Truyện Gặp Gái Trong Hoàn Cảnh Siêu Lãng Mạn Full

Gặp Gái Trong Hoàn Cảnh Siêu Lãng Mạn

Tác giả: 81TpLeiku

Tình trạng: Hoàn thành.

Post bởi: 2hi

**********************

Chuyện là em đang ngồi nhậu với đám bạn, thì ba gọi về do cũng khuya rồi.

Người thì phê phê nên đứng lên tạm biệt lũ bạn rồi về luôn.Phóng xe mà thấy trong lòng khoan khoái cảm giác được về lại nơi mình được yêu thương thật hạnh phúc.

Chuyện chẳng có gì để nói khi đang đi trên đường thì phía trước em thấy có chiếc liberty trên xe có 2 con nhỏ, con ngôi trước thì em không thấy nhưng con sau mướt lắm các bác ạ.

Thế là em cứ kè kè chậm chậm phía sau đằng xa xa ngắm ngắm hê hê…

Nghĩ lại em cứ thấy mắc cười.

Chả là khoảng 20m nữa là đến nhà em tự nhiên 2 con bé đang đi ấy đột nhiên thế đếu nào nó ngã cái oành xuống.

Em thì giật thót cả mình, thấy tụi nó nằm đơ như cây cơ.

Đường thì tối, vắng tanh chẳng có ai mà 2 bên đường đang làm cống rảnh nên cát, đá nhiều lắm chắc nó trượt té. Tội nghiệp thân con gái…mà tụi con gái đi xe thì rõ ngu, bực mình thôi nhưng chả trách được,

Nhìn thì chẳng có ai chạy ra giúp cả chắc vì trời tối té xe lại không mạnh lắm nên chẳng ai biết.

Tự nhiên thế đếu nào, em lại zọt xe lên chỗ tụi nó, lúc này con bé phía sau nó ngồi dậy rồi, còn con bé lái xe bi cái xe nó đè mà cái mặt nó nhăn như khỉ ăn phải ớt ấy. (cảnh ấy mắc cười lắm các thím chẳng biết diễn tả sao nữa).

Em gạt chống xe xuống, vứt điều thuốc hút dở xuống (like a boss) phà ra 1 tràn khói cực kỳ điệu nghệ, cuối xuống dựng con xe của 2 bé ấy lên, liếc nhìn cái km trên xe thì mới có 203km, thấy thế em xót xe dùm tụi nó luôn…

Nhưng mà nhìn xuống thì em xót gấp trăm lần cái xe thế ếu nào mà cặp chân ” Ngọc Trinh” kia lại bị trầy thế này, xót quá xót…

Em dựng lên xong cố tình tỏ ra lạnh lùng, chẳng nói, chẳng rằng chạy lại ngay chỗ tụi nó, em cầm bắp tay con bé ngồi sau đỡ nó ngồi lên cục đá hộc to to, rồi em đỡ con bé lái xe ngồi dậy cho nó ngồi bệt xuống đất luôn, em nghĩ đầu gối bị trầy nên co duỗi rát nên cứ để nó thế.

Hai đứa nó có vẻ tụi nó là con nhà giàu.

Con bé ngồi sau mặc quần dài nên chẳng sao, chỉ bị trầy sơ sơ cùi chỏ với xây xát da 1 tí. Con bé lái xe thì nó mặc quần ngắn nên bị trầy tùm lum, rơm rớm máu nhưng không nặng, chỉ có ngón chân út là chảy máu.

Thế này thì hư chân hư cẳng hết cmnr…dù chẳng phải của mình nhưng vẫn tiếc, tiếc lắm các bác ah.

Mà thật 2 con bé xynh đáo để các bác, nó ăn cái giống gì mà đẹp zữ chẳng biết, còn make up nhẹ nhẹ nữa mới ác chứ, muốn tát cho tụi nó mỗi con một phát thôi..

Mới té cái oạch cũng sơ sơ chẳng sao mà mặt mày tụi nó tái mét, tái xanh, người thì run lên luôn, chắc hoảng ghê gớm lắm, đúng là con gái nhỉ.

Như em thì có té cái oạch lo dựng xe lên zọt cho đỡ quê dù chẳng có ai.

Rồi em bảo: ” Đi sao mà té vậy? ngồi đợi đây xíu nha mình lấy nước rửa cho.”

Con bé lái xe ngước lên nhìn mình 2 mắt rơm rớm vì sợ chứ chẳng phải khóc… (yêu luôn các bác ah, dù con bé phía sau xynh chẳng kém).

Em đứng lên nhìn ra con bé phía sau thì thấy nó đang nhìn bạn nó, tay vừa cầm điện thoại, thấy nó có vẻ nhẹ hơn con bé cầm lái nên em cũng chẳng hỏi thăm gì…

Vừa đi ra xe nghe loáng thoáng phía sau tụi nó nói gì đó rồi hình như đang gọi cho bạn nó, lạnh lùng like a boss chẳng quan tâm em lái xe chạy về nhà, tới nhà đứng ngoài cửa ngó ra một phát thì thấy 2 em đang vẫn ngồi đó nên tức tốc chạy thẳng vào nhà.

Thiệt đúng là con gái nó lợi hại ghê gớm…hix lúc đang đỡ tụi nó ngồi dậy thái độ lạnh lùng vô đối vậy mà về nhà thì hấp ta hấp tấp như thằng khùng chạy thằng vào phòng mẹ lấy cái hộp thuốc y tế gia đình, vớ tay lấy chai nước rồi phi thẳng ra khỏi nhà trong sự ngỡ ngàng của cả nhà và con cún trong nhà đang vẫy đuôi đợi cái vuốt đầu của em.

Ra tới cửa khựng lại, thái độ của em lúc đó thay đổi cả 180 độ, mở cửa ra em lại rất chậm rãi chẳng hiểu sao nữa, giống như ” thấy thế anh giúp thôi chứ, anh chẳng quan tâm”…đi từ từ tới chỗ tụi nó.

Rồi em ngồi xuống chỗ con bé lái xe, dưới anh đèn đường mờ ảo ánh sáng xuyên qua kẻ tóc em nghĩ trong bụng mie nó chớ mày ngầu quá Q ah.hô hô tự khen mình.quá ngầu luôn ấy chứ.

Để hộp thuốc xuống chẳng ai nói được tiếng nào cả, 2 con bé thì trố mắt nhìn em, em nhìn lại rồi em quay qua bảo con bạn nó:

E – Bôi thuốc nè…

Em chẳng biết xưng cái gì nữa nên nói cụt ngủn

Nó gật nhẹ nhẹ rồi trườn tới chỗ em, lục lục trong hộp thuốc kím cái gì bôi cho nó vs con bạn, em cũng chẳng để ý rồi em quay ra chỗ con bé lái xe nói:

E – để mình bôi thuốc cho herr.

Con bé ngồi sau nghe thế ngước lên nhìn rồi chẳng nói gì.

Con bé lái xe cũng chẳng nói gì cả nên mình cầm chai nước (nước sôi để nguội rót vào chai bỏ trong tủ lạnh ấy các thím) đổ từ từ lên đầu gôi em của nó, chắc nó rát nên hơi rút chân lại, nắm 2 tay chặt, ngước lên nhìn em lần nữa 2 môi mím lại… yêu tập 2 luôn.

Thấy thế em phán:

E – Hok sao đâu, chịu rát 1 chút mà chân không có sẹo, con gái mà có sẹo thì xấu lắm.

Chắc nó nghe thấy thế nên cũng cố gắng.Em hơi cuối đầu xuống thổi thổi vào chỗ vết thương cho khô, rồi lấy oxi già xịt lên vết trên đầu gối rồi thật nhanh lấy bông gòn lau hết nước oxi già cứ thế, rồi lấy tiếp chai thuốc đỏ nhỏ lên mấy vết thường rồi lau cho sạch chẳng biết như thế có đúng không cơ mà em thấy mình giống nam y tá đẹp trai đang chăm sóc bênh nhân nữ ẹp gái zay hô hô…

Xong xuôi em lấy chai nghệ thoa thoa nhẹ nhẹ lên mấy vết thương.

Cầm hộp thuốc rồi đỡ em nó ngồi dậy.

Em nói: Chắc hok sao nữa đâu.

Cũng định nói thêm về chăm sóc vết thương blah blah mà nghĩ lại nên thôi đang lạnh lùng mà blah thì kỳ lắm với lại tụi nó lớn rồi chắc cũng chẳng ngu đến nổi không biết cách chăm sóc vết thương cho khỏi sẹo.

Con bé ngồi sau thì tự đứng được, nên em đưa tay đỡ con bé lái xe lên, chắc còn đau nên hơi co chân bị thương lại vịn vịn vào tay em.Hô hô mềm nè, mát nek…

Lúc này không khí im lặng, em ngượng ngượng thế nào ấy chắc tụi nó cũng thế.Chẳng biết làm gì đưa tay lên gãi gãi đầu rồi nhìn tụi nó cười cười.

Em nó nói:

Em cảm ơn nha.

Em – Uh hì hì không có gì, cảm ơn thì mời anh đi uống cafe là được rồi – Nghĩ lại đúng là có rượu vào trong người nên bản lĩnh phết, nếu không có chắc lúc tụi nó té chẳng dám lấy thuốc ra mà bôi.

Nó cười cười ngượng ngượng rồi nói:

Dạ.

Thế là em đọc số em cho nó ghi vào đt xong nó nhá qua máy em.

Hô hô hô kỳ này là ăn to rồi có số người đệt rồi hô hô hô…

Em mừng lắm các thím ah. Tự nhiên có số điện thoại rồi em cứ cười cười như thằng khùng mà quên hỏi tên tuổi để lưu vào điện thoại.

Em quay lưng bước đi về nhà mà cố tỏ ra lạnh lùng chẳng thèm quay đầu lại nhìn tụi nó.Tới cửa nhà bước vào kéo cửa lại chẳng vô nhà mà em đứng đấy ngắm ra cái lỗ trên cửa hô hô…

Thấy con bé ngồi sau cầm tài, đèn xe sáng lên rồi chạy đi khuất, em cũng quay vào nhà mà tâm trạng hào hứng vãi.

Đánh răng rửa mặt xong thay đồ, nằm trên giường mà tay cứ cầm điện thoại nghĩ trong đầu nhỡ đâu em nó nt hay gọi điện thì sao, rồi suy nghĩ về em nó hoải hình ảnh em nó mím môi cứ in chặt trog đầu, làm em trằn trọc mãi tự nhiên nhớ ra chưa hỏi tên mie nó ngu sao mà ngu, lúc nó nhá số qua cứ để thế rồi bỏ điện thoại trong túi rồi cứ đứng cười cười nghĩ lại quê vô cùng.

Cuối cùng em cũng ngủ được 9, 10 tiếng gì đấy…

***

Vâng! có thể em hơi hoang tưởng, tưởng tượng rất nhiều thứ rất mơ mộng, 1 chuyện tình buồn, có thể là 1 chuyện tình yêu thật đẹp thật bay bỏng.

Vì chẳng có ai đánh thuế giấc mơ cả, thế nên em tha hồ có quyền Hoang tưởng nhưng không cuồng d… đâu nhé. Em cũng không phải dân F.A lâu năm đâu nha.hô hô…

Vâng! thế là ngày qua ngày tầm được 4 ngày.

Khoảng thời gian tưởng chừng chìm vào trong cơn mê tình, chuyện tình tuyệt vọng.

Với nỗi nhớ đầy vơi, khuôn mặt ấy cứ lởn vởn trong đầu không thể tập trung được việc gì, tới nổi đi giải quyết nổi buồn ngồi trong ấy là khoảng thời gian, khoảng lặng để em nhớ tới em ấy nhiều nhất.

Tự ái đàn ông không cho phép em nhắn tin hay gọi điện rủ trước và hỏi thăm tình hình

vết thương như thế nào vì lỡ trót dại nói với em nó rằng: ” mời anh uống kaffe để cảm ơn ” rồi.

Nên đành thôi cũng chẳng thấy em ấy liên lạc, nhiều lúc muốn nhắn tin, gọi dt trước với gái nhưng rồi lại thôi, vẫn giữ sdt của em ấy có gì đi chơi khè với mấy thằng bạn, hay có thằng bạn nào F.A muốn tìm gái thì em cho.”Còn làm ăn được không hok thì kệ mày tao không bít đâu nhá”.

Mie những tin nhắn, cuộc gọi đến em luôn hy vọng, hy vọng rất nhiều là em ấy gọi hoặc nt cho mình đúng là em hoang tưởng nặng.

Em ấy mất tích hay thật ấy.

ơ cái đệt rồi cuộc gọi mơ ước ấy cũng tới nha các bác hô hô…tầm khoảng 6’30 tối.

Đang ở trần nằm xem tivi lâu lâu lại cho tay vào quần gãi gãi, rồi ngoay’ mũi, bổng điện thoại reo chính là số em ấy các bác ạ.Thôi rôi đừng hỏi luôn nhé…

My angel em lưu sdt của em ấy như thế các thím ạ.

em – Alo

Gái – Alo, em hôm trước té xe nè, anh rảnh không em mời anh đi uống kaffe nè. – Nghe giọng của nó ngượng ngượng sao ấy.

Em – ơ…à…à ờ, anh bận rồi em, khi khác nhé.

Thế đếu nào, em cũng chẳng hiểu nỗi, thế đếu nào em lại phán như vậy.Mày rảnh bỏ mie Q ah mặc quần đùi đi ra đi vô chứ có bận việc gì đâu…

Có khi nào mình cần phải lên bệnh viện khám lại trái tim với lý trí không nhỉ?

Gái – oh, vậy cũng được.

Em – Uhm khi khác nhé.

Rồi em tắt máy trước có thể như vậy cũng hay các thím ah, mình tạo cho mình là con người bận bịu, có công việc này nọ và giữ hình tượng không vồ vập và hơi chảnh xíu hô hô…Rồi tự an ủi mình bằng ý nghĩ ” có lẽ hơi bất ngờ mình chưa sẵng sàng, với lại lúc đầu mình cũng có ý nghĩa nếu gái rủ đi thì từ chối lần đầu để giữ cái phong cách ngầu của mình rồi mà” nên đỡ được phần nào…haizzz

Em lại nằm xuống mơ hồ suy nghĩ, Mày điên nặng rồi Q ah.

Đấu tranh tư tưởng dữ lắm mới dám nhắn lại 1 tin chứ sợ nhỡ gái nó rủ lần này không đi được nữa là nó không thèm gọi nữa, là mất cơ hội.đúng là DSHT. không cuồng đâu nhé.hô hô

SMS – Tối thứ 7 em rảnh không? mình đi uống kaffe.

SMS GÁI – Ok, thứ 7 khi nào rảnh gọi em nhé.

Ye hú…hú hú…

Em muốn nhắn nữa, nhắn để nói chuyện này nọ nhưng rồi lại thôi, thế là được rồi.

ổn rồi, ổn rồi hô hô thế là có cái hẹn rồi, tới đâu tới…

***

Vâng và thứ 7 mong đợi cũng đã đến…

Cũng như mọi ngày em cùng lũ bạn uống kaffe chém gió.

Tầm 10h về nhà.

Tâm trạng cũng bình thường, không còn kỳ vọng gì mấy về cái mối tình đơn phương không biết sẽ đi về đâu này.

Đùa đấy em tiếp thu ý kiến anh em nhưng cái chính vẫn ở em, vâng, nếu gái yêu thì yêu con người em chứ không phải những cử chỉ, lời nói gượng gạo mà mình đọc được rồi cố áp dụng…

Đôi khi cũng phải áp dụng những cái hay mà mình học được nhưng không nên quá cứng nhắc phải làm như thế này nọ tùy hoàn cảnh và tùy thể loại gái mà ta dùng.

Cái chính nằm ở cái duyên ở mỗi người, phong thái tự tin, quang trọng không kém là biết cách ăn nói nữa.

Về đến nhà tắm rửa sạch sẽ, xem tivi cũng gần 12h ăn cơm xong, em gọi cho thằng bạn rủ nó đi cùng cho vui, nó tên M, nhỏ hơn em 2 tuổi, em chơi cũng thân. Nói thật chứ cái kèo này mà em đi 1 mình ngại lắm các bác ạ.

Em – Alo, làm gì đó mày?.

M – Có làm gì đâu, đang ở nhà, gì đó mày?

Em – Rảnh không mày?, tối nay đi uống cafe?

M – ờ, mấy giờ?

Em – Chưa biết, khi nào gần đi tao gọi cho, lên chở tao nha.

M – Vậy tí uống kaffe?

Em – Thôi tối đi luôn, h trưa nắng mệt quá, mà mày tối nay có gái nữa đóa.

M – gái nào? ở đâu?

Em – Tối lên chở tao đi rồi tao kể cho nghe.

M – ở được ak, mà xinh không mày (mie nó nghe em nói gái xynh 1 phát là nó nói

chuyện tơm tớp liền)

Em – Xinh chứ sao không mày hehe.

m – Rồi ok, tối gọi tao lên nghen hehe.

Em – Không lề mề nge mày.thôi nha.hehe

Rồi em cúp máy, tuy nó nhỏ hơn em 2 tuổi nhưng hồi xưa ở cùng xóm chơi với nhau xưng mày tao nên lớn lên quen miệng vẫn gọi nhau thế.

Gọi nó xong tâm trạng cũng phấn chấn hẳng lên giống như mình vừa góp thêm 1 chút chuyện vui cho cuộc kaffe tối nay vậy.

Lên giường đánh 1 giấc đến tận 4h chiều, Phải đợi thêm tí nữa mới gọi cho em nó được…

Đúng 5’30 em lấy điện thoại ra cơ mà giờ này gọi là chuẩn nhất các bác không tin cứ thử đi, bấm số My angel (số của em nó đấy ạ) nhìn chăm chú tầm 5s rồi em bấm nút gọi.

hít hơi thật mạnh thở ra từ từ…

Vâng! Chuông reo tầm 3 nhịp có lẽ em chú tâm vào nhạc chuông nên nó Alo 1 phát làm em giật thót.

My Angel: Dạ, em nghe ạ.

Em hơi ngập ngừng tí rồi nói:

Em – Hì hì hôm bữa anh bận đi không được, tối nay em rảnh không, đi uống kaffe nè?

My Ag – hì, được ạ, thế mấy giờ anh?

Em – 7’30 ha, em muốn uống ở đâu?

My Ag – Cũng được, ở đâu cũng được.

Em – ưm…để xem quán nào ta, mình uống ở Hoàng Lan gần quảng trường nha.

My Ag – Dạ, hihi.

Em – Hihi, vậy thôi ha.

My Ag – Dạ…

Đúng là ghét nhau nhìn đâu cũng thấy khuyết điểm mà thương nhau rồi thì thôi đừng hỏi…tới cả giọng nói cũng dễ thương.

Tút tút, lần này em cũng cắp máy trước, và cuộc gọi lần này giống như là em rủ nó đi uống kaffe để cảm ơn cái vụ em gặp nó té xé nên nó cho em số điện thoại vậy đó.Haizzz ngược đời quá đê.

Mà thật ra con gái tính toán cái gì giỏi chứ mấy cái vụ hẹn zai lạ đi chơi em nghĩ c.gái zốt lắm. Nên mình chủ động mọi thứ cho nhanh.

Khi quen nhau thân rồi thì nó hay đòi hỏi chứ quen như thế này nó ngại chít mie, nói chuyện còn ngại chứ biết đường nào mà nó đòi chọn chỗ này chỗ kia.

Tình huống như thế này mình hẹn ra quán cốc ven đường uống kaffe cũng được nữa ấy chứ, dám hó hé 1 tiếng. hô hô.

Không khéo vào quán kaffe my angel gặp mình…tim đập nhanh quá, huyết áp tăng, vật ra xỉu nữa là bỏ bô…hô hô.

Phải chịu khó làm anh hùng cứu mỹ nhân lần nữa…khổ cái thân em.hô hô…

YES tự nhủ với mình kiểu như là ok rồi, ngon rồi vậy đó các thím.

Lấy điện thoại ra gọi cho thằng bưởi M.

M – Nghe mầy.

Em – 7h kém 15 chú lên chở anh đi nhé.

M – Ok, đợi xíu ăn cơm đã nha.

Em – Nhanh nha.

Rồi em cũng cúp máy…

***

2 Gái ăn mặc xinh lắm, cũng hợp thời nữa

Em cũng chẳng kém hiểu rõ được ấn tượng đầu tiên là quan trong như thế nào nên dù nghèo thật nhưng mặc đồ cũng rất phong cách.

Có ấn tượng về ngoại hình thì dù lần sau gặp có hơi lùi xùi thì cũng vẫn đẹp trong mắt tụi con gái chứ lần ấn tượng đầu tiên mà bẩn bẩn, dơ dơ cho dù lần sau có ăn mặc đẹp thế nào thì cũng không vớt vát được bao nhiêu điểm trong mắt tụi con gái.

Mình có ấn tượng về ngoại hình rồi thì mới tính được đến nhưng chuyện khác như cách nói chuyện, phong thái…

Em thì khuôn mặt lúc nào cùng cười cười mà 2 lỗ tai cứ nóng lên, con bé lái xe đi trước nên vào trong bàn ngồi đối diện với thằng bạn, còn con bé ngồi sau ngồi đối diện em. Hai đứa nó để ý cũng thấy khá ngại nhưng cũng tự tin lắm không rụt rè gì nhiều.Hai gái nhìn em cười và em cười lại hơi cuồi đầu xuống chút chẳng biết mở lời.

Thằng bạn thì cái tính của nó là hay im im mà có gái lạ thì càng im nửa chẳng trong mong nó cất lời.Hên là thằng nhân viên phục vụ tới hỏi:

– Anh chị uống gì ạ?

Em đẩy cái menu qua cho 2 bé đó xem trước rồi nói

Em – ờ…2 đứa uống gì?

Con bé ngồi đối diện em quay qua hỏi nhỏ con My agel của em ” uống gì?”, con my gel cầm cái menu lên lật lật rồi gấp lại nói luôn:

My angel – Cho em ly lipton nóng.

Con bạn nó không xem menu ngước lên nói luôn:

Bé ngồi sau – Cho em bạc sĩu đá nha.

Rồi em ngẩng mặt lên lại cười quay qua hỏi thằng M:

Em – Uống gì mày?

M – cho cafe sữa đi.

Em – Cho anh ly cafe sữa với đen nha.

Cơ mà lúc đầu em không gọi nước là cố tình để gái nó nghĩ rằng mình cũng vừa lên như nó thôi.

Lúc ngó qua hỏi thằng M nó uống gì thì cái mặt của nó da đã đen rồi mà giờ còn đỏ nữa em chẳng biết phải gọi là màu gì nữa.

Đúng là đứng trước cái đẹp dù là tỉ phú, thằng ăn trộm hay thằng giang hồ chân tay vẫn luống cuống, tim đập vẫn phải loạn nhịp.

Bấu 2 tay vào quần vì chẳng biết phải làm gì cơ mà nhờ thằng phục vụ mình mới dám mở miệng:

Em – hiihi ờ…ừm…chân 2 bạn sao rồi?

Em nhìn con bé đối diện và con bé lái xe như thể trong 2 đứa đứa nào nói cũng được.

Con bé lái xe lại cười có lẽ con người ta khi ngại, bối rối là hay cười sao ấy nhỉ?

My angel nói:

MA – hihi, cũng đỡ rồi anh.

Em – vậy ah?, chắc đau lắm hả?

MA – Đau chứ, mà em cảm ơn ha.hìhi,

Em gãi gãi đầu tóc cười rồi nói:

Em – Hì có gì đâu mà, mà sao đang đi lại té vậy?.

MA – Em không biết đang đi thì ở trước xe có cục đá nên em né xe qua tự nhiên nó té.

Em – hihi chắc là lúc em né xe qua bóp thắng chứ gì?

MA – Hình như có hay sao ấy.

Em – Vậy là đúng rồi, chắc là lúc né cục đá, mất đà theo quán tính em bóp thắng, mà bóp thắng trước nữa té là phải rồi.

My gel hơi nheo mày lại hỏi:

MA – Sao bóp thắng trước mà té?

Vâng con gái là nó thế đấy.

Em – Thắng trước là thắng đĩa, phanh lại rất ăn nên lúc em cua em bóp thắng trước nó đứng xe lại luôn, té xuống là phải rồi.

2 gái nghe vậy thấy lạ lắm nên 2 mắt mở to giống như mới biết thêm cái gì mới vậy…thấy thế em tiếp:

Em – Lần sau đi đa phần em nên bóp thắng sau thôi, bóp thắng trước thì nhẹ nhẹ thôi, chạy nhanh mà bóp gấp thắng trước là té đó. (Hiểu biết Like a kỹ sư.)

MA – Vậy hả, nhưng mà hên gặp anh chứ lúc té tụi em không biết sao hết.

Có ý biết ơn em đây mà, em nghĩ chắc tụi nó cảm động lăm đây.Em giả vờ:

Em – Hihi Uh, thì không gặp anh kêu bạn em lên cũng được mà.

MA – hihi…

Rồi em quay qua con bé ngồi sau hỏi:

Em – Thế em có bị sao không?

Bé ngồi sau cười nói: Dạ không sao ạ, em bị cũng nhẹ mà.

Chẳng biết do DSHT hay do cảm giác mà lúc em nói chuyện vơi MA, bé ngồi sau cứ nhìn nhìn em.

Em – hihi không sao là được rồi, thế cái xe có bị gì không? – em quay qua MA hỏi.

MA – Không sao hêt, trầy sơ sơ thôi.

Em – hihi, thế về ba mẹ có biết không? – nói giọng dỡn dỡn.

MA – Không ạ, hihi.

Em – Lần sau đi cẩn thận nha, ah mà 2 đứa tên gì?

MA lại cười – Em tên N.

Em quay qua con bé ngồi sau.

Em

– em tên gì?

2 con bé này kỳ thật nhìn đứa nào hỏi thì tụi nó trả lời mới đau, chắc do em đẹp trai quá nên nó ngại.

Bé ngồi sau – Em tên T.

Vâng! không đợi tụi nó hỏi tên mình, mà em cũng chẳng biết nó sẽ hỏi không nữa nên nói luôn:

Em – Anh tên Q, thằng này bạn anh tên M.

Em giật cùi chỏ nhẹ nhẹ qua chỗ thằng M nó cười cười cũng chẳng nói gì.

Thằng phục vụ bưng nước ra, kèm theo 2 bì hạt dưa khi con người ta bối rối hay muốn kiếm cái gì để làm thế nên có hạt dưa này ngồi cắn cho đỡ bối rôi.

Đặt cafe ngay ngắn rồi xé 2 bị hạt dưa, em cười cười nhìn 2 đứa nói:

Em – cắn hạt dưa này – lại cười.

Biết tên tụi nó rồi nên em ghi ra cho anh em dễ đọc nhé.

Bé N với bé L không nói gì cũng cười rồi đưa tay bốc hạt dưa không khí ngại ngại vô cùng.

Đúng là nếu đi chơi với gái mà không có thằng nào biết ăn nói thì hầu như lúc nào cũng tẻ nhạt.

Em thì cũng bắt chuyện được như thế rồi nên tự tin hẳng lên nói chuyện cũng thoải mái, không để không khí trong bàn nó ngượng ngạo nữa.

Em – N với T nhìn dễ thương quá nhỉ? cười.

2 bé nhìn em cười không nói gì.

Em thì cố gắng tạo ra phong thái tự tin nhất có thể, nhìn ra hướng Quảng trường gió lùa vào cửa tóc phất phơ nghĩ trong bụng ” ôi cái đệt chắc mình đệp lắm đây” rồi quay lại nhìn 2 con bé.

Em nói nữa đùa nửa thật.

Em – Anh đợi chầu kaffe này lâu lắm rồi đấy, ngày nào anh cũng mong 2 đứa gọi rủ uống cafe.

N và T trố mắt nhìn em rồi cười nói:

T – hihi vậy hả, tụi em cũng vậy lúc té xe gặp anh rồi cũng mong gặp lại anh để cảm ơn lắm.

Chẳng biết nó đùa hay zỡn nữa, tại nó nói xong quay qua con bé N cười.Chắc 2 đứa nó nói về em nhiều lắm đây mà…hoohoo

Em – Vậy sao không gọi điện hay nhắn tin cảm ơn anh đi.

Bé T nói tiếp:

T – Anh nói mời anh đi uống kaffe rồi nên tụi em đợi đến lúc ấy luôn.

Các bác biết không, nghe nó nói xong em xao xuyết lắm, xúc động nữa, tụi nó cũng coi mình như 1 phần gì đó có trong suy nghĩ, đúng là “Có thể bạn không phải là một chàng trai hay một cô gái xinh đẹp nhưng nếu bạn biết yêu thương và chia sẻ thì bạn là người đẹp nhất…”

Sau màn xã giao bình thường, vâng! em chính thức chém gió với 2 con bé.Nói chuyện 1 cách như là thân rồi vậy…Em đoán chắc quả này mình vẫn có thể tiếp tục cậu chuyện…Hành trình bắt đầu.

P/S: Nói cho anh em biết luôn là em là thằng nghèo, vâng hồi trước nhà em khó khăn phải bán nhà trang trải nợ nần chuyển lên đường bxz xây được căn nhà cấp 4 thôi nhưng rất khang trang không tới nỗi để mất mặt với bạn bè…

***

Sau màn xã giao bình thường, vâng! em chính thức chém gió với 2 con bé.Nói chuyện 1 cách như là thân rồi vậy…Em đoán chắc quả này mình vẫn có thể tiếp tục cậu chuyện…Hành trình bắt đầu.

Em – Chân lành chưa?

N – Cũng lành rồi ạ, nó khô rồi anh.

Em – Mong là nó đừng có sẹo ha.

N – hihi, em cũng không biết nữa.

Em – Con gái mà sẹo thì xâu lắm.Chân anh cũng sẹo nhiều lắm mà con trai nên cũng chẳng quang trọng gì lắm.

Bé T nhìn em nói:

T – Chân anh bị sao mà nhiều sẹo?

Em – Ah hồi trước cũng hăng máu nên chạy ẩu lắm bị té xe nhiều nên thẹo tùm lum hết.

T – hihi.

Em – Nhưng mà không ai giúp anh hết, 2 em gặp anh là hên lắm nhé, có lần anh mượn xe cô anh đi té trầy sướt tùm lum hết, hoảng quá phải dắt xe vào tiệm cho nó tút lại chứ không về cô anh la chết luôn.

T – thế về cô anh biết không?

Em – không, thời gian sau chỗ tút màu nó ù lại không giống màu sơn rin của nó cô anh mới biết.

2 con bé thấy mình nói chuyện cũng thoải mái nên cũng tự tin hẳn lên dù mình nói chuyện không vui lắm nhưng 2 bé cứ cười cười.

Em nói tiếp:

Em – xe của em mới mua đúng không?.em nhìn N.

N – Dạ, mới mua được hơn 1 tuần.

Em – Xe mới mà té xót quá nhỉ?

N – Dạ thấy cũng tiếc tiếc lắm. – vừa nói vừa gật đầu nhẹ nhẹ

Em – Uh anh hồi trước cũng thế xe của anh mới mua không bị té nhưng bị CA giao thông bắt nó chất lên xe tải chở về bãi giữ xe nhìn anh xót ghê luôn ak.

2 bé lại cười, 2 bé đối đáp cũng tự tin hẳn lên thấy rõ.

Em – Tụi em bị CA bắt lần nào chưa?

N – hihi rồi, run muốn chết luôn, mà em đứng năn nỉ mấy ổng cũng tha.

Em – thế có bằng lái chưa?

N – em có rồi mà T chưa có.

Em nhìn T hỏi:

Em – Sao không đi học đi?

T cười cười nói:

T – Mệt lắm, em làm biếng nữa.

Em – hihi chắc toàn anh êu chở không chứ gì?

T – hi làm gì có, toàn bạn chở thôi.

Em – Em giống anh đó tới giờ cũng chưa có bằng luôn.

T tròn mặt nhìn em.

T – Anh chưa có bằng luôn hả?

Em – Uh, chưa có.Mẹ anh bắt đi học hoài ấy chứ mà anh cũng làm biếng như em nên không đi.

Em kể ra đây có thể nhiều bác đọc thấy cuộc nói chuyện nhàm chán cơ mà em thấy vui lắm dù không nhiều tiếng cười nhưng không khí thoải mái với lại được ngồi với 2 người đẹp tâm trạng vui lắm cơ, có chủ đề vớ vẩn nói cũng là vui lắm rồi đấy ạ.

Chưa biết thông tin gì về em nó chỉ biết mỗi tên nên chẳng có đề tài gì nói được hêt, thế là em lại lôi chuyện tình cảm vớ vẩn ra hỏi 2 bé.

Em – Hihi N vs T xynh thế này chắc có người yêu rồi hả?

N nhìn T, 2 đứa nhìn nhau, em nhìn 2 đứa, thằng M đếu biết nhìn đi đâu em nghĩ ” má quê quá tự nhiên hỏi tào lao”

Rồi hai đứa nhìn em cười.Em cũng cười lại mà nóng ran cả 2 lỗ tai

T nói:

T – Không ạ, em với N trước giờ có ng iu đâu.

Thằng M nghe thế cuối xuống cười khục khục chắc nó đếu tin.Em cũng đếu tin nhưng cũng giả vờ ngây thơ.

Em – Xạo quá, 2 đứa mà chưa có?

N – Thật mà, em thì hồi trước cũng có giờ thì không ạ, còn con bé T thì nó giữ kỷ lục xưa tới giờ chẳng yêu ai.

Rồi con bé T đẩy con N một cái, bầu không khí vui vẻ vô cùng bé N ngửa mặt ra cười, cười rất tươi.

Em – hihi anh cũng vậy trước giờ cũng chưa có người yêu.

2 đứa nó đang cười cười nghe em nói vậy tụi nó nhìn em.

N – Hihi anh mà không có người yêu?

Nó hỏi ngờ vực, em nói tiếp:

Em – thật đó có ai thèm yêu anh đâu, bây giờ ai iu anh, anh chịu luôn, em không tin thì hỏi bạn anh nè.

Em quay qua thằng M mặt nó vẫn đỏ lét, nò nhìn em rồi cười giờ nó mới phán được 1 câu:

M – hihi nó nói xạo ak.

Rồi thằng M che miệng cười, chơi với nó bao lâu nay h mới thấy nụ cười xấu tàn bạo của nó.

Em cuối xuống bịm môi lại để khỏi cười, mie nó quê quá em không trách thằng M được, nhờ câu nói của nó tự nhiên câu chuyện càng thêm vui.

2 bé nó bật cười em cũng vui theo mà 2 lỗ tai nóng thì thôi rồi, em nói:

Em – hihi hồi trước có, giờ anh không có, thật đấy.

Rồi giật cùi chỏ sang ngang cho thằng M 1 phát. Mie mình đã thôi cười rồi nó cứ khục khục làm mình cứ mắc cười theo, 2 bé đó cũng vậy nhìn mình cười cười…Rồi em tiếp:

Em – Anh sợ con gái lắm rồi, tụi nó rắc rối lắm.

Bé T nhăn mặt lại xíu vẫn cười hỏi:

T – Sao rắc rối anh?

Em nhìn thằng vào mặt bé T nói:

Em – Anh không biết nhưng anh nghĩ thế.

Nó ngượng, mặt ửng đỏ lên thẹn thùng hay sao ấy.Em lại nhìn con bé N nói:

Em – Đúng không em? rồi em cười 1 thật đẹp.

Nói tới chuyện tình cảm em có tật nói nửa thật nửa đùa, giỡn giỡn.

N – hihi con trai mới rắc rối.

Em – ơ…xưa giờ anh nghe con gái rắc rối chứ chưa nghe con trai rắc rối bao giờ.

N nói ngay:

N – Vậy là anh nghe thôi chứ bộ. – rồi cười.

Em cứng họng đệt mợ, chẳng biết nói gì nữa luôn.

Em đánh trống lãng:

Em – Tụi em nói chuyện vui thật đấy hihi.

bé N và T chẳng nói gì chỉ cười cười.

***

Em đánh trống lãng:

Em – Tụi em nói chuyện vui thật đấy hihi.

bé N và T chẳng nói gì chỉ cười cười.Rồi bé T nói:

T – Nhìn anh là biết dụ gái nhiều lắm nè, mới gặp tụi em mà có thấy anh chẳng ngại gì hêt trơn.

Em nghĩ trong bụng ” anh mày ngại bỏ mie luôn đây, chỉ có điều anh mày giả vờ giỏi quá thôi kakaka”

Nghe con bé T nói “dụ gái nhiều lắm nè”, thằng M nhìn em rồi lại cười khục khục em chẳng quan tâm, rồi nói:

Em – Làm gì có, xưa giờ có người yêu gì đâu mà dụ.

Rồi nói mấy chuyện vớ vẩn không khí trong bàn vui lắm, dù mới gặp tụi nó lần đầu, mấy ẻm cũng tự nhiên không e thẹn gì nên câu chuyện rất thoải mái.Nhìn đồng hồ cũng 9h kém rồi dù muốn cuộc nói chuyện, cuộc gặp gỡ này kéo dài mãi mãi nhưng em phải kiềm nén lại, em nói:

Em – thôi gần 9h rồi về her?

Nghe em nói thế thằng M quay qua nhìn chắc nó nghĩ: “đời nào đi chơi em đòi về sớm đâu”, nó không hiểu ý của em, em nói về trước là để cho 2 ẻm thấy mình đâu phải dạng rảnh rỗi mà cứ muốn ngồi mãi chém thế này, hên là nó không nói gì vẫn im im.

Em nhìn 2 đứa nó nói tiếp:

Em – Thôi mình về ha.

Hai em nó cười cười rồi vẫn ngồi đấy, em phải đứng lên đi ra khỏi bàn tụi nó cũng đứng lên đi theo sau.

Tiền bạc em không muốn nói nhiều nhưng đúng là kèo cafe này là chính xác em nó trả nhưng em xác định từ đầu là có đi đâu nữa mình vẫn phải trả không thể để 2 em nó ra trả được.

Thằng M đi trước em cố tình đi chậm chậm đến gần 2 em nó, em nói:

Em – Hihi khi nào rảnh mình đi uống cafe tiếp nha.

Rồi nhìn 2 ẻm, 2 đứa nhìn em cười cười rồi bé N nói:

N – Dạ, hihi bữa nào là bữa nào?

