn.

-Thằng nào muốn chết vào hết đây.

Bọn này chỉ là bọn thích thể hiện chứ đâu phải giang hồ. Nghe tôi doạ thế bọn chúng mặt tái mép không còn 1 giọt máu. Trước khi đi thì chúng có để lại một câu.

-Chuyện này chưa xong đâu

Câu nói của thằng kia không biết có ẩn ý gì đây.
Quay sang thì thấy mặt 3 nàng tái mép không còn hộ máu vì lo lắng. Và ánh mắt khâm phục của thằng Hải. Cứ tưởng mọi truyện xong xuôi rồi nhưng ai ngờ đâu….

Chap 7

-Tiết cuối trôi qua nhanh chóng cũng là lúc đám học sinh lao ra như bầy chim vỡ tổ. Tôi cũng thong thả ra về cùng với Xu. Hôm nay thằng Hải với Trang phải làm cái thủ tục gì đó trên phòng hiệu trưởng nên chúng tôi về trước. Mai thì vừa trống xong đã chạy về rồi, chắc có việc bận
Vừa bước ra cổng trường tôi đã thấy khoảng 20 thằng xăm trổ đang bao vây thằng Hoàng và cái thằng cầm đầu không ai khác chính là cái thằng ở căng tin. Quả này thì xong rồi. Thằng Hoàng có giỏi võ đến đâu cũng không thể đập lại bọn chúng. Tôi vào giúp cũng chỉ đập được 4 5 thằng chứ kia có gần 2 chục thằng chứ đâu ít gì. Dù có Lý Tiểu Long tái thế cũng bó tay chấm com. Phen này ăn đòn no rồi. Trong đầu chợt nhớ ra ông anh T. Ông này là ông tôi gọi ở chap 1. Nhấc máy nên và gọi ngay và luôn. Sau một hồi nổ chuông cuối cùng ông cũng bắt máy.

– Mày gọi cái l** gì? Tao đang ngủ.
-Em bị mấy thằng trong trường úp anh ạ.
-Thằng nào? Mày đang ở đâu?
-Trước cổng trường em ạ.
-Trường mày là trường l** nào? Sao tao biết.
-Trường xxx ạ? Nhanh đi anh, em sắp chết đến nơi rồi?
-À, Tao có thằng đệ nhà gần đấy, để tao bảo nó giúp mày.
-Vâng, nhanh hộ em đi anh.
-Tút…tút…tút…..

Quay ra thì thấy thằng Hoàng đang bị úp, máu nóng trong người sôi nên, nhặt lấy viên gạch gần đó, lao đến cho ném thằng vào thằng cầm đầu. Sirô dâu trên đầu nó bắt đầu chảy ra.

-Đ m con chó, đập chết mẹ nó đi -Nó quay sang nói với lũ đàn em của mình.

Tôi bị gần 20 đứa nhảy vào đánh hội đồng, không còn cảm nhận thấy gì nữa, chỉ thấy Xu đang khóc lóc van xin bọn chúng tha cho tôi nhưng chúng vẫn đánh. Rồi có khoảng chục chiếc xe máy đi đến, bọn kia không đánh tôi nữa, tôi ngất đi………………

Tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong 1 căn phòng lạ hoắc bên cạnh là Xu và Hoàng, thấy tôi tỉnh dậy họ mừng như bắt được vàng.

-Đây là đâu thế mày? -Tôi hỏi thằng Hoàng khi thấy Xu đang ngồi múc cháo từ cập nồng ra bát.
-Bệnh viện chứ ở đâu, hỏi ngu.
-Tao ở đây bao lâu rồi?
-Tính đến giờ phút này thì mày ngất được 7 tiếng rồi.
-Ừh. Xe tao mang về chưa?
-Xe của anh em mang về rồi, mà anh ăn cháo này -Xu nói với tôi và đưa bát cháo cho tôi.
-Ừh, còn bọn kia thế nào -Vừa ăn tôi vừa hỏi thằng Hoàng.
-Lằm viện nửa tháng là ít. Mai mày thành người nổi tiếng rồi. Thằng đấy là thằng đầu gấu nhất trường đấy, kaka.
-Bọn trẻ trâu không chấp. Mà chú có vẻ không khá hơn anh là mấy nhỉ.
-May là có Anh mày không thì bây giờ tao với mày nằm ở nhà xác rồi. Haha
-Ừh. Mày ăn với tao cho vui.
-Mày ăn đi, tao vừa ăn xong.
-Ừh. Vậy tao ăn nhé. Mà Xu ơi, đừng nói chuyện này cho bố mẹ anh biết nhé.
-Vâng ạ, em không nói nhưng bố mẹ em thì em không biết đâu nhé.
-Ừh, cảm ơn Xu xinh đẹp!
-Không phải nịnh. Ăn đi.

Đang ăn thì bên ngoài có người gõ cửa, Xu ra mở cửa, người đó bước vào làm tôi đang cầm bát cháo trên tay mà rơi suống đất, thấy thế thằng Hoàng dút con dao gọt hoa quả ra.

-Đm, mày muốn gì?
-Dạ, em đến đây để xin lỗi các anh ạ.

Người gõ cửa bước vào không ai khác chính là thằng đánh chúng tôi. Thằng này tên N nhé. Mà nhìn bộ dạng nó lúc này thê thảm hơn tôi gấp hàng chục lần. Cả người không có chỗ nào không quấn băng, nhìn như xác ướp ý. Chắc ông T xử đẹp nó rồi.

-Cút -Thằng Hoàng hét thẳng vào mặt nó.
-Từ nay về sau đừng để tao thấy mặt mày nữa đấy không đừng có trách tao ác. Ok
-Dạ. Em cảm ơn 2 anh ạ. Em chào 2 anh, em chào chị em về.

Đời đúng là không như mơ mà. Đầu gấu ở trường mà bị 2 thằng chân bước chân ráo cho một trận te tua. Thằng N vừa về thì lại có tiếng gõ cửa.

-VÀO ĐI, CỬA KHÔNG KHOÁ.

Lần này là thằng Hải với Trang vào thăm tôi.
Sau một hồi hỏi thăm thì Hải với Trang và thằng Hoàng xin về trước vì gia đình gọi. Trong phòng lúc này chỉ còn tôi và Xu. Những câu truyện phiến bắt đầu được Xu kể. Đến khoảng 9h thì cửa phòng mở mà không hề có ai gõ cửa.

-Đ m, thằng nào đánh mày? -ông L bước vào theo sau là Mai
-Em giải quyết xong suôi rồi anh, chuyện lặt vặt ấy mà.
-Lặt vặt mà mày lằm viện à? Đ m thằng chó đấy là thằng nào?
-Không sao đâu anh, mà sao anh biết em lằm viện? -Tôi nói thế để ông L không đi gây chuyện, ông này quý tôi lắm.
-Không thấy mày đi làm nên tao hỏi con Mai, nó hỏi gọi bạn mới biết mày nằm viện, mất 2 lít cho mấy mụ y tá mới biết mày nằm phòng này đấy.
-Dạ.
-Ăn hoa quả đi cậu -Mai đưa miếng táo cho tôi.
-Mày có phước thật, 16 năm qua anh chưa được nó gọt hoa quả cho ăn mà mày lại được nó gọt cho. Haha
Câu nói đùa của anh L làm Mai đỏ mặt. Tôi không nói gì chỉ phì cười rồi cầm miếng táo ăn ngon lành. Ngồi nói chuyện được một lúc thì Xu quay sang hỏi anh L

-Mai là em gái anh à -Vì thỉnh thoảng tôi có đưa Xu tới quán chơi nên Xu với anh L cũng quen nhau.
-Ừh, nó là em họ anh, hiện đang làm việc ở quán anh.
-Vâng ạ.

Ngồi nói chuyện thêm lúc nữa thì anh L rủ tôi qua Arena chơi. Thấy trong người cũng hơi mệt nên tôi từ chối. Sau khi làm xong thủ tục ra viện tôi chở Xu về và anh L cũng chở Mai về….. Tắm rửa thay quần áo và làm truyện cần làm rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay..

Chap 8

Cuộc sống cứ tiếp tục trôi qua một cách bình thường. Tôi vẫn sáng đi học, chiều đi chơi và tối đi làm. Tôi hay đi chơi với Mai vào cách buổi chiều nên tình cảm tôi dành cho Mai càng ngày càng lớn. Tôi đủ lớn để biết đó là tình yêu chứ không phải một cơn cảm nắng đơn thuần. Mà thằng Hoàng cũng đã trở thành thằng bạn thân của tôi. Bọn trong lớp thường gọi tôi, thằng Hoàng và thằng Hải là nhóm 3 thằng điên.
Thằng Hoàng tính hám gái, cứ thấy gái đẹp là mắt sáng nên như nhặt được vàng. Thằng Hải thì tính rất bựa, ngồi chém gió với nó thì chỉ có đường bay nhà. Còn tôi là thằng cool nhất nhóm Chúng tôi coi nhau như máu mủ. Có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia. Nhỏ Trang cũng hay nói chuyện hơn, vui vẻ hơn, tôi để ý nhỏ này có răng khểnh và núm đồng tiền nên cười rất xinh và duyên.
Kì thi học kì trôi qua nhanh chóng, vì là năm đầu cấp nên tôi có điểm phẩy khá cao. 7,7. Hoàng 7,4 còn thằng Hải 8,0. Nhỏ Mai với Xu được 8,2 riêng nhỏ Trang có điểm phẩy cao nhất lớp. 8,6 hiuhiu
Truyện sẽ không có gì nếu học kì 2 lớp tôi không có học sinh mới. Hôm đấy là thứ 2, tiết đầu lớp tôi được ngồi trên lớp vì không phải xuống chào cờ. Cả lớp đang ồn ào như cái chợ bỗng im lặng vì sự có mặt của cô chủ nhiệm và theo sau là 1 thằng khá đẹp trai.
Cô giới thiệu nó và xếp nó ngồi cạnh Mai vì đứa ngồi cạnh Mai chuyển trường.
Tôi tức lắm, vì nó được ngồi cạnh Mai.
Mà nhìn cái bộ mặt của nó cũng chẳng tốt lành gì. Bọn con gái trong lớp cứ bu lấy nó như ruồi bâu shit. Nhỏ Mai cũng vậy. Từ khi thằng Bảo vào lớp thì Mai không còn thân thiết với tôi nữa, mỗi giờ 5p hay ra chơi tôi rủ Mai suống căng tin thì mai từ chối để ngồi nói chuyện với thằng Bảo. Còn khi thằng Bảo rủ phát là Mai đi luôn. Buổi chiều rủ Mai đi chơi mai cũng từ chối bảo học bài nhưng thật chất đi chơi với thằng Bảo. Thời gian này Xu cũng chơi thân với thằng Hoàng hơn nên tôi chỉ có thể tâm sự cùng thằng Hải và nhỏ Trang. Một hôm tôi rủ Trang đi chơi công viên cho thoải mái đầu óc. Vào tới cổng công viên tuổi trẻ tôi gặp ngay thằng Bảo đang đi chơi với một đứa con gái khác. Đúng là oan gia. Mà chúng nó thì đang âu yếm nhau rất là tình cảm, máu nóng trong người tôi nổi nên khi thấy cảnh đó. Tôi lao vào cho nó mấy đấm. Vì quá bất ngờ nên nó bị tôi đánh cho một trận tơi bời. Phóng xe đèo Trang qua Arena. Bước vào gọi ngay 1 chai chivas 12 mà nhấm nháp lỗi đau. Trang thấy thái độ tôi như vậy cũng im lặng không nói gì. Tôi uống như chưa bao giờ được uống. Uống được nửa chai thì tôi có điện thoại từ Mai.

-Alo.
-Sao cậu lại đánh Bảo?
-Tôi đánh nó thì liên quá đéo gì đến cô, cô yêu nó mà đéo xem cảnh nó âu yếm với con pho huyền nào ở trước cửa công viên kia kìa.
-Cậu đánh Bảo vì cậu ghen.
-Cô nghĩ tôi là ai mà phải đi ghen giống đàn bà bọn cô.
-Cậu…cậu.
-Tôi làm sao?
-Từ nay về sau coi như chúng ta không quen biết, tôi yêu bảo thì đã sao? Còn hơn yêu cái loại đàn bà như anh..tút…tút….

Tôi ném thẳng cái điện thoại suống dưới đất vì cơn tức giận, ngồi dậy tu 1 hơi hết nốt nữa chai còn lại. Cơn khát máu trong người tôi lại nổi nên, mỗi khi tức giận là tôi muốn đánh nhau. Đánh để quên đi hết cái sự đời.
Đúng lúc đấy có 2 thanh niên hổ báo đi đến chỗ tôi gây sự mà không biết mình đã động vào một ổ kiến nửa.
-Đ m mày, thích hổ báo không?
-CÚT…-Tôi quay sang quát vào mặt 2 thằng đó.
-Đ m, mày cứng -Nó định đấm tôi nhưng tôi nhanh tay hơn lấy con dao nhỏ để trong túi quần đâm phát vào chân thằng định đấm. Thằng còn lại thấy vậy cũng nhảy vào tôi nhưng do đi đâm chém nhiều với ông T nên phản xạ tôi cũng nhanh. Đưa dao đâm phát vào bụng nó. Mà em khuyên mấy thím 1 khi đi đánh nhau thì đừng có mà lương tay, thương nó là giết mình.
2 thằng gục suống, máu chảy ra làm cơn khát máu của tôi càng dâng cao. Tôi lấy chân cứ sút liên tục vào mặt nó cho đến khi mấy anh bảo kê quán ra ngăn. Đây là quán do ông T bảo kê nên bọn này biết mặt tôi vì vậy không dám làm gì tôi. Ra quầy thanh toán tính tiền rồi phóng thẳng xe ra về. Lúc này mặt Trang tái mép không còn hột máu. Ngồi sau xe mà cứ ôm chặt lấy tôi vì sợ.
Vừa về đến nhà mở cửa xong là tôi không còn cảm nhận thấy trời đất đâu nữa, tôi ngất đi….

Chap 9

Tôi tỉnh lại cảm thấy mình đang lằm trên sofa phòng khách đầu óc choáng váng, trên chán đang đắp khăn ướt. Trên bàn có một tô cháo và mảnh giấy.

“Khi nào tỉnh dậy cậu nhớ ăn cháo nhé rồi uống thuốc nhé, giờ mình phải về, mai mình sẽ qua”

Đọc xong tôi lại để xuống bàn mà không muốn ăn, mở tủ lạnh lấy chai nước tu một cách ngon lành, nhìn nên đồng hồ đã 3 giờ sáng. Nên trên phòng mở máy tính vào ah thì thấy ngay tin nhắn của ông T.

-Đ m, mày muốn gây chuyện gì nữa đây?
-Gọi điện thì thuê bao.
-Mày bị sao mà đến quán gây sự, nếu không phải quán tao bảo kê thì mày còn mạng không?
-To đầu mà ngu vờ lờ.

Đọc xong tôi cũng rep lại.
-Em xin lỗi!

Sau khi trả lời inbox của ông T xong thì cơn buồn ngủ lại kéo đến, tôi lại thiếp đi.

6 giờ sáng tôi tỉnh dậy bởi tiếng gọi của Trang. Cô nàng gọi tôi dậy để chuẩn bị đi học. Người tôi có vẽ đã khá hơn rồi.

-Sao cậu qua sớm thế?
-Qua sớm vì lo cho ai đó nhưng ai đó đâu có quan tâm.

Đúng là thời gian qua tôi đã làm phiền nhiều đến Trang rồi, Trang luôn quan tâm lo lắng cho tôi nhưng còn tôi luôn thờ ơ đối với Trang. Và hôm nay khi bị Mai phũ tôi mới nhận ra xung quanh mình có rât nhiều người quan tâm đến mình. Như vô thức tôi ôm lấy Trang, ôm thật chặt rồi thì thầm vào tai Trang.

-Xin lỗi, mình là thằng khốn nạn.

Cứ tưởng Trang sẽ đẩy tôi ra nhưng không, Trang vòng tay ôm lại tôi, khóc thút thít.

-Anh là thằng khốn nạn nhưng EM YÊU ANH.

Tôi hơi bất ngờ về câu nói của Trang, Trang yêu tôi ư? Thời gian qua tôi vô tâm đến thế sao khi có một người luôn âm thầm quan tâm theo dõi tôi mà tôi lại đi trao tình cảm của mình cho một người khác. Haiz.

Người ta nói khi ta vấp ngã trong truyện tình cảm cũng là lúc cánh cổng trái tim mở ra một cách rộng nhất. Tôi cũng vậy. Tại sao phải dành tình cảm cho Mai trong khi Mai chẳng coi mình ra cái đếch gì. Thà yêu người yêu mình còn hơn yêu người mình yêu. Có thể bây giờ tôi chưa yêu Trang nhưng tôi sẽ cố yêu, sẽ luôn cho cô ấy hạnh phúc.

-Bây giờ anh chưa yêu em, nhưng anh hứa sẽ yêu em và cho em hạnh phúc. Thời gian sẽ trả lời tất cả. Làm bạn gái anh nhé.

Trang không nói gì chỉ gập đầu rồi bật khóc vì hạnh phúc. Tôi lấy tay lau đi những giọt nước mắt của Trang rồi đặt nên môi cô ấy một nụ hôn, đây là nụ hôn đầu tiên của tôi, tôi nhắm mắt cảm nhận, cảm giác ấm nóng ở đầu môi, môi Trang mềm thật. Vì đó là nụ hôn đầu nên sau 30s thì chúng tôi buông nhau gia và thở phì phò. Cả 2 nhìn nhau rồi cười. Tôi vào trong làm vệ sinh cá nhân, không biết Trang có sợ bẩn không mà đi hôn 1 thằng sáng ngày ra chưa đánh răng nhỉ

Sau 10 phút làm vệ sinh cá nhân và thay quần áo. Lấy tạm con 110i ra dùng tạm (Trưa hôm đấy tôi đi làm lại sim vì cái máy kia vất trên Arena rồi)
Dắt xe ra rồi khoá cửa cẩn thận. Đi đổ xăng xong chở Trang đi ăn phở. Trang cũng ăn rất ít và từ tốn, tôi ăn xong rồi ngắm Trang ăn, nhìn Trang lúc này rất là dễ thương. Trang ăn xong thì tôi lấy cái khăn giấy lau miệng cho Trang, lúc đầu Trang hơi ngại nhưng cũng để yên cho tôi lau.
Phóng xe đến trường rất là like a boss. Trang ngồi đằng sau vòng tay qua cho vào túi áo tôi vì trời đang là mùa Đông. Nhìn chúng tôi không biết có bao nhiêu thằng gato
Gửi xe xong tôi dắt tay Trang vào lớp, vừa bước vào lớp đi qua chỗ Mai thì Mai đứng nên cho tôi ngay 1 tát đau thấu trời xanh, khoé môi tôi bắt đầu rỉ máu.
-ĐỒ KHỐN NẠN….
Sau cái tát và câu nói của Mai thì cả lớp quay ra nhìn chúng tôi há hốc ngạc nhiên.

-Đánh xong chưa?
-Anh….anh…..

Mai dơ tay nên định cho tôi 1 cái tát nữa như không. Trang lấy tay đỡ cái tát đó và bồi thêm cho Mai 1 cái tát khác.

-Cô định làm gì người yêu tôi?

Nếu hành động Mai tát tôi làm mọi người bất ngờ 1 thì việc Trang tát Mai làm mọi người bất ngờ 10. Thằng Bảo định nhảy vào đánh Trang thì bị tôi cản lại. Tôi cho nó một đạp vào bụng làm nó ngã suống. Mai thấy vậy ra đỡ nó dậy mà không quên chửi tôi là thằng khốn nạn. Lòng tôi đau lắm. Tôi quay bước về chỗ mà không nói câu nào nữa. Trang thì đứng lại buông cho bọn kia một câu.

-Đừng có động đến bọn tao không thì đừng trách, bọn mày hiểu chưa.

Thời gian trôi qua thật nhanh chóng, tình yêu giữa tôi mà Trang ngày càng lớn, chúng tôi không có quá nhiều sóng gió trong tình yêu. Noel năm ấy tôi không còn phải cầu mưa nữa, tết thì cũng được nắm tay Trang đi xem pháo hoa, trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào nhất. Valentine chúng tôi tặng quà cho nhau thật là hạnh phúc. Cứ tưởng tình yêu của chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc như vậy nhưng sóng gió ập đến thật bất ngờ.

Xin lỗi mấy bác. Tối qua đi ăn mừng chiến thắng của real nên em không post đc cho mấy bác. Em xin lỗi ạ

Chap 10

Mùa thi học kì II đã bước vào giai đoạn nước rút. Tôi cũng như vậy, chạy đua với thời gian để nhồi nhé kiến thức vào đầu. Càng nhiều càng tốt. Trang học rất giỏi nên thường đến kèm tôi học thêm, mà kèm thì ít mà 2 đứa âu yếm thì nhiều.
-Chồng, cái kia là cái gì? -Trang chỉ vào cuốn abum ảnh thời thơ ấu của tôi.
-Abum ảnh chứ cái gì.

Trang chạy ra lấy cuốn abum và xem. Tôi chợt nhớ ra là trong đấy có rất nhiều ảnh khoả thân của tôi. Chạy ra cướp cuốn abum từ tay Trang nhưng muộn rồi. Trang đã nhìn thấy tấm ảnh khoả thân của tôi. Phen này chỉ có đường chui xuống hố, nhảy xuống sông Hồng mới hết nhục. Mối nhục này bao giờ mới cỏ thể rửa đây. Hiu hiu.

-Nhìn anh hồi bé dễ thương hơn bây giờ, hihi.
-Đừng chọc anh nữa mà.
-Em nói thật chứ đâu có chọc anh.

Suy nghĩ một lúc cuối cùng đã nghĩ ra cách chọc Trang.

-Vợ ơi! -Tôi nói bằng điệu ngọt ngào nhất.
-Hử?
-Chụt.. Anh yêu em -Vừa nói tôi vừa thơm phát vào má Trang khiến mặt Trang đỏ ửng.
-Em cũng yêu anh!
-Nhưng anh còn yêu một người nữa.
-AI? -Trang véo tai tôi, đau vãi cả linh hồn.
-Mẹ anh. Kaka.
-Á à. Hôm nay có người ăn phải gan báo thì phải? -Trang nói rồi nở nụ cười rất chi là nguy hiểm.
-Ấy ấy, anh đùa, đừng nóng -Tôi vừa nói vừa lùi lại 2 tay vào thế thủ.
-Không kịp nữa rồi chồng ơi. -Trang vừa nói vừa tiến gần về phía tôi.
-A…A. Giết chồng làng nước ơi. A….A…A

Trang đè tôi ra cù nách làm tôi buồn cười đến chảy nước mắt. Tôi đẩy Trang ra để thoát khỏi màn tra tấn khủng khiếp, Trang nằm trên giường thở hổn hển, tôi đưa tay nên chạm vào tóc Trang rồi trao cho Trang 1 nụ hôn đằm thắm, Trang cũng hưởng ứng lại nhiệt tình.

-Chồng ơi! Chủ nhật tuần sau qua nhà Vợ ăn cơm nhé. Bố mẹ em muốn gặp mặt anh.
-Hả, ra nhà Vợ á, liệu có bị ăn hành không vậy?
-Yên tâm đi, có vợ ở đây rồi, không ai ăn thịt chồng đâu mà lo.
-Thôi được rồi, vì tình yêu anh sẽ bất chấp tất cả -Tôi bắt đầu tếu.
-Thôi đi ông. Dậy học bài, sắp thi rồi.
-Cho nghỉ tý nữa đi mà.
-Không. Sắp thi rồi nên học hành cho hẳn hoi vào. DẬY….

Tôi dù không muốn nhưng vẫn phải vác ass ra bàn học. Trang dậy tôi môn Hoá mà tôi cứ tưởng như đọc kinh ý. Nào là điều chế NH3, nào là cách phân biệu NH3 (Thím nào giỏi hoá chắc hiểu). Mà cho em hỏi ngu phát. Ngửi este bị ngất. Nếu uống este có sao không nhỉ. Ngày xưa em hỏi giáo viên thì bà kêu cậu thử đi rồi biết. Thím nào giỏi Hoá giải quyết thắc mắc với. Thôi quay lại với truyện.

Buổi kèm học của Trang kết thúc khi gà đã nên chuồng. Học từ 3h đến 6h chiều mà tôi chả nhét được cái gì vào đầu. Nản.

Đèo Trang về xong phóng đi ăn cơm hộp để cầm hơi vì lười không muốn úp mỳ. Cuộc sống thiếu vắng người nội trợ khổ như thế đây 🙁 . Ăn uống no say tôi phóng về nhà, đi đến gần nhà thấy một ngay thằng Hoàng với Xu đang tình tứ với nhau. Lấy máy ra chụp ngay bức ảnh (lúc đấy tôi đổi sang dùng con nokia 6300 hay N70 ý không nhớ rõ nữa) để lấy cái uy hiếp bọn nó.

-E hèm, hôm nay không biết ngày gì mà lại được xem phim Hàn Xẻng miễn phi. Đỏ vãi -Tôi nói giọng tếu để trêu họ.

Xu thấy thế mặt chuyển đỏ cứ rúc vào tay thằng Hoàng.

-Cái anh này, đừng trêu em nữa, em mách Trang đấy.
-Hôhô, thoải mái. Không biết bức ảnh được mọi người biết thì thế nào nhỉ -Tôi đưa bức ảnh vừa chụp được cho Xu và Hoàng xem.
-Biết điều thì vợ chồng chúng mày làm osin không công cho vợ chồng tao một tuần thì tao tha cho.
-Thằng chó, mày chơi anh em à? -Thằng Hoàng lúc này mới mở mồm.
-Trả lời đi, đồng ý hay không? Nhanh đi tao không có nhiều time đâu.
-Thì….
-Được hoặc không được.
-Thì được. Nhưng làm 4 ngày thôi nhé.
-Không mặc cả, ngu thì chết kaka.

Tôi về nhà mà không quên tặng bọn kia một câu.

-Lần sau âu yếm ở chỗ vắng thôi nhé. Chào cặp tình nhân trẻ anh về. Kaka

Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao. hôhô.

Bước vào kì thi trong một tâm trạng tốt và nhờ công kèm cọc của Trang nên tôi làm bài khá tốt. Tối thứ 7 đang ngồi chơi Aoe thì có điện thoại của Trang.

-Blô, tổng đài hỗ trợ người yêu xin nghe -Tôi nói với Trang
-Anh nhớ ngày mai làm gì không?
-Mai á, mai là CN thì nằm nhà ngủ chứ làm gì?
-Anh không nhớ tuần trước em dặn gì à?
-Không -Mặc dù đã biết ngày mai đi ra mắt bố mẹ vợ nhưng tôi vẫn trêu Trang.
-Vậy thì anh ngủ đi nhá nhá… Ngủ cho chết luôn đi… Tút.. Tút… Tút…

Tôi biết là Trang đang giận nên nhắn tin ngay cho Trang.

-Mai mấy giờ thì anh phải qua?
-Qua đâu? -Trang rep lại ngay.
-Qua nhà vợ chứ còn qua đâu?
-Làm gì?
-Vợ rủ chồng qua ăn cơm mà. Hiuhiu.
-Tưởng ở nhà ngủ?
-Chồng đùa tý mà vợ cũng giận kìa. Haha.
-Mai 9h qua nhà vợ. Xong đi chợ luôn. Nhớ mặc quần áo lịch sự đấy.
-OK baby.

Ngồi nhắn tin với Trang một lúc thì tôi chúc Trang ngủ ngon rồi tiếp tục ván Aoe với máy. Đánh một lúc thì chán nên tắt máy đi ngủ chuẩn bị cho ngày ra mắt bố mẹ vợ.

5 a.m tôi thức dậy bởi tiếng báo thức, xỏ đôi Nike vào chạy bộ quanh Hồ Gươm tập thể dục. Ngắm mấy em khủng long mà phiêu vãi. Chạy được 2 vòng tôi về, tranh thủ mua ăn sáng. Thím nào ở Hà Nội chắc biết món xôi xéo. Tôi là tôi kết nhất món này. Ăn vừa ngon vừa rẻ. Về nhà thấy vẫn còn sớm nên thay bộ quần áo lịnh sự nhất, xịt thêm tí BOSS rồi rắt xe ra quán cafe ngồi.

Chọn cái bàn gần cửa sổ để nhìn khung cảnh xung quanh, bất ngờ thấy thằng Bảo đi vào quán với cái đứa con gái hôm nọ thấy ở công viên. Thắng này Sở Khanh tái thế rồi. Tôi định ra dậy nó bài học nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại thôi.
Mai có là gì của tôi đâu mà bận tâm. Rồi Trang lại nghĩ linh tinh. Hơi đâu mà rước hoạ vào thân.
8h45 tôi thanh toán tiền, đi qua bàn của thằng Bảo ném cho nó cái nhìn khinh bỉ. Ra lấy xe phóng thẳng ra nhà Trang. Bấm chuông khoảng 3 phút thì Trang ra mở cửa. Hôm nay Trang mặc bộ váy màu hồng, tóc búi củ tỏi, chân đi dép trong nhà cũng màu hồng luôn. Nhìn Trang rất kute và dễ thương. Đến tôi mặc dù ngày nào cũng gặp nhau mà còn đứng hình mất mấy giây.

-Hôm nay vợ anh xinh quá.
-Không dám, anh dắt xe vào đi, bố mẹ em ở trong nhà ý.

Dắt xe vào sân rồi vào chào 2 bác. Bố mẹ Trang nhìn rất trẻ và đẹp. Người bố phong độ, người mẹ xinh đẹp đảm đang bảo sao người con không như vậy. Kiki

-Cháu chào 2 bác ạ, cháu tự giới thiệu cháu tên là HA ,là bạn của Trang ạ.
-Ừh, chào cháu, cháu ngồi uống nước -Bố Trang tươi cười mời tôi uống nước.
-Cháu học cùng lớp với Trang à? -Mẹ Trang hỏi tôi.
-Dạ. Cháu học cùng với Trang ạ.
-Nhà cháu ở đâu, gia đình có mấy người?
-Nhà cháu ở số xxx Phố Bà Triệu ạ. Trên cháu có một chị hiện đang du học ở Ý ạ.
-Ừh, bố mẹ cháu làm gì vậy?
-Bố mẹ cháu làm ở công ty gia đình ạ.
-Thôi bà, để cháu nó uống nước -Bố Trang nên tiếng giúp tôi thoát khỏi màn tra tấn của mẹ Trang.
-Dạ, cháu xin phép đi chợ ạ -Ngồi uống nước một lúc thì tôi xin phép.
-Ừh, 2 đứa đi cẩn thận.
-Dạ. Con chào 2 bác con với Trang đi ạ

Bạn đang đọc truyện tại 2hi.Us

Chap 11

Tôi đèo Trang ra chợ. Không biết mấy bác đi chợ với gái như thế nào nhưng tôi cảm thấy mình biến thành con culi đích thực. Cả buổi Trang đi từ hàng cá sang hàng tôm không biết đi bao nhiêu vòng. Mặc cả cả tiếng đồng hồ. Kết quả là tôi 2 tay tôi đầy đủ mọi thứ linh tinh, nào là thịt là cá, là tôm là cua. Cái gì cũng có. Về đến nhà tôi theo Trang mang đồ vào bếp rồi ra ngoài với bác trai.

-Con biết đánh cờ tướng không? -Bố Trang hỏi tôi mà giọng đậm chất nam bộ.
-Dạ, cờ tướng con có biết đánh chút ít ạ.
-Hay quá, ra đây đánh với bác vài ván.
-Vâng ạ.

Công nhận là bố Trang là cao cmn thủ rồi. Tôi mất hết quân rồi, trên bàn chỉ còn 1 tướng 1 hậu và 1 xe. Trong khi bố Trang còn hầu như nguyên xe pháo mã.

-Cháu thua rồi.
-Đánh thế là hay lắm rồi.
-Dạ.

-2 bác cháu rửa tay rồi vào ăn cơm -Mẹ Trang nói với bố Trang và tôi.
-Dạ…
Ngồi vào bàn ăn mà tôi tý ngất. Không biết nhà Trang nấu cơm cho mấy người ăn mà trên bàn đếm sơ sơ cũng khoảng 7 8 món.

-Cháu uống biết uống bia không? -Bố Trang hỏi tôi khi mọi người đã ngồi vào bàn.
-Dã, cháu biết uống một ít ạ.
-Hay rồi, bé Trang vào tủ lấy bố mấy lon bia.

Trang đứng dậy mở tủ lạnh lấy ra mấy lon bia haliken mang ra bàn. Bữa ăn bắt đầu, Trang gắp thức ăn cho từng người. Còn tôi mở bia mời bố Trang. Hôm đấy có món sườn chua ngọt, cái món tôi rất thích nên tôi ăn được hẳn 3 bát cơm. Bình thường tôi toàn ăn hơn 1 bát là chán rồi. Còn bố Trang cỏ vẻ thích món cá chép om dưa. Tôi không quen uống bia nên uống có 1 lon là thôi. Ăn uống no say tôi với bác trai ra phòng khác xem thời sự lúc 12h ý. Tôi chả mấy khi xem thời sự nên chỉ ngồi lắng nghe rồi vâng vâng dạ dạ thôi. Biết thế lần sau đi sang nhà Trang thì hôm trước phải ôm một đống báo đọc mới được. Một lúc sau Trang với bác gái đi ra, trên tay là đĩa hoa quả. Đặt đĩa hoa quả suống bàn, Trang ngồi suống bên cạnh tôi.

-Thưa bố mẹ, con có chuyện muốn nói ạ. -Trang bất chợt nên tiếng là 3 ánh mặt còn lại đều quay sang nhìn Trang.
-Có chuyện gì con cứ nói. -Bố Trang đúng là một người điềm tĩnh.
-Dạ…. Con… và… A đang..đang yêu nhau ạ.
-Ừh. Chuyện ấy bố biết rồi.
-Sao bố biết ạ.
-Có bao giờ mày dẫn bạn về nhà đâu, mà nhất là bạn trai chứ. Không phải người yêu thì là cái gì? -Mẹ Trang tiếp lời.
-Thế là 2 bác đồng ý về chuyện tình cảm của chúng con -Tôi đang ngồi lắng nghe cũng phải nên tiếng.
-Lúc đầu 2 bác không đồng ý đâu nhưng nhìn con khá chín chắn, gia cảnh lại tốt nên 2 bác mới đồng ý đấy.
-Dạ, con cám ơn 2 bác ạ. -Tôi vui như nhặt được vàng.
-Chúng mày yêu thì yêu nhưng vẫn phải học hành tử tế đấy nghe chưa. Nếu học hành xa sút là tao cấm , cấm chiệt nghe chưa. Mà quan trọng nhất là đừng làm chuyện bồng bột nha con. -Bố Trang cho một bài văn. Mà tôi đang thắc mắc chuyện bồng bột là chuyện gì nhỉ, mấy thánh trả lời hộ em.
-Dạ, chúng con biết rồi ạ.
-Thôi, thằng kia vào đây làm với bố ván cờ.
-Dạ. -Tôi đơ mấy giây trước cách gọi của bố Trang rồi cũng đi theo bố Trang ra sân sau. Sân sau nhà Trang chồng rất nhiều lan, buổi chưa mà ra đây ngủ thì sướng phải biết.

-Chiếu tướng, hết cờ, haha.
-Cháu lại thua rồi.
-Đánh thế là tốt rồi.
-Dạ.

Nhìn vào đồng hồ đã 3 giờ chiều, tôi xin phép đưa Trang đi chơi.

Trang ngồi sau xe tôi hỏi.
-Giờ đi đâu đây chồng?
-Nóng quá. Mình đi bơi đi.
-Đi bơi á? Bơi ở đâu?
-Bể bơi tuổi trẻ.
-Vâng, tùy chồng.

Đèo Trang đến bể bơi tuổi trẻ. Gửi xe xong thì vào mua vé, thuê 1 cái quần bơi với 1 bộ bikili cho Trang.
Thay đồ xong tôi ra đứng chờ Trang. Tranh thủ ngắm boobs mấy em chân dài 5 phút sau Trang bước ra, tý thì tôi xịt máu mũi, số đó 3 vòng phải gọi là chuẩn đến từng milimét.

-Làm gì mà nhìn em kinh thế? Bộ không đẹp à?
-Không phải là đẹp mà phải gọi là quá đẹp, quá chuẩn.
-Thôi đi ông tướng. Giờ có bơi không?
-Có.. Có.. Phải bơi chứ.

Tôi dắt Trang suống bể 2 mét. Cứ tưởng Trang biết bơi nhưng ai ngời đâu cô nàng này vừa nhảy suống đã chìm suống đáy. Tôi hoảng quá nhảy luôn suống cứu, thì ra Trang không biết bơi. May là tôi suống kịp không thì giờ đã không có cái thread này.

-Tại chồng ý. Huhu
-Sao vợ không nói là không biết bơi? Chồng cứ tưởng là vợ biết bơi rồi.
-Không biết, phải bắt đền.
-Đền cái gì?
-Dậy vợ bơi đi .
-Ừh. Ra bể mét 5 đi. -Làm sao tôi có thể từ chối Trang chứ.

Đi ra bể mét 5 trong bao nhiêu ánh mắt gato ( em TDTT tý)
Đầu tiên dậy Trang bơi ếch để có thể nổi trên mặt nước, Trang học nhanh lắm, mới hướng dẫn 1 tý là có thể nổi được rồi. Học được bơi Trang có vẻ thích lắm, cả buổi cứ bơi quanh bể mà không biết mệt. Có mấy thằng cứ bơi bơi gần vào Trang để lợi dụng nhưng vài thưa mà đòi che mắt thánh, tôi nắm lấy tay thằng định sờ mông Trang.

-Mày muốn gì?
-Bơi chứ làm gì. Hỏi ngu.
-Này thì bơi. Tôi cho nó 1 đạp vào chỗ hiểm nhưng vì ở dưới nước nên không có lực mấy nhưng đủ để nó thốn. Nó chắc cũng sợ nên nó té luôn. Nhìn xem đồng hồ cũng đã 5h30. Thấy cũng bơi đủ rồi nên gọi Trang về. Tắm rửa thay quần áo xong chúng tôi trả đồ rồi về. Ra đến cổng thì lại gặp thằng ôn Bảo đang đi cùng con nhỏ lúc sáng. Đi qua nó lại dở cái điệu cười khinh bỉ.
Đèo Trang về nhà xong tôi cũng về nhà tắm rửa rồi chuẩn bị qua nhà ông T. Hôm nay ông ý khánh thành nhà mới nên mời cơm anh em họ hàng, tôi có rủ Trang đi nhưng Trang không đi. Vừa dắt xong con xe ra ngoài thì gặp ngay Xu với thằng Hoàng, thấy thế rủ luôn chúng nó đi.

-Ê, cặp tình nhân trẻ.
-Sao con cờ hó.
-Mày muốn thành người nổi tiếng đúng k?
-Dạ không, anh có chuyện gì ạ? -Nó thay đổi thái độ nhanh như chong chóng.
-Đi chơi với tao không?
-Đi đâu thế anh -Xu nó với tôi.
-Qua nhà ông T, hôm nay ông ý khánh thành cái nhà mới.
-Dạ.

Thằng Hoàng lúc đầu cũng từ chối nhưng tôi doạ nó thành người nổi tiếng là nó phải đi ngay. Thằng này bị tôi nắm thóp rồi. Haha.

Từ nhà tôi tới nhà ông T phải phóng xe 10 phút. Vì đường khá vắng nên tôi đóng hết ga. Mới nên được có 8 sọi thì gặp ngay 2 anh giao thông đi bồ câu thổi còi. Thôi xong rồi, phát này thì một nụ cười luôn hé, tắt máy suống xe rồi. Nhưng vì tôi quen đường nên tôi quyết định chạy động vượt chốt. May là đi con AB Thái với tay lái cứng nên còn chạy được đi con wave tàu thì chạy bằng niềm tin, có những lúc con bồ câu ngay sát đít xe tôi là tôi phải liều mạng với tử thần, đổ cua khuôn như Valentino Rossi (Tay đua môt số 1 TG) cuối cùng cũng thoát. Mà đhs thằng Hoàng với Xu không bị đuổi mà tôi bị đuổi. Phải chăng 2 thằng đấy gato với vẻ đập chai của tôi ( em TDTT mấy thím đừng )

Đến nhà ông T thì đã thấy xe thằng Hoàng ở đấy rồi, mở kia đi vào, tôi gặp một người khiến tôi bất ngờ tới mức làm rơi cả chai chivas 18 mà bố tôi bảo mang sang tặng ông T, may là không vỡ. May quá

Chap 12

Chap này sẽ có nhân vật mới nhé! Nếu không có người này không biết tình cảm của tôi và Trang có giữ được đến ngày hôm nay không nữa. Người đã giúp chúng tôi nhận ra nhiều điều trong tình yêu nói chung và cuộc sống nói riêng. Em cám ơn chị nhiều lắm.

Gia đình anh T có 2 anh em. Anh T là cả, dưới ông ý có một người em gái bằng tuổi tôi nhưng tôi phải gọi bằng chị. 2 năm trước chị có được gia đình cho đi du học Singapo. Chị tên Thúy. Ngày xưa chị Thúy, tôi và Xu chơi thân với nhau lắm, chị luôn cho mình là nhất, cái gì cũng phải làm theo ý chị, nếu không làm theo thì kiểu gì cũng có án mạng xảy ra bởi cái tính đanh đá của chị.

-Chị về khi nào? Sao không bảo em để em ra đón -Tôi vừa nói vừa chạy đến chỗ chị véo má. Đây là thói quen ngày xưa.
-Nào. Tránh xa tao ra. Tao mới về chiều nay. :camny:
-Lâu rồi không gặp cho em sờ má lúc.
-CÚT! Tao có bạn trai rồi.
-HẢ!!! Thế là em hết hi vọng rồi

-Thằng cờ hó kia. Mày đến đây ăn hay đến tán gái, Thuý đâu xử nó cho anh -Anh T nên tiếng.
-Em xin lỗi. Mấy anh chị tha cho em. Lần sau em không dám nữa đâu ạ
-Muộn rồi cưng ạ.

Chị Thúy cho tôi một trận đòn, làm tôi răng đi đường răng, lợi đi đường lợi. Sau một hồi tra tấn dã man cuốh cùng tôi cũng được tha bổng. Bây giờ mới để ý nhà mới của ông T to thật. Mà thằng Hoàng với Xu từ vừa nãy trả nói câu gì.

-Vợ chồng chúng mày hôm nay đóng kịch câm à? Vui vẻ nên đi
-Không, tao thấy hơi mệt thôi.

Lúc này ông T quay sang nhìn thằng Hoàng.

-Mày là con bố C đúng không.
-Ơ, DẠ, Sao anh biết ạ?
-Cái đ m mày, anh T ngày xưa hay dắt mày đi mua kẹo đây.
-Thì ra là anh. Bảo sao lúc vào em thấy khu này quen quen, mà dạo này anh khác quá, làm em không nhận ra.

Hình như ông T với thằng Hoàng quen nhau thì phải. 2 người cứ ngồi chém gió. Xu thì cũng đang nói chuyện rất vui với chị Thúy, chỉ còn tôi bơ vơ một mình, chán nản đâm ra tôi thành thằng dũng sĩ diệt mồi.

-Thằng kún, mày có bạn gái chưa? -Chị Thúy hỏi tôi.
-Em định tán chị mà, chị có người yêu rồi thì em ở quá đến già, hiuhiu
-Tao hỏi thật. :camny:
-Em có rồi ạ.
-Hôm nào đưa người yêu mày về đây tao xem mặt. Nhanh lên nhé. Tháng sau tao lại bay qua đó rồi.
-Dạ. Mà sao chị đi sớm thế
-Ừh. Uống đi. Đến đâu hay đến đấy.
-Dạ. 2 3 dzô, 2 3 dzô, 2 3 UỐNG.

Bữa tiễc nào rồi cũng phải tàn, hôm đấy tôi uống say quá nên ngủ luôn ở nhà ông T. Khổ nỗi là nhà mới nên ông T chưa chuyển nhiều đồ về, chỉ có 1 cái giường với 1 bộ sofa.
Ông T nhường tôi với chị Thúy ngủ trên giường còn ông ra ngoài sofa ngủ. Vì có tí men rượu trong người nên tôi ngủ rât ngon. Đang ngủ đến nửa đêm tôi thức dậy vì khát nước, thím nào uống rượu chắc biết, rượu háo nước mà. Tỉnh dậy cảm nhận được có người đang ôm mình, tay thì đang chạp phải cái gì mềm mềm. Với tay lấy cái điện thoại xem mình động phải cái gì. Ánh đèn chiếu sáng nến, OH MY GOD! Thứ tôi vừa chạm vào là ngực của chị Thúy, hình như chị không mặc bra. Một nửa trong tôi bây giờ đang muốn sờ tiếp, còn nửa còn lại bảo tôi đi uống nước rồi đi ngủ đi. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng cuối cùng nửa thứ 2 đã thắng.
Xuống nhà mở tủ kiếm chai nước nhưng chả thấy chai nào. Thấy toàn bia, mở uống luôn đang khát, một hơi hết 3 phần 4 lon luôn. Đi nên phòng thì thấy chị Thúy trở mình, ở tư thế này tôi có thể nhìn thấy toàn bộ boobs của chị.
Trong đầu tôi lại phân vân, không biết phải làm gì bây giờ. Thiện tai thiện tai, và cuối cùng tôi quyết định đi ngủ. Nhắm mắt vào mà hình ảnh boobs của chị cứ đập vào mắt. Nếu chị đọc được topic này thì cho em xin lỗi nhé.
Nói thật cái đêm ngủ với chị Thúy không khác gì màn tra tấn đối với tôi. (Thím nào mà mất cảm giác thì em khuyên nên đi kiểm tra giới tính nhé)
Buổi sáng thức dậy nhờ tiếng gọi của chị.

-Dậy đi học cưng. -Vừa nói chị vừa bịt mũi tôi.
-Em dậy rồi. -Tuy nói thế nhưng tôi vẫn cố nhắm mắt ngủ thêm lúc nữa.
-Dậy…. 6h rồi, cưng không định đi học à. -Lần này chị dùng chân đãp tôi suống đất.
-A….A….A em dậy, em dậy rồi.
-Ngoan thế có phải tốt không.

Làm vệ sinh cá nhân xong tôi phóng về nhà như thằng điên, thay quần áo rồi phóng xe qua đón Trang đi học. Phù, may quá vẫn kịp giờ.

Mà thi học kì xong rồi, đi học toàn ngồi chơi mà giáo viên éo cho nghỉ, ngồi ngáp ngắn ngáp dài, hết chém gió rồi lại ngủ. Đổi chỗ cho thằng Hoàng, tôi xuống ngồi với Trang chém gió. Đang chém gió với Trang thì máy có tin nhắn từ số lạ.

-Đang làm gì thế cưng.

Trang thấy tôi có tin nhắn thì giằng ngay cái điệm thoại của tôi.

-Ai đây? -Giọng Trang lạnh như băng
-Không biết, chắc đứa thần kinh nào đi phá người ta ấy mà.
-Thật Không?
-Thật. Mà để chồng rep lại.
-Ừh. Hú hí với con nào thì đừng trách tôi đấy.
-Chỉ hú hí với con này thôi -Tôi chỉ vào Trang.
-Không phải nịnh, mà đưa máy đây để vợ rep tin nhắn cho.
-Này. -Vừa nói tôi vừa đưa Trang cái điện thoại.

Trang cầm điện thoại rồi rep lại ngay.

-AI đấy?
-Thằng ôn này. Chị mày đây.
-Chị nào nhỉ? Em có nhiều chị lắm.
-Chị Thúy mày đây. -Tôi ngó tin nhắn thấy bảo chị Thúy thì tôi lấy lại máy từ tay Trang.

-Chị bảo gì em?
-Chiều đi cafe với chị.

Tôi nhìn sang Trang thấy nàng đang quay hướng khác, chắc đang giận. Đưa cái nội dung tin nhắn cho Trang đọc.

-Chiều đi với chồng nhé.
-Sao không đi một mình đi?
-Có người đang giận kìa, xấu quá.
-Anh kêu ai xấu? -Vừa nói Trang vừa véo vào hông tôi, đau thấu trời đất.
-A. Đau. Anh kêu vu vơ thôi mà. Chiều đi với anh nhé, đây là chị anh.
-Để xem đã -Khi Trang nói câu này tôi đoán chắc là Trang đã đồng ý rồi. Cầm máy nên rep lại tin nhắn của chị Thúy luôn.

-Chiều 3 tại quán cũ chị nhé………

Đi Vincom về gặp trơi mưa nhưng vẫn phải lên post cho mấy thím ạ

Chap 13.

5 tiết học trôi qua nhanh chóng, tôi đèo Trang về mà không quên dặn Trang chiều 2h30 tôi qua đón. Trang chẳng nói gì mà đi thẳng vào nhà. Thấy Trang đi vào nhà tôi cũng phóng về. Ăn uống xong xuôi nhìn đồng hồ cũng đã 1h. Tầm này ngủ cũng không được, thức thì chán nản. Thế là đi thay quần áo rồi phóng thẳng ra quán nét chơi điện tử. Ngày ấy game đột kích mới ra nên nhiều nguời chơi lắm. Tôi cũng thích nhưng chơi vừa vừa không như mấy bạn trẻ suốt ngày ăn trộm tiền để nạp vào xoay báu vật. Hôm nọ em thấy trên ﹾﹾﹾﹾﹾ có đăng bài học sinh lớp 4 ăn trộm sổ đỏ của nhà để đi xoay báu vật đột kích rồi một vài hôm sau bảo là thua chuỗi từ Bk5 lên Bk4 trong LoL. Em chẳng biết đúng hay không. Thanh niên bây giờ manh động quá. Mà nhân tiện em hỏi có thím nào chơi Lol không? Add ních em với. Em đánh gà lắm. Jungle.An_Ngố..

Quay trở lại với truyện ạ. Ra quán nét mà hồi cấp 2 hay chơi. Thấy mấy thằng bạn cấp 2 đang ngồi cày cuốc võ lâm một, còn một vàh thằng cũng đang bắn đột kích. Bật máy ngay cạnh thằng bạn đang chơi cái map đấu dao tên là đấu trường thì phải. Lâu rồi k chơi nên không nhớ.

-Ê cu. Đang chơi phòng nào đấy anh chơi mới
-Anh cái mẹ cháu.TD 6 KÊNH 9 PHÒNG 69. Nhanh còn kịp.
-Ok, đợi anh 3 phút.

2 đừa ngồi chơi đến 2h20 thì tôi bảo về. Công nhận là khi chơi game thời gian trôi nhanh thật.
Phóng xe qua nhà Trang, hôm nay bố mẹ Trang đi làm nên có mỗi Trang ở nhà. Trang bước ra trong trang phục quần bò áo phông cắm thùng, tóc búi cao nhìn rất là năng động.

-Hôm nay vợ xinh hơn hôm qua( câu cửa hiệu của tôi khi gặp Trang)
-Thôi đi ông tướng, tôi nghe câu đấy cả trăm lần rồi.
-Chồng nói thật mà.
-Đi nào. Định ở đây ngắm nhau cả buổi à.
-Ừh, đi thôi bà vợ bé bỏng của anh.

Đèo Trang đến quán cafe. Bước vào quán đã thấy Chị T đã ngồi đấy.

-Chị đến lâu chưa?
-Chị vừa mới tới thôi. Đây là bạn gái em à?
-Vâng. Em quên không giới thiệu. Đây là Trang, bạn gái em. Còn đây là chị Thúy, em của anh T.
-Dạ, em chào chị ạ.
-Ừh em, nhìn 2 đứa đẹp đôi lắm. Cố gắng mà giữ hạnh phúc nhé.
-Dạ, vâng. Mà hôm nay chị có việc gì mà lại gọi em đi cafe thế?
-Thì lâu lâu mới về nước nên chị rủ đi cafe cho vui thôi.
-Em uống gì? -Chị Thúy quay sang hỏi Trang.
-Cho em một sinh tố dưa hấu ạ.
-Ừh em. -Nói xong chị quay sang gọi oder cho 1 sinh tố dưa hấu và 1 cafe đen không đường.
-Chị vẫn nhớ là cafe không đường à?
-Thế ai đã nói với chị cái đắng có cái ngon của nó.
-Công nhận chị nhớ lâu thật. Hìhì.

Tôi và chị Thúy nói chuyện trong ánh mắt ngạc nhiên của Trang.

-Anh thích uống cafe không đường à?
-Ừh, anh bị nghiện món đấy
-Sao em không biết nhỉ?
-Có bao giờ em đi cafe với anh hay hỏi anh đâu mà em biết.

Đang nói chuyện với Trang thì có người đi đến, chị Thúy tỏ vẻ vui mừng khi thấy người đấy. Người đấy ngồi xuống, bỏ cái kính ra. Tôi như chết lặng khi đứng trước mặt mình là nhỏ hay đi với thằng Bảo. Đúng là trái đất nhỏ thật.

-A. Đây là bạn chị, tên Hiền. -Chị Thúy nói với tôi
-Còn Hiền, kia là A , em họ tao, còn đứa bên cạnh là Trang, người yêu nó. -Chị Thúy gọi thêm 1 cốc sinh tố rồi giới thiệu tiếp.

-Không cần phải giới thiệu nhiều đâu mày. Tao không thích quen 1 thằng não ngắn thích đánh nhau mà thôi.
-Cô nói ai não ngắn? -Tôi không kiềm chế được cảm xúc khi có người xúc phạm mình.
-Nói linh tinh. Trúng ai thì chúng. Mà cậu tự nhận cậu não ngắn à. Haha.
-Cô.. -Tôi phải kìm chế cảm xúc.
-Nếu vậy hôm nay tôi cho biết sự thật. Cái thằng người yêu cô là thằng sở khanh.

Bốp… Chưa nói hết câu thì nhỏ cho tôi 1 cái tát in dấu 5 ngón tay trên mặt.

-Anh không có quyền xúc phạm Bảo.
-Xúc phạm. Haha. Tôi phải đi đổ oan cho người khác ư. Đã thế tôi chứng minh cho cô thấy.
-Trang ơi, em gọi cho Mai bảo Mai với thằng Bảo qua đây được không?
-Dạ. Để em gọi.

Sau một hồi Trang năn nỉ ỉ ôi cuối cùng Mai cũng đồng ý.

-Cô cứ đợi mà xem. Kịch hay ở phía trước.

Chị Thúy thì chả hiểu cái mô tê gì nên mặt đần ra.

-Mấy đứa đang nói chuyện gì thế? Tao chả hiểu cái gì hết.
-Chị cứ ngồi đây. Một lúc nữa rồi chị sẽ hiểu thôi.
Đợi tầm 30 phút thì bên ngoài có một bóng hình quen thuộc đi đến. Đó không ai khác chính là Mai. Đi bên cạnh là thằng Bảo. 2 đứa ôm eo nhau rất tình cảm. Tôi bảo Trang chạy ra đón họ. Đi đến bàn tôi cả 2 người như chết đứng. Tôi nghĩ Mai bất ngờ vì sự có mặt của tôi. Còn thằng Bảo bất ngờ về sự có mặt của Hiền. Tôi quay sang nhỏ Hiền nở nụ cười nhếch mép.

-Thế giờ cô tin chưa?

Hiền không nói gì đứng dậy cho thằng kia một cái tát nổ đom đóm. Rồi bỏ đi. Trước khi đi Hiền còn tặng thằng Bảo một câu.

-Thằng khốn nạn. -Tôi nhớ là câu nói này Mai từng nói với tôi. Hôm nay tôi lại được nghe từ miệng Hiền nói với thằng Bảo. Trong lòng tôi đang vui lắm. Haha.

-Chuyện này là thế nào? -Mai hỏi thằng Bảo.
-Thằng người yêu của cô là thằng sở khanh như tôi đã nói.
-đ m thằng chó. Tao động chạm đéo gì đến mày mà mày phải 5 lần 7 lượt phá đám tao. -Vừa nói nó vừa vung tay nên cho tôi một đấm. Vì quá bất ngờ và lực quá mạnh nên tôi không né được. Kết quả là sirô dâu từ mồm tôi chảy ra. Chưa kịp bình tĩnh thì thằng Bảo ăn ngay 1 cái cốc vào đầu. Và thủ phạm không ai khác chính là chị Thúy. Máu trên đầu nó cũng bắt đầu chảy ra.

-Đm thằng chó. Mày đánh ai đấy. Mày đeo xứng đáng làm đàn ông -Bà này ngày xưa nổi tiếng đanh đá.
-Mày nhớ mặt tao đấy. Chuyện này chưa xong đâu.
Tôi không nói gì chỉ cười nhếch mép.
Trang thì lo lắng cho tôi cứ xoay bên này xoay bên kia xem bị thương có nặng không. Tôi vui lắm. Vui vì có người quan tâm lo lắng cho tôi và tôi đã vạch mặt được thằng Bảo. Nhưng tôi đâu ngờ rằng thằng này sẽ trả thù tôi.

Chap 14

Tối hôm đấy tôi về nhà trong tâm trạng rất vui. Về tới nhà mở điện thoại ra thấy tin nhắn từ số lạ..

-Xin lỗi và cám ơn cậu. -Tôi đọc tin nhắn mà chẳng hiểu cái gì, tôi rep lại ngay.
-Ai đấy? Hình như nhầm số rồi.
Một lúc sau cũng chẳng thấy ai nhắn tin lại. Tôi cũng kệ. Không quan tâm. Mở máy tính nên vào võ lâm II đi PK tý. Ngày xưa tôi chơi thiếu lâm quyền. Lên 7x thì bỏ. Giờ chẳng nhớ ních là gì nữa. PK chán lại chuyển sang chơi gun rét. Nói chung là ngày đấy game gì hay hay là tôi cũng phải chơi thử.
Chơi đến 10h tắt máy đi ngủ. Vừa nhắm mắt vào thì thấy có tin nhắn.
Mở ra thì là tin nhắn của Trang.
-Ngày mai chồng không phải qua đón vợ đâu. Mai bố vợ đèo đi rồi.
-Ừh. Chồng biết rồi.
Vừa để vất máy xuống đầu giường thì tiếng tin nhắn lại vang lên. Với tay cầm điện thoại. Lại là số lạ.

-Xin lỗi cậu nhé.
-Ai đấy? -Tôi rep lại luôn.
-Cậu xoá số mình rồi ư?

Tôi cũng ngờ ngợ ra là ai rồi. Từ trước đến nay tôi chỉ xoá mỗi số của Mai trong danh bạ của mình thôi.

-Mai à?
-Ừh. Mình đây, cám ơn cậu nhé.
-Hôm nay có người rảnh rỗi nhắn tin cho thằng khốn nạn ư? Haiz. -Tôi nhắn tin kiểu châm biếng.
-Mình xin lỗi. Mình sai rồi. Mình vẫn là bạn nhé.
-Câu đấy để giành cho thằng khác đi. Thằng này không cần. Thế nhé. Tôi không rảnh mà nhắn tin với cô.

Tôi vất điện thoại xuống đầu giường. Chuông tin nhắn với chuông cuộc gọi vang lên liên tục. Mở máy ra thì toàn từ số lạ. Bực mình quá tắt nguồn rồi vất sang một bên rồi tìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy như bao ngày khác. 5h dậy làm vệ sinh cá nhân rồi chạy bộ quanh hồ gươm ngắm mấy em khủng long.
6h về nhà tắm rửa rồi xuống lấy xe. Hôm nay đẹp trời tôi lại thích đi xe đạp. Dắt con xe cà tàng ra đạp đi học.
Vừa bước vào lớp thì Mai đã bước đến chỗ tôi đưa tôi tờ giấy. Tôi cũng chẳng quan tâm. Không cầm nhưng Mai cứ nhét vào cập tôi. Sợ Trang hiểu lầm nên tôi cầm tờ giấy đó vất thẳng vào thùng rác trong ánh mắt ngạc nhiên của Mai.

-Cậu có nhất thiết phải làm như thế không?
-Ai phũ ai truớc. Tóm lại là đừng làm phiền tôi nữa. Thế nhé.
-Tại sao cậu phải như thế? -Những giọt nước mắt bắt đầu rơi.
Tôi không nói gì chỉ cười nhếch mép rồi đi về chỗ. Mấy đứa tới lớp sớm nhìn tôi như kiểu tôi là thằng sở khanh ý.
Tầm 5 phút sau Trang bước vào lớp. Thấy Trang bước vào tôi chạy ngay đến chỗ Trang rủ Trang đi ăn sáng. Xuống căng tin trường mua 2 hộp xôi và 2 hộp sữa cho tôi và Trang. Ăn uống xong chúng tôi vào lớp. Bước vào lớp thì cả Trang và thằng Bảo ném cho tôi ánh mắt tức giận. Không quan tâm. Tôi phóng thẳng xuống chỗ thằng Hoàng với thằng Hải ngồi chém gió. 3 thằng ngồi chém gió được một lúc thì tiếng trống vào tiết vang lên. Tôi chán nản bước về chỗ mà gục mặt xuống bàn làm một giấc. Đang yên vui giấc nồng thì Xu ngồi bên cạnh gọi tôi dậy. Tưởng có vụ gì hót hoá ra là cô chủ nhiệm đọc danh hiệu học sinh. Tôi với thằng Hoàng học sinh tiên tiến. Xu, Trang và thằng Hải học sinh giỏi. Mai học sinh tiên tiến, còn thằng Bảo học sinh trung bình. HKI Mai học sinh giỏi như từ khi yêu thằng kia Mai bỏ bê việc học nên cả năm chỉ được học sinh tiên tiến. Nghe xong tôi lại gục mặt xuống bàn tiếp tục giấc ngủ ngàn vàng của mình.

Buổi học hôm đấy trôi qua. Thế là chỉ còn 7 ngày nữa là tới ngày bế giảng.
Xuống nhà xe dắt con xe cà tàng của mình ra ngoài cổng đợi Xu rồi về chung vì hôm nay bố Trang đến đón để đi ăn đám gì ý.
Đang đợi Xu thì có khoảng chục thằng to cao đen hôi và thằng cầm đầu là thằng Bảo tiến đến chỗ tôi. Thằng nào cũng cầm một cái bao vợt cầu lông. Biết là có biến rồi. Tôi rút vào trong trường. Định rút điện thoại ra gọi cho ông T nhưng chợt nhớ ra là sáng nay để điện thoại ở nhà. Thôi xong rồi. Phen này thì chắc là mất cmn xác rồi.
Đúng lúc này xu với thằng Hoàng từ trong lớp bước ra, theo sau là thằng Hải với Mai. Chắc họ có việc gì quan trọng nên họ ở lại. Vừa thấy mặt xu tôi chạy ra hỏi mượn ngay máy. Nhưng máy xu hết pin. Quay sang mượn máy thằng Hoàng thì nó cũng bảo hết pin. Thằng Hải thì không dùng điện thoại. Chỉ còn mỗi Mai, tôi đang phân vân, không biết có nên mượn hay không. Thì có một bàn tay đưa cho tôi cái điện thoại. Tôi cầm lấy và bấm số ông T mà không quên cảm ơn.