Ôí cái đệt dù không biết nó có ấn tượng gì về mình không nhưng nó nói cái kiểu đó là chắc bắp luôn rồi các bác ơi. hehe có khả năng lúc anh hùng cứu mỹ nhân bị té xe mỹ nhân đã xao xuyến rồi (đùa đấy đừng bảo em CDSHT nữa)

Em – hihi, anh thì khi nào cũng được, có gì rảnh thì anh nhắn tin cho nha, anh sợ 2 đứa không đi thôi.

N – hihi có gì đâu, đi với tụi anh vui mà.

Em chẳng biết nói gì nữa chỉ cười rồi đi xuống cầu thang đến quầy tình tiền.

Em vội lấy bóp lướt qua cái hóa đơn xem bao nhiều tiền rồi đưa cho thằng chủ rất nhanh, 2 em đi từ từ xuống cầu thang thấy thế đến chỗ em bảo nhỏ với em:

N – Em mời tụi anh uống cafe mà.

Hình như ẻm thấy khó chịu, nhăn nhăn, em nó như thế em càng thích. Rồi em quay nói nhỏ vào tai bé N:

Em – Thì coi như hôm nay anh mời, bữa sau tụi em.

Ngước lên thì thấy bé T đứng đằng sau bé N, em nhìn nó cười rồi cuối xuống nói tiếp với bé N:

Em – Được không?Trời tối rồi về cẩn thận nha, như hôm bữa là chết luôn đấy.

Rồi em cười cười lấy tiền thốii bỏ vào bóp, phong thái rất Like a Boss đi ra quay lại nhìn con bé T nói:

E – Bữa sau nha hihi.

Giống như mình đền bù cho nó vì nói chuyện với mỗi con N.

Nó nhìn em không nói, chỉ cười hình như cho có lệ rồi cùng con N đi ra. Em dắt xe ra dùm tụi nó, thằng M lấy xe ra rồi em đội mũ leo lên xe, em nói với 2 tụi nó:

Em – Thôi anh về đã, 2 đứa về nha, bữa sau rảnh đi uống kafe.

2 đứa nó cũng ngồi lên xe nghe em nói tụi nó khẽ gật đầu rồi cười, vẫy vẫy cái tay chào em mà iu đéo đỡ được.Thằng M 1 ga zọt thằng, em liền đập đập thằng M nói:

Em – từ từ mày.

M – sao?

Em – Còn sớm, tao với mày đi theo coi nhà tụi nó ở đâu?

M – Uhm.

Rồi nó quay xe lại chạy từ từ phía sau 2 ẻm giống như em lần đầu gặp tụi nó lúc bị té xe vậy.Lúc đấy em nghĩ chắc biết tụi nó có đi đâu nữa không hay là về luôn nhưng kệ cứ đi theo rồi tính.Đang nhìn 2 em nó đi xa xa thấy bé T cứ lấy điện thoại ra bấm bấm rồi thằng M bảo:

M – đù m…, 2 con này xynh ghê mày.

Em – Xynh không, hehe…

Nói chuyện đàn hoàng chưa được bao câu thì em với nó bắt đầu chuyển qua tưởng tường ABCX với 2 con bé này, 2 thằng đang đi ngoài đường mà vật ra cười nghiên ngả…Đúng là đã DSHT rồi mà đi vời thằng Cuồng DSHT lúc nào cũng bị nó lôi kéo vào mấy chuyện đó, Mình chẳng muốn nói tới mấy vấn đề đó rồi mà thầng khỉ M này.

Mình từ phía xa xa ngắm nhìn 2 đứa nó mà lòng cứ xao xuyến, chắc mình yêu 2 con này mất rồi.

Tới đường abc tụi nó dừng xe lại bé T đầu vẫn đội mũ xuống xe nói gì vs bé N rồi vẫy vẫy chạy vào nhà luôn rồi bé N zọt xe chạy tiếp, em và thằng M vẫn chạy theo xem nhà bé N lở đâu, nghĩ bụng thế là biết nhà 1 em rồi dù chẳng làm gì nhưng vẫn muốn biết nhà 2 bé ấy.

Vâng! nhà rất bề thế các bác ah nhà cao cổng kín tường, chạy ngang qua nhà nhìn vào cổng thấy cả con oto nữa chắc là của ông già em T đây mà.

Vẫn rề rề theo bé N với khoảng cách an toàn mà em thấy bồn chồn, suy nghĩ. Cũng tới nhà bé N rồi bề thế như nhà T vậy, đứng từ xa xa nhìn tới không chạy ngang qua nhà bé N, em bảo thằng M quay đầu xe về luôn. Rồi thằng M bảo em:

M – DM…nhà nó tụi chắc giàu lắm mày à.

Em – Uh nhìn tụi nó là biết cần gì nhà.

M – Thế mày định tán tụi nó ah.

Em – Đếu biết nữa.

M – Tụi nó chắc có bồ hết rồi đó.

Em – Không biết nữa. (tự an ủi dù chưa biết tụi nó có hay chưa)

(Em sợ nằm vùng nên tạm thời em không nói ra tên đường với nhà 2 em được nha các thím nhất là các thím đồng hương )

Về nhà đánh răng, rửa mặt thay đồ xong xuôi rồi vật ra suy nghĩ. Về mặt con người, hình thức, cách ăn mặt em chẳng thua gì kém gì, có chăng tụi nó hàng hiệu còn em hàng chợ, tuy toàn mình toàn đồ rẻ tiền nhưng biết cách lựa chọn nên ăn mặc rất có chất (thật đấy các bác em mặc đồ mà đưa em con SH nữa tụi nó bảo thiếu gia không chừng, các bác đừng bảo em chém). Tổng thể em chẳng thua tụi nó cái gì cả thứ duy nhất là mình thua là gia thế và tiền bạc. Vâng! chính xác là thế, đi ngoài đường mình chẳng kém ai cả có điều là “rỗng ví” thôi còn tụi nó là “dày ví”, giống như em được cái bề ngoài còn bên trong thì thua xa tụi nó.

Em cũng cao, lớn, khoai to mà đẹp trai nữa. Mình tán thì không sợ gì nhưng mà giống như ” xin lỗi, anh chỉ là thằng bán bánh giò” còn trường hợp của em là ” xin lỗi, nhưng anh thấy nó cứ thế nào ấy “…

***

Cái ngày uống nước với tụi nó về tâm trạng em phấn chấn lắm.

Hôm đó về nhà em suy nghĩ lắm chứ bộ, thấy nhiều anh em ủng hộ mình tiếp tục thấy cũng vui =)). Kệ tới đâu tới.

Hôm sau tâm trạng cứ nao nao, nhớ nhớ, cầm điện thoại ra rồi lại cho vào túi, muốn nhắn tin lắm lắm cơ mà tự ái thế nào nên kệ, đã tự nhủ với lòng là “cắt” luôn 2 ẻm rồi, nếu có rủ thì đi thôi chứ em hỏng thẻm rủ nữa đâu.

Phải chảnh chút xíu chớ, có cái gì để chờ đợi thì thấy thời gian thật là dài nhưng nó thú vị vì biêt có ngày đó sẽ đến, còn cái trường hợp của em là tự đặt cho mình vào tâm trạng chờ đợi mà chờ đợi cái ngày tụi nó rủ đi uống thật chẳng biết đến khi nào.

Hôm sau chẳng thấy 2 ẻm liên lạc gì cả nên em đi nhậu với mấy thằng bạn buồn buồn nên uống nhiều, về đến nhà lấy điện thoại ra bấm số bé N nhìn chằm chằm vào rồi em thở dài, nghĩ ” chẳng tới đâu đâu ” rồi em bấm nút xóa.

Tự nhủ như thế có sai lầm không nhỉ? kệ nó.Rồi nằm thiếp đi tới sáng.

Sáng ra cầm điện thoại lên thì thấy có 1 tin nhắn. Mở ra thì thấy tin nhắn của con bé N đấy nhé các thím hô hô em nhũ thầm: “ố ồ zữ zội nghen, gì nữa đây em, nhớ anh à?”, thật nhanh mở ra xem thì thấy nó nhắn: “Anh ngủ chưa?” vào lúc 2h sáng mà em ngủ nên không biết, rồi em lầm bầm: “oh shit chỉ vậy thôi hả, cưng bị khùng sao 2h sáng hỏi cái câu vớ vẩn thế nhỡ”.

Thật ra xóa số nó trong danh bạ vậy chứ số nó em vẫn nhớ trong đầu nha hô hô…

Định nhắn lại: “2h sáng anh mày không ngủ thì thức để tự sướng ah?” nhưng mình đang giữ hình tượng nên thôi.

Hô…hô tự nhiên thấy tâm trạng hôm nay phấn chấn hơn hẳn, nhìn con cún hôm nay nó thật dễ thương, ngoắt nó lại vừa xoa đầu nó vừa cười 1 mình, còn nó thì chắc đang nhìn em với ánh mắt dè chừng, bảo đảm nó biết nói thì nó sẽ phán: ” gì đây ông nội, bộ hôm nay tự nhiên tốt vs tui zữ”.Coi bộ sáng nay shit của nó ị trước sân cũng chẳng đến nỗi nào phải bực mình la như mọi hôm.

Ngồi trước sân bắn hết điếu thuốc rồi suy nghĩ, cái phần “chảnh” nó thắng cái phần “muốn” nhắn tin lại nên em cũng chăng thèm nhắn nữa, em nó nhắn cái kiểu hỏi hỏi thế này mình không trả lời thì trước sau gì cũng có thêm tin nhắn hỏi nữa cho mà xem…hô hô.

Cười 1 phát thật đẹp trai nha, lấy xe đi uống kaffe với mấy thằng bạn như mọi ngày. Hôm nay nhìn cái gì cũng thấy dễ thương hơn trơn, mấy thằng bạn hôm nay coi bộ đẹp trai zữ.

Đang ngồi chém gió thì có SMS lấy ra xem thì em N tiếp nhé. Coi bộ lạ nghen, mở SMS ra thì thấy nó nhắn thế này: “hi, anh dậy chưa”.

Lạ thiệt nha sao đi chơi có 1 lần mà nhắn tin thân zữ ta, em SMS lại: “dậy rồi cưng, bộ cưng nghĩ anh là heo sao h này chưa dậy” nghĩ lại thấy kỳ kỳ nên nhắn lại ngắn gọn: ” Uh, anh dậy rồi em.” thiệt là đàng hoàng nha hô hô. Vâng! thật là nhanh như chợp SMS của em nó tiếp: “Sao hôm qua không nhắn tin lại cho em”, á à bạo quá nha, bất ngờ quá đó nha, bộ cưng tưởng anh rảnh rỗi 2h sáng nhắn tin cho cưng hả cưng, lại thấy nhắn tin kiều này coi bộ không ổn nên em SMS đàng hoàng hết sức: ” hihi, hôm qua nhậu say, em nhắn tin anh không biết”, mấy thằng bạn thấy mình cứ tủm tỉm cười nên hỏi:

My friend – Gì mà cười cười zậy mày?.

Em ngước lên vẫn tủm tỉm cười, nói: – à không có gì?

My friend – Dẹp m* đi, gái nhắn tin chứ gì?, con nào đó?.

Em – gái đâu mà gái mầy, fan hâm mộ nó nhắn tin thôi mà – em đùa.

My friend chẳng nói gì nữa.SMS của bé N lại đến: “da, hihi” – gì đây cưng, thế thôi hả, bộ tính thử thách anh hả cưng, cưng nhắn kiểu đó rồi sao anh nhắn lại. Thật ra thì để ý kỹ theo phán đoán của em là nó muốn rủ đi đâu mà ngại nên chẳng biết nói gì. Mấy cái đó để anh trị cho là đúng luôn đó hehe.

Em SMS lại: “Em ăn sáng chưa?”

N SMS – Rồi ạ.

ơ thế không phải cưng định rủ anh đi đâu đó hả, ăn sáng chẳng hạn, haizz nó trả lời khiên em chưng hửng thế là phán đoán của mình trật lật rồi.

Em – “Anh chưa ăn, thế đi ăn tiếp với anh nha”

Em hơi liều mạng chút, dặn lòng là chẳng được gì đâu nên đâm ra chơi liều, nhắn tin không thèm dè chừng nữa. Và rút ra được => các thím nào tán gái chưa quen thì cứ nhắn tin cái kiểu như đã quen rồi ấy, % cao lắm đó nha.

N SMS – Cũng được.

Hơi bực xíu, em nó nhắn tin cho mình nhưng toàn cụt ngủn kiểu đó giống như chẳng quan tâm gì lắm. Thôi má muốn gặp người ta thì nói đại đi bày đặt làm giá với tui nữa hả.

Em SMS – hihi, em ở đâu?

Thật ra là em biết nhà rồi nhưng vẫn phải giả vờ như thế.

N SMS – để em chạy lên cũng dc.

Em SMS – thế anh tới quán nào đó rồi điện em lên nhé.

N SMS – Dạ.

Bai bai lũ bạn đứng lên dắt xe đi mà hơi áy náy xíu, bỏ tụi nó lại với anh mắt nhìn em đến khó hiểu, haizz kệ tụi bay tao nhớ ghệ tao quá rồi tao đi gặp nó đây… (Em hay chọc mấy thằng bạn vì gái mà bỏ bê bạn bè, giờ em lại bị như tụi nó, đúng là chưa trải qua thì chưa biết cảm giác.)

Rôi dong đi thật nhanh, vừa chạy vừa suy nghĩ ăn ở đâu cho hợp lý ta, bánh xèo? người ta đổ khói ngợp lắm, bánh canh? thôi ớn lắm, bún, phở? không được, không được, phải kiếm món gì mà gọn, gọn nhìn lịch sự tí, đấu tranh tư tưởng

1 hồi thì nhớ ra “A, bánh mỳ ốp la”, thế là về số, zọt lên quán ở ABC vừa đi vừa nt với bé N: “em lên quán ốp la đường abc nha”.

Tự nhiên thấy hồi hộp vô cùng giống như chuẩn bị về ra mắt gia đình bố mẹ vợ vậy à, em đâu có ngờ tự nhiên lại gặp lại em nó nhanh chóng như zay đâu cà.

Vào quán, kiếm bán nào có vị trí đẹp đẹp ngồi, vừa đặt đít xuống thì con bé phục vụ chay ra: ” anh ăn gì?” thấy nó niềm nở quá, chắc tưởng khách vip, định bảo “đợi xíu, bạn anh tới rồi kêu luôn”, thấy nó cười cười, 2 mắt mở to đợi em gọi món không nỡ nói như thế nên em bảo: ” cho anh bánh mì ôp la đi”, nhìn lướt xung quanh thì thấy quán này học sinh cấp 3 có vẻ nhiêu. Toàn mấy em mơn mởn không mới ác chớ.hô hô…nhìn xung quanh một lượt, hồ hởi shock lại cái tin thần, thì điện thoại rung rung thì thấy SMS của N, đừng có bảo là không biết quán này nữa nha cưng.

N SMS – Hihi giờ cũng gần trưa rồi, mẹ bắt em chở đi công việc xíu, xin lôi anh nha.

ờ, SMS trước tuy ngắn nhưng thật là dễ thương, còn lần này tuy dài mà làm anh đau quá nha cưng.

Em SMS – Bố láo thật, lừa anh hả cưng, lần sau đừng có rủ này nọ nữa nha. Bấm xong xui rồi định gừi mà thôi, lỡ nó chở mẹ nó thiệt thì sao.vậy là em xóa ghi lại: ” Uh hihi, không sao đâu” thất vọng quá nên nhắn thế thôi chẳng buồn nói gì thêm.

Nó cũng chẳng SMS lại, làm giá quá nha cưng, anh mày nt vs gái chưa bao h gái kết thúc sms với anh hết trước mà em dám…Con bé bưng đồ ăn ra cạp cạp cho xong, giờ này chẳng tâm trạng ăn uống gì hết trơn. Cũng hú hồn thật lúc này mà bảo: “đợi xíu bạn anh tới rồi kêu luôn” là hớ mie rồi.

Về mà tâm trạng phấn chấn vật vã, vừa chạy xe vừa tủm tỉm cười nói thì nói thế thôi chứ anh đâu có giận cưng chút nào đâu, cưng như thế là đối với anh là quá tốt rồi…

***

Nhiều bạn bảo mình nói chuyện nhạt mình công nhận điều đó.Mình lấy danh dự ra thế rằng những sự kiện và lời đối thối với các gái mình hằng ngày đều ghi lại, mình hoàn toàn không thêm bớt, có đôi khi mình không nhớ chính xác những lời của gái nhưng đại ý của câu chuyện nó thế nên mình ghi ra, mình có thể thêm bớt này nọ cho sự kiện, lời đối thoại nó sinh động hơn nhưng mình không làm vậy được mình muốn câu chuyện này, những lời đối thoại thật nhất.

Trường hợp mà gặp gái lạ như em thế này mà nói chuyện “sắc như dao cạo” thì chắc dạng cua gái khủng rồi, em thì không được như vậy.

Còn vấn đề nằm vùng thực sự khi viết truyện này ra em cũng suy nghĩ dữ lắm mình cũng không ngờ anh em tại nơi mình sinh sống lại nhiều đến vậy, mình tạm ngưng lại 1 thời gian vì vấn đề cá nhân và để cho các bác 81 ở chỗ mình quên đi những chuyện các bác gặp ngoài đường nhỡ không may hôm nay em riviu mà đúng hôm đó có 1 bác cũng gặp chuyện mà em gặp thế là các bác sẽ nhớ tới lúc đó ” ah thì ra thằng viết truyện này nó là thằng đó vs con nhỏ này đi cái xe abc” thế nên em tạm đi 1 thời gian các bác ấy sẽ quên đi mấy chuyện các bác gặp và em viết truyện này ra được an toàn hơn.Chẳng hạn em mới nói tới quán bánh mì “ốp la” ở đường abcx đã có 1 bác đoán trúng phốc.

Đôi lời thế thôi hô hô.

Về đến nhà em lấy điện thoại ra đọc tin nhắn mà thấy mình ngu ngu nhắn tin khách sáo mà lời lẽ giống U30 quá. Nhưng mà trình thì kém em chỉ được cái ghẹo gái quen thì giỏi chứ nói chuyện với gái chưa quen mấy thì không đỡ được.

Chém hưu chém vượn với bạn bè vui trên cả tuyệt vời nhưng khi nói chuyện với N thì chữ nghĩa nó zăng đâu hết, chỉ trả lời ngắn gọn, xúc tích nhất có thể mà chẳng biết vì sao. Hạ quyết tâm lần nữa tới đâu tới nên lần sau nó có nhắn tin thì “anh không nghiêm túc nữa đâu nha” chẳng cần biết nó có tỏ ra khó chiu hay không, cho lộ luôn ra cả bản tính thật cũng được, không cần phải giữ hình tượng nữa nói chuyện kiểu cứng nhắc, gượng gượng không phải cách của mình thường ngày nữa. Em được cái nói sến mạnh miệng đừng hỏi, cỡ như đứng trước mặt gái lạ mà không có tình cảm hoặc bồ của bạn em nói sến chỉ dưới phim Hàn xẻng xíu thôi.

Nhiều nữa nể em về cái khoản nói chuyện sến mà không quê miệng nên cũng thường có mấy đứa hỏi nói như thế nào hay thế vậy.

Thật thì chẳng có bí kiếp hay bí mật gì hay ho cả thứ nhất là bản tính, thứ 2 là giao tiếp nhiều, biết cách ăn nói lựa lời dẫn dắt câu chuyện rồi bắt đầu sến dần sến dần là ok luôn.

Nhiều ẻm tỏ ra gai gai khi mình nói chuyện như thế nhưng thật ra trong bụng thì khoái cực kỳ, nếu yêu thật sự theo em thì nói câu “anh yêu em” cực khó, còn đùa đùa cho vui với mấy em không có tình cảm, mình nói câu “anh yêu em” nó trả lời ” ghê quá đi…v.v.v.” nhưng nó thích được nghe những câu mây mưa lắm, bản chất con gái là yếu mềm sẵn, lại được cái phim Hàn hỗ trợ nữa coi nhiều cũng thắm mà toàn trên phim nên có 1 chàng trai nào “xuất khẩu thành thơ” thì các em mê đắm đừng hỏi.

Nhưng sến phải có chừng mực, sến nhưng mà phải vui đủ để gái xao xuyến, còn sến đặt thì gái nó sợ lắm đó nha.

Bác nào biết cách sến+đẹp trai (tùy gái không cần nhiều tiền) nó có cảm tình với bác ngay, nếu cũng có tình cảm vs nó thì cứ bắt chuyện nói vớ vẩn kiểu hay hay “khỏi cưa để em tự đổ ạ” là rất cao.

Lan man quá rồi trờ về chuyện của em nhé hô hô…

Tự nhiên nó nhắn cho em vài tín vớ vẩn thế mà nhớ muốn gặp lại em nó ghê. Em ước gì có được cả tấm hình của T và N ghê, thực sự nêu có em muốn up lên lắm lắm luôn, nếu có 1 ngày nào đó em sẽ úp cho mọi người xem nhưng ở 1 thời điểm thực sự thích hợp nhé.

ăn uống xong xuôi lại vật ra giường suy nghĩ có lẽ mình yêu mất rồi, điều đó đúng bởi vì trước giờ chẳng có con nhỏ nào tạo cho em cảm giác như thế này cả yêu đơn phương chắc khủng khiếp lắm.

Chẳng biết dạng gái nhà giàu này cái kiểu nó chơi với bạn bè, người yêu ra sao nữa, tự trách mình mộng tưởng lung tung chuyện chẳng có gì cả mà đã nghĩ rằng nó cũng có gì gì với mình, có khi hành động lúc trước giúp nó khi té xe nó cảm kích thôi. ờ có lẽ vậy, tuy ngoài mặt đùa zỡn em vui lắm nhưng khi có gì tâm trạng thì thực sự em rất là chín chắn.

Lấy điện thoại ra xem lại mấy tin nhắn lúc sáng, định lưu số nó vào nhưng mà thôi cứ thế này đã, đôi khi nó dừng lại, em quên số dt nó có khi lại hay.

Tối hôm đó thì có tin nhắn, lấy điện thoại ra nhanh như chớp bấm thì trong lòng mừng muốn chết tin nhắn của số điện thoại quen thuộc mà nếu cách đây 1 hôm nó được lưu mà My Angel.

Mở ra xem thì thấy:

N – Hồi trưa anh có ăn sáng không?

Mie hồi trưa mà còn ăn sáng hả em. Mà cũng đúng lúc em rủ nó cũng cỡ 10h trưa rồi.

Suy nghĩ giây lát thì nhắn lại.

Em – Uh anh có ăn.

Rồi thất không ổn nhắn tin kiểu già này không ổn tí nào nên xóa đi viết lại.

Em – Có chứ.

Lại xóa, chẳng biết viết gì nữa.

Thôi nhắn thật bằng kiểu mình hay nhắn với gái quen luôn cho rồi.

Em – Có chứ sao không, đợi em mà em không lên, ăn 1 mình buồn muốn chết luôn đó.

Trong khi đợi tin nhắn em nghĩ “quái thật, mấy em gái như thế này mà sao tối nó không đi chơi lại nhắn tin này nọ với mình ta?”

Tin nhắn của N tiếp: hi em xin lỗi nha, có chuyện mà.

Cái kiểu nhắn tin trước cho mình mà tin nhắn lại cái kiểu tin nhắn cụt ngủn, chẳng có kết thúc mở để mình bắt tiếp chuyện mà nói này ghét thật đấy nhé. à tin nhắn N viết cho em chữ kiểu nửa viết tắt, nữa teen teen, nửa bình thường, em muốn ghi trực tiếp lên cho anh em đọc mà sợ đôi chổ anh em dịch hỏng ra nên em ghi thành tiếng Việt chuẩn luôn.

Em – Bắt đền chứ xin lỗi gì nữa em.

N – Tự nhiên bắt đền, người ta có chuyện thật chứ bộ.

Em – Thì em có chuyện thật không đi được anh mới bắt đền, đền lần khác dẫn anh đi đi chứ.

N – ok luôn.

Bực nha, lại nữa hả nhắn tin trước mà sao nói chuyện kiểu gì thế cưng, óc ngắn ah?.

Em – Nhưng anh đổi ý rồi không lần khác nữa, h anh đang rảnh nè dẫn anh đi uống kafe đền đi.

Vâng! em đã nghĩ sai về N em tường nó ở nhà ai ngờ.

N – Bữa khác mà, đang đi chơi với mấy đứa bạn.

Đệt, nó đi chơi với bạn chắc chán nên lôi điện thoại ra bấm, móa tự ái nha, đang gây dựng hình tượng bận bịu mà nhỡ nói “anh rảnh nè dẫn anh đi uống kafe đền đi” hớ nặng à nha, khác đếu nào cưng xem thường anh, buồn quá cưng nhắn tin cho anh. (lúc đó em nghĩ như thế).

Em tức rồi mà nên nhắn:

Em – Đi với bạn mà nhắn tin với anh làm gì?

N – Tự nhiên muốn nhắn (icon mặt cười bằng điện thoai ấy).

Em thấy tâm trạng nhẹ nhẹ chút hô hô bất ngờ nha, cưng thú vị phết.

Em – Tự nhiên muốn nhắn cho anh, có bé T đó không? thôi chơi với bạn đi nhắn tin cho anh làm gì?

Nói vậy chứ trong lòng đâu có muốn vậy chút nào.

N – Có con T, Uhm.

Bực lại nha, ít gì cũng phải mắm muối gì nữa chứ cưng “Uhm” sao mà anh thấy nãn quá chừng.

***

Hôm đó em nhắn tin với gái xong, đến ngày hôm sau em đi chơi với N và T.

Tâm trạng hôm đó phấn khích lắm các thím ạ, được gặp lại cả 2 người con gái mà mình có tình cảm thật chẳng có cảm giác gì bằng cả.

Ha ha em si mê quá đâm hoang tưởng thật.

Em quyết định đi một mình chẳng rủ thằng bạn nào đi theo nửa, hơi lo 1 tí nhưng không sao, em vẫn có thể xoay sở được, chẳng có việc gì phải xoắn cả.

ăn uống sớm hơn mọi ngày, bắt đầu vào tolet kỳ cọ cho thật thơm thơ, không nó tỏa rau mùi thì mất hình tượng chết.

Quần ảo bảnh bao đẹp không còn chỗ chê, tạo dáng tạo nét trước gương cỡ 5 phút rồi tự cười trong gương…Móa thật là lâu quá mới gắm kỹ mình trong gương dạo này đẹp trai hơn mà còn cười duyên hơn nữa chớ khặc khăc…kỳ này 2 bé ấy thấy mình đẹp như tạc thế này chắc: “em xin nguyện chết theo anh thôi Q ơi.”…

Bước ra khỏi tolet lên nhà trên ngồi chơi xíu, mẹ em nhìn với ánh mắt sát rạt coi bộ nguy hiểm nha.

Mẹ – Mày ăn đi nhậu nhẹt hoài vậy con.

Em – Đi uống cafe chứ nhậu đâu.

Mẹ – Thôi, lúc nào cũng nói vậy hêt, lần nào mày về cũng toàn mùi rượu.

Em – thôi, bữa nay con nhìn thất rượu là buồn nôn không chịu được chứ đừng nói là uống.

Mẹ – Mày thì lúc nào không nói vậy, đi uống cafe với ai đó con.

Em – Đi với thằng A, B, C chứ ai đâu. – em nói dối hô hô…

Mẹ chẳng thèm nói nữa quay đi ra sau nói vọng lại 1 câu xanh rờn ” mày đi uống rượu nữa thì đừng có trách”.

Em tắt đài luôn chẳng dám nói lại nữa bởi vì bà già chẳng nói sai đi đâu được hết, tính em hay chơi bời, lêu lổng, xổng ra 1 cái là toàn đi nhậu nên mẹ em sợ đi về xe cộ này nọ, cứ lấy thằng này, ông kia ra so sánh với em ” mày coi chừng có ngày như thằng này, thằng kia” nghe mãi cũng chán, mà chẳng trách mẹ được cũng vì muốn tốt cho em thôi mà hehe…anh em nào hay nhậu cũng giảm lại đi nhé.

Em mọi ngày dù chẳng đi chơi đâu cũng mặc đồ rất là bảnh bao nên riết rồi ai nhìn cũng quen, mỗi lần mặc độ đẹp chẳng thấy ai hỏi gì cả…cũng tuổi thân lắm chứ bộ.

Móc điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ khi nào rồi, chắc là em đang tắm để điện thoại ở ngoài N nó nhắn tin.

N – Anh đến chưa?

Em thấy N nhắn thế là bắt đầu khí thế rồi nha, liền bấm.

Em – Chưa.

hô hô N hay nhắn cái kiểu chả đầu chả cuối nên em nhắn lại với nó cho nó biết cái mùi khó chịu khi người khác nhắn tin như thế với mình.

N – Anh đến đi.

Em – Uhm, Em đến rồi à?

N – Dạ.

EM – Uhm, giờ anh lên.

Khi sáng em với N nhắn tin với nhau hẹn nhau hết rồi, nói lại diễn biến khi sáng chỉ thêm dài dòng nên em xin phép không kể ra ạ.

Trong lòng khoang khoái, chạy thật chậm, hít thở không khí trong lành thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Chẳng biết gặp tụi nó rồi nói gì đây nữa. Hơi lo 1 xíu nhưng kệ tới đâu tới dù gì thì tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ 1 phía mà, tin nhắn, hẹn này nọ đều là N hẹn em trước hết nên cũng tự thấy nhẹ nhàng hơn.

(Em xin phép lần nữa không kể bất kỳ thông tin, xe cộ, quán xá ra đây nhé).

Tới quán, gửi xe hít thật mạnh, shock lại cái tin thần, tim đập hơi nhanh rồi nha. Cầm điện thoại ra định bấm gọi nhưng mà em thấy kỳ kỳ, chắc do nhắn tin quen rồi nên em SMS – ” Em ngồi chỗ nào”.

N – Anh đi vào trong rồi lên lầu đi.

Cứ đứng sớ rớ ở dưới mấy em gái từ nhân viên cho tới các em teen gilr cứ nhìn nhìn khó chịu quá hô hô, nên em chẳng SMS lại đi thẳng vào quán mà cảm giác giống mình là người mẫu đang đi diễn thời trang trên Fashion TV vậy…Thật là khó chịu quá đó nha.

Phong thái thật là đĩnh đạt, ánh mắt lạnh lùng bước lên cầu thang bỏ lại những mắt tiếc nuối của các fans hâm mộ đang chờ đợi 1 ánh nhìn từ em HÔ HÔ HÔ…

Mắt em hơi kém nên phải nheo nheo lại nhìn kiếm 2 bóng dáng quen thuộc, shit chẳng thấy đâu cả.Có vài cái đầu từ các bàn cafe nghiên qua, ngó nhìn em rồi các ánh mắt từ các bàn cafe khác chỉa vào mình thật là khó chịu, “uống thì uống đi, bộ lâu quá chưa thấy trai đẹp đi uống kaffe hả” em đinh la lên cho tụi nó tập trung lại mà tự nhiên điện thoại rung rung lấy ra xem.

N – Anh lên chưa?

Em quê quá, chẳng thấy nó ngồi chỗ nào hết hà, giờ đứng đây nhắn tin mất hình tượng quá. Nhìn quanh 1 lượt thì chui vào cái tolet. Uống nước với gái mà nó đau khổ quá chừng… bực nha.

Em – Anh lên rồi, em ngồi đâu sao anh không thấy?

Đứng trong tolet đợi tin nhắn cảm giác thật là bá cháy…có ai hiểu được cảm giác của em lúc đó không?

Chuông tin nhắn vang lên em mừng chảy nước mắt.

N – Anh ngồi đi đợi em lên liền.

What? WTF…đọc tin nhắn xong 2 con ngươi trong mắt em muốn rớt ra ngoài.!@#$%% tiếng em chửi thề đấy ạ.

Em SMS lại – ???? là sao?

N – Em đùa anh đấy, giờ em mới lên nè.

Trước giờ chưa có con đéo nào nó đùa anh như vậy nha em, em nhủ thầm trong bụng, tính em ít nóng lắm nhưng mà nó chơi kiểu này thử hỏi ai không bực, quê độ khủng khiếp.

Em đết nhắn tin lại, chắc nó thấy em không nhắn nữa nên SMS thêm lần nữa.

N – Anh kiếm bàn nào ngồi trước đi hihi.

hihi cái *beep* lấy anh ra đùa zỡn zui lắm hả cưng, suy nghĩ trong đầu thoáng qua như các anh em đã nói có thể nó lấy em ra đùa zỡn cũng nên…haizzz tự nhiên thất hụt hẫng quá chừng.

Em tọt lên lầu 3 ngồi luôn, trên này thì hơi vắng được cái ngắm nhìn xung quanh cũng đẹp, Ai yêu nhau lên đây lãng mạn phải biết nhé.

Chắc thằng nhân viên để ý mình từ ở dưới cho đên lúc lên trên này ngồi nên vừa đặt ass xuống chưa nóng chổ thì nó tới hỏi ngay.

– Anh uống gì ạ?

Em – Cho anh cái menu.

Thật ra thì chẳng cần cái menu gì đâu, kêu ra là để tí nửa 2 con bé ấy lên nó lấy xem rồi kêu nước.

Thằng nhân viên quay lưng đi, tranh thủ bắn đuối thuốc cho đỡ thèm, 2 đứa tụi nó lên là chẳng hút được. Ngồi trên này giống thổi nhè nhè, thấy trong người cũng bớt bực, đúng là thuốc lá làm giảm căng thẳng nhanh thật anh em nhỉ?

Thằng nhân viên quay lại chìa cái menu em chẳng thèm lật ra xem phán ngay:

Em – cho anh ly cafe sữa.

Nó hơi méo mặt 1 chút cầm cái menu lên định quay định nhưng em bảo: “để đó tí bạn lên kêu” nên nó bỏ xuống, coi bộ mặt nó đỡ méo đi vì công sức nó đi xuống dưới lấy cái menu không bỏ phí. hô hô…

Tầm 5, 7 phút gì đó điện thoại có tin nhắn, em lấy ra xem:

N – Em tới rồi nè.

Một ý nghĩa lóe lên trong đâu, em nhắn tin lại:

Em – Em vào quán rồi lên lầu là thấy anh đang ngồi ak.

Cưng chơi anh, anh cũng phải chơi lại 1 vố chứ.

Khoảng sau thấy tin nhắn tới:

N: Anh đâu.

Em – Anh ở trên lầu chứ đâu. em không thấy hả?

Em bắt đầu mắc cười rồi đó.

N – Sao em không thấy.

Cho em đứng đó để mấy ánh mắt tò mò lúc nãy nhìn anh, giờ cho tụi nó nhìn em cái đã.Em chậm rãi nhắn:

Em – Em đứng ở lầu mấy?

N – Lâu 2.

Em – Anh đang ngồi trên lầu 3 mà.

Chẳng thấy SMS lại, em biết chắc là nó đang đi lên ha ha coi bộ hòa rồi nha cưng mà không biết nó có giận ko.

Ném điếu thuốc đi, vuột lại đầu tóc, chỉnh lại tư thê, tạo dáng thật trầm tư rồi em nhìn ra phái ngoài. Những cơn gió nhẹ thổi qua, anh đèn hắt vào tóc mái em nhẹ bềnh bồng ” đậu phọng cỡ tài tử, diễn viên vào đây, khoảng khắc này anh ăn đứt tụi bay luôn”. nghĩ thế thôi chứ chẳng biết nó có đẹp không.

Nghe tiếng bước chân liếc nhìn muốn rớt 2 con mắt em biết là nó đã lên rồi, nhưng em vẫn cô tình tỏ ra không biết cứ thế mãi nhìn ngắm ra khoảng không vô định, thật ra là toàn dây điện, nhà cửa xung quanh rêu róc bám đầy tường.

N đi nhẹ nhẹ từ từ lại em tưởng nó hù em để em giật mình chơi nhưng không nó nhẹ nhàng ngồi xuống ghê, em giả bộ bất ngờ quay lại nhìn rồi cười rôi nghĩ ” chắc mình chưa đủ thân để nó dỡn trực tiếp như thế”. Cơ mà nó trông thấy em ngằm nhìn ở ngoài đẹp trai quá hay sao mà 2 má N hồng hồng, đạu phọng sao mà xynh zữ. N cười 1 nhẹ một cái mọi buồn bực lại tan biến và nhẹ nhàng như không.

Em – ủa, T đâu rồi?

N – Nó đi không được.

Có chút gì đó buồn buồn rồi sao, em hỏi tiếp:

Em – Sao vậy?

N – Em không biết nữa, khi nãy qua chở nó mà nó không đi, em đứng ở nhà nó nói chuyện 1 lát rồi chạy lên đây luôn.

Em tự nhiên thấy thương N vô cùng, thật ra là thương lúc em nó té xe rồi hô hô…Thì ra khi nãy nó lên muộn hơn em vì nó phải chạy qua nhà bé T nữa, mà sao nó lại bảo nó lên rồi, hay là nó thích đùa.

Em – hihi, thôi kệ anh uống với em cũng được.

N hình như vẫn còn hờn bé T hay sao nên nó nói tiếp chẳng thèm để ý câu nói của em nên nói tiếp:

N – Đáng lẽ em lên trước anh nhưng mà do con T nó bảo nó đi, mà lên nhà nó đợi mãi rồi nó bảo không đi nữa.

Em hơi khó chịu khi thấy do đi uống nước với mình mà để 2 đứa nó hơn nhau, tự thấy khó chịu vô cùng.

N – Em kêu anh lên trước vì em nghĩ anh lề mề lên trể. (cười)

Cảm xúc đang dâng trao muốn ứa nước mắt vì em đã làm anh cảm động tự nhiên nó tụt xuống hết khi nghe câu “lề mề”…Bộ em nghĩ anh như vậy hả?

Hơi bất ngờ tí không biết vì do con người của N giỏi dấu cảm xúc không hay là do môi trường sống của nó làm nó như thế.

Gương mặt N buồn buồn, tự nhiên tươi cười lại như chẳng có chuyện gì.

***

Hơi bất ngờ tí không biết vì do con người của N giỏi dấu cảm xúc không hay là do môi trường sống của nó làm nó như thế.

Gương mặt N buồn buồn, tự nhiên tươi cười lại như chẳng có chuyện gì.

Hơi bất ngờ tẹo.