-Alo. Ai đấy.
-Em. HA đây. Anh giúp em với. Có mấy thằng gọi hội đánh em ở trước cổng trường ạ.
-Đ m. Giờ tao đang ở Hải Phòng, đâu có nhà. Mày gọi cho cái Thúy đi.
-Vâng. Anh đọc cho em số chị thúy với.
-098xxxxx.
-Dạ. Em cảm ơn anh

Xl. Lap em hỏng phải ra quán nét mới post đc ạChap 15Sau khi xin được số chị Thúy tôi gọi ngay cho chị. Các bác đang thắc mắc tại sao lại gọi cho chị Thúy đúng không. Tôi quên chưa giới thiệu là chị Thúy có một người bố nuôi có máu mặt nên chị đấy có thể huy động người bất cứ lúc nào.-Alo. Ai đấy? -Cái giọng ngái ngủ. Đúng là cú đêm mà.
-Em. HA đây.
-Ừh. Có chuyện gì k?
-Em bị thằng Bảo hôm qua gọi người đến đánh ạ. Chị gọi hộ em mấy người ra đập chết cmn đi.
-Mày đang ở đâu?
-Trước cổng trường xxx ạ.
-Đợi đấy. 10 phút nữa tao qua.
-Vâng. Nhanh đi chị. Tút…tút…tút

Trả điện thoại cho Mai mà không quên cám ơn lần nữa.

-Thằng Bảo gọi người đánh cậu?
-Ừh.
-Thằng khốn nạn.

Tôi không nó gì chỉ cười nhếch mép. 10 phút sau chị Thúy đến cùng với khoảng chục mạng nữa. Chị gọi điện bảo tôi ra ngoài. Thằng Bảo thì chưa biết là tôi đã có cứu viện nên tôi vừa ra là nó rút trong bao ra 1 con tông 60 nhảy vào phang tôi. Vì đã chuẩn bị tâm lý nên tôi né được mấy đòn của nó. Thấy vậy chị Thúy ra hiệu cho mấy anh kia nhảy vàng phang bọn nó. Vì toàn dân đâm thuê chém mướn nên bọn kia bị đánh cho lên bờ xuống ruộng. Còn riêng phần của thằng Bảo tôi bảo để tôi xử. Thằng này yếu như con gái mới đánh một tý đã thở như con trâu rồi. Tôi lấy chân đạp vào tay nó làm cây tông trên tay nó rơi ra. Thừa thắng xông nên đấm liên tục vào bụng nó. Sút 1 phát vào chổ hiểm làm nó thốn đến tận rốn. Nó gục xuống. Tưởng xong rồi nên tôi tha cho nó. Nhưng nó đúng là một thằng chó mà. Khi tôi vừa tha cho nó thì nó rút ngay con dao dọc giấy từ trong túi ra cho tôi một đâm. May là vết thương không vào phần nguy hiểm không thì giờ không ngồi đây mà lập topic rồi. Đầu óc tôi choáng váng, tôi không còn cảm nhận thấy gì nữa rồi tôi ngất đi…

Tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm ở bệnh viện. Lần thứ 2 nằm viện. Mà điều đặc biệt là cả 2 lần đều ở lớp 10. Một lần đầu năm và một lần cuối năm. Và nguyên nhân chủ yếu đều do một người. Đó không ai khác chính là Mai. Haiz

-Mày tỉnh rồi à? -Tiếng chị Thúy vang nên.
-Vâng. Em nằm đây bao lâu rồi?
-1 ngày. Dậy ăn cháo này.
-Dạ. -Tôi hơi thất vọng khi người đầu tiên tôi thấy khi tỉnh dậy không phải Trang.

Ngồi dậy đón lấy bát cháo từ tay chị Thúy nhưng vết thương nó bắt đầu rỉ máu. Tôi không tài nào ăn được. Thấy vậy chị Thúy cầm bát cháo và đút cho tôi. Vừa đút tôi vừa cầm tờ giấy ăn lau miệng cho tôi. Rồi véo mà tôi. Đúng lúc đó Trang mở cửa bước vào và nhìn thấy cảnh tình tứ của tôi với chị Thúy. Cập nồng cháo trên tay Trang rơi xuống. Trang chạy đi, tôi với ra nhưng vết thương đau làm tôi không làm được gì.

-Chị đuổi theo Trang giải thích hộ em. -Tôi chẳng còn cách nào khác phải quay sang nhờ chị Thúy.
-Ờ ờ. -Vừa nói chị vừa chạy theo Trang.

Đâu óc tôi lúc này hoang mang lắm, tôi sợ. Thật sự tôi rất sợ. Tôi sợ Trang hiểu lầm và tình cảm của chúng tôi tan vỡ lắm. 5 phút sau chị Trang quay lại, vẻ mặt buồn rầu.

-Chị không gặp được Trang. Chị xin lỗi.

Tôi buồn lắm. Tôi buồn vì bây giờ đang có một người con gái đang khóc vì tôi mà tôi lại không thể đến bên cô ấy để giải thích và trao những ngọt nghào. Tôi mệt mỏi và buồn ngủ. Tôi ngủ. Những ngàx tiếp theo Trang không hề đến thăm tôi. Tôi nhờ Xu lấy hộ cái điện thoại và người đầu tiên tôi gọi cũng là Trang. Nhưng lần nào cũng vậy. Lần nào cũng thuê bao qúy khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Hỏi Xu thì Xu bảo Trang dạo này đến lớp như người mất hồn. Trong lòng tôi đau lắm. Cái ngày tôi được ra viện đã đến. Tôi không về nhà mà phóng thẳng đến nhà Trang.

-Bác cho cháu gặp Trang được không ạ? -Tôi hỏi mẹ Trang.
-Nó không có nhà cháu ạ.
-Thế bác cho phép cháu chờ Trang được không ạ.
-Ừh. Cháu cứ tự nhiên.
-Vâng. Cháu cảm ơn bác.

Tôi ngồi chờ Trang ở sân trước nhà Trang vì có cái ghế đá. Ngồi chờ 30 phút cuối cùng Trang cũng đã về. OMG. Trang đang đi cùng thằng nào kia mà còn ôm eo rất tình cảm. Thằng đó đi Sh nhìn khuôn mặt nó thì rất đẹp trai, phong độ. Ăn đứt tôh là cái chắc.
Trang bước vào nhà thì tôi chạy ra hỏi ngay.

-Em đi đâu đấy? Cái thằng vừa đèo em là thằng nào? Sao những ngày anh ở viện em không vào thăm? Gọi điện cho em thì thuê bao. TẠI SAO? -Tôi nói như quát Trang vì cân giận đã lên cực điểm. Trang không thăm tôi, gọi bật máy tôi có thể tha thứ nhưng Trang đang đi với thằng khác, ôm eo rất tình cảm thì sao tôi có thể chịu nổi chứ.
-Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh?
-TẠI SAO? Tại sao em lại đối xử với anh như vậy. Anh đã làm gì sai.
-Thôi anh về đi. Mọi chuyện coi như chấm dứt ở đây.
-KHÔNG. Hôm nay anh cần lời giải thích.
-Đơn giản thôi. Tôi yêu người khác rồi. Thế nhé! Anh về đi.

Tôi đi về trong tâm trạng rối bời. Rút máy ra gọi cho chị Thúy rủ chị đi chơi.

-Đi Arena không chị? -Giọng tôi ể oải
-Mới 5h đi lên đấy ngắm ma à?
-Đi không? Trang vừa mới chia tay em.
-Ừh. Qua đón chị.
-Vâng.

Tôi phóng xe ngoài đường như một thằng điên. Phóng đến nhà chị Thúy đèo nên Arena. Bà này nổi tiếng ăn chơi. Tôi biết đến club là nhờ bà chị Thúy này.

Bước vào quán gọi ngay 1 chai rượu. Tôi uống như chưa bao giờ được uống. Chị Thúy không nói gì chỉ nhìn tôi rồi nhắn tin cho ai đó. Tôi kệ, không quan tâm. Tôi cứ uống, rượu bắt đầu ngấm, tôi bắt đầu luyên thuyên, tôi tậm sự với chị Thúy.

-Em yêu Trang nhiều lắm chị ơi. Tại sao Trang lại đối xử với em như vậy. Cô ấy bảo cô ấy yêu người khác rồi. Nhưng cô ấy đâu có biết là em vì cô ấy mà phũ với Mai đâu. TẠI SAO? -Tôi những điều thật đáy lòng vì khi say rượu ai mà nói dối được.

Đúng lúc này tôi cảm nhận có người đang ôm mình, mùi hương quen thuộc. Và cô ấy đang khóc. Tôi thiếp đi vì say rượu và mệt nhưng môi tôi vẫn nở nụ cười hạnh phúc. Đó không ai khác chính là Trang. Thì ra đây chỉ là một bài test của Trang và người ra ý tưởng không ai khác chính là bà chị qúy hoá của tôi. Haiz

 

Chap 16

Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi đã thấy mình đang nằm trên giường. Bên cạnh là bà Thúy đang gác chân nên mặt tôi ngủ rất ngon lành. Con gái con đứa mà không biết giữ ý tứ gì cả. (Chị ơi em xin lỗi, em chỉ nói sự thật thôi).

Xuống nhà làm vệ sinh cá nhân xong thì gặp ngay ông T đang ngồi tập tạ.

-Hôm qua ai đưa em về đây vậy? -Tôi hỏi ông T.
-Con Thúy đèo mày về. Đi chơi với gái mà say trước gái kìa. Nhục không?
-Chị đấy đâu có uống đâu mà say.
-Thôi thôi. Tất cả chỉ là ngụy biện.
-Vâng. Cứ coi là thế đi. Giờ đi ăn sáng không anh?
-Ừh. Đợi tao lên gọi con Thúy.
-Kệ bà đấy đi anh.

-2 anh em mày định đi ăn mảnh mà không gọi con này à? -Không biết bà dậy từ bao giờ mà đã đứng ngay sau lưng tôi. Làm tôi lạnh hết cả gáy.
-Đâu, em sợ phá giấc ngủ ngàn vàng của chị nên không gọi thôi.
-Không nói nhiều. Giờ định đi ăn không hay định bỏ đói con này đây?
-Ừh. Đi ra ăn phở đi. Tao biết quán này ngon lắm. -Ông T phát biểu.
-Được đấy huynh. -Bà Thúy tiếp lời.
-Em thế nào cũng được ạ. -Tôi nói.
-Quyết định ăn phở nhé. Vào lấy xe đi, hôm nay tao bao.
-DZÊ…Anh T muôn năm. -Tôi nịnh ông ấy.
3 người chúng tôi đi 2 xe. Ông T trở chị Thúy, còn tôi đi một mình. Ra đến quán phở ông T gọi ngay 3 bát tái gầu với một đĩa quẩy. Ăn uống xong thì chị Thúy rủ đi vincom chơi vì hôm nay là chủ nhật. Tôi nhấc máy lên gọi cho Trang.

-Alô -Giọng Trang ngái ngủ.
-Đi chơi không bà xã?
-Vincom cùng chị Thúy và anh T. Hình như có cả người yêu chị đấy thì phải.
-Tý nữa ông xã qua đón bà xã nhé.
-Nhanh lên. 10 phút nữa ông xã qua. Thế nhé. Bye bà xã.

Tôi tắt máy rồi xin phép về nhà thay quấn áo. Hẹn nhau 30 phút nữa có mặt ở cổng chính vincom. Về nhà tắm rửa thay quần áo rồi phóng xe qua nhà Trang. Con gái là chúa cao su. Tôi bảo 10 phút nhưng cao su thêm 10 phút nữa rồi mà Trang vẫn chưa xong. Em khuyên mấy bác đi với gái thì đến muộn tý. Không thể nào nó cũng cao su cho mà xem. Ngồi chờ thêm 1 lúc cuối cùng Trang cũng ra. Hôm nay Trang mặc váy hồng giống hôm tôi qua nhà ra mắt bố mẹ Trang, tóc búi cao, chân đi đôi giầy búp bê cũng màu hồng luôn. Trang lên xe tôi ngồi, vì mặc váy nên Trang phải ngồi vắt chân sang một bên, tay phải bám lấy eo tôi để khỏi ngã. Tôi đi đến vincom Bà Triệu trong biết bao ánh mắt gato ( em TDTT tý đừng )
Đến trước cổng vincom thì gặp ngay ông T đi cùng với bạn gái, Chị Thúy thì đang đứng cạnh cái thằng đi Sh hôm qua đèo Trang. Tôi hơi bất ngờ. Nhưng mọi thắc mắc đều được giải quyết khi chị Thúy giới thiệu đấy là người yêu chị.

Chúng tôi gửi xe rồi vào vincom chơi. Đầu tiên là đi xem phim.

-Xem phim hành động đi -Ông T cho ý kiến.
-Không! Xem phim tâm lí tình cảm đi -Chị Thúy đưa ra ý kiến.
-Hay xem phim Ma đi. -Lần này đến lượt tôi.
-Được đấy. Xem phim ma đi -Ông H (Người yêu chị Thúy hưởng ứng)
-Ok. -Lần này tới lượt ông T.
-Em thế nào cũng được. -Trang phát biểu.

Thế là chúng tôi quyết định xem phim ma. Mà tại sao tôi lại chọn xem phim ma thì mấy bác tự hiểu nhé.
Vì lâu rồi nên cũng chẳng nhớ tên phim là gì. Căn bản toàn tiếng Anh mà em lạ dốt tiếng Anh ạ.

Cứ tưởng đâu Trang sợ ma nên chọn phim ma để có người ôm nhưng ai ngờ Trang với chị Thúy xem phim ma mà cười khanh khách. Còn 3 anh em chúng tôi với bạn gái ông T nổi hết cả da gà. Sướng nhất là ông T. Được gái ôm từ đầu đến cuối.

Ra khỏi rạp phim mặt tôi biến sắc còn Trang thì vẫn cười khanh khách khen phim khá hay. Người đâu đi xem phim ma mà ngồi cười như đi xem phim hài ý. Bó tay, lần sau không bao giờ dám rủ Trang đi xem phim ma nữa.

-Giờ đi ăn xong vào chơi game đi -Chị Thúy đưa ra ý kiến.
-Ừh, được đấy -Ông T tiếp lời.
-Ra kia ăn kfc đê -ý kiến của ông H.

Tôi và Trang không nói gì chỉ đi theo 4 người họ.

-Ông xã mệt à? -Trang hỏi tôi.
-Không. Vẫn khoẻ như voi đây này -Tôi vừa nói vừa đưa tay lên khoe bắp với Trang.
-Thôi đi ông tướng, mệt cứ nó là mệt đi. Đã không xem được phim ma còn bày đặt. Con này không giống mấy con khác đâu. -Vừa nói Trang vừa cười khoe răng khểnh với núm đồng tiền.

Tôi không nói gì nữa vì bị Trang nó đúng tim đen rồi.
Sau khi ăn uống no say chúng tôi lại tiếp tục đi chơi game. Tôi mua 100k tiền Xèng cho Trang chơi. Hình như Trang thích chơi cái trò đập con chuột từ dướt đất chui lên ý. Cả buổi cứ chơi trò đấy, chơi chán rồi lại bắt tôi ra gắp thú bông cho Trang, vì đã có kinh nghiệm nên tôi gắp 1 phát là được luôn. Trang cười típ cả mắt vào khi nhận con vịt bông từ tay tôi. Chúng tôi tiếp tục chơi các trò khác.

Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn. Tôi chào tạm biệt mấy người kia đèo Trang về khi đã 11h30

Trên đường đi dù nắng nóng nhưng Trang vẫn vòng tay qua ôm tôi hát vu vơ. Tôi hạnh phúc lắm. Đèo Trang về tới nhà tôi cũng về nhà tắm rửa thay quần áo rồi phi lên giường làm một giấc

Chap 17

Tỉnh dậy đã 3 giờ chiều. Kiểm tra điện thoại không thấy tin nhắn nào, chán nản nên vác ass ra quán điện tử chơi cùng thằng bạn.
Vừa bước vào quán gặp ngay 1 em khủng long đang ngồi cái máy quen thuộc của tôi. Thằng bạn thì ngồi bên cạnh. Thế quái nào hôm nay quán đông vê lờ, chắc là thi xong trẻ con được nghỉ nhiều lên mấy quán nét đều trong tình trạng full. Quán này cũng không ngoại lệ. Ra mượn chú chủ quán cái ghế ngồi. Vì là khách quen nên mượn được ngay. Gọi chai côca vừa uống vừa xem thằng bạn đánh Aoe, thỉnh thoảng ngắm boobs của em khủng long luôn. Mấy lần bị em ý bắt gặp là phải giả vờ xem em ý bắn găn bâu (GAME này mấy thím đầu 9x chắc biết)
Em ý bắn hay vờ lờ. Hình như em ý búa bạch kim thì phải. Lâu rồi nên không nhớ rõ. Đang ngồi xem thì có tin nhắn của Trang.

-Đang làm gì thế chồng yêu -Trang nhắn tin cho tôi (Thời đấy chưa có sms đâu nên nhắn tin tốn vãi. Nhớ ngày đấy em dùng sim mobi ạ)
-Đang chơi game thôi. Có gì không bà xã -Tôi rep lại ngay.
-Có phải không? Hay đang hú hí với con nào?
-Có hú hí với con đang nhắn tin thôi.
-Biết thế là tốt. Mà chơi ít thôi. Vợ nhắn tin kiểm tra thôi.
-Ừh, chồng biết rồi.

Con gái đúng là chúa phiền phức mà. Đang yên đang lành tự nhiên nhắn tin kiểm tra. Tốn cả tiền.
Đúng lúc này thằng bạn nó kêu tôi ngồi máy vì nó phải đi đón gầu. Tôi nhảy vào luôn, chẳng biết chơi game gì thế là vào võ lâm II nghịch. Đi pk một lúc thì chán. Tự nhiên thằng bạn pm yh.

-E cu, dạo này rảnh không?
-Bố rảnh, sao con?
-Định rủ mày chơi MU VN, nó mới mở Sv mới.
-Ừh, đưa link đây.

Tải Mu về nghịch, vào sv thì đông về lờ. Thím nào chơi Mu VN thì biết cày lv nhọc thế nào. Thời đấy vẫn ss2 hay ss3 ý em không nhớ rõ.
Lập ngay một con Ef chơi. Thủ trâu, dame to không cần mua nhiều đồ, thích thì chuyển qua Ef buff. Đang ngồi chơi thì con khủng long nó quay sang hỏi.

-Bạn đang chơi game gì thế.

Tôi quay sang nhìn nó, ôi mẹ ôi, bây giờ mới nhìn thấy cả mặt em, em ơi, bố mẹ em có phải làm đầu bếp không mà em ngon thế. Nếu anh chưa có gấu thì em xác định là làm gấu anh nhé -E lại TDTT ạ.

-Sao bạn chảnh thế? -Em khủng long lại nói với tôi.
-À à. Mình chơi MU ấy mà.
-Ừh, hihi. -Em định giết anh à mà cười tình với anh. Em có biết con sư tử ở nhà má biết thì nó giết anh không.

Em không nói gì nữa tiếp tục chơi game. Đang đến hồi gay cmn cấn thì em khủng long lại gọi.

-Bạn ơi, cho mình mượn điện thoại phát.
-Để làm gì?
-Mình gọi người ra trả tiền, mình quên tiền ở nhà rồi
-Này, nhanh lên. -Vừa nói tôi vừa đưa cho em nó cái điện thoại.
Chẳng biết em gọi cho ai mà một lúc sau có một chị khá xinh đến trả tiền. Tôi cũng không quan tâm lắm, tiếp tục màn cày quốc. Chơi đến tầm 6h thì về nhà úp mì cầm hơi.
Đang ngồi ăn thì có chuông tin nhắn. Cứ tưởng của Trang nên mở ra xem ngay, nhưng khi mở điện thoại nên thì lại là “Heo con”. Thế quái nào, tôi có lưu ai là thế đâu nhỉ.

-Đang làm gì thế?
-Ai đấy? -Tôi rep lại ngay.
-Là người mà bạn cho mượn điện thoại ban chiều đây.
-Ừh,Có chuyện gì? -Thì ra là em khủng long nhắn tin cho tôi.
-Nhắn tin làm quen thôi. Hìhì.
-Ừh, bạn tên gì? Bao nhiêu tuổi.
-Mình tên Linh, năm sau là lên lớp 11. Còn bạn.
-HA. Bằng tuổi. Thế bạn học trường nào?
-Mình học TP. Còn bạn?
-xxx.
-Hìhì. Mà chiều mai bạn rảnh k?
-Có, làm sao?
-Định rủ bạn đi uống nước cảm ơn thôi.
-Thôi, không cần đâu. Thế nhé, mình đi ngủ đây. G9 -Tôi nói đi ngủ nhưng thật chất là đi chơi cùng thằng Hải.
-Ơ sao ngủ sớm thế? Mới 7h mà. -Tôi chán cũng chẳng thèm rep lại.

Chap 18
Tôi nói thế thôi chứ thật ra có buồn ngủ đâu, chẳng qua là không muốn nhắn tin nữa nên nói thế thôi.
Xuống nhà lấy con xe đạp cùi phóng qua nhà thằng Hải chơi. Vì hôm nay là sinh nhật chị nó. Trên đường qua nhà nó tôi có ghé cửa tiệm quà lưu niệm mua tặng chị nó 1 cái gối ôm hình pikachu.
Vừa bước vào nhà thì gặp Trang đang ngồi chém gió với chị thằng Hải.

-Có người đi chơi mà không rủ kìa. -Tôi nói vu vơ.
-Hứ, thì sao? Ai cũng đi chơi mảnh kìa -Trang làm mặt dỗi nhìn rất dễ thương.
-Đây là đi tìm người nhà chứ không phải đi chơi.
-Tìm ai?
-Vợ.

Trang không nói gì nữa, khuôn mặt ửng hồng.

-2 anh chị tình cảm xong chưa? Quà của tôi đâu? -Chị N lên tiếng.
-Hìhì. Chị cứ bình tĩnh nào. -Vừa nói tôi vừa ra rỏ xe lấy con gấu bông cho chị.
-Chúc mừng sinh nhật chị.
-Cám ơn kún. Còn quà của mày đâu Trang?
-Đây ạ -Vừa nói Trang vừa lấy trong túi ra một lọ nước hoa.
-Uầy. Cám ơn em gái chị. -Vừa nói bà N vừa nhảy tới ôm Trang.
-Thôi, chị có thả Trang ra không?
-Ờ thì thả, làm như kiểu người ta cướp người yêu không bằng ý. -Vừa nói chị vừa buông Trang ra.
-Thế bây giờ chị có cho bọn em ăn sinh nhật không?
-Từ, đợi mấy đứa bạn chị đã.
-Thế em lên tầng chơi điện tử đây. Tý bạn chị đến thì gọi em xuống với nhé.
-Ừh, biết thế, mày lượn đi cho nước nó trong.

Tôi không nói gì nữa phóng thẳng lên phòng thằng Hải, đạp cửa ra như một vị thần. Tưởng thằng bé đang làm gì hoá ra đang ngồi học bài. Bảo sao không học sinh giỏi. Bước đến cái Pc của nó mà không quên cho nó một cốc vào đầu.

-Đ m con chó, để yên bố học bài.
-Ừh, học cmmđ. Bố mượn Pc tý.
-Mày làm gì thì làm, đừng xem phim con heo là được.
-Bố đéo bệnh như mày. Học đi.

Mượn máy nó vào võ lâm II đi pk. Ngày xưa chơi võ lâm chỉ thích đi pk nhau.
Đang pk đến hồi gay cmn cấn thì có giọng nói quen thuộc vang lên.

-Anh Hải ơi, chồng ơi xuống ăn sinh nhật chị N ạ.
-Ừh, đợi anh tý. -Thằng Hải lên tiếng.
-Chồng biết rồi.

Thế là phải bỏ dở trận pk mà vác ass xuống ăn sinh nhật. Sớm không ăn, muộn không ăn, lại ăn đúng lúc đang pk gay cấn chứ.

Bước xuống nhà thì OMG, có phải tôi đang mơ? Cái con bé khủng long đang ngồi lù lù giữa nhà. Nó nhìn tôi, tôi nhì nó, cả 2 đều trong tình trạng mắt chữ A mồm chữ O. Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì tôi ăn ngay một phát nhéo vào hông, đau vãi lúa. Thủ phạm không ai khác chính là Trang. Không biết Trang học món véo này của ai mà đau thấu trời xanh.
-Á. Đau chồng. -Tôi vừa xoa vết thương vừa kêu làm mấy bà chị kia phì cười ngoại trừ con nhỏ khủng long.
-Biết đau mà còn ngắm gái à. -Trang vừa nói vứa véo thêm vào hông tôi phát nữa.
-Anh chừa rồi, chừa rồi. Lần sau không dám nữa đâu. Tha cho anh.
-Biết thế thì tốt.

Tôi với Trang và thằng Hải vào bàn tiệc.

-Nhỏ kia là ai thế? -Tôi hỏi thằng Hải.
-À. Nhỏ Linh, em gái của bạn thân chị tao.
-À ừ.
-Nhìn nó cũng ngon phết, chú thích không?
-Con lậy bố. Trang giết tao chết.
-Đ m. Đúng là thằng sợ vợ.
-Kệ mẹ bố. Ăn đi.
-Ừh….

Đang ngồi ăn uống chuẩn bị đến màn cắt bánh thì tôi có điện thoại.

-Alô. Con nghe ạ. -Bố tôi gọi cho tôi.
-Con đang ở đâu đấy?
-Con ở nhà thằng Hải ạ, hôm nay sinh nhật chị N ạ.
-Ừh, con về sớm nhé. Bố mẹ vừa về tới nhà.
-Dạ, con về luôn ạ. -Tôi vui như gặp được vàng.

Tắt điện thoại rồi nói với chị N.

-Em xin phép, em về trước ạ.
-Sao về sớm thế? Chị còn chưa cắt bánh mà.
-Bố mẹ em mới về. Em xin phép.
-Ừh, về cẩn thận nha.
-Dạ.

Dắt con xe đạp cùi ra rồi phóng như điên về nhà. May là nhà tôi với nhà nó cách nhau có 1 đoạn đường nên chưa đến 5p tôi đã có mặt ở nhà. Vừa vào tới nhà tôi đã nhảy lên ôm lấy mẹ tôi. Các bác có hiểu cảm giác 1 tháng được gặp người thân 1 2 lần không? Em thì hiểu rất rõ.

Mẹ tôi vòng tay qua ôm tôi vào lòng.

-Con nhớ bố mẹ nhiều lắm.
-Bố mẹ cũng nhớ con lắm.
-Bố mẹ ở lại đến bao giờ ạ.
-Tuần sau con ạ. Bố mẹ về đây có việc muốn hỏi ý kiến con
-Vâng. Con nghe.
Trong người tôi rất hồi hồp. Từ trước đến nay chỉ có việc cực kì quan trọng bố mẹ tôi mới nghiêm túc thế này. Nếu không thì chỉ nói qua điện thoại thôi. Ra ghế sofa ngồi, tôi vào rót nước cho họ.
Sau khi mọi người đã yên vị, bố tôi lên tiếng. Tôi biết là sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.

-Năm nay con học hành thế nào?
-Dạ, tốt ạ.
-Ừh.
-Cái Hiền đi du học được bao lâu rồi.
-Chị Hiền (chị ruột tôi) đi được 3 năm rồi ạ.
-Bố mẹ muốn con qua đấy cùng chị. Con có đồng ý không? Bố mẹ tôn trọng ý kiến của con.

Tôi thật sự sốck khi nghe tin này. Nếu tôi đi du học Trang sẽ ra sao? Bạn bè tôi sẽ ra sao? Tôi thật sự không muốn. Nếu tin này được nói cách đây 1 năm tôi sẽ đồng ý ngay. Nhưng giờ đã khác, tôi giờ đã không giống ngày xưa.

-Bố mẹ có thể cho con thời gian suy nghĩ được không ạ.
-Con cứ suy nghĩ đi. Sang bên đó thì tương lai của con sẽ rất tươi sáng.
-Vâng – Giọng tôi ể oải.

Chap 19

Tôi lên phòng nằm vắt tay suy nghĩ về việc đi du học thì có tiếng chuông tin nhắn. Lại là của con khủng long.

-Sao bảo đi ngủ cơ mà
-Tôi đang chán, không thừa thời gian mà nhắn tin với cô. -5 phút sau tôi rep lại.
-Có chuyện gì, tâm sự xem nào. -Nó rep lại luôn như kiểu chờ tin nhắn của tôi không bằng ý.
-Haiz, lắm chuyện. Máy tôi hết tiền rồi. Thế nhé.
-Đợi tý nhé!

Tôi chẳng hiểu đợi cái gì. Cũng không quan tâm nên vất cái điện thoại ra đầu giường và chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi.
Đang liu thiu thì tiếng chuông tin nhắn lại vang lên. Lại là con bé khủng long.

-xxxxxxx6789. Nạp đi. Xong nhắn tin với tôi. -Đúng là con dại trai mà.
-Cô giữ lại mà dùng đi. Tôi không thiếu tiền như thế. Căn bản là tôi không thích nhắn tin với cô. Vậy nhé.

Nhắn xong cho nhỏ L thì tôi nhắn 1 tin chúc Trang ngủ ngon rồi chìm vào giấc ngủ.

-Nếu anh đi du học em có buồn không Trang?
-Không.
-Tại sao?
-Vì tôi đâu có yêu anh.
-CÁI GÌ?
-Anh chỉ là một con bài trong tay tôi thôi. KAKA.

Tôi tỉnh lại trong tình trạng người ướt đẫm mồ hồi. Thì ra chỉ là ác mộng. Phù…. May quá. Chỉ là giấc mơ. Nếu đó là sự thật không biết tôi sẽ ra sao nhỉ. Thôi, không giám nghĩ đến nữa.
Nhìn lên đồng hồ cũng đã 6h sáng. Chui vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà. Đúng là có bố mẹ ở nhà sướng thật. Vừa xuống tới phòng bếp thì mùi phở thơm phức đã bay đến mũi tôi. Phóng như điên vào bếp hì hục chiến đấu với bát phở rồi chào bố mẹ đi học. Định đi xe máy nhưng bố tôi bảo để xe máy ở nhà để tý bố mẹ đi có việc. Tôi cũng đồng ý mà vác ass ra bến chờ xe bus.
Không biết tôi với con Linh có thâm thù gì mà vừa lên xe bus đã gặp ngay nhỏ đó.

-Cậu cũng đi xe bus à? -Nhỏ hỏi tôi.
-Người giầu còn đi được xe bus. Tôi người nghèo sao không đi được?
-Cậu có cần nói giọng đó không?

Tôi không nói gì nữa. Đúng lúc này có 1 cụ già lên xe. Nhỏ Linh nhường chỗ cho cụ. Rồi đứng gần tôi. Nhỏ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, còn tôi đứng nhìn ra cửa kính ôtô. Nhỏ đứng trước còn tôi đứng sau. Tôi đứng kiểu này thỉnh thoảng còn liếc nhìn boobs của nhỏ. Và Bác tài phanh gấp. Tôi mất đà văng về phía trước. Điểm dừng của khuôn mặt tôi không đâu khác chính là boobs của nhỏ Linh. Tôi có cảm giác êm êm mềm mềm. Bộ óc chưa kịp xử lý thì tôi đã được ăn ngay một cái tát in dấu 5 ngón tay trên mặt.

-Xin lỗi. Chỉ là tai nạn thôi. -Tôi nói với nhỏ.
-Người cần xin lỗi là mình. Mình xin lỗi.
-Thôi, chuyện lặt vặt, bỏ qua đi.
-Ừh. -Vừa nói nhỏ Linh vừa ném cho tôi một nụ cười. Đúng là con gái mà. Chưa đầy 1 phút trước còn đánh tôi vậy mà giờ đã cười với tôi rồi. HAIZ
Tôi không nói gì thêm nữa. Xe bus cứ đi trong sự im lặng của chúng tôi. Cuối cùng tôi cũng đến trường. Xuống xe đi thẳng vào mà không quay lại nhìn nhỏ Linh một lần.
Bước thẳng vào trường. Tranh thủ vào căng tin mua cho Trang hộp sữa rồi mới lên lớp. Vào lớp đã thấy Trang ngồi trong lớp. Tiến đến đưa cho Trang hộp sữa. Trong đầu tôi đang suy nghĩ. 1 nửa muốn nói cho Trang 1 nửa chưa muốn nói về việc đi du học. Và nửa thứ 2 đã thắng. Ngồi nói chuyện với Trang một lúc thì chống vào lớp vang lên. Cô giáo bước vào. Không thấy thằng Bảo đâu tôi quay sang hỏi Xu.

-Thằng Bảo đâu rồi Xu?
-Nó bị bà Thúy xử đẹp. Chắc giờ chưa ra viện.
-Ờ ờ. Thế anh còn nhẹ hơn nó. Nằm viện có 4 ngày. Kaka
-Mà hôm qua 2 bác về đúng không anh?
-Ừh. Họ về bảo anh đi sang với chị Hiền.
-Cái gì? Anh có đi không? -Xu hoảng hốt.
-Anh chưa biết.
-Thế Trang biết chưa?
-Chưa, anh chưa muốn Trang biết, em giữ bí mật cho anh nhé.
-Vâng, anh quyết định sớm đi.
-Ừh.

Tôi chán nản lại tìm vào giấc ngủ. Đang ngủ ngon thì thằng Hoàng xuống vỗ vai tôi.

-E cu -Nó nói với tôi.
-Sao? -Giọng tôi ể oải
-Tao nghe Xu bảo ôbz mày cho mày đi du học à?
-Ừh.
-Thế mày có đi không?
-Tao không biết.
-Mày lên nói với Trang sớm đi.
-Ừh, tao biết rồi.
Một lần nữa mặt tôi lại như bánh đa ngâm, lại tiếp tục giấc ngủ. Chán quá. Tôi lại được đánh thức, nhưng lần này không phải thằng Hoàng mà là tiếng trống kết thúc buổi học. Vì thi xong rồi nên chỉ học có 3 tiết thôi. Rủ Trang đi chơi nhưng Trang từ chối vì hôm nay nhà Trang có việc. Thế là lại vác ass đi theo thằng Hoàng với cái Xu để ăn ké. Bọn nó ra quán mới gần nhà Trang. Nhìn bọn nó ăn uống tình cảm mà tôi gato biết bao.

Chap 20

Đang ngồi nói chuyện với thằng Hoàng thì Xu lên tiếng.

-Anh A, kia có phải chị Trang không?

Tôi như người mất hồn khi thấy Trang đang được một thằng đẹp zai đèo trên chiếc Ps, vẫn đang mặc đồ học sinh và vẫn đang đeo cập. Chắc chắn là Trang chưa về nhà. Tôi tự bảo mình là đó chỉ là một người anh bình thường thôi, Trang không phải là loại người như thế. Như vô thức tôi lấy chìa khoá xe thằng Hoàng phóng theo. Tôi mong họ đúng như những gì tôi nghĩ. Họ đi vào một quán cafe.
Bước vào quán tôi thấy ngay Trang với thằng kia ngồi vào bàn. Tìm một bàn gần đấy ngồi gọi 1 ly đen đá, vừa uống vừa uống vừa quan sát họ. 5 phút sau bố mẹ Trang đến. Họ chào nhau rất tình cảm. Tôi nhắn tin hỏi Trang.

-Bà xã đang ở đâu đấy?

Nếu Trang nói dối thì xác cmn định là tôi không thể tin tưởng vào Trang. Nhưng Trang không phải loại người đấy. Trang đã nói thật.

-Bà xã đang đi cafe cùng ông anh họ. Có cả bố mẹ luôn, hình như ông ấy muốn vay vốn làm ăn thì phải.
-Ừh. Thế bà xã đi chơi vui vẻ.

Tôi ra quần thu ngân gửi tiền. Rồi đi về mà không cho Trang thấy. Phóng về quán trả thằng Hoàng xe rồi nhờ Xu đèo về nhà.

-Anh quyết định chưa? -Xu hỏi tôi.
-Anh chưa.
-Thế bao giờ anh mới quyết định?
-Anh không biết, anh cần hỏi ý kiến Trang.
-Em nghĩ anh nên đi, dù sao sang đấy đã có chị Hiền lo cho anh.
-Anh không biết, đừng nói chuyện này nữa.
-Vâng.

Chúng tôi đi về trong im lặng, chẳng ai nói với ai câu gì. Về đến nhà Xu thì tôi xuống xe, chào Xu rồi về. Nhà Xu cách nhà tôi có 2 nhà thôi. Thong thả đi bộ huýt sáo like a boss vào nhà. Chào bố mẹ xong phóng thẳng lên phòng thay quần áo. Bước suống nhà thì món ăn đã được bầy sẵn. Hôm nay mẹ tôi trổ tài, trên bàn toàn món ngon, mới nghĩ tới thôi đã thèm rỏ dãi rồi. Trong bữa ăn bố tôi hỏi.

-Con nghĩ tới đâu rồi?
-Dạ, con không biết, chắc con không đi đâu.
-Bố cần con suy nghĩ cho tương lai của mình.
-Vâng, con xin phép lên phòng ạ, con no rồi.

Tôi té lên phòng sau khi giải quyết 3 bát cơm. Đang ngồi chơi cf thì có người gọi đến.

-Đi chơi không cưng -Thằng cờ hó Hoàng gọi tôi.
-Đi đâu? Với ai?
-Đi bơi, đi không, có tao Xu thằng Hải với con nhỏ nào ý nhìn cũng được, mày rủ thêm Trang đi.
-Ừh, để tao rủ.

Tắt máy rồi gọi luôn cho Trang, sau một hồi nổ chuông cuối cùng Trang cũng nghe máy.

-Alô. -Giọng Trang ngái ngủ.
-Tý đi bơi không bà xã.
-Đi với ai?
-Vợ chồng thằng Hoàng, với thằng Hải, hình như cả bạn thằng Hải nữa.
-Ừh. Tý qua đón vợ nhé.
-ok bà xã.

Tôi lại tiếp tục trận cf. Đến 3h tắt máy rồi xin phép bố mẹ đi chơi. Đi qua nhà Xu đã thấy thằng Hoàng đứng đợi ở cửa rồi. Nhân tiện rủ nó qua đón Trang luôn. Bọn nó cũng đồng ý. Qua đón Trang rồi phóng thẳng đến bể bơi. Gửi xe mua vé xong xuôi rồi chúng tôi vào thay đồ. Hôm nay Trang mặc bikili vàng còn Mai mặc mầu xanh nước biển. Nhìn 2 nàng thật nổi trội. “Nhìn em anh chỉ muốn bóc lịch thôi”

Ra bể bơi đã thấy thằng Hải đang bơi rồi. Nhưng người làm tôi ngạc nhiên là đứa đi bên cạnh nó. Không ai khác chính là nhỏ Linh. Nhỏ này không biết phải ma không mà ám tôi kinh thế.
Tôi cũng không quan tâm mặc kệ nhỏ mà xuống khu 1m5 vui chơi cùng Trang. Trang giờ đã biết bơi lên toàn bơi ra khu 2m mà chơi. Tôi toàn phải đi theo. Đúng lúc này nhỏ Linh đang bơi bể 2m bị chuột rút. Cứ vùng vẫy. Tôi cũng đang bơi gần đấy lên bơi ra cứu nhỏ, không biết trời xui đất khiến thế nào mà tôi bơi ra kéo nhỏ gần vào bờ tôi cũng bị chuột rút theo. May là mấy ông cứu hộ đến cứu không thì bây giờ thăng cmn thiên rồi.
Sau một hồi vật lộn dưới nước và kết quả là bị chuột rút tôi đành phải ngậm ngùi vác ass lên bờ ngồi. Nhỏ Linh cũng không thoát khỏi số phận giống tôi.

-Trang là người yêu cậu à? -Nhỏ Linh hỏi tôi.
-Ừh.
-Cậu quen nhau lâu chưa?
-4 tháng, có chuyện gì không?
-À không, hìhì, cậu thích kiểu người như Trang à?
-Ừh.

Cuộc nói chuyện của chúng tôi chỉ kết thúc khi thằng Hoàng đến. Nó vỗ vai tôi.

-Mày tính sao rồi?
-Tao không đi mà ạ.
-Ừh, tao tôn trọng quyết định của mày.

Nhỏ Linh ở ngoài nhìn chúng tôi nói chuyện mà chẳng hiểu cái mô tê gì.

-Ê, nhỏ Mai kìa -Thằng Hoàng nói với tôi.

Chap 21

Quay sang phía thằng Hoàng chỉ thì thấy Mai đang tập bơi với một thằng to cao, không đen còn hôi hay không thì em không biết.

-Mày ơi, tao muốn -Thằng Hoàng nhìn thằng kia mà nưỡc dãi không hiểu từ đâu rơi ra.
-Muốn muốn cái cmm, Đm thằng gay, ra ngoài đường đừng bảo tao là bạn mày.
-Đm, mày nói nhảm clgt? Tao muốn cái bụng 6 múi kia kìa, gay cái mả cha nha mày.
-Ơ, tao tưởng mày muốn giao thông với nó, nhìn mày gian lắm.
-Bố thông chết cmm giờ.
-Thôi anh, em xin lỗi ạ, em còn zin, anh đừng hại đời em. -Tôi làm mặt không thể đê tiện hơn nhìn nó.
-Coi như thằng em biết điều, anh đây rộng lượng nên tha cho chú lần này.
-Rộng rộng cái cmm -Vừa nói tôi vừa lấy tay vỗ phát vào đầu nó rồi chạy , thằng bé chắc thốn đến tận rốn.
-Á, Con chó. Có giỏi thì đứng cmn lại -Nó đuổi theo tôi.
-Mơ đi con.

Tôi chạy đến thành bờ rồi nhẩy xuống cái bể 2m. Nhưng tôi quên mất một điều là cái chân của tôi vừa bị chuột rút nên vừa nhảy xuống nước là cơn chuột rút lại kéo đến. Cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi tử thần. Thằng Hoàng tưởng tôi giả vờ nên nó đứng trên bờ cười hả hê.
Bạn gì ơi, A mới bị chuột rút. -Nhỏ Linh nói to đến mức cả bể bơi quay sang nhìn nhỏ. Cũng phải thôi, người đẹp mặc bikili mát thế kia mà hét to thì có ai mà không nhìn.

Như hiểu ra điều gì đang xảy ra, thằng Hoàng nhảy xuống kéo tôi lên bờ luôn.

-Đm con chó, bố bị chuột rút mà mày còn đứng đấy mà cười à -Tôi nói giọng tức giận.
-Xin lỗi, tao tưởng mày giả vờ. -Mặt nó phị xuống nhìn rất là buồn cười.
-Thôi. Lỗi tại tao, tao xin lỗi. -Tôi bình tĩnh lại.

Đúng lúc này Trang với Xu và thằng Hải cũng ra chỗ tôi.

-Ông xã có làm sao không? -Trang hỏi tôi
-Anh bị thương chỗ nào không? -Xu hỏi.
-Đm, đhs mày ngu thế, vừa bị chuột rút xong mà bay nhảy như siêu nhân ý. -Thằng Hải tiếp lời.
-Thôi, không sao, chưa chết được đâu. Ai ra mua hộ chai nước muối đi. -Tôi trả lời.

Vừa nói xong thì nhỏ Linh đã đưa tôi chai nước chanh muối.

-Này, uống đi.
-Ừh, cảm ơn. Tôi mở chai nước ra tu một cách ngon lành, Trang đứng đấy tỏ thái độ không bằng lòng chút nào. Lúc đấy tôi không biết là Trang đang ghen nên cứ tưởng Trang mệt.

-Bà xã mệt à?
-Không, uống nước đi kìa.
-Bà xã uống không?
-Đã bảo không mà. -Trang gắt.

Mấy đứa kia phì cười riêng chỉ có nhỏ Linh không cười làm tôi chả hiểu cái khỉ gì.

-Thôi về. -Tôi nói.
-Còn sớm, về làm gì? -Thằng Hải nói.
-Thế mày ở lại bơi một mình đi nhé.
-Thôi về Hải ơi -Xu tiếp lời.

Tuy không bằng lòng nhưng thằng Hải vẫn phải đi về. Vào tắm rửa thay quần áo. Mở tủ đồ lấy vé xe với chìa khoá đưa cho Xu.

-Đèo Trang về hộ anh, chân anh đau.
-Vâng.

Trang chẳng nói gì nhảy lên con AB của tôi. Còn tôi lên con wave của thằng Hoàng. Đưa Trang về nhà mà Trang chẳng nói câu gì, cũng chẳng thèm chào 1 cái.

-Nhìn ông anh tôi thế kia mà sát gái phết nhỉ. -Trang lên tiếng khi cả 2 xe đang ở sân nhà tôi.
-Là sao? -Tôi hỏi lại.
-Thôi, để cho ông anh chịu khổ tý.
-Tao chẳng hiểu mày đang nói cái mô tê gì luôn. Lên nhà chơi. -Tôi quay sang nói với thằng Hoàng.
-Thôi, tao ngại lắm.
-Chúng mày hôm nay mà không vào nhà tao chơi thì đừng coi tao là bạn.

Thế là Xu với thằng Hoàng vào nhà tôi chơi. Tôi vào nhà chào bố mẹ rồi giới thiệu cho bố mẹ về thằng Hoàng.

-Cháu 2 chào bác ạ. -Thằng Hoàng nói.
-Con 2 chào Bác -Xu nói.
-Ừh, chào cháu, Xu càng ngày càng xinh. -Bố tôi nói.
-Dạ, cháu cảm ơn -Mặt xu đỏ ửng.
-Mẹ nấu cơm chưa? -Tôi hỏi mẹ.
-Chưa. Sao con. Mới 5h
-Thế để con nấu cho. Hôm nay thằng Hoàng ở lại ăn cơm nha.
-Ừh, mẹ đang định mời. Thế con ngồi chơi đi, mẹ nấu cho.
-Thôi, mẹ đi nghỉ đi, để con nấu cho.
-Thế bố mẹ lên tầng đây. Mấy cháu cứ tự nhiên nhé.
-Vâng ạ -Thằng Hoàng đáp.
-Vâng. -Xu đáp
Bố mẹ tôi lên tầng . Sau khi đã khuất bóng tôi hỏi Xu.

-Giờ nấu gì đây?
-Em không biết, xem trong tủ nhà anh có những gì đã.
-Ừh, để anh xem.
-Có thịt bò, trứng, tôm với rau củ quả thôi. -Tôi nói với Xu sau khi đã kiểm tra kĩ lưỡng.
-Hay là làm thịt bò kho với trứng, tôm chiên, thêm món canh trứng nữa -Thằng Hoàng bất ngờ lên tiếng.
-Ừh, được đấy. -Tôi hưởng ứng theo.
Xu không nói gì chỉ gật đầu đồng ý. Lúc đầu tôi cứ tưởng là thằng Hoàng không biết nấu nhưng tôi đã nhầm. Nó làm bếp đúng như một đầu bếp thực thụ.

-Mày đi học nấu ăn à? -Tôi hỏi nó.
-Không, bà tao dậy tao đấy.
-Ừ. Đứa nào lấy được mày chắc sướng lắm đây -Vừa nói tôi vừa quay sang Xu nháy mắt làm Xu đỏ hết cả má.
-Cái anh này -Xu nói giọng yếu ớt.
-Thế bé Xu có muốn sướng như thằng A nói không? -Thằng Hoàng được đà hỏi tiếp.

Một lần nữa kịch bản im lặng gật đầu lại xuất hiện. Tôi với thằng Hoàng cười lớn như những thằng mới Sài Đồng – Gia Lâm về.

-Mày liệu mà chuẩn bị tiền để cưới em tao đi nha thằng bạn hiền.
-Tiền thì anh không thiếu, chủ yếu đang để ngân hàng, mà Xu là em mày bao giờ.
-Mày không thấy Xu gọi tao bằng anh à thằng cờ hó này.
-Đấy chỉ là Xu quen miệng thôi.
-Thế mày không muốn tao là anh vợ mày đúng không? Thế mình là tình địch nhé. -Tôi làm cái mặt đê tiện.
-Ấy, anh vợ hạ hoả hạ hoả, em sai rồi ạ.
-Biết thế thì tốt, kaka.

Chúng tôi nói chuyện vui vẻ đến khi làm xong món cuối cùng. Mọi khi nghĩ đến việc nấu nướng thì tôi đã chán nản rồi nhưng hôm nay có thằng Hoàng với Xu làm cùng mà chẳng thấy mệt mỏi, chán nản gì.

Chap 22

Bàn ăn được bầy ra, tôi lên từng mời bố mẹ xuống ăn cơm. Vừa ngồi vào bàn ăn bố mẹ tôi đã khen món ăn rất bắt mắt. Đối với kiểu người đi công tác nước ngoài như bố mẹ tôi thì họ rất thích cách trang trí món ăn. Nói có thể các thím không tin chứ bố em biết 4 thứ tiếng. Tiếng Anh( cả từ bản địa dùng ở Mĩ) tiếng Pháp, tiếng Nhật và tiếng Việt .Còn mẹ em là một người có khả năng kinh doanh tuyệt vời. Quay trở lại với bữa ăn ạ.

-Cháu uống được bia không? -Bố tôi hỏi thằng Hoàng sau khi mọi người đã yên vị.
-Dạ, cháu cũng uống được ít ạ.
-Thằng Kún, xuống gara mở cửa sau xe vác két bia lên đây, lúc chiều tao mới mua.
-Dạ.

Quên chưa giới thiệu cho mấy bác là bố em là một con sâu bia, một ngày mà không làm vài lon là ngủ không yên. Lòng đau như cắt nhưng vẫn phải vác ass xuống gara lấy thùng haliken. Nhà em có con A4 màu trắng mua năm 2006. Bây giờ nhìn vẫn còn mới vì ít đi, em đang xin bố bán con đấy đi mua con A5 mui trần nhưng bố em nhất quyết không cho kêu đấy là xe kỉ niệm công ty nên không được bán.

Sau khi vác thùng bia lên thì mẹ tôi khai tiệc bằng cách gắp mời bố tôi và cho 3 chúng tôi mỗi người một con tôm, tôi cũng mời mọi người ăn cơm rồi gắp mời thức ăn cho tầng người, bia được mở và cánh đàn ông bắt đầu chiến, thằng Hoàng tưởng thế mà tiểu lượng khá phết, tuy không rank thách đấu như bố tôi hay rank kim cương như tôi nhưng nó xứng đáng rank bạch kim về phần thi tửu lượng này. Thùng bia hết, một khi đang uống mà hết bia thì cảm giác khó chịu lắm, cảm giác này khó tả, nó như kiểu đang Fap mà tự nhiên dừng lại ý. Thím nào rơi vào hoàn cảnh này rồi thì hiểu.

-Để con ra mua bia. -Xu nói.
-Thôi, không cần đâu con, thằng Kún lên phòng bố vác chai 18 xuống đây.
-Còn một chai hôm nọ bố bảo mang sang tặng anh T rồi còn gì ạ.
-Tao mới được biếu một chai, lên lấy xuống đây.
-Vâng ạ.

Lại một lần nữa phải vác ass đứng dậy lên phòng lấy chai rượu. Cuộc chiến lại tiếp tục, và thằng Hoàng đã gục đang nằm trên phòng của tôi, Xu đang chăm sóc nó, mẹ tôi thì lên phòng làm sổ sách rồi. Trên bàn ăn chỉ còn tôi với bố tôi. Rượu vào lời ra, sau khi uống rượu vào tôi với bố nói chuyện nhưng 2 người đàn ông.

-Cái chuyện kia con suy nghĩ kĩ chưa?
-Dạ, con quyết định rồi, con sẽ không đi. Dù sao hết năm sau là chị Hiền về rồi.
-Điều gì khiến con ở lại, chẳng phải năm ngoái con xin bố đi du học mà, lúc đó bố thấy con còn nhỏ nên bố không đồng ý.
-Lúc đó con sợ không thi được vào trường nên con xin bố làm hồ sơ dự phòng thôi ạ, với cả bây giờ con…..
-Con làm sao?
-Dạ, con….con đã có bạn….. Gái ạ.
-Haha, con trai tôi lớn thật rồi, ngày xưa bố mẹ mày yêu nhau cũng vào thời học cấp 3. -Vừa nói bố vừa xoa đầu tôi.
-Thế bố kể chuyện của bố đi, bố tán mẹ như thế nào?
-Bố mày mà phải thèm tán á, mẹ mày tự đổ mà. Haha.

Đúng lúc này mẹ tôi từ trên tầng đi xuống và vô tình nghe thấy câu chuyện của bố con tôi.

-Không biết ngày xưa ai trồng cây si trước cổng nhà tôi nhỉ -Vừa nói mẹ tôi vừa ném cho bố tôi ánh mắt thông điệp “tý ông chết với tôi”. Đúng là yêu nhau lắm cắn nhau đau mà.
-Ấy, anh nói đùa với con thôi mà, hìhì -Tôi được bố tôi truyền cho căn bệnh sợ vợ.
-Người yêu con trai mẹ là ai vậy? -Mẹ tôi đổi đối tượng sang tôi.
-Dạ cô ấy là bạn cùng lớp con ạ.
-Yêu đương bố mẹ không cấm, nhưng phải tử tế, không ảnh hưởng đến việc học hành. -Bố tôi nói.
-Dạ, bố mẹ kể về chuyện tình của bố mẹ con nghe đi.
-Thì ngày xưa bố mày tán mẹ mày mấy năm trời mới đổ đấy.
-Ngày xưa tôi nổi tiếng đẹp zai nhất trường, bao nhiêu gái theo, chẳng qua là thấy bà dễ thương nên mới tán cho vui thôi.
-Này thì tán vui -Kết quả là bố tôi ăn nhéo thần công của mẹ tôi. Nhìn họ thật hạnh phúc, tôi mong muốn mình cũng có một gia đình hạnh phúc như họ.
Bữa ăn kết thúc, tôi rửa bát rồi nên tầng, thằng Hoàng thì bết rồi, nó đang nằm trên giường của tôi, bên cạnh là Xu. Tiến đến gần nó lấy điện thoại và tìm số bố mẹ nó rồi gọi điện thông báo.

-Mày đi đâu mà giờ chưa về?
-Đây có phải số mẹ bạn Hoàng không ạ?
-Ừh, ai đang cầm máy thằng Hoàng đấy?
-Dạ, cháu là bạn Hoàng, hôm nay là sinh nhật cháu, bạn Hoàng có uống ít bia, giờ bạn ấy say đang ngủ ở nhà cháu ạ, cháu gọi điện để thông báo cho bác biết ạ.
-Ừh, phiền cháu rồi.
-Không có gì đâu ạ. Cháu chào bác.

Tắt máy rồi bảo Xu về nghỉ để thằng Hoàng tôi chăm sóc cho. Xu cũng tin và ra về. Sau khi Xu về tôi nhảy tót lên giường và chìm vào giấc ngủ.

Chap 23

Cứ tưởng đêm đó được ngủ yên ai ngờ thằng ôn Hoàng này có cái tật quay ngang quay dọc. Nó làm tôi tỉng giấc mấy lần.
Lần 1: Nó làm tôi tỉnh giấc khi cái chân thối của nó yên vị ở mặt tôi, tôi tỉnh dậy chỉnh lại tư thế cho nó.
Lần 2: Tôi tỉnh dậy vì có cảm giác ướt ướt nhột nhột ở đầu ngón tay, thì ra thằng cờ hó Hoàng đang mút tay tôi như mút cây kẹo mút, tôi rút tay nó ra và tiếp tục ngủ.
Lần 3: Tôi tỉnh dậy vì có cảm giác nặng nặng ở đùi, thằng cờ hó Hoàng lại coi cái đùi tôi như một cái gối ôm, người ta bảo quá tang 3 bận thôi, máu nóng trong người nổi lên, đm thằng cờ hó, bố cho mày ăn nộ long cước bay thẳng xuống giường, tôi chỉ nghe thấy mỗi tiếng nó hự một phát rồi thôi, thằng này ngủ say như chết ý. Thế là giấc ngủ của tôi được diễn ra một cách ngon lành cành đào.
Trong giấc mơ tôi thấy mình đang mặc 1 bộ đồ lịch lãm ngồi trên con ferrani 458 itali phóng đến lễ đường, trên tay là một đoá hoa. Vâng, hôm nay chính là ngày diễn ra đám cưới của tôi. Tôi bước vào lễ đường và bắt đầu làm lễ.

-Con có đồng ý lấy chàng trai này làm chồng của con, nguyện suốt đời yêu thương chăm sóc cho chàng trai này không?
-Con đồng ý.
-Còn con, con có đồng ý lấy người phụ nữ này làm vợ và nguyện suốt đời yêu thương chăm sóc bảo vệ cô ấy không?
-Con đồng ý.
-Vậy ta tuyên bố, 2 con chính thức là vợ chồng, bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu.

Tôi tiến đến gần và mở khăn che, nhưng người đó không phải là Trang mà là Linh, tôi lùi lại rồi vấp ngã, mọi người xung quanh cười tôi, Linh cười tôi.
-Khôngggggg!!!

Đúng lúc này tôi tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, nhìn lại xung quanh rồi thổi phù nhẹ nhõm. Cũng đã 5h sáng rồi, tiếp tục công việc thường ngày là làm vệ sinh cá nhân rồi chạy bộ quanh hồ gươm. Làm 2 vòng rồi về chuẩn bị đi học, hôm nay là buổi học cuối cùng của năm lớp 10. Về nhà không thằng Hoàng đâu, hỏi bố mẹ thì họ bảo là nó về rồi, chán nản lên phòng chuẩn bị sách vở, thay quần áo rồi cầm cái điện thoại xuống nhà ăn sáng, mở điện thoại ra thì có 3 tin nhắn. Từ chiều qua tới giờ chưa cầm đến điện thoại không biết là nhiều hay ít nhỉ?

Linh: Chân cậu sao rồi?
Xu: Anh để ý Hoàng hộ em nhé!
Số lạ(Mai) :Cậu có bị làm sao không?

Đọc 3 tin nhắn mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Không có một tin nhắn hỏi thăm từ Trang. Chán nản đi học mà không ăn sáng, bố mẹ tôi cũng bó tay. Phóng xe trên đường với vận tốc 65km. Đường Hà Nội buổi sáng mà phóng như thế em đảm bảo 100% là bọn nó phán trẻ trâu.
Phóng đến cổng quán gửi xe làm phát đờ ríp như siêu nhân (em đi chậm lại rồi phanh trước, lấy chân trái làm trụ để quay xe ạ, nếu đi ducati 2013 thì thành chơi trội cmn luôn)
Vào trường là em phóng thẳng xuống căng tin mua 2 hộp milô to. Lên lớp đã thấy Trang yên vị tại bàn rồi, tôi đưa Trang hộp sữa, Trang nhận nhưng không uống, thấy vậy tôi cắm ống hút vào và đưa hộp sữa của tôi lên miệng Trang.

-Bà xã làm sao thế? Sao không uống đi, uống đi này -Tôi năn nỉ ỉ ôi.
-Tránh ra. -Không những Trang không uống mà còn đẩy tôi ra, vì quá bất ngờ lên tôi ngã và bao nhiêu sữa trong hộp bị đổ ra người tôi. Thấy vậy Trang hốt hoảng.

-Em xin lỗi. -Trang nói với tôi, vừa nói Trang vừa rút giấy ăn ra lau cho tôi. Từ lớn đến bé tôi ghét nhất cái kiểu tôi đã quan tâm rồi còn từ chối sự quan tâm của tôi một cách phũ phàng như vậy. Tính phũ của tôi nổi dậy
-Không cần, tránh ra. -Vừa nói tôi vừa đẩy Trang ra rồi đứng dậy đi ra ngoài, tuy biết Trang đang đứng khóc nhưng tôi vẫn cứ bước đi.
Tôi có biết đâu chính vì câu nói này đã khởi nguồn cho chuỗi sự việc không đáng xảy ra. Mãi một thời gian dài sau tôi mới biết mình thật ngu ngốc. Haiz.
Ra cổng trường lấy xe rồi phóng về thay cái áo khác chứ mặc cái áo dính toàn milo thì ngứa sao chịu được. Về nhà thay áo trong ánh mắt ngạc nhiên của bama.

-Sao đi học mà lại về thế kia? -Bố tôi luôn là người hỏi tôi.
-Áo con bị bẩn ạ.
-Nhanh lên không muộn học giờ. -Mẹ tôi nhắc.
-Mà bố mẹ định đi thế?
-À, Bố mẹ có việc gập nên phải đi ngay, công việc đột xuất.
-Vângg! -Mặt tôi như bánh đa ngâm.
-Con lên thay quần áo rồi đi học đi, bố mẹ đi đây.
-BỐ….MẸ…. Con yêu 2 người -Vừa nói tôi vừa nhảy tới ôm họ.
-Bố mẹ cũng yêu con mà -Mẹ hôn lên chán tôi.
-Bố mẹ đi cẩn thận nhé, đi sớm về sớm ạ.
-Ừh, chào con.

Tôi lên tầng trong bộ mặt như mất sổ gạo. Lúc đi từ nhà đến trường còn gặp phải mấy anh giao thôi thổi vào, đường buổi sáng thì đông nên có chạy niềm tin. Mất 1 lít cho mấy anh uống nước. Không biết là ngày gì mà đen như obama . Lòng và lòng vòng thế nào mà hết tiết 2 tôi mới vào lớp. Học 3 tiết mà bùng quách nó 2 tiết rồi, bước về chỗ trong ánh mắt lạnh như tiền của Trang. Nếu là thằng khác có thể đột qụy mà chết rồi đấy. Nhưng với nội công của anh thì em chưa đủ tuổi nhé. Tôi cũng chẳng quan tâm, vừa về chỗ là úp mặt xuống bàn vì mệt mỏi.

Đúng lúc này ở đằng xa có một vật bay với vật tốc cao về phía tôi và rồi.

Chap 24

Vù vù vù….