Chẳng đợi thằng phục vụ tới hỏi, em đẩy cái menu tới chỗ N nói:

Em – N uống gì?

N nhìn em rồi quay ra sau để ngó thằng phục vụ, quay nói với em một câu chẳng ăn nhập gì cả:

N – Em uống ở đây hoài mà chưa lên tầng này bao giờ, chỗ này đẹp ha.

Em – (Cười) Uhm, thế nên anh mới lên đây, đẹp phải không.

Anh chọn thì có mà chuẩn, thật ra là đâu có ý định ngồi trên này…nó cũng chẳng thèm hỏi sao lại leo lên đây để nó đứng ở dưới blah blah…Tiếp xúc vài lần với N, em cũng lờ

mờ đoán ra được được ít nhiều tính cách của nó, N hay xem mọi thứ là bình thường, đầu óc hình như đơn giản, cũng chẳng có cái tính tò mò, chẳng bao giờ nhìn ra các bàn khác, kiểu là bàn mình thì mình chơi thôi.

Nói thì hơi mất nết tí nhưng mà thật các anh em ạ nó mặc mấy kiểu đồ, em nhìn muốn XH lắm luôn…rõ khổ, phải kiềm hãm đôi mắt lắm mới không liếc nhìn tùm lum trên người N được. Mà cái kiểu gái múp máp như thế em ngắm cũng nhiều nên chẳng đến nổi cuồng dâm đâu nhé.

Ngoắc thằng Phục vụ lại, N thì đang lật cuốn menu dở qua dở lại, oải với bọn con gái, thằng phục vụ đứng đợi mãi em cũng khó chịu theo luôn, rồi N nói chẳng thèm ngước lên nhìn thằng phục vụ:

N – Cho em yaua trái cấy.

Em nhìn nó từ lúc nó lật cuốn menu đến lúc kêu nước mà lòng em thấy yêu sao mà yêu, haizzz. Rồi N ngước lên nhìn em, á đúng lúc đang nhìn nó, 4 mắt chạm nhau lúc không gian thật yên lặng cảm giác thật la kỳ quá nha.

Em vội lãng nhìn ra ngoài ngồi rồi hơi cuối mặt xuống nói:

Em – Trên này mà mấy người yêu nhau ngồi thì lãng mạn chết luôn nhỉ hê hê…

N – (Cười) Uhm.

Trả lời xong N nhìn xung quanh gật gù ra vẻ đồng ý.

Khoái lắm rồi nha, em tiếp:

Em – Bữa sau em bảo người yêu dẫn em lên đây uống nè.

N – Em chưa có người yêu mà.

Em – Thôi đi, em mà chưa có hả.

N – thật mà, em nói rồi đó.

Em – thật hả, bữa trước anh nghĩ em nói đùa.

Nghe nó bảo chưa có người yêu lòng nhẹ vãi ra anh em ạ.

N – Em muốn yêu 1 người 3, 4 năm, chứ không phải lung tung như bây giờ đâu.

Vào chuyện tình yêu là đúng sở trường em rồi, mà sao nó ăn nói mạnh miệng dữ nha.

Em – Anh nguyện ở bên em cả đời luôn nek.

Cơ mà nghĩ lại nói thế hơi sổ sàng quái, em nhỏ nhẹ ra vẻ gật gù:

Em – Uhm, Anh cũng thích như em ấy, mà kiếm hoài không được.

N ăn nói chẳng giống mấy ẻm kia, nếu em nói “kiếm hoài mà không được” thế nào mấy ẻm khác cũng sẽ nói “anh mà kiếm không được”, N nói:

N – Anh không có ng iu hả?

Em – hihi anh có bạn trai rồi.

N nheo mày lại xíu, như hiểu được ý em là nói đùa, N bật cười nói:

N – hiihi, thế bạn trai anh đâu.

Em – Trời, đi uống nước với bạn gái dẫn bạn trai đi làm gì?

Em đùa lại.

N lại cười, em tiếp:

Em – hihi bạn trai thì có rồi, bạn gái thì chưa, giờ mà ai tán là anh yêu luôn đó,

N – Thôi đi, anh xạo quá.

Em – thật đó, mà sao anh nói chưa có bạn gái chẳng ai tin hết thế nhỉ?

N – Nhìn mặt anh thế ai tin cho nổi. (lại cười).

Em – Đùa thôi chứ hồi trước có nhưng bây giờ thì không em.

N – Sao vậy.

Em – Anh chán tụi con gái lắm rồi, giờ chuyển qua thích con trai thôi, người ta bảo khi thằng con trai chưa kiếm được thằng đàn ông của đời mình tụi nó vẫn nghĩ rằng tụi nó thích con gái mà.

N cười zữ zội luôn, vừa nói vừa cười:

N – thế anh đã kiếm được rồi ah?

Em – Tất nhiên là rồi.

Mie nói thì nói vui thôi chứ ai mà đi thích đàn ông cớ chứ,

N – Hihi vậy anh bị gay rồi.

Em – Chắc là vậy rồi, thế em muốn thích 1 người như thế nào.

N – Phải đẹp trai nè, hiểu em, vậy là được rồi.

Cỡ như tụi gái khác thì em đã nói: “Vậy thôi đi tìm đâu cho mệt, anh nè”, Nhưng đối với N hình như tình cảm thật nói khó mở miệng nói những câu như thế.

Em – Đẹp trai mà lùn chịu không?

N – Hong, Phải cao hơn em cơ, em thích con trai cao.

Em nhũ thầm”Anh đẹp trai, khoai to, mà cao nữa nè đúng với ý em luôn nè”, nhưng mà chẳng dám nói.

Em tránh nhắc đên “tiền” với tụi này.

Em – Thế thì không được rồi, anh có thằng bạn đẹp trai nhưng hơi lùn tí, chắc em không chịu.

N cười nhưng không trả lời, em tiếp:

Em – Trước giờ em không có người yêu hả?

N – Có, nhưng mà lâu rồi.

Em – oh, chắc vui lắm nhỉ?

N – Hồi con nít mà, lộn xộn lắm hihi.

Em – Thế em xếp hình chưa?

Mà nghĩ lại nó bảo “hồi con nít” chắc là chưa đâu, nên thôi em không hỏi như thế nữa hô hô…có hỏi chưa chắc là biết xếp hình là gì.

Em – Uhm hồi con nít vui chứ nhỉ, yêu đương lung tung, thế mà anh có 2 đứa bạn học với nhau yêu nhau đến tận bay giờ đấy.

N hơi trố mắt, nói:

N – Lâu vậy hả?

Em ra vẻ tự hào nói như đó là chuyện tình của mình.

Em – Chứ sao, bồ lâu lắm rồi đó, tụi anh hâm mộ cặp đôi đó luôn ak.

N lại cười…

Sau 1 hồi blah blah chuyện tình yêu lung tung, N nói với em:

N – Chuẩn bị sinh nhật con T đó.

Em hơi giật mình nha, sinh nhật thì kệ nó nói mình làm gì?

Em ngây thơ trả lời:

Em – vậy hả, khi nào?

N – hihi ngày mốt.

Em – Chu choa lúc đó chắc vui quá ha.

N – Nó hỏi em có mời anh không kìa,

Em giật mình nha, có thân đâu mà mời tui mấy má, hay là thấy tui đẹp trai quá muốn cho bàn tiệc của mình nó thật lung linh nên mới mời tui zậy. vắt óc suy nghĩ chẳng có lý do gì mà nó phải mời mình cả chỉ có 1 lý do thôi ” đẹp trai, cao ráo, đủ leve để ngồi với bạn tụi nó”. Đó cũng là lý do em thấy hợp lý nhất.Hay là nó thích mình…tầm bậy.

Em – Vậy hả.

Nghĩ lại tự nhiên trả lời tỉnh bơ, ngu ơi là ngu.

N – Thế anh đi không để em nói lại với nó.

Em – hihi cũng được, nhưng mà em bảo nó mới anh chứ sao để em nói.

N – Để em nói nó.

Em – Nhưng mà chẳng quen ai đi ngại chết em.

N – hihi không sao đâu, bạn em vui lắm.

Em – Gái đông không?

Cơ mà tự nhiên hỏi tào lao thế nên thôi, em nói:

Em – Uh, lúc đó anh không bận thì chạy lên chơi chúc cũng được.

Phải làm giá chút chớ, em nói tiếp:

Em – Cũng sắp đên khi nhật luôn rồi đấy.

N – Khi nào?

Em – Tháng 12 năm sau.

Rồi em bật ra sau cười…N cũng cười.Hôm nay nói chuyện với N vui phết, cởi mở hơn rồi anh me ạ.

Hôm sau chính thức có lời mời từ em T nhé, có cả số điện thoại của T luôn.

***

Cuộc nói chuyện trong bữa cafe vui trên cả mong đợi của em.Uống cafe xong lúc xuống dưới dắt xe ra em chạy đến chỗ N bảo:

Em – N về hay có đi đâu nữa không?

N – Về chứ giờ đi đâu nữa. (Cười)

Kết lắm rồi nhà.

Em – Vậy anh tiễn về ha.

N – Vậy cũng dc hả?

Em – Sao không, nhỡ em té thì có anh đỡ nữa chớ.

N – Em về mình cũng dc mà.

Em – Anh chưa muốn về nhà, anh tiễn em về rồi anh về luôn.

N – Zậy cũng dc (cười).

Quay lưng lại lấy xe mà tim đập rộn ràng vui quá chừng. Tuy mình không trực tiếp chở về, mỗi đứa mỗi xe thôi nhưng như thế cũng là quá đủ để vui rồi.Loay hay 1 đổi 2 đứa cũng chạy ra được, chạy xe từ từ hóng miếng gió cho tỉnh người em quay qua bên N cười thật tươi, có vẻ em nó cũng thoải mái nên cũng rất vui, hôm nay 2 đứa như 1 cặp đang tìm hiểu nhau vậy, rồi em tự nhũ với lòng “không biết đi về đâu không”, nhưng trong đầu em cũng xác định tư tưởng rồi, chỉ thích đi chơi như thế này thôi em không dám lấn tới, nhỡ nó không chịu thì mất tất, chẳng được gặp em nó nữa, còn bị mang tiếng đũa móc chòi mâm son nữa là chết luôn đó.

2 đứa đi kè kè với nhau mà tự nhiên không khí im im ngại quá em lên tiếng:

Em – N lạnh không?.

N quay qua nhìn em khẽ gật đầu. Sao mà kiệm lời thế không biết, trả lời “Uh” một tiếng để anh dễ mở đường nói chuyện coi, em giả vờ nói:

Em – Nhà N chỗ nào?

N – hihi abc…

Em – gần chỗ xyz phải hok – em tỏ ra thật hiểu biết.

N – Đúng rồi đó.

Thất ra nhiều anh em có ý kiến rằng nếu đi chơi với con này tránh nhắc tới con kia nên em tịt luôn không hỏi thăm gì con T cả.

Cả đoạn đường về em vs N nói đủ thứ chuyện trên đời, mà thật ra có mỗi mình em nói, vừa đi xe vừa hoa tay muốn chân, N chỉ đưa 1 tay lên bụm miệng cười suốt đoạn đường về. Em mong những khoảng khắc này, thời gian này dừng lại đi, thật khó để tìm được những bầu không khí như thế này, và người con gái mà mang cho mình cảm giác thật ấm áp khi bên cạnh như thế này.

Trong đầu vụt qua một ý nghĩa “thật may mắn khi quen được N”…Những Khoảng khắc này thật vô giá không biết khi nào có cơ hội được trải qua lần nữa, em và N đều cười những nụ cười hồn nhiên giống như là của những con tim mới biết yêu lần đầu, không toan tính, nụ cười của N làm em không sao quen được.

Tới nhà N, N nói:

N – Nhà em đây nè.

Em khẽ cười, gật đầu, nói:

Em – Uh Thôi em về ha.

N – Dạ (cười).

N tới mở cổng rồi chạy ra vào nhà, đứng sau cánh cổng nói vọng ra với em.

N – Anh về ha.

Rồi vẩy vẩy tay.Em không nói khẽ mĩm cười, đề máy chạy về.

Trong không gian yên tĩnh, cái lạnh nhẹ, đoan đường vắng dài thênh thang giống như cảm xúc trong lòng em nó thật vô tận.

Đằng sau cánh cổng ấy nó giống dải phân cách 2 thế giới của chúng ta. “Anh ước gì anh có đủ điệu kiện để tiến tới với em mà không có một lời điều tiếng gì. Anh ước gì em có thể ở mãi bên cạnh anh. Và anh ước gì anh không gặp được em…Cảm xúc em tạo ra cho anh thật thiết tha, từ xưa anh đã ước có thể tìm lại cảm giác này nhưng với em thì cảm giác em dành cho anh, cảm giác này chỉ là nhất thời thôi thật là đáng ghét, tư nhiên anh sợ cảm giác này. Ghét cái cảm xúc được ở gần em…bởi vì nếu lỡ có một ngày khi đã quen với cảm xúc em tạo cho anh để rồi mình không đến được với nhau có phải tự anh làm đau anh không?. Anh muốn tránh, né tất cả những cảm xúc em tạo ra cho anh để sau này anh có thể dễ dàng quên đi được em.”

Đó có phải là cảm xúc của tình yêu mà em biết rằng mình “phải biết thân biết phận” mà dừng lại.

Tự hưa với lòng là cắt N và T ra rồi nhưng càng chơi thì càng lún…Thật khó dặn lòng mà cưỡng lại không gặp 2 đứa đó được.

Về đến nhà, leo lên giường trằn trọc mãi, đôi khi nhỡ lại những lúc vui tự mỉm cười với mình hihi không biết có anh em nào giống em chưa nhỡ?

Làm 1 lèo cho tới sáng không biết ngủ từ khi nào nữa, cầm điện thoại trong tay tự nhiên muốn nhắn tin cho N kinh khủng, giống như 2 đứa đang tìm hiểu nhau thì phải quan tâm nhau vậy. Nhưng thực tế thì chỉ là bạn bè, bạn bè thôi chả có gì đặt biệt để em phải nhắn tin. Làm thế nó nghĩ mình “thích” nó nữa thì mệt lắm, phải giấu cảm xúc của mình đi.

ước gì ngay bây giờ N sẽ nhắn tin cho em hỏi đơn giản thôi, chẳng hạn: “Anh dậy chưa” thì hạnh phúc khôn cùng rồi. Và tất nhiên đó đều là tưởng tượng, chẳng có tin nhắn gì từ sáng cho tới tối.

Nhưng có 1 điều khá bất ngờ mà trong cuộc nói chuyện hôm qua em quên bén mất đó là sinh nhật con bé T.

Tối đó em nhận được cuộc gọi của 1 số lạ, khá đẹp. Nghi nghi là con bé T rồi, em liền: Alô.

T – (Cười) Anh Q hả?

Ôí giộng gì mà ngọt ngào quá chừng nha.

Em hơi ngượng ngượng chút trả lời:

Em – Uh Q đây.

T – Em T bạn của N nè.

Em – (Cười) vậy hả, gì vậy em.

Gỉa vờ thôi, em thừa biết nó rủ mình đi ăn sinh nhật mà.

T – ơ…Uhm…ngày mai sinh nhật của em anh đi được hong?

Em – (Cười), Uhm, tổ chức ở đâu vậy em?

T – Dạ, ở nhà hàng Sê San X, lúc 5h ạ.

EM – ok, ngày mai nhất định anh đến (cười).

T – (Cười) nhớ nha.

Em – (Cười) ok.

T – Vậy thôi ha.

Em – Uh…

Tít tít…chưa để em nói hết câu T nó đã cúp mất tiêu. Cuộc nói chuyện diễn ra chóng vánh thế thôi cơ mà câu chuyện nó bắt đầu từ đó đấy anh em ạ.

***

Sau cuộc nói chuyện đó.

Em suy nghĩ dữ lắm chẳng biết có nên đi hay không, mình có quen bạn bè gì gì của T đâu. Thôi kệ không suy nghĩ nửa ngày mai tới đâu thì tới.

Thê là đánh một giấc cho tới sáng.

Sáng hôm đó uống cafe xong em lấy xe chạy zòng zòng ngoài đường suy nghĩ xem mình nên mua cái gì tặng cho T mà thật ra tính trước vậy thôi chứ chưa biết có nên đi không.

Sinh nhật con trai thì còn dễ tính, chứ con gái rắc rối quá chẳng biết nên mua cái gì cho hợp lý nữa. Mà mấy vụ mua này mua nọ em chẳng rành. Thế là zong xe về luôn đết thèm kiếm thứ gì đó mua nữa, xưa giờ toàn đi tiền nên chả biết mua quà cáp gì hết trơn.

T mời sinh nhật lúc 5h chiều mie khó quá mời gì mà sớm quá chừng, nếu không đi cũng được thôi vì chưa thân thiết gì mấy, mà nghĩ lại không đi cũng kỳ quá, sinh nhật cũng như đám cưới zẫy chứ mình không đi sau này gặp lại kì chết với lại muốn có môt quan hệ thân thiết với 2 cô em xinh tươi ấy thì buộc phải đi rồi. Hạ quyết tâm đến đâu thì tính đến đó chẳng thèm suy nghĩ nữa cho mệt óc.

Thời gian trôi thì đâu có đợi ai liền 1 cái cũng tới 5h rồi trời thì cũng chưa tối, đúng là tự mình làm khó mình mà đi hay không đi mà cứ lưỡng lự dữ dội luôn.

Định cầm điện thoại lên bấm SMS vào số của bé T rằng: “anh bận, không đi được, thông cảm nha em” mà sao khó quá. Độ khoàng 5’30 thì có SMS, mở ra thì số của N nhắn tin cho em: “Anh chưa lên hả”. Đúng là khó càng thêm khó. em chẳng biết rep lại như thế nào nữa nên cũng chẳng buồn SMS. “Chắc thiếu mình nó buồn zữ lắm đây” tưởng tượng vậy thôi chứ có biết nó có buồn không, mặc kệ cũng vào tắm rửa và lên “rét” cho thật bảnh bao, quà cáp cũng chưa có, mà h cũng muộn chắc bạn bè T lên đông đủ hết rồi, còn em thì cứ lương lự cảm giác khó chịu quá chừng.

Hạ quyết tâm thêm lần nửa là lên ngồi cho có mặt chút xíu rồi cáo bận về chứ quen biết ai đâu mà chơi với bời.

Thế là zong xe ra chạy thật chậm mà suy nghĩ vớ vẩn, cũng gần 6h rồi chứ bộ, bổng điện thoại reo, em móc điện thoại ra thì thấy con bé N gọi, ây cha zữ nha lần này gọi luôn chứ không nhắn tin nữa hả em.

Vừa bấm nghe thì đầu dây bên kia đã nghe tiếng ồn ào rồi.

Em – Alô anh nghe nè

.

N – Sao anh chưa lên?.

Em – ơ…ờ anh đang lên nè.

N – Uhm. nhanh nha.

Em – Uhm…

Giống như vừa được uống liều thuốc kích thích, có ý chí hơn hẳn, đi thì đi chứ việc gì phải xoắn.

Nhọ cái là quên bén cái nhà hàng SSX nằm ở đâu, chỉ biết cái khu của nó nằm sau công viên Diên Hồng, chạy quanh quanh chẳng thấy cái nhà hàng SSX nó ở đâu, thấy có 2 thằng nhỏ đang đi bộ em liền chạy tới hỏi: “nhà hàng SSX nó nằm ở khúc nào đó em”

Mie thổ địa đất Pleiku mà đi hỏi SSX nằm chỗ nào mất nét quá chừng. Được cái 2 thằng nhóc cũng nhiệt tình: “ờ anh chạy qua này…qua kia…qua kỉa…đừng qua đời là được”.

Cảm ơn 2 thằng nhỏ, rồi zòng xe về hướng chỉ tay của 2 thằng em đó.

A đây rồi, mừng hú zía mà cũng lo thiệt nha, chạy xe vào bãi gửi xe, chưa vào vội rút điếu thuốc ra hút cho nó ngầu tí đã, móc điện thoại ra bấm SMS cho N: “Anh tới rồi, tụi em ngồi chỗ nào”

Có lẽ do zui quá, ồn ào hay sao mà hút gần hết điếu thuốc mới có SMS của N nhắn lại:

N – Anh đi vào là thấy ah.

Định nhắn: “Em ra dẫn anh vào đi” cớ mà thấy kỳ kỳ nên thôi.

Thiệt tình, quán xá gì mà giờ này mà bán đắt quá chừng, chậm rãi bước vào hồi hộp quá nha.

Căng mắt ra nhìn xem tụi nó ngồi chỗ nào chứ nhỡ đi lố qua bàn tụi nó rồi đi lên đi xuống mất nét chết. Thấy cái dáng quên thuộc cứ đi tới đi lui trong cái chòi khá rộng biết chắc là đây rồi.

Tới nơi em toét miệng giả vờ cười nhìn xung quanh, mọi anh nhìn tự nhiên hướng về em chẳng có lẽ mình lạ nên thế, thấy cái ghế còn trống chui vào ngồi luôn, đết cần biết ghế của ai ” mày đi tolet hay đi đâu ông ngồi mất ghế ráng chịu” hehe.

Ngồi bên cạnh là 1 con bé, với 1 thằng nào đết biết toàn lạ hoắc. Bé T và N thấy em vào nhỏe miệng cười thiệt tươi coi bộ có uống rồi hay sao mà măt 2 đứa nào cũng đỏ hây hây nha. Em gật đầu cười nhẹ ra vẻ “anh tới rồi, mấy đứa cứ tiếp bạn bè mình đi hỏng cần quan tâm đến anh đâu” nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ tụi nó có hiểu ý mình đâu.

Nhìn lên phía trên thì thấy có 1 bàn toàn quà nào là gấu bông, hoa, hộp này hộp kia nhiều quá chừng nha. Tính của em là đi sinh nhật bạn bè trai hay gái chẳng bao giờ mua quà toàn đi tiền nên lần này cũng thế, định bụng tí nửa đưa cho T mà cứ thấy sao sao.

Coi bộ gái xynh đông quá nha, mấy em gái nhỏ tuổi cũng có, mà sao đứa nào đứa nấy cũng trang điểm hết “hư quá nha, con nít ranh biết yêu sớm hả”. Coi bộ cũng hay vì nguyên 1 đoạn ngồi toàn là mấy em xynh tươi, còn 1 đoạn toàn là đực rựa, ngồi gì mà kỳ quá chừng. Nhìn là biết toàn các thiếu gia, với tiểu thư không rồi. Đứa nào cũng trắng trẻo, mập mạp mủm mỉm hết trơn.

Coi bộ đám này con gái cũng chịu chơi nhìn trên bàn chẳng thấy lon nước ngọt nào hết, toàn bia tiger. Nhiều thằng công tử có vẻ rất sành đời nha cái kiểu nó nhìn là biết. Mà công nhận tụi này cũng đẹp trai, trắng trẻo chẳng kém gì em hô hô…được cái là tụi nó ăn đứt mình cái khoản tiền bạc. Coi bộ tụi này cũng lịch sự thấy em tới cũng cười chào, Uh thì mấy đứa không ngông thì anh cũng hiền lại chứ ngại gì.

Lúc đặt ass xuống ngồi thì có 1 thằng hô to: “Anh ơi cho em cái chén”.

Cũng biết điều đó nó lấy cái chén bỏ vào chỗ em ngồi rồi nói: “hì, Anh ăn đi”.Em chẳng nói lấy tay nhận lấy cái chén rồi cười khẽ gật đầu.

Coi bộ mồi mài cũng ngon nha, em duyệt là duyệt cái khoảng 2 con bé T với N biết lựa bạn chơi rồi đó nha.

Thằng em ngồi sát bên mình lấy chai bia rót vào cho em, sao mà mình giống “Very important person” (VIP “nhân vật quan trọng” đấy ạ hô hô).

Đang ngồi thì có 2 ông bà chắc bắp là ông bà già của con bé T đi vào. Hay một cái là đích thận bà chủ nhà hàng ra chỉ đạo cho mấy thằng nhân viên phục vụ chạy bàn cho sinh nhật con T. Ông bà già bé T cười cười nói nói với bà chủ gì đó, bà này có vẻ nể nên cười cười rồi dạ dạ vâng vâng, gật đầu như gà mổ thóc, nói xong ổng nhìn xung quanh một lượt tường ổng định phát biểu cái gì giống như mấy ông tai to mặt bự hay phát biểu trên tivi chớ, ai dè ông tằng hắn một tiếng rồi thọc tay túi quần đi ra.

Ông bà già bé T vừa đi khuất thì cái đám đực rựa bạn con bé T lại bắt đầu vùng lên cầm bia hô “1, 2, 3 zô” rồi cụng ầm ầm…zữ quá nha,

Mình cũng phải tiếp lửa cho mấy thằng đực rựa ấy chơi chứ chẳng lẽ ngồi im…Được cái là cầm ly bia là phải đứng lên, đứng lên zô xong rồi lại ngồi xuống, ngồi xuống chưa nóng đít phải đứng lên. Em thì ngại quá chả quen ai nên cứ cầm ly bia cụng cho có lệ chứ chẳng hô hào gì sất nhưng uống thì vẫn nhiệt tình lắm nhé. Món ăn thì cứ được bưng lên liên tục, bia thì hết sọt này lại thêm sọt khác.

Bé N bưng ly bia đến chỗ em, cười, nhìn em triều mến lắm nói:

N – Uống với em 1 ly nè.

Em muốn nói nhỏ với con bé N rằng: “uống ít thôi nha em”, cơ mà chả dám tỏ ra thân mật quá với nó khi bạn bè nó xung quanh đây, em vẫn ngồi trên ghế không nói cầm ly bia cụng nhẹ rồi cười duyên 1 cái cho thật đẹp trai nha rồi làm ực 1 phát 100%, bé N thì uống được nửa, N cuối xuống nói nhỏ với em:

N – Anh thấy bạn em zui không?

Em – Uhm, cũng zui lắm, mà em uống ít thôi nha.

Có cơ nói ra một câu quan tâm như vậy cũng được rồi.

N nhìn em cười, nói:

N – Dạ, em qua bên đây đã.

Rồi N cầm ly đi cụng với từng thằng một cụng xong một lượt rồi uống luôn 1 lần chứ không phải là mỗi thằng bé N làm 1 ly nhé, coi cái dáng đi là biết phê rồi mà cứ thích bày đặt em nhủ thầm.

Vừa quay người lại thì bé T cầm cái ly tới, em T còn say zữ hơn nửa nha.

T

nhìn em không nói chìa cái ly lại người em kiểu ra hiệu cụng với em 1 ly ấy mà, em cầm chai bia rót đầy rồi cụng cái cốp nói nhỏ: “Sinh nhật vui vẻ nha” rồi đưa lên miệng làm 1 hơi thật ngầu.

Định bụng hơi lo chút nó mà hỏi: “quà em đâu” là chết luôn à nha, cơ mà không T nó định nói cái gì đó nữa với em nhưng mà ngập ngừng xíu, nó nhìn em cười rồi đi qua chỗ đám bạn đang ngồi bên kia.

Phía trên là 1 rừng gái, sát bên cũng có một em xynh tươi ngồi cạnh nên em tạo nét hết cỡ coi bộ cũng thành công lắm, chẳng biết do ngộ nhận hay là sự thật nó thế cơ mà thấy có vài ánh mắt trộm nhìn mình thật là sướng quá đi mà (không biết do đẹp trai hay mình là trai lạ nên tụi nó tò mò nữa her her).

Ngoài những đôi mắt ấy thì em phát hiện có cả cặp mắt của T trộm nhìn nửa, mỗi lần T nhìn đi đâu đều hay liếng thoáng qua bên em.

Em là nhân vật duy nhất trong bàn trầm nhất, cơ mà gái phần nhiều cũng thích zai lạnh lùng cơ mà, thà chơi là chơi từ đầu, còn lạnh lùng thì giữ như thế từ đầu cho tới cuối nó mới ghi điểm được chứ nhiều anh cứ có cái kiểu ngồi chơi lúc đầu im ru lạnh lùng zữ zội lắm bia, rượu zô thì thôi rồi có khi ở truồng nhảy disco nữa ấy chứ.

Đang ngồi chơi thì em nghe có thằng mặc áo đen nói: “Tao có chai rượu, tụi bay uống không?”

Vậy là cả bày đực rựa nó hưởng ứng ầm ầm, em còn nghe loáng thoáng vài ba câu của thằng này hỏi thằng kia: “Rượu nó lấy ở đâu” thằng nào đó trả lời: “nó chôm của ông già nó chớ đâu”…Mie cái đám nhà giàu này nó chơi thác loạn vãi.

5 phút sau thằng áo đen quay lại với chai rượu, cầm cả chìa khóa xe trên tay chắc nó bỏ chai rượu trong cốp xe. Tới chỗ nó đang ngồi cả đám đực rựa nhìn chai rượu coi bộ suýt soa zữ lắm, mấy thằng này đô cũng cứng ghê, một thằng đứng lên đếm đầu người không tính con gái rồi ngoắt thằng phục vụ lại xin mấy cái ly nhỏ chia đều ra cho từng thằng.Cơ mà cũng có vài em gái lăng tăng tới uống, mie chơi bia rồi rượu nữa củ này coi như mềm rồi em nghĩ.

Rót rượu xong bắt đầu tụi đực rựa ngoắt nhau đứng lên cụng.Em đưa ly rượu tới miệng nín thở đánh ực hết ly ây chu cha ơi cái thứ rượu ngoại này không pha uống nó nồng kinh khủng…kéo cưa xẻ gỗ cũng hết cả chai.

Phần thì mắc tè, với lại say vào hay thèm thuốc nên em đứng lên ra tolet xả phát, châm điếu thuốc. Đang ngồi phì phèo thì có cái bóng dáng quen thuộc đi xuống, em vứt điếu thuốc đứng lên giả bộ thư giản gân cốt, à thì ra em N chứ ai xa lạ đâu mà.

Coi bộ nay xynh zữ zội luôn nha mặc váy cứ như là công chua ấy, cái dáng đi cà ngoắt cà ngoải là biết say hết biết rồi. N đi tới chỗ em, ngại quá nên em đưa tay gãi đầu biết nó đi tolet nên chẳng biết nói cái chi hết.

N ra ngoài đứng với em, tự nhiên bầu không khí nó căng thẳng zữ không biết, em quay qua nhìn N hỏi rồi nhìn đi chỗ khác:

Em – Say chưa N?

Cơ mà sao N hôm nay xynh quá chừng, má thì hồng, mắt thì ương ướt. N trả lời:

N – Chưa.

Em cười ngượng nói: – Xạo quá nhìn là biết say rồi.

N – Chưa mà.

Hỏi vớ vẩn thôi chứ nhìn bộ dạng là biết nó say tới đâu rồi.

Em – Anh thấy em cũng uống nhiều lắm mà chưa say hả?

N – Hôm nay sinh nhật T vui nên em mới uống nhiều thôi.

Em – Hì hì…

Chưa dứt tự nhiên thấy N nhìn em đắm đuối, đôi mắt đượm buộn, Tức lắm nha nó mà bồ thời khắc này em chụp hôn, rồi đưa đi tới Z luôn rồi đó.

4 mắt lại chạm nhau dường như có rượu trong người nên bạo dạng hơn cả.Em chẳng né nhìn thẳng lại vào mắt N như thế cơ mà tự nhiên lại cuối xuống, định hỏi:

Em – Gì vậy em?

Chưa kiệp mở miệng N nói với em rằng, rằng:

N – Em…thích anh.

***

4 mắt lại chạm nhau dường như có rượu trong người nên bạo dạng hơn cả.Em chẳng né nhìn thẳng lại vào mắt N như thế cơ mà tự nhiên lại cuối xuống, định hỏi:

Em – Gì vậy em?

Chưa kiệp mở miệng N nói với em rằng, rằng:

N – Em…thích anh.

Em thôi không vờ cười nữa, quay lại nhìn thằng vào khuôn mặt bầu bĩnh của N, cho tay vào túi quần em ngước nhìn lên trời thở dài, N vẫn thế đứng nhìn em khuôn mặt buồn rười rượi, kỳ ghê nha có ai bày tỏ tình cảm mà buồn zữ zay hong, thương gì đâu.

Con gái có rượu vào đúng là rất khó giấu đi cảm xúc của mình.

Buồn cười thật N thích em sao. Hay nó say nói lung tung mà người say hay nói sự thật lắm.

Thực sự cảm xúc trong lòng khó tả lắm anh em ạ, ngay lúc này đây em chẳng biết mở miệng ra nói cái gì với N nữa, trong lòng em vừa đón nhận một cái gì đó quá bất ngờ, lộn xộn lắm, chính lúc này em đón nhận được một điều “không tưởng” từ chính N nói với em.

Nhưng âm thanh hỗn tạp từ các chòi nhậu phát ra dường như trôi vào chốn hư vô nào đó không thể vang vọng đến chỗ tụi em, có thể do cảm xúc quá mạnh nên dường như em cảm thấy chỉ còn em và N với một không gian yên tĩnh, một cuộc bày tỏ tình cảm không thể lãng mạn hơn ở gần sát Toilet…

Em thèm thuốc quá, cảm giác thèm thuồng như đây là lần cuối cùng mình được hút vậy, em thở dài rất dài ngước qua nhìn N thêm lần nữa thì phía sau lưng N đằng xa xa thì con bé T đang đi xuống có lẽ nó cũng muốn đi toilet…đang lãng mạn mà cứ toilet, toilet kỳ ghê zãy trời.

Hướng ánh mắt vào đôi mắt đen thẵm của N, rồi xuống đôi môi, nhưng không đưa xuống phần dưới, N nhẹ bước đến gần chỗ em, em vẫn đứng im, N tiền tới sát cạnh em đưa 2 tay lên bá cổ em, em đứng như chết trân nhìn sâu vào mắt N rồi chớp chớp kiểu như là: “gì zãy em”.

N nhẹ nhàng nhón lên muốn hôn em, em thề, em thề là em có nghe thấy tiếng tim của N đập thật mạnh, Biết được đôi bàn tay mình đang dư thừa nên từ từ rút ra khói túi quần, em đưa nhẹ nhàng lên eo của N, như tiếp thêm được động lực N nhướn người gần sát đôi môi em, hơi thở dường như gấp gáp hơn, làn hơi nóng từ N và em phá vào nhau, N ngắm nghiền mắt đôi môi cặng mộng, đỏ tươi sao mà hấp dẫn quá, mà thôi nha em dường như muốn tỉnh rượu, đôi môi gần chạm được nhau, em nhắm mắt lại, cúi mặt xuống kéo N sát vào người em, em né đôi môi gợi cảm ấy của N rồi đưa môi của mình qua bên tai của N thì thầm: “Em đẹp lắm N”. rồi em buông N ra.

Như bừng tỉnh khỏi cơn mê, N mở mắt ra nhìn em.

Em chỉ cười nhìn khẽ nhìn ra phía sau lưng N thì bé T nó đừng khựng lại ở đằng xa xa không đi xuống nữa, có 1 thằng nào đó cũng đứng sát bé T bỗng quay đầu chạy về phía chòi, T cũng quay người lại đi về phía chòi sinh nhật của mình.Vì mọi chuyện diễn ra phía sau lưng N+chẳng thèm quan tâm gì nữa nên N không biết, suy nghĩ thoáng qua trong đầu: “thôi xong rồi, 2 người thấy chứ không phải mỗi bé T”.

Tụi nó chắc sợ làm phiền nên không đi xuống nữa. trở lại với bé N, dường như nó sắp khóc tới nơi, em không nói ra chỉ tay ra hiệu “thôi đi về chỗ chòi đi em”, Thôi nha, đừng có khóc nha N, anh sợ nhất là con gái khóc đó nha, Em bước đi 1, 2 bước chân quay đầu lại nhìn thì N vẫn đứng đó, mím môi như lúc té xe khi trước, đôi mắt ướt ướt như giận lắm trông đáng yêu kinh khủng, em thở dài lần nữa quay người lại đi về phía N nhẹ nhàng cầm tay N như là đền bề cho nụ hôn hụt khi nãy, cầm thật chặt tay N kéo nhẹ đi về phía em, N như muốn dằn lại nhưng vẫn miễn cưỡng bước đi, em lúc đó cũng chực òa khóa đấy chứ.

Con trai gì mà yếu mềm zữ ha anh em.

Đi gần tới chòi em buông tay N ra, khi nãy thằng nào đó nó thấy nó về nói hết với tụi kia là xong luôn đó nha.

Bước vào trong bàn em ngồi xuống ghế gượng ngùng coi bộ các ánh mắt của tụi đực rựa có hơi khác 1 tí nha, N cũng bước vào em khẽ nhìn rồi mím môi lại, không khí vẫn ồn ào như lúc nào, em tránh nhìn N và bé T em cũng chẳng hiểu tại sao mình lại tránh nhìn T nữa có lẽ em cảm nhận được cái gì đó ở T dành cho em. Uống được 2, 3 ly nữa tụi nó hò nhau đi bar, anh em 81 chắc cũng biết cái bar gần SSX rồi chứ nhỉ. Tụi nó bắt đầu đứng lên đi ra phía ngoài, em là thằng không quen ai nên chậm chạp nhất đợi tụi nó đi ra hết em lủi đi sau lưng mà cảm xúc hỗn độn quá.

Suy nghĩ là lên chơi chút xíu rồi về nhưng mà thế quái nào đó khi dắt xe ra co 1 thằng đứng cạnh em hò vai tai em: “đi bar luôn cho vui ha”, em nhìn nó cười rồi phán: “Uhm”. Có vài em gái cáo về do cũng khuya rồi nên gọi taxi bé T gửi quà cho tui nó đem về hộ rồi cùng với tụi đực rựa đi luôn.

Chạy tới bar gửi xe, tụi nó cười zỡn ầm ben rồi lần lượt đi qua cổng để xuống dưới bar, mệt quá nên ngồi trên ghế nghỉ chút xíu mới để ý thấy tụi này đi qua cổng không bị đám bảo vệ cầm cái cây rà kim loại soát người.

Tụi nó vào hết em vẫn ngồi ngoài đó, châm điếu thuốc hút mà suy nghĩ, tự nhiên có thằng bảo vệ nào lấy bộ đàm hô to vào đó: “Vip 7 đến, vip 7 đến dọn bàn cho VIP 7″…thì có thằng đi oto con màu trắng láng cong đi vào với 1 thằng ẻo lả và 1 con nhỏ nào già bà cố nội luôn. Theo lời thằng bạn em thì thằng VIP 7 này khi xưa nhà nó như cái chòi chỉ cần lấy cục đá ném vào là xụp luôn mà nó tán gái như thế nào ấy, nó cưới được con gái của ông j`j` đấy giàu lắm nên nó lên như thế này đây.

Nghĩ lại sao mà nó giống mình thế nhỡ, có lẽ là trời thương cũng nên.

Vào bar này gay cấn lắm nha anh em…

***

Ngồi bên ngoài hút hết điếu thuốc, em vẫn cứ ngồi mãi ngoài đó nhìn mấy em mơn mởn cứ đi ra đi vào mà thích thật nha. Say rượu rồi nên lạnh lùng thấy mình “ngầu gì đâu” ak. Chừng tầm 10 phút thì con bé T lảo đảo đi ra.

Gì nữa đây đừng nói là hôn nữa nha, cơ mà không T tiến đến chỗ em rồi ngồi xuông bên cạnh, em thấy thế quay qua nhìn hỏi:

Em – Vào chơi với bạn đi, ra đây làm gì T?

T vẫn không nói, tự nhiên khó chịu quá đi, em nói tiếp:

Em – Thôi ở ngoài này lạnh lắm, mình vào trong đi.

Em chắc mẳm là T ra bảo em vào cơ mà nó như thế nào đấy nên không nói…cái này đáng yêu nè.

Em đứng lên trước nhẹ đỡ bé T ngồi dậy rồi 2 đứa đi vào trong. ở ngoài yên tĩnh quen tai rồi vào đây nhạc nó đập ngợp quá nha.

Đến chỗ tụi bạn của T, thì có 1 thằng bá vai em hò: “Đi đâu nãy giờ thế?”

Em cười hò lại: “Đi toilet”…2 thằng nhìn nhau nhe răng cười, mấy đứa này tính ra cũng được quá đi chứ, để ý thì thấy thưa đi vài con thì ra tụi nó ngồi trên bàn VIP.

Em thấy vậy hỏi thằng đưng bênh cạnh đang lắc lư như thế thuốc: “Sao không lên kia ngồi” nò hò: “Chật lắm, xuống đây thoải mái”, ờ he mình hỏi ngu thật nó nói cũng có lý khu bàn vip có 1 đoạn mà đội hình như thế này ngồi không đủ là đúng rồi. N và T chắc mệt nên ngồi nghỉ trên đó, hê vậy càng thoải mái khỏi phải giữ nét, thoải mái. Bắt đầu màn xã giao với đám bạn của T. Em ghé sát tai vào thằng sát bên hò:

Em – Trong đây là bạn của T với N hết hả.

Thằng đó – Uhm, bạn hết đó, mà bạn tên gì.

Em – Mình tên Q.

Thằng đó – Mình tên D…

Blah blah cũng biết tên hết đám bạn của T và N, tụi nó cũng dễ gần có vài thằng làm CA mà em nghĩ cũng hay tụi này nó mặc đồ bình thường ăn chơi, nói tục, hút thuốc, ai nhìn vào nói CA em chết liền luôn. Vậy là nhiều thằng trong đây đều là con em cán bộ, nếu mà đi chơi đụng chuyện cũng khỏe tụi nó rút thẻ nghành ra là giải quyết xong hết.

Có vài thằng mặt móc thì đang học ngoài Sài gòn, còn đâu đi làm cả, số lẻ tẻ còn lại thì lông bông chơi không như em, mà lớn hết rồi nên tán gái đỡ phải chặt chém nhau, tán công bằng, thằng nào hay thì thằng đó được.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ lỡ có vài thằng chơi ẩu nó đè ra uýnh mình là chết nha.

Tụi đực rựa này chơi cũng có nét gớm nha uống toàn Chivas không pha, Nhạc đang hay tự nhiên thằng DJ đổi qua bài “chúc mừng sinh nhật” của Phan đình Tùng ấy, đám con gái có cả T và N tự nhiên bắt đầu hò reo lên rồi vỗ tay. Nhìn lên màn hình led sau lưng thằng DJ thấy nó chạy dòng chữ “Happy birthday Mrs.T…” rồi thằng nhân viên cầm cây pháo sáng tới đặt lên bàn đốt vậy là bàn tụi nó sáng nhất trong bar, em nhìn lên thấy T và N cười ngây ngất tự nhiên em cũng thấy vui rồi cũng cười theo.

Mình là mình không thích nổi rồi vậy mà thằng mặc áo đen khi nãy ngoắt thằng phục vụ lại nói gì đó rồi thằng phục vụ lăng tăng đi đâu, đỗi sau thì thấy nó cầm theo cây pháo sáng nữa, tưởng nó thấy mấy đứa con gái vui quá kêu thêm 1 cây nữa cho tụi nó chơi chứ ai dè nó cầm đặt lên bàn chỗ em đang chơi. Kỳ ghê nha trong bar tối ôm mà chơi cái này chắc nổi chết quá. Haizzzz vậy là tụi nó còn hò hợn cả tụi con gái, àm cả bar ai cũng ngoái lại nhìn kỳ chết luôn.

Cây pháo sáng như góp thêm sức “chơi” cho tụi nó hay sao mà tụi nó càng chơi càng zữ, đám con gái cũng bắt đầu khều nhau đi xuống chỗ tụi em đang chơi.

Em đứng khép lại tí mong T với N đừng con nào lại gần đứng chỗ mình hết, đúng là trời thương kẻ khù khờ mà T và N đứng đối diện hơi lệch xuống chỗ em 1 chút nha, còn mấy em xynh tươi khác đứng cạnh, sướng vãi.

Ây cha cha có vài đứa nó nhảy cái điệu sexy j`j` đó nhìn mà muốn bóc lịch luôn.

Rót đều rượu thì bắt đầu giơ cao lên hò zô, nhạc sập xình đã thiệt nha. Có vài bé uống phải bịt mũi thấy mà mắc cười chết. Con nhỏ đứng kế bên nhìn em cười thật tươi, em thì cũng vui vẻ cuối đầu xuống hỏi:

Em – Em tên gì?:

Gái – Em tên V.

Em – Nhìn em dễ thương ghê ha.

Gáí – Em dễ thương hồi giờ mà (cười).

Em – Dễ thương thế này thì chắc có người yêu rồi phải không?

Gái – (cười) có thì sao mà không thì sao?

Em – có thì thôi, không thì anh tán chứ sao.

Gái – (cười ngất)

Em nói tiếp – Thật đó, sợ em hok chịu cho anh tán thôi.

Em hò thật to vào tai gái: SAO HẢ CHỊU KHÔNG?

Gái có vẻ khoái rồi nha.

Gái hô to – CHỊUuuuu.

Em cũng cười ngất với vẻ đáng yêu của con này cầm ly rượu lên cụng nhẹ cái cốc 1 phát. Sao càng uống càng lạt thế này nhỉ?

Cơ mà say rồi nên hay bị khùng em bạo không thể tả nổi.

Em – CHỊU THI HÔN ANH CÁI ĐI.

Rồi em cuối xuống, ghê thật nó đưa môi qua hôn má em cái chụt, đã thật.

Rồi em và nó nhìn nhau cười thật to.

Gái bắt đầu hò lại với em:

Gái – HÔN TRẢ LẠI EM ĐI…

Sao lại không, em cuối xuống làm cái chụt một phát, sướng ghê nha.

Em – Tí nữa về mình đi xếp hình không em?.

Lúc đó sung rồi mà định hò như thế với nó cơ mà phải hãm lại chớ, mất hình tượng chết. (em đùa đấy)

Thế là em tiếp:

Em – Em dễ thương quá, anh nói thật đấy, uống với anh 1 ly nữa đi.

Gái ây cha nhìn em triều mến thì khỏi nói luôn nha, cứ khen ầm ầm như thế bé nào không xúc động cơ chứ.

Gái – MÌNH PHẢI CHOÀNG TAY NHAU UỐNG EM MỚI CHỊU.

Em hơi e dè một tí, khẽ nhìn N rồi liếc thoáng qua chỗ bé T coi bộ tui nó chẳng để ý cái mô tê gì hết nha, vậy là chơi luôn chứ ngại gì nè,

Em ngân câu nói thật dài.

EM – TAYYY ĐÂUUUU EMMM?

GÁI – TAYYY ĐÂYYY ANHHH.

Y chang 2 đứa đang yêu nhau mà trong giai đoạn thắm thiết nhất vậy. Rồi 2 đứa choàng tay uống cái ực…nhìn nhau cười thắm thiết.

Hay là mình bỏ N với T theo con này được nè.

Anh em đừng bảo bậy bạ nha, cơ mà lúc này tự nhiên thấy kết con nhỏ này ghê, hợp với em quá đi chớ. Cơ mà sao thấy con nào dễ thương cũng muốn yêu hết trơn vậy ta. Em chẳng hiểu nổi em nữa.

Em – Giờ anh lỡ thích em mất rồi tính sao đây?

Em gia bộ phụng phịu nói với nó vói bộ mặt thật nghiêm túc, có lẽ nó biết em đùa nên hò:

Gái – EM CŨNG THÍCH ANH RỒI.

Nói xong nó cười ngất cầm ly rượu giơ lên cao làm cái ực.

Đậu phọng nó hét to quá làm em sựng người nha.

Em thấy nó vậy nên nhìn nó hơi nhăn mặt bảo:

Em – Uống ít thôi nha em.

Gái – kệ, đang vui mà.

Tự nhiên thằng sát bên tên D ấy ôm cổ em quật xuống, nói vào tai em:

D – Uống nữa không???

Ơ ớ ờ giật mình nha em trả lời cụt ngủn:

Em – NỬA.

Muốn chửi thề luôn hú hồn tường nó định “bum” mình chớ. Vậy là nó ngoắt thằng phục vụ lại cầm thêm 2 chai nữa ra…Tự nhiên con N bắt đầu thút thít, nó khóc anh em ạ.

Trường hợp con gái uống rượu vào là bắt đầu khóc em gặp cũng vài lần, mệt ghê cơ tụi nó mà buồn cái gì là rượu vào cảm xúc dâng trào là tụi nó khóc thôi rồi.Dỗ mãi không nin…

Vài đứa bắt đầu để ý thấy N thút thít rồi, có một thằng nhìn và gườm em…ây da sợ nha.

***

Trường hợp con gái uống rượu vào là bắt đầu khóc em gặp cũng vài lần, mệt ghê cơ tụi nó mà buồn cái gì là rượu vào cảm xúc dâng trào là tụi nó khóc thôi rồi.Dỗ mãi không nin…

Vài đứa bắt đầu để ý thấy N thút thít rồi, có một thằng nhìn và gườm em…ây da sợ nha.

Nó cứ nhìn chằm chằm vào em, cũng ngại nên em né ánh nhìn của nó rồi quay qua nhìn bé N, tự nhiên thấy thương N vô vàng, em cảm thấy có lỗi với nó gì đâu dù chẳng biết N khóc vì chuyện gì.

Em khẽ chạm nhẹ vào con bé V đứng sát bên, rồi ghé xuống tai nó hỏi nhỏ:

Em – N sao vậy em?

V – Em cũng không biết nữa.

Em – Em tới dỗ N đi.

Em cuối xuống nhìn nó.

V – Uhm

Rồi V nhìn N triều mến…em thì thở dài cuối xuống chẳng nhìn mà cũng chẳng nói nữa.

Vài bé tiến sát hơn chỗ bé N an ủi, hỏi thăm gì đó nhưng mà N toàn lắc đầu chẳng nói.

Một thằng nào đó nói to: “Thôi sinh nhật T đang vui mà khóc lóc cái gì?”

Con bé T nhìn em có vẻ không được bình thường cho lắm, rồi tới vỗ về N.

Nó đưa tay lau nước mắt rồi ngước lên mắt đỏ hoe nhìn em rồi quay qua bên mấy đứa bạn nói gì đó rồi tụi nó cười tươi trở lại.

Em thấy N thế hết chơi nổi luôn. Lúc này em muốn được chạy thật nhanh đến ngay chỗ N mà ôm N vào lòng mà vỗ về. Nhưng có lẽ cũng xa vời quá.

Cuộc vui cũng chẳng kéo dài được bao lâu thì về, ra tới ngoài đứa nào cũng lảo đảo, gọi taxi cho mấy đứa con gái về hết. Em liếc nhìn N và T lần cuối không quên nhìn con bé teen teen vui vui kia nữa. Xe taxi vừa đi khuất thì có 1 chú đực rựa bảo em: ” Ê mày ra đây”.

Chuyện không lành rồi. Uh thì ra. Thằng này lớn rồi sao cái tính trẻ trâu vẫn còn xót lại vậy nhỉ.

Nó đi ra bãi để xe, em đi theo sau và cả đám bạn của nó nữa. Nó vừa dừng lại em cũng khựng lại rồi nó nhào tới đạp em 1 cái. May là đám bạn nó biết điều lắm nhé, chạy vào can hỏi chuyện gì mà đánh nhau. Em ôm bụng cứ đứng như thế, mấy chú bảo vệ thấy ngoài bãi xe ồn ào nên chạy ra bảo: “muốn đánh nhau ra chỗ khác”…thiệt tình ít nhất cũng vào can 1 tiếng chứ nhỉ.

Thằng đạp em là thằng nhìn em khi nãy ở trong bar. Có vẻ nó bình tĩnh lại hơn rồi nên nhẹ giọng nói với đám bạn của tụi nó:

Nó – Không sao đâu tụi bay ra kia chút đi để tao nói chuyện với nó.

Mấy đứa kia lao nhao bảo:

– Đừng đánh nhau gì nha mày.

Dứt lời tụi bạn nó đi ra hết còn em với nó, Nó nói:

– Mày làm con T khóc phải không?

What, bực nha em nói:

Em – Nó khóc làm sao tao biết được.

Nó – đm Khi nãy ở dưới kia (ý của nó lúc ở toliet đấy ạ) mày làm gì nó, lúc nó

đi lên tao thấy nó buồn buồn rồi.

Em cười nói:

Em – Tao với nó nói chuyện bình thường thôi.

Nó – Bình thường mà làm nó buồn ah, mày với nó bồ nhau phải không?

Căng nha, nó sắn tới chỗ em chắc định phan em phát nữa.Em nhìn nó gay gắt, ánh mắt chân thật nhất có thể, em nói:

Em – Tao đéo có bồ nó.

Có vẻ nó hiểu là không phải do em thật, mà cả nó với em có biết bé N khóc là vì cái gì đâu mà do em.

Khuôn mặt nó dãn ra bảo em:

Nó – Tao hỏi nó mà do mày thì coi chừng tao đó…

Tức rồi nha em định bảo: “Do tao thì làm cl gì tao”, đạp em 1 phát tức ói máu.

Nhưng mà thôi kệ 1 điều nhịn 9 điều lành, cương với nó chắc không lại rồi, chỉ tổ thiệt thân. không nói nữa.

Sau này em mới biết thằng này nó thích con bé N từ lâu rồi, tán quài N không chịu nên nó thôi không tán nữa nhưng vẫn còn tình cảm lắm.

Chưa có gì với nhau mà thế này rồi, tiến tới nữa chắc xong luôn quá.

Rồi nó ngoắc đám bạn nó vào lấy xe đi về. Nhiều thằng tới hỏi thăm:

– có sao không?.

Em cũng lịch sự cười bảo:

Em – không sao đâu.

Thằng D bảo em:

D – Uh thôi thông cảm nghen, mới lần đầu gặp mà kỳ quá, thằng C say nó nóng tính có gì anh em bỏ qua nha.

Em cười trả lời:

Em – không có gì đâu.

Rồi cáo về trước.

Làm điếu thuốc cho đỡ căng thằng, em tự hứa với lòng lần sau có gặp nó mà nó phan em thêm phát nào nữa là em nguyện bóc lịch vì nó luôn cơ mà

cũng lớn rồi nên chẳng nông nổi như hồi xưa nữa, nóng lên thì máu lắm nhưng xong rồi dịu lại cũng chẳng để bụng, thôi thì cũng vì gái mà ra thì chẳng đáng.

Chui về nhà nghe đói bụng muốn chết, lúc trên nhà hàng em có ăn cái gì đâu, tui nó gắp cho em, em để y nguyên luôn, thà đừng có ăn, mà ăn rồi dù có cắn 1 miếng cũng mang tiếng nên thôi giữ nét hơn là ngồi ăn giờ mới thấy ăn hận.

Đêm hôm đó là cái đêm kinh hoàng hình như rượu h nó mới thắm, nằm la liệt trên giường mà cái giống chivas nó không đau đầu cơ mà nó hành xác kinh quá, chính xác là em phải xuống dưới nhà ói 3 lần toàn ra mật xanh, mật vàng.

Sáng hôm sau dậy mệt kinh khủng, say thì hết cơ mà chất rượu vẫn còn trong người nên oải cả ngày chẳng làm được gì.

Tự nhiên nghĩ lại buổi tối hôm qua mà nhớ N kinh khủng, quyết lấy điện thoại ra nhắn 1 tin hỏi thăm trước luôn.

Em SMS – N có sao không, tỉnh chưa?

Ngồi 1 đỗi chả thấy có cái SMS nào tới, hay là gọi, cứ đấu tranh tư tưởng mãi mới nghĩ ra được 1 lý do thuyết phục chính mình để không gọi cho N nữa là “Mình con trai mà uống như thế đã thế này rồi, nó con gái chịu sao nổi chắc giờ nằm la liệt rồi không nhắn tin, hay nghe điện nổi đâu” thế là thôi luôn.

Chả biết làm cái gì hết, đầu óc trống rỗng cơ mà tự nhiên cứ muốn nhắn tin, thế là lôi cái điện thoại ra nhắn tin cho bé T.

Em SMS – T có sao không, tỉnh chưa?

Em nhắn y chang SMS nhắn cho N vậy hô hô.

Chẳng thấy SMS gì sất, hay là tạch hết mie 2 đứa rồi…Nhưng bé cái lầm, SMS bé T tới.

Rắc rối bắt đầu từ đây…

***

Em SMS – T có sao không, tỉnh chưa?

Em nhắn y chang SMS nhắn cho N vậy hô hô.

Chẳng thấy SMS gì sất, hay là tạch hết mie 2 đứa rồi…Nhưng bé cái lầm, SMS bé T tới.

Rắc rối bắt đầu từ đây…

Thật nhanh em mở ra xem T nhắn thế nào.

T – Em tỉnh rồi, nhưng mà cũng còn mệt lắm.

Em – Thế ăn uông gì chưa?

T – Chưa em mới ngủ dậy.

Em – ăn gì đi chứ để mệt đó, hôm qua sinh nhật em vui quá herher.

T – Vậy hả, em cảm ơn hen.

Em – Anh cảm ơn em mới đúng chứ, anh chưa tặng quà gì cho em, giờ em thích anh tặng cho em cái gì?

T – Thôi không cần đâu, anh đến là vui rồi.

Em – Em cứ nói đi.

Nói là em cần anh tặng anh cho em đi, em đùa đấy…

T – Để em suy nghĩ đã

Em – Em thích cái gì?

Nói miệng thế thôi chứ tiền có hạn nó mà thích cái lắc vàng là chết luôn đó nha.

T – Em chưa suy nghĩ ra. khi nào em thích cái gì thì em nói anh ha.

Em – ok luôn herherr.Em rảnh không đi ăn sáng vs anh??

Nhắn xong tin này mới thấy mình ngu sao mà ngu…hối hận ghê luôn.

T – (icon mặt cười). nhưng em đi xe yếu lắm.

Chắc sợ té như bữa nữa, em để ý mỗi lần đi đâu thì toàn N chở.

Em – Anh lên chở.

T – Phiền anh hok?

Em – Hok phiền gì hơn trơn.

T – zay cũng dc.

Tới đây các bác đừng chửi em, chả biết nói chuyện mắm muối thế nào mà nó thành ra thế này. Nói thì thành nói dong nói dài rồi ra nói bậy.

Tự nhiên nhớ tới N em thở dài, ước gì đây là cuộc nói chuyện với N có phải hơn không. Thôi thì coi như chở T đi đền bù quà sinh nhật trước vậy.

Em – Nhà em ở đâu đó?

Em biết nhà rồi cơ mà vẫn phải hỏi như thế.

T – Anh lên rồi gọi em.

Em – ok anh lên luôn đây.

Thế là zong xe chạy lên, đứng trước nhà T, vừa rút điện thoại gọi cho T thì có tin nhắn của N tới. Gì vậy trời.

Mở ra xem thì thấy:

N – Không em mệt quá hUhu.

Em – Vậy hả, ăn gì không xíu anh mua qua cho.

Mạnh dạn hết cỡ luôn rồi đó nha.

N – Hong, anh đi ăn với em được hong.

Gì đây trời, cưng con mạnh dạn hơn anh nữa rồi đó nha.

Đọc xong tin nhắn em sững sờ luôn nha, tự nhiên tim đập mạnh quá chừng, khó chịu trong người quá. Ngu ngu ngu em tự chửi mình tự nhiên lại nhắn tin với 2 đứa cùng lúc để rồi thành thế này, chán ghê gớm. Em buồn bã sms lại:

Em – Anh bận mất tiu rồi.

N – zãy hoy.

Em – Bữa sau được không?

T từ trong nhà đi ra, coi bộ mặt xanh sao quá nha, mất sức quá hả em hô hô…chẳng thấy N SMS gì nữa em cất điện thoại vào túi mà lòng buồn rười rượi. Coi bộ T xynh cũng zữ zội lắm nha, em nhìn T cười 1 cái thật là xynh trai nha coi bộ T nó ngượng lắm luôn rồi đây… T không leo lên xe đứng nhìn em nói:

T nói nhỏ – Anh mệt không?

Em – Tự nhiên lên đây chở em đi ăn, anh hết mệt mất tiu.

Lại cái kiểu nói đụng đâu tán đó của em.

T bụm miệng cười, rồi leo lên xe, ngồi ngay ngắn trên xe, em nổ máy mà sao cảm giác lạ quá nha, có gái xynh ngồi sau xe cảm giác nao nao quá chừng. Chạy khuất qua nhà T em hỏi:

Em – T thích ăn cái gì?

T – Để em suy nghĩ đã.

Em quay đầu lại nhìn T cười nói:

Em – Sao cái gì cũng suy nghĩ hết trơn zãy.

T – Hỏng biết.

Cười thì cười vậy thôi nhưng mà em buồn lắm. Tự nhiên thấy có lỗi với N ghê gớm…đang miên mang suy nghĩ thì T hỏi em:

T – Anh muốn ăn gì?

Em – Để anh suy nghĩ đã.

T – Sao nói giống em quá zãy.

Em – Làm gì có (cười).

T – Hay mình đi ăn…cái gì cũng được ha.

Vừa nghe dứt câu em thấy đáng yêu, mà buồn cười gì đâu, sao lớn rồi ăn nói như con nít vậy em.

Em giả vờ suy nghĩ xem nên ăn gì, rồi nói:

Em – Hay mình ăn bánh xèo đi ha.

Như có đáp án cho câu hỏi ăn gì, T reo lên:

T – Bánh xèo hả.

Em – Uh bánh xèo, không thích hả?

T – Hong, thích.

Em – rồi ok.

Zãy là em chở T tới chỗ bánh xèo abcx bán ngoài vỉa hè, quán này thì nổi tiếng xưa giờ luôn nè. Tấp xe vào, em chẳng để ý vẻ mặt của T cơ mà vào bàn ngồi rồi em mới ngó cái mặt của bé T nó nhăn bí xị.Em vuốt cầm hỏi:

Em – Sao mà bí xị zãy trời.

T nhăn mặt nhìn xunh quanh quán rồi ngó qua chỗ bà đỗ bánh xèo, rồi nhìn vào em. Gì nữa đây trời, thì chịu ăn bánh xèo anh chở lên ăn chứ còn phụng phịu gì nữa trời.

T không nói, em thì phải galang chớ, lau đũa sach sẽ cho T rồi ngồi đợi bánh xèo…cơ mà nãn luôn tự nhiên em cũng thấy hối hận quá quán này bán đắt nên ngồi đợi bánh xèo mà thấy nãn luôn, em thì né chẳng nhìn bé T, cứ ngó nghiêng nhìn bà bánh xèo rồi giả bộ nói cho T nghe cơ mà không nhìn T đâu nhé “sao mà lâu zữ ta”.

Con bé T thì chống cầm ngó em từ đầu tới giờ, nhìn chăm chú lắm, khó chịu quá nha, em đánh liều quay qua vừa cười nhẹ vừa nhìn T nói:

Em – Gì vậy em?

T chớp chớp mắt, 2 má đỏ ửng, quay qua chỗ khác. Nhìn trộm anh chứ gì, ngại gì đâu nha hô hô cơ mà đáng yêu thật, T giả vờ như không có nhìn em nhưng cử chỉ lúng ta lúng túng là biết liền, T nhăn mặt, nhìn bà bánh xèo nói: “Sao bã đỗ lâu quá”.

Khúc sau em mới biết là nó vờ nói thế thôi, anh em biết sao không? Lúc có bánh xèo rồi, nó ngó zĩa bánh xèo với mớ rau là em hiểu cái dạng tiểu thư ngồi quán ven đường rồi. Em thì lúc đầu chẳng để ý nên suýt xoa zữ zội lắm, gắp ăn lịa lịa, em cứ cuối đầu xuống ăn cơ mà nó cứ cầm đôi đũa ngó.

Em ngước lên vừa ngậm bánh xèo trong miệng vừa nói:

Em – ăn đi chớ, sao zãy.

T chả nói phụng mặt ra, lắc đầu kiểu hong ăn.

Em lại cuối xuống ráng nuốt miếng bánh xèo trong miệng mà sao khó nuốt zữ, nghĩ thầm “đậu phọng, gì đây trời, lúc nó vào ngó cái quán này mình đã nghi rồi…haizz T nó sợ bẩn nên hong ăn”.

Em quê độ quá chừng chắc nó nghĩ mình cũng rẻ tiền quá nên mới dẫn nó vào đây. em mạnh miệng nói:

Em – Hay muốn ăn đút rồi mới ăn. (cười)

T mờ to 2 mắt kiểu ” vậy cũng được hả”. Nó liếc mắt xung quanh rồi gật gật đầu. Phiền phức gì đâu quán xá thì đông đen làm như 2 vợ chồng son không bằng, em lấy cái bánh trán nhìn nó hỏi:

Em – T ăn rau không.

Nó cười 2 má hồng hồng, không nói chỉ lắc đầu. Xời, em cũng chẳng thèm nói nữa gắp cho nó quyên 1 lá bánh xèo, cuốn cho nó rồi để xuống nhìn nó rồi bảo:

Em – Đó ăn đi em.

Nó lại mở to 2 mắt chớp chớp rồi nhìn xuống cuốn bánh xèo em vừa cuốn, kiểu ” ủa, anh hỏng đút cho em ăn hả???”.

Muốn nổ não với nó.

Má gặp con nhỏ bạn hay con nào là anh phan cuốn bánh xèo vào mặt rồi nha, cơ mà nó đáng yêu quá em chẳng nỡ, giận lên nhìn nó xong thì lại xì xuống lại, haizzz cưới mấy em này về chìu nó có mà chết luôn ak nha.

Chắc em yêu luôn 1 lúc 2 đứa quá anh em ơi…

***

T miễn cường cầm cuốn bánh xèo em vừa cuốn đưa lên miệng cắn 1 miếng nhỏ xíu như chuột cắn…thôi kệ vậy cũng được, thấy nó cầm cuốn bánh xèo cứ cắn miếng chút chút nên em bảo:

Em – Chấm nước mắm nè, ngon lắm đó.

Nó chu cái miệng ra rồi lắc đâu, thôi kệ nó tiểu thư khi nào ra ngồi chỗ này ăn đâu, họa may lắm có ai mua về nó không thấy được cái cảnh này nó mới chịu ăn, haizz thở dài 1 cái thiệt ghê gớm tụi nó như thế này thì khoảng cách giữa mình với tụi nó xa vời quá.

Thấy nó cứ cắn miếng chút chút, nhai nhai như bị ai ép vậy, bực lắm rồi nha, em nói:

Em – Sao ăn gì kỳ vậy, cắn gì chút xíu khi nào mới hết.

T nó nhìn xung quanh như sợ ai nghe thấy rồi nhăn mặt kiểu “nói nhỏ thôi”…càng ăn thì càng đói muốn kêu nữa mà bé T cứ kiểu thế này thì “đá đỗ dẹp nghỉ” cho rồi ăn với chả uống.

Dừng đũa đết thèm ăn nữa, ngồi ngó nó ăn, nó lại mở to 2 mắt nhìn em rồi nhìn xuống đĩa bánh xèo chắc nó nghĩ “ủa, hong ăn nữa hả”, thấy em dừng đũa như T mừng “hết lớn” nó lật đặt bỏ cuốn bánh xèo như còn y nguyên xuống rồi cười.Em ngán ngẩm quay qua bà bánh xèo nói:

– Tính tiền cô ơi – em nói.

Nó ngượng nên cũng quay đầu ra chỗ bà bánh xèo ra vẻ sốt ruột, em quay đầu lại nó cũng quay đầu lại, mie gì nữa đấy má chọc tui hả.

Tính tiền xong xuôi đứng lên nó cười tươi như sáo, em thấy thế cũng vui, hỏi:

Em – (cười) em cười cái gì đó?

Coi bộ nó thoát được cực hình rồi ấy sao ấy.

T – (cười) không có gì hết.

Em nhẹ giọng – Đi ăn sáng kiểu gì mà chả ăn cái gì hết trơn vậy, giờ T về chưa?

T – Em ăn ít lăm.

Em nói lại – giờ về ha.

T nheo mặt, nói:

T – hay mình đi dạo đi.

Em – Trưa rồi, nắng mà dạo gì, không sợ đen hả?

T – hong.

Em – Zãy muốn dạo ở đâu?

T – Đâu cũng được.

Đi với 2 bé này chả hút được điếu thuốc lá nào chán ghê, anh nhịn như thế là hết cớ rồi đó nha. Đang đi ngoài đường thì có SMS lấy ra xem thì ra là thằng bạn nhắn:

– Đi với fan nào đó, dạo này có gái im luôn nghen.

Ây da thế là có 1 thằng bạn đã thấy em rồi kiểu này là đứa nào cũng biết cho mà coi, em liền SMS:

Em – bạn thôi, đừng nói với ai hết nghe mầy.

Bạn – chu choa, bạn thôi hả, có gì rủ đi uống cafe xem được hok đây.

Nó ra điều kiện để nó khỏi kể với ai đây mà.

Em – Uh, khi nào được tao gọi cho.

Đi xe 1 tay vừa nhìn điện thoại vừa chở bé T nguy hiểm quá, nó mà té 1 lần nữa là mình từ ân nhân qua tội đồ luôn đó nha. Vội cất điện thoại trong lái cho đàng hoàng.

Dù trong bụng cũng muốn chở nó đi thêm lung tăng lung tung lắm, cơ mà phải giữ khoảng cách chút xíu nên em quay ngó ngó nó bảo:

Em – Thấy hok, trời như thế này có ai đi dạo như mình hong, có gì bữa khác anh chở đi chán luôn nha.

Nghe xong nó xị mặt xuống, xịch ra không ngồi gần em nữa rồi nhìn qua chỗ khác không nói. Em ngán ngẩm lắm rồi nha cơ mà vẫn chạy tiếp. Em không chở nó đi dạo trong phố nữa chạy ra ngoài ngã tư vành đai khu này thì vắng nhà cửa vs xe cộ đi lại lắm, nó méo mặt hỏi:

T – ủa, đi đâu zọ?

Em – Đi dạo chứ đi đâu.

Em tưởng nó sợ, để nó bảo thôi về đi, ai ngờ nó toe miệng cười khoái lắm, cưng lỳ thì anh cho lỳ luôn nè, dậm về số sau em zọt ga thật mạnh luôn, em thì xưa ít chạy nhanh, ẩu lắm lần này cho nó biết cảm giác luôn. Nó vừa la vừa nói:

T – Chậm thôi, dạo kiểu gì zãy.

Em toe miệng cười bảo:

Em – Dạo chậm anh chán quá.

T – Nhưng không được té đó.

Rồi em cười thiệt to, nó coi bộ xích tới gần em hơn rồi nha, muốn ôm em lại lắm nè.Em hét to:

Em – Hok ôm anh lại hả…

Như được tiếp thêm động lực nó luồn 2 tay qua eo em rồi, ngã đầu vài lưng em…thôi nha, muốn hiếp dâ* luôn đó nha. Nó càng sợ em càng khoái, chạy càng nhanh nó ôm em càng zữ, thích gì đâu ak. em giảm ga quay lại ra vẻ hỏi:

Em – Sợ không?

T cười tít mắt bảo:

T – Chả sợ tí nào.

Em – Aa vậy là thích đúng không?

T – Thích.

Tội lỗi quá, tự nhiên kết nó T quá luôn nha…Dòng ký ức như mới hôm qua chạy ùa về trong em, nhớ lại khi trước uống cafe với N rồi tiễn N về em đi kè kè thật chậm bên N nói chuyện hoa tay múa chân thật vui vẻ, khoảng khắc sâu lắng, da diết đang nhớ biết bao, còn bây giờ em với T nhưng ngồi cùng 1 xe, chạy thật nhanh…Hai khung cảnh khác nhau nhưng cảm giác lại là một…

Nghĩ lại mình thật may mắn khi gặp 2 đứa nó té xe đúng là “đêm định mệnh” nhưng trái tim chỉ có một và nó chỉ có một ngăn để dành cho một người thôi…ờ còn con bé trong bar nữa chớ.

N nhẹ nhàng, tính cảm như thế nào thì bé T mạnh mẽ, cá tính biết bao. 2 con người, 2 tính cách khác biệt nhưng là bạn thân của nhau, em thấy tội lỗi quá, giá như đừng quen 2 đứa này thì hay biết bao (mẫu thuẫn quá nhỉ, bảo thích rồi lại không), trái tim khỏi đập loạn nhịp, khỏi phải suy nghĩ và khỏi phải đau lòng.

Xe chạy thật nhanh, T như quen được với tốc độ như thế này coi bộ đỡ sợ hơn có lúc buông em ra giơ hai lên hét thật to. Em cũng muốn hét thật to cho bay hết đi những suy nghĩ, tham lam trong mình.

Em chở T lên đồi cỏ, trên này đẹp tuyệt vời…T lần đầu tiên thấy cảnh này cảm xúc dường như dân trào lắm, nói:

T – Đẹp quá…

Em thì nở 2 lỗ muỗi ra hết cỡ, anh mà…her her.

Dựng xe xuống đi lên chỗ cao nhất, em quay qua hỏi T:

Em – Lãng mạn quá ha.

T 2 má hồng hồng ngước nhìn em ngượng ngùng chẳng nói. Thấy thế em cười rồi bắt chước phim Hàn quốc, bảo:

Em – 2 đứa mình hét thật to đi.

Nói xong em dang tay ra hét thật to AAAAA âm thanh vang thật xa, cảm xúc đến như muốn ứa nước mắt để thoát ra ngoài. Em quay qua T cười, mắt em hơi đỏ đỏ, em nói:

Em – T hét đi…

T cũng đứng như vậy hét lên, như muốn hòa vào âm thanh ấy cùng T, em hét theo T hai đứa ngân thật dài, em đưa tay quệt giọt nước mắt chưa kiệp rơi ra. shock lại cái tinh thần chứ T thấy thì quê chết.

Hai đứa nhìn nhau cười, khoảng khoắc này em muốn ôm T vào lòng quá…Bước đến gần T em hỏi:

Em – Hai đứa mình lãng mạn quá chừng.

T cười rồi hai mắt cũng đỏ hoe như em, em nhăn mặt hỏi:

Em – Sao vậy T.

T – (cười) Em hét to quá, nên tự nhiên cay mắt quá.

Thôi xạo quá, khung cảnh như thế này khi yêu ai, khi có chuyện gì giấu trong lòng là muốn khóc liền hà, làm anh không biết zãy ak nha.

Em nói với T:

Em – Thôi mình về ha, em thích thì bữa sau đi tiếp. (cười 1 cái thật đẹp trai nha).

Em quay lưng đi thì T nói to:

T – Anh Q…

Gọi tên luôn, giật mình 1 tí em quay lại, nhìn T kiểu khó hiểu, mà lúc này gió thổi bay bay T trông sao như thiên thần quá chừng.

T – Em…

T bắt đầu thút thít rồi, ước gì nó nói…em đoán biết nó muốn nói cái gì nên cố không để cho nó nói ra, em liền bảo:

Em – Thôi về, có gì nói sau cũng được.

Nhìn T thì thấy nó nắm chặt 2 tay, lại kiểu cắn bặm môi của con N dường như để kiềm lại lời nói của mình.

Em khẽ nằm tay T như N vậy, lay lay nói:

Em – Thôi mình về.

T – Không về đâu.

Em nhăn mặt nói – Trưa rồi ở đây làm gì, nắng lắm.

Rồi buông tay T xuống nói tiếp:

Em – Em muốn khi nào về.

Có vẻ khi thả tay T ra nó hụt hẫng lắm, T hét lên với em đúng kiểu tiểu thư:

T – KHÔNG VỀ.

Rồi T bắt đầu rơi nước mắt, cả người như run lên.Em ngỡ ngàng nói:

Em – Tự nhiên hét lên với anh, tự nhiên khóc, thôi nín đi.

Nói dứt câu thì em cười một cái kiểu như để xoa dịu lại.em đùa nói tiếp:

Em – Em không về anh bỏ em lại ở đây luôn đó.

Em vờ quay lưng đi thật chậm, nó vẫn đứng đó bậm mỗi nhìn em, sao mà T đẹp quá chừng đi. Kệ, em cứ bước thật chậm thật chậm ra xa T…em quay lại nói to:

Em – Anh về thiệt đó nha, giờ có về không?

Sao mà em ghét cái kiểu lỳ lợm của nó dữ không biết, hay nó muốn mình kéo nó về, hoặc ẵm nó về. Biết như thế này thì em đã không chở nó lên đây để những khung cảnh như thế này làm cho những điều chất chứa trong lòng T dâng lên và muốn nói hết ra.

Sau này em mới biết bé T này tội nghiệp lắm vì một thứ chẳng đáng đó là vì…

P/S: Nhiều bác hỏi em đi xe gì, ah xin trả lời là em đi con Ju Rc khoe thêm tí nữa là Ju đời mới, với LX không phải của em mà muốn lấy đi lúc nào cũng dc.