Chiếc giày búp bê bay đến mặt tôi với vận tốc ánh sáng trong ánh mắt há hốc của mọi người trong lớp . Hung thủ không ai khác chính là con nhỏ bí thư. Không biết thằng Hùng lớp tôi làm gì mà đi họp bí thư về là mặt hằm hằm sát khí, vừa vào lớp đã đuổi đánh thằng Hùng, khổ thân thằng bé. Thế quái nào lúc con Thảo (Bí thư) tung đòn chí mạng là phóng ám khí vào mặt thằng Hùng nhưng né một cách tuyệt vời và ám khí đó bay thẳng đến mặt tôi (May là không bị thôi chấn không thì em ăn đủ)
Đang có máu nóng trong người mà có đứa cho cả gáo nước lạnh như thế thì đố thằng nào chịu được.
-Đm, MÀY MÙ À?
-Mình xin lỗi. -Giọng con Thảo ăn năn nhưng cơn tức của tô4ji vẫn còn đó.
-Lỗi lỗi cái con xxx. Này thì lỗi này. -Tôi cầm chiếc giày nên trả nó nhưng không phải trả lại một cách bình thường, tôi trả giầy cho nó như kiểu nó đưa tôi chiếc giầy vậy.

Vù…vù…vù… Và rồi hự….
Chiếc giầy bay thẳng vào mặt nó. Và rồi máu bắt đầu chảy, tôi cầm cập sách đi về, bùng luôn tiết cuối, coi như là hôm đấy chẳng học cái quá gì.
Đi qua con Thảo thì thấy nó khóc, nó không khóc kiểu ăn vạ mà khóc kiểu âm thầm. Tôi bắt đầu thấy hối hận, lần đầu tiên tôi đánh con gái, cảm giác thật khó chịu. Tôi muốn mở lời xin lỗi nhưng không tài nào làm được.
Phóng xe đi trên đường với tốc độ cao, tôi đi trong vô thức chứ chẳng biết đi đâu. Đến đoạn ngã 3 Lý Thường Kiệt (Đối diện Đh dược) tôi gặp 1 nhóm sinh viên qua đường, tôi đang phóng với tốc độ cao nên phải phanh gấp, nhưng không kịp, tôi đâm thẳng vào cái wave tàu biển 36 của anh sinh viên rồi tôi cũng ngã ra đấy luôn.
Mấy anh chị sinh viên kia đỡ tôi dậy rồi sơ cứu cho tôi. Đúng là sinh viên trường dược có khác, lúc nào cũng mang theo đồ nghề.
Sau khoảng 5 phút sát trùng rồi băng ơ gâu cuối cùng tôi hoàn thành sơ cứu.

-Em cám ơn anh chị ạ.
-Không có gì đâu em. Hihi -Một chị xinh xinh cười với tôi.
-Anh ơi, em xin lỗi ạ, mọi chi phí sửa chữa em xin chịu ạ. -Tôi quay sang nói với anh đi wave.
-Không cần đâu em, anh cũng có lỗi mà. -Anh ấy quay sang nói với tôi rồi nở một nụ cười.
-Nhưng thế thì sao được anh.
-Anh bảo không cần đâu mà. -Anh ấy kiên quyết.
-Hay là bây giờ em mời anh chị đi uống nước ạ. Coi như em xin lỗi ạ.
-Ừh, thế cũng được.

Em biết là dân Hà Nội và một số nơi khác thường có những suy nghĩ không hay về dân Thanh Hoá, họ thường bảo dân Thanh Hoá sống không tốt, bẩn tính, đầu trộm đuôi cướp. Một số công ty còn không nhận nhân viên là dân Thanh Hoá, điều này do chính em được anh Dương (Ông anh đi wave vừa nãy) cho đi thực tế. Dù sao họ cũng là người, họ cũng như chúng ta, có thể một số bạn may mắn vì được sinh ra trong một gia đình khá giả, ở những nơi phồn hoa đô thị. Còn một số bạn kém may mắn hơn khi không được sinh ra trong một gia đình như vậy. Phải đi làm kiếm tiền từ rất sớm. Đừng có khinh thường họ. Liệu mấy bạn đã làm ra tiền phụ bố mẹ như họ hay chỉ biết ngửa tay xin tiền gia đình. Trước đây em từng là một thằng ăn chơi nhưng từ khi gặp anh Dương và nghe các câu chuyện tâm sự của anh em đã thay đổi. Thay đổi rất nhiều. Em xin lỗi nếu có thím nào bảo em dạy đời. Em chỉ mong rằng không còn ai có thành kiến với dân tỉnh lẻ nữa thôi ạ. Quay lại với truyện ạ.

Phóng xe về đoạn Hàng Chuối theo chỉ dẫn của chị Phượng (Cái chị xinh xinh vừa nãy ý) vào cái quán cafe ở đấy. Lâu rồi em không đến nên không nhớ tên quán. Nó nằm ở cái ngã tư gần khách sạn gì gì đấy ý.

-Anh chị uống gì ạ? -Tôi hỏi.
-Cho chị 1 sinh tố dưa hấu với 2 sinh tố xoài cho 2 chị kia. -Chị Phượng nói.
-Còn anh? -Tôi hỏi
-Cho anh một đen đá không đường.

Gọi phục vụ kêu cho 2 sinh tố xoài, 1 sinh tố dâu và 2 đen đá không đường.

-Em cũng uống đen đá không đường à?
-Vâng, mà từ vừa nãy quên chưa hỏi tên anh chị.
-Anh tên Dương, chị kia tên Phượng, Kim Anh và Nhung.
-Vâng, mà anh chị cùng là sinh viên trường Dược ạ?
-Ừh, bọn anh cùng khoá cùng quê luôn.
-Vâng, hìhì -Nói chuyện với anh Dương làm tôi quên mất cơn tức giận vừa rồi.
-Mà em tên gì? Bao nhiêu tuổi. -Anh Dương hỏi tôi.
-Em tên HA, 16 tuổi ạ.
-Ừh.

Tôi nói chuyện với mấy anh chị một lúc tôi hiểu thêm về cuộc sống con người tỉnh lẻ. Nhìn đồng hồ cũng đã 11h. Tôi ra thanh toán tiền rồi xin phép mấy anh chị ra về. Trước khi ra về tôi xin được địa chỉ và sđt của anh. Tôi nhét vào túi anh Dương một tờ 200k rồi phóng xe đi không kịp cho anh phản ứng.
Phóng xe về nhà, không khí buồn tẻ lại xuất hiện. Chán nản chẳng muốn ăn uống. Đóng cửa chạy lên phòng bật điều hoà rồi chìm vào giấc ngủ.

Chap 25

Sau khi ngủ dậy thì cảm giác tội lỗi về việc đánh con gái xuất hiện. Cầm điện thoại lên thì thấy 5 cuộc gọi nhỡ từ Trang, 2 tin nhắn, 1 của Trang, 1 của chị Thúy.

Tin nhắn của Trang: Mình chia tay nhé, thời gian qua mình đã quá ảo tưởng về tình cảm chúng mình. Tốt nhất là mình chỉ làm bạn thôi nhé. Cám ơn cậu về thời gian qua.

Tin nhắn của chị Thúy: Tối nay đi ăn sinh nhật chị nhé, nhớ gọi bé Trang đi đấy.

-Ừh. -Tôi trả lời Trang.
-Vâng. Mà Trang không đi được đâu, em với Trang chia tay rồi nhé.

Trả lời xong 2 tin nhắn tôi gọi điện cho Xu.

-Anh gọi gì em? -Giọng ngái ngủ.
-Cho anh xin số cái Thảo được không?
-Em không có. Em chỉ có địa chỉ thôi.
-Ừh, đưa anh địa chỉ cũng được.
-Số 6 đường 9 gần công ty 69 ạ. Mà sáng nay anh làm sao thế? Em chưa bao giờ thấy anh như vậy.
-Chuyện dài lắm, anh nói sau.
-Vâng, em ngủ tiếp đây. Bye anh. Tút..tút…tút.

Tôi tắm rửa thay quần áo rồi phóng ra cửa hàng mua một ít hoa quả rồi tiến thẳng đến nhà bạn bí thư. Sau một hồi tìm kiếm vất vả cuối cùng tôi cũng tìm ra nhà nhỏ. Nhà nhỏ này cũng thuộc dạng biệt thự cao cấp. Phong cách châu Âu, trong nhà còn có bể bơi riêng. Sau một hồi bấm chuông cuối cùng cũng có người ra mở cửa.

-Cậu tìm ai ạ?
-Đây có phải nhà bạn Thảo không ạ?
-Vâng, cậu là gì của cô chủ ạ?
-Cháu là bạn của Thảo ạ. Cô có thể cho cháu gặp Thảo được không ạ?
-Vâng, mời cậu vào nhà. Để tôi lên gọi cô chủ ạ.
-Vâng ạ. Cháu cảm ơn.

Tôi vào nhà vác theo bọc hoa quả, trong lòng thì buồn sầu không gì bằng. Nhìn bên ngoài đã đẹp rồi nhưng vào bên trong thì còn đẹp gấp 10. Ngồi trên chiếc ghế sofa xem tivi chờ nhỏ Thảo xuống để xin lỗi. Một lúc sau thì nhỏ Thảo xuống trong trang phục quần sooc áo cánh rơi. Tý là xịt máu mũi. Trên mũi nhỏ có dán một miếng ơ gâu. Chắc đây là tác phẩm cho tôi tạo ra. Cảm giác ân hận lại bao trùm. Nhỏ Thảo cũng bất ngờ về sự có mặt của tôi.

-Cậu đến đây có việc gì? -Thảo hỏi tôi.
-Mình đến đây để xin lỗi bạn, sáng nay mình hơi bực. Mình có chút hoa quả mong bạn nhận lấy.

Đúng lúc này cô giúp việc mang ra 2 cốc nước cam cho chúng tôi.

-Sao cậu biết cô chủ thích ăn dưa lê mà mua vậy?
-Dạ, cháu mua đại chứ ngờ đâu Thảo lại thích dưa lê đâu ạ.
-Thôi, 2 đứa nói chuyện. Cô vào trong đây.
-Vâng ạ. -Nhỏ Thảo đáp.
-Cậu cho tớ xin lỗi chứ? -Tôi hỏi.
-Còn phải xem thái độ của cậu đã.
-Ều, chán nhỉ.
-Hay cậu đưa tớ đi chơi đi.
-Thôi, người yêu cậu gặp thì nó giết tớ à.
-Mình đâu có người yêu đâu, hay cậu làm ny của tớ nhé. -Vừa nói nhỏ vừa cười khoe răng khểnh. Nhìn kĩ thì nhỏ này cũng xinh xắn dễ thương chứ, bỏ cái tính đanh đá đi thì có phải tốt không.
-Thôi, mình không dám đâu.
-Thế giờ cậu có trở mình đi chơi không? -Có vẻ nhỏ này đã quên vụ ban sáng.
-Thì đi đâu mới được chứ.
-Lên Hồ Tây ngắm cảnh đi.
-Ừh, cũng được. -Tôi nhìn vào đồng hồ mới có 4h nên gật đầu đồng ý.
-Đợi mình thay quần áo nhé.
-Ừh, nhanh nên má.

Nhỏ Thảo lên phòng bỏ lại tôi một mình tự kỉ. Sau khoảng 5 phút thì nhỏ cũng xuống. Bây giờ nhỏ mặc 1 cái váy màu trắng, chân đi giày búp bê đầu thì đeo một cái nơ. Nhìn nhỏ bây giờ chẳng khác gì búp bê baby khoe nàn da trắng ngần. Tôi đơ mất mấy giây. Rồi ra lấy xe đèo nhỏ ra hồ Tây chơi. Nhỏ bắt tôi đèo đi ăn bánh tôm, tôi cũng đồng ý. Đèo nhỏ vào nhà hàng bánh tôm hồ tây gọi 1 đĩa bánh tôm, một bát ốc nhồi luộc (tôm với ốc đánh luôn từ hồ tây nên nhà hàng này khá nổi tiếng) gọi thêm vài món ăn nhẹ với đồ uống. Sau khi phục vụ mang đồ ăn ra là tôi với nhỏ bắt đầu chén.
Không biết con gái có sợ béo không mà ăn ít như mèo ý.
Sau khi ăn uống no say tôi ra thanh toán tiền. Thế quái nào mà tiền mặt trong túi tôi không đủ, tôi đưa thẻ ra nhưng ở đây lại không thanh toán bằng thẻ. Chán nản. Quay sang nói với Thảo.

-Cậu đợi tớ ở đây nhé, tớ ra kia rút tiền.
-Không cần đâu, tớ có mang theo tiền này.
-Nhưng như thế đâu có được.
-Coi như tớ cảm ơn cậu vậy?
-Cảm ơn về việc gì? Tớ mới là người nên cảm ơn về cậu đã tha thứ cho tớ chứ.
-Vì đã đi chơi với tớ. Hìhì.

Vừa nói xong thì Thảo mang tiền trong túi sách ra trả tiền, cai con thu tiền cứ nhìn tôi rồi cười cười, đm nó chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ à?

Chap 26

Sau khi Thảo trả tiền xong thì chúng tôi đi lượn ở loanh quanh hồ Tây. Không biết hôm đấy bước ra ngoài bằng chân trái hay chân phải mà đen vãi shit. Phóng xe đến đoạn Thụy khuê thì trời đổ mưa to, đúng là mùa hè. Tìm một quán trà đá ven đường vào chú tạm. May là xung quanh hồ Tây có nhiều quán trà đá vỉa hè. Đây củng có thể là một loại văn hoá Hà Nội, trà đá vỉa hè.

-Cậu uống gì? -Tôi hỏi Thảo.
-Uống gì cũng được.
-Bà ơi, cho cháu 2 trà đá với một đĩa hướng dương ạ. -Tôi quay sang nói với bà chủ quán.
-Có ngay. -Bà nở nụ cười thân thiện.
-Cậu uống trà đá bao giờ chưa? -Tôi hỏi Thảo

Thảo không trả lời mà chỉ lắc đầu. Con gái thành phố đâu biết được cái thú vui này, suốt ngày mua sắm với làm đẹp bây giờ thêm sở thích chếck in. Gái xinh trên fb 96,69 % đều dùng 360. (Em nói sự thật thôi, mấy thím đừng gạch. Đến gấu em còn dùng 360 mà). Hầu như món trà đá vỉa hè chỉ có cánh đàn ông mới hiểu được cái hay của nó. (Em sắp thất nghiệp, đang định mở quán trà đá vỉa hè đấy )

Đúng lúc này bà chủ mang 2 cốc trà đá ra. Tôi kêu Thảo uống thử, vừa uống được một hụm thì mặt Thảo nhăn vào như khỉ ăn ớt.

-Nước gì mà đắng vậy?
-Tớ biết cậu không uống được mà kaka. -Tôi cười như một thằng điên làm mấy người xung quanh nhìn tôi như sinh vật lạ. Nhục đếu chịu được.
-Thôi, cậu lấy cho tớ chai nước khác đi. -Thảo làm mặt trẻ con xin kẹo.
-Thì ban đầu ai nói uống gì cũng được. Haha.
-Tóm lại bây giờ cậu có gọi chai nước khác cho mình không?
-Ừh thì có. -Tôi ngửi thấy mùi sát khí nên phải gọi ngay chai 7up cho Thảo không thì có thể tôi được làm mồi cho cá Hồ Tây chứ chẳng chơi.

Hà Nội mùa hè thường có những cơn mưa rào bất chợt, vội đến rồi vội đi và đây cũng là 1 cơn mưa như vậy. Sau khoảng 5 phút xả nước thì mây đen tan dần, bầu trời trong xanh trở lại. Đúng là sau cơn mưa trời lại sáng mà.

-Ê, Cầu vồng kìa? -Thảo kéo áo tôi khi nhì thấy cầu vồng.
-Làm như kiểu chưa bao giờ thấy cầu vồng không bằng ý.
-Ừh thì lâu lắm rồi tớ mới thấy cầu vồng mà.
-Thích thấy thì lên mạng mà xem, muốn xem lúc nào mà chẳng được.
-Xem như thế không thích, mà cậu có biết ước mơ của tớ là gì không?
-Là gì thế?
-Tới muốn có một chàng hoàng tử đưa tớ lên cầu vồng. -Vừa nói Thảo vừa nhìn cầu vồng.
-HẢ…. Con lậy mẹ, điên ít thôi cho người ta còn điên với. -Tôi thật sự sốck khi nghe Thảo nói câu đấy. Cần phải đưa đi bác sĩ kiểm tra hệ thần kinh mới được. THẢO ơi! Nếu đọc được những dòng này tao khuyên mày lên đi bác sĩ đi nhé…..

-Cậu nói ai điên cơ?
-À không, mình bảo mấy con cá kia ấy mà.
-Này thì cá điên này. -Không biết từ bao giờ Thảo đã rút chiếc giầy búp bê ra khỏi chân rồi. Và hiện giờ nó đã yên vị trên mặt của tôi. Một lần nữa mọi người trong quán lại nhì tôi như sinh vật lạ. Nếu lần trước nhục một thì lần này nhục mười. Con gái con đứa gi mà…. Haiz…..

-Hôm nay chưa uống thuốc à? -Tôi nói với Thảo.
-Thuốc gì? Tớ đâu có bị bệnh gì đâu mà phải uống thuốc.
-CÁI GÌ? Cậu điên nhất thời hay điên bẩm sinh thế?
-Này thì điên này. -Một lần nữa tôi được ăn dép. Đm, đéo biết ngày gì mà nhọ vãi.
-Haiz…. Hết thuốc chữa, thôi đi về, tối tớ còn đi có việc.
-Ừh, về thôi.

Phóng xe đèo Thảo về. Lúc đi thì không sao, lúc về thì gặp cái gì hay hay là nhỏ này hét loạn lên làm tôi nhục không tả được, tôi thề là nếu có cái lỗ nào gần đấy thì tôi phải chui xuống ngay. Khổ thân thằng nào mà làm chồng con trời đánh này chắc vào Văn Điển sớm. Sau một hồi chịu nhục thì cuối cùng tôi cũng lết được về nhà con điên này. (Đây chỉ là cách sau này em gọi nó thôi nhé, mấy thím đừng hiểu nhầm)

-E.. Đưa điện thoại đây. -Thảo nói với tôi.
-Làm gì???
-Thì cứ đưa đây, có ai lấy đâu mà sợ.

Tôi đành phải đưa cái điện thoại cùi của mình cho nhỏ Thảo không thì nó lên cơn điên là hết đường về nhà. Sau một hồi ấn ấn cuối cùng tôi cũng được trả cái điện thoại.

-Xong rồi, té đi.
-Không phải đuổi, thằng này tự có chân.
-BYE..

Tôi lên xe phóng thẳng về nhà không dám quay lại…… Sợ quay lại là mất mạng chứ không đùa được với con này
Phóng xe về nhà cũng đã 6h. Sau khi tắm rửa thơm tho, đóng bộ gọn gàng tôi xuống nhà phóng xe thẳng qua hàng phở làm một bát tái gầu cầm hơi.
Sau khi ăn uống no say tôi phóng thẳng đến cửa hàng trang sức của bạn ông T lấy cái lắc tay bằng bạc đặt cách đây một tuần. (sinh nhật người thân sao mà quên được)
xong xuôi thì cũng 7h. Phóng thẳng đến nhà chị Thúy, vừa vào nhà đã thấy 2 mấy đứa bạn của chị Thúy đang ngồi chém gió, trên sàn nhà đã thấy 2 nồi nẩu. Nhưng điều làm tôi bất ngờ nhất là sự có mặt của Trang. Chị Thúy mời Trang ư? Và điều làm tôi bất ngờ hơn là……
Đó là sự có mặt của thằng đèo Trang đi uống cafe ở mấy cháp trước. Thì ra tất cả là do thằng này. Haiz…
Dù sao cũng chia tay rồi nên tôi cũng chẳng quan tâm. Đi vào tặng chị Thúy quà rồi ra sofa ngồi xem phim….
Đang ngồi xem phim thì cái thằng đi cùng Trang tiến đến chỗ tôi.

-Cám ơn chú em! -Nó nói với tôi.
-Về việc gì? -Tôi trả lời mà mắt vẫn cứ dán vào ti vi.
-Nếu chú không ct Trang thì anh không có cô người yêu xinh thế kia.
-Rác mà thôi… Ông anh nhìn ngon ăn thế kia mà phải đi nhai lại ơ. -Tôi ngoài thì cười nhếch mép nhưng bên trong thì đau lắm.
-MÀY…mày…
-Tao làm sao? -Tôi đáp.
-Được rồi, mày đợi đấy, tao đéo bỏ qua đâu.
-Trẻ Trâu…….

Nói xong nó ra ngoài ngồi với Trang còn tôi thì tiếp tục xem phim. Tầm 10 phút sau thì mọi người đến đủ, có cả thằng Hoàng với cái Xu cùng thằng Hải..
Anh T mở tiệc bằng việc mời chị Thúy uống bia. Sau khi chị Thúy khai tiệc thì mọi người bắt đầu chiến. Tôi uống như một thằng nghiện bia, chẳng mấy chốc mà két bia Hà Nội đã đi toi.
Lúc này chợt nhớ ra là nhà ông T có một thùng rượu quê.

-Anh T, em nhớ nhà anh có mấy can rượu mà, mang ra đây đi.
-Đm, có chân tự vào mà lấy, ở dưới bếp ý.
-Ok.

Chap 27

Xuống bếp lấy can rượu quê lên rồi cùng ông T chiến đấu. Thằng Hoàng thì gục cmnr, thằng Hải không biết uống còn thằng ôn kia chỉ uống lấy lệ.
Người ta bảo lấy rượu giải sầu. Nhưng tôi càng uống càng sầu. Muốn uống say cho quên hết cái sự đời này đi nhưng càng uống càng tỉnh. Cái gì cũng phải có giới hạn của nó, tôi gục sau khi cùng ông T giải quyết 1 chai 2 lít rượu quê. Lần dầu tiên tôi uống nhiều như thế, đầu óc choáng váng và bắt đầu cảm nhận bài hát “Đếm sao”. Trước khi chìm vào giấc ngủ tôi cảm thấy 1 mùi thơm quen thuộc.. 1 lần rồi 2 lần, đó là Trang, tôi không thể nào sai được, đây chính là mùi nước hoa của Trang, nọ nước hoa em nhảy của mẹ để mang đi tặng Trang nhân kỉ niệm 3 tháng yêu nhau thì sao mà quên được. (Mẹ ơi! Con xin lỗi)
Đầu óc tôi chẳng cảm nhận được gì nữa, tôi chìm vào giấc ngủ…
Đây có thể là đêm ác mộng của tôi. Một đêm tôi dậy “phun” gần chục lần. Đúng là rượu quê có khác. Ngày xưa nhậu với ông T bằng rượu vorka thì 2 anh em đá bay chai 2 lít mà vẫn tỉnh táo.
Tỉnh dậy trong tình trạng đầu nặng như núi. Tối hôm qua tôi bết nên ngủ luôn nhà ông T. Bước xuống giường mà đầu óc choáng váng suýt ngã. (Máu chưa kịp lên não nên nó thế đấy mấy thím, cái này ông Dương dậy em)
Chạy vào rửa mặt mà không dám đánh răng vì không có bàn chải nên đành phải xúc miệng bằng cái nước gì toàn tiếng Thái em cũng chẳng biết nó tên là gì. Bình thường ở nhà toàn đánh răng chứ có bao giờ dùng nước xúc miệng đâu.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong tôi phóng thẳng xuống bếp thì đã thấy chị Thúy làm xong bữa sáng.

-Bà chị tôi hôm nay nấu ăn không biết tý trời mưa to không nhỉ -Tôi chọc bà.
-Chỉ sợ có chưa ăn đã mãi mãi không thấy trời mưa nữa đâu -Chị Thúy cũng chẳng kém phần long trọng đáp lại ngay.
-Thôi, em đùa, mà anh T đâu chị. -Tôi phải lái sang chủ đề khác ngay, bà này nguy hiểm lắm, không cẩn thận là ăn tát như chơi.
-Trên phòng ông ý. Hôm qua anh em uống kinh vậy.
-Lâu rồi anh em không ngồi với nhau mà chị.
-Tao chịu anh em nhà mày, mà lên gọi ông T dậy ăn sáng rồi đèo tao vào trường mày chơi tý.
-Chơi gì chị, có gì đâu mà chơi.
-Đm, tao bảo đèo thì cứ đèo đi, hỏi lắm thế nhỉ.
-Ều, hỏi vài câu mà kêu hỏi lắm.
-Lên gọi anh T xuống đây mau.
-Vâng.

Tôi đành phải lên gọi ông T dậy. Mà ông T này có cái tật rất hay đó là ngủ mà vẫn chảy nước dãi (Trong miền Nam gọi là chảy ke thì phải).
Tôi đạp cửa vào phòng như một vị thần…. Kiểu này là kiểu sắp có biến…..Nhưng rồi lại nói dọng yếu ớt như trẻ con thiếu cơm.

-Dậy ăn sáng anh ơi… -Vừa nói tôi vừa lay người ông T.
-Mày cút để yên tao ngủ.

Ông T nói thế là hết đường gọi dậy rồi, xuống dưới bếp trong khuôn mặt ỉu xìu.

-Ông ý không dậy chị ơi. -Tôi nói với bà Thúy.
-Mày đầu to mà óc heo thế? Không gọi được dậy thì mày nghỉ ăn nhé.

Thôi xong rồi. Tôi biết là bà Thúy này không nói đùa rồi. Lại phải lên phòng ông T gọi ông ý dậy, lần này phải sử dụng chất xám trong đầu.

-Anh T ơi! Chị Vân (ny ông T) tìm anh kìa.
-Đâu….đâu -Ông T bật dậy nhanh như máy.
-Chị ấy đang chờ phía dưới.
-Mày xuống trước đi, tao đánh răng.
-Vâng…

Tôi đi xuống mà trong lòng chỉ muốn bật cười thật to. Nếu là tôi của ngày hôm qua trong hoàn cảnh đấy thì chẳng khác gì ông T trong hoàn cảnh vừa rồi. Nhưng tôi của ngày hôm nay khác rồi

-Ông T đâu -Vừa thấy tôi bà Thúy hỏi ngay.
-Đang xuống…..
-Thế đợi ông T xuống rồi ăn luôn.
-Vâng, mà em sợ ông ý xuống em chẳng ăn được nữa ý.
-Sao?
-Em bảo ông ý là chị Vân kiếm… Không thì sao mà gọi ông ý dậy được.
-HAHA.. Mày nhìn thế mà thông minh phết nhỉ. -Vừa nói chị Thúy vừa cười.
-Thôi.. Đừng cười nữa….

Đúng lúc này ông T đi xuống.

-Vân đâu? -Ông T hỏi.
-Chị ấy ở nhà chị ấy chứ có ở đây đâu mà huynh hỏi. -Chị Thúy đáp.
-Ơ..Thằng ôn kia bảo Vân tìm anh mà.
-Nó lừa anh đó. Haha.
-Ấy ấy. Đại ca tha cho em, em bị chị Thúy ép ạ. -Tôi van xin ngay khi ông ý đưa ánh mắt đầy sát khí nhìn tôi.
-Tha cho mày á, được thôi, dù sao tao cũng rộng lượng mà.
-Hehe, đại ca muôn…. Á…ĐAU -Tôi chưa nói hết câu thì đã ăn ngay một cốc từ ông T.
-Lần sau đừng có lừa tao nữa đấy -Ông ý chừng mắt nhìn tôi.
-Em không dám nữa đâu. -Tôi nói như mếu.
-Thôi! 2 anh em mày có ăn sáng không? -Bà Thúy lên tiếng.
-Có chứ – 2 anh em tôi đồng thanh.

Bữa sáng cũng chẳng có gì, chỉ có cái bánh mì trứng với cả cốc sữa. Mấy anh chị em vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Tôi xin phép về thay quần áo vì hôm nay là ngày tổng kết năm học.

-Tý nhớ qua đón chị đấy, không thì đừng trách.
-Vâng, tý em qua.

Phóng xe về nhà tắm rửa thay quần áo. Tóc vuốt deo, xịt thêm tý BOSS vào thì thôi rồi ngon. Sau khi đóng bộ gọn gàng, sạch sẽ thơm tho tôi phóng qua đón bà Thúy. Chẳng hiểu bà này vào trường tôi làm gì chứ, tôi muốn nghỉ mà còn chẳng được. Đằng này lại muốn đi. Haiz.

-Nhanh đi má -Tôi giục bà Thúy. Con gái là chúa lề mề mà.
-Đây, xong rồi nè.

Hôm nay bà Thúy mặc quần áo học sinh, lâu rồi mới thấy. Mọi ngày toàn thấy quần sóc áo phông, thỉnh thoảng thấy mặc váy thôi. Từ khi bà ấy đi du học thì đây là lần đầu tiên tôi thấy.

-Hôm nay chị xinh lắm đấy -Tôi khen bà Thúy.
-Chị mày lúc nào chẳng đẹp.
-Thôi đi mẹ… Tự tin quá đấy.

Tôi phóng xe tới trường trong không khí vui vẻ của đám học sinh vì sắp được nghỉ hè.

Chap 28

Sau khi gửi xe xong chị em tôi vào trường tôi chạy vào điểm danh trong ánh mắt ngạc nhiên của mấy đứa trong lớp ngoại trừ mấy đứa biết chị Thúy. Tình hình bây giờ là chị Thúy đang bám lấy tay tôi. Kệ cm bọn nó. Sau khi điểm danh xong tôi phóng xuống căng tin ngồi.
Không biết mấy thím thế nào chứ em 3 năm cấp 3 lúc bế giảng, khai giảng, nói chung là phải ngồi dưới sân trường thì em đều chốn vào căng tin chứ ngồi đấy nghe bọn nó đọc kinh đau hết cả đầu.

-Cho em 2 chai sting. -Tôi nói với chị bán hàng trong căng tin.
-Ok, có ngay. -Chị căng tin đáp.

Khoảng 30s sau chị căng tin mang ra 2 chai sting với 2 cốc đá, thấy tôi không đi cùng với Trang chị hỏi luôn.

-Trang đâu HA.
-Sao chị hỏi em?
-Mày là bồ nó, không hỏi mày thì hỏi ai bây giờ?
-Bọn em chia tay rồi chị. -Tôi đáp lại mà ánh mắt buồn buồn.
-À ừ. Chị xin lỗi.
-Không sao đâu, mà chị vào bán hàng đi, khách chờ kìa.
-Ừ, Mà đây là bồ mày à? -Chị căng tin vừa nói vừa nhìn chị Thúy.
-Chị em đấy, vào bán hàng đi chị.
-Ừh, mấy đứa ngon miệng nhé.

Chị căng tin vào trong thì bà Thúy hỏi tôi.

-Mày với con Trang hay ra đây uống nước lắm à?
-Vâng, ngày nào cũng ra trừ chủ nhật.
-Mà Kún, tao hỏi mày một câu mày phải trả lời thật lòng đấy nhé.
-Vâng.
-Tại sao mày với con Trang chia tay?
-Em không biết. Mọi chuyện là thế này. Abcxyz….. Tôi kể cho chị Thúy nghe toàn bộ từ khi ở bể bơi.
-Sao mày to đầu mà ngu thế?
-Sao chị bảo em ngu? Em còn thông minh hơn ối đứa.
-Con Trang có thái độ như thế mà không biết nó đang ghen, không to đầu mà ngu thì là gì?
-Ghen á, đây là mối tình đầu của em, em là gì có kinh nghiệm, đâu như chị….haiz…
-Giờ mày định tính sao?
-Cứ để kệ nó đi, quan tâm làm gì cho đau đầu.
-Đm, kệ mm, tay đéo giúp nữa đâu.
-Uống nước đi chị, mà tý đi đâu chơi không chị?
-Đi công viên nước đi. -Mắt chị Thúy sáng long lanh khi nhắc đến việc đi chơi.
-To đầu rồi còn đi công viên. -Tôi chọc bà.
-Kệ tôi, có sao không?
-Hay đi dạo phố với em không?
-Ừ, cũng được.

Tôi rủ chị Thúy đi dạo phố nhưng thật ra là đi đến quán ông L để xin việc, dù sao nghỉ hè cũng chẳng có gì làm nên đi làm giết thời gian.

Sau một hồi giảng đạo, văn nghệ cuối cùng cũng được về, đám học sinh ùa ra như ong vỡ tổ…. Bước ra cổng trường thì tôi thấy cảnh tượng đếu muốn thấy chút nào. Cái thằng ôn hôm qua lại phóng con ps đến đón Trang, nó còn ôm ấp làm tôi muốn nhẩy ra cho nó mấy đấm quá. Nhưng nghĩ lại thì thôi, dù sao Trang giờ cũng chẳng là gì với tôi cả. Bước qua mặt thằng Hưng (Thằng đi ps) trong dáng vẻ Like A Boss. Kia đi qua tôi còn nở một nụ cười nhếch mép kiểu khinh bỉ. Chị Thúy thấy tôi đi cũng chạy theo tôi… Chúng tôi đi ra lấy xe rồi phóng đi.

-Giờ đi đâu? -Chị Thúy hỏi tôi khi đã ngồi yên vị trên xe.
-Cứ đi rồi biết chị.
-Vào đi chị. -Tôi nói với chị Thúy khi xe đã dừng trước cửa quán ông L. Lâu rồi không đến nên quán thay đổi nhiều quá. Không những thay đổi về diện mạo mà nhân viên cũng toàn người mới, nhìn xung quanh chỉ có một vài người mà tôi biết.

-Dạ, anh chị uống gì ạ? -Một con bé nhân viên lạ hoắc chắc tầm 15 16 tuổi đến hỏi tôi.
-Cho anh gặp anh quản lí phát. -Tôi nói với nhỏ.
-Anh có việc gì không ạ? -Con bé ngây ngô hỏi tôi.
-Không, anh chỉ muốn nói chuyện với anh quản lí thôi.
-Vâng, để em đi gọi ạ.

Tầm 3 phút sau thì ông L bước ra chỗ tôi, vừa nhìn thấy tôi là ông vui như nhặt được vàng.

-Đm, mày đi đâu mà nửa năm nay đéo thấy tung tích, tao còn tưởng mày bị bọn nó xử mất xác rồi chứ.
-Em ơi, cho anh 2 nâu đá 1 có đường 1 không đường, một sinh tố dưa hấu. -Tôi nói với con nhỏ phục vụ.
-Em mệnh lớn lắm, chẳng qua là em phải luyện công để làm thủ khoa đại học ấy mà -Tôi quay sang nói với ông L.
-Chém ít thôi, mà đây là…. -Ông L đưa ánh mắt về phía chị Thúy.
-À, đây là chị em ạ.
-Ừ, Mà hôm nay chú đến đây có việc gì?
-Đúng là chẳng có gì qua mắt được anh L cáo già đây. -Tôi chọc ông ý.
-Cáo cái đ m, mày chán sống à?

Đúng lúc này nhỏ phục vụ mang nước ra…

-Chúc quý khách ngon miệng ạ. -Nhỏ phục vụ nói xong thì bỏ vào trong.
-Mà thôi, anh uống nước đi rồi em vào vấn đề chính -Tôi quay sang nói với ông L.
-Ừh, mày cứ nói đi.
-Tình hình là quán mình cần tuyển nhân viên không anh?
-Mày mù à? Mày không thấy tao treo cái biển tuyển nhân viên trước lối ra vào à? Dạo này đám sinh viên về quê hết nên quán tao đang thiếu nhân viên. -Đúng thật là ông L có treo cái biển tuyển nhân viên thật, chẳng qua là tôi không để ý.
-Thế có tuyển em không? -Tôi quay sang hỏi tiếp.
-Riêng mày tao đéo tuyển.
-HẢ…. -Tôi mắt chữ O mồm chữ A…..
-Tao chưa nói hết mà, làm gì mà xúc động thế. Riêng mày tao đéo tuyển mà tao thuê, sao? Mày định quay về với đội của tao à?
-Vâng, dạo này em hết tiền phải đi cầy lấy tiền tiêu ạ.
-Hết cái cmm, mày mà hết tiền thì thằng nào còn tiền bây giờ.
-Mà anh cho em làm ca nào?
-Mày thích làm ca nào cũng được..
-Thế cho em làm cả ngày đi, dù sao em cũng chẳng có việc gì làm.
-Ok, có mày ở đây giúp tao quản lí quán là tao có thời gian đi chơi rồi. Kaka.
-Haiz, anh vẫn như ngày xưa, chẳng thay đổi tý nào cả.
-Kệ tao, tuổi trẻ mà không ăn chơi thì về sau hối hận cũng không kịp đâu con.
-Thế bao giờ anh mới cho em ăn đám cưới đây? 25 26 tuổi rồi có phải ít ỏi gì đâu.
-Mày cứ từ từ, đi đâu mà vội, anh mày nhiều gái theo lắm. Kaka.
-Con lậy bố, xuống đi con nhờ, bay cao quá rồi đấy.
-Mà chị em mày uống nước, anh vào trong làm nốt sổ sách.

Ông ý quay sang nói gì đó với con nhỏ phục vụ rồi đi vào trong, trước khi vào trong ông ý nói vọng ra.

-Chiều nay 2h đi làm nhé thằng ôn.
-VÂNG, em biết rồi..

Chap 29

Sau khi ông L đi vào thì chị Thúy hỏi tôi.

-Mày định đi làm lại à?
-Vâng, dù sao em cũng rảnh mà.
-Ừh, tùy mày thôi, mà tiền nước hôm nay mày khao vì việc kiếm được việc làm, còn sau này lấy lương tính sau, kaka.
-Sặc sặc….
-Thế ý chú làm sao? -Vừa nói bà vừa đưa nắm đấm lên.
-Ừh thì…. Cũng được. -Em sợ bà này nhất nhà, không cẩn thận ăn đánh như chơi.
-Thế mới là cục cưng của chị chứ. Kaka.
-Ai là cục cưng của bà?
-Thế chú không thích làm cục cưng của chị đúng không? -Một lần nữa nắm đấm lại được đưa lên.
-À có có, tất nhiên là muốn rối, hìhì -Tôi tỏ thái độ cầu hoà.

Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc thì chị Thúy bảo tôi nhìn ra phía cửa ra vào.

-Nhỏ Mai kìa. -Bà Thúy ngạc nhiên.
-Quên không giới thiệu với chị là anh L là anh của Mai.
-Ờ Ờ, Mà thôi đi về đi.
-Vâng.
Tôi đèo bà Thúy về nhà trong cái nóng của Hà Nội…

-Rẽ vào chợ để chị mua ít đồ. -Bà Thúy bảo tôi.
-Vâng, mà chị mua gì thế?
-Thế trưa mày nhịn đúng k? -Bà ấy trừng mắt nhìn tôi.
-À không, hìhì.
-Biết điều thì làm con culi của chị đi, tý về chị cho ăn ngon.
-Vâng, nhanh đi chị, nóng quá.

Không biết mấy thím như thế nào chứ em sợ nhất đi chợ với con gái, suốt ngày phải sách đồ, mà mua cứ phải mặc cả kì kèo. Nếu là em đi chợ thì vào quách siêu thị cho nó nhanh, vừa vệ sinh vừa đỡ phải kì kèo mặc cả. (Đây chỉ là suy nghĩ của em thôi đừng gạch nhé mấy thím)
Sau tầm 30 phút tra tấn thể xác cuối cùng cũng xong. Trên tay tôi bây giờ toàn là đồ ăn. Đúng là số khổ mà.

Phóng về nhà chị Thúy. Vừa vào đến nhà là tôi nhẩy phát lên ghế sôfa ngồi để phần còn lại cho bà Thúy xử. Đúng là mùa hè chẳng có gì phê bằng ngồi phòng điều hoà. Đang ngồi lim dim thì tôi ăn một phát cốc đau thấu trời xanh.

-Con chó nào đấy -Tôi nói theo phản xạ.
-Á à, thằng này hôm nay cứng -Vâng, người cốc tôi không ai khác chính là ông T, ông ý bây giờ đang cười rất nhan hiểm.
-Đại…đại…. Ca, em nhầm ạ. -Tôi tý thì cho ra quần may má kiềm chế được.
-Nhầm này. -Ông T cho thêm một cốc nữa vào đầu.
-Á…. -Tôi giả vờ ngất.
-Ê.. Dậy mày. -Ông T lay người tôi nhưng tôi vẫn cứ giả vờ.
-Tao đéo đùa nữa đâu. -Lần này ông ý mạnh tay hơn tát phát vào mặt tôi, tuy đau nhưng tôi vẫn cố nhịn.
-Thúy, Thúy, vào xem thằng Kún bị sao này. -Ông T có vẻ hốt hoảng.
-Đâu đâu, nó bị sao? -Bà Thúy cũng không kém.
-Anh mới cốc nó 2 cái mà nó lăn quay ra đấy. Gọi nó nó cũng chẳng có phản ứng gì. Tao dùng cả biện pháp mạnh rồi.
-Giờ tính sao đây anh?
-Đưa nó vào bệnh viện đi.
-Ok. Nhanh đi anh.

Trò đùa của tôi có vẻ đã quá đà nên tôi giả vờ tỉnh dậy. Thấy tôi dậy thì 2 ông bà kia mừng như bắt được vàng.

-Mày sao rồi? Tao xin lỗi. -Ông T nói.
-Có sao không Kún?

Nhìn thấy cảnh này trong đầu tôi lại nảy ra ý tưởng để chọc 2 ông bà kia.

-Ơ, Tôi đang ở đâu? Mà anh chị là ai? -Tôi làm mặt ngây thơ.
-HẢ… Mày bị sao vậy? -Ông T vừa nói vừa lay người tôi.

Và rồi nhân lúc ông T không để ý tôi đưa tay lên và gõ một phát vào đầu ông T trả thù.

-Thằng chó….. Mày lừa tao… -Ông T tức tối..
-Haha… Cho chừa…. -Tôi cười như một thằng điên trốn trại. Chị Thúy cũng cười.
Và sau màn cười đấy là đến màn rược đuổi tôi của ông T.

-Đ m con chó, có giỏi đứng lại bố xem. -Ông T vừa chạy vừa hét.
-NGU GÌ ĐỨNG LẠI ĂN ĐÒN.
-2 ae mày vào ăn trưa, cứ ngoài đấy mà đánh nhau -Chị Thúy ném cho tôi một cái phao cứu sinh.
-Tao tha cho mày đấy con chó -Ông T chỉ vào mặt tôi mà nói.
-Thôi huynh, đệ xin lỗi.
-Mày muốn ăn đòn nữa à?
-À, Không ạ.
-Thế vào dọn cơm ra, ai hầu mày bây giờ?
-Vâng vâng, hìhì.

Tôi xuống bếp dọn cơm cùng với chị Thúy còn ông T ngồi xem như ông tướng.

-Uống không mày? -Ông T cầm chai rượu lên hỏi tôi.
-Thôi, anh uống đi.
-Đm, thằng đàn bà….

Tôi không nói gì nữa mà tiếp tục ăn cơm để ông T ngồi uống tự kỉ một mình. Ăn xong tôi bị bắt vào rửa bát, đen vãi…..

-Mày nghỉ hè rồi đúng không -Ông T hỏi tôi khi tôi ra ghế sôfa ngồi.
-Vâng, sao không anh?
-Mấy hôm nữa đi biển với tao không?
-Đi ở đâu thế huynh?
-Tao không biết, chị Vân mày quyết đĩnh.
-Thế huynh đi đi, em không làm kì đà cả mũi đâu.
-Đm, tao rủ mà mày đéo đi à con chó.
-Thôi, em còn phải đi làm kiếm tiền, dạo này nghèo quá.
-Đm, tiền ông bà già mày cho thì đéo tiêu, bày đặt đi làm, thôi mày cút đi tao nhờ.
-Thế em về đây, tý còn phải đi làm. -Tôi nói với ông T.
-Cám ơn về bữa ăn free nhé chị Thúy xinh đẹp. -Tôi nói với chị Thúy.
-CÚT… -Ông T đuổi tôi.
-Cám ơn nha cục cưng, về cẩn thận. -Bà Thúy nói.

Tôi đi về trong cái nắng chói trang của Hà Nội. Về đến nhà nhìn lên đồng hồ cũng đã 1h30. Chạy lên nhà lấy quần áo rồi tắm rửa chuẩn bị đi làm. Tắm rửa xong xuôi tôi phóng thẳng đến quán ông L trong cái nắng nóng của Hà Nội. Nóng quá nóng quá nóng quá đi.

Sau khi cất xe xong tôi phóng thẳng vào trong quán để ngồi điều hoà, vừa vào quán đã gặp ngay nhỏ Mai đang ngồi ở bàn pha chế. Nhìn thấy tôi nhỏ này ngạc nhiên lắm.

-Làm hộ cốc nước chanh được không? Tôi làm sao mà nhìn kinh thế? -Tôi nói.
-À, được được, đợi mình tý.

Tầm 2 phút sau tôi có ngay một cốc nước chanh mát lạnh, tu 1 phát hết nửa cốc để giải cơn khát.

-Cám ơn…
-Không có gì đâu, mà cậu làm gì ở đây?
-Kiếm tiền chứ làm gì.
-Thế nhân viên mới mà anh L nói đến là cậu à?
-Ờ…

Cuộc nói chuyện kết thúc khi có khách vào, tôi đứng lên làm nhiệm vụ của mình.

-Quý khách dùng gì ạ? -Tôi hỏi.
-Cho 2 đen đá…

Tôi vào trong nói với Mai.

-Nhân viên pha chế đâu Mai?
-Tớ giờ là nhân viên pha chế.
-Thế thì làm cho khách 2 đen đá.
-Ok.

Đợi tầm 2 phút thìm Mai đưa tôi 2 cốc đen đá, tôi mang ra cho khách mà không quên chúc họ ngon miệng.

Chap 30

Sau khi tôi chúc ngon miệng xong thì về chỗ cũ ngồi. Lôi con lap ra xem phim (Lúc đấy em xem naruto). Đang đến đoạn gay cmn cấn thì lại co khách vào, chẳng còn có cách nào khác đành phải ấn tạm dừng rồi vác ass ra làm việc.. Sau khi hoàn thành công việc thì tôi lại trở về chỗ cũ và tiếp tục xem phim. Đang xem hay thì lại bị phá đám.

-Tao thuê mày làm việc chứ có thuê mày xem phim đâu. -Ông L vừa nói vừa véo tay tôi.
-Á, Đau em, không có khách thì em xem phim có sao đâu?
-Mày để ý quán, tao đi chơi đây.
-Ơ, Sao lại là em?
-Đm, ngày xưa mày toàn giúp tao quản lý còn gì, bọn kia đâu có biết gì.
-Ờ ờ, ông next đi cho tôi nhờ, suốt ngày gái với gú…. Không lo cưới vợ đi… Haiz….
-Kệ cm tao, mày lo chuyện của mày đi.

Ông L ra lấy xe rồi phóng đi chơi. Ông này dại gái đếu chịu được, nhắc đến gái là như nhặt được vàng ý. Sau khi ông L phóng đi tôi lại tiếp tục xem phim nhưng vừa quay vào cái lap thì điện thoại lại có tin nhắn.

-Chán quá, rảnh không đưa tôi đi chơi -Tin nhắn từ Thảo cute. Quái lạ, tôi có lưu ai là thế đâu nhỉ? Trong đầu tôi ngờ ngợ đến con điên bí thư.
-Ai thế? -Tôi nhắn lại ngay.
-Quên tớ rồi à, mới hôm qua còn đi chơi với tớ mà.

Thôi xong tôi rồi. Đúng là con Thảo điên rồi, phát này thì xong đời trai rồi… 16 năm gìn giữ của tôi….
Tôi không nhắn tin nữa… Nhưng nhỏ náy đâu chị tha cho tôi, 15 phút sau nhỏ gọi điện cho tôi, đã tắt máy rồi mà nhỏ vẫn gọi liên hồi. Đành phải nghe..

-Cô muốn gì? -Tôi gắt.
-Đi chơi với tôi, ở nhà chán quá.
-Không rảnh, tôi còn phải đi làm, bye nhé.
-NÀY….

Tôi tắt nguồn rồi cất máy vào túi và tôi tiếp tục xem phim. Tôi với Mai rất ít khi nói chuyện nếu không muốn nói là không nói chuyện. Vết thương mà Mai gây ra cho tôi vẫn chưa lành được.
Đến tầm 4h thì quán bắt đầu đông khách và tôi phải tắt lap đi để làm việc. Có một vài đứa mới làm chưa biết mặt tôi nên không nghe lời tôi nói. Đỉnh điểm là vụ tôi sai một thằng nhân viên ngồi chơi vì thấy ông L đi chơi. Tôi ra bảo nó ra lau bàn cho khách.

-Bạn ra lau bàn kia cho khách đi. -Tôi nói.
-Mày đéo có tay à, mày là cái xxx gì mà sai tao.
-Mình đang quản lý thay anh L. -Dù tức lắm nhưng tôh vẫn phải kìm nén.
-Tao đéo thích làm đấy, có sao không?
-Nếu bạn không làm thì mời bạn nghỉ việc.
-Tao đéo nghỉ đấy, có sao không?
-Mày muốn gì? -Cơn tức của tôi đã lên đếc cực điểm.
-Tao muốn tiền, có không cho tao. -Mặt nó vênh vênh lên.

Tôi định cho nó 1 chốt vào mồm nhưng Mai ngăn tôi lại.

-Thôi, kệ nó đi, tý ông L về ông ý giải quyết sau. -Tay Mai cầm nầy khuỷ tay tôi.
Dù tức lắm nhưng tôi vẫn phải nhịn, nếu đây mà là ngoài đường thì tôi đã nhảy lên đập nó lâu rồi. Bọn kia thấy vậy cũng nhảy vào kéo thằng ôn kia ra. Đúng lúc này ông L về, thấy tụ tập đông lên ông ý vào hỏi ngay.

-Có việc gì thế? -Ông L hỏi.

Mai kể hết mọi việc cho ông L, nghe xong ông L gọi thằng ôn kia vào trong, mọi người giải tán tiếp tục công việc của mình. Tầm 10 phút sau thằng ôn kia đi ra, mặt hầm hầm, lúc nó đi qua tôi nó nói.

-Đm con chó, mày đéo sống được qua hôm nay đâu.
Tôi chẳng nói gì chỉ cười nhếch mép khinh bỉ bọn Trẻ trâu.
Quay trở lại với công việc của mình. Khi mình chăm chú làm việc gì thì thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc trời đã tối.

-Anh L ơi, em về nhé. -Tôi nói.
-Ừh, mà mày giúp tao đưa bé Mai về được không? Tý tao đi chơi với bạn rồi.

Tôi lưỡng lự vân vân một lúc thì cuối cùng tôi cũng đồng ý. Đã lâu lắm rồi tôi mới đèo Mai về, nếu là cách đây nửa năm thì tôi sẽ vui lắm nhưng giờ tôi chẳng còn chút tình cảm gì đố với Mai nữa, đèn Mai về như 1 nghĩa vụ mà anh L trao cho tôi mà thôi.

Đi được một đoạn cách quán khoảng 100 mét thì có 2 con xe từ phía sau phóng lên đạp đầu xe tôi, vì quá bầt ngờ nên tôi ngã xe, may mà chống được chân trụ nên Mai ngồi phía sau không sao. Không biết tháng này tôi có hạn không mà 2 ngày ngã xe 2 lần, vết thương cũ còn chưa lành thì đã có vết thương mới.
Bọn kia sau khi đạp đổ xe tôi thì nhảy xuống định đánh tôi. Có tất cả 4 thằng, thằng cầm đầu không ai khác chính là thằng ôn phục vụ của quán anh L.

-Đm, hôm nay đời mày tàn rồi con ơi! -Nó nói.
-Có giỏi thì 1 vs 1, mày gọi hội đéo thấy nhục à?
-Nhục hay không kệ cm tao, tao chỉ biết hôm nay mày xong rồi. Lên ae.

Bọn chúng nhảy vào đập tôi. 4 thằng này toàn to cao đen hôi nên tôi đánh không lại. Nhưng không vì thế mà tôi tha cho thằng ôn cầm đầu. Nhào tới đấm liên tục vào mặt nó mặc cho bọn kia đấm đá liên tục vào người tôi, tôi dần dần kiệt sức, người tôi tê buốt.
Đúng lúc này có một bóng dáng quen quen chạy đến, đó không ai khác chính là…..

Bạn đang đọc chap 30 tại 2hi.Us

Chap 31.

Người bước đến chỗ tôi không ai khác chính là ông L… Trong lúc tôi bị mấy thằng kia úp thì Mai đã gọi cho ông L.

-Đm thằng kia, mày đánh ai đấy? -Ông L chỉ thẳng mặt thằng ôn kia.

-Bố đánh nó đấy, có sao không? -Thằng ôn kia chỉ vào mặt tôi..

Đúng lúc đấy tôi với được một viên gạch vỡ gần đấy. Máu điên trong người nổi lên, tôi cầm viên gạch đứng dậy cho thằng ôn kia một uti vào đầu trong ánh mắt ngạc nhiên của bọn kia. Vì quá bất ngờ nên thằng ôn kia ăn đủ, sirô dâu trên đầu nó bắt đầu chảy ra. Nhưng chưa dừng lại ở đó. Sau khi thằng ôn đấy gục tôi nhảy vào đạp liên tục vào mặt nó (Kiểu đánh nhau đường phố chứ em chưa hề học một môn võ gì nhé)

-Ông L thấy thế cũng nhảy vào hỗ trợ tôi. Ông ý có học karatedo nên xử bọn kia rất đơn giản. Còn tôi cũng đang sút liên tục sút thằng kia, nhưng đòn chí mạng của tôi là sút phát vào thằng bé của nó (Không biết gia đình nó có cháu đít nhôm chưa, nếu chưa thì thôi xong rồi! Súng cối hỏng hết rồi)

Sau đòn chí mạng của tôi thì nó cứ nằm mà ôm thằng bé của nó. Cú sút đó tôi dùng hết lực (Em có bạo lực quá không mấy thím?)

Thấy chúng nó gục hết rồi nên tôi với ông L rút ngay, gặp mấy bác dân phòng hay mấy anh cơ động thì rách việc.

-Cám ơn anh, không có anh chắc em bỏ mạng ở đấy rồi…PHÙ…PHÙ -Tôi nói với ông L sau khi rút đi được một khoảng khá xa.

-Mày cám ơn cái Mai kìa, nó không gọi điện cho tao thì mày chẳng mất cmn xác rồi à?

-Cám….cám… Ơn Mai. -Tôi quay sang nói với Mai.

-Không có gì đâu,hìhì.

-Mà bọn này đéo để yên vụ này đâu, kiểu gì bọn nó cũng quay lại. -Ông L nói với tôi.

-Xin lỗi anh, tất cả là do em..

-Mày đéo có lỗi gì cả… Cái thằng ôn đấy tao muốn đuổi lâu lắm rồi mà đéo có lý do. Nhìn cái mặt nó lúc lxx nào cũng vênh vênh lên chỉ muốn đấm phát vào mặt nó.

-Nếu nó quay lại phá quán thì sao anh?

-Tao đéo biết thực lực của nó như nào, nếu là mấy thằng thích thể hiện bản thân thì đéo lo, chị sợ nó có người chống nưng thôi.

-Nếu bọn nó mà đến phá quán thì để em lo cho cho…

-Đéo nói chuyện này nữa. Mai ra đi xe anh đi, anh đèo thằng ôn kia về.

-Vâng. -Mai trả lời.

Anh L đèo tôi về nhà, Mai bám xe ngay phía sau, nhìn nhỏ Mai đi con Sh 2007 to đùng so với dáng vóc nhỏ bé của Mai chẳng hợp chút nào. Đi trên đường có mấy thằng cứ nhìn Mai như là người ngoài hành tinh ý. Trước khi về nhà ông L có ghé qua cửa hàng thuốc bảo họ sát trùng cho tôi. Sau khi sát trùng xong ông L còn mua một đống thuốc xong mới đèo tôi về nhà.

-Anh vào nhà uống nước. -Tôi mời ông L sau khi ông dắt con xe của tôi vào gara.

-Để hôm khác, giờ tao về tý còn đi chơi.

-Suốt ngày gái với gú. Anh về cẩn thận.

-Ừh, bye thằng em.

-Ngủ ngon mơ đẹp nhé.. -Tôi quay sang nói với Mai. Đã lâu lắm rồi tôi mới chúc Mai như vậy.

-Cám ơn cậu, cậu cũng thế nhé…

-Ừh, bye…

Xe anh L đi, tôi khoá cửa nhà tắm rửa rồi mở lap chơi. May mà bọn kia không làm gì con lap của tôi. Con này của chị Hiền, tôi chỉ dùng ké thôi nên phải giữ gìn.

Ngồi xem mấy cái clip hài trên youtube mà chẳng thấy buồn cười gì cả. Bình thường ngồi xem với Mai thì tôi đã cười chảy nước mắt rồi. Xem được một lúc cũng chán suy ra tắt máy học bài (Đùa tý thôi, tắt máy đi ngủ )

Đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì chợt nhớ ra là mình tắt điện thoại từ chiều. Chạy vào nhà tắm móc cái điện thoại từ cái quần ra bật nguồn lên. Tầm 1 2 phút sau thì một loạt tin nhắn đến. Tất cả có 6 tin, 5 tin từ bạn Thảo (Điên) và 1 tin từ tổng đài.

-Đâu rồi?

-Sao không trả lời tin nhắn?

-Alô.

-Sao tắt máy?

-Chảnh à?

Tôi đọc xong tin nhắn thì vất máy xuống đầu giường định đi ngủ nhưng không tài nào ngủ được. Cứ nghĩ đến Trang là tôi lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa.

-TẠI SAO EM LẠI ĐỐI XỬ VỚI ANH NHƯ THẾ -Tôi hét lên khi tỉnh dậy sau cơn ác mộng, trên khoé mắt tôi có những giọt nước (Không biết có phải rỉ mắt không). Nhìn lên đồng hồ mới có 12. Tôi mới ngủ được 2 tiếng thôi mà cứ tưởng đã ngủ 2 ngày rồi. Cố nhắm mắt mà không tài nào ngủ được nữa, giờ cơn ê ẩm sau vụ ẩu đã lúc nãy hành hạ tôi, cảm giác mỏi mệt toàn thân, chân tay rã rời nhưng không tài nào ngủ được. Chạy lên sân thượng hóng gió và mong rằng mình sẽ ngủ dễ hơn. Cảnh Hà Nội về đêm thật đẹp, nếu so sánh thì em thấy về đêm Hà Nội chỉ đẹp sau mỗi Sài Gòn (Đây là suy nghĩ của em ạ)

Ngồi nên lan can sân thượng, 2 chân duỗi thẳng, nưng dựa vào tường nhìn rất là lãng tử  . Ngắm cảnh đường phố và suy nghĩ về cuộc đời mình.

Đời tôi như một cuộn phim.

Đắng cay cho một chuyện tình.

Mới hôm qua đoá hoa đã tàn anh tặng em.

Phím đàn không thể cất lên bản tình ca khiến anh đau nhói.

Bây giờ em đòi chia ly.

Anh đây cũng giữ làm chi.

Thôi thì em cứ đi đi.

Những câu rap trên đã nói đúng tâm trạng tôi lúc này. (Mấy thím có nhớ bài gì không? Chắc chỉ có các thím đít 8 đầu 9 chắc biết).

Sau một hồi tự kỉ, cuối cùng tôi cũng về phòng mà chìm vào giấc ngủ không quan tâm đến mấy chuyện linh ta linh tinh nữa. Các cụ có câu “ĂN ĐƯỢC NGỦ ĐƯỢC LÀ TIÊN” mà…..

Chap 32
Tiếng chuông báo đồng hồ đánh thức tôi dậy khi kim ngắn mới chỉ số 5 còn kìm dài chỉ số 12. Tuy người vẫn còn đau ê ẩm nhưng tôh vẫn quyết định đi tập thể dục. “Thể dục thể thao đẩy lùi tệ nạn xã hội ” mà. Đúng là bây giờ FA có khác, ra ngoài đường tha hồ mà ngắm các em khủng long ngang ngửa Thủy Top mà không phải sợ sệt gì cả. (Em khuyên mấy thím đang FA thì tiếp tục cuộc sống FA, mấy thím có gấu thì ngay lập tức phát động phong trào đá gấu tham gia vào đội Ế XUYÊN QUỐC GIA, THỦNG QUỐC TẾ đi. Lấy em mà làm gương này, ngày nào cũng bị ăn hành bởi sư tử Hà Đông)
Tuy là hôm nay cơ thể có hơi ê ẩm nhưng em vẫn làm 2 vòng Hồ. Lúc đi về gặp ngay cô bán xôi xéo (gánh hàng rong). Mua luôn một gói xôi xéo to mà có 6k. Vừa rẻ vừa ngon. Em nhớ ngày xưa lúc em học lớp 3 lớp 4 mua một cái bánh mì batê có 1k. Ngày ấy bố mẹ chưa có điều kiện nên cho 2 chị em 5k ăn sáng, chị Hiền cho em 2k còn chị ấy 3k. Em toàn mua nửa cái bánh mỳ có 500đ còn tiền thừa mua Bi với Ảnh chơi. Mà ăn bánh mỳ còn phải chia năm sẻ bảy cho đám bạn chứ. Đúng là ngày xưa khổ thật, nhưng tình cảm bạn bè ngày ấy từ đáy lòng, không giống như bây giờ, toàn lợi dụng nhau hết. Lúc có tiền ai biết ta là bạn, lúc hoạn nạn ta biết bạn là ai. Thím nào có tuổi thơ dữ dội cho em không? Luyên thuyên đủ rồi, em quay lại với chuyện ạ.
Giải quyết xong gói xôi cũng là lúc bụng tôi lo căng. Về nhà tắm rửa thay quần áo chuẩn bị lên quán làm. Mỗi ngày em phải tắm 2 lần vì buổi đêm em ra nhiều mồ hôi nên có mùi khó chịu (Không phải hôi nách đâu nhé). Rắt con xe đạp cà tàng ra đạp đến quán ông L (Từ nhà em đến quán ông L tầm 3 cây nên đi xe đạp cho khoẻ, đi xe máy lại phải đổ xăng suy ra tốn tiền).
Đạp xe đến quán ông L làm việc khi mới 8h sáng. Vào quán cũng khá đông khách nên tôi chỉ chào hỏi qua loa ông L rồi bắt tay vào việc làm ngay. Hôm nay đẹp trời nên nhiều người đi uống cafe buổi sáng quá. Làm việc không ngừng nghỉ đến tầm 10h thì khách cũng về gần hết, chỉ còn vài người ở lại. Tôi lại vào gần bàn pha chế lôi lap ra nghịch. Loay hoay một tý đã hết buổi sáng. Chuyện sẽ không có gì nếu mấy thằng hôm qua đến phá quán, lần này nó mang khoảng 2 chục thằng, đúng là trẻ trâu đếu chịu được. Biết là có biến lớn nên tôi gọi ngay cho ông T.
-Gọi tao có việc gì?
-Anh cho mấy thằng xuống quán ông L, có một đám đang phá quán ông L này.
-Đm, bọn lxx nào thế?
-Em không biết.
-Đợi tao, tao xuống ngay.
Bọn kia đứng ngoài cứ đập phá tùm lum làm khách trong quán sợ chạy hết. 5 phút trôi qua mà ông T vẫn chưa tới, rồi 10 phút trôi qua vẫn chưa thấy ai, thêm 5 phút nhưng lại phải thất vọng thêm lần nữa. Bọn kia có vẻ mất kiên nhẫn nên chúng vào trong quán đập phá.
-Đm 2 thằng chó kia, chúng mày ra đây.
-Tôi bị thương với cả bọn chúng quá đông nên không thể nào mà đập chúng nó được.
-2 con chó này điếc à? Ra đây quỳ trước mặt bố thì bố tha cho cái mạng chó của mày.
Tôi bước đến gần thằng ôn đấy, lúc đầu thì nó cười hả hê lắm, nhưng tôi không qùy mà ngửa mặt lên tặng nó một bãi nước bọt.
-Cái đcmm, chúng mày đập chết cmn đi. -Thằng ôn đấy gào lớn.
Bọn kia nhao vào định đánh tôi, đúng lúc này ông T xuất hiện. Vừa thấy hội của ông T thì thằng ôn kia mừng như nhặt được vàng.
-Em chào anh ạ. -Thằng ôn đấy chào một người bạn của anh T.
-Mày đến đây phá quán này đúng không? -Ông T lạnh lùng hỏi.
-Mày là ai? -Thằng đấy nói với ông T, chưa nói hết câu thì thằng ôn kia bị ông T đạp cho một phát vào bụng.
-Mày đéo đủ tư cách để hỏi tên tao. Bây giờ mày có trả lời câu hỏi của tao không? Trả lời thì sống, không trả lời thì mày biết rồi đấy. -Ông T mang con katana để lên bàn, thằng ôn kia chắc giang hồ vườn, giang hồ nửa mùa nên vừa thấy ông T để con katana lên bàn đã sợ vãi tè rồi.
-Dạ…dạ… Bọn Em chỉ đến cho thằng kia một bài học thôi ạ, em có muốn phá quán đâu ạ. Anh tha cho bọn em ạ. -Vừa nói nó vừa chỉ vào mặt tôi, chắc nó không biết tôi là em ông T.
Mày biết nó là ai không? Là em tao đấy. -Ông T cho thằng ôn đấy 1 sút, tiếp theo là tôi. Khổ thân thằng bé, 2 ngày bị ăn đòn 2 lần vì cái tội trẻ trâu.
-CÚT…. -ông T quát nó, thằng bé sợ suýt nữa cho ra quần.
-Mà khoan đã, mày phải bồi thường tất cả những tổn thất mày gấy ra. -Thằng ôn kia vừa ra chạy ra đến cửa thì bị ông T bắt lại.
-Vâng vâng, em sẽ bồi thường ạ.
-Gọi nhà mày mang 5 triệu đến không thì mày đừng mơ về được nhà.
-Vâng vâng, em gọi ngay ạ.
Đang ngồi xem ông T với ông L xử thằng ôn kia thì tôi có điện thoại. Tôi bắt máy ngay khi màn hình hiện lên dòng chữ papa.
-Dạ, con nghe.
-HA à? Đêm nay gọi taxi ra sân bay đón cái Hiền nhé.
-DẠ, vâng vâng, mà mấy giờ chị ấy về ạ. -Tôi vui như nhặt được vàng khi nghe tin chị Hiền về nước, mọi năm chị toàn ở bên đó là mấy cái dự án nghiên cứu khỉ gió gì ý.
-11h đêm. Mà ở nhà nhớ ăn uống đầy đủ đấy, bớt chơi đi.
-Vâng ạ.
-Thôi, bố có việc, gặp con sau.
-Vâng con chào bố.
Tôi tắt máy và gào rú loạn lên. Đến mức ông T phải cho tôi một cốc tôi mới thôi.
-Ai gọi mà khiến mày lên cơn thế? -ông T hỏi tôi.
-Bố em.
-Gọi có chuyện gì?
-Bố em bảo đêm nay ra đón chị Hiền.
-HẢ, THẬT KHÔNG?
-Tôi không nói gì thêm chỉ gật đầu. Lần này tới lượt ông T gào rú.
-Anh L ơi, hôm nay cho em nghỉ buổi chiều nhé. Được không? -Tôi hỏi ông L.
-Ừk, có chuyện gì thế?
-Chị em về nước, em phải về dọn dẹp nhà cửa ạ.
-Thế ra ăn cơm với bọn tao cái, lâu rồi không ngồi với mày cả thằng T, (Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) không biết tiểu lượng chúng mày có tăng nên không. (Ông L là bạn ông T, đó cũng là một lý do khiến ông L qúy tôi.)
-Còn thằng ôn kia giải quyết sao? -Tôi hỏi
-Cho nó về, tao có địa chỉ nhà nó rồi. -Ông T đáp.
-Thế chúng mày có đi không? -Ông L hỏi.
-Tất nhiên là có rồi, ngu gì mà không đi. -Ông T đáp.
-Em thế nào cũng được.
Ông T cho đám đệ giải tán rồi chúng tôi đi uống bia. Buổi trưa nóng thế này mà có cốc bia mát uống thì phê phải biết.
Chap 33
Vừa vào quán ông L gọi ngay 3 cốc bia với 2 gói lạc rang. (Giầu mà ki bo vãi chưởng) 3 anh em ngồi uống bia mà chém gió tung trời đất, hết chuyện gia đình đến chuyện quốc gia, từ quốc gia sang quốc tế. Vì có việc nên tôi uống có một vài cốc xong ngồi xem 2 ông ý so tài. Đúng là 2 cao thủ có khóc, ngồi uống từ 11h đến 2 giời mà cả 2 vẫn tỉnh táo. Tôi xin phép về trước vì phải dọn phòng của chị Hiền.. Nhấc máy lên gọi cho Xu.
-Alô, em nghe.
-Gọi cho thằng Hoàng xong sang nhà anh gấp, có chuyện quan trọng nhé.
-Việc quan trọng gì thế anh? Nói luôn đi.
-Cứ sang đi rồi biết. Nhanh đi.
Gọi xong cho Xu tôi gọi tiếp cho thằng Hải.
-Sao con, sủa bố nghe.
-Đm, sang nhà tao làm trận Ps3, bố tao mới mua cái máy ngon lắm (Em chém gió nó đấy, thằng này cuồng ps3)
-Ok, tao sang ngay.
Tắt máy xong thì tôi cười hả hê, thật ra tôi gọi bọn nó sang để dọn dẹp nhà. Phải chém gió thì tụi nó mới sang, nếu nói thật thì có thằng ngu mà sang dọn hộ đâu. Vào phòng khách ngồi xem tivi chờ bọn nó đến. Tôi thông minh có hạn nhưng thủ đoạn có thừa.
Tầm 15 phút sau thì tôi nghe có tiếng chuông, chắc chắn là bọn nó rồi, tôi ra mở cửa. Đúng như tôi dự đoán, người bấm chuông không ai khác chính là 3 đứa kia.
-Mở nhanh cmm lên, nắng v.l -Thằng Hải gắt.
-Có việc đéo gì mà giữa trưa gọi bọn bố mày sang đăy, mà mày nhanh cái tay lên. -Tiếp theo là thằng Hoàng.
-Mấy anh bình tĩnh nào, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ. -Xu nói.
-Vào nhà đi rồi tao nói. -Tôi nói với bọn chúng.
Mời bọn nó ngồi ở phòng khách còn tôi suống dưới bếp lấy mấy chai côca trong tủ lạnh lên giúp bọn nó giải khát.
-Máy Ps3 đâu thằng ôn? -Thằng Hải chưa biết tôi lừa nó nên nó hỏi.
-Mày gọi bọn tao sang đây để khoe hàng à? Đm, biết thế bố ở nhà cho khoẻ. -Thằng Hoàng gắt.
-Mấy đại ca cứ bình tĩnh, em mời mấy đại ca sang đây để báo một tin vui ạ. -Tôi nói.
-Sủa, mày sắp được làm bố à? -Thằng ôn Hoàng lúc nào cũng bắt lỗi tôi.
-Nhanh cmml xong mang ps3 ra anh chiến. -Thằng Hải nhắc đến ps3 là như con nghiện thèm thuốc.
-Có chuyện gì thế anh? -Xu nói.
-Trước tiên tao xin lỗi vì đã gọi bọn mày sang đây vào lúc này nhưng mà tao có việc cần nhờ bọn mày.
Tôi kể cho bọn nó nghe về việc chị Hiền rồi nhờ bọn nó dọn nhà cùng (Có phúc mình tao hưởng, có hoạ thì cùng chịu :V xin lỗi mấy em osin cao cấp của anh nhé)
-HẢ…. Tao đéo làm đâu -Thằng Hoàng nói nhưng vừa dứt câu thì gặp ánh mắt của Xu.
-À mà thôi, tao đổi ý rồh. -Thằng Hoàng nói tiếp.
-Còn mày? -Tôi quay sang hỏi thằng Hải.
-Ừh thì cũng được.
-Vậy thì bắt đầu làm thôi, mục tiêu là dọn sạch phòng chị Hiền nhé. -Tôi nói.
-Khoan đã, anh vẫn chưa hỏi ý kiến em mà. -Xu nói.
-Con lậy cô, tôi lạ gì cái tính của cô, chị Hiền về có khi cô còn vui hơn tôi ý. Làm nhanh đi, không có thời gian mà buôn dưa lê, bán dưa chuột đâu.
-Vâng, hìhì. -Xu cười típ cả mắt vào.
Chúng tôi dọn phòng của chị Hiền. Sau một hồi chiến đấu với đám bụi cuối cùng chúng tôi cũng xong. Công lớn nhất phải dành cho Xu, đúng là con gái có khác.
-Ê mấy em, đi ăn chè không? Tao khao. -Tôi nói.
-Em cái đmm, mày khao thì đi, ngu gì không đi. -Lại là thằng ôn Hoàng.
-OK. -Thằng Hải nói.
-Em muốn ăn kem cơ. -Xu nhõng nhẹo. (Không biết thằng ôn Hoàng có ghen không nhỉ?)
-Vâng, đến đấy tôi mua kem cho cô. Giờ thì đi thôi.
-YES SIR -Tất cả đồng thanh.
Chúng tôi đi đến 1 quán do Xu chỉ đường, nó nằm trên đoạn Lý Thường Kiệt. Con gái đúng là chúa ăn vặt, nói cái gì về quà vặt cũng biết. Haiz.
-Mấy anh chị ăn gì ạ? -Nhỏ phục vụ hỏi chúng tôi.
-Cho 1 kem vani socola với 4 chè thập cẩm nhé. -Xu nói.
-Vâng ạ. -Nhỏ phục vụ đáp.
-Sao kêu không ăn chè cơ mà? -Tôi nói với Xu.
-Giờ em thay đổi ý kiến có được không? Anh khao mà. -Vừa nói Xu vừa phồng má.
-Ừh thì được, ăn bao nhiêu chả được. -Đây là câu nói ngu nhất trong ngày của tôi.
-THẬT HẢ??? Quẩy lên thôi anh em, thằng HA khao mà. -Thằng ôn Hoàng nói.
-Cho em thêm 3 kem sôcôla, 3 hộp trà sữa cacao loại to nhé. -Thằng ôn Hải chớp ngay thời cơ. Phát này thì phá sản rồi.
-Ôi shit…..
Thấy bọn nó ăn nhiều quá nên tôi giả vừa đưa ví lên đếm tiền để mong chúng hiểu ý. Nhưng ai ngờ đâu khi bọn nó nhìn thấy chỉ cười cười rồi tiếp tục đánh chén. (Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa.
“Bác Hồ ơi! Cháu tạm biệt Bác” đó là những câu tôi có thể nói khi thanh toán, thế là đi tong ngày lương rồi
Chào tạm biệt bón nó xong tôi phóng về nhà . Khoá cửa cẩn thật rồi ra phòng khách bật lap xem phim.

Chap 34

Ngồi xem phim đến 8h tối thì bụng tôi bắt đầu biểu tình. Đành phải tắt máy xuống úp mỳ ăn cầm hơi (Bị mấy đứa kia vắt sạch túi rồi). Sau khi ăn mỳ xong thấy chán chán nên chạy sang nhà Xu chơi.

-Cháu chào 2 bác, có Xu ở nhà không ạ? -Tôi hỏi bố mẹ Xu khi vào nhà.

-Á, Thằng con rể, nó ở trên phòng ý. -Bố Xu nói.

-Cái ông này, không phải hôm nọ ông nhận thằng Hoàng là con rể, hôm nay lại nhận thằng Kún là con rể à? -Vừa nói mẹ Xu vừa nhéo vào hông bố Xu.

-A, đau. Tôi chừa rồi, không dám nữa đâu. -Vừa nói mặt bố Xu vừa nhăn vào như khỉ ăn ớt.

-Cháu xin phép 2 bác nên phòng Xu ạ. -Vừa nói xong là tôi té luôn lên phòng Xu.

-Mở cửa cho anh được không? -Tôi vừa gõ cửa phòng Xu vừa nói.

-Vâng.

Xu mở cửa cho tôi. Khi Xu mở ra thì tôi tý chết. OMG. Chúa ơi, thổ thần ơi, thổ địa ơi, diêm vương ơi, phật tổ ơi. Xu không mặc bra, cái áo ngủ mỏng làm tôi nhìn thấy hết. (Hoàng ơi! Tao xin lỗi, tao chưa làm gì đâu, tai nạn thôi! Vợ chồng mày đừng tìm tao nhé)

Như nhận ra điều gì đang xảy ra, Xu cho tôi 1 nộ long cước bay vào tường rồi nhanh tay đóng cửa phòng. 2 phút sau Xu mở cửa ra đỡ tôi dậy.

-Em xin lỗi. -Xu nói mà mặt đỏ bừng.

-Ờ ờ. -Mặt tôi vẫn đang trong cơn phê.

-Cái anh này, đừng trêu em nữa. -Vừa nói Xu vừa nhéo tôi.

-Á, Đau, anh không trêu nữa đâu, tai nạn thôi, tha cho anh.

-Tạm thời tin anh, mà anh sang đây có việc gì?

-Chán thì sang chơi không được à?

-Ờ thì được. Thế vào phòng em xem phim, em đang xem dở.

-Ờ, mà nhớ đóng cửa phòng nhé. -Tôi vừa nói vừa cười.

-Này thì đóng cửa này. -Xu cho tôi 1 đá không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.

-Anh đùa, anh đùa thôi mà, làm gì mà nóng thế.

Vào phòng Xu thì thấy đang bật phim Hàn Xẻng. Tôi là tôi không thích xem phim này. Xem hoạt hình còn hay hơn. (Thím nào thích naruto không?)

Mà vào phòng Xu thơm vãi, hình như phòng con gái thường có mùi thơm thì phải? Chẳng bù cho phòng em.

-Mày xem đi, tao mượn máy tính đọc báo tý.

-Vâng.

-Bật máy nên rồi mở mấy bài của Dj Bo. Ngày xưa tôi có được tiếp xúc với Dj Bo một vài lần khi chị lưa diễn tại Arena. (Thím nào thích Dj Bo không? Chị ra đi là một tổn thất lớn cho nền Dj việt)

Ngồi chơi đến 9h30 thì tôi về. Sau khi tắm rửa thay quần áo tôi gọi taxi vì bố tôi có dặn là không được đi xe. Tôi lên taxi phóng thẳng ra sân bay. Ra đến sân bay mới có 10h15. Tìm một quán càfê gần đó ngồi chờ chuyến bay của chị Hiền hạ cánh. 10h45 tôi thanh toán tiền rồi đi ra đón chị Hiền ở cổng quốc tế. Ngồi chời dài cổ thêm 15 phút nữa. Bỗng có một vòng tay bịt mắt tôi, mùi nước hoa quen thuộc. Tôi vui như nhặt được vàng quay lại ôm ngay bà chị của tôi. Lâu lắm rồi tôi mới được ôm người chị của mình như thế này.

-Chào mừng bà chị về nước.

-Mày định đứng đây cả buổi à? Có về không?

-Dạ có. Hìhì. Chị đưa vali đây em cầm hộ cho.

-Tất nhiên, đó là nhiệm vụ của mày. Mà mày biết ở đâu giờ này còn bán đồ ăn không? Tao đói qua.

-Tưởng cái gì. Hà Nội không thiếu quán ăn đêm. (Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Giờ bà chị muốn ăn gì?

-Mày biết ở đâu có món gà tần hạt sen không? Tao thèm ăn lắm rồi.

-Ok. -Tôi bảo Bác tài xế đi đến quán gà tần cũng khá nổi tiếng.

Sau khi thanh toán tiền taxi rồi bảo bác tài chờ thì tôi với chị Hiền vào quán. Vừa vào quán bà gọi ngay một con gà tần, một bát trứng cút lộn. Khi thức ăn mang ra thì 2 chị em bắt đầu giải quyết. Giải quyết xong thì chị Hiền gọi thêm 2 bát cháo gà. Ăn xong thì bụng tôi no căng chỉ muốn nổ tung ra.

-Thanh toán đi cưng. -Chị Hiền nói.

-Vâng.

-Thôi. Về đi ngủ nào. Mai còn đưa tao đi chơi.

-Vâng, về thôi.

2 chị em tôi lên taxi về nhà. Tôi mở cửa rồi giúp chị Hiền mang vali lên phòng.

-Thằng này thế mà khá, cũng biết dọn phòng đấy chứ.

-Chuyện.

-Thôi. Té đi, tao thay quần áo rồi đi ngủ đây.

-Vâng. Chị ngủ ngon.

Nói xong là tôi phóng thẳng lên phòng, thay cái quần đùi, cởi trần rồi nhảy lên giường đi ngủ

Chap 35

Reng…..reng…..reng -Tiếng chuông đồng hồ đánh thức tôi dậy sau một đêm dài. Như mọi ngày, tôi làm vệ sinh cá nhân rồi đi đôi nike vào rồi làm vòng Hồ ngắm mấy em khủng long (Số F.A nó sướng thế đấy mấy thím ạ).

Chạy đến đoạn gần vườn hoa Lý Thái Tổ thì gặp ngay một hội toàn khủng long chúa, nhìn mà nước dãi cứ chảy dòng dòng.  Mà thế quái nào mấy em ý còn nhìn em rồi cười cười chứ (em TDTT  ). Thôi, chào tạm biệt mấy em khủng long tiếp tục chạy.

Tôi về nhà sau khi làm 2 vòng hồ như mọi ngày. Về đến nhà thì chị Hiền vẫn chưa dậy, chắc là do dư âm của chuyến bay dài. Lên phòng cầm điện thoại nhắn cho anh L 1 tin nhắn xin làm ca chiều từ 2h đến 6h. Nhắn tin xong tôi chạy sang phòng chị Hiền gọi chị dậy.

-Chị Hiền ơi, dậy đi.

-Im, để tao ngủ, sáng ngày ra mà chứ làu bà làu bàu thế. Cút đi để tao ngủ.

-Thế bà chị không định đi chơi à?

-Có có, tao dậy rồi. -Vừa nhắc đến đi chơi là bật dậy ngay. Haiz.

Tôi chạy vào phòng tắm rửa thay quần áo. Sau khi hoàn thành công việc tôi xuống nhà bật tivi xem. Nhìn lên đồng hồ mới có 7h sáng. 15 phút sau chị Hiền đi xuống trong một cái váy màu trắng, tóc búi cao, mặt make up nhẹ nhìn rất là xinh.

-Xuống lấy xe đi, mày đứng nhìn cái gì? -Bà Hiền quát tôi.

-Vâng vâng, em xuống lấy ngay. Mà hôm nay chị xinh thế. -Con gái rất thích được khen là xinh, thím nào đi tán gái phải khen nó xinh Thị Nở thì đảm bảo nó đổ ngay

-Vâng, tao biết, mày không phải nịnh.

-Ều, em nói thật mà.

-Xuống lấy xe nhanh đi. Mà mày biết bố để chìa khoá ôtô ở đâu không?

-Để ở trong tủ kính phòng khách, mà chị định làm gì?

-Hỏi ngu, đi chứ làm gì -Vừa nói vừa cốc tôi một phát, đau vãh.

-Chị biết đi không vậy?

-Tao có bằng rồi đấy.

-Vâng. Thế đi xe gì đây?

-Mày lên lấy chìa khoá để tao đánh xe ra.

-Vâng.

Tôi chạy lên phòng khách lấy chìa khoá cho bà Hiền. Bà Thúy đánh xe ra, nhìn cách bà ý đánh xe ra có vẻ là biết đi. Sau khi khóa cửa xong thì 2 chị em thẳng tiến ra Phố Huế ăn phở và người trả tiền không ai khác chính là tôi, số nhọ.

-Giờ đi đâu đây? -Tôi hỏi bà Hiền sau khi giải quyết xong bát phở.

-Mày kiếm chỗ nào chơi đi, lâu rồi tao có về nước đâu mà tao biết.

-Đi lượn đi. Giờ mới 8h thì chơi cái gì?

-Hay vào vincom tao mua mấy bộ quần áo.

-Ừh, thế thì đi bộ cho nó lành, còn phải đánh xe ra chứ. Haiz.

-Tao thích, kệ tao. Chiều tao còn đh chơi với đám bạn.

-Thôi, đi nhanh đi.

2 chị em tôi vào vincom. Đi cùng bà Hiền này ngại vãi. Đi mua nội y mà cứ đưa lên hỏi tôi có hợp không. Ngại đếu chịu được.

Lần này tôi may mắn là không phải trả tiền cho bà Hiền, nếu trả hộ thì chắc phá sản, quần áo trong vincom thì đắt thôi rồi. Tuy thoát khỏi số phận trả tiền nhưng tôi không thể nào thoát khỏi số phận ôsin. Haiz. Đang đi mua quần áo thì gặp Trang. Trang đang đi cùng mẹ, lâu lắm rồi không gặp mẹ Trang, trong đầu tôi có 2 suy nghĩ đang đấu đá lẫn nhau. 1 là tiến lên chào mẹ Trang một tiếng nhưng tôi với Trang đâu còn là gì. Còn thứ 2 là lẳng lặng bước đi. Sau mồi hồi đấu đá lẫn nhau thì suy nghĩ thứ 2 đã thắng. Tôi định bước đi nhưng đời đếu như mơ. Mẹ Trang đã nhìn thấy tôi.

-HA.

-Dạ, bác gọi con ạ.

-Ừh, lâu rồi không gặp con, mà đây là? -Mẹ Trang chỉ vào chị Hiền.

-Đây là chị cháu ạ. -Tôi nói với mẹ Trang.

-Còn đây là Trang, bạn em, còn kia là mẹ Trang ạ. -Tôi quay sang nói với chị Hiền.

-Cháu chào bác cháu là chị của HA ạ.

-Ừh, chào cháu.

Sau một hồi chém gió thì có vẻ chị Hiền với mẹ Trang rất hợp nhau. (Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Họ bắt tôi với Trang đi chơi chỗ khác để họ đi mua đồ. Haiz… Đời sao nhọ vãi.

Tôi với Trang đi ra nơi bán trà sữa mà chẳng ai nói với ai câu nào.

-Cho 2 cốc hương socola. -Trang nói với chị phục vụ.

Sau câu nói của Trang thì mọi thứ lại im lặng.

-Tại sao? -Tôi là người phá tan bầu không khí im lặng đó.

-………

-Tôi làm gì sai?

-………

-Haiz…..

-Anh chẳng làm gì sai cả. Chẳng qua là không hợp thôi.

-Tôi có gì không bằng nó? Tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy?

-………

-Chấm hết thật rồi sao?

-Ừh.

-Haiz. Tôi xin phép. -Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh để che đi những giọt nước mắt của mình. Phải chăng tôi quá yếu đuối.

Sau một hồi tự kỉ trong phòng vệ sinh cuối cùng tôi cũng bước ra. Về chỗ ngồi thì cũng không thấy Trang đâu, trên bàn vẫn còn nguyên 2 cốc trà sữa (Em gửi tiền lúc gọi rồi, ổ vincom gọi cái gì cũng phải trả tiền luôn). Ngồi vào bàn tiếp tục tự kỉ chờ chị Hiền mua bán xong xuôi. Con gái đi mua quần áo thì thôi rồi lượm ơi. Chọn cái nọ, ngắm cái kia, xem cái này nên còn lâu mới xong. Ngồi tự kỉ một lúc thì Trang bước vào. Tôi kệ, đếu quan tâm, tiếp tục tự kỉ.

Chap 36

Đang ngồi TDTT với mấy em khủng long buổi sáng thì có người bịt mắt tôi. Hình như là bàn tay con gái, mềm mềm thơm thơm.

-Bỏ tay ra. -Tôi nói.

-……

-Bỏ tay ra, không đùa đâu. -Tôi tiếp tục nói.

-Đoán đúng thì bỏ. -Giọng con gái vang lên. Cái giọng mà suốt đời này tôi cũng không thể quên được.

Tôi từ từ kéo 2 bàn tay đang đặt trên mặt tôi ra rồi từ từ quay lại để kiểm chứng điều mình đang nghĩ. Mong rằng đó không phải sự thật. Vừa kéo 2 bàn tay ra quay lại nhìn chủ nhân của nó thì tôi suýt ngất khi người đó tặng tôi một nụ cười mà có hoá thành tro tôi cũng nhận ra được (Em chém đấy). Người đó không ai khác chính là bạn Thảo có 2 dây thần kinh chập 1 của tôi. Không biết buổi sáng ra ngoài bước chân trái hay phải nữa. Haizzz.

-Trùng hợp quá ta, hìhì -Thảo nói khi tôi quay ra với ánh mắt kiểu OMG.

-Ừh. -Tôi lạnh lùng boy trả lời.

-Trang đi cùng với HA à? Có thể cho mình ngồi ké không? -Thảo quay sang nói với Trang.

-Bạn cứ tự nhiên. -Trang đáp lại cũng lạnh lùng không kém.

-Hìhì, cám ơn nhé. -Thảo lại nở nụ cười, nếu là đứa khác chưa biết căn bệnh của nó thì 96,69% bị hút hồn rồi. May là em luyện được nội công thâm hậu. A DI ĐÀ PHẬT.

-Sao hôm trước không đi chơi cùng mình? -Nhỏ Thảo nói với tôi.

-Bận. -Tôi tiếp tục lạnh lùng boy.

-Ều. Đưa mình đi chơi đi. -Nhỏ Thảo cầm tay tôi mà đẩy đi đẩy lại kiểu năn nỉ nhưng thà chết tôi cũng không đi với con này thêm lần nào nữa, đi với nó còn hơn là bị tra tấn dưới địa ngục. Lúc nó nổi cơn lên thì hết đường về quê mẹ.

-Mình bận rồi. -Tôi từ thái độ lạnh lùng boy chuyển sang thái độ “Đừng có mơ nha cưng”

-Đi đi mà, năn nỉ đấy, không đi là mình ăn vạ đấy. -Nhỏ Thảo cúi gần vào tai tôi thì thầm trong ánh mắt của Trang.

-CON LẠY MẸ, CHO CON XIN 2 CHỮ BÌNH YÊN.

-Hứx…hứx… Mình có làm gì đâu mà HA quát mình, hứx…hứx. -Nhỏ Thảo bật khóc làm mọi người xung quanh nhìn tôi trong hoàn cảnh 1 trai 2 gái, 1 đứa con gái thì kiểu đếch cần, không quan tâm, còn đứa còn lại đang gào khóc trong khi thằng con trai đang ở trạng thái hốt hoảng, lo sợ. Đảm bảo bị kết là thằng Sở bạn thằng Khanh. Chọc đúng tổ ong rồi, haizz.

Đúng lúc này thì tôi có cứu tinh, chị Hiền mua xong đồ thì cùng mẹ Trang ra chỗ tôi và đã nhìn thấy hết cảnh này.

-Ai đây. -Chị Hiền hỏi tôi.

-Bạn em, tình cờ gặp, nó bắt em đưa đi chơi nhưng em không đồng ý nên nó ăn vạ. -Tôi trả lời.

-Nín đi em rồi chị bắt thằng HA đưa em đi chơi. -Thôi xong rồi, phát này thì chạy đi đâu cho thoát được con kia đây. Chị Hiền ơi! Chị giết em rồi.

-CÁI GÌ??? -Tôi hét.

-Mày im, làm con cái nhà người ta khóc thế này xong dám bỏ trách nhiệm à thằng ôn kia? -Đậu, không biết bà Hiền theo phe con kia từ bao giờ. Haizz.

-Em có làm gì đâu, nó ăn vạ tự quay ra khóc đấy chứ. -Tôi cố giải thích cho chị Hiền hiểu nhưng đời đếu như mơ.

-Tao không quan tâm, mày làm con bé khóc mày phải có tránh nhiệm với nó.

Đã đến nước này rồi thì tôi đành phải nói cho chị Hiền biết về căn bệnh của nó. Tiến tới chỗ chị Hiền thì thầm vào tai chị.

-Chị ơi, đi với nó thì em chắc không còn xác để về đâu, nó có vấn đề về thần kinh đấy, chị tha cho em đi. Hiuhiu. -Tôi nói bằng giọng lâm li bi đát nhất có thể.

-Mày thích nói thế không hả? -Vừa nó xong thì ăn ngay 1 cốc vào đầu.

-Em nói sự thật mà, tha cho em đi.

-Mà em tên gì? -Chị Hiền quay sang hỏi con Thảo, lúc này nó đã nín rồi, không được cái tích sự gì mà chỉ giỏi ăn vạ.

-Dạ, em tên Thảo ạ.

-Thằng ôn này đang nói xấu em kìa, chị cho em toàn quyền xử lí đấy. -Chị Hiền vừa nói vừa chỉ vào mặt tôi.

-Vâng. -Vừa nói Thảo vừa tiến đến chỗ tôi nở một nụ cười rất nham hiểm và từ từ rút ám khí ở dưới chân ra. Đó chính là ám khí quen thuộc của Thảo. Chỉ có thể là “GIẦY BÚP BÊ”. Cái ám khí này từng ám sát tôi 2 lần, may là nội công thâm hậu nên mới sống được đến ngày hôm nay.

-Á Á, Mình đổi ý rồi, mình sẽ dẫn cậu đi chơi mà, stop đi, đừng nóng, đừng nóng. -Vừa nói tôi vừa lùi lại.

-Thật hả, hìhì, đi luôn nào. -Thảo cười híp cả mắt lại, xem ra sung sướng lắm.

-À ừ. -Tôi trả lời trong vô vọng.

-Khoan đã, mày xuống cất túi quần áo vào xe cho tao. -Chị Hiền nói.

-Chị đi đi, sao cứ phải sai em là thế quái nào?

-Tao hỏi lại, mày có đi không? Hử. -Chị Hiền nói giọng đe doạ.

-Có có, chị đưa chìa khoá đây. -Tôi sợ nhất đàn bà, bình thường ông T, ông L doạ đếu sợ mà mấy chị em doạ phát là sợ thụt cả vòi vào.

Đành phải chấp nhận là xuống cất đồ cho chị Hiền trong tiếng cười của mọi người ngoại trừ Trang, mẹ Trang tuy trung tuổi rồi mà vẫn rất teen, trước khi tôi đi còn bồi thêm một câu. “Đi cho nó khoẻ con, trai 17 bẻ gãy sừng trâu cơ mà”

Sau khi tôi cất xong thì chị Hiền kêu vào chơi game, không biết từ bao giờ mà chị Hiền rủ được mẹ con Trang đi cùng (Lúc vừa nãy hình như là cất luôn đồ của mẹ Trang rồi nên giờ họ toàn tay không cầm ví tiền). Nhỏ Thảo vừa đi vừa nhảy nhót xem ra rất là vui. Bỗng nhỏ Thảo có điện thoại.

-Dạ, cháu nghe.

-……….

-Cháu đang ở khu trò chơi ạ.

-……….

-Bác cùng em cứ ngồi uống nước đi, bao giờ cháu xuống cháu gọi ạ.

-…….

-Vâng.

Vừa tắt máy xong là chị Hiền hỏi ngay Thảo.

-Ai thế em?

-Dạ, chú tài xế nhà em ạ. -Đậu, nhà giầu vãi chưởng, có cả tài xế riêng.

-Ừh.

Vừa bước vào khu trò chơ là bà Hiền đã vẫy tay gọi tôi nói.

-Đưa ví đây cưng.

-Để làm gì? Em hết tiền rồi. -Bà này định lấy tiền của tôi để mua xèng đây mà.

-Có đưa không? -Lại mang cái giọng đe doạ ra.

-Này. -Tôi đưa ví cho bà Hiền mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. May là bà ấy chỉ lấy một ít thôi không thì chỉ có đường 2 chị em ăn mì tôm cả tháng.

Chap 37

Vào trong khu trò chơi này thì những kỉ niệm với Trang ùa về trong kí ức. Ngày xưa khi tôi với Trang vào đây thì cả 2 luôn cười thật vui vẻ, thật hạnh phúc. Còn giờ đây, dù có sự hiện hữu của cả 2 người đấy, có cười thật đấy nhưng nụ cười giả tạo làm sao có thể đem lại hạnh phúc. “Càng nhớ đến em anh càng hối hận, ngày xưa anh đánh mất em thật ngu ngốc”. Bây giờ tôi chỉ muốn hét lên thật to là “Anh nhớ em, người yêu cũ của anh”

Đang đi theo chị Hiền thì nhỏ Thảo nhảy tới đập một phát vào vai tôi.

-ĐAU, CÁI GÌ? -Tôi gắt.

-Con trai gì mà yếu xìu, mới vỗ nhẹ vào vai đã kêu đau. -Thảo nói.

-Vâng, tôi yếu. Cô muốn gì?

-À, ra gắp cho tớ con gấu bông đi. -Vừa nói nhỏ Thảo vừa đưa đẩy cái tay tôi và làm mặt năn nỉ.

-KHÔNG. -Tôi đáp.

-Ều, không gắp là tớ ăn vạ đấy. -Thôi xong rồi, lại là cái bài ăn vạ, phát này nếu nó ăn vạ thì chui xuống hố cũng đếch rửa được nhục.

-Đừng, để tôi gắp. Được chưa? -Tôi rất bực nhưng chẳng làm được gì. Đành phải ra gắp cho con điên này một con gấu bông. May là có kinh nghiệm rồi lên gắp 2 phát là ra. Vừa cầm con gấu trên tay là nhỏ Thảo nhảy lên gào hét như một bạn trẻ mới trốn trại Châu Quỳ về. Đi cùng mà ngại đếu chịu được.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tôi tiếp tục tự kỉ theo chị Hiền. Trang với mẹ Trang cũng chỉ đi dạo quanh quanh cũng chẳng chơi mấy. Người chơi nhiều nhất phải là chị Hiền với Thảo. 2 người này cứ thấy trò gì là nhảy vào chơi. (May là không chơi trò bắn cá). Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn. Sau khi chào tạm biệt nhỏ Thảo thì chúng tôi về. Vì buổi sáng mẹ con Trang đi taxi đến nên giờ chị Hiền bảo họ nên xe để chị đèo về. Sau một hồi lưỡng lự cuối cùng mẹ con Trang cũng đồng ý. Tôi bị đẩy xuống ghế sau cùng Trang nhường ghế trước cho mẹ Trang để 2 người họ chém gió. Ngồi trong xe mà tôi với Trang chẳng nói câu gì. Khi về đến nhà Trang thì mẹ Trang có mời ở lại chơi nhưng chị Hiền từ chối. Sau khi mẹ con Trang xuống xe thì tôi nhảy lên ghế trước ngồi.

-Mày với cái Trang đang yêu nhau à? -Chị Hiền bất ngờ hỏi tôi.

-Không chị.

-Sao mẹ Trang nói vậy?

-Ngày xưa chúng em có yêu nhau. Nhưng Trang chia tay em rồi. -Tôi nói giọng buồn sầu.

-Ừh, tiếc nhỉ. Nhìn con bé xinh thật.

-Mà thôi, nói chuyện khách đi chị. -Tôi không muốn nhắc đến Trang nữa vì khi nhắc đến Trang như có ngàn con kiến cắn vào tim ý, rất đau nên tôi đổi chủ đề.

-Ừh, tao đói quá, mày kiếm chỗ nào ăn đi.

-Vâng. Chị đi đến ngã ba kia rẽ phải xong rẽ trái rồi đi thẳng đi. -Tôi chỉ đường đến quán ông L vì quán ông ý có phục vụ đồ ăn buổi trưa.

-Ừh.

Sau khoảng 10p từ khi tôi chỉ đường thì cuối cùng cũng đến được quán. Tôi bước xuống xe trong ánh mắt ngạc nhiên của ông L vì ông ý đang ngồi chém gió với mấy ông bảo vệ. Vừa thấy tôi thì ông ý nhảy ngay đến chỗ tôi. Nhưng đau lòng làm sao khi ông ý nhảy đến xem xe chứ không phải vì ra đón tôi. Chán nản tiến đến chỗ ông ý đang đứng sút phát vào mông ông ý.

-Đm thằng ôn. Mày để yên tao xem xe.

-Xem cái quái gì? Có muốn đi thử không?

-Có. Mà xe mày à?

-Không phải xe em, mà là xe bố em.

Tôi bảo chị Hiền vào trong gọi đồ ăn rồi lấy chìa khoá xe cho ông L đi thử.

-Phê quá mày ơi. -Ông ý vừa lái vừa nói.

-Tất nhiên.

-Bao giờ có tiền tao cũng phải mua một em mới được.

-Thôi, anh cho em về quán đi, chị em chờ.

-Ừh.

Chúng tôi phóng về quán. Vừa vào đã thấy bà Hiền gọi một đống đồ ăn rồi.

-Chị gọi nhiều thế này có ăn được hết không vậy? -Tôi hỏi.

-Có, sao không.

-Đây là chị em à? -Ông L hỏi tôi.

-Vâng. Đây là chị Hiền, chị ruột em mới từ nước ngoài về. Còn đây là anh L, chủ quán này ạ.

-Em chào anh ạ. -Chị Hiền nói.

-Ừh, chào em, các em ăn tự nhiên nhé, hôm nay anh mời.

-Hoan hô, anh L muôn năm. -Tôi nói.

-Vâng ạ, cám ơn anh. -Chị Hiền nói.

2 chị em tôi bắt đầu giải quyết đống thức ăn. Sau một hồi chiến đấu thì tất cả các món trên bàn đều biến mất. Đúng là bà Hiền có cái bụng không đáy thật. Mà thế quái nào bà ấy ăn nhiều như thế mà dáng vẫn chuẩn nhỉ? Đây là một câu hỏi chưa có lời giải.

-Chị về trước đi nhé, em ở lại quán làm. -Tôi nói.

-Làm gì? -Chị Hiền ngạc nhiên.

-Em làm phục vụ ở quán ạ.

-Mày làm ở quán này à?

-Vâng ạ.

-Khá lắm, thế mới là em tao chứ. Kaka.

-Thế chị về trước nhé.

-Ừh, chiều mấy giớ tan để tao đón.

-6h chị nhé.

-OK, Bye cưng.

-Chị đi cẩn thận.

Sau khi chị Hiền phóng xe đi thì tôi vào quán tiếp tục công việc của mình.

Bạn đang đọc truyện tại 2hi.Us

Chap 38

Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc là tôi đã hết ca làm.

-Về sớm thế, chờ tao rồi đi uống mấy cốc. -Ông L nói với tôi khi tôi chuẩn bị đi về.

-Thôi, để hôm khác anh. Chị em bảo đến đón rồi.

-À, Lại đây tao hỏi cái này. -Ông L vẫy tôi lại gần.

-Anh bảo gì? -Tôi nói khi bước đến gần ông L.

-Chị mày có ny chưa? Giới thiệu tao đi. -Ông L thì thầm vào tai tôi.

-Em xin anh, tha cho chị em.

-Đm, kêu giới thiệu thôi. Làm gì mà căng thế.

-Em lạ gì tính anh. Một tuần thay mấy em?

-Thì…. -Ông L gãi đầu.

-Thôi, em xin anh tha cho chị em, chị em còn trẻ người non dạ.

-Đm, cút mẹ mày đi.

-Em về đây. -Tôi chào tạm biệt ông L khi đã thấy chị Hiến đến đón.

-Ừh, lượn đi cho nước nó trong.

Tôi chẳng nói câu nào nữa mà chạy thẳng ra xe.

-Công việc thế nào? Tốt không? -Chị Hiền hỏi tôi.

-Bình thường ạ. Chị phóng qua chợ đi để em mua ít đồ. Mong là vẫn còn đồ tươi.

-Đi đường nào? -Chị Hiền hỏi tôi.

-Đi thẳng rẽ phải ạ.

-Ừh. Mà chiều nay tao qua nhà chú Chung chơi. Con Ngọc có hỏi thăm mày đấy, nó bảo mày hôm nào sang chơi.

Ngọc là con của bạn bố mẹ tôi. Bằng tuổi luôn. Ngày xưa bố mẹ tôi thường cho sang bên nhà chú Chung (Bố Ngọc) chơi. Lúc đó bố mẹ tôi còn làm cho chú Chung, sau này có tích được ít vốn với cả ông bà nội ngoại có cho chút tiền nên mới ra mở công ty riêng về xuất khẩu lao động. Vì là công ty nhỏ nên nhà em chỉ đủ ăn đủ mặc thôi. Em tốt nghiệp Kinh tế quốc dân mà chẳng có việc làm nên đang thất nghiệp ngồi nhà. Thỉnh thoảng có giúp bố mẹ mấy cái hồ sơ mặc dù không phải ngành, chỉ làm theo bản mẫu rồi đưa bố mẹ em duyệt, sai thì bắt em làm lại. Chán thế đấy… Kể về Ngọc một tý. Lúc em còn nhỏ thì một tuần 7 ngày thì 6 ngày em có mặt ở nhà Ngọc. Lúc đó chơi với Ngọc ban ngày, tối về đàm đú với Xu, nhớ ngại ngày xưa thật là sung sướng, cứ ăn uống, vui chơi mà chẳng cần suy nghĩ cái quái gì.

Nhưng sau này bố mẹ tôi mở công ty lên không còn thường xuyên sang đấy nữa. Đến năm tôi lên lớp 6 thì tôi với Ngọc có một chút chuyện không tiện nói ra làm tình cảm của chúng tôi tan vỡ. Từ đó đến nay chúng tôi không còn liên lạc gì với nhau nữa. Thỉnh thoảng có gặp nhau vào các ngày lễ tết hay ngày gì quan trọng của gia đình thôi.

-HẢ, Ngọc hỏi thăm em á, không những thế mà còn kêu em qua chơi á, cái này mới không biết có âm mưu gì không đây. -Tôi quay sang nói với chị Hiền trong ánh mắt ngạc nhiên.

-Tao biết chuyện của chúng mày, nhưng hôm nay nó hỏi thăm mày còn mời mày sang chơi thì tao cũng hơi ngạc nhiên đấy. Chắc con bé nghĩ thông rồi, không còn giận mày nữa đâu.

-Thôi, chuyện đó tính sau, giờ em với chị vào chợ mua đồ nào. Về nhà còn nấu nướng. Có thực mới vực được đạo.

-OK, hôm nay để tao cho mày xem trình độ nấu ăn của tao.

-Vâng, xem chị hôm nay đỗi đãi thằng em này ra sao đây.

-Mấy chuyện này là chuyện thường ở phường thôi nha cưng.

Chị Hiền nói thì rất oai nhưng sự thật luôn mất lòng……

-Á..Á… Tránh ra. -Chị Hiền hét.

-Gì thế chị? -Tôi đang ngắm 2 em xinh xinh đang đi chợ cũng phải giật mình quay sang nhìn chị Hiền.

-Con cá, nó chết chưa? -Tưởng cái gì to tát hoá ra là con cá nó cọ quậy làm bà này sợ quá vất ra xa. Thế mà vừa nói rất oai, giờ cầm con cá cũng sợ… Haizz…

-Thôi, để em cầm cho.

-Ừh, mua xong chưa? Về nào.

-Vâng, 2 chị em mình chắc cũng chỉ giải quyết được con cá này thôi. Chị ra lấy xe đi.

-Ừh.

Chúng tôi về nhà mất tận 30 phút. Bình thường đi 10 phút là nhiều. Nhưng tầm 6 rưỡi thì nó tắc đường kinh khủng.

Vừa bước vào nhà là tôi đuổi bà Hiền lên phòng tắm rửa thay quần áo còn việc bếp nước cứ để tôi làm (Em sợ cho bà này vào bếp thì tối em lại làm bạn với mì tôm)

Tôi cắm cơm rồi vất 2 quả trứng vịt vào trong nồi cơm. Cắm cơm xong tôi luộc rau, trong lúc chờ đợi thì tôi làm vệ sinh con cá để chuẩn bị cho vào rán. Sau khi làm xong mọi việc tôi ra phòng khách ngồi nghỉ một lúc rồi đi tắm. Bà Hiền từ lúc tắm xong thì ra phòng khách ngồi ôm cái tivi xem phim quái gì ý (Hình như là phim Hàn). Nhìn cái dáng ngồi của bà ý thì chán cmn nản luôn. Con gái con đứa ngồi như con trai ý, gác chân lên bàn như đúng rồi. Haizz… Tôi cũng chẳng dám ý kiến gì, ý kiến xong chắc mất xác. (Không biết em có dễ bị bắt nạt vậy không mà mấy người kia ai cũng bắt nạt được em).

Tắm rửa thơm tho xong tôi xuống bếp định dọn cơm nhưng chị Hiền đã dọn rồi. Tôi lấy 2 cái bát ra rót nước mắm, một bát cắt ớt vào để chấm cá. Còn 1 bát thì dầm 1 quả trứng vào để chấm rau. Còn 1 quả thì cho chị Hiền ăn bồi bổ. Ngồi vào bàn mà vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó. Như chợt nhớ ra điều gì đó, tôi cầm cái bát chạy ra nhà bác tạp hoá mua 2 nghìn cà bổ. Em hình như bị nghiện món này. (Thím nào có sở thích dân giã như em không?).

Chap 39

Sau khi mua được cà về thì tôi với chị Hiền bắt đầu chiến đấu với đống thức ăn. Sau một hồi chiến đấu không ngừng nghĩ thì cuối cùng người giành chiến thắng không ai khác chính là chị em chúng tôi. Và chiến lợi phẩm của trận đánh đó là một cái bụng no căng. Tôi dọn mâm cơm ra rửa thì chị Hiền ra tranh phần. Còn gì hạnh phúc hơn chứ. Tôi chạy tót lên phòng mang cái máy tính xuống để nghịch. Chị Hiền sau khi rửa xong mấy cái bát thì chạy ra sút tôi cướp máy tính.

-Á… Đau em, chị làm gì vậy? -Tôi la.

-Máy của tao, ai cho mày chơi hả?

-Máy bố mua chứ, trước là của chị, còn giờ là của em. -Tôi bật.

-Thằng này ngon. -Chị Thúy cười nham hiểm tiến đến chỗ tôi. Tôi biết có mùi nguy hiểm định ôm lap chạy như không kịp nữa rồi. Khoảng cách giữa 2 chị em tôi chưa đến 1m thì chạy đi đâu cho hết nắng.

-Ấy chị, em đùa, em đùa, máy của chị nên chị dùng đi, hìhì. -Tôi phải bỏ của chạy lấy người.

-Như thế có phải ngoan không. Ngồi đấy mà xem phim đi cưng.

Vừa đưa máy cho chị Hiền xong tôi chợt nhớ ra một điều. Trong lap của tôi có mấy bộ phim chị Hiền không nên xem. Nếu chị xem được thì đời tôi coi như chấm dứt từ đây. Chạy ngay đến cướp cái máy tính nhưng đã muộn quá rồi. Chị đã mở vào phần phim rồi. Đột nhiên mặt chị biến sắc, biết có điều chẳng lành nên tôi 3 chân 4 cẳng phóng thẳng nên phòng đóng cửa. Thấy tôi định đào tẩu thì chị Hiền đuổi theo. Lần này tôi đã thắng khi đã vào phòng và đóng cửa thành công.

-Thằng ôn kia mày ra đây tao xử tội mày. -Vừa nói chị Hiền vừa đập cửa.

-KHÔNG, Ngu gì mà ra cho chị làm thịt.

-Mày có lớn mà không có khôn, mày mấy tuổi còn xem hoạt hình, hôm nay tao nhất định thay trời hành đạo. (Phim hoạt hình thôi, bà Hiền này ghét nhất xem phim hoạt hình, bà kêu vô bổ nên cấm em xem, hồi bé em bị ăn đòn khi bị bà ấy nhìn thấy xem phim hoạt hình và giờ cũng thế. Dù thế nào đi nữa em vẫn thích suy nghĩ cũa mấy thím… Thiện tai, thiện tai)

-Kệ em. Em xem là chuyện của em, không liên quan đến chị. -Tôi bật.

-Á à, được, tao xem mày chạy được mãi không, hôm nay không bắt được thì mai bắt, mai không bắt được thì ngày kia, tao không tin mày chạy được mãi.

-Sống yên được phút nào hay phút đấy.

-Thôi, mày ngủ đi mà lấy sức để mai tao xử, giờ tao xuống đây.

Tôi cứ tưởng là bà Hiền té rồi nên mở cửa ra xem. Nhưng tôi đã nhầm, vừa mở cửa thì ăn ngay một phát vô ảnh cước vào bụng, tiếp theo là đến màn đấm đá của chị Hiền. Chưa dừng lại ở đó, sau khi đấm đá chán chê thì chị lại chơi cái trò mà em coi là thốn nhất đối với em. Trò cù nách, em có máu buồn nên trò này đối với em là cực hình.

-Há há há, chị tha cho em, em xin chừa ạ. -Tôi nói.

-Tao cũng mệt rồi, tha cho mày đấy.

-Phù phù phù… -Tôi thở phào nhẹ nhõm.

-Chán quá, em sang nhà Xu chơi đây, chị sang không?

-Ừh, có. Sang chào 2 bác tý. (Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Từ hôm qua vẫn chưa sang bên ý. Đợi tao vào lấy chút quà sang biếu họ.

-Nhanh đi chị. -Tôi giục.

-Ừh….

3 phút sau 2 chị em tôi có mặt tại nhà Xu.

-Con chào 2 bác. -chị em tôi đồng thanh.

-Á, con Bông vào đây chơi, thằng Kún vào đây. -Bố Xu nói.

-Mấy bác cháu nhà mày ngồh để tao đi pha nước. -Mẹ Xu nói.

-Bác ngồi xuống đi, bầy vẽ làm gì, toàn người nhà với nhau. -Chị Hiền nói.

-Làm sao thế được, để bác đi pha ấm trà.

-Bác mà đi pha là con về đấy.

-Ừh, 2 đứa ăn bánh.

-Thằng Kún lên từng gọi con Xu xuống đây cho bác, cả ngày cứ chui rúc trong phòng ôm cái máy tính chả có cái tích sự gì cả. -Mẹ Xu nói.

-Vâng, để con lên gọi ạ.

Tôi bước lên phòng Xu trong dáng đi rất Like a boos. Vừa tới trước phòng tôi gõ cửa như một vị thần.

-Xu đâu, ra mở cửa cho đại ca. -Tôi nói.

-Anh Kún à, đợi em tý.

-Xuống nhà chơi với bà Hiền kìa. -Tôi nói mà không quên liếc mắt xem hôm nay Xu có bra không, hôm nay không may mắn như hôm qua rồi Hình như Xu có nhìn thấy cảnh tôi liếc mắt nhìn Xu lên cho tôi một phát lên gối rồi cầm tai tôi kéo xuống. (Không biết ngày gì mà bị ăn đành nhiều vãi)

-Chị Bông, quà của em đâu. -Vừa thấy chị Hiền là Xu chạy ngay tới đòi quà.

-Đây, em chị càng ngày càng xinh, tóm được anh nào chưa? -Chị Hiền lôi trong túi ra một hộp nhỏ chẳng biết là cái gì đưa cho Xu.

-DẠ, em xin. -Xu nói mà mặt đỏ ửng.

-HAHA, có người bị nói chúng tim đen kìa. -Tôi bơm đểu Xu vì cái tội hành hung tôi.

-Àh, em có cái này hay lắm chị Hiền ơi,chị có xem không?

-Cái ảnh đôi tình nhân đứng ôm hôn thắm thiết ấy mà. -Tôi thì thầm vào tai Xu.

-Anh..anh…

Chap 40

-Chúng mày nói cái quái gì mà cứ thì thầm to nhỏ thế hả? -Chị Hiền nói.

-À, không có gì chị ơi. -Tôi nói.

-Không có gì sao mặt con bé đỏ thế kia, mày làm gì nó thế hả? -Chị Hiền vừa nói vừa chỉ vào Xu.

-Không có gì đâu chị, trời nóng nên thế thôi ạ. -Xu tiếp lời.

-Mà mày bảo cho tao xem cái gì? Mang ra đây đi. -Chị Hiền nói với tôi.

Đang định đưa cho chị Hiền xem cái ảnh mà tôi chụp được thì ăn ngay 1 cái dẫm chân từ Xu (Không biết ngày gì mà ăn đòn nhiều vãi).

-Không có gì đâu chị ạ. -Xu nói mà không quên lườm tôi.

-Ừh. -Chị Hiền nói.

Từ khi bị Trang hành hình thì cả buổi đấy em chẳng giám phát biểu câu gì. Chị em tôi xin phép về.

Cuộc sống của tôi từ khi chị Hiền về nước cũng không bị sáo trộn mấy. Sáng ngủ, chiều đi làm, tối đi trà chanh chém gió.

Truyện chẳng có gì đáng nói nêu như mà tôi không gặp cảnh Trang đi cùng thằng nào đó không phải cái thằng hôm trước vào quán tôi ngồi. Tôi đã thật sự sốck. Nếu là này nếu chưa nhìn thấy cảnh này thì trong đầu tôi vẫn còn suy nghĩ níu kéo. Nhưng giờ tôi đã biết bộ mặt thật của Trang rồi (Em đã nhầm). Trong đầu tôi chán nản xin về trước mặc dù chưa hết giờ làm. Hình như Mai có nhìn thấy cảnh tôi vừa nhìn thấy nên đuổi theo tôi.

Tôi đi trên đường như người mất hồn, chẳng mấy chốc tôi đã đến trước cổng nhà Trang, tôi còn chẳng biết tại sao mình tới đây. Tôi tiếp tục đi trong vô thức, đi qua những nơi tôi với Trang thường đến, càng đi tôi càng đau lòng. Tôi bị ngã xe vì cái tội vừa đi vừa nghĩ linh tinh nên đâm vào người đi đường.

Mai từ vừa nãy vẫn phóng theo tôi nên thấy tôi ngã là Mai ra đỡ tôi dậy liền.

-Cậu có sao không? -Mai hỏi tôi.

-Không, cám ơn -Tôi đáp.

-Có cần đi viện kiểm tra không?

-Đã bảo không mà, sao cô lắm mồm thế nhỉ? -Tôi gắt.

-Cô đừng đi theo tôi nữa. -Tôi nói tiếp.

Tôi nhảy lên xe phóng đi tiếp mặc kệ người ngã xe (Một hành động trẻ trâu). Phóng xe về nhà trong tình trạng người mất hồn.

-Mày làm sao thế? -Chị Hiền hỏi tôi khi bước vào nhà.

-Em không sao.

Nói xong là tôi lên phòng đóng cửa. Ngồi tự kỉ suy nghĩ đến tối. Bỗng máy tôi có tin nhắn từ Linh.

-Mai đi sinh nhật mình nhé.

-HẢ?? -Tôi rep.

-Mai đi sinh nhật mình. -Linh trả lời.

-Nhưng đâu biết nhà.

-Mai mình đón.

-Ừh. Mấy giờ?

-9h sáng nhé, chờ mình ở trước cổng vincom nhé. Không cần đi xe đâu.

-Ừh.

Tôi tiếp tục tự kỉ rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Những lúc buồn sầu thì tôi thường ngủ để có một tinh thần sảng khoái.

-Thằng ôn kia mày có dậy không? -Chị Hiền vừa đập cửa phòng tôi vừa gọi.

-Vâng…… -Nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã tối, bật đèn lên nhìn đồng hồ thì đã 7h30.

-Xuống ăn cơm, tao nấu rồi.

-Vâng ạ.

Tôi xuống ăn cơm mà cũng chỉ ăn để cầm hơi, mặc dù có món vịt quay rất ngon. Ăn xong tôi xin phép chị Hiền rồi phóng ra quán trà chanh của thằng Hoàng (Nghỉ hè nên nó mở quán cho vui).

Vừa thấy tôi tới phát thì thằng mấy em mọi hôm chém gió chém bão cùng hò hét loạn cả lên như thấy người nổi tiếng không bằng ý. Hôm nay tâm trạng không được vui nên tôi chỉ ngồi vào nghe bọn nó chém gió thôi.

-Mày sao thế? -Thằng Hoàng hỏi tôi.

-À, Không có gì.

-Đm, bố lạ đéo gì tính mày, làm sao nói anh em nghe nào.

-Ừh thì hôm nay tao gặp Trang.

-Thì làm sao mà mặt mày như đi đưa đám không bằng ý.

-Nhưng Trang đi với thằng khác, haizz.

-Lại là thằng hôm nọ mày kể à?

-Không, thằng khác. Đúng là biết người biết mặt nhưng không biết lòng mà.

-Thôi, đừng buồn nữa, không có con này thì có con khác, cười lên đi.

-À, chiều nay con nhỏ Linh mời tao ngày mai đi sinh nhật nó.

-Linh nào?

-Đm, con nhỏ mà tao kể ăn nguyên quả boobs nó ý, có lần đi bơi với anh em còn gì.

-À, nhớ rồi. Mà mày có đồng ý không?

-Tao có.

-Mà mày cua cmn đi, nhìn nó có vẻ thích mày đấy.

-Đm, mày nói như đúng rồi ý.

-Mày ngu đéo tả được, kệ cmm. Ngu thì chết.

-Ngu cái cmm.

Chúng tôi ngồi chém gió. Tâm trạng tôi cũng đã khá hơn trước rồi. Tôi về nhà khi đồng hồ đã điểm 11h. Vào nhà thấy chị Hiền đi ngủ rồi. Khoá cửa nhà xong tôi chạy lên phòng. Bỗng điện thoại tôi có tin nhắn.

-Mai nhớ đúng giờ đấy nhé.

Tôi không rep lại mà nằm suy nghĩ về những gì thằng Hoàng nói. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, một là tán, hai là không tán. Cuối cùng tôi quyết định để mai tính rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Chap 41

Đang ngủ phê thì tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm máy lên xem thì là từ nhỏ Linh, theo phản xạ tự nhiên khi ngủ thì tôi tắt máy rồi tiếp tục giấc ngủ ngàn vàng của mình. Nhưng niềm hạnh phúc đấy chẳng tồn tại được lâu. 10 giây sau thì điện thoại lại rung. Người gọi không ai khác chính là nhỏ Linh. Lần này thì tôi nhấc máy.

-Cái gì? -Tôi nói giọng ngái ngủ.

-Dậy đi, chuẩn bị đưa mình đi ăn sáng.

-Cái quái gì vậy? Tôi không rảnh. Bye.

-Khoan đã, hôm nay là sinh nhật mình mà.

-Thì sao? -Tôi đáp.

-Năn nỉ đấy. Mình đang đứng ở chỗ chùa gần vincom này.

-Con lạy mẹ, để yên con ngủ.

-Đi mà. 1 năm có 1 ngày thôi mà.

-Rồi, đứng đấy. 5 phút nữa tôi qua.

-À, Nói địa chỉ nhà cậu đi, mình qua đón.

-Số xxx gần shop xxx.

-Ừh. Nhanh lên nhé.

-Phiền phức vãi.

Tôi đành phải tạm biệt chiếc giường thân yêu của mình để tìm về phòng vệ sinh. Đúng là phụ nữ thật phiền phức (Xin lỗi mấy bạn nữ nhé. Dù không biết các bạn là ai nhưng mình khẳng định là hôm nay bạn xinh hơn hôm qua )

Sau khi là vệ sinh cá nhân xong thì tôi thay quần áo, xịt thêm tý BOOS vào. Trước khi đi có chạy vào phòng chị Hiền.

-Chị Hiền ơi. -Tôi gọi.

-Cái gì? Mới 7h mà -Chị Hiền nói trong tình trạng mắt nhắm mắt mở.

-Em vay ít tiền.

-Làm gì? Sáng ngày ra gọi tao dậy để vay tiền hả.

-Hôm nay sinh nhật bạn em. Giờ phải đi rồi nên không tiện rút tiền.

-Vay bao tiền.

-200k thôi ạ.

-Chạy ra lấy ở túi sách của tao ý. Đi đâu nhớ đóng cửa cận thận. Tao ngủ tiếp đây.

-Vâng ạ…

Vừa ra khỏi phòng chị Hiền thì điện thoại tôi lại rung. Không ai khác chính là nhỏ Linh.

-Mình đang đứng trước cổng nhà cậu này.

-Đợi tý.

-Ừh, nhanh đi.

Tôi đi xuống đóng cửa xong thì thấy nhỏ Linh cùng con Asama huyền thoại đã đứng trước cửa nhà tôi. Hôm nay nhỏ mặc quần bò với áo thun. Tóc để xoã nhìn cứ phải gọi là thôi rồi ngon.

Tôi đi đến chỗ nhỏ Linh đứng, lúc đi gần tới thì tôi có ngửi thấy mùi chanel (Vì mẹ em, chị Hiền, với Trang đều dùng loại này nên em biết. Em còn nhớ 1 lần lấy 1 lọ mà mẹ chưa dùng mang đi tặng Trang )

-Đi bằng xe đạp à? -Tôi hỏi.

-Ừh, đi xe đạp thôi, hìhì.

-Đi đâu bây giờ? -Tôi hỏi tiếp.

-Đi ăn bánh cuốn đi.

-Rồi, ăn ở đâu?

-Ở Trần Khát Trân, mình biết một quán ngon lắm.

-Ừh.

Dưới sự chỉ dẫn của Linh thì chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến được cái quán mà nhỏ chỉ. Quán này ăn cũng khá ngon. Sau khi ăn xong Linh nói.

-Giờ đạp xe đi khương thượng với mình nha.

-CÁI GÌ? -tôi hét làm mọi người đang ăn trong quán đều nhìn vào tôi như sinh vật lạ.