Có bạn bảo khúc N nói thích em với lại đánh nhau là CDSHT xin thưa là chính N nói ra với em, rõ ràng từng chữ một. Còn đánh nhau không phải nó đá em 1 cái đâu nhé, em giảm bớt để đỡ quê thôi, nó đánh cũng hơi bị nhiều đó nha. Còn dọa em nữa chứ không phải đơn giản đâu nhé.

Sẵng đây ngoại chuyện 1 tí xíu là những thứ vừa trải qua, sự kiện đáng nhớ ấy ạ về nhà em đều khi lại để khỏi phải quên, cơ mà em đọc thấy nhiều truyện viết về quá khứ, hồi ký mà rõ ràng quá chừng, ước gì em cũng có trí nhớ như vậy…

***

Sao mà em ghét cái kiểu lỳ lợm của nó dữ không biết, hay nó muốn mình kéo nó về, hoặc ẵm nó về. Biết như thế này thì em đã không chở nó lên đây để những khung cảnh như thế này làm cho những điều chất chứa trong lòng T dâng lên và muốn nói hết ra.

Có vẻ phải dịu dàng với nó thôi chứ có khi nó không về thiêt, em đi lại chỗ nó rồi nói:

Em – Anh

hút điếu thuốc nhé.

Rồi bật lên châm lửa, lúc này em nghiêm túc thật, nhẹ nhành hỏi T:

Em – Mình về đi T bữa sau em nói cũng được mà, được không?

T cuối xuống có vẻ càng khóc nữa. Em cũng hết cách rồi, nên nói:

Em – Thôi ra chỗ mát kia T nói anh nghe.

T không nói nhưng có vẻ đồng ý rồi, em nói tiếp:

Em – Mình đi.

Nhìn bàn tay của T lạc lỏng quá, em muốn cầm thật chặt mà dẫn T đi, được như thế thì hay biết mấy. Tự nhiên cảm thấy nặng nề ghê gớm, đến nơi em ngồi xuống rồi bảo T ngồi bên cạnh luôn. Không gian yên ắng quá, ngồi mãi T không lên tiếng, nên em nói:

Em – T nói đi.

Rồi nhìn T lúc này mascara kẽ mắt của T cũng nhòe rồi nha, khi nãy dễ thương sao giờ nhìn như bà kẹ zãy trời…=)), có vẻ ngượng quá nên T chẳng biết nên mở lời như thế nào, thấy thế em chêm thêm:

Em – Em muốn gì với anh mà.

Sao nó cứ để tui đọc thoại một mình hoài zãy nè.

Em – T thích anh phải không?

Anh em nhớ nhé như em nói mấy chap trước rồi mình phải sến và phải mạnh miệng. Cơ mà với tùy trường hợp vợ bạn ra nhé.

Em quay qua nhìn T, nó ngước lên nhìn em rồi lại cuối xuống vẻ thẹn thùng dữ lắm, em phì cưới rồi nói:

Em – Sao em không nói? zãy mình về dc rồi phải hong.

Nói xong em đẩy nhẹ người mình đụng vào T, coi bộ tình hình khá hơn rồi đó nha. T bắt đầu đưa tay lên lâu nước mắt, rồi khịt khịt như con nít khóc xong hay bị nghẹt mũi ấy. Chắc gì ba mẹ nàng làm nàng khóc được như thế này trừ phi bắt nó đi lấy chồng mà thằng đó nó chẳng yêu…haizzz tội lỗi quá Q ơi.

Rồi T mở miệng nói:

T – Em…em…anh nhớ lúc tụi em bị té xe không?

Em phì cười nói:

Em – Có chứ sao lại không, lúc đó mặt của N nhìn vui lắm.

Ơ hớ nặng nha, nụ cười trên mặt em tắt liên như muốn chữa cháy cho câu nói hớ vừa nãy, đã biết là đi với bé này không nói về bé khác rồi cơ mà, trách cái miệng tày lanh của mình thật đấy chứ.

T hơi chững lại nhìn với ánh mắt buồn rười rượi, rồi nói tiếp:

T – Lúc anh tới giúp em ấy, anh đỡ tụi em dậy, rồi anh chạy về lấy hộp thuốc cho tui em, rồi anh lấy thuốc bôi cho N, em tự bôi cho mình nhưng đau quá em ngồi nhìn anh bôi thuốc cho N, lúc đó em thấy…hình ảnh đó đẹp lắm.

Em im lặng không nói, T tiếp:

T – Em không biết nói như thế nào nữa, anh cứ thổi thổi vào chân N rồi cười cười tự nhiên lắm, em không biết nữa…

T bắt đầu khóc, giọng nói nghẹn nghẹn lại rồi, mệt ghê đó nha, dường như ông trời biết tui rất là không thích con gái khóc nên bất tui phải chịu chứ gì đung không..??

T – Em cứ ngắm mãi,…anh với N đau có để ý đến em, em nhìn N rồi em ước gì mình là N…

Không gian im lặng vang vọng mỗi tiếc khóc nấc lên của T mà thôi, em thấy lòng nặng trịu, choàng tay qua vai T vỗ nhẹ rồi, T ngã đầu vào vai em cứ thế khóc…T tiếp:

T – Anh không có vẻ gì để ý em hết, em nhớ anh chỉ nhìn em đúng 1 lần rồi nói “bôi thuốc nè”…

Em lục lại suy nghĩ, và chắc chắn 100% là em nhìn nó quài cơ mà chắc toàn liếc nhìn nên nó không biết.. Không ngờ hình ảnh đơn giản như thế thôi mà lại đậm sâu với một người con gái như thế.

Trong giọng nói của T giờ nghẹn ngào quá chừng, T co chân lại đưa tay lên ngực nắm chặt lại, em cuối xuống nhìn T mà lòng đau quặn, chắc là đau lắm phải không T, đau hơn cả vết thương thể xác nữa, tình yêu là cái gì mà ghê gớm vậy chứ, người ta có thể sống chết vì nhau. Anh chưa hiểu cảm giác yêu là như thế nào em và N đứng đem đến cho anh cảm giác ấy nữa…Anh muốn được người con gái bình dân như anh đem tới cảm giác ấy thôi, một gia đình thật bình dân để môn đăng hộ đối với gia đinh anh, tụi em ở thế giới xa quá. Anh chịu, em chịu thì gia đình em chịu không, bạn bè em, bạn bè anh nói em và anh ra sao…miệng đời ác lắm em ah.Để được hạnh phúc thì tình yêu không là chưa đủ đâu em.

Em ngước lên trời thở dài mà nước mắt lăn rơi mặn cả môi, đưa tay còn lại chùi thật nhanh nước mắt để T không biết.

T – Rồi anh cười, đến tận bây giờ em cũng thích nhìn anh cười, anh nhìn N cười mãi rồi xin số điện thoại của N, em cứ đứng nhìn anh mãi, anh quay vào nhà em hụt hẫng lắm…em ước gì anh quay lại rồi xin số điện thoại em luôn thì hay biết mấy.

Em cắn chặt môi, người con gái kiệm lời như T mà nói những lời như thế này sao, T khóc, cứ khóc mãi…

T nói đúng đa số em chỉ nhìn N rồi kể về N mà thôi…anh em có biết em buồn, buồn đến cỡ nào không, khi được nghe 1 người con gái thương mình, tâm sự hết nỗi lòng của nó cho mình nghe mà mình lại vô tâm quá…Đó là 1 tình yêu thực sự.

Người T khóc run lên cứ mỗi nói đoạn T lại khóc.

T – Về nhà em cứ nhớ mãi anh, nhớ nhiều lắm, em cứ muốn gặp lại anh, em muốn xin N số điện thoại của anh nhưng mà…

Lần này T khóc to thật, em phải ngoáy nhìn lại xung quanh xem có ai không.

T – Nhưng mà…nhưng mà N nó bảo với em nó thích anh…

T như bị tức ngực 2 tay cầm chặc lại vơi nhau rồi khóc, khóc dữ lắm anh em ạ, cảm xúc quá mạnh mẽ T lấy tay đánh đánh vào ngực mình. Em vội cầm chặc tay T và cứ nắm mãi như thế…

Em muốn nói lắm nhưng không muốn cắt ngang câu chuyện của T nên em cứ im lặng…

T – Em biết…lần đầu uống nước với anh, anh toàn nhìn N rồi nói chuyện với N…anh có tình cảm với N hơn em phải không…

Con gái quả sắc sảo, nhạy cảm T nói đúng phốc dù em cũng nhìn T và nói vài câu với T, em cũng không để lộ quá rõ mà T đều nhìn được hết.

T – Rồi lần uống cafe tiếp anh với N đó, N có qua rủ em đi, em biết con N nó chẳng thích ai đâu, ngoài bạn ra không đi chơi như thế đâu, mà nó rủ em đi là em biết là nó thích anh nhiều thế nào…

Lại nấc nghẹn ngào…

T – N ngồi trong phòng em rồi kể nhiều về anh, em nhớ anh lắm muốn đi lắm, nhưng em không muốn chen vào anh với N nên em vờ không đi nữa để N đi với anh.

Vậy ra…em đã hiểu, thì ra N có nói với em: “Nó đi không được”, “Em không biết nữa, khi nãy qua chở nó mà nó không đi, em đứng ở nhà nó nói chuyện 1 lát rồi chạy lên đây luôn”…vậy ra vì T không đi là muốn dành tình cảm của mình cho N sao.

Trách mình sao vô tâm quá…

T – Em muốn được nói gặp anh, nói chuyện với anh…nhưng không biết làm cách nào để có sđt của anh hết…em muốn gặp anh nhiều lắm…

Sao em cũng thấy nghẹn ngào quá chừng.

T – em muốn mời anh đi sinh nhật để thấy anh, nên sinh số điện thoại của anh ở N để rủ anh đi…vậy là em có số anh luôn.

Hì T nói nhiều chỗ như con nít ấy mà em cười chẳng nổi. Tính cách con nít nhưng tâm hồn thì chững chạc lắm.

T – Rồi em bắt gặp N đang ôm anh, em đau lắm, em uống cho thật nhiều, để quên anh đi cho rồi…

Mỗi lần nhắc đến N thì T lại khóc, đứng khóc nữa T ơi anh khóc theo em mất.

Có lẽ tình cảm của 2 đứa N và T thắm thiết quá nên chẳng có đứa nào muốn có lỗi với đứa nào.

T ngước lên nhìn em, hai mắt sưng húp, đỏ hoe, rồi nói:

T – Em như thế này, em có lỗi với N phải không anh…

***

T ngước lên nhìn em, hai mắt sưng húp, đỏ hoe, rồi nói:

T – Em như thế này, em có lỗi với N phải không anh…

Lỗi phải gì ở đây hả em, tình yêu thì không có sai hoặc đúng. Em chẳng biết trả lời ra sao nữa. Em cuối xuống nhìn T nhẹ đưa tay vuốt tóc T.

T bắt đầu sụt sùi lại rồi, thôi mà khóc gì mà khóc hoài zãy em…quyết định của em là không trả lời, nên em ngồi im T cũng chẳng gặng hỏi cho bằng được có lẽ vì trong suy nghĩ của T nó biết rằng nó có lỗi hay không.

T nhìn em thật sâu, ánh mắt tội nghiệp lắm.

T – Em cũng thích anh mất rồi…

Rồi òa khóc…Em nhắm mắt, cắn chặt răng sao cái mối tình này nó lại làm cho em cảm giác phiền não dữ vậy nè.

Có lẽ xưa giờ T muốn gì cũng được cái đó nên tiểu thư T cũng quen cái kiểu muốn là phải có, nhưng mà lớn hơn rồi. biết suy nghĩ hơn rồi và có một tình bạn với N thật đẹp chẳng lẽ 2 tiểu thư tranh giành phải tình cảm với nhau mà chẳng đứa nào muốn đứa kia buồn, nhưng chẳng ai muốn nhường cho ai để cho mình khỏi đau…

T như dằn vặt lắm, khóc lại và nắm 2 tay thật chặt như lúc đầu nghẹn ngào nói:

T – Em…có lỗi với N quá…em không biết làm sao nữa.

Trong giọng nói ấy em cảm nhận được nếu T nhường em cho N thì nó không chịu nổi.

Em mở lời để lái câu chuyện mà T đang dằn vặt qua chuyện khác.

Em triều mến hỏi một chuyện chẳng liên quan:

Em – Trước giờ T yêu ai chưa?

Câu hỏi của chính em cũng làm cho em suy nghĩ về mình nhiều lắm, T vẫn khóc, em nói tiếp:

Em – T tin không trước giờ anh chưa yêu ai cả, đương nhiên là bồ thì anh có, nhưng tình yêu dành cho tụi nó ở mức quen để bằng bạn bằng bè thôi, dẫn tụi nó đi chơi lung tung này nọ cho vui chứ chẳng yêu thương gì cả?.

Em dừng lại cười dịu dàng nhìn T không nói gì cả, em tiếp:

Em – T thấy anh có lỗi với tụi nó biết dường nào không, bồ tụi nó rồi anh…

Em ngập ngừng cái này thì bậy hết sức em không muốn với nó chút nào cả. Nhưng những lúc như thế này mình biết mở lòng, mình thấy hối hận thì tâm sự ra hết chẳng có lý nào mà T lại để bụng rồi nghĩ xấu về mình đâu.

Em – …bồ tụi nó anh ngủ với tụi nó, dạng là lợi dụng ak, rồi anh bỏ tụi nó, anh xem nó là thành tích đi khoe với bạn bè tùm lum, nghĩ lại thấy mình ngu, nó đã cho mình rồi mọi chuyện đã xong thì phải giữ cho tụi nó một chút tự trọng chứ đằng này anh đi kể lại với mấy đứa bạn. Tuy tụi nó không biết nhưng anh vẫn thấy hộ thẹn với chính mình.

Em – Anh làm tụi nó đau khổ ghê gớm…cắt mọi liên lạc, nhắn tin, gọi điện thoại anh đều không trả lời, thấy mình hèn thật, anh bỏ tụi nó không nói một lời chia tay, cứ thế im lặng thời gian đầu tụi nó còn nhắn tin, gọi điện nhiều lắm rồi từ từ cũng hiểu ra là tụi nó đã bị anh bỏ…cái cảm giác đó chắc ghê gớm lắm.

Con gái xưa giờ thì đa cảm, sâu sắc lắm anh em ạ, người con gái dành đời con gái mình thì nó sẽ nhớ mãi cho dù sau này có chia tay nó ngủ với ai khác thì trong khoảng khắc đó nó sẽ nhớ đến mình rất nhiều (yếu sinh lý không tính…em đùa đấy) và chắc sẽ không quên được thằng đầu tiên trong đời của nó, anh em nhớ nhé đã yêu thì muốn đi quá giới hạn thì phải có tránh nhiệm đừng có ăn xong rồi chán mà bỏ nó…Anh, em nào đã từng chắc biết cảm giác.

Rồi em tiếp:

Em – Hồi trước có con bé dễ thương lắm, nhiều đứa theo nó mà anh chẳng hiểu sao nó cứ theo anh, nhắc lại thì anh thấy tội lỗi quá trước giờ chỉ riêng mình nó anh không ngủ, anh sợ. sợ xong rồi nó theo anh nhiều nữa là chết…nó đã cho anh biết thế nào là tình yêu, tình yêu của nó quá lớn, lớn đến nỗi nó làm anh ngợp với cánh tình yêu nó dành cho anh, đâm ra bây giờ anh sợ, anh sợ con gái yêu thật lòng lắm…con gái yêu thật lòng thì nó bất chấp lắm…

Nói xong em nhìn T, rồi tiếp:

Em – Nói ra thì cũng hơi kỳ ha, mọi người ai cũng đều thích một con bé dễ thương yêu mình thật lòng nhưng với anh thì không…

T nhìn xa xăm đưa tay quyệt nước mắt, có vẻ ổn hơn rồi mở lời:

T – Con bé đó tên gì?

Hên thật T tạm quên đi cái tình yêu tội lỗi của nó dành cho mình. Lúc này em không muốn đùa, em sợ nó nghĩ em đùa nó nhưng mà con bé đó thực sự cũng tên T luôn.

Em – Con bé đó cùng tên với em…

T – bây giờ nó còn yêu anh không?

Em – còn…

T – Nó yêu anh lâu không?

Em – 4, 5 năm gì đó từ thời con nít đến tận bây giờ…

T – bây giờ nó có người yêu…

Chưa để T nói hết câu em nói:

Em – Có, nó có người yêu, anh mong nó có người yêu càng tốt, có thằng nào đó yêu nó và nó cũng vậy thì anh càng nhẹ nhõm.

T như hiểu được con bé đó nên nói:

T – Có phải nó vờ yêu tụi con trai kia không?

Em hơi bất ngờ nha, sao T biết hay vậy.

Em – (cười) Uhm, mà anh cũng ko biết nữa.

T – có phải giờ anh bảo anh yêu nó, nó sẽ bỏ người yêu nó mà theo anh không…

Em – Có lẽ, mà thôi anh làm vậy làm gì, nó có người yêu là anh vui rồi. Mà cũng do anh hết xác định từ đầu là không bồ nó rồi nhưng mà anh hay dẫn nó đi chơi, về nhà y như người yêu của nhau vậy đó, làm cho nó tự ngộ nhận là nó đang là người yêu anh khi anh nói bạn thôi mà thì nó khóc…mệt lắm thế nên anh sợ con gái khóc chắc cũng từ nó mà ra.

Những tâm sự chưa từng kể với ai, bây giờ em mở lòng cho T luôn, không biết nó nghĩ sao nhưng mà thôi kệ em thấy cũng nhẹ nhõm, có nhiều chuyện giấu trong lòng không nói ra cũng khó chịu lắm…khi nào có thời gian em sẽ viết về con bé đó cho anh em cũng như kể về “hồi ký vê một tình yêu xuất phát từ 1 phía” để anh em hiểu hơn tình yêu thật lòng của con gái dành cho mình như thế nào…Tuy nó không giàu như 2 bé này nhưng nhà lầu, xe hơi nó cũng bất cần mà theo em.

T – Con bé đó hay thật.

Em nhìn T cười dịu dàng chẳng nói gì nữa, hai đứa ngồi gần nhau, T dựa đầu vào vai em, em choàng tay ôm T khung cảnh này sao lãng mạn quá sức, ước gì có thăng nào cầm máy chụp hình ra chụp giùm em bao nhiêu tiền em cũng trả.

T lại khịt mũi, em quay qua nhìn T mái tóc T sao bồng bềnh trong gió đẹp quá mà thơm nữa chứ, em đánh liều hôn nhẹ lên mái T của một cái, T quay đầu lên nhìn em nheo mặt cơ mà chắc khoái lắm, chẳng nói T lại cuối xuống tựa vào vai em tiếp như muốn níu giữ những phút giây như thế này. Em khẽ cười rồi hít một hơi thật dài mà lòng rối bời quá…2 người con gái, 2 tính cách yêu cùng một người…có vẻ như cái duyên thầm của mình lớn quá chăng, nổ tí cho vui anh em nào coi phim “Để mai tính” vai của dustin Trí Nguyễn có cảnh cùng với cô nhân vật nào đó có cảnh nói về “duyên thầm” coi rồi sẽ hiểu nhé hê hê…

Em quay qua hỏi T:

Em – Chắc mình về được rồi đó ha.

T chẳng nói có lẽ là đồng ý rồi, em đứng lên rồi đỡ T ngồi dậy, đi được vài bước em quay qua chọc T:

Em – Lớn rồi mà hay khóc nhè như con nít ấy.

Rồi cười, T cũng cười nhưng thẹn thùng lắm, chở T về mà không khí im lặng quá đi thế nên em nói:

Em – T không ôm anh nữa hả.

T – Anh có chạy nhanh đâu.

Em – Không chạy nhanh thì không ôm được ah.

T cười, rồi choàng tay ôm, ngả đầu trên lưng em, lúc nãy lỳ lắm mà sao giờ vâng lời zữ vậy T hê hê…cảm giác này cũng khó kiếm lắm chứ.

Em rồ ga chạy thật nhanh tinh thần cũng nhẹ nhàng bớt, T lại cười thả em ra và giơ tay lên la như lúc đầu 2 đứa lên đây, cả đoạn đường dài 2 đứa cùng la, cùng cười bỏ lại nhưng buồn phiền, suy nghĩ lại phía sau…giây phút như thế này chắc em không bao giờ quên.

***

Em rồ ga chạy thật nhanh tinh thần cũng nhẹ nhàng bớt, T lại cười thả em ra và giơ tay lên la như lúc đầu 2 đứa lên đây, cả đoạn đường dài 2 đứa cùng la, cùng cười bỏ lại nhưng buồn phiền, suy nghĩ lại phía sau…giây phút như thế này chắc em không bao giờ quên.

Đến nhà T rồi chào tạm biệt, không quên quay lại ngó ngôi nhà một phát, ước gì nó nhỏ hơn thì dễ hơn cho mình rồi…

Hai con bé tiểu thư này cũng hết cái tuổi bồng bột rồi nên rất lễ phép, đặt biệt là rất biết điều và hiểu chuyện. Chẳng thuộc cái dạng có tiền mà kênh kiệu như các em gái khác kể cả bạn của nó chơi nữa cũng rất biết điều nhưng đâu đó vẫn xót lại vài thành phần cá biệt, thích thể hiện và rất là sỹ gái, có gái là thích thể hiện lắm.

Anh em đẹp trai ra ngoài đường nhớ cận thẩn các thành phần sỹ gái nhé…chúng ta không thể đánh lại chúng đâu.

Coi bộ tối đó em về cũng phiền não dữ nha, chán gì đâu ak, nghĩ lại thấy chán thiệt nha, ngày nào cũng ngửa tay xin tiền mà thấy kỳ gì đâu ak, suốt ngày chẳng phụ giúp được cái gì hết, đi làm thì không đi cứ thế này chắc thành thằng con bất hiếu quá. Được mỗi cái tính hay ghẹo gái là giỏi, ước gì ghẹo gái mà có tiền chắc giờ em giàu lắm rồi đó nha…

Cứ phải gọi là tội cho mấy con nhỏ bưng cafe…mỗi lần vào quán là like a boss lắm. Nhớ có lần sai con nhỏ kia mà nó khóc là từ đó em tịt luôn, nhìn đứa mà chọc thôi không chọc lung tung nữa. Chuyện là em với thằng bạn vào quán Galaxy ngã 3 wừu với Cù chính Lan có lẽ con nhỏ này mới vào làm bị em sai quá, tự ái khóc luôn.

Con nhỏ vừa đặt ấm trà xuống vừa nói:

Nhỏ – 2 anh uống gì?

Thấy con bé múp máp quá em nhìn thằng bạn cười, có vẻ nó cũng hiểu, nên em bảo:

Em – Cho anh cái menu đi?

Nhỏ giờ cũng còn vui vẻ, lăng tăng vào lấy cái menu rồi đi ra, em giả vờ lật lật hỏi thằng bạn.

Em – Mày uống cái gì?

Thằng bạn – Cho anh sting đi.

Nhỏ quay qua nhìn em, em bảo:

Em – Bưng cho nó trước đợi anh xem đã.

Em ra vẻ suy nghĩ nên uống cái gì, thế là con nhỏ quay đít vào trong mà 2 thằng nhìn suýt xoa dữ dội luôn nha, vừa bưng ra tới nơi thằng bạn em bảo:

Thằng bạn – ơ thôi em đổi lại cho anh pessi đi.

Con nhỏ thì chưa có biểu hiên gì khó chịu hết. Lần này cho con nhỏ vào trong bưng đồ ra, em nhìn thằng bạn cười cười. Con nhỏ vừa bưng nước thì em bảo:

Em – Cho anh trà đá đi, tụi anh không uống trà nóng.

Nó vào trong bưng 2 ly trà đá ra rồi em bảo:

Em – Lấy cho anh sting đi.

Em với thằng bạn cứ ngắm… của nó mãi, chắc con nhỏ cũng cảm ơn em lắm vì mới sáng cho nó đi tập thể dục.

Nhỏ vừa bưng chai sting ra thì em bảo:

Em – Thôi, lấy cho anh lon bò hút.

Coi bộ nó muốn lấy cái mâm bưng đồ mà phán vào mặt em lắm rồi đó nha, cơ mà chắc đẹp trai quá nên nó cũng xuôi theo dù hơi khó chịu tí.

Nhỏ vừa bưng long sting với ly đá ra, em rờ lon sting hỏi:

Em – ơ không có lắc – xê hả.

Con nhỏ lắc đầu bảo không có…

May cho nó lần này là quán không có nước lăc – xê, nó vừa đi được mấy bước mà coi bộ đít lắc quá chừng nha, em nói vọng theo:

Em – Lấy cho anh mấy điếu thuốc nữa nha…

Đinh bụng nó lấy mấy điếu thuốc ra rồi bảo nó đổi lại lấy 1 gói thuốc luôn, đổi gói thuốc xong bắt nó vào lấy cái quẹt lừa…chưa thực hiện xong thì ngó vào trong thấy nó nhìn con bé nào ngồi chỗ quầy tính tiền mà khóc chắc ức quá, đưa tay lau nước mắt. Con gái khóc là thấy khó chịu, tội lỗi rồi nha, em nhìn thằng bạn trên môi nó cũng tắt cười…

Chưa kiệp nói thì thằng bạn đã liền đổ tội:

Thằng bạn – dm do mày hết ak, thấy chưa.

Em nhìn nó gật gù kiểu ” ờ, mày thì hiền, vô tội lắm”.

Con bé nó lấy mấy điếu thuốc ra bỏ lên bàn cơ mà ánh mắt của nó cứ nhìn thẳng về phía trước, chẳng thèm ngó cái gì hết trơn, nè nè cưng làm anh tự ái nha, trai đẹp ngồi đây mà bưng thuốc ra cứ ngó cái bàn rồi đi zo là sao. Đùa vậy thôi chớ mắt với mũi nó đỏ hoe…sau lần đó thì em bớt nghịch ngu ra. Dù gì người ta không tiền mới đi làm như vậy chứ, quán cafe nào mà mở ra cỡ 10 thằng như em vào uống mà chọc nhân viên như zạy thì có đường chủ quán ra tự bưng chứ chẳng có con nhỏ nào dám vào làm đâu.

Kể ra thì hơi mất dạy, vô văn hóa một xíu cơ mà cái tính của em cứ thấy

nhỏ nào mát mắt là chọc ah, cơ mà quá lố nó mới ghét thôi chứ đa số em chọc con nhỏ nào cũng làm duyên rồi cười với em hết trơn hết trọi. Trời sinh chẳng được cái gì, có mỗi miệng là tày lay…

Về nhà tắm rửa, thay đồ nhìn xem đồng hồ thì thấy cũng gần 2h rồi, ăn cơm phát chứ sáng ăn có vài lá bánh xèo mà cảm xúc lại dâng trào tốn calo quá đói bụng không chịu nổi. Bới tô cơm ra phía trước bắt cái ghế ngồi chồm hổm ngắm gái, coi bộ hôm nay biết anh ra phía trước ăn cơm hay sao mà gái dạo đông quá chứng nha. Có lần thấy 1 đôi học sinh, thằng thì quần xanh áo trắng, con bé thì áo dài chỉnh tề lắm có điều đầu không đội mũ chạy Exciter chạy thằng lên ngang qua nhà em, lúc chạy xuống thì quần áo thì xộc xệch, tốc tai thì bù xù là hiểu rồi nha chả là hơi xa nhà em nhưng cứ gọi là phía trên đi cho tiện có cái nhà nghỉ, nhìn bộ dạng thế này là biết đi đâu rồi nha, em mà số điện thoại con nhỏ đó là em sẽ bảo: “cho anh xh, không anh mách ba mẹ em đó nha” hê hê…Con nít bữa nay hư ghê nha.

Rồi tối hôm đó coi bộ cũng như mọi ngày, cũng mặc quần đùi, lâu lâu lại cho tay vào quần gãi gãi mà xem tivi, cứ cầm cái điện thoại ra nhìn rồi lại bỏ lên bàn haizzz chán ghê gớm, muốn nhắn tin với 2 nhỏ đi quá chừng, chả biết cái tụi này nó có rảnh rỗi mà nhắn tin hay không, đâu phải tối nào nó cũng rảnh, nhắn tin xong hối hận nữa thì mất công lắm. Trời thương kẻ khù khờ mà, vừa bỏ điện thoại lên bàn thì có SMS, mừng nha, lấy ra xem thì thằng bạn khi sáng thấy em chở gái đi nó nhắn tin. Nó tên C em gọi luôn cho tiện.

C – sao sao, cafe chớ, chở fen hâm mộ đi mà giấu kỹ quá nha.

Thất vọng quá nha, đã buồn rồi gặp cơ ám nữa.

Em – giấu gì đâu cậu, giờ cafe hả.

C – Cafe chứ còn gì nữa.

Em để tiết kiệm xăng nên em nt: “mày lên chở tao đi”.

C – ok, đợi xíu lên liền.

Haizzz chán mấy ông quại này ghê gớm…thế là phải vào thay đồ cho bảnh bao nữa, hix giờ thanh niên bảnh trọe thế này chứ không biết cười vợ về nó như thế nào đây.

Nó lên chở em rồi lên quán abc…ngồi nghe nó nói đau cả đầu, luyên thuyên từ chuyện nó lên biển hồ câu cá với mấy ông anh, rồi gặp tông xe, rồi chuyện gái của nó, chuyện nhậu nhẹt…

Em cứ ngồi hút thuốc mà gật gù ra vẻ hiểu chuyện nó kể lắm, cơ mà trong đầu thì cứ nhớ 2 con bé N vs T chán ghê chứ, chẳng tập trung được cái gì.

Như nãy giờ nó đọc thoại đã hết chuyện nên bất ngờ hỏi em:

C – Sao fen hồi sáng là em nào thế?

Tụi em hay gọi tụi con gái là Fan hâm mộ của tụi em, cứ làm y như là người nổi tiếng cơ. em giả vờ trả lời rất tỉnh:

Em – Em nào mày.

C – con hồi sáng mày chở đó.

Nó vừa nói vừa cười, ánh mắt dâm tặc mà nham hiểm ghê nha, em định nói”bộ mày làm tao chở nó đi nhà nghỉ hay sao mà nhìn kỳ thế” nhưng mà thôi, 2 bé N và T mà quen thằng này thì có mà ở giá thì hơn.

Em – Ah, ah thì con bé em họ dưới ngoại chớ đâu mày.

Trả lời xong mới thấy mình ngu nè, nó liền bắt thóp của em liền.

C – á à có em xynh thế mà hỏng giới thiệu cho tui nhan, cho sđt đi,

Nó thì dân men chính hiệu cơ mà mỗi lần nó chọc ai thì hay giở cái giọng ỏng ẹo như “bóng lộ” vậy đó.

Em – Thôi nó có người yêu rồi mày.

C – Kệ chứ, lỡ tao tán được sao trời.

Em – Tán cl, đéo cho.

Bực nha em nói dóc mà nó cứ cái kiểu bám dai con bé T chẳng buông tha, C như vừa đụng vào cái gì mà em quý lắm, thấy em nói tục bắt đầu dịu lại vẫn với cái giọng bóng lộ, nó vừa giơ tay đánh nhẹ nhẹ vào tay em y chang dân gay.

C – Thui mà, làm gì mà la tui zay trời, hỏng cho tui thì thôi.

Em thì chơi với bạn bè la là vậy thôi chứ cũng không muốn để mất lòng liền cười nói:

Em – Khi nào tao hỏi nó có bạn không giới thiệu cho mày, chớ nó thì không được.

C – Nó sao mà không đươc…

Em – không được, mà con bồ mày đâu chở nó lên chơi.

C bình thưởng trở lại hết nói cái giọng bóng lộ là biết nó hết chọc em rồi.

C – Nhà nó xa lắc, xuống chở mệt lắm.

Thằng này coi bộ cũng được, cũng cái kiểu không yêu thương con gái người ta mà bồ cũng lâu, có lẽ nó hay cho thằng C này tiền với XH nên nó bồ đến giờ.

Vậy là chán quá nó bảo:

C – giờ nhậu mie đi.

ờ cái này được nè, em cần phải lấy độ phê để suy nghĩ được chín chắn hơn.

Em – ờ nhậu, mà ở đâu.

C – Lên nhà thằng D đi.

Em – ờ.

Thằng D này nó ở nhà một mình chẳng có ai, có bồ thì dấn lên nhà nó cho nó mấy chục ra ngoài quán nét chơi, cho tao mượn nhà mày chút là ok ngay. Chẳng biết khi có cơ hội dẫn bé T hoặc N lên nhà nó không cơ mà chỉ sợ 2 bé có chê sao giường hôi, mà nhà dơ quá nữa…em đùa đấy.

Vậy là 2 thằng xách ass lên nhà thằng D, thằng này thì lúc nào cũng có ở nhà, từ ngoài sân em hú vào dù chẳng thấy thằng D đâu:

Em – NHẬU CHỚ…

Nó bưng tô cơm lật đật chạy ra.

D – NHẬU…

Hai thằng nhìn nhau nhe răng cười, vậy là te te đi mua mồi, rượu lung tung…đang phê pha, xả khỏi chém gió thì có tin nhắn, cái này mới đau lòng nè, N nó nhắn tin cho em, mở ra xem thì thấy:

N – Anh đang làm gì đó.

Em liếc nhìn 2 thằng bạn thì thấy mặt 2 thằng ngu ngu rồi chẳng để ý đến em, nên liền bấm SMS nói thật luôn:

Em – Anh đang nhậu với bạn.

Cái này mới shock nè anh em, N liền nhắn:

N – Cho em lên chơi với (cười).

Má, sao mà được em…em lên là anh khổ đó, N chứ con nhỏ nào khác là em cho lên rồi, mà sao em nói chuyện tỉnh quá, bạn anh em có quen đâu mà đòi lên chơi như đã quen rồi thế hả, đấu tranh tư tưởng, hít thở thật mạnh ước gì được gặp N bây giờ thì tốt quá, khi sáng khất không đi với N rồi giờ chẳng lẽ từ chối nữa, quá tam ba bận mà cơ hội thì đâu có nhiều như vậy được. Với lại bạn bè mình bình dân, nhà cửa cũng vậy, chở nó lên có thể nó không suy nghĩ này nọ, nhưng mà tự mình cảm thấy khó chịu khi “tiểu thư đài cát” lại đến cái chốn này. Không phải là bạn bè em cùi bắp cơ mà so với mặt bằng chung bạ bè chơi với nhau thì N với T cao quá nên thật là khó để cho tụi nó lên đây chơi.

Hai đứa nó quen được em, thì em đã cảm thấy mình mắn vạn lần rồi.

Em nhắn tin cầu mong may mắn xảy ra để nó khỏi bảo lên chơi nữa:

Em – ủa, chớ em không đi chơi với bạn hả.

N – Thui không đii, em thich đi với anh (cười).

!@##$%%^&&^&%^*^&*^&, em muốn được chạy thật nhanh đến N, ôm N vào lòng thì thầm vào tai N rằng: ” Em đừng có nói kiểu đó nữa, anh chịu không nổi, anh đã kiềm lòng lại rằng không yêu hai đứa rồi mà” à nhầm ” không được yêu em rồi mà” tự nhiên “hai đứa” vào đây là chết luôn đó nha.

Bây giờ em chẳng biết phải từ chối, nhắn tin như thế nào nữa, mà dẫn nó lên thì không đành,,,

Bây giờ em chẳng biết phải từ chối, nhắn tin như thế nào nữa, mà dẫn nó lên thì không đành…

Suy nghĩ 1 lúc rồi em nhắn lại:

Em – giờ cũng gần về rồi em, khi khác anh chở em lên chơi nha (cười).

N – Buồn thế. vậy khi anh về đi chơi với em.

ơ cái con bé này…đã bảo đừng nói kiểu nó rồi mà…N đưa em vào thế khó quá, nói là gần về vậy thôi chứ nhậu thế này thì con lâu mà về…mà anh em biết rồi đấy đang nhậu vui mà đi về chắc anh em cũng hiểu cảm giác bạn bè dè biểu ra sao…Nó mà biết được vì gái mà bỏ bạn là xong đời luôn.

Chẳng lẽ lại nhắn: “Anh nhậu khuya lắm” cơ mà nói gần về rồi nên suy đi nghĩ lại thì thấy không được…

Có lẽ N nó nhớ mình, chắc cũng như mình nhớ nó và T vậy, giờ mới biết được cảm giác nhơ nhung là như thế nào. Nhìn 2 thằng bạn thì đang hoa tay muốn chân bỏ về thì không nỡ, làm tụi nó mất vui thì cũng chẳng đành. Biết thế khi ở nhà đợi 1 lúc nữa N nhắn tin thế này là em đã zong xe đi rồi.

Toàn là tự mình đưa mình vào thế khó xử không, buồn ghê gớm.

***

Toàn là tự mình đưa mình vào thế khó xử không, buồn ghê gớm.

Ngó vào cái sân giống như bãi rác của thằng bạn, nhìn lên cái chiếu 2 thằng bạn đang ngồi dơ hầy, lại đưa mắt xuống dưới nhìn mấy zĩa mồi thì lèo phèo, thấy phát kinh mà kêu nó lên mất nét chết.

N và T chưa biết mình gia thế nhà em nhứ thế nào, ngoài đường nhìn em giống mấy thiếu gia lắm cơ mà đôi khi xe hết xăng hay xì lốp xe dắt bộ hộc “xì dàu” chứ đâu phải zỡn chơi. Không phải là em hỏng có tiền mà mỗi lần có tiền là y như rằng gió vào nhà trống zãy.

Không biết nếu chở N lên nó thấy cảnh này nó có khinh mình rẻ tiền không nửa. Cơ mà có rượu trong người suy nghĩ thì suy nghỉ vậy chứ em cũng quyết đoán lắm.

Được, em muốn lên cho em lên luôn. Em SMS lại:

Em – Uh, lên buồn ráng chịu nha.

N – Ok (cười)

Em – Em lên hay anh lên chở.

N – Sao cũng được.

Em – Anh lên chở nha.

N – Ok (cười).

Em – giờ anh lên luôn đó nha.

Rôi em nhìn thằng C ra vẻ quát:

Em – C cho tao mượn khóa xe.

C – Thôi pa xe hết xăng.

Em liền quát:

Em – Đi chở gái.

3 giây sau chìa khóa nằm gọn trong tay em liền nha.