-Đi sang khương thượng chơi mua đồ với mình, hìhì.

-Cô bắt tôi đạp xe sang đấy á. Cô có bị điên không (Hình như sau cú sốck mà Trang tạo ra thì tôi vô cảm với con gái thì phải)

-Ừa.

-Tôi chưa bị điên, nếu cô thích thì cô tự đi, tôi không rảnh.

-Hôm nay là…. -Linh chưa nói hết câu thì đã bị tôi quát lại.

-Sinh nhật cái con khỉ, tôi chịu đủ rồi đấy, hẹn gặp lại.

-Nói xong tôi ra thanh toán tiền rồi bước ra khỏi cổng định đi về nhà. Nhưng mới đi được khoảng 50 mét thì Linh phóng xe đạp đuổi theo.

-Cô muốn gì nữa. -Tôi nói.

-Mình xin lỗi. -Linh thỏ thẻ.

-Có gì mà xin lỗi, con gái các người chỉ giỏi cái xin lỗi thôi à?

-Cậu sao vậy?

-Tôi chẳng sao cả? -Ngày xưa tôi với Trang đã từng đạp xe đi khương thượng như vậy nên tôi mới cáu cùn như vậy.

-Sao tự nhiên cậu bực với mình thế? -Linh dựng chân chống xe xuống rồi chạy đến cầm khuỷu tay tôi.

-BỎ RA -Tôi nói.

-Không. Cậu phải nói cho mình biết tại sao cậu như thế.

-Sao cô phiền phức thế. -Tôi đẩy tay Linh ra, không biết có quá đà hay không mà Linh ngã lăn quay ra đất, rồi lăn đùng ra khóc…. Thấy vậy tôi đành phải ra đỡ nhỏ dậy. Vừa đỡ dậy thì nhỏ Linh đã đấm liên tục vào ngực tôi. Chẳng hiểu từ bao giờ nhỏ đã up mặt vào ngực tôi mà vừa khóc vừa đấm tôi.

-Cô làm cái quái gì vậy. -Theo phản xạ tự nhiên thì tôi đẩy Linh ra vì có rất nhiều người đang đưa ánh mắt về 2 đứa chúng tôi.

-Mình biết cậu với Trang mới chia tay nên mới rủ cậu đi chơi thôi mà, hứxhứx -Vừa khóc nhỏ vừa nói.

-HẢ.. Sao cô biết?

-Mình hỏi Hải, hứxhứx.

-HAIZ… -Tôi thở dài.

-Thôi, mình về, tạm biệt cậu. -Linh lau nước mắt rồi đi ra lấy xe.

-Khoan đã…. Cô không định đèo tôi về à?

-Ừh. Lên xe tớ đèo về.

-Chó cắn đau không bằng ngồi sau con gái.

-Thế cậu đèo đi.

Tôi lên xe đèo Linh. Nhưng đường tôi đi không phải đường về nhà mà là đi sang khương thượng (Ở đây không biết có gì hay mà thu hút con gái thế, em thấy toàn đồ dùng học sinh với mấy cái phụ kiện linh tinh thôi mà)

-Cậu đi đâu vậy, đường về nhà cậu đâu phải đường này. -(Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Linh ngơ ngác hỏi tôi.

-Chẳng phải cô bảo đèo cô đi khương thượng sao?

-Hay quá, hihi. Mình tưởng cậu không đi cơ. -Vừa khóc xong mà nhỏ Linh đã cười được. Đúng là con gái là 1 loại sinh vật kì lạ nhất hành tinh mà.

Tôi không nói gì chỉ tiếp tục đạp xe. May là hôm nay mát trời không có nắng không thì ăn đủ.

Chap 42

Đạp xe từ Trần Khát Chân đến khương thượng mất 40 phút. Đúng là một kỉ lục mới đối với tôi. Trên đường đi mặc cho Linh nói rất rất nhiều chuyện nhưng tôi nghe tai này cho nó ra ở tai kia. Thỉnh thoảng ừ ừ 1 2 câu rồi thôi.

-Xuống để đi gửi xe. -Tôi nói khi đã đi đến cổ chợ khương thượng.

-Ừh.

-Mà có cần khoá xe không vậy? -Tôi hỏi tiếp.

-Không cần đâu. Xe mình cho cậu luôn cũng được. -Linh đáp mà mặt tỉnh bơ.

-Đại gia..

-Bây giờ đi bên nào trước? -Linh hỏi.

-Bên nào mà chẳng được…

-Thế đi sang bên kia xem trước đi.

-Ừh.

Tôi với Linh đi đến đâu đều bị mấy người bán hàng mời xem hàng. Tôi thì chán nản mệt mỏi còn nhỏ Linh thì tươi cười như nhặt được tiền.

Tôi chỉ có nhiệm vụ đi theo nhỏ sách đồ và để nhỏ hỏi có đẹp không mặc dù đã biết câu trả lời luôn luôn là “Cũng được”. Tôi có bảo để tôi trả tiền thì nhất quyết nhỏ không chịu (Trên đời còn được mấy ai như thế)

Mà tôi thắc mắc là tại sao người bán hàng nội y của nữ thấy tôi với Linh đi qua thì cứ mời tôi mua cho bạn gái là thế quái nào. Ngại đếu chịu được. Nhỏ Linh mặt thì đỏ gay, quay đi chỗ khác. Còn tôi phải làm mặt không cảm xúc lắc đầu mặc dù rất ngại.

-Ra kia xem mũ đi. -Linh nói.

-Ừh.

-Chị ơi, lấy em xem cái mũ kia được không ạ. -Linh nói với chị bán hàng.

-Đây em, đây là hàng mới nhập về đấy. Mũ giả bò chất liệu cốt tông (Em không nhớ cách viết tiếng anh. cotton thì phải), đội vào mát lắm em ạ.

-Cái này bao tiền ạ. -Linh hỏi.

-Đây là mũ đôi em ạ, 1 đôi 80k. Không bán lẻ đâu em. Hàng của chị là hàng độc rồi, quanh đây không ai bán đâu.

-Không bán 1 chiếc ạ. -Linh hỏi lại.

-Không em ạ.

-Chị lấy cho em 1 đôi đi. -Tôi nói.

-Ừh, của em đây.

-Em gửi tiền. -Tôi móc trong ví ra đưa cho chị bán hàng trong ánh mắt ngạc nhiên của Linh.

Sau khi gửi tiền xong thì tôi đưa cả 2 cái cho Linh.

-Coi như tôi tặng cô nhân dịp sinh nhật.

-Nhưng có tận 2 cái giống nhau.

-Cất một cái đi, bao giờ hỏng thì mang ra mà đội.

-Cậu tặng tớ coi như là của tớ đúng không? Thế nên tớ cho ai là quyền của tớ đúng không?

-Ừh. Cô tặng ai là việc của cô, không liên quán đến tôi.

-Vậy thì tớ tặng cậu đấy.

-Cái gì? Tôi không lấy đâu.

-Tại sao không?

-Có bao giờ đội mũ đâu mà lấy mũ là gì?

-Chưa đội thì bây giờ đội, có sao đâu.

-Thôi, không thích đội.

-Nhận đi mà. Không đội thì về cất làm kỉ niệm.

-Ừh, thế cũng được, cám ơn nha. -Sau một hồi nhứt khoát không thì tôi cũng phải đồng ý vì độ chai lì của Linh. (Đây cũng là món quà qúy giá nhất của tôi về Linh. Có lần Trang vô tình làm rách nó mà không cho tôi biết. Khi tôi phát hiện ra thì tôi đã tát Trang. Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi đánh Trang. Sau đó Trang giận tôi 1 tháng, trong thời gian đó tôi có mang cái mũ đó đi sửa nhưng vì là mũ đểu nên khó khăn lắm mới sửa được. Đó là một món quà vô giá mà tôi có).

Chúng tôi tiếp tục đi tiếp. Hầu như chỗ nào trong chợ có bán hàng thì nơi đó đã có dấu chân của tôi và Linh. Đi chợ với phụ nữ đúng là một cực hình với cánh đàn ông.

-Đi kiếm cái gì ăn rồi về nào. -Tôi nói.

-Ừh. Thử vào sâu trong chợ xem có gì ăn không.

Tôi với Linh tiếp tục tiến vào sâu nơi bán đồ ăn. Thật là may mắn cho chúng tôi vì có một bác bán hàng bún rong mới mở hàng. Là hàng bán rong nên bác ấy chỉ bán bún đậu mắm tôm. Tôi với Linh ngồi xuống chiếc ghế đóng tay thủ công rồi gọi 2 suất bún. 5 phút sau bún được mang ra bàn. (Tuy gọi là bàn nhưng chỉ là mặt của một cái thúng có đặt 1 cái mẹt bên trên)

-Món này ăn kiểu gì? -Linh hỏi tôi.

-HẢ, chưa ăn món này bao giờ hả? -Tôi ngạc nhiên hỏi.

-Chưa.

-Haizzz. Bây giờ thế này nhá ……. -Tôi dậy Linh cách ăn. Không biết người ở đâu mà 17 năm trời không biết món bún đậu mắm tôm.

-Nhưng tớ thấy nó có mùi gì ý.

-Mùi mắm tôm chưng chứ cái gì? Cứ ăn đi, ngon lắm, không chết đâu.

-Ừh. -Và rồi nhỏ Linh bắt đầu gắp miếng đầu tiên, rồi miếng thứ hai, thứ ba và chẳng mấy chốc đĩa bún đã hết. Tôi gọi thêm 2 suất nữa để 2 đứa chiến đấu.

Sau khi ăn xong thì tôi thanh toán tiền, 4 suất bún mà hết có 28k. Quá rẻ…. Chúng tôi đi về khi đồng hồ mới chỉ đến số 11. Sẽ không có gì xảy ra nếu như không có một sự cố ngoài bất ngờ sảy ra.

Chap 43

Chúng tôi ra lấy xe đạp đi về. Đi đến gần ĐH Y thì có 1 anh đi dream tàu phóng lên đạp đầu xe tôi, vì quá bất ngờ nên em ngã. Em đàn ông con trai thì không nói làm gì nhưng Linh đàn bà con gái lại ngã như thế thì… Cánh tay Linh bị chảy máu. Tôi hốt hoảng dựng xe lên để xem. Tuy vết thương không lớn nhưng nó đủ để trên tay Linh có 1 dòng máu trào ra. 2 thằng kia sau khi đạp xe tôi xong thì cũng dựng xe lại tiến đến chỗ tôi. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao bọn nó đạp xe tôi, tôi còn chưa gặp bọn nó bao giờ.

-Mấy anh muốn gì -Tôi hỏi rất lịch sự vì đây là đất khách quê người. Nếu là ở gần nhà mà bị như thế thì tôi đã nhảy vào đập 2 thằng kia rồi.

-Tao muốn đánh mày -Thằng1 vừa nói vừa đạp phát vào bụng tôi.

-Em làm gì ạ. -Tôi cố nhịn.

-Ngứa mắt thì tao đánh. -Thằng2 bồi thêm một đạp nữa. (Không biết bọn này có ngáo đá không nữa).

-Anh tha cho chúng em ạ. -Đất khách quê người không dám manh động, manh động là mất xác như chơi.

-Nếu muốn sống thì cút, để con bé kia lại đây. -Thằng 1 nói.

-Cút nhanh. -Thằng 2 tiếp tục đạp tôi.

Cái gì cũng chỉ có giới hạn của nó. Bọn này đã làm tôi hết sức chịu đựng rồi. Dù là đất khách quê người cũng phải đập chết cm chúng nó. Tôi đứng dậy cho thằng2 một đấm vào mồm.

-Đừng tưởng bố sợ chúng mày. -Nói xong tôi nhảy vào thằng1 đạp vào bụng nó.

Nhưng đời đếu như mơ. Với một thằng chưa từng học võ như tôi thì làm sao mà có thể giải quyết 2 thằng thanh niên mà không có đồ trong tay chứ. Thằng2 thấy tôi đạp thằng1 thì cũng nhảy vào đạp tôi như phim trưởng. Tôi thất thế ngã xuống, bọn kia thừa thắng xông lên đạp liên tục vào người tôi. Trong lúc đó tôi có nghe thấy tiếng khóc của Linh van xin bọn chúng tha cho tôi. Trong lúc tuyệt vọng nhất thì tôi đã được cứu. Một anh thanh niên có vóc dáng quen thuộc đi tới và đập 2 thằng kia một trận.

-Mày là thằng l*n nào? -Thằng1 nói.

-Tao là ai đéo quan trọng, tại sao chúng mày đánh em tao? -2 từ em tao đã làm tôi thắc mắc về người đã cứu mạng tôi. Tôi cố gắng ngửa mặt lên xem vị ân nhân của tôi. Đó không ai khác chính là anh Dương (Cái anh mà tôi đâm vào ở gần trường Đh Dược ý). Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ trước khi tỉnh dậy trong căn phòng mà tôi ghét nhất, đó là Bệnh Viện. Người tôi băng bó đầy mình. Xung quanh căn phòng chỉ có mỗi chị Hiền.

-Mày tỉnh rồi à? -Chị Hiền hỏi.

-Vâng, đầu em đau quá…

-Ngồi dậy uống hộp sữa lấy lại sức đã. -Chị Hiền đỡ tôi dậy rồi đưa tôi hộp sữa đã được cắm sẵn ống hút.

-Em đang ở đâu đây?

7 giờ trước

-Bệnh viện đại học Y, mày làm sao mà bị đánh? -Chị Hiền nói.

-Em cũng chẳng biết. Mà cô gái đi cùng em đâu rồi?

-Nó đi ăn tối rồi, tao bảo mãi nó mới nghe. Con bé cứ ngồi khóc từ chiều.

-Vâng.

-Ăn cháo nào. Há mồm ra tao đút cho…

-Thôi, để em tự ăn.. -Tôi định đưa tay lên đỡ lấy bát cháo nhưng vừa đưa tay lên thì cánh tay đau nhói, không có chút lực nào.

-Để im, tao đút cho, chân tay mày thế kia thì cầm kiểu quái gì?

-Vâng. -Tôi trả lời một cách yếu ớt.

Sau khi ăn hết nửa bát cháo do chị Hiền đút thì cánh cửa phòng mở ra, Linh từ ngoài đi vào.

-Cậu tỉnh rồi à? -Linh hỏi.

-Ừh. Mà sao không về nhà nghỉ đi, tối rồi.

-Tý mình về, mình xin lỗi, cậu bị đánh là do mình. -Linh thỏ thẻ

-Không phải do cậu đâu (Tôi đã thay đổi cách xưng hô khi thấy cảnh Linh khóc khi tôi bị đánh). Mà anh Dương đâu rồi?

-Anh Dương là anh nào?

-Cái anh cứu mình ý…

-Ý cậu nói anh sinh viên thực tập á, anh ý vừa đi thăm bệnh nhân phòng khác rồi.

-À ừ, may là có ông ý.

-Chị ra ăn tối này, em có mua cho chị rồi này. Để đấy em cho HA ăn cho. -Linh quay sang nói với chị Hiền.

-Ừh, em giúp chị nhé, cám ơn em.

-Không có gì đâu ạ.

-Thôi, không cần đút nữa đâu, em no rồi. -Tôi nói.

-Mày ăn hết cho tao. -Chị Hiền quát.

-Nhưng em no rồi, với cả em không muốn làm phiền mọi người.

-Không sao đâu, cậu cố gắng ăn hết bát cháo đi.

-Ừh, phiền cậu quá.

Sau khi ăn xong thì cửa phòng mở ra, anh Dương với chị Phượng từ ngoài đi vào.

-Em chào anh chị ạ. -Tôi nói.

-Sướng nhất chú rồi, được 2 người đẹp chăm sóc thế này thì anh có bệnh cả đời cũng được. Á…đau. -Vừa nói xong thì anh Dương bị chị Phượng véo phát vào hông. Thấy cảnh đó thì mọi người trong phòng phì cười.

-Em cám ơn anh chị ạ. -Tôi nói với 2 người họ.

-Không có gì đâu em, may là anh đang làm thực tập tại đây. -Anh Dương nói.

-Vâng, anh có học võ à? -Tôi hỏi.

-Ngày xưa lúc ông nội anh còn sống có dạy anh vài chiêu để phòng thân thôi.

-Vâng ạ. Mà em bị thế này thì bao giờ mớ được ra viện ạ?

-Chú cứ ở đâu 2,3 hôm để kiểm tra.

-Lâu thế cơ ạ, em ghét nằm viện lắm.

-Cố gắng thôi em.

-Vâng, mà mấy người kia có vẻ hợp cạ anh nhỉ, mới gặp mà đã ngồi buôn với nhau rồi.

-Hình như là thế.

Tôi với anh Dương nói chuyện với nhau một lúc thì Linh ra mời anh em tôi ăn hoa quả. Lúc này mời tôi ăn hoa quả chẳng khác gì đánh đố nhau. Cái tay tôi bây giờ nhấc lên còn khó chứ nó gì đến việc cầm hoa quả lên để ăn. Linh biết tình trạng của tôi nên cầm miếng táo lên đút cho tôi, thấy thế thì anh Dương hỏi.

-Đây là bạn gái em à?

-Vâng… Đây là bạn gái em.

-Chú có cô bạn gái xin đấy. -Anh Dương nói xong thì mặt Linh đỏ ửng.

-Bạn gái xinh thì em không thiếu, khổ nỗi là em vẫn F.A.

-Haha, vậy mà anh cứ tưởng.

-Tưởng gì hả anh?

-Anh tưởng em gái này là người yêu của em. Mà công nhận nhìn 2 em đẹp đôi đấy.

-Anh cứ chọc bọn em. -Tôi nói trong khi mặt Linh đỏ ửng.

-Hìhì.

Chap 44

Ngồi chơi một lúc thì anh Dương với chị Phượng đi trực (Anh chị ý đang làm thực tập). Linh cũng xin phép về vì có người đến đón (Xe đạp Linh để ở nhà gửi xe của bệnh viện)

-Con bé Linh có vẻ lo lắng cho mày đấy, hình như nó thích mày. -Chị Hiền nói khi chỉ còn tôi và chị.

-Chị là người thứ 2 nói câu đấy đấy. Hôm qua thằng bạn em cũng nói vậy. -Tôi thờ dài.

-Thế mày có tình cảm với nó không?

-Trước thì không, còn qua hôm nay thì chút chút. Với cả em vẫn chưa sẵn sàng yêu sau cú sốck của Trang.

-Ừh. Quyết định là của mày.

-Mà hôm nào định cho thằng em trai này ra mắt anh rể đây chị 2.

-Moi đâu ra…

-Thôi, đừng chối nữa, hôm nọ em đọc trộm tin nhắn của chị rồi. Kaka.

-Thằng ôn này. -Vừa nói chị vừa véo vào hông tôi.

-Á,Đau. Em bị thương mà. -Tôi mếu.

-Hôm nay tao tha cho mày, hôm nào khỏi thì đừng có trách tao.

-Kaka, có người đỏ mặt kìa.

-Đi ngủ đi, tao ngủ đây.

-Chị… -Tôi gọi.

-Sao?

-Chị với người yêu chị đến với nhau như thế nào?

-Ngủ đi, trẻ con mà lăm chuyện.

-Chị kể em nghe đi mà. Năn nỉ đấy.

-Rồi rồi. Thật ra thì thế này. -Chị Hiền kể về chuyện tình cảm của chị. Chuyện tình của chị thật nhiều sóng gió. Yêu nhau năm lớp 10. (Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Anh kia học giỏi nhưng gia đình khó khăn nhưng anh chị đã vượt qua tất cả mọi dào cản của xã hội để yêu nhau. Rồi chị Hiền đi du học nhưng 2 người họ vẫn giữ liên lạc với nhau.

-Thế bây giờ anh ý đang học trường nào ạ? (Chị Hiền hơn tôi 5 tuổi)

-Ngoại thương em ạ…

-Vâng, em thật là GATO với anh ấy vì có một người bạn gái như chị.

-Mày ngủ đi, không phải nịnh.

-Chị ngủ ngon, em ngủ đâx. (Vì là phòng riêng nên có 2 chiếc giường gần nhau. Chị Hiền 1 giường, tôi một giường) -sau khi chúc chị ngủ ngon thì tôi chìm vào giấc ngủ.

Buổi sáng tôi được đánh thức dậy bởi mấy chị y tá vì phải đi chụp xem xương có bị ảnh hưởng gì không. Lúc này chị Hiền vẫn đang ngủ. Chân tay tôi đã có thể cử động mà không còn đau như trước nữa rồi. Tôi đứng dậy chỉnh lại cái chăn cho chị Hiền rồi đi theo mấy chị y tá.

Tôi hoàn thành xong quá trình kiểm tra với kết luộn là bình thường. Chẳng có gì vui hơn việc vào bệnh viện kiểm tra sức khoẻ mà cầm cái kết luật có dòng chữ hoàn toàn bình thường hay tốt ra. Sức khoè là vàng mà.

Về đến phòng thì đã thấy chị Hiền dậy rồi.

-Xuống ăn sáng đi. -Chị Hiền nói.

-Vâng, mà chị biết điện thoại em đâu không?

-Hình như nhỏ Linh cầm thì phải.

-Vâng…

-Ra kia ăn cháo đi, mày đang bị thương ăn cháo cho dễ nuốt.

-Em thì thế nào cũng được, cái gì chị ăn được là em ăn được.

-Thế à, vậy hôm nào mày ra viện thì chị mua ít ghẹ về tiếp đón mày nha.

-HẢ… Thôi chị, chị biết em không ăn được mà. -Thật ra em bị dị ứng với ghẹ. Ăn vào là em có triệu chứng như kiểu ngộ độc thực phẩm ngay. Hôm nọ đi biển sầm sơn. Bữa ăn cuối cùng có ăn nhầm 1 miếng. Lúc đầu thì cứ tưởng không sao, nhưng về đến nhà thì có xuất hiện triệu chứng lạ thế là gấu phải đưa đi bệnh viện. Nghỉ có 2 3 hôm mà mấy thím ném gạch đủ để xây biệt thự rồi.)

-Thôi, chị biết em không ăn được mà.

-Thế còn to mồm, ra kia ăn cháo nhanh lên.

-Vâng ạ..

Tôi với chị Hiền sau khi ăn cháo xong thì nên phòng, người trả tiền không ai khác chính là chị Hiền. Vừa vào đến phòng thì đã thấy Linh, Xu thằng Hoàng, thằng Hải và mội người tôi không muốn gặp. Đó không ai khác chính là Trang.

-Em chào chị. -Cả đám đồng thanh.

-Ừh, mấy đứa cứ tự nhiên. -Chị Hiền vừa nói xong câu đó thì thằng ôn Hoàng đã cất tiếng chửi tôi.

-Đm, mày bị làm sao mà ra nông nỗi này.

-Không sao đâu.

-Không sao mà thế này à, đ m.

-Anh có sao không? -Xu hỏi.

-Anh không sao.

-Sao mày ngu thế hả HA, tao nghe Linh nói rồi. -Thằng Hải lên tiếng.

-Tao không nhịn được.

-Haiz, tao bó tay với mày. -Nó thở dài.

-Ông xã có sao không? -Trang bất ngờ lên tiếng, câu nói của Trang làm cả phòng ngạc nhiên.

-HẢ??? Ai là ông xã của cô. Ăn nói cho cẩn thận vào. -Quá phũ so với quy định.

-Anh có thể cho em giảh thích được không. -Đã có những giọt nước mắt tuôn rới.

-Giải thích gì? Chẳng có gì mà giải thích cả, tôi với cô bây giờ chẳng còn là gì của nhau. Nhân tiện tôi giới thiệu luôn, Linh là bạn gái của tôi. Tôi mong cô tránh xa tôi và Linh ra. Thế nhé! -Tôi nói 1 hồi. Nếu câu nói của Trang làm mọi người ngạc nhiên một thì câu nói của tôi làm họ ngạc nhiên 10. Tôi chỉ muốn chọc tức Trang thôi. Thử nghĩ xem, làm sao bạn có thể tha thứ cho người phản bội mình để đi theo 2 thằng con trai khác rồi lại quay lại với mình.

-Cái gì? Tôi đã nhìn nhầm con người của anh. -Trang nói.

-Tôi mới là người đã nhìn nhầm, cái loại con gái lẳng lơ. -vừa nói hết câu thì tôi ăn ngay 1 cái tát. Nhưng tôi không cảm thấy đau về mặt thể xác mặc dù sirô dâu của tôi đã chảy ra mà đau về mặt tinh thần.

Sau khi tát xong thì Trang bỏ chạy, tôi không đuổi theo. Người đuổi theo là Xu. Còn tôi thì chỉ cười nhếch mép rồi đi dạo quanh hành lang cho bớt căng thẳng.

Chap Ngoại truyện.

Tình hình là hôm qua tôi có bị sốt nhẹ. Nhưng gấu bắt đi ngủ, không được chơi điện tử với xem đá bóng. Thế gọi điện cầu cứu thằng em. Bắt nó phóng xe gần 6 km đến nhà để lấy cái lap. Nhưng quên nói cho nó tên file 2 chap em giấu trong ổ C. Thế là thằng bé không post được cho các thím. Mà nó còn đăng cái stt trên page bảo em ốm do quay tay quá độ chứ. Có gì em xin chân thành xin lỗi các thím. Có mấy thím bảo là em viện cớ để không post chap thì em chân thành xin lỗi. Em luyên thuyên đủ rồi. Chap này coi như là 1 chap rw về ngày mùng 10 tháng 6 âm lịch. Ngày mà em không bao giờ quên được. Cái ngày mà có thể nói người quan trọng nhất đối với em lúc đấy rời xa. Tuy em không muốn nhắc đến lỗi đau này nhưng em đã viết truyện VỢ YÊU này rồi thì em đã chấp nhận sự thật.

Đêm hôm qua dù có ốm hay bị gấu cấm nhưng 3h em vẫn lò mò dậy ra xem trận Hà Lan. Và kết quả đã không làm em thất vọng. Xem xong thì em lăn đùng ra ngủ ngay trên ghế sofa. Sáng ngày ra thì bị gấu phát hiện và cho em một trận (Có gấu nó khổ thế đấy)

-Thế giờ có thay quần áo để chuẩn bị đi không -Tôi nói.

-Nhưng anh đang ốm, con Mic cũng đang ốm. Em nghĩ mình gửi phong bì là xong rồi mà.

-Nếu em không đi thì anh với con Mic đi, dù sao vẫn là ngày giỗ của chủ nó mà.

-Ừh, vậy để em gọi taxi.

-Nhanh đi em, năm nay phải đến sớm hơn vợ chồng thằng Hoàng (Chúng nó cưới rồi nhé) với cả thằng Hải (Toàn thanh niên manh động . Thằng Hải với cái Mai cứ lầm lì thế nào mà cuối cùng thành một đôi chứ. Nhưng mà 2 thằng ôn đấy vẫn kém em.)

-Mà anh xem bộ nào em mặc thì đẹp, dạo này bụng to quá.

-Cứ mặc bình thường thôi.

-Con gái ra ngoài đường là phải đẹp. Anh thì biết cái gì.

-Thôi thôi, mặc bình thường cho con anh được nhờ.

-Con ơi, bố con không cho mẹ mặc đẹp kìa. Huhu.

-Ấy ấy, đừng nói xấu anh trước mặt con chứ, đây, em mặc cái đầm màu đen này đẹp này.

-Vâng ạ.

Sau khi chúng tôi thay quần áo xong thì tôi với Trang dắt con Mic xuống nhà chủ con Mic, trên đường đi có ghé quán phở trên đường Minh Khai làm một bát. Vừa xuống tới nhà thì mấx đứa trẻ em trong họ đã lao ra quấn lấy Trang rồi. Tuy tôi không có quan hệ huyết thống nhưng tôi coi bố mẹ Linh như bố mẹ ruột, em trai Linh như em ruột (Cái níck LoL là của em trai Linh, không phải của mình).

-Thằng HA, vào đây giúp bố thịt con gà.

-Vâng ạ. -Nói xong thì tôi lao vào giúp bố Linh.

-Nhanh nhỉ, 5 năm rồi đấy con.

-Vâng, trách ai bây giờ, trách cái số phận thôi bố ạ.

-Ừh, khổ thân con bé.

-Mà hôm qua bố xem đá bóng không?

-Có, tao xem mỗi trận 11h.

-Vâng, trận đó con không xem, con xem trận Há Lan thôi.

Tôi ngồi đó giúp bố linh thịt 3 con gà với 2 con vịt. Tình hình là có đánh tiết canh, ăn thịt vịt em kết nhất món này nhưng không ăn ngoài tiệm vì sợ mất vệ sinh.

-HA đến sớm thế con. -Mẹ Linh vừa đi chợ về.

-Vâng ạ.

-Rửa tay đi rồi với mẹ ra mộ con bé thắp hương.

-Đợi con giúp bố vặt lông mấy con gà đã.

-Thôi, con cứ đi đi, để đấy bố làm cho, ra với con bé cho nó vui.

-Vậy bố làm giúp con nhé. -Từ ngày Linh mất tôi có nhận bố mẹ Linh làm bố mẹ nuôi nhé.

-Ừh.

Tôi với Trang mượn xe bố Linh phóng lên nghĩa trang, còn mẹ Linh với thằng An (em Linh) đi xe khác. Lên đến nghĩ trang thì đã thấy vợ chồng thằng Hoàng với Hải đang thắp hương trên đấy rồi. Tôi vào làm vệ sinh cho mộ Linh rồi cùng với Trang thắp hương. Linh mất vì một căn bệnh hiểm nghèo, ngày mà Linh mất tôi như một thằng điên dại chỉ muốn đi theo Linh nhưng Trang đã kéo tôi lại. Nếu Trang mà không kéo tôi lại thì giờ chắc không có thớt này rồi.

-Mấy cháu về dùng cơm với nhà Bác nhé. Con bé thấy bọn cháu thế này chắc vui lắm đấy. -Mẹ Linh nói.

-Vâng ạ. -Bọn kia đồng thanh.

Thế là bọn kia đi về, trên mộ bây giờ chỉ còn tôi với Trang. Tôi qùy xuống trước mộ Linh nói về những kỉ niệm của chúng tôi. Tại sao tôi không thể cầm được những giọt nước mắt. Tôi thật yếu đuối có phải không?

Năm nào cũng thế, tôi với Trang nói chuyện với Linh đến gần 12 giờ mới về ăn cơm. Năm nay cũng không ngoại lệ. Vừa về đến nhà thì đã thấy bọn trẻ con cứ quấn quýt với con Mic. May là con Mic nó hiền không thì bọn kia đã bị nó hôn cho một cái rồi.

Tôi với Trang vào dùng bữa. Trong người đã mệt rồi mà thằng ôn Hoàng với bố Linh cứ mời tôi uống. Kết quả là tôi gục. Ngủ đến tận 4h. Sau khi ngủ dậy thì thằng Hoàng, thằng Hải với bố Linh và một bác nữa đang ngồi chơi tá lá. Tôi lấy cớ chạy lên phòng thằng An lấy lap để đánh cho mấy thím đây. Giờ thì tôi chuẩn bị ăn tăng 2 đây. Có gì tối anh em mình chém gió tiếp nhé.

Chap 45

-Cậu có sao không? -Linh hỏi tôi.

-Mình không sao, xin lỗi cậu.

-Về việc gì thế? -Linh hỏi lại.

-Mình nói cậu là bạn gái mình mà chưa được cho phép.

-Hả, vậy mà mình chứ tưởng…

-Tưởng gì thế? -Tôi hỏi.

-Mình tưởng…. À mà thôi.

-Haizz…. Con gái đúng là một loài sinh vật khó hiểu nhất đàn ông mà.

-Thôi, cậu vào nghỉ đi. Trời đang nắng.

-Không sao đâu, đi dạo cho nó đầu óc nó thư thái…

-Ừh, tùy cậu thôi.

-Mình có thể nhờ cậu một việc được không? -Tôi nói.

-Có việc gì cậu cứ nói, nếu giúp được mình sẽ giúp.

-Thật ra thì….. -Tôi ấp úng.

-Có gì cậu nói hẳn ra đi, cứ úp úp mở mở.

-Ờ, Thật ra thì tớ muốn cậu làm bạn gái tớ 1 thời gian được không?

-Ừh… Thì…. Thì. -Lần này đến lượt Linh ấp úng.

-Trả lời mình đi, có hoặc không.

-Thì cũng được. -Mặt Linh đỏ ửng.

-Vậy thì từ bây giờ cậu là bạn gái tớ nhé. Chúng ta không có bất cứ giằng buộc nào. Nếu một trong 2 người tìm được một nửa thứ 2 thì người còn lại sẽ không làm gì ảnh hưởng đến người kia nhé. Ok -Tôi nhờ Linh với mục đích chính là chọc giận Trang.

-Ừh, mình đồng ý.

-Vậy chúng ta vào phòng thôi. -Vừa nói xong thì tôi cầm tay Linh dắt vào phòng

Cứ tưởng Linh sẽ bỏ tay ra ai ngờ Linh để yên cho tôi cầm dắt vào phòng. Vừa vào trong phòng đã thấy ông T với bà Thúy ở trong phòng. Thằng Hải với Hoàng thì đang ngồi chém gió với chị Hiền. Vừa thấy tôi ông T đã nhảy ngay vào chửi tôi.

-Đm mày. Đi đứng kiểu gì mà bị chúng nó đánh hả?

-Em không biết. Tự dưng chúng nó nhảy vào đánh em chứ, em còn không quen bọn nó.

-Đm, thế có nhớ mặt nó không?

-Em không ạ.

-Đéo hiểu mày sống trên đời làm cái quái gì. Hỏi cái đéo gì cũng không biết. Nuôi mày tốn cơm tốn gạo.

-Anh có nuôi em đâu mà biết tốn cơm tốn gạo hả?

-À mày cứng. Mà đây là? -Ông T quay mặt sang phía Linh.

-Em quên không giới thiệu. Đây là Linh, bồ em. Còn Linh, đây là anh T với chị Thúy.

-Em chào anh chị ạ. -Linh nói.

-Chào em, chị là Thúy.

-Còn anh là T, anh của cái thằng trời đánh này. -Ông T vừa nói vừa chỉ vào tôi.

-Vâng ạ. -Linh nói.

-Chị Hiền thử ra hỏi xem em ra viện được chưa. Vừa nãy đi kiểm tra họ bảo không bị sao. -Tôi nói với chị Hiền.

-Ừh, để tao ra hỏi. -Chị Hiền nói xong thì ra ngoài.

-À, chúng mày đi gì đến đây. -Tôi quay sang hỏi thằng Hải với thằng Hoàng.

-Tao đi xe máy, thằng Hải đi xe đạp điện. Nhưng Xu lấy xe tao đèo Trang về rồi. -Thằng Hoàng nói.

-Thế tao nhờ mày một việc được không?

-Việc gì nói. Nếu giúp được thì tao giúp.

-Tý mày đi hộ tao cái xe đạp về. Tao đang bị thương còn Linh thì chân yếu tay mềm.

-Tưởng clg, cái đấy thì ok. Mà tao đéo làm không công đâu.

-Đ m, cứ đi xe về đi rồi tao có thưởng.

-Nhớ mồm máy đấy con chó.

Đúng lúc này chị Hiền bước vào, trên tay là cái giấy xuất viện. Ra thanh toán viện phí xong là được về. Tôi đã nhờ thằng Hoàng phóng xe đạp về rồi nên tôi bảo Linh lên xe chị Hiền.

-Anh T ơi. -Tôi gọi.

-Sao?

-Về nhà em chơi, lâu rồi anh em mình không tụ tập.

-Ok. Để tao phóng qua chợ mua ít đồ.

-Chị Thúy nên đây ngồi cho đỡ đen da. Trời nắng quá. Mặc kệ anh T đi.

-Ừh. Anh ơi, em xin lỗi nha. Em lên xem với thằng ôn kia đây. -Chị Hiền nói.

-Thế tao phóng về trước nhé. Phóng qua chợ mua ít đồ luôn.

-Vâng. Anh đi cận thận.

-Mà 2 đứa mày qua nhà tao đập phá luôn, thằng Hải gọi bồ mày ra mắt anh em đi. Cứ giấu như chó giấu cứt ý.

-Kệ cm tao. Mày lo chuyện của mày đi kìa. -Nó đáp.

-Thôi, chúng tao về trước đấy. -Thằng Hoàng nói.

-Ừh, cảm ơn chúng mày nha.

-Không có gì đâu. -Nói xong thì 2 đứa nó phóng xe đi. Tôi cũng nên xe chị Hiền rồi phóng về.

Trên đường đi thì 3 chị em phụ nữ trên xe chém gió với tôi như cao thủ chém gió với cao thủ. Đúng là “2 người phụ nữ với 1 con vịt thành cái chợ” nhưng đây 3 người phụ nữ với 1 thằng đực rựa chắc thành cái hội nghị

Linh, nhà em ở đâu thế? -Chị Thúy hỏi.

-Dạ, nhà em ở dưới YS.

-Uầy, sao xa thế.

-Vâng, mà em thấy cũng bình thường thôi mà.

-Em học cùng thằng ôn này à? -Chị Thúy hỏi Linh.

-Không ạ. Chúng em học khác trường, em học TP ạ.

-Ừh. Em có anh chị em gì không?

-Em có 1 thằng em trai, nó kém em 5 tuổi. Với một bà chị họ nhưng em coi như chị ruột. Bà này là bạn thân của chị bạn Hải.

-Ừh. Mà em đi gì đi học?

-Em đi xe bus ạ.

-Ừh, đi xe bus cho đỡ mỏi chân.

-Vâng.

-Bao giờ mày bay thế Thúy? -Chị Hiền hỏi chị Thúy.

-2 tuần nữa.

-Ừh, tao tuần sau bay rồi.

-HẢ, chị đi sớm thế? -Tôi bất ngờ nên tiếng.

-Ừh, tao bay sang sớm để làm cái dự án tốt nghiệp, hết năm nay thì mày muốn đuổi tao đi tao cũng chẳng đi đâu.

-Vâng. Nhưng em vẫn thấy buồn quá.

-Có gì mà buồn. Ở nhà cố gắng mà học đi.

-Em biết rồi, chị nó hoài.

-Ở nhà em để ý thằng này hộ chị nhé. -Chị Hiền quay sang nói với Linh.

-Vâng ạ.

Chap 46

Sau một hồi chém gió thì cuối cùng cũng về đến nhà. Cảm giác về nhà sau một ngày nằm viện thật tuyệt vời. Vừa vào đến nhà là chạy ngay xuống bếp mở tủ lạnh lấy chai coca uống.

-Mang nước ra đây thằng ôn kia, mày định để bọn tao chết khát à. -Bà Thúy thấy tôi cầm chai coca uống nên bắt tôi mang nước ra phục vụ.

-Rồi rồi, có ngay. -Nói xong tôi mang cho bà Thúy một cốc nước lọc đóng bình, còn 2 chai coca cho chị Hiền với Linh.

-Coca của tao đâu mà mày lại mang nước lọc thế này. -Bà Thúy nói.

-Thóc đâu mà đãi gà rừng, cho uống nước lọc là hạnh phúc lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa hả? -Tôi trêu bà ý.

-Á à, thế tao đang muốn uống coca đây, mà có mang ra không thì bảo?

-Không. Đã bảo rồi, thóc đâu mà đãi…. -Chưa nói hết câu thì tôi đã phải bỏ chạy vì sự truy sát của bà Thúy. May là lợi thế sân nhà nên quen đường không thì xác cmn định rồi.

-Mày có đứng lại không thì bảo. -Sau một hồi đuổi tôi nhưng không thành thì giờ đây bà Thúy đã đuối sức mà đứng thở phì phò.

-Ngu gì đứng lại cho bà làm thịt.

-Ờ, Mày ngon.

Đúng lúc này thì tiếng chuông vang lên. Tôi đoán là ông T hay bọn thằng Hoàng thằng Hải nên ra mở cửa. Vừa ra mở cửa thì thấy ngay ông T với bọn thằng Hoàng.

-Anh T ơi, thằng Kún bắt nạt em, bắt nó vào đây cho em. -Vừa thấy ông T là bà Thúy ăn vạ ngay.

-Cái gì, đời mày tàn rồi Kún ạ. -Ông T vừa cười vừa nói.

-Thôi mà, anh chị tha cho em đi mà, hiuhiu. -Tôi là mặt thảm hại nhất có thể.

-Xin lỗi mày nhé, ai bảo mày trêu em tao làm gì. -Vừa nói hết câu thì ông T tóm cổ tôi vào cho bà Thúy hành hình. Đời nó khổ thế đấy. Hiuhiu.

-Thúy, hành hình nó thế thôi, ra giúp anh làm đồ ăn. -Ông T gọi bà Thúy ra giúp tôi thoát khỏi trận hành hình của bà ý.

-Vâng ạ. -Chị Thúy nói.

-Chúng mày cũng xuống giúp đi, đứng đấy cười cái gì mà cười? -(Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) Tôi quay sang quát 2 thằng ôn kia sau khi được tha bổng.

-Rồi rồi, bố bé mồm thôi con nhờ. -Thằng Hoàng bật.

-Ok. -Thằng Hải luôn là đứa ngoan và Hiền nhất.

Sau khi bọn nó té xuống bếp thì tôi cũng tìm cơ hội mà trốn lên phòng chơi điện tử. Ngu gì mà ở dưới đấy để bị sai vặt.

Vừa bật máy lên thì cảm giác đắng lòng ùa về. Không biết chị Hiền hay ai vào xem ảnh tôi lưu trong máy rồi đặt cái ảnh tôi chụp với Trang làm hình nền. Đắng lòng quá. Đang ngồi tính del cái hình nền thì có tiếng gõ cửa. Vừa mới trốn lên được một tý thì đã bị phát hiện rồi. Haizz.

-Mình vào được không? -Giọng Linh.

-Ừh, vào đi.

-Uầy, đây là phòng cậu à, ngăn lắp quá. -Linh vừa vào phòng tôi đã khen.

-Hì, cám ơn nha. -Tôi phổng mũi.

-Mà cái kia cái gì? -Linh chỉ vào tấm abum ảnh của tôi.

-À, cái abum ấy mà.

-Hả, mình xem tý. -Vừa nói hết câu thì Linh chạy ra lấy quyển abum xem. Như có dòng điện 220V chạy qua đầu. Tôi chợt nhớ ra trong đó có ảnh tôi khoả thân hồi bé đã từng bị Trang nhìn thấy và cười tôi thối mũi. Tôi bật tăng tốc lên rồi tốc biến qua chỗ tấm abum đang ngồi yên vị nhưng không kịp nữa rồi. Linh đã lập được trang đầu tiên rồi, mà trang đầu tiên trong quyển abum lại là tấm ảnh tôi khoả thân thế mới hay. Không ngoài dự đoán của tôi, sau khi Linh vừa xem được tấm ảnh thì tôi giật lại tấm abum.

-Thôi, cái này không xem được. -Tôi nói.

-Hả, mà đứa trẻ trong tấm ảnh là ai thế?

-À, Thằng em con nhà hàng xóm ấy mà. -Tôi ngụy biện.

-HẢ, Sao trong tấm abum ghi chữ “HA con yêu” lại có tấm ảnh của đứa em nhà hàng xóm nhỉ? -Linh nói giọng ngây thơ.

-Thích thì để, có sao đâu. -Tôi nói.

Vừa nói xong câu thì Linh ôm bụng cười làm tôi nhục đếu chịu được.

-Thôi đi ông tướng, chém gió ít thôi, cứ nói ảnh của mình đi, có ai nói gì đâu. -Vừa nói Linh vừa cười.

-Hả, sao cậu biết? -Tôi nhục đếu chịu được.

-Thì trong tấm ảnh có ghi “chúc mừng sinh nhật con yêu 1 tuổi” mà.

-Mà cậu lên đây có việc gì không? -Tôi lái sang chuyện khác.

-Lên chơi thôi, mà cái ấy sao bé thế, nhìn ảnh thằng em mình to hơn cậu nhiều. -Linh nói.

-HẢ, người đâu mà… Thôi, cô làm gì thì làm, tôi đi ngủ đây. -Vừa nói hết câu thì tôi nhảy lên giường đắp chăn giả vờ ngủ (Phòng có điều hoà không thì chết ngốt)

-Dỗi à? Mình đùa tý thôi mà. -Linh nói.

-Trật tự để tôi ngủ.

-Này thì ngủ này. -Vừa nói Linh vừa nhảy lên giường lấy tay chọc vào 2 bên eo tôi. Tôi thì có máu buồn nên Linh vừa chọc vào thì tôi như kiểu cá bị cạn nước.

-Đừng cù nữa hixhix. -Tôi gào thét.

-Không, hìhì. -Linh vừa cù vừa cười.

Như phản xạ tự nhiên, tôi đẩy Linh ra. Nhưng đây là cái ngu của tôi. Tôi đẩy Linh ra nhưng bị tuột cmn tay. Tình hình là tôi với Linh đang gái trên trai dưới. Môi chạm môi. 4 mắt nhìn nhau.

Chap 47

Hiện tại thì tôi với Linh đang trong tình trạng gái trên trai dưới, môi kề môi và bốn mắt nhìn nhau như đã nói. Vì quá bất ngờ nên tôi đơ mất 2s. Có một luồn điện cao áp 69kw (Em chém đấy) chạy qua người tôi. Cảm giác thật là phê. Mà kể ra thì môi Linh cũng thơm lắm đấy chứ, không biết có dùng líp ai líp ủng gì không. Theo bản năng đàn ông thì tôi lùa tay ôm lấy Linh và tiếp tục cuộc hành trình của mình, nhưng vì quá bất ngờ nên Linh đẩy tôi ra rồi chạy thẳng ra ngoài bỏ lại một thằng ngáo ngơ ở trong phòng còn chưa hiểu mình đang làm cái quái gì. Như hiểu truyện gì đang xảy ra thì tôi đuổi theo Linh để nói lời xin lỗi (May là chưa ăn tát).

-Linh…. Linh… -Vừa đuổi theo tôi vừa gọi.

-…… -Linh vẫn tiếp tục chạy.

-Đứng lại nghe mình giải thích.

-….. -Linh vẫn chạy.

-A… Đi đến đoạn cầu thang thì tôi bị chẹo cmn chân. Cảm giác phải nói là thốn đến tận rốn.

-cậu có sao không? -Thấy tôi chẹo chân thì Linh quay lại đỡ tôi.

-Cám ơn cậu. Chuyện vừa nãy, mình xin lỗi. -Tôi lợi dụng luôn thời cơ để xin lỗi Linh. Thật ra là em tính toán cả rồi

-Hả, xin lỗi là xong à? Lần đầu của mình đấy, bắt đền đi, hứxhứx. -Linh nói như sắp khóc.

-Hả, tai nạn mà.

-Không biết, bắt đền đi. Hứxhứx.

-Rồi rồi, bé miệng thôi, muốn bắt đền cái gì thì nói nhanh đi. -Tôi sợ Linh gào khóc để mọi người nghe thấy thì tôi xác cmn định là hết đường về quê ăn tết.

-Hìhì, nhớ nha, giờ mình chưa nghĩ ra, bao giờ mình nghĩ ra thì mình sẽ nói với cậu. -Linh vừa nói vừa cười.

-CÁI GÌ, CÔ ĂN VẠ. -Tôi hét.

-Hihi.

-Thằng ôn kia, mày gào thét cái gì thế, im cmn mồm vào đi. -Ông T thấy tôi gào thét thì quát.

-Cô cô…. Được lắm.

Nói xong thì tôi định chạy vào phòng nhưng quên mất rằng cái chân mình đang bị chẹo. Vừa bước được 2 bước thì cảm giác thốn đến tận rốn lại ùa về.

-Á. -Tôi kêu.

-Cậu có sao không? -Linh đỡ tôi cho khỏi ngã rồi hỏi.

-Không, cám ơn.

-Vẫn còn giận mình à? Con trai gì mà như con gái.

-Vâng, tôi con gái được chưa? Cô muốn gì? -Tôi tự cmn ái. Có thằng nào không bị tự ái khi bị nói là con gái đâu (Trừ bóng nhé)

-Để mình rìu cậu vào phòng.

-Thôi, không cần, cám ơn. -Vừa nói tôi vừa bước từ từ lên phòng bỏ lại đằng sau ánh mắt ngơ ngơ của Linh.

Vừa bước vào phòng thì tôi ấn chốt rồi lao lên chiếc giường yêu qúy của mình định tìm giấc ngủ. Vừa nhắm mắt vào thì hình ảnh Trang tát tôi lại ùa về, tôi cảm thấy đau lắm. Tuy còn yêu Trang say đắm nhưng tôi quyết định sẽ buông tay. Cũng giống như bạn cầm một cái cốc nước thủy tinh chưa có nước ở trong rồi người ta rót nước mới đun sôi vào. Nếu bạn vẫn níu kéo không chịu buông cốc nước thì bạn sẽ bị bỏng rồi cũng phải buông cốc nước ra. Còn nếu bạn buông cốc nước từ đầu thì sẽ không bị bỏng. Nếu cố níu kéo những gì không thuộc về mình thì kết quả là chính bạn là người phải chịu đau đớn thôi. Trong trường hợp này tôi đã quyết định buông tay để giải thoát cho cả 2.

Tôi tỉnh dậy bởi cú áp chế tát hàng trăm phát giống warwich của chị Hiền. (Chị Hiền có chìa khoá phòng tôi, tuy có chốt bên trong nhưng có chìa khoá thì bên ngoài vẫn mở được.

-Dậy không thằng ôn này? -Chị Hiền vừa tát tôi vừa nói.

-Rồi rồi, em dậy rồi. -Tôi nói trong cơn buồn ngủ.

-Dậy xuống ăn cơm nhanh, mấy giờ rồi mà mày còn nằm ỳ ở đây.

-Đã bảo em dậy rồi mà.

-Tao cho mày 3 phút để mày xuống nhà, nếu muộn 1s thì đừng trách tao.

-Rồi rồi, em biết rồi.

Nói xong thì tôi chui vào wc đánh qua cái răng, rửa qua cái mặt rồi xuống dưới nhà.

-Mày ngon, bọn tao làm việc vất vả, còn mày lên trên phòng ngủ. -Vừa thấy tôi thì ông T nói ngay.

-Em là người bị thương mà.

-Thương thương cái beep. Giờ xuống bê đồ ăn nên không?

-Có huynh, hìhì.

-Mà cái Xu đâu? -Tôi quay sang hỏi thằng Hoàng.

-Đi với Trang đã về đâu. Tao vừa gọi điện bảo cứ ăn trước đi. -Thằng Hoàng đáp.

-Ừh.

-Linh ơi, điện thoại anh đâu? -Tôi với Linh đang đóng kịch nên mới gọi ngọt như thế.

-Đây này anh. -Linh móc trong túi quần ra cái điện thoại của tôi.

Tôi cầm lấy cái điện thoại thì có 12 cuộc gọi nhỡ từ anh L, 8 cuộc gọi nhỡ từ Mai. Và quan trọng nhất là một tin nhắn của Trang. Đọc xong tin nhắn dài khoảng 500 kí tự thì lòng tôi đau như cắt. Nội dung như sau.

Chap 48

Nội dung tin nhắn như sau.

“Anh à, em thật sự xin lỗi, thời gian qua em đã quá ngu ngốc khi giận anh một cách vô cớ để rồi tình yêu của chúng ta đỗ vỡ như ngày hôm nay. Em biết anh vẫn còn yêu em phải không? Em cũng yêu anh rất nhiều. Cái anh hôm sinh nhật chị Thúy là anh họ em, em chỉ muốn anh biết được cảm giác của em khi anh cứ nói chuyện với linh một cách thân mật như thế. Giờ thì em quyết định ra đi, em sẽ vào Sài Gòn, quê hương của em để tiếp tục con đường của em. Có lẽ em sẽ không bao giờ trở lại nữa đâu. Linh là một cô gái tốt, anh cố giữ gìn nhé, đừng để như tình yêu chúng ta. Tạm biệt nhé ông xã.”

Đọc xong những dòng tin nhắn của Trang thì tôi không thể cầm được nước mắt. Thì ra mọi chuyện xảy ra đều là do tôi, tôi đúng là thằng bất tài vô dụng mà, đến hạnh phúc của mình cũng không giự được thì làm được cái gì cho đời. Mặc dùng trong người tôi còn dư âm của việc nằm viện nhưng tôi vẫn phóng như bay xuống lấy xe phóng thẳng qua nhà Trang trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.

-Đến giờ ăn cơm rồi mày còn đi đâu? -Chị Hiền hỏi tôi.

-Mày đi đâu? -Ông T nói.

-Mày đi tao chặt chân, ở nhà ăn cơm. -Lần này bà Thúy doạ.

-Mọi người ăn trước đi, em đi có việc quan trọng. -Vừa nói xong thì tôi vít ga phóng thẳng đến nhà Trang.

Đến nhà Trang thì thấy cửa ngoài khoá, chắc không có ai ở nhà. C(Đọc nhiều truyện hay khác tại wapsite: Haythe.US nhé) ầm điện thoại lên gọi cho Trang thì nghe được một giọng cô gái khác, giọng cô gái này thì thôi rồi hay.

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

Chán nản ngồi phịch xuống trước cửa nhà Trang, nhìn tôi lúc này chẳng khác gì thằng bụi đời. Quần đùi, áo cộc, chân đi dép trong nhà, đầu óc bết bền bệt vào (Mấy hôm không tắm chẳng thế).

Đang ngồi tự kỉ trước nhà Trang thì có điện thoại từ Mai.

-Gì? -Tôi nói.

-Sao hôm qua cậu không đi làm? -Mai nói.

-Nằm viện thì đi làm kiểu gì? Xin hộ anh L cho nghỉ mấy hôm nhé.

-Ừh, cậu có…. -Mai chưa nói hết câu thì tôi tắt máy tiếp tục tự kỉ.

Vừa ngồi tôi vừa gọi cho Trang nhưng vẫn thuê bao qúy khách tạm thời không liên lạc được. Ngồi chờ được 30 phút thì tôi sốt hết cả ruột, tôi phóng xe đi tìm Trang, tôi đi tất cả những nơi mà chúng tôi hay đến nhưng tất cả chỉ là vô vọng.

Trong lúc tuyệt vọng nhất tôi nhớ ra là Xu đưa Trang về. Nhanh như cắt, tôi rút điện thoại ra gọi vào số của Xu. Sau một hồi nghe tiếng tút tút cuối cùng Xu cũng nghe máy.

-Em đang ở đâu, có đi cùng Trang không? -Tôi nói một hồi khi Xu vừa mới nhấc máy.

-Có ạ, em đang đi cùng Trang đây.

-Em đang ở đâu mà ồn thế?

-Em với Trang đang ở lacasa. Anh đang ở đâu đến đón Trang đi. Nó say rồi.

-HẢ, CÁI GÌ, ĐANG Ở LACASA Á? -Tôi hoảng hốt.

-Vâng, anh đến nhanh đi.

-Đợi anh, anh qua luôn. -Tôi thật sự sốc khi nghe tin Trang với Xu và lacasa. Quán bar này là một trong những quám bar nỗi tiếng nhất Hà thành, nó 2òn có mốt cái tên nữa là Push. Tôi đã từng được ông L dẫn vào quán này. Quán này nằm ở chỗ Hai Bà Trưng, Hoàn Kiếm. Còn tôi đang ở cửa hàng quà lưu niệm trên phường Thụy khuê (Gần trường Chu Văn An) mà Trang hay tới. Tôi phóng từ đó đến lacasa mất 15 phút. Đúng là một kỉ lục.

Xuống xe mở cốp tiền rồi vào gửi xe (Em có thói quen lúc nào cũng phải để tiền trong cốp xe ạ). Sau khi gửi xe tôi bước vào quán, mấy đứa nhân viên nhìn tôi như là động vật lạ ý (Quần đùi áo cộc chân đi dép trong nhà lên bar, em quá pro).

Vừa vào quán đã thấy ngay Trang với Xu đang ngồi ở cái bàn gần quầy pha chế. Trang ngồi uống rượu, còn Xu ngồi đó khuyên Trang. Chai black label trên bàn đã vơi đi một nửa.

-Đi về. -Tôi cầm tay Trang kéo đi.

-Bỏ tay ra, ai đây? Thì ra là anh chàng hào hoa à? Haha. -Xu vừa nói vừa cười.

-Đi về, em say rồi. -Tôi vẫn tiếp tục kéo tay Trang.

-Tôi chưa say. -Xu vùng vẫy rồi tiếp tục rót rượu.

-Được, em muốn uống thì anh uống với em. -Vừa nói xong thì tôi cầm chai black label lên rót ra cốc. Tôi tu 1 hơi hết một cốc trong ánh mắt ngạc nhiên của Trang và Xu. Vì rượu này khá nhẹ nên mới tu được như thế.

Chứ gặp loại Everclear thì chỉ cần 1 chén là gục rồi.

-Anh uống kinh thế. -Xu nói.

-Uốg tiếp đ….. -Chưa nói hết câu thì Trang gục.

Sau khi thanh toán xong thì tôi cõng Trang ra, Xu thì đi theo ngay phía sau. Thế là đi tong 7 ngày lương của tôi. Hiuhiu.

Tôi đèo Trang về trong cơn say, Xu phóng ngay phía sau. Vừa đi tôi vừa phải đỡ Trang cho khỏi ngã. Vừa về đến nhà bế Trang vào thì mấy người kia thấy rồi lao ra như bầy ong vỡ tổ giúp tôi đưa Trang vào.

-Con bé sao thế? -Chị Hiền hỏi.

-Lên lacasa, kết quả là thế này đây.

-Hả, cái Trang lên push. -Ông T ngạc nhiên.

-Vâng, mà anh pha em cốc trà gừng đi.

-Rồi, mày đưa con bé lên phòng cái Hiền đi.

-Vâng.

Chap 49

Tôi cõng Trang lên phòng chị Hiền, đi theo sau là Xu và bà Thúy.

-Mày để con bé xuống rồi đi ra ngoài để tao lau người cho nó. -Bà Hiền nói.

-Vâng, chị giúp em nhé.

-Anh xuống nhanh đi, cứ lề mà lề mề. -Xu lên tiếng.

Tôi chẳng nói thêm câu gì mà đi ra ngoài rồi đóng cửa cho mấy người họ lau người cho Trang. Bước xuống nhà thì thấy ông T đang cầm cốc trà gừng định mang lên phòng, thấy tôi thì ông hỏi ngay.

-Con bé sao rồi, sao mày lại xuống đây?

-Em không biết, mấy người kia bắt em xuống để lau người cho Trang.

-À ừ, tao đang định mang trà gừng lên.

-Thôi, tý rồi mang, bây giờ em với anh ra làm chén, em đang chán lắm rồi đây.

-Đm mày, con bé còn chưa tỉnh mà mày còn uống à.

-Tóm lại anh có uống với em không, nếu không thì em uống một mình, em đang chán lắm rồi đây.

-Ok, hôm nay tao sẽ tiếp mày.

-Vâng.

Tôi chạy lên phòng bố lấy chai 12 xuống để 2 anh em giải sầu.

-Tao thấy mày ngu lắm kún ạ. -Ông T nói khi đã uống xong 1 chén.

-Tại sao ngu anh? -Tôi hỏi.

-Đm, con bé Trang tốt thế mà mày lại không biết giữ.

-Haizz. Anh đâu phải người trong cuộc lên anh không hiểu được đâu. -Tôi cầm chén rượu lên uống rồi nói.

-Mày không hiểu thì có. Tao đảm bảo cái Trang yêu mày thật lòng.

-Tại sao anh biết?

-Tao sống từng này tuổi đầu rồi. Loại con gái nào tao cũng gặp rồi, làm sao tao không biết.

-Thôi, uống đi anh, chuyện này tính sau.

-Cái loại mày hết thuốc chữa rồi. Tao đéo quan tâm chuyện của mày nữa. Muốn làm gì thì là nhưng con bé Trang bị làm sao thì đừng có trách tao.

-Rồi rồi, làm gì mà căng.

-Căng cái mả cha nhà mày. -Vừa nói ông T vừa đưa tay lên cốc tôi.

-À, Em còn mấy con mực, để em đi nướng.

-Ok, mày cất chai rượu đi, uống bia cùng 2 thằng ôn kia, nhìn chúng nó tự kỉ với nhau nhìn cũng tội tội.

-Càng tốt, đỡ tốn tiền, chai này 5 lít đấy.

-Nhanh cmml.

Tôi không nói gì nữa chạy vào mở tủ lạnh lấy mấy con mực ra nướng.

-Chiến thôi mấy đại ca. -Tôi nói sau khi đã nướng xong con mực.

-Uống nào mấy thằng em. -Ông T nói.

-Dzô…

-Mà tao có thấy cái Trang uống rượu bao giờ đâu mà hôm nay nó say thế. -Thằng Hoàng hỏi.

-Tao cũng đéo biết, tự nhiên hôm nay học đòi uống rượu.

-Tao bó tay với chuyện chúng mày. Tốt nhất cứ như tao và Xu đây này.

-Im cmmđ, bố không giới thiệu cho thì có bốc shit.

-Anh đừng nóng, em đùa.

-Đùa cái cmm, uống đi.

Người ta bảo lấy rượu giải sầu. Nhưng không hiểu sao càng uống càng sầu thêm. Càng uống thì càng đau lòng, bao nhiêu kỉ niệm giữa tôi và Trang ùa về. Mối tình đầu luôn luôn là mối tình khó quên và khiến người ta đau lòng nhất quả không sai. Trước kia tôi có tình cảm với Mai nhưng chỉ là tình yêu đơn phương từ một phía nên chia tay cũng chỉ đau lòng phút chốc rồi sẽ qua nhanh. Những kỉ niệm không sâu đậm. Còn tôi và Trang là tình yêu từ cả 2 phía, chúng tôi cho đi mà không hề có ý nghĩ nhận lại. Chúng tôi chỉ cần đối phương hạnh phúc. Những kĩ niệm giữa tôi và Trang đã thật sự in sâu vào trái tim tôi. Đến sau này dù có yêu người thứ 2 nhưng cũng không thể sâu đậm bằng tình yêu đầu. Tình yêu giữa tôi và Trang đang thăng hoa thì chỉ vì một vài hiểu nhầm nho nhỏ mà đỗ vỡ. Giá như ngày xưa Trang đừng giận tôi một cách vô cớ, giá như những người con gái khác ngoài Trang đừng có quan tâm tôi với thứ tình cảm trai gái. Giá như tôi nghe Trang giải thích. Giá như những gì tôi nói phía trên là sự thật thì tôi đâu phải đau khổ thế này. Giờ đây Trang với tôi đang cùng một căn nhà. Trang nằm kia mà sao cảm giác thật xa vời. Liệu Trang có tha thứ cho tôi không? Tình cảm chúng tôi sau này sẽ ra sao?…. Những câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu tôi, không có hồi kết.

-Mày sao thế? -Thằng Hoàng lay lay vai tôi.

-Đm, ma nhập à? -Ông T vừa nói vừa tát vào má tôi.

-HẢ? Sao anh đánh em? -Tôi nói.

-Đm, tao tưởng mày bị ma nhập. -Ông T nói.

-Mày có sao không? -Thằng Hoàng hỏi tiếp.

-À, Không sao. Chắc là em say rồi, em đi ngủ đây.

-Ừh, cút đi.

-Bao giờ Trang tỉnh gọi tao nha. -Tôi bảo thằng Hoàng.

-Rồi. Mày lượn đi cho nước nó trong.

Tôi đi lên phòng của mình, lúc đi qua phòng chị Hiền có ngó vào xem tình hình của Trang nhưng bị bà Thúy chặn cửa vì đang thay quần áo cho Trang. Thế là kế hoạch bị phá sản rồi, tôi vào phòng đóng cửa rồi nhảy lên giường ngủ. Chắc vì tôi đã say lên tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Đang ngủ phiêu thì tôi bị đánh thức bởi hương nước hoa chanel quen thuộc. Do có rượu bia thành ra tôi cứ tưởng đó là Trang nên vòng tay qua ôm người con gái đối diện tôi như một thói quen. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra đó không phải là Trang mà là Linh. Bỗng cánh cửa phòng mở ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là chị Thúy và đi phía sau không ai khác chính là Trang. Vừa nhìn thấy tôi và Linh như thế này thì Trang bỏ đi, nếu mắt tôi không nhìn nhầm thì trên khoé mắt Trang đã có những giọt nước mắt. LINH ƠI LÀ LINH! KIẾP TRƯỚC TÔI CÓ NỢ CÔ CÁI GÌ KHÔNG MÀ SAO CÔ HẠI TÔI HẾT LẦN NÀY ĐẾN LẦN KHÁC VẬY.

Kể ra thì cũng tội Linh, chính tôi là người đã nhờ Linh giúp đóng giả là người yêu để chọc tức Trang, giờ tôi lại đổi lỗi cho Linh, quả thật tôi là thằng khốn nạn mà. Tóm lại mọt chuyện đều bắt nguồn từ tôi, do tôi và tại tôi. Trách ai bây giờ, trách mình ngu.

-Còn nằm đấy à? Đuổi theo Trang nhanh. -Bà Thúy quát tôi.

-Vâng, vâng.

Tôi đuổi theo Trang nhưng có vẻ muộn mất rồi, Trang đã chạy ra ngoài tới đường và đã lên xe taxi. Tôi đuổi theo chiếc taxi nhưng tôi không phải là siêu nhân lên đã bị bỏ rơi lạh phía sau. Chán nản tôi ngồi bệt xuống đường, lúc này nhìn tôi còn tệ hơn cả lúc đi đón Trang ở lacasa. Tóc tai bù xù, trên người chỉ có mỗi hai cái quần che đi bộ phận cần che. Nhìn tôi lúc này thì 10 người đảm bảo 11 người bảo tôi là bụi đời. Mà không phải tự sướng chứ người em cũng được 6 ngấn đấy chứ, do tập thể dục thường xuyên lên body cũng gọi là tạm ổn.

-Con bé đâu rồi. -Chị Hiền hỏi tôi, đi theo sau là ông T, bà Thúy, Xu, Linh. Tóm lại là đông đủ trừ thằng ôn Hoàng với Hải vì chúng đang lê tê phê.

-Đi rồi. -Tôi trả lời như người mất hồn.

-Đi đâu??? -Ông T hỏi.

-Em không biết.

-Đm, con bé mà bị sao thì đừng trách tao.

-Anh tưởng mỗi anh lo à, anh lo 1 thì em lo 10 anh hiểu không. EM YÊU…… -Chưa nói hết câu thì tôi ăn chọn một đấm từ ông T, đây là lần đầu tiên ông T đấm tôi, máu bắt đầu chảy ra ở khoé môi, cảm giác thật đau đớn.

-Mày đéo có đủ tư cách nói câu đấy. Mày bảo yêu Trang mà mày còn nằm ngủ với đứa con gái khác, nếu người luôn miệng nói yêu mày lại nằm ôm thằng con trai khác thì mà chịu được không.

-Em…em…

-Tốt nhất là bây giờ mày về suy nghĩ lại những gì mày đã làm đi. Tao ghét nhất bọn bắt cá 2 tay đấy.

-Vâng….

Tôi đành phải nghe lời ông T về suy nghĩ những việc mình đã làm, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy ông T tức giận như thế.

Chap 50

Càng nghĩ càng đau đầu, mọi chuyện quả thực là quá rắc rối. Mà tất cả mọi chuyện đều do tôi mà ra. Chán nản nên tôi ngồi tự kỉ trong phòng như bệnh nhân tâm thần, cả buổi chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm bầu trời chuyển màu.

-Xuống ăn cơm Kún ơi. -Chị Hiền gọi tôi.

-Chị ăn đi, em không đói.

-Xuống ăn đi, từ chiều đến giờ tao thấy mà như người mất hồn ý.

-Em không sao, mà anh T tìm được Trang chưa chị?

-Chị không biết, chưa thấy ông ý gọi điện.

-Haizz… Vâng, chị cứ ăn trước đi, em ăn sau cũng được.

-Ừh, nhớ xuống ăn đấy, tuần sau chị bay rồi nên không còn nhiều cơ hội đâu.

-Vâng, em biết rồi.

-Mà hồi chiều sau khi mày bỏ lên phòng thì con bé Linh khóc nhiều lắm đấy.

-HẢ, Giờ Linh sao rồi chị?

-Con bé về rồi, tao khuyên mãi nó mới chịu nín đấy.

-Vâng, em cám ơn chị.

-Mày chuẩn bị xuống ăn cơm đi, tao xuống đây.

-Em biết rồi, chị từ vừa nãy phải nói đến chục lần rồi.

-Nói mày chục lần là ít. Tao không có thời gian mà tán gẫu với mày đâu.

Chị Hiền đi xuống bỏ lại tôi một mình bơ vơ trong căn phòng tiếp tục tự kỉ.

-Teng teng teng teng….. -Chuông điện thoại tôi reo lên làm tôi bừng tỉng. Nhìn vào màn hình điện thoại thì thấy cuộc gọi đến từ anh L.

-Em nghe anh.

-Mày bị làm sao mà nghỉ mấy hôm nay mà không báo cho anh một tiếng thế? Nghe cái Mai bảo mày lằm viện đúng không?

-Dạ vâng.

-Thế có sao không? Đang nằm viện nào để anh qua.

-Em về rồi, em không sao đâu anh, anh không cần qua đâu.

-Không qua là không qua thế nào, 30 phút nữa tao qua, mày ngồi yên ở nhà đi.

-Vâng, tùy anh.

Sau khi tắt máy thì tôi bắt đầu thấy cái bụng nó biểu tình. (từ sáng đến giờ ăn có bát cháo bảo sao không đói). (Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Tôi xuống nhà để kiếm cái gì để nhét vào bụng để chống cơn đói.

-Cơm ăn với gì thế chị? -Tôi hỏi chị Hiền khi đã xuống bếp.

-Thịt vịt quay.

-Ngon thế, chị mua ở đâu thế?

-Lò Đúc, mà mày ăn cơm luôn đi, ra lấy thêm cái bát, chứ từ sáng thấy mày ăn mỗi bát cháo.

-Vâng. Mà tý hình như ông L chủ quán em làm tới chơi đấy.

-Thế thì ăn nhanh lên, cứ lề mà lề mề.

-Cứ từ từ mà ăn chị. Đi đâu mà vội ạ.

-Ừh, ăn miếng thịt này cho chóng lớn này. -Chị Thúy gắp tôi một miếng thịt.

-Vâng, chị cũng ăn đi. -Tôi gắp cho chị một cái đùi.

Bữa ăn trôi qua trong không khí vui vẻ của 2 chị em tôi, đối với tôi thế này quá hạnh phúc rồi. Nếu thêm bố mẹ tôi nữa thì không còn gì bằng “GIA ĐÌNH LÀ SỐ 1” mà.

-Để em rửa cho. -Tôi tranh phần rửa bát khi kết thúc bữa ăn.

-Thôi, để chị rửa, chân tay mày thế kia thì ngồi nghỉ đi.

-Em không sao, để đấy em rửa cho.

-Hay tao rửa mày tráng. Ok.

-Vâng, thế cũng được.

Tôi với chị Hiền giải quyết đống bát đũa trong chưa đầy 3 phút (2 người ăn thì được 2, 3 cái bát mà cũng phải tranh nhau @@!)

-Kíng cong… Kíng cong… -Tiếng chuông cửa vang lên.

-Chắc là anh L, để em ra mở cửa.

-Ừh. -Chị Hiền nói mà mắt không rời khỏi cái ti vi.

Tôi ra mở cửa mà trong đầu cứ đinh ninh là anh L. Nhưng tôi đã nhầm, vừa mở cửa ra thì bóng dáng người đàn ông phong độ và người phụ nữ xinh đẹp hiện ra trước mắt tôi. Tôi không còn tin vào mắt mình nữa. Nếu cách đấy ít phút tôi còn u sầu, chản nản thì giờ đây tôi vui còn hơn trúng số.

-BỐ, MẸ… Con nhớ 2 người. -Tôi chạy đến ôm mẹ tôi, bà cũng vòng tay qua ôm lại và xoa đầu tôi.

-Bố mẹ cũng nhớ con lắm. -Mẹ tôi nói.

-Chị con đâu? -Bố tôi hỏi.

-Chị đang ở trong nhà ạ, bố mẹ vào nhà đi, để con cầm vali cho.

-Thôi, để bố cầm.

-Chị Hiền ơi! Ra xem ai về này. -Tôi chạy vào báo cho chị Hiền.

-Ai thế? -Chị Hiền vẫn dán mắt vào cái tivi.

-Chị thử quay lại đằng sau xem.

-Ơ, BỐ, MẸ, Bố mẹ về lúc nào mà không gọi điện để chúng con ra đón.

-Lại đây nào 2 cục cưng của mẹ. -Mẹ tôi vòng tay ra ôm 2 chị em tôi vào lòng.

-Bố mẹ mới về thôi, muốn tạo bất ngờ cho 2 đứa nên không gọi điện.

-Thế bố mẹ ăn gì chưa? -Tôi hỏi.

-Bố mẹ xuống máy bay phát là về luôn nên chưa kịp ăn gì, 2 đứa có món gì ngon đãi 2 ông bà già này không.

-Kía bố, bố mẹ còn trẻ khoẻ chán. -Chị Hiền lên tiếng.

-Để con vào nấu, bố mẹ cứ ngồi nghỉ ngơi đi. -Tôi nói.

-Ừh, cám ơn Kún con của mẹ.

Tôi chạy vào bếp nấu nướng mấy món cho bố mẹ tôi để cho 3 người kia ngồi tâm sự. May mà hôm nay chị Hiền thổi nhiều cơm nên không phải cắm thêm cơm, thấy trong tủ còn ít trứng gà, quả đỗ và thịt bò nên tôi rán trứng gà, còn quả đỗ với thịt bò tôi cho vào xào. Vừa nãy vẫn còn canh mồng tơi với thịt vịt quay. Bữa ăn cứ phải gọi là như ở khách sạn 5 sao.

-Kíng cong… Kíng cong. -Tiếng chuông cửa lại vang lên, lần này tôi đang ở dưới bếp xào thịt bò nên người mở cửa là chị Hiền. Ngồi dưới bếp tôi chỉ nghe loáng thoáng giọng của ang L với Mai. Thôi, xong tôi rồi, tôi không muốn bố mẹ tôi biết là tôi nằm viện, giờ anh L đến tính sao đây. Nhanh như cắt, tôi rút điện thoại ra nhắn tin cho anh L. “Đừng bảo với bố mẹ em là em nằm viện, bố mẹ em mới về, em không muốn bố mẹ em lo lắng”

Ngay lập tức tôi nhận được tin nhắn trả lời từ anh L. “Ừh, anh biết rồi”. Đúng là thể loại suốt ngày cầm điện thoại nhắn tin với gái có khác, vừa gửi tin nhắn đã rep lại ngay. Mỗi ngày cứ nhắn tin với 2 3 em, có khi nhắn nhầm em này thành em khác ý. Bảo sao giờ mà vẫn ế vợ. Haizzz

-Em chào anh ạ. -Tôi nấu xong thì ra ngoài phòng khách.

-Ừh, chào cu. -Anh L trả lời.

-Em lớn thế này còn gọi em là cu. Mà anh với Mai sang đây có việc gì thế ạ.

-Sang chơi không được à?

-Thế thì anh với Mai xuống ăn cơm, bố mẹ xuống ăn cơm ạ.

-Ừh, 2 cháu xuống ăn cơm với nhà bác cho vui.

-Thôi, 2 bác ăn đi, cháu mới ăn xong ạ.

-Thế cháu ngồi chơi với thằng Kún với cái Bông nhé.

-Vâng ạ.

Bố mẹ tôi xuống bếp ăn cơm để lại phòng khách lũ trẻ thơ này. Chị Hiền lại tiếp tục công việc của mìng là cắm đầu vào cái tivi. Anh L thì đưa ánh mắt của mình về phía chị Thúy mà nhìn không chớp mắt. Thấy thế tôi tiện tay véo tai ông ý sách lên.

-Em bảo anh thế nào rồi?

-Á, Đau anh, để anh ngắm chút không được à?

-Không…

-Ngắm cái gì thế? -Chị Hiền quay ra nhìn với ánh mắt “Con nai vàng ngơ ngác…….”

-Không cò gì đâu chị, chị xem phim đi.

-Ừh.

-Em đã bảo rồi, đừng có mà mơ tưởng đến chị em, muốn tán chị em phải bước qua xác em hiểu chưa. -Tôi thì thầm vào tai anh L.

-Nhưng….

-Không nhưng nhị gì hết, cấm có ý đồ tán chị em dưới mọi hình thức.

-Ều, anh biết rồi.

Thấy mặt anh L ỉu xìu như bánh đa ngâm nước với diễn biến cuộc trò chuyện giữa tôi và anh L thì Mai phì cười.

-Cười cái gì mà cười. -Anh L nói.

-Nhìn thái độ của anh em buồn cười quá, không nhịn được, hihi.

-Tao cấm mày cười, cười nữa là tý đi bộ về nghe chưa.

-Thôi, em không cười nữa, hihi.

-Mà vết thương của mày sao rồi.

-Em không sao, chỉ bị thương nhẹ ngoài da thôi.

-Mà làm sao mà mày phải nằm viện thế???

-Mọi chuyện là thế này ạ…. -Tôi kể cho anh L nghe toàn bộ sự việc đã xảy ra.

hap 51

-Mày ngu đéo chịu được. -Anh L nghe xong thì chửi tôi.

-Em làm gì sai nào. -Tôi cãi.

-Cái ngu đầu tiên của mày là quá nóng tính, nếu lúc đó mày gọi cầu cứu người đi đường thì đã đéo phải nằm viện. Thứ 2 là mày quá bảo thủ và thiếu quyết đoán. Nếu mày nghe con bé Trang giải thích thì đã đéo sao. Đúng là ngu hết phần của bọn khác.

-Thì cứ coi như là em ngu đi, giờ có cách gì để giải quyết vụ này không anh, anh có nhiều kinh nhiệm trong việc này thì tư vấn cho em đi.

-Bây giờ chỉ còn cách phải đi tìm con bé Trang xong mày giải thích cho nó nghe thôi. Nếu con bé không nghe thì tao chịu.

-Anh T đi tìm từ lúc chiều tới giờ chẳng thấy đâu, lòng em đang nóng như lửa đốt đây.

-Ai bảo mày ngu.

-Nói chuyện với anh thì em thà nói chuyện với 2 cái đầu gối mình con hơn.

-Thế cậu qua nhà Trang chưa? -Mai bất ngờ lên tiếng sau một hồi nghe tôi kể chuyện.

-Ờ nhỉ, lúc chiều qua không thấy, biết đâu giờ thấy thì sao. Anh L đèo em đi qua nhà Trang phát được không?

-Ừh, mày lên thay bộ quần áo khác đi, nhìn mày như thằng mọi ý.

-Không sao, ra lấy xe nhanh đi anh.

-Rồi rồi, cứ bình tĩnh.

Anh L ra lấy xe rồi đèo tôi qua nhà Trang, có ánh đèn sáng tức là có người trong nhà. Nhanh như cắt, tôi chạy vào bấm chuông. Khoảng 2 phút sau thì mẹ Trang ra mở cửa.

-Có chuyện gì thế Kún.

-Cho con hỏi Trang có nhà không ạ.

-À, Con bé hôm nay bay vào Sài Gòn.

-HẢ, CÁI GÌ Ạ? TRANG VÀO SÀI GÒN Ạ, THẾ CÒN CHUYỆN HỌC HÀNH THÌ SAO Ạ? -Tôi hoảng hốt khi nghe tin Trang bay, những lời nói trong tin nhắn tôi chỉ nghĩ là Trang chỉ thử tôi thôi, ai ngờ đó lại là sự thật. Đời đúng là không như mơ.

-Con bé không báo cho con à, ông bà nội Trang bảo cho con bé vào trong đó để tiện chăm sóc cho con bé nên 2 bác cũng không là gì được. Sáng nay nó bảo đi tạm biệt con rồi mà không nói cho con biết à?

-Dạ có nhưng con chỉ tưởng là Trang nói đùa, nhưng ai ngờ….

-Bác xin lỗi, bác không thể làm trái lời được.

-Vâng, cháu hiểu ạ. Mà Trang bay chưa ạ.

-Bác không biết, nhưng 9h thì nó bay, giờ mới 8 giờ chắc nó chưa bay đâu.

-Cám ơn bác.

Vừa nói xong thì tôi chạy nhanh như bay ra chỗ anh L bảo anh ý đèo qua sân bay để chào tạm biệt Trang. Để yêu Trang tôi đã từ bỏ hết cái gọi là sĩ diện rồi thì phải. Tình trạng tôi phải gọi là trên cả tồi tệ mà vẫn ra được sân bay. Tôi đã làm xấu hình ảnh người Việt khi trong tình trạng quần đùa áo cộng, chân đi tổ ong, tóc tai thì bết bền bệt, trên người có tý mùi (Mùi mồ hôi ra áo nhé, mấy thím đừng nghĩ linh tinh) mà ra sân bay. Đã thế rồi mà số tôi còn lại đen. Đi được nửa đường thì anh L ghé vào đổ xăng khi kim xăng sát vạch E rồi. Vào quán thì hết xăng, đen đếu chịu được. Thế là phải bắt taxi tới, tiền taxi còn phải vay anh L nữa chứ. Nhục đếu chịu được.

Tôi tới sân bay Nội Bài vào lúc 8h45. (Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Vẫn còn 15 phút để tìm Trang. Tôi chạy xung quanh các cửa để tìm vị trí của Trang trong ánh mắt của mọi người xung quanh. Và rồi trời cũng không phụ lòng người tốt, cuối cùng tôi cũng đã nhìn thấy Trang, đi bên cạnh Trang là bố Trang và cái người đi xe Ps trong sinh nhật chị Thúy.

-TRANG….. Đợi đã. -Tôi hét lên khi thấy Trang.

-Sao con lại đến đây? -Bố Trang hỏi.

-Dạ, con chào bác, phùphù -Tôi vừa nói vừa thở.

-Mấy đứa nói chuyện, bác ra ngoài này phát.

-Anh đến đây làm gì? -Trang nói mặt lạnh tanh như tiền.

-Em đừng đi có được không, anh xin lỗi.

-Xin lỗi, hứ…. Anh tưởng anh làm cái gì xong xin lỗi là xong à, bao nhiêu niềm tin, bao nhiêu hi vọng tôi đặt cược hết vào anh, vậy mà anh cho tôi cái gì? SỰ PHẢN BỘI… Con trai ai cũng vậy mà thôi.

-Em à, anh xin lỗi, thật sự xin lỗi, hãy tha thứ cho anh. -Thật sự thì tôi đã qùy xuống trước mặt Trang để mong Trang tha thứ trước bao nhiêu ánh mắt của mọi người xung quanh. Lần đầu tiên tôi qùy gối trước người khác mà không phải là bố mẹ mình.

-Anh làm cái quái gì vậy, đứng lên đi, người ta nhìn kìa.

-Anh thật sự mong muốn em tha thứ cho anh. Anh sai rồi.

-Em…..

Trang chưa nói hết câu thì tôi ăn ngay một vô ảnh cước của thằng ôn Ps.

-Mày đéo đủ tư cách để yêu em tao. Cút.

-Trang, anh thật sự xin lỗi, hãy…. -Tôi tiếp tục bị ăn một sút nữa. Đau vcc. Đhs mấy hôm nay toàn bị ăn đòn.

-Tao bảo mày c….. Hự. -Lần này thì đến lượt thằng ôn Ps ăn sút khi chưa nói hết câu. Vâng, thủ phạm của cú sút đó không ai khác chính là anh L.

-Mày định làm gì em tao?

-Mày là thằng ôn nào mà dám xen vào chuyện của tao? -Thằng ôn kia vừa ôm mặt vừa nói. Vì anh L có học karatedo lên sút cứ phải gọi là thốn đến tận rốn.

-Mấy anh kia, làm gì vậy. -Đúng lúc này thì bảo vệ ra mời chúng tôi đi uống nước chè. Tôi cố gắng cầu xin Trang tha thứ nhưng Trang chỉ im lặng, không nói gì mà cứ lẳng lặng bước đi lên máy bay. Trong lòng tôi như kiểu bị ngàn vết cắt rồi bị sát muối vào ý.

“Cơn mưa đêm nay thật vội vàng khi em yêu ra đi.

Ôm bao đau thương một mình anh lang thang trên bao con đường”

-VÌ-VŨ DUY KHÁNH-

Chap 52

Anh khóc vì giờ đây anh đã mất em thật rồi.

Anh khóc vì giờ đây em đã xa thật rồi.

Anh nhớ lời hẹn ước ta không xa rời mà giờ đây sao chỉ anh lẻ loi.

Anh cứ cố gắng tại sao vẫn cứ xa vời.

Anh và em dường như ta đã hết yêu nhau rồi.

Em hãy nói cho anh nghe đi hỡi người yêu ơi.

Tại sao giờ đây chúng ta lìa đôi.

Tâm trạng tôi lúc này được thể hiện rõ nhất qua bài hát này. Trang bước đi bỏ lại tôi bơ vơ lẻ loi. Sau khi khi giải quyết xong vụ đánh nhau trong sân bay thì tôi với anh L và thằng ôn Ps được thả. Sau khi ra ngoài sân bay thì anh L định cho thằng ôn Ps một bài học nhưng tôi bảo thôi vì dù sao Trang cũng đi rồi, giờ có để anh L đánh thằng ôn Ps thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì chỉ làm xấu hình ảnh của tôi trước mặt bố Trang mà thôi.

Tôi với anh L đi về trong tâm trạng không thể nào buồn hơn được nữa.

-Mày đi đâu đấy? -Vừa thấy tôi thì chị Hiền hỏi ngay.

-Chị gọi điện bảo anh T không cần đi tìm Trang nữa đâu.

-Hả, sao vậy?

-Trang vào Sài Gòn rồi. Có thể không bao giờ quay lại nữa đâu.

-CÁI GÌ? Mày nói cái gì?

-Em lên phòng ngủ đây, chị ngủ ngon.

-KÚN….

-……

Tôi không nói gì mà cứ tiếp tục đi lên phòng để tự kỉ. Mỗi khi có chuyện buồn thì em muốn tự kỉ một mình hoặc tìm đến những nơi ồn ào ngồi tự kỉ. Sau khi ngồi ngắm lại những bức ảnh chụp với Trang còn lưu trong máy tính thì điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn của Linh.

-Mình xin lỗi.

-Xin lỗi vì việc gì?

-Tại mình mà cậu với Trang…..

-không sao đâu. Mình với Trang kết thúc lâu rồi. -Dù đau lắm nhưng tôi vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Linh. Con trai mà, thằng nào chẳng có tý sĩ diện.

-Cậu đừng buồn nữa nha.

-Ừh, cám ơn.

Cả đêm hôm đó Linh ngồi nhắn tin an ủi tôi cho đến tận 2h sáng. Chưa bao giờ tôi nhắn tin lâu như vậy. Mà kể ra thì nhắn tin với Linh cũng hay hay. Hết chém gió chuyện quốc gia thì chuyển sang quốc tế.

Cuộc sống cứ tiếp tục trôi qua một cách bình thường chỉ khác một điều là bây giờ tôi đã học được cách sống mà không có Trang. Và người có công lớn nhất trong việc giúp tôi học được

cách sống đó không ai khác chính là Linh.

Mua hè trôi qua cũng thật vội vã, cuối cùng ngày tựu trường sau mấy tháng xa cách cũng đã đến. Trong những ngày ít ỏi còn lại của mùa hè tôi đã được bố tôi dậy cho cách lái xe, tuy tay lái chưa cứng nhưng cũng đủ để đánh xe đi chơi. Chị Hiền với chị Thúy cũng đã bay rồi.

Giờ đây chỉ còn mỗi mình tôi. Bố mẹ tôi cũng đã đi công tác. Căn nhà lại trở lên yên lặng, không còn tiếng cười đùa của chị em tôi, không còn tiếng quát tháo của mẹ tôi khi tôi hay chị Hiền làm vỡ cái gì đó. Không còn những tiếng bình luận chuyên sâu của bố tôi với cái tivi. Đến bao giờ tôi mới lại được sống trong không khí gia đình đây. Haizz

Và rồi ngày đầu tiên sau nhiều tháng không tới trường đã gây nhiều bất ngờ cho tôi. Điều bất ngờ gì thì hồi sau sẽ rõ.

Reng…. Reng…. Reng. -Tiếng báo thức đồng hồ đánh thức tôi dậy sau một đêm dài. Như thường lệ thì tôi đánh răng rửa mặt rồi làm vòng Hồ ngắm mấy em khũng long. Có lẽ cái máu thích ngắm boobs đã ngấm sâu vào trong người tôi rồi. Chỉ mong rằng cứ mỗi sáng thức dậy lại được ngắm mấy em như Bà Tưng là hạnh phúc lắm rồi.

Sau khi đã thoả mãn được nhu cầu của mình (Chạy bộ nha các thím, nhưng em thích cách các thím suy nghĩ rồi đấy :v) thì tôi về nhà chuẩn bị cho buổi học đầu tiên của năm học mới. Xuống nhà nhảy con xe huyền thoại đã đi cùng năm tháng với tôi phóng đến trường khi đã giải quyết xong các vấn đề linh tinh.

-Chào buổi sáng. -Vừa bước vào trường đã gặp ngay bạn Thảo yêu dấu. Thế này chắc khổ dài dài rồi.

-Ừh, chào. -Tôi cố nặn ra một câu mà mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt.

-Cậu ăn sáng chưa?

-À, Chưa.

-Mình có mua 2 hộp xôi này, ăn không?

-Thôi, cậu cứ ăn đi, mình ra mua cái bánh mỳ.

-Cầm đi, đỡ phải mua.

-Mình bảo không mà.

-Thế bây giờ có cầm không. -Thảo buông lời cay đắng.

-Haiz, cám ơn. -Tôi đành phải cầm hộp xôi của Thảo không thì không còn xác mà lết lên lớp để ngồi học nữa.

-Lên lớp nào.

-À ừ.

Tôi với Thảo cùng nhau lên lớp. Vào đến lớp thì cũng đã có khá đông học sinh rồi. Hội thằng Hoàng thằng Hải với mấy đứa khác đang ngồi chém gió với nhau. Xu thì đã ra chỗ các bạn nữ để buôn dưa lê bán dưa chuột rồi. Tôi từ từ bước đến chiếc bàn thân quen của mình. Chiếc bàn của tôi và Trang. Nhìn vào chiếc bàn thì tôi nở một nụ cười nhếch mép rồi ngồi gục xuống bàn. Tất cả chỉ là quá khứ mà thôi.

-Dậy đi, cô vào lớp rồi kìa. -Thằng ôn Hoàng gọi tôi.

-Hả, ờ ờ. -Tôi trả lời mà miệng vẫn ngáp. Kiểu gì chẳng được nghe bài ca muôn thủa về nội quy. Haiz….

-Chào tất cả các em abc…..xyz. -Bà chủ nhiệm nói một thôi, một hồi. Tôi đảm bảo là chẳng ai nghe đâu, không ngáp ngắn ngáp dài thì cũng ngồi nói chuyện.

-Và sau đâu cô sinh giới thiệu lớp mình có học sinh mới. Mời 2 em.

-Wow, con nhỏ kia xinh dữ ta. -Thằng A nói.

-Tao là tao kết cái con đứng bên cạnh. -Thằng B.

-Tóm lại là kết cả 2 em. Ok. -Thằng C.

-Chuẩn, thằng này thế mà khôn ra phết.

Tôi nghe bọn nó bàn tán là có 2 học sinh mới nên cố mở mắt ra để ngắm dung nhan của 2 bạn. Nhưng rồi tôi tý thì giật mình mà chết.

-Xin tự giới thiệu, mình tên là Ngọc. Mình là học sinh mới nên mong các bạn giúp đỡ ạ.

-Còn mình tên là Thanh, mình cũng mong các bạn giúp đỡ ạ.

Vâng, người làm tôi giật mình không ai khác chính là cái người có cái tên rất đẹp. CAO THỊ HỒNG NGỌC. Nếu các bạn để ý thì tôi đã nhắc đến cái tên này ở mấy chap trước. Cái người con gái ngày xưa với tôi có thể gọi là đôi tri kỉ nhưng chỉ vì một hiều nhầm nhỏ đã đánh mất tình bạn với nhau.

-Trang chuyển đi rồi thì em Ngọc xuống ngồi với HA đi, còn em Thanh thì ngồi bàn đầu này.

-Em thưa cô, cô có thể đổi chỗ cho bạn kia xuống đây ngồi được không? -Tôi chỉ vào nhỏ Thanh.

-Đm thằng HA ngu thế, ngồi với gái xinh không thích. -Tiếng bàn tán ở xung quanh.

-Thanh bị cận em ạ. Mà em lại ngồi cái bàn cách xa bảng thế cô sợ sẽ ảnh hưởng tới Thanh. Em có vấn đền gì à?

-Dạ, vậy thì thôi ạ. -Tôi ngồi xuống mà buồn đếu chịu được.

-Vậy thì các em ổn định vị trì, chúng ta bắt đầu tiết học.

Sau khi nghe giáo viên chủ nhiệm nói câu đó thì Ngọc bước xuống chỗ tôi chào mọi người rồi ngồi xuống cái chỗ đã từng là của Trang. Tôi thỉ chẳng quan tâm lên ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ mặc cho cô chủ nhiệm muốn nói gì thì nói và Ngọc muốn làm gì thì làm, chỉ cần tôi chép bài đầy đủ là Ok.

Rồi cuối cùng tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi cũng đã đến. Tôi, thằng Hoàng, thằng Hải, Xu và thêm một cái đuôi nữa là Thảo đi xuống căngtin.

-Hôm nay mày sao thế? -Thằng Hoàng hỏi tôi khi đã ngồi yên vị trong căngtin.

-HẢ? Sao là sao?

-Cả buổi chỉ thấy mày nhìn ra ngoài cửa như thằng mất hồn. Mà đéo hiểu được sao trên đời có thằng ngu như mày, được ngồi với gái xinh mà còn không thích.

-Mày thì biết cái đéo gì? Thật ra tao với Ngọc có quen nhau.

-Ngon. Thế sao còn muốn đổi?

-HẢ, HỒNG NGỌC đây à, nhìn khác quá, chắc em mới gặp một hai lần lên không nhận ra. -Xu nói.

-Ừh, em giải thích cho thằng não ngắn kia hiểu đi, nhưng cấm nói cái điều bí mật của anh ra đấy.

-Thật ra thì abc….xyz.. -Xu nói cho mấy người kia biết về mối quan hệ giữa tôi và Ngọc nhưng nhất quyết không nói về sự hiểu nhầm giữa tôi và Ngọc. Nếu để chuyện này lộ ra thì em chỉ có nước “DU LỊCH SÔNG HỒNG” mới hết nhục.

Ban đầu em cũng không muốn nhắc đến “sự hiểu nhầm” này đâu. Nhưng muốn các thím hiểu thêm về mối quan hệ giữa em và Ngọc em sẽ kể.

Vào một ngày chủ nhật đẹp trời khi tôi học lớp 6. Cũng như bao chủ nhật khác, tôi theo bố mẹ và chị tôi đến nhà Ngọc. Tôi với chị Hiền đến để đàm đú với Ngọc, bòn bố mẹ tôi đến để làm việc. Và rồi trong khi đàm đú với Ngọc thì tôi mót đi vệ sinh thế là tôi chạy vào nhà vệ sinh. Sau khi giải quyết xong nhu cầu của mình thì tôi có đi qua phòng Ngọc. Vì cửa phòng không mở nên cái tính tò mò trong tôi nổi dậy. Tôi vào phòng Ngọc và phát hiện một quyển sổ ở trên giường, đó chính là sổ nhật kí. Cầm quyển sổ lên đọc thì tôi phát hiện ra một điều đó là Ngọc thích một thằng ôn cùng trường Ngọc. Ngày đấy trẻ con nên ghen với thằng ôn đấy. Thế là tôi nhờ anh T giải quyết hộ. Nhưng và rồi đời đếu như mơ, tôi bị Ngọc phát hiện và Ngọc cạch mặt. Bị Ngọc cạch mặt nên tôi cũng cạch theo. Thế là tình bạn tri kỉ “SHUT D0WN”

Chap 53

-Thế giờ tính sao đây? -Thẳng Hải lên tiếng.

-Đéo biết, tùy cơ ứng biến. -Tôi nói.

-Vụ này kệ cmm. Ai bảo đào hoa cơ.

-Đm, anh kiểu mày đấy.

-Đéo nói chuyện với mày nữa. Tiền nước hôm nay thằng HA giả nhé, anh em lên lớp thôi. -Thằng ôn Hải vừa nói xong thì thằng Hoàng với Xu đứng nên đi luôn. Bọn này chắc chắn đã thông đồng với nhau để hại tôi rồi. HAIZzz

-Ơ kìa, sao lại là tao?

-Ai bảo mày đi cuối cùng. Kaka. Ngu thì chết.

-Cái đệt…

-Thôi để mình gửi cho. -Thảo nói.

-Thật hả?

-Ừh.

-Vậy cậu có lòng thì mình có dạ. -Ngu gì mà từ chối

-Hihi.

Sau khi thanh toán tiền xong tôi và Thảo đi lên lớp. Trước khi đi tôi còn mua thêm một chai c2. Free mà, tội gì mà không lấy. Nhà người ta là nhà có điều kiện.

-2 con chó, tao giết chúng mày. -Vừa vào lớp là tôi đã truy sát thằng ôn Hoàng với thằng ôn Hải.

-Ấy, đại ca đừng nóng, tất cả là tại thằng Hoàng.

-Không phải em, thằng Hải nó bầy mưu hại đại ca đấy.

-Thằng Hoàng ạ.

-Thằng Hải ạ..

-Thằng Hoàng.

-Thằng Hải.

-Đm 2 con chó. Tao giết hết, không tha cho đưa nào cả. -Sau câu nói đấy thì đến lượt màn truy sát của tôi. Mà công nhận chúng chạy nhanh quá tôi không đuổi được. Và rồi tôi nảy ra một ý kiến có thể tóm sống thằng Hoàng.

-Hìhì… -Tôi vừa cười vừa xoa tay tiến đến chỗ Xu. Nhìn bộ dạng tôi lúc này thì rất chi là đểu.

-Anh Kún, anh định làm gì em? -Xu nhìn thấy tôi thì lùi lại.

-Có phải em cũng có công trong việc gài bẫy anh trả tiền nước đúng không?

-Em… Em….

-Có hay không?

-E…m….c….ó….

-Mày làm gì Xu thế? -Thấy tôi bắt nạt Xu nên thằng ôn Hoàng không chịu được đã mắc bẫy. Em là em thông minh có hạn, thủ đoạn có thừa.

-Chết chưa con chó? Định chuồn à? -Tôi bất ngờ bỏ Xu ra mà quay ra bắt thằng Hoàng.

-Kìa anh, làm người ai làm thế.

-Này thì ai làm thế này. -Tôi lấy củ trỏ thúc liên tục vào nưng nó (Thúc đùa thôi nhé). Trong lúc nó không để ý tôi đã lấy được cái ví của nó rồi. Nhanh như cắt tôi bỏ nó ra rồi chạy về phía cuối lớp lấy 20k từ trong ví nó ra nhét vào túi mình rồi vất giả nó cái ví.

-Cái này là tiền nước nha cưng, định bùng à? -Lấy tiền của thằng ôn Hoàng như kiểu “Vừa được tiếng, vừa được miếng” ý vì tiền nước Thảo trả mà giờ tôi lại lấy tiền của nó mà nó không dáo ho he gì.

-Đm con chó nha. Thù này bố sẽ trả.

-Trả hay không tao không cần biết. Nếu mày động đến tao thì bức ảnh đôi tình nhân trẻ ôm hôn nhau sẽ được cho cả trường biết. Kaka.

-Mày…mày…

-Ai bảo chúng mày ngu, dám ôm hôn nhau trước mắt tao à?

Đúng lúc này thì cô giáo vào lớp, chúng tôi về ổn định chỗ ngồi. Thằng ôn Hoàng không giám ho he thêm câu gì. Hôm nay coi như thằng Hải nó thoát nạn. Mà từ sáng đến giờ chưa thấy Ngọc nói câu nào. Thế cũng tốt đỡ phải đau đầu.

Và rồi 4 tiết học cũng trôi qua vội vã. Công nhận là ngày đầu tiên đi học sau nhiều tháng ngồi nghỉ mệt vãi. Ngồi trong lớp chỉ muốn bác bảo vệ làm nhiệm vụ cao cả của mình là đánh trống thôi. Sau khi nghe thấy tiếng trống thì tôi là người chạy ra khỏi lớp nhanh nhất với vận tốc ánh sáng để thoát khỏi bạn Ngọc yêu dấu. Và quan trọng hơn là hôm nay tôi có hứa đèo Linh về.

Tôi ra lấy xe rồi phóng thẳng đến trường của Linh, từ trường tôi tới trường Linh cũng không xa lắm, phóng xe bình thường khoảng 5p là tới nơi nên vẫn kịp đón Linh. Tôi đỗ xe trước trường Linh chờ Linh ra mà bị đám học sinh nhìn như sinh vật lạ ý. Nếu đoán không nhầm thì đám nữ sinh đang nhìn tôi với ánh mắt là “Ôi! Tại sao anh kia đẹp trai thế, men thế, ước gì mình được làm bạn gái anh ý” còn đám nam sinh thì “Đm, sao thằng ôn kia đẹp trai thế, chúng mày đâu? Chuẩn bị thông ass nó cho tao” (Cho em CDSHT tý )

-Cậu đợi lâu chưa? -Linh bước từ cổng trường ra và tiến đến xe tôi nói.

-Nửa tiếng rồi. Nhanh lên mẹ.

-À ừ. Mình xin lỗi, mình bận làm công tác đoàn nên ra hơi muộn tý.

-Thế giờ có lên xe không hay đứng đây giữa trời nắng?

-Hihi, cậu cầm hộ tớ để tớ đeo cái mũ. -Linh đưa tôi đống giấy tờ trên tay.

-Ừh.

-Sao cái mũ này qoai chặt thế, mình gỡ mãi không ra.

-Haizz. Cầm lấy tập giấy đi, đưa đây tôi làm cho. -(Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Tôi đưa cái tập giấy cho Linh rồi cầm lấy cái mũ bảo hiểm. Công nhận là cái quai mũ này chặt thật, Linh chân yếu tay mềm không gỡ được thì cũng là chuyện bình thường thôi.

-Xong rồi, đưa cái đầu ra đây.

-Để làm gì? -Linh ngây ngô đáp.

-Bảo đưa ra đây thì cứ đưa ra đi. Hỏi nhiều làm gì.

-NÀY…

Khi Linh đưa đầu ra thì tôi đội cho Linh cái mũ bảo hiểm để cho mấy đứa con trai đang nhìn tôi phải chết vì GATO .

-Đội xong mũ rồi thì lên xe đi, còn đợi gì nữa?

-À Ừ. -Có vẻ Linh hơi ngạc nhiên về hành động của tôi.

-Giờ về nhà hay đi đâu? -Tôi hỏi.

-Về nhà chứ còn đi đâu. Hôm nay nhà tớ có việc.

-Rồi rồi. Hôm nay có được ăn ké cơm không vậy? -Tôi hỏi Linh vì hôm trước qua nhà Linh chơi mà thằng em Linh cứ bắt tôi ở lại ăn cơm. Đến khổ..

-Cái này phải hỏi ý kiến thằng An nhé.

-ỀU, Chán thế, cứ tưởng lại được ăn cơm ké.

-Mơ đi cưng.

-Haizz…

Đoạn đường từ trường Linh về nhà Linh khá xa, khoảng hơn chục cây một tý nên Linh toàn đi xe bus đi học. Chính vì có vụ xe bus mà tôi mới quen Linh chứ. Không biết quen Linh là điều tốt hay xấu đây. Về đến nhà Linh thì đã 11h30, thấy nhiều xe trước cửa nhà thì tôi hỏi Linh.

-Sao có nhiều xe trước cửa nhà thế.

-Cậu cứ phóng xe vào đi, hôm nay là giỗ cụ tớ, bố mẹ tớ bảo gọi cậu xuống ăn cơm.

-HẢ? Con Lợn Gợi Tình? Sao không nói gì với tớ vậy?

-Thì…

-A, anh Kún, mẹ ơi anh Kún với chị Linh về rồi. -Đang định đánh bài chuồn thì bị thằng An (Em Linh) phát hiện.

-Linh, sao không mời bạn vào nhà con? HA vào nhà đi cháu -Mẹ Linh nói giọng từ tốn.

-Dạ vâng ạ. -Quả này thì chết tôi rồi. Phải yết kiến các vị tiền bối nhà Linh, không khéo họ hiểu nhầm mối quan hệ giữa chúng tôi thì chết.

-Cậu vào nhà đi.

-Biết làm thế nào bây giờ , thôi thì tùy cơ ứng biến vậy

Tôi vào trong nhà Linh ngồi mà chả dám ho he câu gì. Sợ vãi cả linh hồn.

-Anh Kún chơi xếp hình với em đi. -Đang ngồi uống nước thì thằng An ra kêu tôi chơi trò xếp hình.

-Anh không biết xếp, cưng chơi với con Mic đi.

-Ứ ừ, em muốn anh xếp hình với em cơ. -Nó nhõng nhẽo.

-Rồi rồi, mang hình ra đây rồi anh em mình xếp.

-Hìhì, đây nè anh. Bây giờ thi xem ai xếp xong trước nhé. -An đưa tôi cái tấm xếp hình (Các thìm đừng hiểu xếp hình theo nghĩ khác nhé. Đây là trò chơi xếp hình )

-Ok, hai, ba, Let Go. -Tôi với thằng An bắt đầu xếp hình. Mà công nhận là nó có kinh nhiệm trong việc xếp hình quá. Kết quả là tôi thua một cách thảm hại không thể tả được. Lần sau nhất quyết không xếp hình với thằng này.

-Anh thua rồi, cưng chơi đi, để anh xuống bếp phụ chị Linh.

-Ứ ừ, em muốn anh ở đây chơi với em cơ.

-Ngoan đi, tý anh mua kem cho.

-Oh yeah! Hoan hô anh Kún.

-Cưng ngồi ngoan nhé, anh đi đây.

-Vâng ạ.

Tôi đi xuống bếp giúp đỡ các cô dì chú bác việc làm cỗ. Mà em khuyên các thím nào có gấu mà đến nhà gấu ăn cơm thì cứ đến thật sớm vào. Đến sớm ngồi chém gió với bố gấu xong vào giúp mẹ gấu làm cơm là kiểu gì cũng lấy được điểm trong mắt họ.

-Cháu là người yêu cái Linh à? -Một bác hỏi tôi.

-Dạ không ạ. Chúng cháu là bạn thôi.

-Thế à, từ bé đến lớn bác chưa bao giờ thấy Linh dắt bạn trai về nhà chơi cả. Cháu là người đầu tiên đấy.

-Dạ…

-Mà công nhận cháu ga-lang thật, chẳng bù cho thằng con bác, suốt ngày cắm đầu vào cái máy tính.

-Dạ…

Tiếp theo là một màn hỏi cung tôi như kiểu công ai hỏi phạm nhân ý. Giờ nghĩ là còn dựng hết cả tóc gáy 🙁

Chap 54

Tôi giúp Linh dọn cơm nên nhà trên để mời các cô dì chú bác trong ánh mắt nhìn tôi như kiểu sinh vật lạ ý. Biết thế tối qua k nhận lời đón Linh còn hơn. Ngại đếu chị được.

-Cháu ra đây chú hỏi. -Một chú vẫy tay tôi.

-Dạ, cháu nghe ạ.

-Ngồi uống nước đi cháu, có hút thuốc không?

-Dạ, cháu không ạ.

-Thế cháu tên gì?

-Cháu tên HA. Bạn của Linh ạ.

-Chúng mày yêu nhau lâu chưa?

-Chú cứ thích nói đùa, cháu với Linh chỉ là bạn bè bình thường thôi.

-Thế mà chú cứ tưởng…

-Mấy chú cháu xuống ngồi ăn cơm. -Mẹ Linh mời mọi người xuống ăn cơm đã vô tình vất cho tôi một cái phao cứu sinh.

-Vâng….

-Dạ. -Tôi đành phải lẽo thẽo ngồi xuống ăn cơm mà trong lòng cảm thấy ngại ngại kiểu gì ý. Đây phải giỗ của người thân mình mà vác cái mặt mo đến ăn cơm. Đã thế còn không có tý lễ để đặt lên cái ban thờ…

-Cháu uống được bia không?

-Cháu uống được chút chút ạ.

-Thế làm cốc nhé.

-Vâng ạ.

Thành thật mà nói thì bia rượu đối với tôi là chuyện nhỏ nhưng ngồi đây phơi mặt ra ăn cỗ mới là chuyện lớn.

-Tự nhiên đi cháu. -Bố Linh nói.

-Vâng.

-Ăn miếng thịt gà này đi, gà nhà nuôi lên ngon lắm. -Linh gắp cho tôi miếng thịt gà.

-Cám ơn.

-Thôi, Chúc sức khoẻ các cô gì chú bác. Chúng ta cạn cốc phát. -Bố Linh nói.

Sau đó là màn đánh bay két bia của gia đình nhà Linh. Phải công nhận là nhà Linh toàn cao thủ. Tôi phải cố gắng lắm mới trụ được đến tận cuối cuộc chơi.

-Thằng này thế mà khá. -bố Linh khen.

-Dạ, cháu cũng bình thường thôi ạ.

-Thế là giỏi rồi.

-À, Cháu không biết hôm nay là nhà ta có giỗ lên cháu không kịp chuẩn bị gì, cháu xin lỗi ạ. Đây là cháu có ít tấm lòng gửi biếu coi như là góp giỗ ạ. -Tôi cầm trong ví ra tờ 500k đưa cho bố Linh mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. May là hôm qua anh L mới giả lương.

-Thôi cháu, cháu đến đây với gia đình bác là vui lắm rồi. Không cần thế đâu.

-Thế sao được ạ. Bác cầm cho cháu vui lòng.

-Thế thì bác cám ơn nhé…

-Dạ, không có gì đâu ạ.

Mà cho em thắc mắc tý. Tại sao người Việt Nam khi được người ta cho tiền dù muốn nhận mà cứ phải từ chối mà trong lòng muốn nhận lắm nhỉ. Đấy theo em là những con người sống giả tạo. Chứ em mà được ai cho tiền là em nhận luôn, không phải từ chối gì cả.

-Cậu kiếm tớ chỗ nào ngủ được không? Hình như tớ say rồi. -Tôi hỏi Linh.

-Hay cậu vào phòng tớ ngủ đi.

-Ừh.

Thế là tôi vào phòng Linh ngủ. Phòng Linh thì rất là đậm chất con gái, tường sơn màu hồng, trên tường thì toàn là hình ảnh nhân vật hoạt hình trong truyện phù thủy mặt trăng, và doreamon. Mà phải công nhận là phòng con gái có mùi đặc trưng riêng thì phải. Cái mùi rất quyến rũ mà không phải mùi nước hoa. Tôi tiến tới chiếc giường của Linh để tìm kiếm một giấc ngủ thật ngon lành.

-Nhanh đi anh…

-Từ từ… Anh sắp ra rồi.

-Vậy thì nhanh đi, em cũng sắp ra rồi.

-Anh ra rồi.

-Em cũng ra rồi.

Trong giấc mơ thì kí ức của tôi với Trang ùa về. Kí ức về việc chúng tôi giải thi một bài toán mà không ai chịu nhường ai, và kết quả là chúng tôi hoà. (Các thím cứ suy nghĩ linh tinh :3)

Đang ngủ phiêu thì cảm thấy có cái quái gì đang đặt lên phần eo của mình. Tôi từ từ mở mắt ra thì thấy 1 cánh tay người đang ôm người tôi. Vâng, không ai khác vào đây được, đó chính là tay của thằng An. Không thể nào sai được. Thằng này còn bé mà đã có ý đồ thả dê anh rồi à, phen này nhất định anh sẽ cho mày một bài học.

Tôi từ gỡ bàn tay nó ra thật nhẹ nhàng để không đánh thức nó, rồi từ từ tôi kéo cái quần đùi rộng như cái thùng phi của nó ra để bắt đầu hành vi đồi bại .

-A, Đau tờ rym quá, huhuhu. -Nó đang ngủ cũng phải bật dậy để ôm tờ rym sau phát búng của tôi.

-An, ai cho mày vào đây ngủ hả?

-Chị Linh ạ, hứxhứx.

-Thế sao mày dám ôm anh ngủ, còn chảy cả nước dãi ra áo anh nữa hả.

-Em…em….em xin lỗi ạ.

-Xin lỗi là xong á, giờ anh sẽ xử tội mày.

-Reng…reng…reng.. -Đang định búng tờ rym nó phát nữa thì điện thoại reo, tôi đành phải bỏ nó ra để nghe điện thoại.

-DÂM XÊ Ố (Câu này mới được bà chị Thúy thân thương dậy cho)

-Ố ố cái mả cha nhà mày, mày có đi làm không? Biết mấy giờ rồi không?

-Á, EM QUÊN, Đại ca đợi em tý, em đến ngay.

-Tao cho mày 10 phút.

-Em đang ở xa, 20 phút nữa em có mặt.

Tôi không để anh L nói thêm câu nào mà tắt máy ngay rồi chạy vào trong nhà tắm để rửa qua cái mặt.

-Thôi, anh phải đi rồi. Mai anh đến chơi với mày sau. -Thấy tôi chuẩn bị đi thì thằng An nũng nịu để tôi không đi.

-Ứ ừ, em muốn anh ở đây chơi với em cơ.

-Thôi cưng, cầm lấy tiền để mua kem này, (Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) giờ anh phải đi làm, mai anh qua chơi với cưng.

-Em không biết đâu. Hứxhứx.

-Thôi, nín đi, giờ anh phải đi làm thật mà.

-Anh đưa em đi làm cùng đi. Hứxhứx.

-Làm thế sao được. Hay cưng xin phép bố mẹ đi, nếu đồng ý thì anh cho đi.

-Vâng, để em đi xin phép.

-BỐ ƠI -Thằng này vừa chạy vừa nói. Nhìn 2 quả mông lắc lư của nó mà buồn cười thôi rồi.

-Cái gì?

-Bố cho con đi với anh Kún nhé.

-Đi đâu.

-Đi làm ạ.

-Dạ, giờ cháu phải đi làm mà nó cứ bắt cháu đưa đi chơi

-Thế cháu làm gì?

-Cháu làm phục vụ trong quán cafe ạ.

-Ừh, thế thì đưa em đi cẩn thận nha, nếu có điều kiện thì nó bưng bê cũng được.

-DẠ.

-Mà Linh đâu rồi bác.

-Nó cùng mẹ vào viện lấy thuốc rồi.

-HẢ, ai bệnh thế bác?

-À, Không có gì, cháu đi đi kẻo muộn.

-Vâng, cháu chào Bác, cháu đi ạ.

Tôi đành phải trở cái của nợ này theo tới quán anh L. Mà công nhận thằng này nói khoẻ thật, ngồi sau xe mà nói nhiều như chim hót ý.

-Đại ca. -Tôi chào anh L khi tới quán.

-Đại đại cái cmm. Mày biết mấy giờ rồi không? -Tôi ăn ngay một cái cốc từ anh L.

-Đại ca…a..a tha cho em. Hôm nay em có việc bận thật mà.

-Bận mà không báo cho tao một tiếng, đm. Mà đây là ai? -Anh L quay sang phía thằng An.

-À, đây là em Linh, hôm nay anh cho nó ngồi ké tý nhé.

-Rồi, mày cút mm đi.

Tôi đành phải lui vào làm việc để cho An với anh L chém gió. Xem ra thằng An chém gió cũng thành bão đấy chứ. Hầu được một cao thủ trong việc chém gió như anh L cũng là cả một vấn đề nan giải đấy.

-Hôm nay đi đâu mà đến muộn thế? -Mai hỏi tôi.

-Có chút việc bận thôi. Tý lại phải xin anh L về sớm.

-Ừh, mà sao buổi sáng cậu lại xin đổi chỗ thế, không thích ngồi với gái đẹp à?

-Thằng nào là thằng không thích ngồi với gái đẹp? Chẳng qua là có một số việc giữa tớ và Ngọc thôi.

-Cậu với Ngọc quen nhau à?

-Không những quen mà ngày xưa còn là đôi tri kỉ.

-Thế thì sướng quá còn gì.

-Haiz.. Ngày xưa khác, bây giờ khác.

-Thế giữa cậu và Ngọc có chuyện gì vậy?

-Không có gì đâu, làm việc đi. -Tôi lái câu chuyện sang hướng khác.

-Có việc gì thì nói cho mình nghe này. Mà dạo này cậu có liên lạc với Trang không?

-Không, cô ấy đổi số rồi. Yahoo thì nhắn tin không thấy trả lời. Từ khi cô ấy bay chẳng có cách nào để liên lạc cả. Haizz

-Ừh. Mà hôm qua tớ có nhận được mail từ Trang đấy.

-HẢ, Trang bảo gì? Nói cho tớ nghe đi.

-Thì Trang hỏi thăm sức khoẻ của cậu với mọi người. Trang còn nhờ tớ chăm sóc cậu, bla…bla…

-Haizzz.. Cám ơn nha. Thôi, tớ ra đây, có khách vào.

Tôi bước ra ngoài mà lòng buồn man mác. Nếu có một điều ước tôi sẽ ước thời gian quay trở lại để tôi có thể sửa sai. Công nhận là tình đầu là tình đắng và khó quên nhất.

Phải làm sao để quên đi hết những kí ức năm xưa.

Dù anh đã cố níu kéo bước em trong mưa.

Thôi thì ôm riêng mình anh…. Nỗi xót xa… Từ…. Đây

Chap 55

Dừng chân nơi đâu, từ

khi ánh mắt nhìn nhau

chẳng nói được gì.

Mình từng cùng nhau đi,

tìm niềm tim yêu, để

cho nước mắt thấm

vào từng.

Chặng đường dài nơi

em khóc.

Lặng thầm vương trên

mái tóc.

Phố vắng anh đưa em

đi quên bao chuyện

buồn

Chẳng liên quan nhưng

bài này đang hợp tâm

trạng lúc này của em.

Viết luyên thuyên tý

thôi

Thời gian cứ trôi qua 1

cách âm thầm, lặng lẽ.

Chẳng mấy chốc cũng

đã 6h. Tôi chạy ra xin

anh L về sớm.

-Đại…đại… ĐẠI… Ca.

-Sao, có gì nói nhanh, cứ

ấp a ấp úng.

-Tình hình là em có việc

bận nên xin đại ca cho

về sớm ạ.

-Đm, mày đi làm kiểu

đéo gì thế. 3h vào làm

6h xin về.

-Thì hôm nay em có

việc thật mà. Hôm nay

không cần tính công em

đâu. Cho em về sớm

nha anh L đẹp dzai.

-Rồi rồi, cút mợ mày đi.

Mà hôm sau nhớ mang

thằng cu này đến đây

nha. -Nói không cần tính

lương là thay đổi thái

độ ngay. Giống hệt

Quyết đại ca.

-Anh tha cho em nó, em

nó còn nhỏ. Để em giới

thiệu cho mấy anh cao

to đen hôi cho. Em tài

trợ luôn cho mấy can

dầu ăn.

-Đmm, cút.

-Không cần phải đuổi,

không đuổi thằng này

vẫn đi.

Tôi buông lời cay đắng

với anh L rồi té ngay

kẻo ăn vô ảnh cước từ

ông ý thì vỡ mồm. Cao

thủ karatedo sút thì

phải gọi là thốn đến tận

rốn. Tôi đèo thằng An

về nhà thì cũng đã gần

7h kém. Định té ngay

nhưng éo ngờ lại bị tóm

lại ăn cơm. Đen vờ lờ.

Hôm nay đang có hẹn

với anh T lên Moon chơi.

Không biết ông ý kiếm

đâu ra cái thẻ giảm giá

60% rủ quẩy. Nói đến

quẩy thì thèm. Lâu lắm

rồi không biết club là cái

quái gì.

Sau một hồi từ chối

nhưng không thành thế

là lại phải ngồi ăn cùng

gia đình Linh trong khi

anh L đang ngồi mong

mỏi tôi ở nhà.

-Cho cháu xin phép, nhà

cháu có chút việc. -Tôi

đánh nhanh thắng gọn

rồi rút luôn.

-Từ từ cháu, ngồi uống

nước đã.

-Thôi ạ, nhà cháu có

việc, giờ cháu phải về

gấp ạ.

-Thế cháu đi đường cẩn

thận nhé.

-Vâng ạ, cháu chào các

bác ạ.

-Cậu đi cẩn thận. -Linh

nói.

-Mai anh nhớ xuống

chơi với em nha nha

nha!! -Thằng An nhõng

nhẽo.

-Cám ơn cậu. Mai rảnh

thì anh xuống.

Sau khi chào hỏi mọi

người xong xuôi thì tôi

phóng xe về. Phóng đi

đường Tam Trinh mà

cứ đóng lên 80. Công

nhận ngày ấy trẻ trâu

thật. Về đến nhà mới

có 8h20. Chạy lên phòng

tắm rửa một cách

nhanh nhất có thể rồi

thay quần áo, xịt thêm

tý boos cho nó thơm rồi

xuống nhà đợi anh T

đến đón. May là vẫn kịp

không thì mất xác với

đại ca T rồi. 9h thì anh T

cũng tới đón tôi, lâu lắm

rồi không đi chơi tối,

dạo này làm con ngoan

trò giỏi, cháu ngoan Bác

Hồ.

Tiếng nhạc rập rình,

tiếng gào rú của những

thanh niên, đó là những

gì tôi có thể tả khi đừng

bên ngoài cái cổng moon

club.

-Mày có vào không hay

đứng ngoài xem.

-Đến đây xong đứng

ngoài ngắm đường à

anh?

-Thế thì vào.

Tôi với anh T bước vào

chiếc bàn mà anh T đã

đặt trước như 2 vị

thần. Vừa đặt được cái

mông xuống ghế thì có

2 em phục vụ xinh tươi,

váy dài khoảng 20cm

tiến đến chỗ tôi với anh

T rồi đưa cái menu ra

cho chúng tôi gọi đồ

uống.

-2 anh uống gì ạ?

-Cho anh một chivas 12.

1 đĩa hoa quả, một

shisha nguyên chất.

-Vâng, anh có gọi gì nữa

không ạ?

-À, cho thêm 1 bò húc

nhé.

-Vâng ạ.

Sau khi 2 em phục vụ đi

vào thì anh T hỏi tôi.

-Mày sao thế? Sao đến

đây còn gọi bò húc.

-Hôm nay em hơi mệt

nên uống bò húc cho nó

khoẻ.

-Thôi, tùy mày vậy….

Tôi ngồi ngắm mấy em

khủng long đang tưng

bừng trên sàn mà nước

dãi không thể không

chảy. Phải gọi là toàn

cháu bà Tưng mông to

boobs cũng to. Nhìn mà

chỉ muốn mua áo

pizama kẻ dọc mặc đi

nghỉ mát free thôi.

Ngồi một lúc thì 2 em

phục vụ lúc nãy mang

nước ra. Không biết ông

T bắt chuyện thế quái

nào đã mời được 1 em

xinh tươi lên sàn rồi.

Con gái bây giờ đúng

là…….

-Anh, làm quen tý chứ.

-1 em gái xinh tươi,

quần ngắn 20cm, áo hở

hết cả rốn ra bắt

chuyện với tôi.

-Ừh, chào em. Em tên

gì? -Đang chán nên kiếm

người nói chuyện cho

đỡ buồn. Ông T thì

đang trên sàn bỏ mặc

một mình tôi.

-Em tên Nhi, còn anh?

-Anh tên Kún.

-Thế em bao nhiêu tuổi.

-Em 18, còn anh? -Đậu

má, nó hơn mình một

tuổi.

-Anh 19. Hơn em một

tuổi rồi. -Em phải chém

19 không bị gọi là em thì

nhục.

-Hihi, mà sao anh đến

đây có một mình vậy?

-À, Anh đến với ông

anh, ông ý đang trên

sàn. À em uống nước,

uống rượu hay bò húc.

-Anh cho em tý rượu.

-Này em, mà em đến

một mình à?

-Cám ơn anh, em đến

một mình thôi ạ.

-Ừh. Con gái như em mà

vào đây không sợ à?

-Có gì đâu mà sợ anh.

Anh có muốn thư giãn

không?

-Thư giãn gì hả em?

-Cái này này. -Nhi móc

trong túi quần ra 1 gói

thuốc nhỏ. Theo tôi

được biết thì đó là

thuốc lắc, ngày xưa ông

T có cho tôi nhìn và cấm

tôi sử dụng.

-Thôi, anh không có

hứng dùng mấy cái đó,

em dùng đi.

-Sao anh ngoan thế?

-Ngoan bình thường

thôi em.

-Thế đêm nay có muốn

đi chơi với em không?

-Đi chơi đêm á, chắc

không được rồi, mai

anh phải đi học.