C và thằng D coi bộ tỉnh rượu liền, 2 mắt sáng rực nhìn em ngưỡng mộ lắm cơ, thằng C liếm mép, nheo mắt nham hiểm nhìn em nói:

C – đù đù gái nào đó mầy.

Em – Fan hâm mộ chứ ai mầy, nói trước nó em họ tao đó nha.

Thế là zong xe lên nhà bé N, móc điện thoại ra SMS:

Em – Em ra đi, anh đứng trước nhà nè.

N – Dạ.

Thấy cái nhà của nó, với cái cổng cao phải 4m tự nhiên khí thế của em tiêu tan đâu hết, chở N lên có sai lầm quá không đây.

N đi ra ngoài cổng vẻ mặt tươi cười lắm rồi nói vọng vào với ai đó:

N – Con đi chơi chút.

Rồi khép cổng lại, em ngắm nó từ đầu đến chân nghi bụng: “thôi chêt mie rồi, mình có bảo nó đi nhậu ở nhà hàng đâu trời…”

Ráng nở nụ cười thật đẹp trai cơ mà sao nó méo xẹo thế không biết, N đưa tay lên cười, vẫy vẫy tay “ôi trời ơi, sao mà đẹp zữ vầy nè, còn trang điểm nữa chớ”…Em cắn chặt răng muốn chở nó đi luôn quá, khỏi lên nhà thằng bạn kiểu này mất mặt quá chừng, N vừa leo lên xe thì em nghe có mùi thơm thoang thoảng rồi đó nha, muốn rút điện thoại ra gọi cho 2 thằng bạn kêu tụi bay dọn dẹp vào cho gọn gàng dùm cái, cơ mà N ngồi phía sau gọi chẳng được, mà nhắn tin chắc gì tụi nó lây ra xem.

Sao mà đau lòng quá vầy nè, N mặc váy rồi còn mang theo cái ví da cầm trên tay nữa chớ…Chắc nó chưa nghỉ rằng em sẽ nhậu bèo nhèo như zãy đâu, bạn thì lè què 2 ba thằng, em mặc đồ chi mà lung linh zữ zãy N, hay có bạn anh nên N lên làm duyên đây.

Đi được đoạn N nói:

N – Anh chơi chỗ nào.

Nghe sao mà giống như có dao cứa vào tim dzãy nè, em trả lời mà trong lòng khó chịu quá:

Em – ơ…ờ, thì nhà bạn anh đó.

Thôi xong, đừng có nghĩ nhà nó cũng như mà em nha N…Tự mình thấy quê với mình quá chừng…chắc chút nữa lên nhà thằng D bé N thấy cái cảnh nhà cửa dơ dây, rác rưới tùm lum chắc em kiếm cái hố nào mà xuống đó ngồi luôn quá.

“Em – C ngồi chơi với N nha.

C – Mày đi đâu?

Em – đi kiếm cái hố tao chui xuống chớ đâu”

Nghĩ tới cái viễn cảnh đó chắc em chết mât, giờ mới thấy mình ngu biết thế là cứng rắng lên đừng mềm lòng khi khác nhậu hoành tráng hơn thì kêu N lên đỡ mất mặt rồi…

Hai lỗ tai nóng quá chừng nha, ước gì mà giờ có ai gọi cho bé N bảo nó có chuyện gấp thì hay biết mấy, cơ mà trời đâu chiều lòng người. Gần tới nhà thằng D em muốn đoạn đường thật dài ra, xa ra vô tận cũng được.

Thứ nhất là N khỏi xuống nhà thằng bạn thấy cái viễn cảnh ba thằng đực rựa ngồi nhậu với mấy zĩa mồi lèo tèo, thứ hai muốn được N ngồi sau lưng như thế này mãi, cảm giác ấm áp quá chừng.

Coi bộ N chẳng biết khi sáng em đi chơi với T nên chẳng thấy nó hỏi thăm cái gì hết, thấy hai đứa im quá em lên tiếng:

Em – N ăn gì chưa?

N có vẻ không để ý nên đưa đầu ra phía trước gần em “hả” muốn tiếng làm em muốn hôn quá chừng…

Em – N ăn gì chưa?

N cười nói:

N – ăn rồi anh. (cười).

Em – Tí nữa xuống bạn anh buồn ráng chịu nha.

N – Hong sao.

Như có em gần bên cạnh nên N vui lắm hay sao ấy, cứ cười tít mắt, muốn cưới N về làm vợ luôn quá chừng.

Em cười, N cũng cười…trong không gian yên lặng tuy chẳng có lời nói nhưng có vẻ như 2 con tim được ở gần nhau, nó trở nên căng tràn sức sống và khiến cho 2 con người tưởng chừng như ở hai thế giới xa vời với nhau được xích lại gần nhau, cùng hoa chung nhịp đập…

Nhà thằng D hết cua rồi quẹo, đường thì xấu, chở N sau lưng mà cái xe nó cứ bồng bồng khí chịu quá nha. Có vẻ như thấy đường tối quá, cây cối lại um tum, N hơi lo lắng hỏi:

N – Nhà bạn anh ở đâu?

Hai lỗ tai càng ngày càng nóng, em cười ngượng trả lời:

Em – Sắp tới rồi…

Chuẩn bi hình tượng thiếu gia sụp độ hoàn toàn trong mắt N rồi, cái viễn cảnh tụi anh nhậu không lung linh như em nghĩ đâu N ơi…Còn đoạn nửa là tới nơi thì nghe 2 ông thần đó cười nói sặc sụa, nóng rồi nha.

Tới nơi, coi bộ mặt em giống ông mặt trời lắm rồi đó, 2 thằng bạn dừng cười quay qua ngó em với nhỏ N chằm chằm…đồng hồ sinh học trong người 2 thằng đó coi bộ bị đứng rồi hay sao mà tụi nó đơ zữ ha.

Em tằng hắn 1 tiếng, rồi nhìn N với 2 thằng bạn cười…”đậu móa, đậu móa…mất nét, mất hình tượng quá quá quá rồi”.

N nhìn em chỉ vào nhà thằng bạn ngờ vực nói nhỏ:

N – Đây ak hả?.

Em thì khỏi phải nói, mặt mũi như quay cuồng giả vờ cười nói:

Em – ờ, đây nè.

N coi bộ thẹn thùng lắm, mặt cũng đỏ bừng, em thì mặt mũi méo xẹo không biết nó có nghĩ “này nọ” không nữa.

N nhiệt tình quá đâm ra mình nghĩ cũng bình thường thôi chứ đâu ngờ thành ra thế này.

***

Em tằng hắn 1 tiếng, rồi nhìn N với 2 thằng bạn cười…”đậu móa, đậu móa…mất nét, mất hình tượng quá quá quá rồi”.

N nhìn em chỉ vào nhà thằng bạn ngờ vực nói nhỏ:

N – Đây ak hả?.

Em thì khỏi phải nói, mặt mũi như quay cuồng giả vờ cười nói:

Em – ờ, đây nè.

N coi bộ thẹn thùng lắm, mặt cũng đỏ bừng, em thì mặt mũi méo xẹo không biết nó có nghĩ “này nọ” không nữa.

N nhiệt tình quá đâm ra mình nghĩ cũng bình thường thôi chứ đâu ngờ thành ra thế này.

Tình yêu mà anh em nhỉ, Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời gái đẹp lại thương trai nghèo đó là một sự thật, mình lấy gì để đảm bảo tương lai của con gái người ta.

Đã có lần em tâm sự với mấy đứa con gái khác rằng: “Đã dám yêu con người ta thì đừng bao giờ nói anh sợ, anh ko lo cho em được, đã có bản lĩnh yêu con gái người ta thì phải có bản lĩnh là lo cho nó, có trách nhiệm với nó”. Đương nhiên mình là một thằng đàn ông khi mở miệng nói nhưng lời như thế trước mặt con gái thì em nghĩ tụi nó sẽ thầm thán phúc, ngượng mộ đôi khi yêu luôn hong chừng đó.

Khi N mở miệng nói “Đây ak hả”, thì cái nên móng thiếu gia em khoát trên người đã bắt đầu có dấu hiệu muốn nứt ra rồi. Em cố gắng thế hiện ra phong thái tự tin nhất có thể… Em cười rồi đi tới chỗ 2 thằng bạn.

N như đứng chết trên chỗ xe máy, em ngồi xuống quay ra cười rồi bảo N vào đây. Nói không ngoa N giống như tiểu thư về quê vậy nha, nhà thằng bạn đã cây cối um tùm, nhà cửa lưa thưa, đèn thì sáng hắt hiu dân nhậu mà thấy cảnh này chắc kết lắm, ngồi ngoài sân trăng thanh gió mát, phong cạnh lại hữu tình cơ mà hơi dơ một xíu, coi bộ cũng không ổn thế nên N mất cảm tình cũng phải, ít ra cũng sạch sẽ một tí chứ tự nhiên em muốn đấm và chửi vào mặt thằng D kinh khủng sao lại để nhà dơ như thế này, cơ mà mọi ngày em lên có bao giờ tự nhiên chê trách nó đâu tự nhiên có N lên em ngó quanh coi bộ cũng bực mình khinh khủng. Thằng C nhanh nhảu nói:

C – Vào ngồi đây nè em.

Rồi cười hề hề, em thì nóng mặt muốn nó im dùm cái, mất điểm nữa là chết luôn. thằng D tuy háu gái nhưng cũng có nét ghê chả nói chẳng rằng ngồi im, tạo dáng y chang người mẫu.

N bước chậm rãi tới chỗ em, rồi nhìn xuống mảnh chíu manh lem nhem, rách nát như lòng em vậy, em giả vờ đập đập tay xuống cái chíu rồi ngước lên, rất tỉnh và nói:

Em – Ngồi đi em.

Coi bộ mặc váy mà ngồi bệt xuống đất khó nha, N loay hoay rồi ngồi xuống kiểu tiểu thư hết sức.

Em ngó cái zĩa mồi từ lúc em đi còn đầy nhóc, mà bây giờ sao hẫm hiu, dặm bạ cọng thế không biết. Định bụng hỏi thằng D nhà nó có cái hố đất nào không để em xuống đó ngôi chút xíu nhưng mà ra vào nhà nó quài chẳng thấy cái hố nào nên thôi.

Thằng C với tay qua chỗ em lấy ly rượu mà lúc em đến ngồi nó bỏ qua chỗ em rồi chuyền qua chỗ N, rồi cười hề hề phán:

C – Uống đi em, rượu chuối đó.

Không quên quảng cáo thêm nó nói tiếp:

C – Chuối rừng đó.

Rồi vỗ vỗ cái bình rượu chuối sát bên cạnh, ngưỡng mặt ra coi bộ như thế là hay ho lắm, em ngó đăm đăm ly rượu mà muốn ứa nước mắt, tụi nó có đi chơi uống rượu tây, mày uống rượu chuối cùi bắp, ngâm cả mười mấy nước, mất hết chất rồi còn bày đặt đem ra quảng cáo. Đau lòng hơn cả là cái ly rượu, 3 thằng đực rựa ngậm miệng vào uống dơ hầy mà sao nó nỡ bảo N cầm ly rượu lên uống cơ chứ. Em muốn lôi đầu nó ra kia nói nhỏ với nó rằng “tiểu thư đấy, tiểu thư đấy nghe chưa, biết nó con ai không, ăn nói giữ mồm vào, nó hờn tao là coi như tao hờn mày luôn đó”.

Em nghe thăng C nói xong liền nheo mặt nhìn N nói:

Em – Thôi, đừng uống.

Coi bộ thằng C cụt hứng nha, chẹp miệng coi bộ cụt hứng zữ zội luôn, chắc lâu ngày quá mới ngồi uống với gái xynh cơ mà chưa biết tiềm lực của gái xynh này nên còn tự nhiên lắm. Thằng D thì ra vẻ chẳng quan tâm nhưng em biết tính nó lắm, không chừng tim nó đang xúc động nghẹn ngào muốn rớt ra ngoài và tôn em lên làm thần tượng của nó vì đã dẫn một cô bé dễ thương lung linh tới cái chốn cô quạnh này.

N nhìn cái ly ái ngại zữ lắm, em muốn vào lấy thêm 1 cái ly khác cho N nếu N nó chịu uống nhưng như thế thì hạ thấp 2 thằng bạn mình quá. Nghĩ lại hồi trước đi sinh nhật tụi bạn đực rựa của tụi nó uống rượu mà còn mỗi thằng một ly, mà giờ chẳng lẽ N là con gái lại chơi ly chung đúng là mất nét con nhà giàu quá.

Rồi N ngước lên nói:

N – Em không uống đâu.

Chưa kiệp mở miệng thì thăng C nhanh nhảu hơn nói:

C – Uống đi mà.

N – (Cười ngượng) không uống đâu.

C – Một ly, một ly thôi.

N quay qua nhìn em, mặt hình như hơi mếu. Chắc đợi mình cứu, nên em nói:

Em – N không uống rượu được…

C – Uống bia chứ gì…

Tuy là nó zỡn thôi mà em bực hỏng chịu được, chưa nói hết mà cứ chen ngang tức quá chừng.

Em – N không uống rượu được, thôi tao uống dùm.

Dứt câu, như sợ thằng C nói gì thêm, em liền cầm ly rượu lên làm cái ực ngọt xớt. Coi bộ cái mặt thằng C méo còn hơn bé N, nó nói:

C – hê hê vậy tụi tao uống 1, tới tua mày vs N mày uống 2.

Em – Điên.

C – Chứ sao.

Em – Ngồi uống cho vui thôi, uống thế chết ah.

Nó cũng nhượng bộ nên chẳng ép gì thêm, bắt đầu cái màn ca cưa của nó:

C – Anh tên C, thằng này tên D, còn thằng này tên Q.

Nó chỉ vào em, cái kiểu

có gái lên chơi hay dìm hàng nhau để gái nó vui đây mà.

C – ờ mà Q, lại bé khác ah.

Nó cố thì thì thầm với em cho con bé N nghe. Em hít thở thật mạnh, rồi nói:

Em – Uống đi mày, nói nhiều quá.

Nó nghiêng người cười sặc sụa, gì đâu mà khả ố quá không biết. Đã quê rồi còn bị nó chọc, 2 lỗ tai em coi bộ sắp chín rồi đó.

Thằng C này đâu có hiểu nổi lòng của em, bản tính của nó đã vậy rồi, nó cũng muốn vui nên chẳng trách nó được. C cầm đôi đũa lên đưa qua cho N nói:

C – không uống, thì ăn đi em.

Em ngó zĩa mồi, rồi nhìn đôi đũa mốc sao giống mình quá “đũa mốc chòi mâm son”, giờ 2 lỗ tai em chắc chín rồi, lấy dao ra cắt xuống rồi ăn là vừa luôn.

N lịch sự cầm đôi đũa, rội bẽn lẽn “dạ” 1 tiêng rồi bỏ đôi đũa xuống. Em quay mặt ra hướng khác thở dài. Sao số con nó khổ thế này. Màn ra mắt N với bạn bè của em coi bộ ấn tượng sâu đậm với N lắm đây.

Rượu thì cứ đẩy đưa, N chẳng nói, em cũng chẳng buồn hỏi, hỏi làm gì, tình cảnh thế này thì đứt gánh hết rồi. Buồn bực trong người quá mà, thằng C thì cứ đùa đùa zỡn zỡn với em thằng D và N nhưng mà N nó chỉ cười lại chẳng nói gì.

Vậy là 3 thằng cười đùa, zỡn vui lắm, em coi N như vô hình nhưng vẫn ăn nói giữ kẽ lắm. Nói toàn ngôn ngữ “dâm dê” của tụi em nên N cũng không hiểu, nó cũng chẳng thèm hỏi em như thế nghĩa gì, cứ ngồi im vậy.

Lúc đó em thực sự buồn, buồn lắm anh em ạ, em uống nhiều, cứ uống mãi. Nhìn zĩa mồi chẳng buồn gắp cứ thế uống với 2 thằng ma men. Tụi nó đâu biết em có tâm sự đâu.

N ngồi chống cầm quay ra ngoài ngắm gió với trăng, xem cây đẩy đưa. Trăng cũng buồn cho em lắm hay sao mà mây mù che hết cả trăng. Cười đùa rôi em lại nhìn sau gáy N nụ cươi như héo hẳng, nhưng rồi cũng phải cười, tình yêu làm mình buồn, nhưng tình bạn, tình anh em thế này thì đâu có thua kém gì.

Chắc có lẽ trong lòng nó đã có vài đánh giá sơ bộ về thiếu gia giả mà đã từng giúp N, thật vọng lắm đúng không N, anh đâu có được như N nghĩ.

Em muốn hét lên rằng: “Em vs T biến mất trong đầu anh đi để anh nhẹ nhàng hơn được không?”

Càng say cảm xúc cảng dâng trào, quay qua nhìn sau lưng N mà em chỉ muốn khóc. Yếu mêm quá. Lấy tay tự đánh vào đầu mình một cái thật mạnh. C và D tắt cười nhìn em, em nhìn tụi nó cười hề rồi nói: “không có gì đâu”, N lúc này cũng quay lại nheo mặt nhìn em.

Em chỉ muốn hét thằng vào mặt N rằng: “Biến đi dùm cái, lên đây mà ngồi im, còn quay lưng ra phía ngoài ngắm cảnh, khinh tụi này rẻ tiền đến thế sao hả”.

Đó chỉ là suy nghĩ thôi, cảm xúc dịu xuống lúc này em muốn ôm N thật chặt và nói rằng: “Em đi đi, được không, em làm anh đau quá đấy nhé”

***

Hên là em kiềm lắm mới không hét lên với N như vậy đó nha, uống gì mà quá trời quá đất, thằng D đứng lên xung phong đi mua thêm về cưa, em buồn rồi quả này uống cho tới luôn, say tình, say rượu lâu lâu mới có mà.

Thằng D vừa đi khuất thì thằng C khèo em đi “tè” thường thì mỗi lần nhậu mắc tè cứ xách tờ rim ra trước sân kiếm cái bụi nào xả là được, coi bộ hôm nay không được à nha.

Em đứng lên đi với thằng C vào trong mà chẳng thèm nói với N tiếng nào, mặc kệ luôn, vừa đứng lên N nhăn mặt coi bộ sợ ở một mình lắm nên nói:

N – 2 Anh đi đâu zãy?

Em ngán ngẩm chẳng trả lời, thăng C nhanh nhẩu nói:

C – Đi kiếm cái gì làm mồi tiếp.

N – Hay em đi với.

Thôi nha, 2 anh đi “tè” đó nha, ra đó 2 thằng nổi máu đè ra là chết đó nha, coi bộ nó đòi đi thiệt nên em nói:

Em – Đi toilet.

N chưng hửng, ngại quá chẳng biết nói gì nữa.

Thằng C sợ quê độ do nói dối là đi kiếm gì làm mồi nên chêm vào.

C – Sẵng kiếm cái gì ăn luôn hề hề.

…Nghĩ lại thấy cũng kỳ thiệt nha, có khi nào mình hẹp hòi, ích kỷ quá không ta, N có lỗi gì đâu mà tự nhiên bực mình với N, N nó chỉ lên ngồi không nói chuyện chẳng lẽ là có lỗi, do tính cách nó như thế mà, mình chẳng là gì của nó mà để bực mình cả…lỗi có chăng là ở mình hỏng có nhiều tiền mà thôi.

Em muốn bỏ N ngoài đó lắm muốn lánh mặt mình đi cho đỡ quê chút, nhưng thâm tâm không cho phép, đưa N lên đây thì ích ra cũng có trách nhiệm chứ. tự nhiên thấy khó chịu trong lòng vô cùng nên nói thẳng C.

Em – Tao ra với nó, chứ tự nhiên để nó ngồi 1 mình ngoài đó.

C – ờ mày ra đi.

Em – Uh, nấu nhanh nha.

Em nhẹ nhành tiến ra chỗ N đang ngồi rồi ngồi xuống, N giật mình quay lại coi bộ mừng zữ zội luôn, cười tít mắt, N cứ thế này em sao mà đành lòng giận N được chứ. chưa kip giả bộ cười thì N lại cái kiểu thay đổi cảm xúc nữa nhăn mặt, nói ngay:

N – Anh đừng uống nữa, uống gì mà quá trời vậy.

Nói xong N hơi ngó đằng sau lưng em một chút chắc sợ thằng C ra nghe thấy.

em cười hề nói:

Em – Zãy mà nhiều hả? đâu…

Định bảo “đâu bằng hôm bữa sinh nhật T”, cơ mà chạm tới T coi bộ tự nhiên thấy nhói lòng nha thế là em tịt luôn. ánh mắt N coi bộ buồn buồn rồi nha.

N – Đừng uống nữa nha.

Em nói cụt ngủn:

Em – Tại sao?

N – Thì đừng uống nữa.

Em – Nhưng mà tại sao lại không uống nữa.

Em nói kiểu gay gắt nhưng giọng nói thì nhẹ nhành lắm, tự nhiên muốn chửi lộn quá chừng, chẳng biết vì sao mà em chẳng to tiếng được với N dường như sợ một cái gì đó, sợ mất một cái gì mà trong trái tim luôn mong mỏi vậy. rồi em dịu dàng, tiếp:

Em – hôm nay anh hơi buồn nên uống nhiều.

N không nhìn em nữa co chân lên rồi dựa cầm mình vào nói:

N – Anh buồn cái gì?

Em – Anh cũng không biết nữa.

Nói rồi em nhìn N buồn rười rượi lý do anh buồn là em đó.

N – khùng ghê, tự nhiên buồn mà không biêt.

Em – Uh anh cũng không biết sao nữa.

Em cười rồi nói tiêp:

Em – Chân em sao rồi.

N – Lành rồi.

Anh ước gì đừng gặp em lúc em bị té xe có hay hơn không.

Em – Buồn không N?

N phụng phịu nói – hỏng có buồn.

haizz, nghe cái giọng nó nói là biết nó buồn rồi mà còn giả vờ,

Em – Thôi, buồn lắm chứ gì, bày đặt giả vờ.

N – Em có thèm buồn hong lý do như anh đâu.

Em – Vậy N buồn cái gì.

N – N buồn nhiều thứ lắm.

A ha lạ nha, N xưng tên rồi trả lời nghe lạ tai, mà dễ thương nha. Tự nhiên muốn ôm N vào lòng ghê gớm.

Chẳng hỏi lý do, em nói:

Em – Uh anh cũng buồn nhiều thứ như em vậy đó.

N ngước lên nhìn em coi bộ lý do làm N chính buồn là em vậy.

Say rồi mà, máu chứ sao, em nhìn thằng vào mắt N, nhìn sâu vào mắt N như có trăm vạn lời muốn nói với N mà không biết sao mở lời và cũng chẳng có đủ cảm đảm để nói.

N mở to mắt ra nhìn lại, cuối xuống thẹn thùng như con gái mới lớn vậy, nói:

N – (Cười) Anh làm gì nhìn N ghê zậy?

Em – Không biết, anh cứ muốn nhìn N mãi…

rồi em thì thầm trong miệng mình để N khỏi nghe câu sau “muốn nhìn mãi thôi”.

N – Sao muốn nhìn N mãi?

Em – Anh không biết…

N – Anh say rồi nói lung tung chứ gì.

Em – Anh không say.

N – Chắc con nào anh cũng nói vậy đúng không?

Em nói dối trắng trợn.

Em – …Với em thôi…

Coi bộ N khoái cái kiểu nói chuyện lãng mạng này ghê, ngại ngùng mà sao cái miệng cứ luôn mồm hỏi anh thế hả N.

N – Hong dám đâu.

Em – …anh thề.

Em chẳng dám nhắc lại chuyện hôm bữa N nói thích em, thấy kỳ kỳ, sao sao ấy hình như N cũng vậy nên chẳng ai hỏi lại chuyện hôm bữa nữa.

N – Rượu nói hả.

N trả lời dễ thương, đối đáp cũng thông minh thật nha.

Em – (cười) Anh có say đâu mà rượu nói trời.

N – Nhìn anh vậy mà dám bảo là hỏng say hả.

Em – (cười) Thật mà.

Tự nhiên lòng trùng xuống ghê gớm, ước gì được tâm sự với N mãi, được nói nhiều hơn nứa, dù là vô nghĩa, miễn là được nhìn thất, nghe giọng ấy của N em cũng đủ mãn nguyện rồi.

Em – Về chưa N?

Em tự cắt ngang cuộc nói chuyện này, càng nói em càng đau thêm.

N – …

Em – Tí nữa sợ thằng D mua rượu về anh uống nữa sợ chở N về không nổi.

N coi bộ đang cao hứng nhưng nghe em nói nên chùng xuống, cuối đầu có vẻ suy nghĩ lắm, rồi ngước lên nói:

N – Anh không muốn nói chuyện với N hả.

Em – ơ không phải…

N – Thế sao anh bảo N về.

Dường như em cắt ngang câu chuyện làm N chưng hửng, có lẽ cảm xúc của N đối với em đang dâng cao mà em lại kéo cho nó tụt xuống vậy làm N không vui. Đúng là con gái nhà giàu có khác, nói năng mạnh miệng, thẳng thắng quá.

Lý do say rượu muốn chở N về chắc cũng chỉ là phụ thôi, tự mình tạo ra lý do nào đó để tự thuyết phục mình phải chở N về nếu không khi đã say thật thì chẳng biết mình sẽ nói cái gì với N nữa cả và để N không phải thấy thêm nhưng gì đang diễn ra ở đây giờ phút nào nữa, những gì đang diễn ra ở đây làm em buồn bực lắm rồi, em chẳng muốn, chẳng muốn N ở đây thêm chút nào nữa.

Bối rối ghê luôn nha, N hỏi gì mà thằng thắng quá chừng đi, em ngượng ngùng:

Em – ờ thì…ở đây anh thấy N chán quá anh ngại, với lại sợ anh say chở về không đươc.

N nói ngay.

N – Anh say, N đi taxi về.

Coi bộ N giận giận rồi nha, chuyện chẳng đáng tự nhiên em thấy có lỗi ghê gớm, mở miệng ra nói lung tung quá.

Em – Anh sợ em buồn.

N nói hơi to luôn rồi đó.

N – Đã bảo là không buồn mà.

Hay là em muốn anh hét lên với em rằng: “ở đây không hợp với em đâu, em về đi, như vậy mới chịu về hả”. “Thế giới bọn anh chẳng có chỗ nào hợp với em đâu”.

Tự nhiên trong lòng bức bách ghê cứ muốn N về đi. chắc do thấm rượu nên tự ái của thằng đàn ông nó nổi lên thì phải, không muốn mất mặt thêm nữa.

Em – Xạo quá.

Em nói to, N hơi giật mình nảy người ra ngoài sau, ánh mắt nhìn em khó hiểu.

Em tiếp:

Em – Anh chở em về.

Em nói dứt khoát rồi đứng lên, N vẫn ngồi đó, hơi quê nha, em ngó quanh thì mới phát hiện ra xe đâu mà chở nó về nhỉ? quên mie thằng D đi mua rượu. Thế là e hèm 1 cái em lại ngồi xuống.

N có vẻ giận lắm, liền nói:

N – Sao anh kỳ vậy, ai làm gì anh.

Chẳng ai làm gì, nhưng anh tự ái được chưa.

***

Nói cho anh em rõ để suy nghĩ em với bạn bè cùi bắp nữa.

Em không có tiền đó là sự thật, nhưng bạn em rất nhiều…thời buổi bây giờ anh em hay chơi theo đám. Nôm na là 1 đám hay chơi với nhau ấy her her. Cho em nổ một tí xíu là em quen cũng nhiều, chơi với nhiều đám lắm, thể loại nào cũng có cơ mà có một hội bạn em chơi giàu lắm nhé, có điều không biết bằng đám của em N với T không nhưng mà nói ra chắc cũng không kém ai, mấy đứa đó toàn nhà thứ dữ tuy không nổi nhưng được người ta hay gọi là giàu ngầm ấy, đám bạn giàu có này của em, em chơi cũng thân lắm nói ra thì sợ nằm vùng cơ mà xe con, xe cha gì đám bạn bè này của em đủ cả, chơi cũng lành mạnh khi cần thác loạn tí thì chơi thôi.

– – –

Chẳng ai làm gì, nhưng anh tự ái được chưa.

Em – Vậy em muốn khi nào về.

N coi bộ giận lắm rồi, đanh giọng nói:

N – Khi nào anh nghỉ, em về, được chưa.

Em – Khuya tụi anh mới nghỉ.

N – Cũng đươc.

Em – Ba, mẹ kêu về thì sao.

Tưởng chừng như nhắc đến ba mẹ, N sợ lắm chứ, ai dè N nói:

N – Để em gọi nói ngủ nhà T.

Điên thiệt chứ, em nói ngay:

Em – Ba mẹ gọi con T hỏi thì sao.

N – Em điện con T.

Nói dứt câu nó cầm điện thoại ra bấm gọi ngay cho bé T luôn mới chết chớ.

N – T bảo hôm nay tao ngủ nhà mày nha.

Coi bộ hình như T hỏi N làm gì thì phải, N nhìn em rồi ngập ngừng, thôi nha đừng nói là ngồi với tui đó nha. N nói:

N – Mày cứ bảo vậy đi.

Ròi N cúp máy, nhìn em tỏ vẻ đắc thắng lắm.

Em – …Rồi em ngủ đâu.

Tự nhiên lúc đó em mừng ghê, nói là ngủ với anh cái coi.

N chưng hửng, như nhớ ra “ờ mình ngủ đâu ta”, nó lại lôi điện thoại ra bấm, giờ mới thấy mình ngu biết thế khỏi hỏi nó ngủ ở đâu cho rồi. Coi bộ N đang bấm bấm SMS tự nhiên nó dừng lại, rồi xóa hết đi. Bấm số gọi cho ai đó.

N – Alo, T tí khuya một chút mở cổng tao vào ngủ nha.

N – Tí qua tao nói cho.

Ah ha N láo thật, có tình gọi để nói cho em nghe…

Rồi N cầm điện thoại bỏ vào ví, nhìn em kiểu “mọi chuyện đã xong, đừng bảo về nữa nhé”.Haizzz con gái gì đâu cứng đầu khủng khiếp.

Đúng là cái kiểu muốn gì được đó của N và T ăn sâu vào máu rồi, chỉ muốn làm theo ý mình.

Em – Uhm, vậy thì…

Em chả biết nói cái gì nữa, đã quê giờ càng thêm quê.

Rồi em đứng lên, N ngước nhìn theo ánh mắt cứng rắn lắm, coi bộ nó chơi thiệt. Đi vào nhà lấy thêm cái ly, rồi em đi ra bỏ xuống chỗ N nói:

Em – Ngồi chơi dài dài thì cũng phải uống 1, 2 đó nha.

N ngó cái ly coi bộ ok…Thằng C từ nhà sau bưng cái nồi mì tôm ra, hỏi:

C – ủa, thằng D chưa về ah.

Em – Ko biết nữa, gọi nó thử.

Không biết có bị gì không mà nó đi cũng lâu thiệt.Gọi xong, thằng C ngồi xuồng nói:

C – Nó đang về đó,…ủa em cũng chịu uống rồi hả.

N – (cười).

C coi bộ sướng rơn…

Em thì ngán ngẳm với bé này ghê. C bắt đầu quảng cáo món mỳ tôm do nó nấu, rồi nó hỏi bé N.

C – Em biết nấu ăn hok.

Em đang ngó thằng C, rồi quay qua nhìn N, N nhìn em rồi cả 2 quay ra nhìn thằng C, coi bộ thằng này hỏi câu khó nha.

N thật thà giọng hơi ngượng:

N – Em hong biết nấu.

Thằng C tưởng bé N khiêm tốn nên nói:

C – Zỡn quài, chắc em nấu ngon lắm chứ gì.

Mặt bé N coi bộ đỏ lên rồi nha, chắc nó quá ngượng liếc nhìn em, chắc đợi em nói đỡ. Thôi nha cái này là anh chịu đó.

N – Em biết nấu, nhưng mà không biết ngon không.

Chắc chắn là cái kiểu nói chữa cháy thôi, nó mà biết nấu nước là ngon lắm rồi.

C cười hà hà, rồi bảo:

C – Em ăn thử coi anh nấu ngon hong.

Mie mỳ tôm thì ai pha chẳng như ai trời, nổ vừa thôi cha.

N lại nhìn em, kiểu không muốn ăn, giống như con T đi ăn bánh xèo vậy. Em chẳng nói với tay tới múc cho bé N 1 chén bảo N ăn đi, thầm nghĩ ” ăn đi em, 1 miếng thôi cho thằng bóng lộ C nó khỏi quê”, N gắp một miếng, nói đại ra cỡ 2, 3 cọng mỳ rồi đưa lên miệng, coi cái kiểu của thằng C vui lắm, coi bộ nó đang đếm cái miệng con bé N đang nhai bao nhiu cái thì phải, N vừa nuốt xong nó hỏi ngay với ánh mắt chờ đợi:

C – ngon hong em?

N – (Cười) Ngon anh…

Rồi nó nhe rằng cười hề hề, nhìn em đá lông nheo mà thấy ghê. Mỳ tôm nước sôi nó làm như hay ho lắm vậy, C nói:

C – Anh nấu cái gì cũng ngon hết hê hê, uống cái đi em.

Rồi rót vào ly rượu vào ly bé N. Em cứ ngó cái tay thằng quỷ C mong nó rót chút xíu thôi ai dè nó làm cho 1 ly đầy. Tự nhiên em muốn uống dùm N quá chừng, mà khi nãy nói chuyện mình lỡ lời rồi rút lại không được, thấy N đưa lên miệng uống cái ực em thấy xót quá.

Nghe tiếng xe xa xa là biết thằng D về rồi, vừa tới nơi thì thằng C hỏi:

C – Đi đâu lâu zữ cậu.

D – ờ tao mua thêm lung tung mấy món nữa.

Xách bịch rượu để xuống dưới cho thằng C rót vào bình rượu chuối, D đi thằng ra phía sau rồi bỏ mồi ra dĩa bưng lên. Rồi nói:

D – Tao có mua cho bồ mày cái này.

ủa, bồ nào? dứt câu nó ngồi xuống chỉ vào cái tô. Thì ra nó mua tô phở cho N, coi bộ thằng này tâm lý ghê. Như sợ thằng C nghe thấy câu D vừa nói, em liền đánh trông lãng nói:

Em – hong ăn thì hỏng uống, về nha.

Thằng C nghe D nói, coi bộ phát hiện ra được bí mật động trời lắm, thất kinh chen ngang nói:

C – Sao mày bảo N em họ mày mày.

Thôi chết mie, em với N khi nãy nghe cái câu “bồ mày” là đã im ru chẳng nói rồi, thiệt tình “mày hỏng nói ai bắt mày câm đâu”.

N khi nãy nghe câu “bồ mày” coi bộ ngượng dễ sợ, giờ thằng C phán 1 câu coi như tan tành hết. Em méo mặt nhìn N, N cũng nhìn em kiểu “anh nói em là em họ anh hả”. Em ngước nhìn thằng C mong cho nó im dùm cái.

Thằng D này thật thà hết sức, vừa khen được 1 câu giờ muốn đè nó ra mà tát cho 1 phát. C nhìn em chắc cũng hiểu ra lại cái giọng bóng lộ nó nói:

C – a à trời ơi, thì ra 2 đứa bồ nhau hả.

Em liêc nhìn N nói:

Em – không có.

C – zãy là em họ đúng hôm?

Em – ơ khùng quá, tao chọc tụi bay cho vui chứ N là bạn tao hề hề…

Mặt em từ màu đỏ chuyển sang màu đỏ tía.

C – zãy nhỏ khi sáng cũng bạn luôn đúng hôm.

Lộn cái bàn.

***

C – zãy nhỏ khi sáng cũng bạn luôn đúng hôm.

Lộn cái bàn, giờ mà có chối cũng chẳng được. Máu nóng trong người coi bộ chảy rần rần nha.

Em nghiên chặt răng, nhìn nó lườm rồi liếc sang N ra hiệu cho nó biết chuyện này không dỡn được đâu nha, rồi thằng C chữa cháy bằng cách.

C – Thôi uống uống đi.

Em chẳng nói cầm ly rượu lên uống, rồi đưa sang cho thằng D, chùi mép nhìn nó thêm 1 cái nữa để cho nó biết rằng từ đây đến hết cuộc nhậu đừng có nói chuyện gái của em ra đây nữa…

N cũng đưa lên uống, tuy là không chạy theo tua, ly của N muốn uống bao nhiêu thì uống cơ mà coi bộ nó uống nhiệt tình thiệt nha, nãy giờ chẳng thấy N nhìn gì em hết trơn, coi bộ nó hờn rồi.

Hỏng biết N có nghe thằng C nói không mà coi bộ uống zữ nha, nó mà biết là bé T nữa chắc chết luôn đó.

Em – ơ…ơ…uống ít thôi N.

N quay qua nhìn em cười nói:

N – kệ, vui mà.

Vui đâu chẳng thấy mà thấy cái điệu bộ của N là biết N đang bực đó nha. Rượu thì nặng N uống mà mặt nhăn quéo dù đã kiềm nén lắm rồi, thấy thế em đứng lên lây cho N 1 ly nước rồi đặt xuống bảo:

Em – Uống ít thôi, nước nè.

N – ý anh là bảo N uống hỏng dc chứ gì?

Em – ơ không phải…

N – Thế anh cầm ly nước ra làm gì?

Lại cái kiểu hỏi lại mình, lý do này nọ nữa rồi, em có ý tốt chứ bộ, mà cái kiểu của N cứ khó chịu trong người là chẳng muốn ai làm cái gì cho mình hết trơn, mà N nói chuyện sắc sảo quá nhiều khi cứng họng chẳng biết nói gì luôn.

Em – Để N uống.

N – Em hong uống.

Em – Thì cư uống rượu vào rồi uống miếng nước cho dễ chịu.

N – Anh hong cho N uống đúng hong?

Em – hỏng phải.

N – Em không uống nước.

Em ngán ngẩm nói – vậy thôi.

N uống có vài ly mà tê zữ nha, N mà say ngả ngửa ra xỉu là hỏng biết anh sẽ làm cái gì đâu đó nha. Định bảo với N thế nhưng mà nghe ghê quá nên thôi dù biết là đùa.

N rót rượu vào ly cầm lên nói:

N – em uống với anh C 1 ly nhé.

Thằng C ái ngại nhìn em, em hất đầu về phía trước kiểu là “mày cứ uống vs nó đi”.