-Anh học trường gì thế?

-Anh học ktqd. -Ngày ấy

chém mà không ngờ

sau này mình lại thi đỗ.

Công nhận là học tài thi

phận thật.

-Eo ơi, anh giỏi thế.

-Bình thường thôi em ạ.

-Thế đêm nay đi chơi

với em nha, đảm bảo là

anh sẽ lên tiên. -Con gái

bây giờ thật là vãi lúa.

Mới gặp nhau chưa

được 1h đã rủ đi chơi

đêm.

-Để bữa khác đi em,

hôm nay không được

rồi.

-Vâng, chán nhỉ. Mình lên

sàn chơi chứ anh.

-Ok…

Tôi với nhỏ Nhi lên sàn

quẩy, nhìn nhỏ nhẩy thì

tôi đoán nhỏ này rất

hay đi bar, nhỏ nhẩy rất

là điêu nghệ.

Tôi với anh T chơi đến

11h30 thì về. Trước khi

về thì nhỏ Nhi có hỏi xin

số tôi nhưng tôi bảo là

mới mất điện thoại nên

thôi. Cho làm gì cái loại

con gái như thế, chỉ

quen biết xã giao thôi

chứ bảo chơi với tôi thì

đừng có mơ.

Vừa về đến nhà thì tôi

đã tìm đến chiếc

giường yêu quý của

mình để yên giấc ngàn

thu. À nhầm yên giấc

nồng thôi, ngàn thu thì

giờ không có theard này

rồi.

Reng…reng…reng. -Vâng,

lại là tiếng chuông báo

thức thần thánh phá

giấc nồng của tôi, đậu

má nhà nó chứ.

Thôi thì dù muốn dù

không nhưng một khi

tôi đã bị đánh thức rồi

thì rất khó để ngủ lại.

Thôi thì dậy tập thể dục

ngắm mấy em khủng

long như mọi ngày thôi.

Mà thế đéo nào bọn

khủng long đếu biết ăn

gì mà khủng thế. Hôm

nào phải hỏi bí quyết ăn

uống của các em khủng

long để về nuôi gấu mới

được.

Sau khi làm xong mọi

việc như mọi ngày bình

thường thì tôi phóng xe

đến trường. Trên

đường đi có đi ngang

qua một quán xôi xéo

thì có tiện rẽ vào mua 2

gói. Một gói cho Thảo,

một gói cho tôi. Người

ta hôm qua cho mình ăn

xôi thịt 10k thì hôm nay

phải biết đường mua

trả gói xôi xéo 7k chứ.

Tính đi tính lại vẫn còn

lãi 3k cơ mà.

Tôi bước vào lớp với

dáng vẻ hiên ngang như

1 vị thần mà thế đéo

nào vừa đi vào lớp

được 2 bước thì tý là

ăn ngay cái dép tổ ong

ngàn lỗ từ thằng ôn

Hoàng.

-Mày đi đứng cẩn thận

tao nhờ, dặt dẹo như

con gái, nhìn ngứa mắt

vờ lờ. -Em nhận ra một

điều là chỉ có những

thằng bạn thân mới

giám nói mình như thế.

Chuẩn thì

-Kệ cm bố, có ảnh

hưởng đến tiền ăn sáng

của mày không?

-Cút mm đi, ngứa mắt

bố.

-Này thì ngứa. -Tôi tiến

lại gần cho thằng ôn này

một cốc.

-Đm, sao cốc bố.

-Ai bảo mày bảo bố

ngứa mắt.

-Thôi, tao đéo chấp

thằng đàn bà.

-Này thì đàn bà. -Tôi

cho nó thêm một cốc

nữa.

-Đại ca em đùa thôi má,

anh bớt nóng. -Biết là

lợi thế đang thuộc về

tôi lên thằng này

chuyển sang chế độ cầu

hoà.

-Đmm, cút mợ mày đi.

-Sao mày ăn gì mà ăn

lắm thế, ăn tận 2 hộp

xôi.

-Tao mua cho cái Thảo,

có sao không?

-À không, hìhì, đại ca lại

đổi mục tiêu sang bí

thư à?

-Nghĩa là sao? Tao đéo

hiểu.

-Là đại ca đang tán bí

thư à?

-Ăn nói linh tinh. -Thằng

ôn này ăn thêm 1 cái

cốc nữa. Quá đen cho

đội bán kem.

-Không phải thì thôi.

Làm gì mà căng.

Tôi mặc kệ thằng ôn

Hoàng mà về chỗ xử lý

hộp xôi của mình. Một

lúc sao thì Ngọc đến,

nhìn tôi một mình mà có

tận 2 hộp xôi trên bàn

thì ánh mặt Ngọc

thoáng ngạc nhiên định

hỏi cái gì đó nhưng lại

thôi. Và rồi cuối cùng

nhỏ Thảo cũng đã đến.

Vừa thấy nhỏ Thảo là

tôi chạy ra đưa cho

Thảo hộp xôi trong ánh

mắt ngạc cmn nhiên của

mọi người.

-Cái gì đây?

-Thì hôm qua cậu mua

xôi cho tớ rồi, thì hôm

nay tớ mua cho cậu.

-Sao không nói sớm, tớ

lại mua 2 hộp xôi rồi .

-Hả, con lợn gợi tình.

Sao cậu lại mua 2 hộp.

-Tại cậu không nhắn tin

bảo tớ chứ.

-Thôi, đành nào thì mua

cũng đã mua rồi, giờ

tính sao đây?

-Để tớ mang đi cho 2

hộp xôi này, hộp của cậu

thì tớ ăn.

-À ừ, tùy cậu. Để tớ

xuống căngtin mua hộp

sữa.

-Ừh.

Tôi chạy xuống căng tin

mua một dây sữa fami

lên để mời mọi người,

dù sao cũng mới lãnh

lương. (Em có ý đồ cả

đấy)

-Cậu uống sữa cho xinh

gái và sớm khỏi bệnh

này (em troll, bệnh thần

kinh đó nha ). -Tôi mời

Thảo.

-Cám ơn nha.

-Uống sữa cho đẹp da

này. -Tôi mời Mai.

-Uầy, anh Kún nhà ta

không biết hôm nay có

nhặt được vàng hay

không mà hào phóng

thế.

-Tóm lại có uống không?

-Có, hìhì. -Tôi đưa cho

Mai một hộp rồi xuống

mời Xu.

-Uống sữa cho xinh gái

em.

-Em cám ơn.

-Đm 2 thằng chó, ra lấy

sữa mà đớp này. -Tôi

nói với thằng ôn Hoàng

với Hải

-Uầy, chúng em cám ơn

đại ca.

Kết quả là một dây sữa

6 hộp giờ còn lại một

hộp cho tôi. Vừa về chỗ

ngồi chưa kịp uống hộp

sữa thì thấy mặt Ngọc

tái mép. Tôi giật mình

sờ lên chán Ngọc.

-Mày sao thế? -Tôi nói,

đây là cách xưng hô từ

ngày xưa rồi.

-Tao không sao, chỉ hơi

mệt thôi.

-Uống hộp sữa này,

sáng giờ ăn gì chưa? –

Tôi cắm ống hút vào để

cho Ngọc hút.

Ngọc không nói gì chỉ lắc

đầu.

-Hả, sao không ăn?

-Tao quên không mang

tiền .

Nhanh như cắt tôi đưa

Ngọc xuống phòng y tế

nhưng có vẻ Ngọc đã

mệt lắm rồi. Hình như

Ngọc cả ngày hôm qua

không ăn chứ không

phải sáng không ăn, nếu

sáng không ăn thì làm gì

đến mức như thế này.

Không thể lãng phí thêm

một phút giây nào nữa,

tôi ra cõng Ngọc xuống

phòng y tế, mọi người

nhìn mà cứ mắt chữ O

mồm chữ A. Ngày xưa

có cõng Ngọc nhiều

nhưng bây giờ cõng

Ngọc có cảm giác thế

nào ý. Trên nưng thì có

cảm giác như có cái gì

nhô lên chọc vào lưng

mình ý, cảm giác lạ lạ.

Chap 56

Sau khi đưa được Ngọc xuống phòng y tế thì tôi chạy ra ngoài cổng mua ít cháo. Trước khi ra ngoài cổng còn bị mấy thằng thanh niên xúc cứt, à nhầm, thanh niên xung kích chặn đầu hỏi.

-Đi đâu đây?

-Đi mua cháo cho bạn em bị ốm đang nằm trong phòng y tế ạ.

-Anh có biết đây là trường học hay không mà muốn ra thì ra muốn vào thì vào. -Nghe cái giọng hống hách chỉ muốn tặng ngay nó một “TẢ XUNG HỮU ĐỘT” vào mồm thôi.

-Thôi thì em đang có việc, anh cho em ra với.

-Muốn ra thì đưa đây. -Thằng ôn này vừa nói vừa chìa tay ra.

-Đưa gì hả anh?

-Mày ngu bẩm sinh hay ngu có đào tạo thế? Đưa tiền đây thì tao cho ra ngoài. -Đm nhà nó. Ngay cả trong trường học cũng có lạm dụng chức vụ thế này thì Việt Nam bao giờ mới khá nên được. Haizz. Dù không muốn nhưng tôi vẫn phải rút ví ra đưa cho thằng ôn đấy 10k. Tuy không phải số tiền lớn nhưng tôi cảm thấy cay cú lắm, thù nãy nhất định sẽ trả.

-Tốt, giờ chú em lượn đi cho nước nó trong.

Sau câu nói của thằng ôn kia thì tôi chạy ra ngoài trường mua cho Ngọc một hộp cháo gà. Sau khi mua xong thì tôi phóng thẳng vào phòng y tế.

-Mày ngồi dậy ăn cháo.

-Cám ơn mày.

-Thôi, để đấy tao đút cho.

-Thôi, tao tự làm được.

-Tao bảo mà cứ ngồi yên đi.

Tôi ngồi đút cháo cho Ngọc mà Ngọc chẳng dám ho he câu gì, chỉ ngoan ngoãn ăn hết hộp cháo.

-Rồi, mày nằm nghỉ đi.

-Cám ơn mày.

-Ơn nghĩ cái đéo gì, tao nợ mày một lời xin lỗi.

-Người cần xin lỗi là tao, đáng ra ngày xưa tao không nên….

-Thôi, mọi chuyện qua rồi, giờ mày nghỉ đi, (Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) đừng suy nghĩ linh tinh nữa.

-Ừh, vậy tao nghỉ chút đây.

Sau khi Ngọc nằm nghỉ thì tôi chạy ra hỏi cô y tá.

-Bạn ấy có sao không cô?

-Không sao đâu, chỉ là đuối sức do đói quá thôi, nằm nghỉ một lúc là khoẻ giờ.

-Vâng, cám ơn cô ạ.

-Không có gì, đây là nghĩa vụ của cô mà.

Tôi chào cô y tá rồi đi thẳng lên lớp. Tiết đầu chủ nhiệm lên không dám bùng, nếu là tiết mấy môn phụ thì xác cmn định là chỗ tôi sẽ không có bóng dáng đẹp trai của ai đó nữa.

-Em thưa cô, em vào lớp ạ.

-Anh đi đâu mà giờ này mới lên hả? Cậu có biết là vì anh mà lớp bị trừ điểm thi đua không? -Bệnh thành tích vcc.

-Ơ, em đưa bạn Ngọc xuống phòng y tế ạ, bạn ý bị ốm.

-Thôi được rồi, vào lớp nhanh.

-Vâng ạ.

Tôi bước vào lớp trong ánh mắt ngưỡm mộ của bọn con gái, và vô số ánh mắt gato của mấy thằng con trai.

-Ê cu, thế nào rồi. -Vừa đặt được cái bàn toạ xuống ghế là thằng ôn Hoàng hỏi ngay.

-Thế nào là thế nào?

-Đm, mày ngu bẩm sinh hay ngu có đào tạo thế? Nhỏ Ngọc thế nào rồi?

-Mệt vì đói, tao mới mua cháo cho ăn rồi, giờ đang ngủ dưới phòng y tế.

-Đm, sướng vờ lờ, tao cũng muốn ngủ.

-Ra đây tao đập cho một trận rồi xuống phòng ý tế ngủ.

-Ấy, em đùa thôi mà, làm gì mà căng.

-2 anh kia mất trật tự, đứng lên cho tôi. -Vâng, cô chủ nhiệm nhắm thẳng vào gương mặt đẹp dzai của tôi và bộ mặt Chí Phèo của thằng Hoàng mà nói.

-Đậu má, Đen vờ lờ. -Tôi lẩm bẩm.

-Anh HA, Anh nói gì thế?

-Dạ, em có nói gì đâu, tai cố thế nào chứ. -Vâng, rất học sinh, phải chối bằng được.

-Anh giỏi, ra ngoài đứng cho tôi, về nhà làm bản tường trình lấy chữ kí phụ huynh.

-Em có làm gì đâu? -Tôi cãi lại.

-Mất trật tự trong giờ, vô lễ với giáo viên.

-Haizzz. -Thôi thì phải chấp nhận số phận quá nhọ của mình thôi. Trong lớp học luôn luôn có 2 quy định. Một là “giáo viên luôn đúng”, hai là “nếu sai đem lại điều một”. Xã hội thật là bất công, “ông trời ơi! Con muốn học cô giáo Thảo”

Sau câu nói như sét đánh của cô chủ nhiệm thì thì tôi đành phải ngậm ngùi ra đi trong sự tiếc thương của gia đình (em đùa thôi). Đời quả là bất công mà, người tốt sao lại khổ như vậy. haizz

Mà suy đi tính lại thì tất cả đều là do thằng cờ hó Hoàng, nếu nó không bắt chuyện với tôi thì tôi đâu bị đuổi ra khỏi lớp, đm con chó, tý bố cắt giống của mày.

Thôi thì đuổi cũng đã đuổi rồi, giờ xin vào lớp thì chắc đéo gì đã được vào. Thôi thì cứ xuống phòng ý tế ngồi điều hoà cho nó mát, nhân tiện ngồi chém gió với cô y tá “BÀ TƯNG” luôn.

-Sao giờ này không học mà xuống đây làm gì?

-Em cảm thấy hơi đau đầu nên xuống nghỉ lúc. -Phải chém gió không thì bảo là bị đuổi ra khỏi lớp thì nhục, quá nhục.

-Đau đoạn nào thế?

-Ở 2 bên thái dương ạ.

-Em đau lâu chưa?

-Tiền sử có bệnh gì không?

-Em thì khoẻ từ bé, chỉ mắc mỗi bệng giang mai. (Em đùa thôi)

-Em nói thật hay đùa thế?

-Cô nghĩ em nói thật. (Ngày xưa hay trốn tiết xuống đây nên nói chuyện với cô y tá rất chi là bá đạo)

-Sao, hôm nay lại trốn tiết à? Lần này cô không bao che cho đâu.

-Ặc, sao cô cứ nghĩ em như thế, chẳng qua là cô chủ nhiệm cho em ra ngoài thôi, hìhì.

-Thôi đi ông tướng, bị đuổi ra khỏi lớp thì cứ nhận đi, cứ phải lý do lý chấu. Mà cái bạn kia lớp em à?

-Vâng. Mới chuyển về cô ạ, ngồi cạnh em luôn.

-Thế còn con bé Trang đâu?

-Chuyển trường rồi chị ơi. Haizz. -Tôi nói giọng chán nản.

-……..

-Không nói chuyện này nữa, hôm nay cô có gì ngon cho em ăn với?

-Em nghĩ đây là phòng y tế hay cái căng tin?

-Cái căng tin free, à em nhầm, phòng y tế.

-Giỏi. Lên lớp nhanh không tôi báo giám thị giờ.

-Ều.

-Có lên không?

-Lên thì lên, làm gì mà căng. À mà không được, em ở đây để nói cho cô một tin vui, cô có muốn nghe không?

-Có gì nói nhanh đi.

-Trưa nay cô có rảnh không?

-Có, làm sao?

-Em định mời cô đi ăn trưa, coi như là em cám ơn thời gian qua cô đã nhiệt tình bao che cho em trốn tiết ạ.

-Thôi khỏi, sợ ăn xong lại vô bệnh viện nằm thì khổ.

-Có cái anh đẹp dzai hôm nọ đi với em ý, cô có đi không?

-Hả, thật hả, có, có, có đi. -Vừa nghe có zai đẹp là đồng ý ngay.

-Thế thì cho em yên vị dưới này nhé. Hìhì.

-Được rồi. Vào giường nằm đi, không giám thị đi qua thì chết.

-Vâng ạ, cám ơn cô.

-Mà nhìn con bé này cũng xinh đấy chứ.

-Xinh thì cũng xinh, nhưng sao xinh bằng cô.

-Thôi đi ông tướng. Nghỉ hè năm nay có gì hay kể cô nghe nào.

-Em chẳng có gì hay, toàn chuyện buồn thôi.

-Buồn thì cứ kể đi.

Tình hình là tôi kể chuyện của tôi cho cô y tá biết, nghe xong cô cũng buồn cho tôi, thôi thì hãy học cách chấp nhận sự thật.

-Trang là ai vậy? -Đúng lúc này Ngọc tỉnh dậy.

-Hả, sao hỏi thế? -Tôi hơi ngạc nhiên.

-Thì tao tỉnh từ vừa nãy, nghe toàn bộ câu chuyện của mày rồi.

-Đậu..

-Nói cho tao xem Trang là đứa nào mà khiến mày buồn như vậy.

-Một người bạn thôi, mày bận tâm làm gì, nghỉ đi, tao hơi mệt nên ngủ đây.

-Mày đi học hay đi chơi vậy?

-Tao mệt thì tao ngủ, ai cấm được tao.

-Hết thuốc chữa.

-Kệ tao, liên quan đến tiền ăn sáng của mày không?

-Chẳng kệ mày.

-Có công chăm sóc người ốm mà đến khi người ốm khoẻ lại thế này đây. Haizz.

-Ngày xưa đứa nào ốm bắt tao đi bộ giữa trưa mua kẹo nhỉ, mua xong thì chẳng có một câu cảm ơn.

-Ngày ấy khác, bây giờ khác.

Tôi chẳng thèm nói câu gì nữa mà giả vờ ngủ, mà hình như hôm qua thiếu ngủ nên bây giờ giả vờ ngủ một lúc thành ngủ cmn thật.

-Dậy…dậy. -Tôi tỉnh dậy bởi tiếng gọi, nhưng quan trọng hơn là mùi thôi thối, hình như là mùi bi tất thối.

-Hụ hụ, đứa đéo nào để cái bi tất thối ở mũi tao đây, hụ hụ. -Sau màn ho sặc sụa của tôi là tràng cười của đám bạn cờ hó.

-Cho chừa cái tội bùng học xuống đây ngủ à. Haha. -Giọng thằng Hoàng.

-Hihi, nhìn mặt anh Kún kìa, buồn cười quá. -Giọng Xu.

-Ngu thì chết. -Thằng Hải nói.

-Đm 2 thằng cờ hó, tao giết chúng mày.

Vâng, không có cái ngu nào bằng cái ngu ngủ trong khi đám bạn còn thức, bọn nó có thể đắp chiếu cho mình, hay chụp anh nude của mình rồi đăng tin bán Ass…. thanh niên bây giờ manh động lắm. Tốt nhất là không nên ngủ khi đám bạn mình còn thức.

Sau đó là màn “Tom and Jenny” giữa chúng tôi. Tôi là người đuổi, bọn nó là người chạy và kết quả là Tom không bao giờ ăn thịt được Jenny.

-2 Con chó đứng lại cho bố xem. -Tôi đã đuổi được 2 thằng ôn này lên được lớp.

-Ngu gì đứng lại cho mày thịt.

-Đm 2 con chó. -Tôi rút đôi tổ ong ngàn lỗ mua ở hàng bán than tổ ong sáng hôm qua ra phi thẳng vào mặt chúng nó. Ám khí của tôi mang một lượng Chakra khủng lồ ngang với bom vĩ thú củ thập vĩ (chỉ có các thánh manga naruto mới hiểu  ). Nhưng đời đếu như mơ, sau bao năm tập luyện phi ám khí thì cuối cùng phi vẫn miss thế mới cay. Chiếc tổ ong mất qũy đạo bay về hướng 1 người con gái

Người con gái đó không ai khác chính là bạn bí thư. Haizz, không biết chúng tôi có duyên với ám khí không nữa…..

-A….

-Mình không cố ý, mình xin lỗi… -Nhanh như cắt, tôi chạy đến chỗ Thảo.

-Đau, hứxhứx….

-Mình xin lỗi, để mình đưa cậu xuống phòng y tế.

-Hứxhứx.

Thế là tôi đành phải đưa Thảo xuống phòng y tế. Một ngày đưa 2 người con gái xuống phòng y tế, số tôi thật là vãi….

Chap 57

Vừa bước xuống phòng y tế thì cô y tá chạy ra chỗ Thảo hỏi ngay.

-Em làm sao đây?

-Dạ, bị thằng bạn em ném dép vào đầu ạ. -Sau khi nghe tôi nói thì Thảo lườm tôi với ánh mắt “tý mày chết với bà”

-Đưa bạn vào đây để cô xem nào.

Tôi đưa Thảo vào rồi té ngay lên lớp, ở lại sợ không còn xác.

-Chào mừng anh HA, Cao thủ ném dép trở về. -Thằng Hoàng thấy tôi vào lớp là troll luôn.

-Con chó, bố giết mày.

Như kịch bản thì lại là màn đuổi nhau nhưng lần này tôi không đuổi nó mà là đuổi Xu. (Anh biết điểm yếu của chú mà)

-Anh định làm gì em thế? -Xu hoảng hốt khi tôi đến gần với vẻ mặt rất rất đểu. Và một lần nữa thằng ôn Hoàng lại bị mắc bẫy.

-Đm thằng đàn bà, có giỏi bắt bố mày đi này.

-Kệ cm bố. Dù sao Xu cũng có phần. XU NHỈ?

-Em…em….

-Bố giết mày, con chó. -Thằng Hoàng lao đến chỗ tôi như vũ bão, theo như kịch bản thì nó sẽ đập tôi một trận để giải cứu Xu như kiểu Chí Phèo giải cứu Thị Nở. Nhưng sự thật là.

-Anh Kún đẹp dzai, em xin lỗi ạ. Mong anh tha cho chúng em ạ. -Sự thật luôn mất lòng mà.

-Được thôi. Đưa 50k tiền thuốc men đây thì anh tha cho.

-ĐM, MÀY ĐỊNH GIẾT NGƯỜI À?

-Tao không quan tâm. Tóm lại là đưa tiền thì sống, chống lại thì chết. Nên nhớ anh còn bức ảnh đôi tình nhân đấy.

-Thôi anh, bớt nóng ạ. Em đưa ạ. -Nhắc đến bức ảnh đôi tình nhân là thằng ôn Hoàng sợ ngay. Mình phục mình thật

-Đưa tiền đây, không nói nhiều.

-Nhưng anh có thể cho em xem bức ảnh kia được không ạ.

-Ok, cứ đưa tiền đây rồi anh cho xem.

-Đây ạ. -Thằng Hoàng rút từ trong ví ra tờ 100k mới cứng đưa cho tôi.

-Tốt, giờ chú xem thoải con gà mái đi. Nên nhớ là anh đã save trong lap của anh rồi.

-Đm con chó. Giả bố 50k.

-50k nào?

-Bố vừa đưa mày 100k. Mày bảo đưa 50k thôi. Giả bố 50k.

-50k tiền viện phí. Còn 50k tiền sử dụng điện thoại tao. Tổng 100k, làm gì còn tiền thừa cho chú.

-Cái đm thằng chó. Tiền ăn sáng cả tuần của bố đấy.

-HAHA, Cái tội chơi ngu.

-Lần sau đừng mơ bố đưa mày tiền.

-Lần sau hãy tính. Cô vào rồi kia, tao té đây.

-Con chó nhớ mặt bố.

Sau quả cướp tiền công khai thì thằng ôn Hoàng có vẻ akay rõ ra mặt. Nghĩ lại thì mình cũng chơi hơi ác nhưng sau này nó cho tôi một vố đau bằng 10 thế này.

-Em thưa cô em vào lớp. -Đang ngồi chăm chú nghe giảng môn Anh trong tình trạng chui tai này lọt tai kia thì giọng nói quen thuộc vang nên. Đó không ai khác chính là Ngọc với Thảo. Thôi xong tôi rồi. (R.i.p Kún)

-Ừ, em vào đi. -Sau câu nói của cô anh thì Thảo với Ngọc vào lớp.

-Em là ai? -Cô Anh quanh sang phía Ngọc khi Ngọc bước vào lớp.

-Dạ, em là học sinh mới ạ.

-Học sinh mới sao còn lên lớp muộn.

-Dạ, em bị mệt ở dưới phòng y tế ạ.

-Vậy sao? Thế giờ hết mệt rồi đúng không? -Có vẻ cô anh không thích Ngọc cho lắm. Phải chăng là do mái tóc màu hạt dẻ kia.

-Dạ, em cũng đỡ rồi ạ.

-Tốt. Em đọc và dịch đoạn văn trên bảng cho cô.

-Dạ. Qwety69xxx…..

Giờ mới để ý là cô Anh đã viết trên bảng một đống ngôn từ mà tôi chẳng hiểu cái quái gì. Nhưng theo ý kiến cũ Xu thì đoạn văn khá dài, phải là người nắm chắc kiến thức thì mới đọc và dịch được. Nếu là em thì chắc chắc 96,69% là em sẽ ăn con ngỗng hoặc là cái tên đẹp đẽ của mình được ngồi trong chiếc sổ tử thần của đời học sinh “sổ ghi đầu bài”. Lúc đầu thì em cứ tưởng là Ngọc không làm được bài nhưng đời đếu như mơ. Ngọc chém gió bay lóc nhà với cô dậy Anh làm cả lớp ngạc cmn nhiên và vô số thành phần kiểu “vịt nghe sấm” như em

-Tốt, em có thể về chỗ.

-Vâng ạ. -Ngọc bước về chỗ trong ánh mắt thán phục của rất nhiều người vì cô dạy Anh lớp tôi nổi tiếng mà hôm nay lại cho Ngọc qua cửa một cách dễ dàng như thế thì quả là một điều bất ngờ mà.

-Mà em tên là gì?

-Cao Thị Hồng Ngọc ạ.

-Tôi muốn lớp ta học tập cách phát âm của bạn Ngọc. Rất giống người bản xứ và kiến thức của bạn rất vững.

-Mày giỏi Anh thế?

-Cũng bình thường thôi. Mày không nhờ ngày xưa tao đi học thêm nhiều à?

-Tao nhớ ngày xưa đi với mày mấy buổi xong rồi nghỉ vì đếch hiểu cái quái gì nên thành ra tao bây giờ ngu Anh lắm.

-Ai bảo mày thích ngồi nhà xem phim cơ.

-Mà tao xin lỗi mày.

-Về việc gì?

-Việc hồi năm lớp 6 ý. Tao xin lỗi.

-Cái việc đó tao quên lâu rồi. (Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Mà người xin lỗi phải là tao mới đúng. Mà cái gì qua rồi thì cứ để nó qua đi, nhắc lại làm gì.

-Ừh, thế làm bạn nhé.

-Ok, tao và mày là thanh mai trúc mã mà.

-Thanh mai cái đéo gì. Dẹp, dẹp, dẹp hết cho tao.

-Đùa tý cho vui thôi. Làm gì mà căng.

-Bố mẹ mày dạo này khoẻ không?

-Bình thường.

-Thế báo vớ mẹ mày hôm nào cho tao qua ăn chực nhé.

-Cứ thoải mái. Bạn bè tao lấy rẻ 50k một bữa.

-Đậu. Thế mà kêu thanh mai trúc mã. Xin một bữa cơm cũng không cho.

-Thời buổi bây giờ cái gì cũng phải đánh vào kinh tế mày ạ.

-Thôi. Tao đéo cần. Thích thì 50k ra quán ăn còn có miếng thịt, chứ ăn nhà mày sợ rau còn chẳng có mà ăn.

-Không ăn thì next.

-Làm gì mà căng.

Thế là tôi được yên bình đến hết tiết học cuối cùng. Cứ tưởng thoát nạn nên vừa trống tan học phát là 3 chân 4 cẳng chạy ra khỏi lớp ngay. Nhưng đếu ai ngờ vừa chạy được mấy bước chân thì bị tóm cổ lại. Lần này r.i.p thật sự rồi.

-Định chuồn đi đâu? -Giọng nói của bạn Thảo vang lên.

-Hìhì, em buồn đi vệ sinh ạ.

-Thế à, chú đi vệ sinh xong rồi chuồn thì chị biết làm sao đây.

-Có gì từ từ nói. Hìhì.

-Đập chết mẹ nó đi. -Thằng ôn Hoàng thêm dầu vào lửa.

-Im cmn mồm vào nếu không muốn tao cho cả trường xem ảnh.

-Đm…. -Nhắc đến ảnh là thằng ôn này ngậm mồm vào đi.

-Hìhì, chị Thảo tha cho em nhé. Em xin lỗi ạ.

-Tha à, chú tặng chị một cái dép theo đường hàng không thì chị cũng phải tặng lại chứ. Có qua có lại mới toại lòng nhau mà. Chị rất hào phóng lên tặng chú cả đôi luôn.

Và rồi cái gì đến cũng phải đến, Thảo rút 2 đôi giầy búp bê thần cmn thánh của mình ra mà phi thẳng vào người tôi. May là có dùng “kem chống nhục” không thì nhảy lầu tự tử rồi.

Chap 58

Sau màn đồ sát của Thảo thì giờ đây tôi đã thân tàn ma dại nhưng vẫn chưa xong cuộc tra tấn. Sau khi hả hê với màn tra tấn thể xác thì giờ đây tôi bị tra tấn vào phần kinh tế. Đời đen đến thế là cùng.

-Khôn hồn thì mời chị đây một bữa thì chị tha cho. Không thì chú cứ ăn hành dài dài.

-Vâng ạ…. -Tôi chẳng còn cách mào khác. Nếu không đồng ý chắc ăn hành dài dài như Thảo nói thật.

-Tốt. Chiều nay 6h 9p qua đón chị đi ăn pizza.

-Đm, đen vl. -Tôi lẩm bẩm.

-Sao không đồng ý à?

-Rồi. Chiều nay tôi qua đón. Giờ thì bye. -Chào xong là tôi 3 chân 4 cẳng té luôn.

Tôi chạy qua phòng y tế mà quên mất cuộc hẹn với cô “Tưng”.

-Thằng kia. -Cô y tá gọi tôi khi tôi đi qua.

-Dạ. -Tôi phanh gấp, tý là “răng đi lợi ở lại”

-Đi đâu mà như ma đuổi thế?

-Em….em…. Đi về ạ…. -Tôi vừa nói vừa thở.

-Thế quên vụ anh đẹp zai rồi à?

-À chết, em quên. Giờ cô ra lấy xe đi, em đợi cô ngoài cổng.

-Mà em đi xe gì?

-Máy. Em đi trước đây không thì không còn xác đâu…. -Vừa nói hết câu là tôi lại chạy như Master Yi bật uti.

-Này…..

Tôi chẳng thèm quay lại mà chạy ra lấy xe. Sau khi đội mũ và đeo khẩu trang vào thì tôi phóng xe ra góc khuất đợi cô y tá. Nhìn tôi lúc này như kiểu Kakashi đội thêm cái mũ của Kage ý.

-Đm thằng này, mày tránh đường cho bố đi không? -1 thánh trẩu thấy tôi đứng bên đường nên to mồm.

-Sao? -Tôi trả lời rất điềm đạm và không quên kéo cái khẩu trang xuống.

-Bố bảo tránh đường cho bố đi cơ mà.

-Đường còn rộng sao mày cứ phải chen vào chỗ này. Muốn clg?

-Chú cũng cứng đấy, đéo nói nhiều. Đưa hết tiền trên người đây thì bố tha, không thì mày nhìn sang quán nước. -Thằng này nói vừa hếch cái mặt sang quán trà đá vỉa hè đang có 4 5 anh ngồi đó.

-Bố đéo đưa đấy? Có sao không?

-Thanh niên cứng. Này thì cứng. -Nó đấm tôi một phát vào mặt nhưng tôi cũng tiện chân cho nó một đạp vào bụng làm nó ngã ra xa mấy mét. Nhân tiện tôi mở cốp lấy con tông máu 60 với con quắm ra. (Hôm nọ có đi cùng ông T, quên chưa cất). Bây giờ tôi tay phải cầm tông máu, tay trái cầm quắm nhìn chất thôi rồi.

-Mày cứng quá. -Vừa nói tôi vừa cho nó 1 phát vào đầu. Thấy đồng đội bị đánh nên bọn ngồi quán nước nhảy ra ứng cứu nhưng thấy tôi có đồ nên bọn nó hơi rén.

-Vào đây bố cân hết. -Đếu hiểu sao hôm nay ngáo vãi. Chắc là do ức chế bị phụ nữ đánh

-Đmm, có giỏi bỏ đồ xuống.

-Bọn mày đéo thấy nhục khi 5 6 thằng đánh 1 thằng à?

-Giỏi vào đây. -Chúng nó thách tôi.

-Tưởng bố ngại chúng mày chắc. -Tôi lao vào đập chúng nó như phim chưởng. Nhưng rồi tôi bị một thằng sút bay mất con quắm. Giời chỉ còn mỗi con tông máu trên tay, trên người cũng đã có kha khá vết thương, nói chung là tôi đang thất thế. Đúng lúc này thì có cơ số bóng dáng quen thuộc tiến đến chỗ tôi. Đó không ai khác chính làm đám bạn yêu dấu trên lớp và vô số thành viên ngoại tộc. Người cầm đầu không ai khác chính là thằng ôn Hoàng.

-Chúng mày là bọn l** nào mà dám đến đây làm ăn. Mày không biết địa bàn này của ai à? -Thằng Hoàng nói

-Tao là bố mày. Mày gặp bố mà không chào à con trai. -Thôi xong thằng ôn này rồi. Động đến thằng Hoàng là đếu yên đâu.

-À CỨNG. Xem mày cứng hay gạch của bố cứng. -Thằng Hoàng tay đang cầm viên gạch ném thẳng phát hét sóc thằng bé. Siro tuôn trào. Sau đó là màn hỗn chiến của chúng tôi. Vì đánh quá hăng nên thằng ôn Hoàng cầm con quắm chém phát vào đùi 1 thằng.

-Đm, mày điên à?

-Chết, tao lỡ tay, té thôi.

-Đưa đồ đây.

-Này. -Tôi cầm đồ vất thẳng vào cốp xe rồi chạy thẳng không bọn phường tóm được thì to chuyện.

Phong được một đoạn khá xa thì tôi rút điện thoại ra gọi cho anh T.

-Sao?

-Anh T à? Em vừa bị mấy thằng chặn đường cướp đồ. Thằng Hoàng thấy thế nên nhảy vào chém một thằng anh ạ.

-Đm, thế nào rồi, chém chết không?

-Một phát vào đùi thôi. Không chết được đâu.

-Đánh ở đâu, để tao qua xem rồi giải quyết.

-Trước cổng trường em.

-Ừ.

Vừa tắt máy xong là tôi gọi ngay cho Xu.

-Ở đấy sao rồi em?

-Bọn nó đi rồi anh ạ.

-Ừh. Chắc không sao rồi.

-À, Cô y tế đang tìm anh nè.

-Chết, quên, em bảo cô ý qua số 6 đường 9 hộ anh. Quán anh L ý.

-Vâng.

-Mà em cũng qua luôn đi, giờ anh đèo thằng Hoàng qua.

-Vâng ạ…..

Tôi đèo thằng ôn Hoàng qua quán anh L để dưỡng thương. Vừa phóng tới quán thì có điện thoại của anh T.

-Đmm, mày chém gió tao à? Ở đây làm đéo gì có biến gì?

-Chắc bọn nó té rồi. Giờ anh qua quán anh L đi.

-Đm, đợi tao qua tính sổ với mày.

Tôi tắt máy rồi đi vào bàn V.i.p trong quán ngồi với thằng Hoàng.

-Tiểu nhị đâu?

-Tiểu cái cmm. Vào giúp tao nhanh, hôm nay mấy đứa phục vụ về quê nên tao phải ra phục vụ đây. -ông L cho tôi một bài ca.

-Em đang bị thương mà anh.

-Mới lấy lương xong bỏ việc à?

-Em bị thương thật mà.

-Tao đéo quan tâm.

-Haizzz. À mà lại đây em nói cho một tin vui.

-Tin gì nói nhanh.

-Em định giới thiệu cho anh cô y tá trường em. Rất chi là xinh.

-Đâu, cho tao xem mặt. -Nhắc đến gái là mắt sáng như nhặt được vàng.

-Thế hôm nay cho em ngồi chơi ăn lương không?

-Ok.

-Tý cô ấy đến đây giờ. -Một anh mê gái với một cô mê trai cặp với nhau thì quá chuẩn rồi.

Sáng nay quên đánh răng nên vừa mới nhắc đến gái là gái đến luôn (Em không đánh răng nhưng có xúc miệng).

-Gái đến kìa anh. -Vừa nói tôi vừa hướng mặt về phía cửa.

-Tao đang mơ sao? Kún… Kún… Mày tát tao một phát xem nào.

-Này thì tát… -Tôi vung tay hết lực vào mặt anh L không thương tiếc.

-A… Đm nhà mày, tát mạnh thế.

-Ơ, anh bảo em tát mà.

-Tát nhẹ thôi chứ.

-Em biết đâu. Thôi, em ra gọi vào cho anh nhìn rõ mặt.

-OK, nhanh đi mày.

-Cô với Xu vào đi, để em dắt xe cho.

-Hôm nay không biết trời có bão không nữa. -Xu troll tôi.

-Bão cấp 10 giật cấp 11 thì cũng không làm hỏng bức ảnh đâu Xu nhỉ. -Tôi cũng troll lại.

-Thì….

-Tốt nhất là cứ im lặng mà vào chăm sóc thằng Hoàng đi.

-Mấy đứa nói gì vậy? Ở trường vừa có vụ đánh nhau lên tắc đường nên cô đến muộn. Công nhận thanh niên bây giờ động cái là là đánh nhau. Đúng là một lũ não ngắn mà. Mà Cái anh đẹp zai đâu? -Tôi thật sự đã khóc khi nghe cô Tưng nói thế.

-Cô cứ đi vào trước đi, em dắt xe cho. -Lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa nhưng tôi vẫn phải gượm cười.

-Ừh, cám ơn em.

Sau khi tôi dắt xe xong thì vào trong, công nhận là nóng quá. “Nóng như thế này thì làm sao phải mặc”.

-Sao cô không ngồi đi. -Tôi thắc mắc khi cô Tưng và anh L nhìn nhau như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống nhau ý.

-À ừ, cô xin lỗi.

-Xin giới thiệu với cô, đây là anh L, chủ quán ở đây, hôm nay cô cứ ăn bét tè lè nhè mà không tốn một xu. Phải không anh?

-À ừ. -Trang thủ lúc ông L đang phê gái mà lừa ông ý. Trên danh tiếng thì tôi vẫn là người mời cô Tưng ăn

-Còn anh L, đây là cô y tá trường em ạ. -Vừa nói tôi vừa nháy mắt.

-Anh biết rồi. -Tôi có thể cảm nhận là nước dãi của ông ý có thể tuôn chảy bất cứ lúc nào.

-Thôi, để em vào trong pha nước. -Tôi nháy mắt với thằng Hoàng với Xu để tạo không gian riêng cho đôi tình nhân mới quen.

28 phút trước

Tôi bước vào trong, theo sau là thằng Hoàng với Xu. Vừa đặt được cái bàn toạ xuống ghế thì thấy anh T vào quán, người đầy sát khí, thôi xong cmnr, nát ass rồi.

-Đm 2 con chó, chúng mày có sao không?

-Không sao đâu anh, chỉ bị thương nhẹ thôi ạ.

-Bọn này đánh?

-Em không biết, bọn nó chặn đường định cướp đồ.

-Đm bọn chó, tao mà bắt được thì chúng xác cmn định.

-Mai anh qua trường đón em được không? Em sợ chúng không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu.

-Ok, mà mày xuống bếp xem có gì ăn được không, tao mới ngủ dậy nên chưa có gì vào mồm đâu.

-Anh ra kia uống tạm cốc nước đi, tý nữa ăn cơm sau, hôm nay anh L khao mà.

-Ngon, mà có vụ gì thế?

-Em vừa giới thiệu cho ông ý một em xinh tươi nên em gài bẫy bắt ông ý khao ạ. Giờ chắc đang ngồi chém bão ngoài kia.

-Tốt. Mày thông minh gần bằng một nửa tao rồi đấy?

-Cái lề gì thốn? Anh nói cái gì cơ?

-Tao bảo mày thông minh gần bằng tao rồi.

-Hình như em có số chị V thì phải (V là bồ ông T)

-Có thì làm sao?

-Em sẽ gọi điện nói hết bí mật của anh.

-Bí mật gì?

-Em sẽ bảo là anh có củ khoai siêu siêu bự. Bự như quả ớt chỉ thiên ý. -Nói xong là tôi chuồn luôn, ở lại kiểu gì cũng ăn hành.

-Đm con chó, tao giết mày. -May là tôi chạy trước rồi không thì xác cmn định mất trinh ass

Chap 59

Sau một màn rược đuổi gay cấn thì cuối cùng tôi cũng đã bị bắt vì chạy với vận tốc ánh sáng trong khi chân mang bảo vật tổ ong nghìn lỗ. Vì đôi tổ ong của tôi có gắn mấy cây vàng 9669 nên ma sát và trọng lực quá lớn so với quy định. Kết quả là tôi đã bị bắt như đã nói. Lần này thì nát cmn ass rồi, ai chứ ông T thì có thể lắm… Help me!!!

-Thằng Hoàng đâu? Vào bếp lấy anh trai dầu ăn.

-Neptune “Thơm ass mát mông, càng thông càng thích” hay Tràng phát “Tan nát đời trai” hả anh.

-Cho anh chai neptune đi.

-Vâng ạ, có ngay.

-Thôi anh, làm người ai làm thế.

-Á à con chó, hôm nay mày xác định nở hoa nha con.

-Đậu, anh tha cho em đi mà.

-Tao đéo.

-Em xin anh, xin anh, xin anh tha cho em nốt lần này.

-Dầu ăn đây anh, anh thông chết cmn đi. -T(Bạn đang đọc truyện tại wapsite: Haythe.US, lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) hằng hoàng vác chai neptune từ trong bếp ra.

-Đm, nói đùa thế mà mày mang thật à?

-Ơ, em biết đâu, cứ tưởng anh…..

-Tưởng cái đéo gì. Cất đi. Tao đang đói, đéo có sức mà giao thông đâu.

-Đậu…. -Thằng Hoàng có vẻ thất vọng vì kế hoạch bơm đểu của nó tan thành mây khói.

-Hìhì, cám ơn anh T đẹp zai ạ.

-Đếu quan tâm. Ra hỏi thằng chó L xem nó có có dọn cơm cho tao ăn không?

-Dạ….

Tôi đành phải lóc cóc đi ra làm con kì đà cản mũi của cặp đôi hoàn cảnh, chết, nhầm…nhầm….nhầm. Cặp đôi hoàn hảo.

-Anh L ơi, anh T bảo anh kêu nhân viên mang mấy phần cơm V.I.P lên để ăn cơm ạ. (Ăn free nên chọn luôn phần V.I.P, mấy thím thấy em thế nào )

-Ơ, Con chó đấy đến lúc nào thế?

-Anh ý đến được một lúc rồi ạ.

-À ừ, đm con chó, nó đánh hơi thính thật. Mày xuống bếp kêu mấy đứa mang cơm lên đi. -Đếu hiểu sao mà ngồi nói chuyện với gái mà cứ đm đm. Thế mà gái vẫn theo. Haizz

-Vâng ạ.

Lại một lần nữa tôi lại phải vác ass xuống bếp mặc dù trong lòng chẳng muốn chút nào.

-Em ơi, anh L bảo mang 6 suất v.i.p lên nhé. -Mặc dù hơn tuổi nhưng cứ gọi mấy em trong bếp là em

-Vâng ạ…..

-Thế nào rồi? -Vừa thấy tôi đi lên là anh T hỏi luôn…

-Sắp được ăn rồi, anh nói nhiều quá.

-Đm con chó….

Em phục vụ dọn đồ ăn nên cho chúng tôi đánh chén. Công nhận là của chùa nên ăn ngon thật. Thím nào thấy đúng thì “like”

Sau màn ăn uống no say là tôi tìm đến chiếc ghế salon ở góc khuất để đi tìm giấc ngủ ngàn vàng. “Ăn được ngủ được là tiên” mà.

-Con lợn gợi tình? -Đang ngủ thì tôi bị đánh thức bởi ông L. Nhìn lên đồng hồ thì chưa đến 1 giờ. Giờ cao điểm của quán đây mà.

-Mày dậy giúp tao, đông khách quá.

-Liên quan gì đến em? Anh bảo em ngồi không ăn lương mà.

-Đm, giúp tao, hôm nay tao trả lương gấp đôi.

-Gấp 3 thì em giúp.

-Đm, mày tính giết người à?

-Không đồng ý thì thôi, em ngủ tiếp đây.

-Rồi, gấp 3 thì gấp 3. Nhanh cmml.

-Ok anh.

Tôi dậy lên thì đã thấy thằng ôn Hoàng với Xu đã té rồi. Ông T cũng mất tích luôn chỉ còn mỗi cô y tá đang ngồi.

-Cô chưa về ạ? -Tôi tiến đến hỏi cô Tưng.

-Chưa, cô ngồi nghỉ tý xong tý cô về trường.

-Vâng ạ…. Thế cô cứ ngồi chơi, em ra giúp anh L tý.

-Ừh em….

Tôi bắt đầu làm việc, chẳng mấy chốc đã bị cuốn vào công việc mà quên mất thời gian. Nhín đi nhìn lại cũng đã 3h. Cô Tưng đã về trường, khách cũng chẳng còn mấy ai, thế là tôi quyết định ra lấy cái lap của ông L ngồi xem Japan Anti Virus. (Em đùa thôi, em đọc naruto, em là con nghiện magan mà)

-Á à, thằng này bướng. -Tôi bị ông L véo tai khi phát hiện xem Jav.

-Để yên đi anh, đang đến đoạn hay, anh thấy con Hinata với con Sakura vếu to không?

-To cái cmm. Tắt máy làm việc cho tao.

-Em đọc hentai tý có sao đâu, quán làm gì có ai.

-Tao đéo quan tâm, tao, tắt máy làm việc cho tao.

-Tắt thì tắt, làm gì mà căng…

Thế là tôi đành phải tạm biệt anh chàng Uzumaki Naruto và đám bạn vếu to để tiếp tục công việc. (Công nhật vếu mấy nhân vật nữ to thật. Có thím nào có hàng giống Guy (Gai) không nhỉ?)

-Làm quái có khách đâu mà….. -Tôi lẩm bẩm.

-Mày lẩm bẩm clgt?

-Dạ, em có lẩm bẩm gì đâu.

-Làm việc đi không tao đéo trả lương giờ.

-Ều, em đang làm mà…

-Thôi, chú cứ làm việc, anh đi chơi đây.

-Anh đi đâu chơi nhớ biết đường về nghe chưa? Không gặp Gay là bét tè lè nhè.

-Mày sủa cái lồng gì thế, tao đi về sớm hay về muộn thì kệ cm tao, mà tao đi gặp gái chứ đéo phải đi gặp “bóng” mày hiểu chưa.

-Em đùa tý. Hôm nay 6h em phải về mất rồi.

-Tao biết rồi. Mà tđn mà mấy hôm nay mày toàn xin về sớm thế?

-Em có việc mà. Hôm nay bị 1 đứa “crazy” trên lớp cho ăn hành anh ạ.

-Ờ, Kệ cmm, tao đéo quan tâm.

-Thôi, anh đi đi. Nhớ về đúng giờ đấy, không thì em bỏ quán còn hơn bỏ mạng.

-Rồi, tao biết rồi. Khổ lắm, nói mãi.

Sau khi anh L nhảy lên xe phóng đi thì tôi lại tiếp tục mở máy xem Jav (Đùa thôi). Thời gian trôi qua như kiểu hack speed, chẳng mấy chốc đã gần 6h. Tôi rời khỏi cái màn hình ra xem sổ sách tý (Giả vờ để đến lúc ông L về thấy mình làm việc chăm chỉ nên tăng lương, nhưng đếu ai ngờ….). Ngồi một lúc thì thấy anh L phóng xe về, ngồi phía sau không ai khác chính là cô Tưng.

-Em chào anh, chào cô.

-Ờ -ông L thờ ơ với lời chào của tôi.

-Ra ngoài đường thì gọi chị thôi, gọi cô già lắm.

-Vâng ạ, tùy chị thôi.

-6h rồi mày chưa next à?

-Em chờ anh về để em đi mà. Thôi, chào anh chị em về.

-Ờ, Chào em….

-Cút….

Tôi đành phải tạm biệt 2 anh chị để phóng tới nhà bạn Thảo mặc dù trong lòng chẳng muốn chút nào, chỉ muốn về nhà làm một giấc thôi. Đi với nhỏ Thảo vừa mất tiền, vừa mất sức, không khéo mất luôn cả mạng ý.

Đang phóng xe trên đường với vận tốc xe thồ thì điện thoại trong túi đổ chuông dữ dội. Mở máy ra thì thấy “Crazy” đang gọi (Em lưu tên nhỏ Thảo trong danh bạ là Crazy, cái tên nói lên bản chất”

-DÂM XÊ Ố?

-Xin thông báo là bạn đã muộn chính xác 6 giây 9 tích tắc.

-Cọn lợn gợi tình. Đang qua, 6 phút 9 giây nửa là có mặt ở đó.

-Nhanh…..

Tôi tắt máy thở dài một phát rồi phóng xe đi tiếp, đời tôi khổ thế đấy. Haizz.

-Xin lỗi, mình đến muộn.

-Tý mày chết với bà. Giờ đi thôi.

-Chết quên, mang có 69k không biết đủ tiền thuê phòng không nữa.

-Phòng gì?

-À, không có gì. (Em mong các thím hiểu theo hướng trong sáng nhé)

-Thế thì đi nhanh.

-Giờ tắc đường, đi nhanh làm quái gì.

-Tóm lại có nhanh lên không?

-Nhanh thì nhanh, làm gì mà cắng, ôm chặt vào không bay mất là tôi không chịu trách nhiệm.

-Ok.

-À, khoan đã.

-Cái quái gì nữa.

-Ăn ở đâu?

-Chết quên, lên chỗ 69 Phố Hàng Dầu (Ăn neptune) đi.

-Ờ….

Thế lào theo yêu cầu của bạn Thảo thì tôi phóng xe đi ngang với vận tốc tuyệt chiêu “ném dép”. Nhỏ Thảo vừa nãy to mồm lắm nhưng khi thôi đóng lên khoảng 70 là sợ quá ôm lấy eo tôi, trên lưng tôi cảm nhận được 2 cái gì lồl lồi ra.

Chap 60

Đang lê tê phê trong cảm giác khoái lạc thì tôi nhìn thấy 1 anh áo vàng, quần vàng, mũ cũng vàng cầm một chiếc còi thổi to và chỉ về phía tôi. Thôi, xác cmn định rồi “một nụ cười luôn hé, tắt máy xuống xe”

-Ôm chặt nhé. -“Thôi thì mình cứ bất chấp hết chạy chốt đi em”

-Hả???

-Chạy chốt, ôm chặt vào.

Tôi chẳng để Thảo nói câu gì mà vít ga chạy luôn, may là mình nhìn thấy sớm không thì xác định bài ca “Tiền đâu mau lòi ra, tiền đâu mau lòi ra”

-Phù, cuối cùng cũng thoát. -Tôi thở dài khi đã thoát.

-Sao cậu đi nhanh vậy?

-Đi chậm để mấy anh giao thông tóm à?

-Tóm thì làm sao?

-À thôi, không có gì? Xuống đi, đến nơi rồi.

-Ờ.

Sau khi Thảo xuống xe tôi phóng vào gửi xe rồi cùng Thảo đi vào quán. Sao số đẹp zai nó lại khổ thế này, haizz…..

-Cậu ăn gì? -Thảo hỏi tôi.

-Cái gì ăn cũng được, miễn là không quá 69k là được.

-Pizza nhé.

-Đã bảo không quá 69k là được mà….

-Chị cho em 1 pizza loại nhỏ với 2 cốc trà sữa. -Thảo quay ra nói với nhỏ phục vụ

-Có ngay ạ.

-Cậu đi đâu mà vẫn mặc bộ quần áo đi học thế?

-À, Hôm nay bận làm nên chưa thay, sao? Có chuyện gì không?

-Không, hỏi thế thôi.

-Ăn đi xong còn về. -Tôi phát biểu khi phục vụ đã mang đồ ăn ra.

-Ờ…

Tôi ngồi ăn một cách rất từ tốn như mèo (Căn bản là em đếu thích ăn pizza, cứ bún đậu mắm tôm hay cơm cà dầm tương là không còn gì bằng rồi)

-Làm gì mà ăn như chết đói năm 45 thế kia?

-Hả, từ trưa đã ăn gì đâu?

-Ngu, ai bảo không ăn?

-Đau đầu sao ăn được?

-Làm sao mà đau đầu? -Tôi hỏi ngu.

-Vì ai? -Thảo lườm tôi với ánh mắt kiểu muốn ăn tươi nuốt sống làm tôi chợt nhớ ra chiến tích ban sáng của tôi và hệ quả là bữa ăn 69k này.

-Hì, thế cũng phải ăn từ từ thôi chứ, ăn như kiểu Heo chưa bao giờ được ăn ý.

-MÀY NÓI AI LÀ HEO? -Thôi xong em, không biết em động phải dây thần kinh nào của nhỏ Thảo mà bản chất “crazy” của Thảo đã bừng tỉnh.

-À không, mình nói mấy đứa đi ngoài kia mà.

-May cho mày là hôm nay bà mặc váy chứ không mặc quần, không thì ăn sút nhé cưng.

-Con lợn gợi tình? Hoá ra cậu không mặc quần…

-Ờ, Mặc váy mà.

-Nói nhỏ nhé, không mặc quần thật à?

-Ờ…

-HAHA. -Các thím muốn hiểu theo kiểu gì cũng được.

Thấy tôi cười một cách dâm đãng như thế nên Thảo có vẻ hiểu ra bản chất của vấn đề. Và kết quả là.

Đoạn này nếu xong phim thì “Kìa anh, cứ trêu em”

Nhưng đây là đời thực, không phải phim. Nếu là bạn chắc bạn nghĩ nhỏ Thảo sẽ ngượm đỏ mặt không nói câu gì chỉ biết cúi mặt xuống vì ngại. Nhưng thật sự thì thế này.

-VÌU VÌU VÌU -Tiếng vật thể lạ xé gió bay về mặt tôi.

-Này thì trêu bà… -Thảo cầm hộp bánh pizza đang ăn dở phi thẳng về phía tôi.

-Cái lề gì thốn? -Tôi tức giận khi mặt mình ăn nguyên hộp bánh pizza.

-Haha, cho chừa cái tội trêu bà.

-Chị ơi, em tính tiền. -Thật sự tôi đang rất rất tức, vừa tức vừa nhục vì trước bao nhiêu con người trong quán mà bị gái tặng nguyên hộp bánh pizza vào mặt thì nhục đếu chịu được.

-Của anh hết 96,69 nghìn ạ.

-Khỏi thối. -Tôi đưa chị phục vụ tờ 100k xong ra lấy xe về luôn, Thảo thấy tôi ra lấy xe đi về thì nhìn tôi như kiểu người từ trên rừng xuống thành phố mà thấy bugati ý. (Đếu liên quan nhưng có thím nào thích lamborghini Aventardo Gl700(4) giống em không?)

-Ơ, Đi đâu đấy?

-Về.

-Ơ, Đèo tớ về -Sao nghe ngọt như đường vậy.

-Không, tự về nhé, bye…. -Quá phũ cho đội bán mũ.

-Này….này…. -Tôi chẳng thèm do dự mà phóng thẳng đi bỏ lại phía sau là Thảo đang thẫn thờ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vừa về đến nhà thì phát hiện bên ngoài cổng có con A5 đang đậu trước cửa nhà mình. Trong đầu đang lẩm bẩm “đm, bọn cờ hó nào đậu xe trước cửa nhà thế này” thì từ trong xe một người đàn ông trung liên bước xuống.

-Xin hỏi đây có phải nhà của HA, học lớp A6 VĐ không vậy? -Người đàn ông trung niên hỏi tôi.

-Cháu chính là HA, xin hỏi chú là ai và tìm cháu có việc gì ạ? -Tôi đang ngạc cmn nhiên khi có người tìm mình. Phải chăng mình đẹp dzai và nổi tiếng đến thế cơ á.

-Chúng ta có thể vào nhà nói chuyện chứ?

-Vâng, mời chú vào nhà. -Tôi nhanh chóng mở cửa để người đàn ông lạ mặt đó đánh xe và gara.

-Chú uống nước. -Tôi mời nước khi cả 2 người đã yên vị ở ghế sôfa

-Cám ơn cháu.

-Chú là ai, tìm cháu có việc gì ạ, mà sao chú biết nhà cháu.

-Chú là bố của Thảo, hôm nay muốn nói chuyện với cháu về chuyện 2 đứa. -Em xác cmn định rồi.

-Chuyện về 2 cháu là chuyện gì ạ, cháu không hiểu.

-Chuyện tình cảm 2 đứa. Chú không muốn nó yêu đương vào lúc này. -Tôi đã thật sự sốck khi nghe bố Thảo nói câu này. Thật sự thì một người “crazy” như nhỏ Thảo mà cũng có người yêu thì loạn…. Loạn…. Loạn hết rồi.

-Thảo yêu đương ai thì sao chú lại tìm cháu ạ? -Tôi ngu ngơ hỏi.

-Ơ, Thế không phải cháu với cái Thảo đang yêu nhau sao?

-HẢ, CHÚ NÓI CHÁU VỚI THẢO ĐANG YÊU NHAU? KHÔNG, (Bạn đang đọc truyện tại wapsite Haythe.US – Chúc bạn đọc truyện vui vẻ) KHÔNG BAO GIỜ, CÓ CHẾT CHÁU CŨNG KHÔNG….

-Cái gì? Cháu với Thảo không yêu nhau.

-Vâng….

-Thế sao cháu với nó hay đi chơi với nhau thế, dạo này nó toàn trốn học đi chơi.

-Thật ra thì cháu không hề muốn đi chơi với Thảo, chẳng qua là cháu bị ép, còn việc Thảo trốn học đi chơi thì cháu không hề biết.

-Vậy thì xin lỗi cháu.

-Dạ, không có gì đâu ạ.

-Thôi, chào cháu, chú về.

-Vâng ạ

Tôi đứng nhìn con A5 “Ước mơ nhỏ bé cùng với em Aventardo của em” Từ từ ra đi về phía cuối con đường.

Sau khi chiếc xe khuất bóng thì tôi vào nhà tắm rửa và tiếp tục làm bạn với mì gói. Đời tôi khổ thế đấy. Lúc cần một ai đó để tâm sự cũng chẳng có. Sau khi tắm rửa tôi ra đường đi dạo cho nó thanh thản đầu óc và nghĩ đến những việc mình đã làm.

-Ê cu, làm sao đây. -Tôi gặp lại nhóm bạn cấp 2

-Sủa gì thế?

-Con chó này. Lâu không gặp mà nói anh em thế à.

-Tao đang chán đây, đi uống nước đê.

-Để hôm khác, giờ tao phải đi sinh nhật con ghẹ, hay mày đi với tao đi, tao giới thiệu cho mấy em.

-Được đấy, mà mày đi xe đạp à?

-Ờ, ông bà già tao chưa đi làm về nên không có xe.

-Thôi, đèo tao về nhà tao thay quần áo rồi lấy xe xong anh em mình đi.

-Ờ, Cũng được.

Tôi bắt thằng bạn đèo về để thay bộ quần áo rồi đi sinh nhật con ghẹ của thằng bạn. Nhân tiện vào phòng Mama thủ một lọ nước hoa để mang đi làm quà

Vừa bước xuống gara lấy xe thì phát hiện ra một điều là xe mình hết cmn xăng. Đen đếu chịu được.

-Giờ tính sao đây? -Thằng ôn Vũ hỏi tôi

-Từ để tao xem nào.

-Hay đi xe đạp đi, nhà ghẹ tao ngay đoạn gần đây.

-Mày đợi tao tý. -Đúng lúc này tôi chợt nhớ ra là nhà mình còn một chiếc xe mà bấy lâu nay bỏ không.

Nhanh như cắt, tôi chạy lên phòng bố tôi lấy chìa khoá xe rồi phóng như bay xuống gara đánh con audi ra trong ánh mắt ngạc cmn nhiên của thằng Vũ.

-Mày định đi con này à?

-Ờ, hỏi ngu.

-Mày có biết đi không, mà như thế có chơi trội không?

-Mày cứ yên tâm.

-Ờ…..

Tôi đánh xe theo sự chỉ dẫn của thằng ôn Vũ. Vừa đến nơi thì phát hiện ra một điều là nhà ghẹ thằng này rất à không phải nói là rất rất to. Công nhận thằng này có phước thật…

-Xuống kêu mở to cổng để tao đánh xe vào?

-Ờ, Đợi tao tý…

Thằng ôn Vũ xuống xe mở cổng to để cho tôi đánh xe vào mà đếu biết là phía trước đang chờ đợi mình một điều bất ngờ rất rất lớn.

Sau khi đánh xe vào tôi bước ra rất “like a boss”. Bọn bạn của thằng Vũ thì ngạc cmn nhiên về sự đẹp trai của tôi nhưng cũng vì thế mà tôi cũng nhận được rất nhiều “gạch đá” của bọn con trai.

-Xin giới thiệu với mọi người, đây là HA bạn mình.

-Mình được biết hôm nay là sinh nhật bạn nên mình có tý quà, chúc bạn càng ngày càng xinh đẹp. -Tôi nói với ghẹ thằng Vũ, nhìn nhỏ này cũng ngon phết… Số đo 3 như “THỦY TOP”

-Hìhì cám ơn bạn.

-Không có gì.

-Bạn vào nhà chơi.

-Ừh.

Nhìn bên ngoài nhà nhỏ này đã to rồi nhưng vào bên trong còn to hơn nữa. Ước gì mình được như cô ấy.