Rồi N lại rót cầm ly lên bảo:

N – Uống với anh D 1 ly nè.

thằng D này coi bộ láo quá nha, đết thèm nhìn em, cầm ly rượu lên cụng cái cốc 1 phát.

N uống xong rồi cười tươi như hoa, sao đôi mắt lại ương ướt buồn thế không biết…Em với lấy chai rượu rót vao ly, cầm lên đưa tới chỗ con N, quê 1 cục nha, nó chẳng thèm liếc đến em nữa chứ đừng nói là cầm rượu cụng với em…e hèm một cái tự đưa lên miệng uống lên, coi bộ khó nuốt ghê.

Em giả vờ chồm người tới trước dọn dọn mấy đồ ăn lục vụng rơi trên chíu nhìn 2 thằng bạn, rồi giả vờ nói:

Em – Thôi mệt rồi nghỉ hong uống nữa.

Thực ra em sợ N say, nó khóc như lúc trong bar là mệt nha, để chở nó về rồi ngồi uống tiếp.

2 thằng bạn

nghe em nói xong coi bộ hiểu ý liền.

C – ờ ờ về… mệt rồi.

Thăng này coi bộ đóng kịch cũng giỏi, giả vờ ưởng người như mệt lắm vậy.

N nghe em nói xong câu đó nó ngước lên nhìn em, rồi nghe thằng C nói lại quay qua nhìn thằng C, thôi xong… mắt nó đỏ lên là biết rồi.

N – Tụi anh hong muốn chơi với em về đúng hong.

N bắt đầu hít hít rồi, quay qua nhìn em, em nhìn lại coi bộ sao mà mau nước mắt zữ nha, Em giả vờ cười nói:

Em – Khùng quá chừng, tụi anh mệt quá giờ nghỉ chứ uống gì nửa.

N mếu máo – Sao anh bảo khuya mới nghỉ.

ờ ha, chết mie, em tắt cười luôn. Méo mặt ngó qua 2 thằng bạn, 2 thằng nhìn lại em, thằng D nhún vai kiểu “thôi tao chịu”.

Coi bộ N sắp rớt nước mắt rồi nên em cười nói:

Em – thôi, thôi, chơi tiếp chứ có gì đâu, lớn rồi mà như con nít ak, khóc hoài.

cầm miếng bánh trán lên cắn cắn, ngó xuông N, em tiếp:

Em – N Khóc là nghỉ luôn nha.

Coi bộ vũ khí của N lợi hại thiệt nha, hỏng biết ở nhà nó dùng cái này đòi ông bà già nó cái gì không. Haizz nuông chiều quá đâm ra hư, hở cái vùng vằng, vùng vằng không được là khóc… mà tiểu thư đã khóc là mệt chứ hỏng zỡn đâu nha, cái anh giang hồ bữa trước “bum” em ở bar hăm he rồi mà.

Em dứt câu là nó nín luôn, N hít hít thờ thở lấy lại tinh thần rồi lại cười, đúng là xuôi theo ý tiểu thư coi bộ mọi chuyện sẽ giải quyết nhanh gọn nha.

Cơ mà sao T với N khóc nhanh thật, chắc 2 ẻm có nội công gì đó chỉ cần vận khí 1 cái là nước mắt nó tuôn ra thôi thì phải.

Eeeee mà sao cười rồi mà nước mắt cũng chảy kìa.

Em – ủa sao cười rồi mà còn chảy nước mắt.

N – (cười) em hỏng biết nữa.

Rồi đưa tay lau nước mắt…

Có vẻ như nó buồn nên sẵng nươc mắt đó khóc luôn cho tiện hay sao ấy.

Em – Thôi nín đi, uống với anh cái.

N cười đưa tay lên chùi nước mắt xong cầm ly rượu lên cụng với em 1 cái rồi 2 đưa uống cái ực. N có cái tính là không nhìn lung tung, như em nói hồi đi uống cafe với nó rồi ấy “bàn mình thì mình chơi”. Mỗi lần N nói chuyện với ai là nhìn người đó nên 2 thằng dâm tặc kia cứ ngó N đăm đăm bực lắm nha.

Thấy tình hình dịu dịu đi thằng C bắt đầu ngồi kể chuyện lung ta lung tăng của nó, đi câu cá, đi xa chơi,…N coi bộ thích lắm nha, cứ cười tít mắt, tự nhiên thấy N cười em cũng vui.

C – Sầu riêng chỉ có buổi tối hay rụng thôi.

N tò mò hỏi:

N – Sao zãy…

C – Rụng ban ngày người ta ăn trộm thì sao…

Rồi nó với N ngả ra cười, em nhìn thằng D cũng cười thầm, đúng là mấy cái chuyện ho lao mà làm con N cười zữ.

C – Em đi ruộng chưa,?

N – Hồi nhỏ mấy đứa học cùng lớp rủ đi mà ba mẹ hong cho N đi.

C – giờ em đi chưa?

N phụng phịu, như kiểu cái này N đòi lắm mà ba mẹ hong cho đi nè.

N – chưa.

Mắt thằng C sáng lên nói:

C – khi nào rảnh anh dẫn đi, vui lắm.

N gật đầu lia lịa coi bộ thích lắm.

Ê ê thôi nha ông nội, nói chuyện tỉnh ghê nha. ai cho mà ông dẫn nó đi zãy.

Rồi C kể mấy chuyện trên trời dưới đất N cũng cười chắc đối với N mấy chuyện đó lạ lắm từ ruộng vườn, cây cối…, rồi hỏi N lung tung mà nó chả biết cái gì, N như trung tâm bàn nhậu vậy, cứ bụng miệng cười suốt, em cũng nhẹ nhàng được phần nào. Thằng D thì nguy hiểm hơn tuy ít nói nhưng nói cái gì là đúng cái đó, cứ sửa lưng thằng C quài làm, vài vố thằng C quê ra mặt.

C với thằng D cứ cãi nhau mấy chuyện tầm bậy tầm bạ mà thằng C kể, coi bộ N hết nhìn thằng C rồi D cãi lộn mà cười, em chẳng nói gì cứ gì chăm chăm nhìn N, lúc vui quá N quên che miệng cười ngất, mất nết quá nha, cơ mà N che hay hong che thì cỡ nào cũng dễ thương hết trơn hết trọi.

Hai thằng này thấy có gái mà khí thế gì đâu, cứ luôn mồm nói. N dường như quên đi được mấy cái chiện mà nó buồn, khoảng cách ngại ngùng cũng được xóa bỏ, thằng C ra ý kiến:

C – Mỗi đữa mỗi ly hô lên rồi cụng cho vui đi.

Dứt câu nó khí thế chạy vào nhà lấy ra thêm 2 cái lý nữa, rót đủ rồi cầm lên.

C – Zô nè.

Em với D cũng cầm ly lên cho vui, N khoái lắm cũng cầm ly lên rối N với C hô “ZÔ” 1 cái…rồi 2 đứa nó cười…

Ê ê mày coi bộ hơi quá rồi nha C…

Đang chơi thì điện thoại N reo, chắc bẩm là ông bà già N điện hỏi sao giờ này chưa về, nó đưa 1 ngón tay lên đưa lên miệng ra hiệu im lặng.

N – Dạ, con ngủ nhà T.

N ngăn mặt nói:

N – Hong về,…dạ dạ…

Vừa thả điện thoại xuống N cười thật tươi nói:

N – Ba em điện.

Em – Ba kêu về hả.

N – Uhm…

Em – Con gái lớn rồi mà cứ đi ngủ lung tung zãy hả.

N trề môi nhìn em như kiểu “anh chả biết cái gì mà bày đặt nói”.

N – Em với T hai đứa qua nhà nhau ngủ hoài mà.

Em – Chắc nói chuyện kinh lắm hè.

N – (cười) có khi nói chuyện suốt đêm luôn.

Em hơi lo lo nha, đàn bà con gái có biết giữ môm giữ miệng đâu, tụi nó mà lôi em ra kể nữa là chết nha.

Em quay qua thằng C vs D nói chuyện lung tung.

N bấm bấm điện thoai, đưa tay lên dụi dụi mắt coi bộ buồn ngủ lắm rồi nè, em thấy thế quay qua hỏi N:

Em – N Buồn ngủ hả.

N vẫn nhìn điện thoai trả lời:

N – Đâu có.

Nói xạo gì đâu, thôi kệ em ngồi chơi tiếp…

C – uống N ơi.

N ngước lên cười rồi cầm ly rượu uống trước rồi đặt xuống, 3 tụi em uống sau, chả biết N làm cái gì mà chăm chú ghê. Đang vui tự nhiên ba N điện làm cắt ngang cuộc vui, chắc N lấy điện thoai ra nghe rồi thấy có SMS nên cứ ngồi bấm bấm. N chẳng chú ý nghe ai nói chuyện hết coi bộ cả 3 thằng cục hứng gì đâu.

Em – Chơi chứ, sao bấm đt hoai zãy.

N – Đợi em xíu.

…coi bộ N cũng biêt vâng lời, vừa nói xong thì lát sau nó thả điện thoại xuống liền nha. N chồm gần em nói nhỏ:

N – toilet chỗ nào zãy.

ơ…eo ôi mất nết thế. em phì cười nói:

Em – Đằng sau ấy.

N đứng lên đi ra đằng sau rồi nói vọng lên:

N – Đèn chỗ nào.

Em nói vọng xuống chọc N, nói:

Em – Đèn ở trên trần nhà ấy.

N – hong, cái công tắc ấy.

Em phì cười nói:

Em – Để anh xuống bật cho.

Em nói ra biết chắc N mò mãi cũng chẳng ra nên mình xuống bật cho lẹ, tới nơi em vừa đưa tay bấm công tắc nói “đây n蔑 rồi đi lên trên.

N – từ từ anh.

em quay người lại hỏi:

Em – Sao zãy.

N – Anh đứng đây đợi chút được hong?

Em – Sợ ma hả.

Rồi em toét miệng cười, coi bộ N sợ cũng phải, trong nhà sau toilet ngó ra thì cả 1 khoảng vườn, em chẳng biết giải thích thế nào cho anh em hiểu nữa.

Em vừa nói vừa cười:

Em – Uh, anh đứng đây.

Thọc tay vào túi quần đợi, coi bộ N vào ói em nghe cả tiếng “ọe ọe” tội nghiệp ghê, em nói vọng vào:

Em – N có sao không.

N chẳng trả lời.em tiếp:

Em – Tí nữa hong uống nữa đó nha.

N liền trả lời, nói to hơn bình thường

N – Hong…

Ngây ngô thấy ớn, sao mà dễ thương quá chừng đi, em định nút đi hù cho N 1 phát cơ mà làm thế nó xỉu nữa chắc chết nên thôi

N mở cửa đi ra, hơi lảo đảo đi ra. Em cố tình cầm tay N như lúc té xe zãy, vừa cầm thì N ngước lên nhìn em, chẳng nói gì thấy thế em càng nắm chặt, cùng đi ra với N.

N mở cửa đi ra, hơi lảo đảo đi ra. Em cố tình cầm tay N như lúc té xe zãy, vừa cầm thì N ngước lên nhìn em, chẳng nói gì thấy thế em càng nắm chặt, cùng đi ra với N, tới nơi em đùa với 2 thằng bạn:

Em – Người đẹp của chúng ta mới ói xong.

N ngượng ngùng nhìn em nói:

N – hong có.

Em làm mặt hề nói:

Em – chứ cái tiếng ọe ọe gì đó hả.

Rồi em với 2 thằng bạn. thằng C liền binh N.

C – trời uống rượu mà ói là chuyện bình thường đúng hôm N?

N thấy có người nói giúp mình N liền trả lời:

N – Đúng ak.

C – như ai đâu, uống xong chốn đi móc họng.

Nó nói bóng gió em đây mà, em nói:

Em – miễn sao lúc nào cũng uống nhiệt tình với tụi bay là được.

N quắt mắt ngó em coi bộ lạ nhen, nói:

N – Aa cái hôm sinh nhật T anh đi ói chứ gì.

Rồi N cười, thôi nha má, tui đi tè thiệt chứ bộ.

Em – Làm gì có, anh đi đá…toilet thiệt mà.

Mém nữa là nói mấy cái từ mất nết rồi, hên em vẫn tỉnh táo mà sữa được hê hê…Nhưng mà bỏ qua T dùm cái đi trời, tự nhiên N lôi T ra khó chịu quá nha.

N – Xạo quá, hèn gì em thấy anh uống mà tỉnh ghê.

Em nở mũi nói:

Em – bớt zỡn nha, anh uống hơi bị ghê đó.

Thằng lấy tay quơ quơ, rồi chề cái mặt móc nó ra kiểu “thôi bớt xạo đi cha”, N thấy thế cười rồi nói:

N – N thấy anh uống íu òm.

Em quê nha, em liền nói:

Em – íu con khỉ mốc, N chưa thấy anh uống mà…

Rồi cầm ly rượu uống 1 cái thiệt ngọt để đính chính cho câu mình nói là đúng zãy ak. thằng C cầm bình rượu lên nói:

C – Gần hết rượu rồi.

Nhìn sang thằng D kiểu “mày đi mua thêm đi”. thấy thế em liền bảo:

Em – Thôi cũng khuya rồi, như zãy được ak, bữa khác đi.

Thằng C coi bộ cũng cụt hứng nhưng mà cũng xuôi theo nên không nói nữa.Em nhìn N nói:

Em – Về ha.

N coi bộ cũng ok rồi nên hong vùng vằng nữa. Em lấy chìa khóa đứng lên bảo:

Em – Anh chở N về, mấy đứa dọn đi nha.

N đứng lên xin phép chào 2 thằng đực rựa rồi đi ra xe, 2 thằng trông theo mà ánh mắt tiết nuối lắm luôn.

N leo lên xe, em nổ máy rồi chạy từ từ…rồi nói:

Em – N hỏng ôm anh hả.

N – (cười) sao lại ôm anh.

Em – Lạnh quá, ôm anh đi.

N chẳng nói nhẹ nhàng vòng tay ôm eo em, cảm giác thật sự chẳng biết dùng từ ngữ nào có thể viết nên được…cảm xúc như cộng hưởng với men rượu hòa vào tình yêu làm cho trái tim rộn ràng quá chừng.

Mùi hương thoang thoáng từ mái tóc N tỏa ra sao thơm quá, N từ từ ngả đầu vào lưng em như T lúc trước. Em thấy sao lòng đau quá, rồi N nói:

N – Anh chưa trả lời em.

Em – Trả lời cái gì?

Thực sự lúc đó em chẳng biết N đã hỏi mình cái gì nữa.

N – vậy thôi…

Nghe trong giọng nói của N sao mà buồn xen lẫn cảm giác thật vọng quá chừng, em liền hỏi lại để N được vui hơn:

Em – Em hỏi lại đi.

N – hong…anh tự nhớ đi.

Em – Thôi mà nói đi, tự nhiên hỏi anh như vậy sao anh nhớ.

N – …vậy là bữa đó anh say thiệt.

Em – Bữa nào…aaa…

Em liền nhớ ra lúc sinh nhật T, N có bảo N thích em tuy không phải dạng câu hỏi nhưng kiểu nói như vậy thì cần phải có câu trả lời có thích lại người ta không, cơ mà tự nhiên nhớ đến câu N hỏi em lại tịt, nhỏ giọng xuống nói:

Em – anh nhớ rồi…

N – Vậy anh trả lời đi…

Giờ biết trả lời sao cho N đây, Trái tim thì bảo yêu, lý trí thì không cho phép…khó quá N ơi.

Đoạn đường vắng tanh coi bộ sao dài quá, em im lặng suy nghĩ không nói.

N – Sao anh hong trả lời em.

Em đánh trông lãng:

Em – Lúc đó bất ngờ quá, với lại anh say nên…

N – Em không nói lúc đó, bây giờ anh trả lời đi…

Em – …ơ…ờ…anh.

N ốm siết chặt eo em, coi bộ N đang khóc…em nghẹ tiếng khóc nhẹ nhẹ sau lưng, biết ngay mà đã hay khóc rồi mà có rượu vào là khóc cái rụp liền.

Em – N khóc hả…

Chẳng nghe tiếng trả lời nhưng mà vòng tay của N trả lời cho em rằng N đang khóc, N siết chặt vòng tay ôm em thật chặt như sợ em bảo: “anh không thích em”.

Mệt mỏi quá, em nói:

Em – Nín đi mà…anh sợ con gái khóc lắm.

N nấc lên một tiếng rồi quay mặt qua lưng bên kia của em dường như để em không thấy được N khóc, ngố ghê hong, bên nào cũng được anh có thấy được đâu mà quay qua bên kia làm gì.

Em nắm chặt, thờ dài…biết nói sao đây trời…Bảo yêu N rồi T thì sao, đó là một phần còn nhiều thứ lắm, anh nói thích N rồi 2 đứa sẽ là người yêu nhau sao?

N cũng chẳng hỏi nữa cứ khóc trên lưng em, em cũng chẳng nói, sao mà khoảng khắc này cảm giác như được muốn thoát ra ngoài để nhẹ nhàng bớt đi…

Gần tới nhà T em dừng lại nhẹ nhàng, ánh mắt buồn mắt nhìn vào nhà của T nói:

Em – Tới rồi, N đi vào nhà đi.

N buông tay ra, đưa tay lau nước mắt, mà sao cứ rơi hoài zãy trời…tự nhiên trong lúc này dù chẳng liên quan nhưng em thấy sao N khóc đẹp quá.

Mie nó, giờ phút như vậy cũng nghĩ lung tung được.

N xuống xe nhìn em, rồi quay lưng đi, em đưng đó nhìn theo mà muốn hét lên rằng: “ANH KHÔNG THÍCH EM…ANH YÊU EM”.

Nhìn N bước mỗi bước chân đi giống như mỗi bước chân đó sẽ là khoảng cách xa dần và sẽ không bao giờ được gần nhau nữa. Em nói:

Em – N ơi…

N đứng lại, quay lại nhìn em, em vờ cười tới chỗ N nói:

Em – Đừng khóc nữa, N khóc xấu lắm.

Đâu phọng, đó đâu phải lời em muốn nói đâu trời. Tường chừng như được em trả lời nhưng khi nghe nói xong N chẳng thèm nói gì nữa bước đi tiếp, em chạy theo cầm tay N nói:

Em – Anh cũng thích N…nhưng…

***

Đâu phọng, đó đâu phải lời em muốn nói đâu trời. Tường chừng như được em trả lời nhưng khi nghe nói xong N chẳng thèm nói gì nữa bước đi tiếp, em chạy theo cầm tay N nói:

Em – Anh cũng thích N…nhưng…

Em ngập ngừng, N mắt ướt đẫm nhìn em, rồi nấc lên chờ đợi…

Đưa tay cầm lấy đôi bàn tay N, em nhìn sâu vào mắt N rồi cuối xuống thở dài, những lời bây giờ muốn nói sao khó khăn quá.

Em – Anh thích N, anh rất thích N là đằng khác…

N chăm chú nghe như nuốt từng lời em nói…sao mà những lời tiếp theo khó nói quá…em cứ nhìn N rồi ngập nhừng…

Em – Nhưng anh…ai mà yêu phải anh thì tội lỗi quá, anh nghĩ mình không xứng đáng với N…

N lại ràn rụa nước mắt, vùng ra khỏi tay em chắc có lẽ do em nói “anh nghĩ mình không xứng đáng với N đâu…” là câu từ chối mà N nghĩ.

Em – Thực sự… anh…

…”Hong, Phải cao hơn em cơ, em thích con trai cao.”

…”Phải đẹp trai nè, hiểu em, vậy là được rồi…”

N bước đi, em đứng đó ngó trân trân, mà sao mắt cay quá chừng đi…

“Em muốn yêu 1 người 3, 4 năm, chứ không phải lung tung như bây giờ đâu”…

Những lời nói của N đang chạy trong đầu lúc N đi uống cafe cùng em, những lời nói đó làm cho em có thêm dũng khi để mình mạnh dạn hơn…, nhưng cuộc sống có đâu đơn giản như vậy, tình yêu là chưa đủ để dẫn tới hạnh phúc…phải là một cuộc sống dư dả. Anh chắc rằng không đủ một tiềm lực tài chính đầy đủ để lo cho N được, N chịu khổ được không?

Em nắm chặt tay, N cứ bước đi không thèm quay lại nhìn em…Rồi N bước tới cổng cánh cổng ấy… dường như sợ khi N qua cánh cổng đó thì mọi thứ sẽ tan biến như bọt biển, em hét to:

Em – ANH YÊU EM…

Làn gió thổi, em đứng đó sao mà thấy mình đẹp trai quá chừng nha…N khưng lại, em bước chậm tới chỗ N, như có được câu trả lời N cười những vẫn khóc rồi đưa tay lau nước mắt…Em đến chỗ N khi cánh cổng chưa mở ra. Em nhìn N rôi cười khẽ đưa tay lau nước mắt cho N nói:

Em – Lớn rồi mà cứ khóc hoài như con nít ấy…

N cũng cười, em nhẹ nhàng choàng tay ôm N, N thả tay ra đưa đầu dụi vào ngực em lau nước mắt…em vỗ nhẹ nhẹ sau lưng N, ngước lên nhìn nhà của T trên lầu sáng đèn chẳng biết đó phải phòng T không. Mặc kệ chứ…

N – Anh nói lại cho N nghe đi.

Sao mà sến quá, câu Anh yêu em khi thật lòng yêu một người thì khó nói lắm, sao anh nói lại được cơ chứ, khi nãy anh nói to N không nghe hả…

Em thì thầm với N…

Em – Anh em yêu…nhưng…đừng khóc nữa.

N siết chặt người em rồi cũng khẽ nói:

N – Em cũng vậy…

Rồi N buông nhẹ em ra ngước lên nhìn em, nhón người lên…không N ơi, lần này để cho anh, anh đã từ chối nụ hôn của N một lần rồi mà, em cuối đầu xuống, mắt nhắm nghiền, N cũng vậy…sao mà tim mình rộn ràng quá…Em nhẹ nhàng đặt môi của mình lên đôi môi của N… nhẹ nhàng thôi, rụt rè thôi…khoảng khắc này đây không thể có một từ ngữ nào diễn tả lại được…

Như đã quen thân nhịp thở, như đã cảm nhận được đôi môi của nhau, nụ hôn càng mạnh bạo hơn, say đắm, thiết tha cho dù sau này anh cũng chẳng bao giờ quên được người con gái đã trao cho anh nụ hôn ngọt ngào, bằng con tim chân thật của mình…Thời gian như ngừng trôi, chỉ còn 2 người trong không giang vắng lặng, chỉ có 2 trái tim cùng hòa vào nhau cháy bỏng, khát khao, rạo rực như đây là lần cuối cùng 2 ta được sống trên cõi đời này.

Giây phút này đây anh muốn N luôn được bên cạnh anh mãi mãi chẳng bao giờ xa rời, khoảng cách giữa 2 ta bây giờ chẳng còn quang trọng nữa, chỉ cần có em mà thôi…chỉ cần có em thôi N ơi.

Em nhẹ nhàng buông N ra, em nhìn N mỉm cười, nhẹ nhàng đặt đôi môi tham lam lên trán N…rồi nói:

Em – N vào nhà đi…

Hai má N đỏ hông, bẽn lẽn N nhẹ nhàng mở cánh cổng ấy ra, rồi từ từ đóng lại, em bước lên tiến sát vào cảnh cổng ấy như sợ khi N bước đi thì sẽ không còn được thấy N nữa, em đưa đôi bàn tay mình vào khe hở trên cổng, N như hiểu được, lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình cầm tay em lay lay rồi cười.

Em – Thôi, N vào đi.

N nhẹ nhàng buông tay em ra bước đi, em vẫn đứng đấy trông theo N, N ngoảnh mặt lại thấy em vẫn đứng đấy, N nói:

N – Anh cũng về đi.

Em cười đưa tay vẫy vẫy tạm biệt N rồi quay lưng đi ra xe, châm điếu thuốc nhìn căn nhà ấy dường như nó đã không còn là vật ngăn cách lớn nhất nữa rồi.

Một cuộc bày tỏ tình cảm không thể trái ngang hơn ở trước nhà một người con gái khác, không phải N…T ơi anh xin lỗi…

***

Thật tình mấy cái chuyện tình cảm này làm cho mình mệt mỏi ghê gớm, đúng là tuổi thăng hoa của tình yêu.

Sau khi chở N về nhà em chạy lên nhà thằng D chơi. Vừa tới nơi thì thấy 2 thằng đực rựa ngồi trước sân chơi.

C – ê mày con nào mà dễ thương zãy.

Em nở mũi nói:

Em – (cười) dễ thương hong.

C – Sao quen thế.

Em giả vờ nói:

Em – Nó bạn của em tao.

C – rồi sao, mày bồ nó hả.

Em nham hiểm nhìn nó cười nói:

Em – Điên, không có.

Rồi em nói tiếp:

Em – Nhà nó giàu lằm mày ah.

C – nhà nó làm gì?

Em – tao cũng chẳng biết nữa, cái biệt thự ở đường abcxz là nhà nó ak.

C – biệt thự nào ta.

Nó nhăn mặt suy nghĩ, em diễn tả thêm vài chi tiết nữa rồi nó cũng nhớ ra. Vỗ tay thật mạnh vào nhau thằng C hớn hở nói:

C – Đụ m…Sao nó chịu mày hay zữ.

Em nhe răng cười nói:

Em – đéo biết nữa.

Coi bộ thằng C tức muốn học máu vì GATO.

C – dụ liền, đ má, mấy con này nhiều tiền lắm mày.

Em nhìn nó cười rồi nói:

Em – Điên quá.

C – chứ sao, sướng nghen…

Nó lại nham hiểm, đánh nhẹ tay em cái kiểu dâm dê hết sức…Em phì cười nói:

Em – điên quá, ai dám chơi nó mày, có chiện gì chết tao luôn.

C trề môi nói:

C – chuyện đéo gì.

Haizzz vớ va vớ vẩn em chẳng thèm trả lời.

Mà khi nãy mình bày tỏ tình cảm với nó như thế thì 2 đứa thành người yêu nhau chưa nhỉ?

Hay là chỉ biết tình cảm của nhau vậy thôi. Đúng là mọi chuyện đừng nên hiểu quá rõ con gái bởi vì những người con gái hiểu nhau họ luôn ghét nhau mà.

Chém gió chút xíu rồi tạm biệt thằng D về.

Thằng C chở em về mà khí thế lắm cứ luôn mồm hỏi thông tin về bé N mà em toàn nói xạo…Cơ mà nó định xin số điện thoại nữa mà em hỏng cho.

mà ngu đưa cho nó biết chắc là sẽ chẳng nên cơm nên cháo gì đâu nhưng mà nó làm thế mất hình tượng của mình chết.

Về nhà lăng ra nằm ngủ rồi bỡ ngỡ “ủa, mình bồ nó chưa ta”. Rồi tự cười, thôi kệ được gì thì hay tới đó. Thú thật là tiền xài mỗi mình em không đủ, giờ có N nữa không biết tính sao, đúng là khó quá khó, vì đồng tiền mà không đến được với nhau thì thấy thật ê chề quá. Đã đến được với nhau mà giờ tiền không có cũng ê chề không kém.

Chở em nó đi chơi có nhỡ N nói: “em thích ăn cái này”…”em thích cái kia”…”cái này đẹp quá” tuy chẳng nói mình mua cho nhưng mà tự trong suy nghĩ của mình biết phải làm gì để cho nó được vui.

Khó nha, gặp em sỹ diện với gái thì thôi rồi, cái gì cũng galang hết trơn chỉ có mỗi chiện tiền muốn galang lắm cơ mà chẳng được.

***

Khó nha, gặp em sỹ diện với gái thì thôi rồi, cái gì cũng galang hết trơn chỉ có mỗi chiện tiền muốn galang lắm cơ mà chẳng được.

giờ đi làm lương ba cọc ba đồng chẳng đủ cho em đi nhậu, cafe với bạn bè nữa. Lớn xác rồi mà tính tình cứ như trẻ con, em ham chơi bà cố nội luôn, giờ mà đi làm chắc chết, sáng đi, chiều về chẳng có thời gian đâu mà nhậu nhẹt, ăn chơi em chịu hỏng nổi…chắc phải đợi khi nào chán chơi em mới vát xác đi làm được anh em ạ.

Thời buổi bây giờ làm ra đồng tiền thấy khó khăn quá chừng. Định bụng khi nào có dịp em nói với bé N ra hoàn cảnh của mình luôn, nếu nó thương em thiệt thì hỏng biết sao cơ mà nó hỏng chịu là chắc em chết mất.

Hỏng biết giờ này N ngủ chưa nhỉ, N nó mà tâm sự cái dụ em vs N bày tỏ tình cảm trước nhà T là chết luôn nha.

Cầm điện thoại trên tay, nheo mặt rồi nhắn 1 tin cho N xem sao.

EM – Em ngủ ngon nha.

Nhắn xong thì thấy sến bà cố luôn, biết thế nằm ngủ cho rồi nhắn với chả nhiết. Chẳng thấy SMS lại, chắc N ngủ rồi, thôi ngủ luôn…giờ này muốn ôm N ngủ quá chừng…tối đó em có nằm mơ thấy bé N nữa chớ, đúng là suy nghĩ về cái gì nhiều thì hay nằm mơ thấy cái đó thật.

Sáng ra, coi bộ cuộc sống về thời gian có thay đổi chút nha. N gọi cho em, cũng như mới lần đầu quen nhau vậy, cứ có SMS hay cuộc gọi là tự nhiên mừng rơn, vui quá chừng, em hớn hở bắt máy giả vờ giọng ngái ngủ:

Em – gì đó N?

N – Anh chạy qua nhà T chở em về đi.

Em – T hỏng chở em hả.

N – T đi xe yếu lắm, nó hỏng dám đi 1 mình.

Em – dzay anh qua liền.

Thiệt tình chừng ấy tụi đầu rồi mà thua cả tụi teen teen, chắc phải dành thời gian tập xe cho bé T quá

hê hê mới sáng được gặp N rồi, đỡ nhớ gì đâu nha, xem đồng hồ thì mới có 7h30, kệ, phốc ra khỏi giưởng, thay đô bảnh bao lắm nha.

Mẹ – Sao hôm nay dậy sớm zãy con.

Em khoái chí nói đùa:

Em – Đi chở con dâu ak mẹ.

Mẹ – Dâu gì?

Em – thì con dâu của mẹ đó chứ gì.

Mẹ – Vậy khi nào dẫn nó lên nhà chơi.

Em – zỡn ak, làm gì có dâu nào.

Nhe răng cười, rồi ra ngoài dắt xe chạy đến trước nhà T.

Em – A nhô, anh tới rồi nè em ra đi.

N – Đợi N xíu.

Lui lui ra, chẳng dám đứng trước cổng, nhỡ ông bà già T thấy mệt nha. Mắt tròn mắt đẹt nhìn phía trước cái cổng tự nhiên thấy cái dáng con T đi cùng với N ra. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu là phải quay đầu xe lại rồi chạy thằng luôn cho rồi khó cái là 2 con bé đó nó thấy em đứng ở ngoài rồi. Thế là phải giả bộ tỉnh lắm, nở nụ cười thật tươi vẫy vẫy 2 bé. T đứng trước cổng coi bộ mặc bộ đồ ngủ gợi cảm quá chừng, T ngó em mà sao buồn zữ zãy hỏng biết, N đi ra phía em quay lại nhìn T cười rồi vẫy tay tạm biệt.

N leo lên xe, em nhìn T cười, gật đầu chào lần nữa rồi lo quay đầu xe zọt lẹ, coi bộ tự nhiên thấy khó chịu quá chừng, cụt hứng hết trơn.

Thơm quá, coi bộ N mới tắm xong…tự nhiên muốn ăn thịt người quá nha, cuối đầu xuống liếc nhìn cặp đùi của N, em liếm mép rồi thộn mặt ra nói:

Em – ủa, em mặt đồ T hả?

N – ừa, N với nó hay mặt đồ nhau.

Em – N mặt bộ này dễ thương quá chừng.

Vừa dứt câu N chồm tới trước, hớn hở hỏi:

N – thiệt hong.

Em – thiệt, anh thấy N mặt cái gì cũng dễ thương hết trơn.

Định bảo: “có dịp mặt bikini cho anh xem coi đẹp hong” mà thôi ghê quá nên tịt luôn khỏi nói cho lành.

Em – Tối qua ngủ dc hong.

N – Dc.

Em – Zãy N ăn sáng chưa?

N – Rồi, mà anh chưa ăn hả.

Em – Chưa.

N – Zãy ăn đi rồi về.

Em – ờ, N thích ăn cái gì?

N – hong, anh muốn ăn cái gì ăn đi.

Em – ơ, N hỏng ăn hả.

N – hong.

Em – hong ăn, ngồi ngắm anh ăn hả.

N – (cười) ngon thì N ăn.

Sao mà khó quá chừng, đi với mấy đứa con gái chọn cái gì cũng phiền phức hết trơn, ngoài miệng cái gì cũng chịu hết trơn mà trong bụng chẳng muốn.

Em – Phở nha.

Rồi em zọt xe lên quán, kêu có mỗi một tô của em, nó ngồi chơi chả ăn uống gì. Mie ăn uống mà phải tạo dáng tạo nét trước mặt N khó chịu quá chừng nha nhỡ có gì sặc chết luôn ak.

Cặm cụi ăn, thường thường tô phở này em dứt đẹp trong vòng 5 phút là hết cỡ, hôm nay coi bộ gần 10 phút mà cũng chẳng xong, ăn xong còn phải để “lông đền” nữa, ăn hết mất nét quá chừng.

Em – Tính tiền cho con cô ơi.

N – A N có tiền lẻ nè.

Em – (cười) Khùng quá.

Em vội vàng rút ví tiền ra trước rồi lục lục kiếm 30k đưa trước. Ngó lên cũng thấy N mở ví của nó ra…nhục gì mà nhục, biết thế em hỏng kiếm tiền lẻ nữa đưa luôn tiền chẳng cho rồi. N mở ví ra là móc luôn tờ 100k đưa luôn cho con bé chạy bàn.

Em nhăn mặt nói:

Em – Chứ em tính chi vây?

N quay qua nhìn em nói:

N – Kệ.

Em muốn đứng lên đi ra chỗ bà chủ lấy lại tờ 100k rồi đưa tiền của mình quá, nhưng mà tự nhiên làm vậy kỳ quá nên ngồi im luôn cho rồi, còn bé thối lại tiền N cầm bỏ lại ví mà em nhìn theo thây khó chịu quá trời.

Ra xe chở N về, em hỏi:

Em – về nhà ba la không đó.

N – hong la đâu.

Em – Sao biết N biết.

N – (cười) Sao hong biết.

***

Chở N về đến nhà, N xuống xe nhìn em trân trân, em ngó lại rồi nói:

Em – Thôi anh về ha.

Một câu nói trong đó có sự mong chờ rằng N sẽ nói: “vào nhà em chơi”, cơ mà nó có nói như thế thì giết em cũng hỏng dám vô.

N chớp chớp mắt cười rồi nói:

N – Uhm, anh về đi, em vào nhà đây.

Em nhìn N lần nữa cười rồi quay xe lại chạy “ủa, sao tạm biệt nhau mà chưng hửng zữ”, chắc thái độ của N làm cho em nhầm tưởng N muốn làm cái gì nữa đây mà. Về đến nhà thay đồ cho mát mẻ ra ngồi ăn cơm, ây da, bữa nay tự nhiên ăn cơm ngon quá chừng, đang nhai ngon lành bổng mẹ em hỏi:

Mẹ – Khi nào dẫn nó về chơi.

Xém nữa sặc cơm ra ngoài, ráng nuốt cho xong rồi nói:

Em – Dẫn gì về mẹ?

Mẹ – Con bé nào hồi sáng mày nói đó.

Em – Zỡn ak chứ, làm gì có.

Rồi em ra vẽ chững chạc lắm, vuốt cằm nói:

Em – Mà mấy cái đó sau này nghề nghiệp ổn định rồi tính.

Mẹ mỉa mai nói:

Mẹ – Mày biết zãy thì đỡ quá.

Em cười cười không suy nghĩ chẳng nói nữa.

Nói thêm với anh em rằng hồi trước quen con nhỏ nào em cũng dẫn về nhà chơi đều thuộc dạng ngon lành cành đào cả, rất gia giáo nhé, ở lại ăn cơm với gia đình em thân tình lắm, mấy em gái khoái lắm.

Cơ mà hơi đểu 1 tí anh em thông cảm, thật ra thì em “dụ” xong rồi bỏ hết, có đôi lần mẹ em hay hỏi sao hok dẫn con này con kia lên chơi nữa, mà mẹ có biết gì về tuổi trẻ đâu, cứ nghĩ bồ nhau là yêu thương nhau lắm với lại hồi đó lấy lý do là tuổi trẻ nên em gái gú này nọ bây giờ nghĩ lại thấy tội nghiệp tụi nó và hối hận zữ zội lắm. Được cái trời thương ban cho em cái “duyên thầm” nên mấy nhỏ cứ mê tít thò lò.

ăn xong ra ngoài trước hóng gió, hút điếu thuốc, ngắm các em gái… “ê ê sao hỏng đứa nào ngó lại tui hết trơn hết trọi zãy nè”…tự ái nha “đi ngang qua nhà ngươi ta ít nhất cũng phải ngó 1 cái chớ, mà tui hỏng thèm nữa đâu nha, tụi có gấu rồi đó nha”.

Tự nhiên muốn chạy ra đường hét lên câu: ” đậu phọng, mấy đứa con gái chảnh chọe này, anh mày có gấu rồi nha, gấu xịn là đằng khác nha”. Rồi hả hê nhìn vào mặt tụi nó đắt thắng rồi cười đểu…cái viễn cảnh hạnh phúc đó thật chẳng có gì tả nổi, tự cười một mình, điện thoại reo, cầm lên thì N gọi:

Em – Anh nghe đây em.

N – Anh ăn cơm chưa?

Em – Rồi, em ăn chưa?

N – (cười) mới ăn xong.

Em – có chiện gì hong?

N – hong có chiện gì hết,

Em – (cười) Hỏng có chiện mà gọi, muốn nói chuyện vs anh chứ gì.