Đang ngồi ngắm gái mà TDTT thì trong căn nhà vang lên tiếng đàn piano. Quay về hướng phát ra âm thanh đó thì “ôi trội ôi” Gái gái gái…. Đang đánh piano. Nhìn cũng trắng trẻo, xinh gái mà đánh piano như đấm vào tai… Hình như là chơi bài “Kiss the rain” của yiruma. Thấy con nhỏ kia chơi ngứa tai quá thì máu anh hùng của em nổi dậy (Căn bản là có biết chơi piano)

-Bạn có thể nhường chỗ cho mình không? -Tôi nói khi nhỏ đó đã chơi xong bản nhạc kinh hoàng “kiss the rain”

-Ừh, mời bạn

Nhìn bên ngoài nhà nhỏ này đã to rồi nhưng vào bên trong còn to hơn nữa. Ước gì mình được như cô ấy.

Đang ngồi ngắm gái mà TDTT thì trong căn nhà vang lên tiếng đàn piano. Quay về hướng phát ra âm thanh đó thì “ôi trội ôi” Gái gái gái…. Đang đánh piano. Nhìn cũng trắng trẻo, xinh gái mà đánh piano như đấm vào tai… Hình như là chơi bài “Kiss the rain” của yiruma. Thấy con nhỏ kia chơi ngứa tai quá thì máu anh hùng của em nổi dậy (Căn bản là có biết chơi piano)

-Bạn có thể nhường chỗ cho mình không? -Tôi nói khi nhỏ đó đã chơi xong bản nhạc kinh hoàng “kiss the rain”

-Ừh, mời bạn

Tôi ngồi xuống và suy nghĩ xem sẽ chơi bài gì cho hợp tâm trạng thì chợt nhớ đến bà River Flows In You của yiruma…. Bài này không phải hợp tâm trạng mà là quá hợp luôn.

-qwetyqwetyqwety….. -Từng nốt nhạc vang lên và khi kết thúc là tràng vỗ tay của mọi người, chẳng bù cho con nhỏ lúc nãy.

-Cậu cũng biết chơi piano à? -Giọng nói quen thuộc làm tôi giật mình quay ra. Rồi kết quả là tôi ngạc cmn nhiên khi một Linh bằng xương, bằng thịt đang đứng trước mặt tôi.

-Hả, sao cậu lại ở đây? -Tôi ngạc nhiên hỏi.

-Ơ, Hôm nay là sinh nhật bạn mình, bạn mình mời đi mà. Thế sao cậu lại ở đây?

-Thì bạn mình bảo mình đi cùng đến sinh nhật người yêu nó mà.

-Bạn cậu là thằng Vũ à?

-Ờ, Sao biết nó?

-Nó học lớp tớ mà…

-Thật á???

-Thật mà….

-Đúng là như phim…..

-Thôi đi cha nội….

-Bạn với Linh ra cắt bánh cùng mình, hình như 2 người có quen nhau thì phải.

-Ừh, mình với Linh có quen mà.

-Nhìn 2 bạn đẹp đôi lắm.

-…….

-Thôi, ra cắt bánh đí. -Linh lên tiếng.

-Ừh….

Sau màn cắt bánh thì mấy đứa rủ đi tăng 2 hát karaoke. Tôi thì xin phép kiếu. Đang ra lấy xe đi về thì Linh chặn đường tôi.

-Cậu đèo tớ về nhé.

-Ờ….

-Xe cậu đâu?

-Kia kìa. -Tôi chỉ vào con A4.

-Uầy, chơi trội.

-Xe kia hết xăng, thế tóm lại có về không?

-Có, hìhì.

Chap 61

Tôi đèo Linh về khi trời đã gần về khuya. Trước khi về tôi còn lượn lờ quanh phố hóng gió “Hà Nội có lẽ đẹp nhất về đếm. Cũng chính là lúc ôm em thặt chặt băng qua đoạn phố cổ ta thường đến”

-Cậu về cẩn thận nhé. -Linh chào tôi.

-Ờ, Ngủ ngon.

-Good night….

Sau màn chào hỏi tôi đi về mà không quên vào mua ít xăng để đổ vào con “Chiến mã” không thì ngày mai chỉ có nước đi xe đạp hoặc xe bus…

Reng….reng…reng…. -Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên khi tôi đang lái xe. Cầm điện thoại lên xem thì là số lạ.

-Alo, Ai đấy ạ. -Tôi hỏi…

-…… -Đầu dây bên kia vẫn im lặng.

-Ai đang gọi vào số này thế? -Tôi hỏi tiếp.

-…… -Vẫn không ai trả lời.

-ALÔ, ALÔ.

-Tút….tút….tút… -Và rồi âm thanh quen thuộc mỗi khi tắt máy vang lên.

Tôi đang lẩm bẩm “Đm con chó nào thừa tiền mà gọi đéo nói gì” thì nhận được một tin nhắn từ số máy ấy.

-Hi, mình là quen được không? -Con lợn gợi tình. Tôi chẳng hiểu cái mô tê gì hết.

-Ai thế? Quen không? -Tôi rep lại.

-Không quen mới hỏi làm quen chứ, bạn qủa là một người vui tính.

-Xin lỗi, mình không quen nhắn tin với người lạ.

– Lạ rồi cũng thành quen thôi mà.

-Đã bảo không quen không nhắn tin rồi. Thế nhé….

-WHY NOT???

Tôi vất điện thoại sang một góc mà tiếp tục lái xe về nhà đi ngủ. Ngày hôm nay đã có quá nhiều việc mệt mỏi rồi. Mà còn đang tính vụ bản tường trình lấy ý kiến phụ huynh đây. Haizzz.

Tính….tong….tính….tong -Vừa đặt được cái bàn tạo của mình xuống giường thì tiếng chông tin nhắn lạ vang lên. Đây đã là tin nhắn thứ 6, 7 từ số lạ rồi. Tôi đã kích hoạt chế độ chảnh chó nên không trả lời, mặc kệ đối phương có là thánh nữ Maria Orawa hay là công chúa Vàng Anh đi nữa thì kết quả cũng chỉ là ” kệ cmm, tao đéo quan tâm”

Và rồi tôi đã tìm vào giấc ngủ một cách ngon lành nhất chuẩn bị cho một ngày đã làm thay đổi cả số phận tôi. Ngày 21/8, cái ngày tôi đã cảm nhận là mình đang tồn tại vì một ai đó rất đang cần mình =))

Teng….teng…..teng…..teng -Tiếng chuông đồng hồ đánh thức tôi dậy. Như mọi ngày thì tôi làm vòng Hồ ngắm khủng long kiếm động lực thoát kiếp F.A. Hôm nay đen vờ lờ. Chạy cả vòng mà chẳng thấy em khủng long nào cả, chắc đêm qua tập thể dục với bạn trai nên chưa dậy được =))

Về nhà lấy xe đi lên trường làm các công việc bình thường như bao ngày bình thường khác

-Ê, hôm nay cậu học mấy tiết? -Đang ngồi học thì có tin nhắn của Linh.

-4, có sao không?

-Hôm nay mình học có 3 tiết. Tý tớ qua trường cậu xong đi mua chút đồ với tớ nhé.

-Mua gì?

-Bí mật, tý đi nhé.

-Ờ, Biết thế.

-Mày nhắn tin với đứa nào thế? -Vừa cất cái điện thoại đi là Ngọc hỏi

-Bạn

-Bạn nào thế? Trai hay gái?

-Gái, làm sao không?

-À, Tao biết rồi nha, em nào mau khai ra để bản cô nương xem mặt cái nào?

-Ý mày là sao? Tao đéo hiểu

-Sau đầu mày to mà óc như con chim sẻ thế? Chất xám của mày đi đâu hết rồi?

-Có gì nói cmn ra luôn đi, cứ vòng vo tam quốc

-Nói ngắn gọn nhé. Mày đang nhắn tin với người yêu đúng không?

-Không, nhắn tin với bạn gái mà.

-Không phải người yêu?

-Là bạn bình thường. Có sao không?

-Thế tao nhầm tao xin lỗi.

-Con gái đúng là chúa phiền phức mà……

Và rồi 4 tiết học trôi qua một cách nhanh chóng làm tôi quên béng mất cái vụ đánh nhau hôm qua.

-Tý bắn Đột kích không? -Thằng Hoàng hỏi tôi khi tiếng trống trường báo hiệu kết thúc giờ học vang lên.

-Để tao xem đã.

-Xem clg? Tý mày mà không ol thì bố vác neptune đến tận nhà mày.

-Ờ, Biết thế, dù sao nhà tao cũng đang hết dầu ăn.

-Tao với Xu về trước đây.

-Ờ, Cút mm đi.

Và rồi Hoàng ra đi, trong con tim không nghĩ suy =))

-Vù….vù….vù…HỰ.. -Tiếng tông xé gió vang lên. Và người ăn chọn đòn đó không ai khác chính là thằng Hoàng. Trong tíc tắc thì tôi chợt nhớ ra vụ xô sát hôm qua và đưa ra kết luận nguyên nhân thằng Hoàng bị đánh. Nhanh như cắt, tôi chạy đến tặng thằng đánh thằng Hoàng 1 chiêu Nộ Long cước làm nó mất đà mà ngã. Nhưng rồi tôi lại bị 2 thằng khác chạy tới tóm chân, tóm tay. Bây giờ tôi đã bị khoá 2 chân 2 tay, chẳng thể làm gì ngoài việc chờ bị đánh.

-Hôm qua mày đánh em tao đúng không? -Có 1 thằng xăm trổ túm tóc tôi nói.

-Em mày là con chó màu gì? Hôm qua tao đánh nhiều chó lắm =)) -Thanh niên cứng của năm.

-Này thì cứng -Tôi ăn nguyên 1 phát đấm vào bụng.

-Bố khinh. -Tôi nhổ phát nước bọt vào mặt nó.

-Cái đcmm. Chúng mày đập chết cmn 2 con chó này cho tao.

Và rồi Nắng ấm xa dần rồi, nắng ấm xa dần rồi, nắng ấm xa dần bỏ lại đây những thằng trẻ trâu đang đánh nhau =)).

-EM XIN MẤY ANH ĐỪNG ĐÁNH BẠN EM NỮA -Tôi đang bị đánh không biết trời đất là gì nữa thì tiếng nói quen thuộc của một cô gái vang lên, đó không ai khác mà chính là Linh.

-Á à, cô em xinh đẹp gọi anh có chuyện gì thế??? -Thằng ôn xăm trổ vừa nói vừa tiến gần đến Linh định xàm sỡ.

-Anh…anh định làm gì? -Linh vừa nói vừa lùi lại phía sau. Nhìn thấy cảnh này tôi ức lắm nhưng không làm được gì. Thề có chúa là nếu tôi được thả ra thì sẽ sống chết với thằng ôn đó.

-Anh chỉ muốn em đi chơi với anh một buổi thôi, có được không?

-Anh….anh….đứng yên ở đó.

-Chúng mày, đánh thằng chó kia cho tao -Thằng ôn này ra lệnh cho bọn đàn em đánh tôi.

-XIN MẤY ANH ĐỪNG ĐÁNH BẠN EM NỮA, EM ĐI, EM ĐI MÀ hứxhứx….

Những giọt nước mắt đã rơi trên khoé mắt của Linh, lại một lần nữa tôi làm Linh khóc. Tại sao khi Linh khóc tôi lại đau thế này. Tôi ghét cảm giác này, nó như đánh thức con thú tính trong người tôi vậy (Ước gì mình có sức mạnh của Vĩ Thú trong người. Nếu có thì đảm bảo bọn kia được về với tổ tiên hết =)) )

-Như vậy có phải ngoan không, giờ thì đi thôi em.

-…….

-Không đi đâu hết, đm chúng mày. -Máu điên trong người tôi đã đạt đến cực điểm.

-Thằng này ăn cơm không ăn mà muốn ăn cứt à? Chúng mày đánh tiếp.

-Em xin anh đừng đánh nữa hứx….hứx…. -Linh vẫn tiếp tục van xin thằng chó đó làm tôi càng điên tiết hơn.

Sau khi nghe lệnh của thằng đại ca thì bọn đàn em bâu vào đánh tôi. Đếm qua cũng phải 6,7 thằng, thằng nào cũng có đồ đạc. Nếu đánh trực diện chắc chắn 96,69 phần trăm là tôi không còn xác mà lết về nhà. Phải đánh bằng cái đầu… Trong lúc tôi đang suy nghĩ kế hoạch thì Ngọc nhảy tới tặng một thằng trong nhóm kia 1 vô ảnh cước. Chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng Hải cũng bay vào. Xong tiếp tục là mấy đứa con trai trong lớp rồi đến trai ngoại tộc nhảy vào (May là xưa nay em tích đức, không gây thù oán với ai mà còn đi giúp đỡ người khác. Đến ngày hôm nay thì người ta lại giúp em. “Ai tốt với mình thì mình tốt lại” muốn người ta tốt với mình thì mình hãy tốt với người ta trước đi)

Chẳng cần biết chuyện gì đang xảy ra nữa, tôi cầm cái gậy ở dưới đất lên nhảy vào tham chiến, thằng Hoàng cũng thoát rồi. Tôi với thằng Hoàng nhảy vào xử lý thằng cầm đầu còn bọn râu ria cho mấy đứa bạn giải quyết. Cứ tưởng mình đã giành chiến thắng nhưng đời đếu như mơ. Bọn nó có quân cứu viện…. Đm chúng nó.

-Anh em nhẩy vào đập chết cm thằng kia đi. -Một lần nữa thằng thủ lĩnh ra lệnh cho đàn em đánh tôi.

-Bố ơi, mẹ ơi, chị Bông ơi, anh T ơi, anh L ơi, Xu ơi, Hoàng ơi, Hải ơi, Trang ơi, Linh ơi, Ngọc ơi, Mai ơi,Thảo ơi……. Mọi người ở lại, thằng này đi trước đây =))

-THẰNG NÀO DÁM? -Đúng lúc này tiếng nói của anh T vang lên.

-Mày là thằng *** nào? -Thằng trẻ trâu xăm trổ hổ báo với anh T. Đời nó tàn rồi =))

-Tao là bố mày, có gì hỏi bố không con???

-Chùng mày, đánh nó.

-Mày có biết đếm không? Nhìn xung quanh đi.

Giờ mới để ý là xung quanh có rất rất nhiều thanh niên xăm trổ, chắc là bạn bè anh T.

-Đập chết cmn cho tao. -Giọng anh L vang lên. Đếu hiểu sao giờ này mới đến, đến sớm một tý thì mìmh toàn thây rồi không.

Sau câu nói hổ báo của anh T thì đến được màn hỗn chiến. Và lần này bên tôi là đội giành chiến thắng với tỉ số áp đảo.

-Con xin mấy bố tha cho con ạ, con biết lỗi rồi. -Thằng chó xăm trổ sau khi bại trận thì qùy xuống van xin.

-Sao mày đánh em tao? -Anh T hỏi?

-Dạ, tại nó đánh em của con ạ.

-Thế em mày làm gì để em tao đánh?

-Con không biết, bố tha cho con ạ.

-Tốt thôi, tha cho mày thì đơn giản, nhưng tha cho mày thì ai bỏ tiền thuốc thang cho em tao? Chúng mày, tha cho bọn kia, bắt thằng chó này về kho chờ bố mẹ nó đến chuộc…

Sau đó thế nào thì em đếu biết, mọi chuyện đã có đại ca T lo rồi.

-Mày sao không? Xin lỗi mày, hôm qua đi chơi về muộn nên tao ngủ quên, may là có cái Xu nó gọi điện báo tao.

-Em bình thường, may là anh đến kịp không em hết đường về nhà rồi.

-Giờ để tao đi giải quyết thằng chó kia đã, chúng mày giải tán đi.

-Vâng….

-Cậu có sao không? -Linh hỏi tôi.

-Mình không, đừng khóc nữa, xấu lắm… -Tôi lấy tay lau đi những giọt nước mắt của Linh.

-…….

-Cười lên đi, mọi chuyện đã qua rồi, đã có tớ ở đây rồi..

-……

-Giờ thì đi thôi, chẳng phải cậu bảo đưa đi mua đồ mà, đi thôi.

Linh không nói gỉ chỉ lặng lẽ đi theo tôi ra lấy xe.

-Mày có sao không? -Tôi qua chỗ thằng Hoàng hỏi thăm tình hình sức khoẻ của nó….

-Tao bình thường, còn mày.

-Tao ổn, thế tao về trước nhé.

-Ờ, CÚT MM đi.

-Cám ơn chúng mày. -Tôi cám ơn thằng Hải với Ngọc.

-Không có gì đâu, bạn bè mà…

-Ừh, thế thì chào chúng mày, tao đi có việc.

-Ờ, Mà ai đây? -Ngọc hỏi tôi.

-Hỏi thằng Hải ý, giờ tao phải đi có việc…

Tôi bước ra quán gửi xe trong dáng vẻ rất “like a boss” lấy xe chở Linh đi mua đồ.

Chap 62

-Giờ đi đâu đây? -Tôi hỏi Linh.

-Đi lên đoạn Hàng Ngang, Hàng Đào đi.

-Ờ, mà lên đấy làm gì? Mua đồng hồ hay mua gì?

-Hỏi lắm, bảo đi thì cứ đi đi.

-Ờ…

Tôi đèo Linh lên phố Hàng Đào, từ trường tôi lên đấy cũng không xa lắm, đi một lúc là đến.

-Ê, Rẽ vào cửa hàng kia đi. -Linh bảo tôi rẽ vào một cửa hàng đồng hồ khá to.

-Ờ, Mua đồng hồ cho ai thế?

-Cứ vào rồi biết..

Tôi bước vào quán mà mặt cứ ngơ ngơ như bò đội nón ý.

-Em chào anh chị, anh chị xem đồng hồ ạ, hàng của chúng em mới về, có nhiều kiểu đẹp lắm ạ.

-Chị cho em xem chiếc kia ạ.

-Vâng, đây là kiểu dáng mới nhất của Tissot ạ, hàng nhập khẩu từ thụy sĩ dùng dây da cao cấp, thép không rỉ. Sản phẩm được bảo hành chọn đời ạ.

-Giá chiếc này bao nhiêu ạ?

-Giá gốc là 4000k nhưng chúng em đang có trương trình khuyến mại chi ân khách hàng giảm giá 20 phần trăm cho tất cả sản phẩm nên chỉ còn 3200k ạ.

-Cậu thử đeo xem có vừa tay không? -Linh nói với tôi.

-Mua làm gì vậy? -Tôi vừa đeo vừa hỏi.

-Thích không?

-Bình thường, nhìn cũng đẹp phết.

-Tặng cậu đấy. -OH MY GOD, Con lợn gợi tình…

-Hả, món quà đắt thế này mình không nhận đâu.

-Chị thanh toán cho em. -Linh nói với chị bán hàng rồi lấy tiền trong ví ra.

-Khoan, để em thanh toán, chị thanh toán hộ em. -Tôi rút thẻ ATM đưa cho chị bán hàng.

-Xin lỗi anh, cửa hàng em không thanh toán bằng thẻ ạ, anh có thể ra rút tiền ở kia ạ.

-Thế chị đợi em ra rút tiền ạ.

-Vâng.

-Thôi, chị thanh toán đi, ở đây em có đủ tiền mặt đây.

-Đã bảo để tớ thanh toán, tự nhiên cậu tặng tớ món quà giá trị này sao dám nhận @@!.

-Ai bảo tớ tặng không? Thế cậu quên ngày mai là ngày gì à?

-Ngày gì? -Tôi ngờ ngợ đến ngày chào đời của anh tràng đẹp zai nhất quả đất =))

-Mai là sinh nhật cậu, đây coi như là món quà tớ tặng cậu.

-Hả, sao biết? -Những gì tôi ngờ ngợ là hoàn toàn chính xác.

-Hì, Mình hỏi Hải.

-Nhưng món quà lớn thế này mình không dám nhận đâu.

-Cậu cứ cầm lấy đi.

-Nhưng ngại lắm, hay cậu để tớ chi một nửa, chứ cậu có làm gì ra tiền đâu.

-Yên tâm đi, mình mới đập lợn nên đại gia lắm….

-Được rồi, món quà này tớ sẽ nhận với một điều kiện là cậu sẽ phải nhận một món quà của tớ.

-Ok…

Thế là tôi đành phải ngậm đắng nuốt cay (Sướng bỏ mẹ ra, chém gió tý cho vui =)) ) nhận lấy món quà của Linh. Sau khi nhận món quà quý giá của Linh thì tôi đèo Linh về, chuẩn bị cho món quà vô giá của tôi.

Tôi phóng xe thẳng ra cửa hàng mẹ thằng Hoàng (Nhà nó có bán trang sức) mua một cặp nhẫn bạc (Nhà nghèo chỉ có tiền mua nhẫn bạc thôi)

-Mẹ lấy con 1 cặp nhẫn nào. -Tôi nói.

-Mua nhẫn làm gì thế con???

-Con mua tặng con dâu mẹ ạ =))

-Thế thì mẹ bảo con lấy cái này này. -Mẹ thằng Hoàng chi tôi một cái nhẫn đôi có khắc hình trái tim.

-Vâng, lấy con thêm một sợi dây chuyền của con gái nữa ạ.

-Ừh, của con đây.

-Con gửi tiền.

-Của con hết 400k.

-Vâng, con gửi ạ…

Sau khi mua xong thì tôi tranh thủ ra mua 20 bông hồng để chuẩn bị cho màn tỏ tình đầu tiên của mình. Ngày xưa có đọc ý nghĩa của việc tỏ tình bằng số lượng hoa Hồng nên quyết định tỏ tình bằng 20 bông, thím nào không biết thì hỏi bác google nhé.

Xong rồi gọi điện cho đám bạn cờ hó bàn về kế hoạch của tôi.

-Anh nghe. -Thằng cờ hó Hoàng.

-Anh cái cmm. Sang nhà tao có việc gấp.

-Việc gì? Đéo rảnh.

-Không sang thì ngày mai mày với Xu nổi tiếng nhất trường.

-Đm, tý bố sang, giờ đang qwety.

-Nhanh cmm lên.

-Sao? -Sau khi gọi cho thằng Hoàng tôi gọi cho thằng Hải.

-Sang nhả tao có việc gấp.

-Việc gì?

-Sang đá pet với tao.

-Ok, tao qua liền. -Thằng Hải cứ nói đến ps3 thì kiểu gì nó cũng sang ngay, bị lừa bao nhiêu lần rồi mà vẫn không hết ngu.

-Alô…. -Tôi gọi điện cho Ngọc, Ngọc nghe máy trong tình trạng ngái ngủ.

-Rảnh không?

-Không, làm sao?

-Thế thôi, tao định nhờ mày tý việc.

-Việc gì nói.

-Đây là việc hệ trọng quốc gia, không nói qua điện thoại được, rảnh thì qua nhà tao.

-Ờ, Tý tao qua.

Sau đó tôi còn gọi điện nhờ Mai đặt bánh GATO để chuẩn bị cho kế hoạch bá đạo của mình.

1 Tiếng sau thì mọi người đã tập trung tại nhà tôi, tôi nói kế hoạch tỏ tình bá đạo của mình cho mọi người nghe thì ăn ngay 1 đấm từ thằng Hải, thằng này tính tình hiền lành nhưng một khi nó đã máu lên rồi thì đừng hỏi bố cháu là ai.

-Tao đéo ngờ mày là loại người như thế.

-Tao làm sao? -Tôi quá ngạc nhiên về thái độ của thằng này.

-Ngày xưa mày nói sẽ yêu em tao chọn đời, thế mà giờ đây mày bỏ nó để theo đứa khác, mày có xứng làm thằng đàn ông không?

-Mày thì biết cái đéo gì? Trang là người nói chia tay tao chứ tao chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy. Mày có biết hôm Trang bay tao đã phải từ bỏ “Sĩ diện” để qùy gối trước mặt Trang xin tha thứ nhưng rồi lại bị từ chối một cách thẳng thừng. MÀY CÓ BIẾT KHÔNG?

-Mày….mày….

-Tao thề có trời đất ở đây, tao mà nói sai một câu thì thằng này sẽ chết ngay tại đây..

-Mày làm gì kệ cmm. Nhưng tao xin mày đừng làm tổn thương con bé Trang một lần nữa.

-Chuyện tao và Trang không còn gì nữa đâu. Mọi thứ đã đi quá xa bên ngoài tầm kiểm soát rồi.

-Chúc mày thành công. -Nói xong thằng Hải đi về Bỏ lại chúng tôi.

-Giờ mày vẫn nhất quyết bày tỏ tình cảm với Linh à? -Thằng Hoàng hỏi.

-Chắc mày biết tính tao rồi. Một khi tao đã quyết thì sẽ không bao giờ đổi thay.

-Tao biết. Nhưng thằng Hải…..

-Kệ nó đi.

-Ờ…

-Bọn mày ở nhà làm theo kế hoạch nhé. Giờ tao qua cửa hàng anh L lấy bánh.

-Ừh, cút đi.

Tôi đành chào tạm biết đám bạn cờ hó mà phóng xe đi lấy bánh giữa buổi trưa nắng vỡ đầu. Đã thế đi trên đường còn gặp đám học sinh đèo nhau đi học mà cứ ôm ấp nhau làm em ngứa hết cả mắt. Thế là quyết định đi bắt gấu của em càng được đẩy lên cao độ. Phen này phải cho bọn nào không có gấu GATO đến chết =))

-Sao đi làm muộn thế? -Anh L hỏi tôi khi tôi bước vào quán.

-Chết, em quên chưa xin anh nghỉ mấy hôm.

-Nghỉ lắm thế, mà làm sao nghỉ?

-Anh quên mai ngày gì à?

-Ngày gì thì có ảnh hưởng đến tiền trong ví tao không?

-Em nghĩ là có đấy? Mai là ngày 1 ngôi sao nổi tiếng khắp toàn thế giới được sinh ra đời, anh không nhớ à?

-Ngày thánh nữ Maria ra đời à?

-ĐẬU…. Em lậy anh, suốt ngày Japan Anti Virut. Mai là sinh nhật thằng đang đứng trước mặt anh đây này. Người đâu mà vô tâm dễ sợ.

-Sinh nhật mày liên quan đéo gì đến tiền của tao?

-Thế quà của em đâu?

-Quà nào?

-Thế tóm lại anh không có quà đúng không? Ok. Mai em bảo với cô Tưng là anh có người yêu rồi =)).

-Đm con chó. Cút mm đi. Mai bố có mấy can neptune cho mày là được chứ gì?

-Cũng được. Nhà em đang hết dầu ăn.

-Thế đến đây làm gì?

-À, Em đến lấy cái bánh em nhờ Mai đặt ấy mà.

-Hoá ra là bánh của mày. Bảo sao con bé bảo mấy đứa nhân viên làm cẩn thận.

-Chuyện. Khách V.I.P mà.

-Thôi, thôi, ông thanh toán rồi biến mẹ ông đi.

-Haiz… Anh em như cái mông ý.

-Mày nói clg? Nói lại tao nghe.

-Em có nói gì đâu đại ca. Đại ca chưa già đã điếc rồi à =)). -Nói xong tôi té ngay không thì giờ được về với ông bà tổ tiên rồi.

-Đại ca cứ trừ vào tiền lương của em nhé. Giờ em té đây. -Tôi nói khi đã lấy xe chuẩn bị phóng về.

Vừa về đến nhà thì thôi rồi lượm ơi. Nhà tôi đã trở thành bãi chiến trường với vô số vỏ bánh kẹo tôi để trong tủ lạnh. Đống hoa quả cũng chẳng hiểu sao không cánh mà bay.

-Đm con chó nào ăn đồ ăn của bố. -Tôi vặn mắx volun. Không khéo từ HN mà ở trong SG cũng nghe thấy đấy chứ =)).

-Hả, mày bảo sao cơ? -Giọng nói đầy ngọt ngào của Ngọc vang nên. Thôi, xác định rồi. Sáng nay nhìn Ngọc sút vô ảnh cước mà trong đầu tôi đã tự hứa không bao giờ được chọc tức người đẹp rồi…. Không khéo mất mạng như chơi. Con gái là chúa phiền phức. (Thành thật xin lỗi các chị em phụ nữ, nếu em nói gì sai thì em xin lỗi ạ)

-À, Kcg.

-Rõ ràng là có, tao nghe thấy.

-Thôi, mày trông nhà hộ tao. Tao lên từng tắm phát. -Tôi đánh bài chuồn. Nói xong là tôi té luôn.

Sau khi đã tắm rửa và chuẩn bị xong mọi thứ thì tôi đóng cửa đi tu chờ đến tối đúng giờ hoàng đạo để thực hiện kế hoạch bá đạo của mình. Thôi thì đoạn này em tua nhanh đến tối luôn.

-Vào đi. -Tôi mời Linh vào nhà với lý do mời ăn tối để cảm ơn nhưng chưa bật đèn.

-Tối thế này sao đi, sao không bật đèn nên?

-Nhà mình bóng ngoài bị cháy nên nó không nên.

-Ờ, liệu cậu có làm gì tớ không vậy?

-Làm gì là làm gì?

-Thì….. À mà thôi.

Và rồi ánh đèn bếp bật lên hiện ra một chiếc bánh Gato có chữ “Anh Yêu Em, Làm Bạn Gái Anh Nhé” hiện ra đúng như kế hoạch của tôi. Vì quá bất ngờ với ánh đèn nên Linh hét loạn lên. Sau khi Linh đã chẫn tĩnh lại thì cũng là lúc tôi cầm bó hoa có chiếc nhẫn trên tay. Và một lần nữa tôi qùy gối trước 1 người con gái bằng tuổi.

-Cám ơn cậu về tất cả những gì cậu đã làm cho tớ. Tớ biết rằng nếu không có cậu thì không biết bao giờ tớ mới học được cách sống mà không có Trang. Nhờ cậu mà Trang đã không còn ý nghĩa gì với tớ nữa. Và rồi dần dần cậu đã trở thành một thứ gì đó không thể thiếu đối với tớ. Cậu không phải mối tình đầu của tớ. Niềm tin và hi vọng của tớ đã bị thua hết trong một ván cược gọi là tình yêu và rồi cậu đến kéo tớ ra khỏi thất bạt. Thật sự thì tớ yêu cậu mất rồi. EM LÀM NGƯỜI YÊU CỦA ANH NHÉ, ĐƯỢC KHÔNG?

-………..

-Xin hãy cho anh một câu trả lời, anh yêu em thật lòng mà.

-Em….em…. Thật sự thì em không…. Không thể anh ạ. Nếu yêu em thì càng khiến anh đau khổ thêm thôi… Thật ra thì em không phải là một người bình thường như bao người khác đâu. Em…..em….

-Tại sao? Hãy cho anh một câu trả lời, anh xin em đấy…

-Em… Em…. Không còn sống được bao lâu đâu, đừng đặt hi vọng vào em, xin anh đấy.

-Em nói gì anh không hiểu? -Tôi rất sốck

-Em….em….bị Ung….ung….thư máu. -Sau khi nói xong thì những giọt nước mắt của Linh đã rơi. Linh bỏ chạy.

Câu nói của Linh không chỉ khiến tôi sốck nặng mà còn khiến thằng Hoàng, Xu, Mai, Ngọc đang lấp bên ngoài đứng hình. Tôi vì quá sốck nên đứng không vững mà ngồi bệt xuống đất…. Và rồi 1 phút…. 2 phút…. Rồi 3 phút…. Tôi đã bình tĩnh lại được rồi chợt nhận ra là Linh đã bỏ đi nên chạy đuổi theo Linh. Đừng bao giờ bỏ rơi người con gái khi họ tuyệt vọng nhất là câu nói của chị Hiền dạy tôi. Và giờ nếu tôi bỏ rơi Linh thì tôi không xứng đáng làm thằng đàn ông.

Chap 63

Lúc tôi đuổi theo Linh thì Linh đã chạy được 1 khoảng khá xa, tôi đã mất dất Linh. Tôi cứ chạy đi tìm Linh theo bản năng, và rồi ông trời đã không phụ lòng tôi. Tôi đã tìm thấy một cô gái yếu đuối đang ngồi khóc trước điểm dừng xe bus. (Bạn đang đọc truyện tại wapsite Haythe.US – Chúc bạn đọc truyện vui vẻ) Nhìn thấy cảnh này tim tôi đau lắm, nó không thể diễn đạt thành lời…. Tôi tiến gần đến Linh, vòng tay qua ôm cô ấy vào lòng. “Khi người con gái khóc vì bạn thì hãy đến bên cô ấy đề cho cô ấy một vòng tay bạn nhé”. Ngày xưa tôi đã đánh mất Trang thật ngu ngốc nên bây giờ có xảy ra chuyện gì đi nữa thì tôi sẽ không để ai cướp Linh đi, chúng tôi sẽ đấu tranh với tử thần.

-Em à, dù biệt mọi việc đã được số phận an bài nhưng đừng nản lòng, chúng ta có thể thay đổi tương lai theo chiều hướng tốt lên mà. Hãy cho anh một cơ hội quan tâm, chăm sóc em được không?

-……..

-Em hãy cho một cơ hội đi mà, anh xin em đấy.

-Chúng ta thật sự có thể thay đổi tương lai không?

-Em đừng có gánh chịu nỗi đau một mình em nhé, hãy chia sẽ gắng nặng đó cho anh. Và rồi chúng ta chính là những con người thay đổi tương lai. LÀM BẠN GÁI ANH NHÉ…

-…… -Linh không nói gì chỉ gật đầu một cái. Tôi như sướng phát điên khi nhận được sự đồng ý của Linh dù cho tình yêu của chúng tôi phải đấu tranh với tử thần đi nữa.

Tôi ôm Linh thật chặt vào lòng, trao nên chán của cô ấy một nụ hôn. Và rồi cuối cùng tôi cầm chiếc nhẫn đeo vào tay Linh. Sự thật quá đau lòng, tay Linh quá nhỏ, còn chiếc nhẫn thì quá to. Nhưng không sao, tôi đã dự đoán trước điều này rồi nên đã mua thêm một chiếc dây chuyền. Tôi cho chiếc nhẫn vào bên trong rồi đeo cho Linh.

-Giờ em đã là của anh rồi nhé.

-Đừng bao giờ bỏ em nhé, cho dù có chuyện gì xảy ra.

-Anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho em mà. Hãy tin ở anh…

-Hì….

-Vừa khóc vừa cười ăn mườí……… Á, đau. -Chưa nói hết câu thì tôi đã ăn ngay một “VÉO” từ Linh.

-Ai bảo trêu em, cho chừa, lần sau mà còn trêu em thì đừng trách em….

-Chưa gì đã vũ phu rồi. Lần sau có cho tiền thì anh cũng không giám nữa dâu. Hix…. Giờ về nhà anh anh tối nhé em.

-Vâng.

-Cứ ngoan thế này có phải tốt không, hìhì.

Tôi với Linh đi về nhà giải quyết những gì đã chuẩn bị cho màn tỏ tình này. Về đến nhà thì thấy đám bạn cờ hó vẫn chưa hết sốck. Sau khi tôi giải thích thì chúng nó đã hiểu và thông cảm cho Linh. Tất cả chúng tôi ăn mừng cho tình yêu của tôi và Linh. Một câu chuyện tình yêu mới lại bắt đầu. Cậu chuyện này không hạnh phúc và có kết thúc có hậu. Một câu chuyện buồn và một kết thúc mở.

Tôi đèo Linh về trong hạnh phúc, trước khi chào tạm biệt nhau thì Linh đã tặng tôi một nụ hôn. Tôi thật sự rất rất hạnh phúc. Và rồi tôi ra về chuẩn bị cho một tuổi mới. Cái tuổi chịu nhiều đau thương nhất của tôi tính đến thời điểm này.

-Teng…..teng…..teng…. -Tiếng chuông đồng hồ đánh thức tôi dậy để chuẩn bị cho ngày quan trọng của đời mình. Và có lẽ từ bây giờ tôi phải tạm biệt thói quen ngắm khủng long con mỗi sáng của mình rồi, nhưng thay vào đó thì tôi lại có một nhiệm vụ cao cả hơn là đưa đón khủng long chúa đi học =))

Tôi háo hức đánh răng rửa mặt xong rồi phóng xe gần 10 cây số để đi đón người đẹp đi học.

-Hì, đợi em lâu chưa?

-Mới chỉ 30 phút thôi mà. -Tôi nói bóng gió về sự cao su của chị em phụ nữ.

-Hì, thôi đi nào anh.

-Lần sau ra muộn thêm tý nữa nhé.

-Thôi, em xin lỗi, anh cứ trêu em hoài vậy.

-Mà giờ đi ăn bún chả nhé.

-Em ăn gì cũng được, mà tý tiền chia đôi nhé, chứ ở đâu ra cái luật là cứ đi ăn uống là con trai phả trả tiền?

-Bà xã anh tâm lý thế.

-Hả, ai là bà xã anh?

-Con lợn đang ngồi đằng sau anh đấy thôi.

-Này thì lợn. -Có lẽ số tôi nó khổ, suốt ngày ăn véo thế này thì sao mà chịu được. Haizz.

-Á, Đau, anh xin lỗi, anh nhầm.

-Lần sau mà thế nữa thì liệu hồn đấy. -Nói xong Linh xoa xoa vết véo rồi ôm tôi từ phía sau. Hạnh phúc đơn giản chỉ là thế thôi. (Đảm bảo là có người đang GATO =)) ).

-Cho cháu 2 suất bún chả cô nhé. -Tôi gọi bún chả khi vào quán bún chả.

-2 cháu cứ ra ngồi đi rồi cô mang ra ngay.

-Chiều nay em rảnh không? -Tôi hỏi Linh trong lúc chờ đợi.

-Em có, sao vậy?

-Chiều nay đi cùng anh đến một nơi được không?

-Vâng…

-Thôi em ăn đi, em phải ăn nhiều vào nhé. -Tôi gắp gần hết phần thịt của mình cho Linh.

-Nhiều vậy sao em ăn hết, anh ăn đi.

-Ngoan nào, em phải ăn nhiều vào. Anh chỉ cần ăn thế thôi.

-Nhưng….

-Không nhưng nhị gì hết, em phải ăn hết đấy.

-Vâng, hìhì.

Sau khi ăn xong thì tôi thanh toán hết tiền mặc cho sự phản đối từ Linh.

-Giận anh à? -Tôi hỏi khi thấy thái độ không bằng lòng từ Linh.

-Không, ai giám…..

-Rõ ràng có người đang giận mà còn chối kìa.

-Đã bảo không là không rồi mà.

-Bà xã của anh đừng giận nữa nhé. Anh xin lỗi, bà xã mà giận nữa là xấu lắm đó. -Tôh vừa nói vừa véo má Linh.

-Thẩt hả??? -Linh thấy tôi doạ thì sợ quá đưa 2 tay nên má.

-Thế bà xã hết giận anh chưa?

-Lần sau đừng có mà tranh giả tiền nhé, cái gì thì cái, cứ phải Campuchia nhé.

-Rồi, anh biết rồi. Mà đứng đây đợi anh tý, anh ra mua tý đồ.

Nhanh như cắt. Tôi phóng ra quán tạp hoá gần đó mua 1 dây sữa cho Linh. Có lần tôi đọc báo được biết căn bệnh của Linh có sức đề kháng kém nên thường xuyên phải tẩm bổ nâng cao sức đề kháng.

-Em cầm lấy uống này.

-Hả? Sao anh mua sữa làm gì?

-Em cầm lấy uống tẩm bổ.

-Thế còn anh? Mà bao tiền em gửi.

-Em uống đi, anh không uống. Cái này anh mua để em tẩm bổ, tiền long cái gì?

-Nhưng…..

-Không nhưng nhị gì hết. Chỉ cần em mạnh khoẻ là anh hạnh phúc lắm rồi.

-Vậy thì em cám ơn.

Sau đó thì tôi đèo Linh tới trường Linh. Vì Linh vẫn đang ôm tôi nên mấy đứa con trai TP đang GATO nhìn tôi như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống tôi ý. Sau khi Linh khuất bóng thì tôi phóng xe đi đến ngôi trường thân thương của mình.

Vừa vào đến lớp thì “Oh my god” cái quái gì đang xảy ra vậy. Thật ra thì vừa bước vào cửa lớp thì ăn ngay 1 cái dép tổ ong vào mặt, và người có nội công thâm hậu như vậy không ai khác chính là bạn “CRAZY”.

-Cái lề gì thốn???

-Chết, tớ xin lỗi, tất cả là tại thằng Hoàng.

-Thôi, không sao đâu. -Phải công nhận hôm nay mình hiền vãi =)) nếu là ngày bình thường chắc có đứa lên viện rồi.

-Hôm nay mày uống nhầm thuốc hay sao??? -Thằng Hoàng nói bóng gió.

-Nhầm thuốc cái cmm, cút, hôm nay sinh nhật bố nên bố tha cho cái mạng cờ hó của mày. NEXT.

-Hì, mày không nhắc tý tao quên, thôi thì sinh nhật mày tao chẳng có cái gì làm quà. Trên người Tao chỉ có cái trinh ass là có giá. Thôi thì tao tình nguyện dưng hiến cho mày.

-Cút cmmđ. Để bố yên.

-Không nhận thì thôi, làm gì mà căng.

Sau khi thằng Hoàng next thì tôi gục mặt suống bàn suy nghĩ về căn bệnh của Ling. Tôi chợt nhớ ra anh Dương là người học Y. Nhanh như máy tôi rút điện thoại ra gọi cho anh Dương…

-Alô.

-Em chào anh, dạo này anh khoẻ không?

-Anh bình thường. Thế hôm nay chú có việc gì mà gọi cho anh vậy?

-Hì, thật ra thì em muốn hỏi anh về cách chữa chị bệnh bạch cầu thôi ạ.

-Hả, ai bị căn bệnh quái ác thế vậy?

-Dạ, một người bạn của em ạ.

-Ừh, theo anh được biết thì bệnh đó rất khó chữa. Có thể thay tủy của người thân trong gia đình nhưng cơ hội thành công là rất thấp, không thì dùng hoá trị, dùng hoá trị có cơ hội thành công cao hơn phẫu thuật thay tủy nhưng vẫn là rất thấp.

-Cơ hội là bao nhiêu phần trăm ạ?

-còn tùy vào giai đoạn của bệnh. Nhưng cao nhất là 5 phần trăm.

-Không còn cách nào hả anh?

-Đó là cách tốt nhất rồi em nhé.

-Vâng, em cám ơn anh, chào anh ạ.

Sau khi tắt máy thì một lần nữa tôi gục mặt xuống bàn, cơ hội thành công của Linh là rất thấp, có nghĩ là Linh có rất ít hi vọng được sống, tại sao số phận lạ chớ trêu vậy. Haizz.

-Mày sao thế? -Ngọc thấy tôi gục xuống bàn nên hỏi.

-Tao không sao.

-Mày đang buồn về bệnh của Linh đúng không?

-Ừh, tại sao người tốt luôn phải chịu bi kịch thế.

-Mày đừng bi quan như thế, cái gì cũng có cách giải quyết mà.

-Tao biết rồi, cám ơn mày.

-Mà quà sinh nhật của mày này. -Ngọc đưa tôi một hộp quà có chứa mấy quyển truyện. (Cái này ngày xưa em thích lắm)

-Hì, cám ơn mày…

-Không có gì, hì.

Chap 64

Sau khi nhận món quà từ Ngọc thì cũng chính là lúc giáo viên vào lớp. Tôi đành phải gác mọi chuyện sang một bên để chú tâm vào việc học. Và rồi 2 tiết học trôi qua nhanh chóng nhường chỗ cho giờ ra chơi.

-Xuống căngtin đi mấy em. -Thằng Hoàng rủ cả nhóm xuống căng tin.

-Thôi, chúng mày đi đi, tao hơi mệt. -Tôi từ chối.

-Thế hôm nay sinh nhật mày, mày không tính khao anh em cốc nước à? Nước ngọt không uống lại muốn uống neptune à?

-Cầm tiền xuống mà mua này, tao hơi mệt, để tao yên đi.  -Tôi đưa nó tờ 100k mới cứng mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa.

-Hôm nay mà làm sao thế?

-Đm, đã bảo để tao yên rồi cơ mà. -Chẳng hiểu sao tôi lại lên cơn điên với thằng Hoàng cơ chứ

-Ờ, Tùy mày, tiền này mày cầm đi, tao chỉ muốn chia sẻ lỗi buồn với mày thôi mà, tao biết mày đang rất buồn về chuyện của Linh. Mày nên nhớ rằng dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì bọn tao sẽ luôn ở bên mày, thế nhé!

-Tao…tao….

-Thôi, mày nghỉ đi.

-Tao xin lỗi, lúc nãy tao hơi nóng.

-Không sao, anh em với nhau tao hiểu mà.

-Cám ơn nhé, người anh em tốt  giờ thì xuống căng tin thôi. Hôm nay tao bao.

-Oh yeah!

-Chuyện hôm qua, tao xin lỗi. -Cả nhóm đang ngồi chém gió dưới căng tin thì thằng Hải bất ngờ xin lỗi tôi.

-Hả, chuyện gì? Tao không để bụng đâu, chúng ta là anh em tốt mà.

-Đúng vậy, người anh em.

-Thôi chúng mày, quẩy lên đi, tao đổi ý rồi, hôm nay thằng Hải giả tiền.

-Cái lề gì thốn? Đéo liên quan đến tao.

-Tao không quan tâm, hôm nay một là mày trả tiền, hai là mày sẽ được giao thông miễn phì, chọn đi

-Trả thì trả, làm gì mà căng.

-Ngoan như thế có phải tốt không

-Ngoan cái cmm.

-Thôi, anh em với nhau thì có làm sao. -Thằng Hoàng thỉnh thoảng bơm đểu một câu vào.

-Ờ, Biết thế.

Sau màn quẩy tung căng tin trường thì chúng tôi lại tiếp tục nhiệm vụ cao cả của biết bao thế hệ học sinh, đó là “Học, học và học”. Và rồi điều gì đến rồi sẽ phải đến, tiếng trống trường báo hiệu kết thúc buổi học vang lên, tôi chạy ra lấy xe nhanh như vũ bão để kịp giờ đón Linh.

-Ê, Tối nay rảnh không? -Thằng Hoàng hỏi tôi.

-Không biết, làm gì?

-Tao với thằng Hải định vác neptune sang nhà mày chơi

-CÚT.

-Anh nói đùa tý, tối nay bọn tao có điều bất ngờ cho mày đấy.

-Bất ngờ gì?

-Thiên cơ bất khả lộ, tối rồi mày sẽ biết.

-Có gì nó mẹ ra luôn đi, cứ ấp a ấp úng. Mà thôi, đéo rảnh để tiếm chuyện với mày, tao đi đón vợ tao đây.

-Ờ, cút mm đi, nhìn ngứa hết cả mắt.

Sao khi chào tạm biệt thằng Hoàng thì tôi phóng xe như bay tới trường Linh để đón Linh (Công nhận ngày ấy trẻ trâu, chứ giờ cho thêm tiền cũng không giám dân tổ)

-Hì, anh xin lỗi, đợi anh lâu chưa?

-Mới gần 15 phút, không lâu lắm nhỉ  .

-Thôi, anh xin lỗi, tại tắc đường mà.

-Em làm gì có lỗi mà cho anh xin, giờ anh có đi về không hay đứng ở đây?

-Có chứ, giờ về nhà anh nhé, xong chiều đi với anh luôn.

-Thế đợi em xin phép bố mẹ đã.

-Ừh.

Linh rút chiếc 1202 thần thánh ra gọi cho bố. Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi thì cuối cùng cũng được đồng ý.

-Ok, đi thôi anh.

-Nhưng mà nhà anh chỉ còn mỳ gói thôi, em chịu khổ một hôm nhé, được không?

-Em thì thế nào cũng xong.

-Hì, thôi lên xe anh trở qua siêu thị mua ít đồ.

-Vâng.

Tôi đèo Linh ra một siêu thị mua ít đồ. Đến lúc thanh toán thì kịch bản củ lại xảy ra, tôi với Linh lại tranh nhau trả tiền  không ai chịu nhường ai, và lần này tôi là người thua cuộc. Tôi không thể nào ngăn được Linh giả tiền, mà cái chị nhân viên cứ nhìn tôi cười cười làm tôi ngại đếu chịu được.

Sau khi thanh toán xong chúng tôi về nhà để chuẩn bị bữa trưa. Và người nấu không ai khác chính là Linh, phải công nhật là “Nữ công gia chánh” thì Linh giỏi hơn nhiều người bằng tuổi. Nấu ăn cứ phải gọi là ngon thôi rồi.

-Tý đi đâu vậy anh? -Linh hỏi tôi khi đã ăn xong.

-Tý em đi với anh đến bệnh viện nhé, được không?

-Đến đó làm gì anh?

-Anh muốn biết thêm về căn bệnh của em, hứa với anh “Đừng bao giờ bỏ cuộc nhé” -Tôi nắm lấy tay Linh.

-Vâng ạ. -Linh tựa đầu vào vai tôi.

-Em ngủ một lúc đi.

-Em không buồn ngủ đâu.

-Thế ngồi xem phim với anh nhé.

-Vâng.

Tôi chạy lên từng lấy cái laptop của mình xuống để xem phim với Linh. Vừa bật máy lên thì chợt nhớ ra là tôi để hình nền máy là ảnh chụp với Trang, và hình ảnh đó đã bị Linh nhìn thấy, ánh mắt linh chợt buồn khi thấy bức ảnh đó.

-Anh xin lỗi.

-Về việc gì?

-Thật sự anh với Trang không còn chút tình cảm gì đâu, với cả bây giờ Trang đi rồi. Chẳng qua là bức ảnh anh quên chưa xoá.

-Hì, em có bảo gì đâu, (Bạn đang đọc truyện tại wapsite Haythe.US – Chúc bạn đọc truyện vui vẻ) không đánh tự khai à?

-Đâu, chẳng qua là anh sợ em hiểu nhầm thôi.

-Hì, anh là chồng của em, trong đầu anh chỉ được nghĩ đến em nghe chưa. -Tôi hơi đứng hình khi nghe Linh nói thế.

-Thôi, để anh del nó đi. -Vừa nói xong thì tôi xoá luôn file abum ảnh chụp với Trang, đồng nghĩ với việc Trang chẳng còn là gì trong tôi cả.

-……

-Vợ anh xem phim gì?

-Anh xem phim gì thì em xem phim ấy.

-Japan Anti Virus nhé.

-Hả, là phim gì?

-À, anh nhầm, cái phần mềm diệt vi rút của Nhật Bản ý mà.

-Hay anh bật “Chúa tể của những chiếc nhẫn” đi.

-Ừh. -Tôi đành bật phim “Chúa tể của những chiếc nhẫn” cho Linh xem. Thành thật mà nói thì tôi không thích xem phim này cho lắm nên nằm gối đầu lên đùi Linh mà ngủ  (Phát hiện nghi vấn GATO =))  ). Còn Linh thì cứ chăm chú xem phim để kệ tôi gối đầu trên chiếc đùi yêu quý của mình.

-Dậy đi anh. -Linh gọi tôi.

-Hả, gì vậy? -Tôi vươn tay sau khi ngủ dậy như một thói quen, nhưng thói quen tưởng chừng như vô hại ấy hôm nay nó phản chủ. Khi tôi vươn tay thì chạm vào cái không nên chạm (.)(.)

-Cái tay bỏ ra? -Linh đánh vào tay tôi.

-Hả, anh xin lỗi, anh không cố tình.

-Không cố tình nhưng chỉ cố ý đúng không?

-Ừh, à đâu, không phải, không phải. -Vừa nói tôi vừa lắc đầu.

-Anh vừa bảo phải đó thôi, từ bây giờ phải cẩn trọng, cái mặt nhìn dê thế kia cơ mà  -Thật sự thì rất đau lòng khi bị Linh nói là mặt dê, nhìn mặt hiền lành phúc hậu như tôi mà giám kêu dê  Haizz.

-Thật hả? Nhìn như thế này mà giám kêu dê. Này, đây là người đàn ông của năm đấy nhá.

-Xuống đi anh, hình như anh bay hơi cao rồi đấy. -Linh ơi, nhất thiết em có phải làm như vậy không. Haizz

-……….

-Ơ Kìa, sao cái mặt cứ ngơ ngơ như bò đội nón thế kia? Nói câu gì em nghe nào.

-Để yên để anh ngủ. -Tôi đánh chống lảng.

-Anh dậy xem mấy giờ rồi còn ngủ. Dậy, dậy mau. -Linh vừa kéo tôi vừa nói.

-Dậy làm gì? Hôm nay đâu phải đi học?

-Ơ kìa, sao anh bảo em hôm nay anh đèo em đi bệnh viện cơ mà.

-Chết, anh quên, anh xin lỗi. Để anh vào rửa cái mặt với thay bộ quần áo rồi đi.

-Vâng, nhanh nhanh đi anh.

-Mà em nên phòng chị Hiền lấy đồ thay đi, chị ý để nhiều đồ ở nhà lắm.

-Thôi, em mặc quần áo này cũng được.

-Giờ muốn tự mặc hay anh mặc cho  .

-HẢ, ANH ĐIÊN À?

-Thế thì ngoan ngoãn thay quần áo đi nhé.

-Thôi được rồi, em thay.

-Cứ ngoan như thế thì có phải ai cũng qúy không.

-…….

Linh vào phòng chị Hiền thay lấy bộ quần váy màu trắng. Nhìn Linh bây giờ cứ như là búp bê ý. Xinh thôi rồi. (Gió tý cho các thím GATO =))). Tôi nhìn cũng phải đơ mất mấy tích tắc.

-Đi thôi anh, làm gì mà nhìn em kinh thế?

-À, Không có gì, anh xin lỗi, hôm nay em xinh quá.

-Anh không phải nịnh. Giờ thì đi thôi.

-Ừh, bear của anh lên xe đi.

-Vừa nói cái gì? -Linh ngồi lên xe véo hông tôi.

-A, đau, đau. Anh xin lỗi, lần sau anh không giám nữa.

-Lúc nào cũng lần sau, lầu sau mà có bao giờ thực hiện được đâu. Hôm nay em nhất định thay trời hành đạo. -Vừa nói Linh vừa đưa tay lên cù tôi. Tôi là người có máu buồn lên đó như là một cực hình. Thím nào có máu buồn sẽ hiểu.

-Anh xin em, anh biết lỗi rồi, đừng cù nữa, buồn.

-Đừng bao giờ bướng nữa nhé. -Nói xong thì Linh tha bổng cho tôi.

-Rồi, anh hứa mà, hix.

-Thế giờ đi thôi.

-Tuân lệnh.

Tôi đèo Linh đến bệnh viện Việt Đức để khám. Đếu hiểu sao tôi đưa Linh đi khám mà bị nhìn như kiểu “Thằng kia, mày làm gì con bé mà giờ phải đưa nó đi khám thai thế này?” có nhục không. Thôi thì mình cứ bất chấp hết mọi thế lực mafia mà đưa Linh đi thẳng đến phòng khám thai, à nhầm, phòng khám bệnh =)). May là vào bệnh viện chuẩn nên không phải xếp hình, à nhầm, xếp hàng như kiểu Thanh Nhàn hay Bạch Mai,…..

-Chào bác sĩ. -Tôi với Linh chào bác sĩ.

-Vâng, chào 2 cô cậu. Mời 2 cô cậu ngồi.

-Dạ, cám ơn bác sĩ.

-2 cô cậu đến khám gì?

-Dạ, chúng cháu muốn tư vấn về cách chữa bệnh “máu trắng” ạ.

-Bệnh máu trắng là một căn bệnh quái ác. Hiện giờ chưa có thuốc đặc hiệu. Có thể chữa bằng cấy tủy sống hay hoá trị. Nhưng muốn có tủy sống thích hợp thì rất hiếm. Cách tốt nhất là dùng hoá trị.

-Thế tỉ lệ thành công cao không ạ?

-Tỉ lệ thành công hiện tại không được cao lắm.

-Thế có cách nào khác không ạ?

-Hiện tại thì chưa.

-Vâng ạ.

-Để biết chính xác thì phải đi xét nghiệm.

-Vâng, cám ơn bác sĩ. -Tôi ể oải.

Bạn đang đọc chap 64 vợ yêu voz tại 2hi.Us

Chap ngoại chuyện

Làm chap ngoại truyện mấy hôm ốm =))

Tình hình là 2 hôm đi xe máy đi làm thì dính nước mưa => ốm => nằm viện. Thôi thì mấy hôm nằm viện chẳng có gì để làm cũng chán nên lấy điện thoại ra làm chap ngoại chuyện cho các thím. Ngồi qwety nhiều cũng mệt.

Tình hình là cái hôm thứ 3, tức là ngày 26 có đưa em trai đi thi nghề. Tđn mà ngồi chờ gần 3 tiếng đồng hồ. Kêu 8h tập trung mà hơn 10h mới thi. Chuyện không có gì nếu lúc về không vô tình gặp một em váy trắng đi Lx Việt có đèo 1 đứa em chắc bằng tuổi thằng An. Đéo biết có bị làm sao không mà tôi đang đi một cách rất bình thường ngắm đường mà em lx phóng vượt mặt tôi.

-Đi đâu đây? -Người đi lx hỏi tôi làm tôi bất cmn ngờ. Đéo nhận ra ai.
-…… -Mặt tôi ngơ ngơ.

-Tao hỏi mày đi đâu. -Câu nói quen quen là tôi chợt nhớ ra bạn Ngọc. Đm đhs mà đi ra đường ăn mặc như ninja thế kia thì bố thằng nào mà nhận ra.
-Ngọc à, tao đưa thằng em đi thi nghề, mày đi đâu đấy?
-Tao cũng đưa con em họ đi thi nghề.
-Ờ, Mày ăn mặc như ninja làm tao đéo nhận ra.
-Thế dạo này cuộc sống như nào rồi?
-Bình thường như cân đường hộp sữa. Mà mày đang làm gì?
-Tao đang thất nghiệp. Đang thiếu vốn kinh doanh.
-Ngu chưa, ngày xưa bảo thi Ktqd với tao không thi, thi ngoại thương.
-Thế giờ mày làm gì?
-Tao đang là kế toán ngân hàng.
-Ngon. Thế có tiền cho vay ít nào.
-Có phải tiền của tao đâu. Muốn vay thì đến ngân hàng mà vay.
-Bạn bè như shit. Thế còn Trang?
-Lấy được bằng marketing rồi. Nhưng chắc năm sau mới đi xin việc.
-Ờ. Thế gửi lời hỏi thăm sức khoẻ của tao tới Trang nhé. Giờ tao đi trước đây.
-Ừh. Next mm đi.

Sau khi tạm biệt Ngọc thì tôi đèo với thằng An phóng thẳng đến quán nét 85 VH (Lâu lắm rồi mới ra net).

-Đá fifa không anh, em mới tập chơi.
-Tao biết đá đéo đâu. Vào Liên Minh đi.
-Anh đánh hay như đồng đoàn. Từ V1 xuống V5 đhs.
-Quan trọng đéo gì. Đánh đi.
-Vào níck khác đê. Em chơi níck em.
-Ờ.

Thế là tôi với nó ngồi chơi điện tử tới chiều. Nó ad tôi sp. Đánh được 3 trận ez xanh như chanh thì nó chán vào đá fifa. Thế là tôi chán vào facebook ngồi chém gió với các thánh. Mà đhs chơi 1 buổi chiều mà thằng An đốt hiết 1 bao thuốc. Khuyên thế nào cũng không bỏ. Haizz.

-Về thôi anh. -Đang ngồi ib với gái thì bị thằng ôn An gọi về.
-Mấy giờ đã về?
-Về. Mai em nhiều bài tập.
-Rồi, về thì về, làm gì mà căng.

Tôi đành phải đèo nó về xong còn phải phóng xe về nhà. Mà hôm đấy đi thang máy đông vãi. Thế đéo nào mình lại được sờ mông một em. Lúc đứng trong cử tưởng “HẰNG NGA” nhưng đời không như mơ và tình không như thơ. Ra ngoài thang máy mới nhận ra là họ hàng của Thị Nở, em gái của hép by bô na. Quả này phải ngán tới già. Tờ nay con xin hứa sẽ không bao giời lợi dụng thời cơ để sờ mông phụ nữ nữa.

-Đi đâu mà giờ mới về? -Vừa mở cửa nhà ra thì bị ngay con cọp cái hỏi cung. Nếu mà không vì sản phẩm tạo hoá của tôi thì con cọp cái kia răng đi đường răng, lợi đi đường lợi rồi (Vợ ơi! Chồng đùa ).
-Đưa thằng An đi thi mà.
-Biết mấy giờ rồi không?
-Mới có 6h.
-Này thì mới có 6h. -Tôi bị ăn ngay cái véo tai.
-A, a, anh xin lỗi lần sau anh không giám nữa. MIC cứu tao. -Tôi đành phải cầu cứu con MIC. Nhưng nuôi nó to lớn mà ngu. Kêu nó cầu cứu mà nó cứ ngồi im một chỗ nở một nụ cười nhếch mép mang thông điệp “chết mẹ mày đi. Cho chừa, tao không can thiệp”.
– Á à, giám cầu cứu con Mic à. Này thì cầu cứu này. -Tôi bị ăn chọn bộ combo véo tai + véo hông + giật tóc mai.
-Anh xin lỗi. Tha cho anh đi. Vợ yêu xinh đẹp của anh.
-Lần này em tha. VÀO NẤU CƠM NHANH. -Sau khi được tha bổng thì tôi thành thằng osin đích thực.

Sau khi nấu xong cơm nước thì tôi mới được đi tắm rửa. Những giọt nước mát bắn lên người tạo ra cảm giác phê phê như con tê tê.

-Anh tắm xong chưa? -Vợ tôi hỏi tôi.
-Sắp rồi. Có việc gì thế?
-Tắm nhanh lên xong tắm cho em.
-Ờ. (Chúng em cưới rồi nên chuyện này là chuyện bình thường nhé).

Tôi đành phải bật chế độ hack speed nên để tắm. Xong rồi tắm cho vợ. Tắm xong thì ra ngồi ăn cơm. Phải công nhận là tay nghề của mình phải sánh ngang đầu bếp quốc tế đấy chứ.

Và ăn xong thì tôi lại là người rửa bát. Đời nó khổ thế đấy Tốt nhất là không cưới vợ, không cần gấu. Cứ F.A thôi các thím ơi

Rửa bát xong thì vác cái lap của mình ra phòng khách ngồi làm nốt mấy tập hồ sơ bỏ mặc vợ vừa ôm laptop chát chít vừa ôm điện thoại tôi chơi trò nuôi mèo.

Sau khi làm xong thì tranh thủ lấy điện thoại ol fb tý xong rồi ôm vợ đi ngủ. Hạnh phúc đơn giản chỉ là thế thôi.

Viết bằng đt mỏi tay quá tối viết tiếp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*