N cười rồi 2 đứa blah blah đủ thứ chuyện, N vui lắm cứ cười mãi, mà sao ngây thơ thật nha, có nhiều chuyện em nói kiểu hàm ý tầm bậy tầm bạ dạng chuyện – mà – không – nói – ai – cũng – biết – là – chuyện – gì – đấy N ngây ra chả hiểu, cứ vặn hỏi lại như thế là sao.

Ngoài N và T ra sau này em nói chuyện chưa biết sao chứ kiểu các em gái khác em hay nói vui kiểu hàm ý, nhiều em tinh ý hiểu ra ngay, thẹn thùng lắm, nhưng mà nhìn cái mặt “dâm bà cố” là biết thích lắm.

Nhưng cũng tùy anh em khéo nói nữa, ai hỏng biết cách ăn nói mà nói chuyện kiểu tầm bậy tầm bạ, hàm ý này nọ thành ra rất là mất nết, mà trong mắt nó mình là thằng “dâm tăc” nữa đó nha.

Mưa dầm thì thắm lâu cứ 2 đứa ngồi chơi nói chuyện rồi mình bắt đầu nói hàm ý vui mà tầm bạy này nọ các em gái khoái lắm, thể nào cũng “dụ” được cho mà xem. Nói thế thôi chứ anh em đừng có bắt chước nha nhỡ có chuyện gì “con hỏng biết, con đọc cái truyện trên mạng rồi con bắt chước…” là chết em luôn đó nha, anh em lùng không ra chứ police cỡ nào cũng lùng ra được cái thằng viết chuyện này đó nha.

Trên mạng có rất nhiều câu nói hay anh em ráng xem rồi ghi nhớ khi nào thích hợp thì nói cho gái nghe tụi gái thích mê tít. Cơ mà con gái bay giờ hay nói thích mấy anh chung tình, đàng hoàng… thực sự cái miệng thì nói vậy chứ hỏng phải vậy đâu nha, anh em để ý xem các anh thanh niên nghiêm túc và chung tình hầu hết là “ế” đều, còn những thằng đều thì lắm gái theo.

Có nhiều anh em ngoan hiền thật cũng nhiều mối gái gú lắm nhưng “lắm mối nhưng tối vẫn nằm không” đó là một sự thật… Tóm lại trai đểu có một sức hút rất lớn với con gái…thế nên anh nào còn “bỏ áo trong quần” đi chơi thì đừng có bỏ nữa, quần jean bụi bặm, phong trần vào là ok, theo em là vậy.

Chém hượu vượn xong N rủ em tối nay đi cà phê với bạn nó có cả bé T đi trong băng nữa, cũng lo ghê lỡ nhận lời rồi thì tối cứ đi thử, quen được tụi bạn giàu có của N vs T cũng hay tụi này đều lịch sự, sau này ngoại giao có chuyện gì nhờ đỡ cũng được. Vậy là quyết định 7h30 xuống dưới abcx chơi…Cơ mà khó nhất là T, em dám nhìn bé T nữa.

“Nói thêm với anh em rằng có nhiều tình tiết liên quan đến công việc, thời gian của T, N và em nữa, các tình tiết đó liên quan đến các sự kiện sau này, nếu em không lượt bớt thì sẽ lộ thông tin 2 em ấy ngay thế nên có những đoạn anh em đọc hơi khó hiểu một chút nhưng em sẽ cố gắng diễn đạt thật tốt

***

Cũng tới thời điểm xuất phát rồi, quần ảo bảnh chẹo thi phải biết. Phải đẹp mã trước toàn bộ bạn bè của N được chớ. Em hỏng chở N đi được vì N phải chở bé T, thế cũng hay mắc công mình chở N xuống bạn bè nó thấy rồi ái ngại khó chơi. Gặp tui nó một lần rồi mà h tự nhiên thấy lo qua nha. N cũng nhắn tin thông báo với em là nó xuống rồi “anh lên đi”.

Xách xe ra chạy ngăm phố tí, ghé lên chỗ thằng bạn làm ngồi chém gió với nó chút rồi lên sau, người ta thường bảo nhân vật chính hay xuất hiện cuối cùng ở những lúc gay cấn mà. hê hê.

Vừa thấy em nó nhe răng cười nói ngay:

Bạn – Đù mother, đi đâu lên đây, rủ nhậu à.

Em nhe rằng cười nói:

Em – Lên chơi chút ak mà.

Bạn – Nhậu mie đi, chơi cái gì.

Em – Uh nhậu thì nhậu, kêu mấy thằng kia lên.

Bạn – mày thiết kế cái gì đi.

Em – thì cứ kêu lên đi.

Zãy là nó móc điện thoại ra gọi mấy anh em chiến hữu luôn. Nói với anh em luôn là em chơi tum lum thế nên khi mà đi chơi anh em đừng thắc mắc là sao không thấy thằng hôm bữa xuất hiện nhé. Chẳng hạn đám này thì có thằng C quen chứ thằng D không quen nhé.

Định bụng gài độ tụi nó lên đông đủ cho vui rồi em cáo về đi uống kafe với N, thấy thằng bạn nhiệt tình quá cũng không nỡ định bụng tranh thủ uống kafe rồi chạy lên nhậu với tụi nó luôn.

Em – Uh gọi tụi nó lên đi, tao qua đây tí.

Thằng bạn nhìn em mặt ngờ vực nói:

Bạn – Có lên không ak ông thần.

Em – (cười) sao hong lên mầy.

Bạn – Uh, nhanh nhen.

Em đã bợm nhậu rồi mà mấy thằng này còn bợm hơn nữa, hình như là có rượu mới ngồi chơi được hay sao ak nha.

Chạy xe tới quán, làm ăn thế này biểu sao hỏng giàu cho được, quán xá gì mà đông đen, đút cái xe vào gửi mà cực gì đâu ak nha. Tự nhiên em thấy bối rối gì đâu, bước vào quán phong thái tự tin hết cỡ mà sao 2 lỗ tai cứ nóng ran zãy cà. Ngó thấy bàn tụi nó đang ngồi coi bộ không đông bằng bữa sinh nhật.

Bước tới bàn N thì có vài cái đầu ngó lên nhìn, sao nhìn tui lạnh zữ zãy, nở nụ cười thật tươi phải gây thiện cảm trước chớ.

Quê nha, quán xá gì mà bàn nhỏ xíu chơi ghế sofa to tổ chảng, bàn của N chẳng có cái ghế nào trống hết trơn, mấy em gái có cả N và T cộng với mấy thằng đứa rựa cứ ngó mình đăm đăm, thằng nhân viên thấy em loay hoay nhìn xung quanh kiếm ghế nó liền chạy tới kê ghế cho em ngồi, phải làm cho mấy bé kia phải đứng lên xích ghế ra để đưa ghế em vào trong kỳ ghê nha, chưa gì mà đã làm phiền tụi nó rồi.

Đặt ass xuống thằng nhân viên hỏi luôn:

– Anh uống gì ạ?

Em nhăn mặt, chẳng biết uống cái gì hết trơn nên vừa suy nghĩ vừa trả lời:

Em – cho anh một ly…ly…ờ…Uhm…cafe…ờ…cafe…sữa đi.

Thằng này cũng lựa chỗ mà bỏ ghế vào ak chớ, em ngồi gần bé N mới sướng rơn. Bé T thì ngồi bên cạnh N có cả con bé V nữa nó ngồi ngồi cạnh T. Em ngước đầu ra ngó T và V cười kiểu “chào em”, V nhìn em cười lại rồi gật đầu, T đang bấm đien thoại chắc không để ý.

Nhìn mấy thằng bạn N coi bộ thằng nào cũng cầm cái cảm ứng hết trơn. Thiệt tình bây giờ tụ tập đi chơi cứ thấy tụi nó mốc điện thoại ra bấm bấm…em thì từ nhỏ đến giờ chưa biết xài cảm ứng là cái gì nên đết hiểu có gì trong đó mà cứ bấm hoài. Móc con điện thoại ghẻ của mỉnh ra chắc quê chết, cũng hỏng phải hàng dỏm gì có điều nó hơi cỗ so với thời đại thôi, con nokia 6300 thần thánh nhé có điều hơn các con 6300 khác là điên thoại em vỏ mạ vàng nên rất đẹp nhé. Nâng niu, giữ gìn lắm nên mới giữ đến bây h. Cơ mà em thấy khi ai gọi móc ra nghe thấy cũng hoành tráng lắm đó nha.

Bổng có thằng bạn của N chồm người nhét cái điện thoại cảm ứng to đùng vào túi nhìn em cười rồi hỏi:

– Bạn của N vs T hả.

Em gật đầu nói:

Em – Uhm.

thằng đó tiếp:

– Sao lâu giờ không biết ta.

em ngại ngùng nói:

Em – Ah, mới quen thôi N với T thôi.

– Bạn làm cái gì?

Thôi nha ba, giờ chả nhẽ bảo mình chơi không, kỳ chết, mie nó hỏi khó quá.

Em – Ah chuẩn bị theo ông cậu làm abcx.

Nói cho qua chuyện vậy thôi chứ biết khi nào mà theo ông cậu làm.

– Vậy hả.

Em – anh làm gì?.

Mấy thằng này nhìn mặt xem xem tuổi của mình thôi nhưng vẫn xưng anh cho lịch sự.

– Ah mình làm ở abc đấy.

Em – a gần chỗ zxc đó hả.

– ờ đúng rồi đó.

ây cha, đậu phọng đúng là mấy anh “thíu da” có khác, nghề nghiệp ngon lành quá chừng. Có cả mấy thằng đực rựa khi trước đi sinh nhật T nữa.

Có thằng lên tiếng nói:

– Hình như hôm bữa đi sinh nhật T đúng hong.

Em gật gật đầu nói:

Em – ờ, đúng rồi đó.

– Hình như tên Q phải không?

Em – ờ, Q.

Xã giao hỏi lại tên tuổi tụi nó hết rồi nói được năm ba câu nữa thôi em tắt luôn, tụi nó ngồi nói với nhau mấy cái chuyện của tụi nó mình có biết gì đâu mà chen vô nên cứ ngồi im, thằng hôm bữa “bum” em coi bộ không xuất hiện nha, cũng đỡ khỏe gặp lại nó mệt nữa.

Em quay qua N thi thầm:

Em – N lên lâu chưa.

N – Lâu goy, đợi anh lâu lắc.

Em – (cười) Uh anh có việc bận mà.

Sao mà nó với bé T lúc nào cũng xynh vậy nhỉ, rõ khổ chở mấy bé này đi ra đường ai cũng ngó hết trơn hết trọi.

N – Anh bận gì?

Em nhìn N cười cười nói:

Em – thì bận chứ bận gì.

Tự nhiên nghe giọng bé nào mà chanh chua phát lên “quên tui luôn rồi phải hôm” em ngước đầu ra nhìn thì thấy bé V ngó em, trề mỗi giả vờ giận dỗi.

Em vừa cười vừa nói:

Em – Quên gì đâu.

V – hỏng quên, qua đây ngồi với em nè.

Thôi má, sát bên má là T đó nha, tui mà vào ngồi là ngồi giữa má với T đó, cơ mà ngồi kẹp chính giữa là sướng nhất luôn rồi đó nha, nhưng mà sướng cũng phải tùy chỗ chớ, chỗ chính giữa đó anh hỏng vào đâu.

Thế là phải định bụng “hỏng được đâu em đừng làm khó anh nha”, em cố từ chối nói:

Em – Chật lắm sao ngồi.

V – Được hết ak.

Sao mà mấy con nhỏ này đứa nào cũng thích bắt ép hết zãy trời.

Em – thôi em ngồi đó đi.

V – Zãy là hong wa đúng hok.

Em ngó N rồi thoáng nhìn T, từ lúc vào tới bây giờ T chưa bao giờ ngó em cái nào hết trơn hết trọi, nãy giờ cứ canh me T nhìn em là em dành tặng cho T nụ cười “tỏa nắng” của em cho T rồi, cơ mà T vô tâm quá chừng nha.

Rồi con bé V nhít nhít cái mông gợi cảm của nó sát vào thàng ghế sofa như để tăng thêm khả năng thuyết phục em qua (băng ghế dài ấy nhé) rồi đập đập tay xuống ghế bảo:

V – chỗ đây nè.

V chỉ chỉ cái tay xuống khoảng trống mà nó vừa tạo ra, em ngó đăm đăm cái mông vừa động đậy của V mà khẽ cầm ly nước uống để nuốt nước bọt luôn cho tiện. N nhìn em khẽ lắc nhè nhẹ ý muốn em ngồi chỗ N chơi chứ đừng có qua bên đó. Bên kêu ngồi, bên bảo qua, sao mà “tui khổ vì đẹp trai” quá zày nè. Ngồi thì ngồi được hết ak, thà thay con bé T bằng con bé nào khác đi. Đánh bạo một cái ‘phải hong phải” qua luôn cho rồi, kệ luôn bé N.

Đứng lên đi qua ngồi tọt xuống khoảng trống mà V mới tạo ra, chưa bao giờ mà em thấy sướng như bây giờ, một bên là cặp đùi của V, một bên là của T, chật quá nhưng sao mà cảm giác đã ghê nha. Chưa tận hưởng được bảo lâu thì “ủa sao nó rộng rộng hơn rồi” ngó qua thì thấy con bé N đứng lên đi qua ngồi ghế của em, bây giờ N cũng hỏng thèm nhìn em luôn, T cứ bấm bấm điện thoại, không nói cựa người xích ra khỏi em giống như muốn tạo khoảng cách với em vậy.

Ngồi gần nhau nhưng sao tự nhiên em cảm thấy em và T xa cách quá, mới hôm nào 2 đứa còn chở nhau đi hú hét, hạnh phúc mà bây giờ T làm như hong quen em vậy. Bù lại được cái là con bé V nhiệt tình.

Tự nhiên cảm giác thấy khó chịu tròng lòng quá, nắm chặt tay em muốn quay qua hỏi T cái gì đó nhưng sao khó mở lời quá, em chắc chắn T biết em nhìn T và biết em muốn hỏi thăm, nói chuyện nhưng T lơ hết, ánh mắt T cứ hướng vào điện thoại, ánh sáng từ điện thoại hắt lên khuông mặt T sao mà lung linh quá, môi đỏ hồng, mắt thì long lanh đén nhánh, một tay thì bấm đt, một tay cứ đưa hạt dưa lên miệng cắn mà sao xynh quá

chừng.

Cuộc sống đẹp gì bằng khi mà toàn em xynh tươi nóng bổng ngồi xung quanh zãy chứ, ước gì cái đám đực rựa kia biến hết đi cho rồi.

V lên tiếng phá tan mấy cái suy nghĩ vớ vẩn của em mà giọng nũng nịu quá chừng;

V – Bữa giờ lơ em luôn nha.

Em cười, nói:

Em – Làm gì lơ, giờ ngồi cạnh em rồi nè.

V – Kêu làm người yêu em mà zãy đó hả.

Cái con nhỏ mất nết, câu như thế mà nó nói to lên được, em ái ngại nhìn lên mấy thằng đực rựa tụi nó cũng nghe, thẳng tóc dựng lên tiếng:

– A ha V bây giờ có người yêu luôn.

V – chứ sao, người yêu tui đó.

Rồi nó đưa cái tay chọt chọt qua em, em cười ngượng đưa tay gãi đầu. Đám bạn đực rựa của N nhìn nhau phá ra cười nói tiếp:

– Yêu hồi nào zãy.

Thằng khác chêm thêm:

– Có người yêu mà giấu nha.

Mấy thằng này, em muốn đứng lên cầm cái ly đập vào mặt zữ trời, thứ nhất là em muốn “cắt” cái chuyện này rồi mà tụi nó cứ đu theo mà hỏi lại, thứ hai em chẳng thấy có gì mắc cười mà tụi này cứ nói hết câu rồi ngồi ngó nhau là tụi nó cười khục khục.

V – Mấy ông hỏi làm gì, biết người yêu tui được rồi, phải hong anh…

Em ngó qua N vs T hai đứa nó thấy chẳng phản ứng gì giống như chẳng quen biết gì em cả.

Em cười nhìn V rỗi khẽ gật đầu cho vừa lòng, chứ nhỡ bảo “không” là nó giảy nảy lên là mệt nữa, mà chẳng biết V có khoái em thiệt hong mà nó diễn đạt như thật, nghe cũng khoái quá chừng nha.

Thôi xong, côi bộ N giận thiệt nha, cơ mà có gì đâu mà giận, giống trẻ con, nghĩ chẳng đáng nên em vẫn thoái mái ngồi chém với bé V.

thằng tóc dựng hỏi:

– Q bộ V hả.

Rồi lăn ra cười, hình như có vẻ con bé V này có cái gì nên tụi nó mới đùa, cười như vậy được.

Em lập lửng, trả lời củn ngủn, mà ngượng muốn chết:

Em – ờ, hê hê.

V – (cười) mấy người thấy người yêu tui đẹp trai hông?

Nói rồi nó choàng ôm tay em…ơ giật mình nha, nhưng kệ sướng thiệt.

***

Đúng là đứng trước con gái em rất dễ xiu lòng. V ôm kẹp tay của em vào người nó mà tự nhiên thấy nóng ran nha, thiệt tình cái con nhỏ này.

Mấy thằng bạn của nó thấy vậy cũng bình thường chẳng thấy nó nhìn, hay tỏ ra khó chịu gì hết trơn hết trọi. V đưa đưa tay em bảo:

V – Bồ người ta mà zãy đó hả.

Mấy thằng đực rựa thấy V chẳng nhìn tụi nó nữa mà nói chuyện với em nên cũng thôi, chắc do mình lạ nên tụi nó cũng ngại chẳng muốn xen vào.

Em nhăn mặt tỏ vẻ khó hiểu hỏi:

Em – Là sao?

Bé V tự nhiên thiệt nha, ngượng thì có ngượng đấy mà bạo quá đâm ra mình cũng ngại gì đâu.

V – Thì hông rủ người ta đi đâu hết.

Em cười chẳng nói, tạch cái chuyện này cho rồi, kiểu em mà anh dẫn đi chắc anh phải cầm sổ đỏ nhà rồi mới dám đi với em. V thấy em lơ lơ nên lắc tay nói tiếp:

V – Tí chở em về ha.

Chẳng biết V đùa hay thiệt em liền quay qua nó nói nhỏ:

Em – ủa chớ ai chở lên mà kêu anh chở về.

V khép nép chỉ tay qua cái con nhỏ nào đó hỏng biết như sợ nó thấy.

Em ngó theo tay của V chỉ, thấy có con bé áo trăng cũng xynh vật vã, mà trang điểm đậm quá hỏng thích.

Em thì thầm:

Em – Thì để nó chở em về, anh bận rồi.

V coi bộ thấy em thì thầm, cũng nhỏ giọng thì thầm theo:

V – hỏng chở người ta về đúng hong.

Em – không phải, anh bận thiêt. khi khác có đi đâu anh chở, chịu chưa.

V ngước nhìn em coi bộ cũng tạm đồng ý, mà cũng chẳng biết nó dỡn hay đùa, bé này cái tính hay zỡn zỡn cũng vui có nhiều cái nó làm bộ nghiêm túc mình cũng e dè.

V – (cười) anh thấy em với chị N, T ai xynh hơn.

Đậu phọng, nghe xong em liếc nhìn cái mặt nó kỹ hơn. ủa nhỏ hơn sao già chát zãy bà nội, còn lớn xác nữa chớ.

Em nham hiểm, giọng thèm thuồng nói:

Em – hê hê ai cũng xynh hết trơn.

Rồi cầm ly nước trà uống cùng với nước bọt luôn. Tự nhiên ý nghĩ lóe lên trong đầu, giờ em thì thầm càng nhỏ nữa:

Em – em chơi với chị N vs T lâu chưa?

V – lâu rồi, lúc em còn chút xíu.

Em – Sao em quen N vs T?.

V – Bà T chị họ em mà.

à bất ngờ nha, có con bé em đua đòi nên chắc đi chơi hay dẫn nó đi.

Em tiếp:

Em – Em thấy chị N vs T sao?

V – bà N vs T hả? hai bã chơi thân nhau lắm.

Em gật gật, coi bộ đúng đề tài rồi hay sao mà nó xích xích người lại gần em coi bộ con nhỏ này cũng nhiều chiện bà cố nội.

Trước sau gì nếu có đi chơi này nọ với N em cũng hỏi cơ mà sẵng dịp này hỏi con nhỏ này luôn.

V thì thầm:

V – Nhưng mà anh hỏi về cái gì?

Em – Cái gì cũng được.

V – Bà N thì hiền hơn, bã với bà T nhiều người theo lắm á.

Em – vậy hả.

Rồi V tiếp:

V – Hồi trước có ông kia cứ theo bà N hoài mà bã hong chịu.

Nghe xong là biết thằng nó “bum” em chứ thằng nào.

Em – Có phải cái thằng đi sinh nhật T mặt mụn mụn phải hong.

V – Uh, ổng đó, ổng quậy lắm ak.

Em – Sao N hong chịu.

V – thì em nghe 2 bã nói chuyện, ông đó hay mua đồ cho chị N lắm ổng mà biết chị N thích cái gì là mua liền, lên nhà chị N chơi hoài mà cái tính ổng cọc cọc, mà ông dê quá chị N hong thích hay sao ấy.

Em phì cười nói:

Em – dê hả.

ủa thằng đó sao giống mình zữ ta.

Em – thế trước giờ chị N có người yêu chưa?

V – Có chứ, người yêu chị N đẹp trai lắm ak.

Em – giờ thằng đó đâu rồi.

V – Hình như ổng ở ngoài sài gòn rồi.

Em – Sao chia tay?

V – Em có biết đâu mà hình như ông đó ra ngoài sài gòn làm cái gì ngoài ấy, bà N với ổng xa nhau quá nên chắc chia tay.

Em – mà nhà chị N làm gì?

V – Ba chị làm abc.

Em – còn mẹ?

V – Mẹ chị N ở nhà.

Em – Em thấy chị N sao.

V – thì bã hiền, mà hay khóc lắm.

Em – Sao vậy.

V – em hỏi bà T bã bảo bà N buồn nhiều chiện lắm. Mà bã với bà T điệu lắm.

Nói rồi V bụm cười thút thít nhìn 2 bé N vs T.

Em – Mà N có quậy hong.

V – hong, bã sợ ba bã lắm.

Sợ ba hả, cái này hỏng biết đâu hong, chắc phải xem lại.

Em – N có anh em gì hong.

V – bã có thằng em nữa, thằng quỷ nhó dễ thương mà lỳ lắm.

Em – Còn chị T có người yêu gì không?.

V – Có chứ mà bã khó tán lắm á, bã lỳ lắm, ham chơi nữa.

Em – Khó tán sao.

V – bã khó tính lắm, bã hong chịu ai đâu, có mấy anh bạn của mấy ông đây nè.

Nó khẽ chỉ tay qua chỗ mấy thằng đực rựa đang ngồi đối diện em, V tiếp:

V – Hồi trước tán bã, mà bã có chịu ai đâu.

Em – Sao vậy.

V – Em hong biết, mấy ông đó cũng dễ thương mà hong biết sao bã hong chịu, qua tán bà N mà 2 bà này giống nhau toàn thích mấy ông đẹp trai.

Em – Đẹp trai thôi hả, em thấy anh đẹp hong.

V – Anh tán 2 bã hay sao mà hỏi.

Em – Hỏi cho vui thôi chứ tán gì em.

V cười mặt dâm bà cố trả lời:

V – Anh xấu hoắc.

Rồi ghì tay em, cái miệng thì nói thế chứ ai biết được hề hề

Em – Nhà chị T làm gì em?

V – Bác trai làm abc, còn bac gái làm zyx.

Em không tiện nêu tên nên ghi bác trai, bác gái nhé.

Em – còn anh em.

V – bã có một mình.

ế thì ra T là con một hèn chi T nó bướng, lỳ quá, để xem nào…nếu dụ con bé T thì được hưởng tất, còn N thì còn thằng em nữa, ây cha khó đây…em đùa đấy.

Em – Hai bã hay đi chơi không.

V – Hai bã đi chơi hoài ấy mà.

Em – Đi với mấy thằng bên đây hả.

Em liếc ánh mắt qua đám bên đó, V nhìn theo rồi nói:

V – Uhm chơi hùi xưa giờ rùi, trong này có mấy ông hồi trước cũng thích bà N vs T nè.

Em – Sao quen nhau hay zãy.

V – thì bạn học cũng có, rồi mấy ông bạn dẫn bạn của mấy ổng đi chơi với nhau rồi thành 1 đám nè.

***

Em – Tụi này chắc nhà giàu lắm hả.

V – Uhm, mấy ổng nhiều tiền lắm, đi chơi toàn mấy ổng trả.

Nghe xong sao nãn lòng chiến sĩ quá, có mỗi mình em từ hầm rác chui vào ngồi trong hầm vàng.

V – mấy ông đó cũng chơi dữ lắm.

Em – Sao anh ở đây lâu giờ hong biết mấy thằng này ta.

V – Mấy ông đi sài gòn rồi về đây hoài, sợ mang tiếng này nọ nên thích gì rồi chơi thôi hong có nổi gì đâu.

Hèn gì lúc ở bar tụi này đi ra vào chẳng có thằng bảo vệ nào hó hé hết trơn. Thấy cũng được, cũng biết cách ăn chơi cơ mà không biết tụi nó có hút chích không đây.

Chắc mình bảnh bao thế này nó cũng nghĩ dạng thiếu gia như nó, thiếu gia đâu không thấy chỉ thấy ” thiếu da” còn xương không đây. Có tiền thì có tiền chớ, không tiền mà chơi có nét mới hay.

Chẳng dám hỏi nhiều, em với V ai đứa cứ thì thầm thì thầm rồi tủm tĩm cười, tụi nó nhìn hoài cũng ngại, biết sơ sơ chút vậy là được rồi. Cơ mà anh em chú ý chơi với gái tránh hỏi về gia đình của người ta nhé.

Em chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái.

V – ủa anh hỏng hỏi gì về em hết hả.

Em phì cười, trẻ con quá chừng, thấy thế em hỏi cho có lệ.

Em – V có người yêu chưa?.

V – Chưa.

Em – Uh vậy ráng kiếm đi, hay để anh giới thiệu cho.

Rồi em toe miệng cười, nó nhăn mặt lắc tay em kiểu sao chọc nó.

Em – mà sao tụi em hay nhỉ, hỏi ai cũng chưa có ngưởi yêu.

V – Sao không…bà bên kia bồ của ông kia kìa.

Em ngước mắt nhìn con nhỏ, coi bộ cũng múp máp quá chừng nha.

Em – Ah mà bạn của chị N vs T đông không.

V – Nhiêu chứ.

Em – Con gái ấy.

V – con gái cũng nhiều, mà anh hỏi chiện bà N vs T chi zãy.

Em – Ah mới quen 2 chị nên anh hỏi cho biết vậy đó mà.

V – mà anh có người yêu chưa.

Em thộn mặt ra, suy nghĩ rồi nói:

Em – Rồi.

V – Ai.

Em – Em hong biết đâu.

V lắc tay em nhăn mặt nói:

V – Sao anh nói bồ em mà.

Em – Đùa đấy, anh chưa có.

V nhe răng cười.

Có con bé nào đó lên tiếng nói:

– V có người yêu vui quá ha.

Em quay qua ngó nhìn con nhỏ vừa nói xong cười rồi cuối đầu xuống chẳng nói, V chu miệng nói:

V – Kệ em.

– Cứ ngồi nói chuyện hoài.

V – Chuyện của tụi em.

Nói cái miệng thì hay toàn chuyện của N vs T hong à bà nội. Mà con bé V này cũng nhí nhảnh, dễ thương sao mấy thằng kia cứ cười suốt thế nhỉ. Sau này em mới biết thì ra V tính tình như con nít nên hay bị chọc, nói cái gì cũng bị tụi đực rựa hùa nhau cười do nói chuyện ngốc quá lúc nào cũng cho mình đúng. Mà do cái tính nó cũng bướng như chị T của nó, lúc nào cũng cho mình là đúng nên càng bị chọc tức, càng tức là càng nói, càng nói là càng bị chọc.

Lúc V nói chiện với em bị tụi đực rựa ấy cười là do tụi nó đang kiếm cớ hay lúc tranh thủ lúc V mở miệng nói ngu ngu là tụi nó chọc liền, nhiều lúc ức quá cũng khóc luôn. V dễ thương có điều cái miệng hơi tía lia một chút.

Mấy thằng đực rựa này cũng ác thiệt nha, cứ chọc cho con V cãi, chắc bắp là V chẳng bao giờ cãi lại tụi nó khi nào V khóc là xong, kết thúc cuộc vui của tụi đực rựa ấy, thiệt tình cứ thấy đứa nào còn trẻ con là hùa vào chọc để mua vui không ah, do lần này có em nên tụi nó thôi chọc ấy chứ.

Mình chưa thân thiết gì lắm nên cứ ngồi im nghe tụi nó nói chiện, sao tui giống thằng lạc loài quá thế này, mà đúng V cái miệng tía lia thiệt, không nói chiện với em thì nó lại ngồi nói với mấy con nhỏ kia. Mình chỉ ngồi nghe thôi, mà sao N vs T sao hai đứa khó chịu cái gì mà im ru vậy trời, nếu là do mình thì chắc chẳng bao giờ em dám đi như thế này lần nào nữa.

N vs T ai hỏi gì tụi nó mới ngẩng mặt nói nói rồi lại cuối xuống bấm điện thoại, thấy 2 tụi nó em cũng oải, cafe như thế này thì thà ở nhà còn vui hơn.

Định bụng cáo về trước nên đứng lên giả vờ đi toilet, em tới quầy tính tiền, xong xuôi ra ngồi thêm xíu nữa rồi đứng lên cáo bận cộng việc nên về trước. Em đứng lên len len ra ngó xuống nhìn T vs N, N coi bộ nó muốn khóc ak nha, thôi mà trời ơi. N nhìn em, em cuối xuống né ánh nhìn ấy đi, N bậm môi là chắc cỡ 40% nữa là nó chảy nước mắt rồi. Thiệt tình thấy mình hèn nhát sao đâu, thấy N vậy em càng đi nhanh hơn, lo lủi về chứ kẻo nó khóc trong quán là quê chết nữa, đi tới của quay lại nhìn thì thấy T với N cả con V cũng quay lại nhìn, coi bộ em đi T ra vẻ vậy chứ chắc cũng buồn lắm. Ra tới bãi giữ xe mà lòng thấp thỏm, bực quá nha, hở tí là khóc, biết mình ghét nhất con gái khóc rồi, còn bé T nữa chả biết nữa, mọi chuyện cứ sao đâu.

Đúng là tham lam, với T thì “bỏ thì thương mà vương thì tội” chẳng lẽ yêu 1 lúc hai đứa. Chẳng biết tự nhiên mắc vào cái chuyện éo le gì đâu. Coi bộ phải lên nhà thằng bạn nhậu thiệt cần có chút say.

***

Zong xe đi, mà lòng muốn nhắn tin quá trời, Ghé vào mua mấy món nhậu tầm bậy tầm bạy rồi chạy lên nhà thằng bạn thấy tụi đực rựa cũng đông đủ hết rồi. Em thiết kế mồi là phải ngon rồi mấy thằng đực rựa thấy vậy cũng suýt xoa lắm, ra nha sau thằng H nhậu, cái bếp nhà nó to, đẹp đầy đủ tiện nghi dễ nhậu.

H – Đi đâu lâu zữ mầy.

Em – Uh đi công chiện chút, nè đổ mấy cái này ra đi.

Có thằng mặt móc C nữa, nó nham hiểm nhìn em.

C – thôi, tui biết đi đâu rồi, đi với ẻm chứ gì.

Em – (cười) điên quá.

mấy thằng kia nghe vậy hỏi “ủa, quen con nào nữa hả”, em nhìn tụi nó cười nói:

Em – Quen gì đâu, bạn bè bình thường ak mà.

C thộn mặt ra nhìn mấy thằng bạn rồi chỉ tay vào em cười cười, lắc đầu đầu kiểu nó bảo em nói xạo.

– Gọi nó lên chơi.

Em – thôi, giờ nó đi không được đâu.

Chắc N đang giận em muốn ói máu mà bảo N lên đây nữa chết luôn nha, mà N nghe lên nhà bạn em không biết nó có “tạch” luôn không, một lần lên nhà thằng D làm N mất hồn rồi. Cơ mà nhà thằng này cũng dc, nhà cao cửa rộng, đút 2 tấm nên cũng bề thế lắm, sợ cái là mấy ông nội này say vào là hò nhau chọc em giống con bé V bị mấy thằng đực rựa kia chọc zãy.

Mỗi lần nhậu tụi em uống cũng nhiều lắm, vui mà được cái mấy ông thần này uống nhiệt tình bà cố, bắt đầu có độ say rồi nên em phiêu hơn, mạnh dạn rút điện thoại ra xem, giờ cũng được 22h kém rồi, đắn đo một chút xíu rồi nhắn tin với N.

Em – N về chưa?

Rồi nhét điện thoại vào túi, mấy thằng đực rựa này thấy bấm điện thoại là tụi nó nói chết, anh em là anh em, gái là gái chơi với anh em là cất điện thoại vào còn muốn thì dẫn nó lên, anh em ngắm càng tốt, còn không thì thôi.

Tắt chuông điện thoại cho tui nó khỏi nghe mà sao đợi mãi chẳng thấy điện thoại run, coi bộ N hờn thiệt hỏng thèm nhắn tin luôn. Được rồi đợi anh thêm tí nữa.

Hôm nay đám “trọc phú” chơi toàn vodka chai lớn. Uống mà thằng nào thằng náy hai mí mặt muốn xụm bà chè, mở lên hỏng nổi, em giả vờ đi ra ngoài chút. Gọi luôn chẳng nhắn tin vs nhắn tít gì cả. Say rồi thì hay “nhè” chứ sao.

Bấm vào số N thật là dứt khoát rồi đưa lên tai nghe, chuông thì reo mà chẳng thấy bắt máy, lại bấm thêm lần nữa, chẳng thấy nghe máy, bực nha.

Bấm thêm lần nữa, tức nha mình làm cái gì mà N hỏng thèm nghe máy, say vào hơi tầm bạy tâm bạ một chút, mình cũng chưa là gì mà tự nhiên lại cho mình cái quyền bực mình khi N không bắt máy nhỉ.

Cứ đứng lên, rồi ngồi xuống, đi qua đi lại nghe tiếng chuông, sút cái bì rác của nhà ai để ngoài sân một phát cho nó văng tung tóe chơi zãy á.

Nghe tiếng loáng thoáng mấy thằng đực rựa nói:

– Thằng Q đâu rồi..?

tiếng chửi tục um bà lăng, rồi tụi nó cười ha hả, đứng ở ngoài mà cứ sợ tụi nó ra túm cổ đi vào.

Nghe máy dùm cái đi, anh nói xong rồi muốn làm cái gì đó thì làm.

Thiệt thì con gái giận ghê quá, SMS chẳng nhắn lại, gọi thì không nghe máy, hay muốn em chạy lên nhà đứng ngoài cổng hét vào: “N ra anh nói chuyện coi”…Gọi thêm lần nữa N cũng chẳng bắt máy nên thôi cất điện thoại lại vào túi vào nhậu tiếp.

Vào bàn ngôi suy nghĩ coi mình có sai cái gì không nhỉ? Thấy có lỗi gì đâu ta, giận gì lãng nhách vậy.

Thôi kệ cứ chơi đi rồi tính tiếp, được cái nhậu với mấy thằng bạn vui quá cũng quên được phần nào.

Vào toilet móc cho nó ra hết để tỉnh người, em lảo đảo đi ra phía ngoài nhà thằng H, đường xá giờ cũng văng tanh, có vài ánh đèn xe phia xa xa hắt hiu chạy trong lòng thành phố mà buồn tới não lòng. Đã không gọi thì thôi chứ gọi một lần cũng mang tiếng gọi rồi, em cầm máy lên bấm gọi tiếp, tay kia rít thuốc liên tục cho tỉnh táo hơn, mệt quá, dựa lưng trụ điện thở, sao N không nghe máy nhỉ. Tự nhiên nghĩ tới cái viễn cảnh không gặp được N vs T nữa mà lòng day dứt quá chừng, đầu dây bên kia cũng chẳng thấy N bốc máy, em bấm gọi lần nữa, năn nĩ N luôn đó, nhắc máy lên đi, không cần nói đâu, nghe anh nói cũng được mà…

Sao mà giờ thấy nói chuyện với nhau thôi mà khó khăn đến thế nhỉ, lần này cũng như lần trước, không thấy N bốc máy, em bỏ điện thoại vào túi châm điếu thuốc rít, thở mạnh, sao mà giống tăng huyết áp quá nha, ngồi bệt xuống cổng nhà thằng H, lại cầm điện thoại ra bấm vào danh bạ tới tên N em lại dừng lại, muốn phan cho nát cái điện thoại cho rồi.

***

Chẳng biết gọi vào máy N lần thứ mấy rồi nhỉ.

Trong đầu chạy ra muôn vàn lý do để N không bắt máy, có thể N mắc công việc, N sạc pin, N để quên điện thoại…cái lý do N giận em cứ lởn vởn trong đầu hơn tất cả các lý do khác.

Ngồi trước sân nhà thằng H ai đi qua nhìn tưởng ăn cắp, ăn trộm nữa là mệt nha, đứng lên phủi đồ rồi đi vào nhìn vào bàn nhậu thấy la liệt, nghe mấy thằng kia quát:

– DM vào chứ đi đâu đó.

Em – Tao mệt quá không uống nữa đâu.

– Uông đi, mệt cái gì, ra đây ngồi.

Em – Uh, tao không uống đâu đó.

Biết thế nào đi vào nhà cũng bị tóm cổ lại mà, vừa ngồi vào ghế thì điện thoại run trên tay, cầm xem thì thấy SMS của N.

Mở ra xem thì thấy N nhắn:

N – Có chuyện gì không?

Em bấm SMS lại, mà sao có mấy chữ cứ nhắn đi nhắn lại sai tùm lum ta la thế này nhỉ.

Em – Em về chưa.

N – Về rồi.

Em – giận anh hả.

N – không.

Em – Sao gọi không nghe máy,

Chẳng thấy nó SMS, tự ái gì đâu. Em vờ đứng lên ra ngoài rồi bấm gọi, mong là lần này N bắt máy.

Ngồi đợi chuông reo mà thấy nãn lòng gì đâu, tới gần cuối lúc sắp kết thúc cuộc gọi thì N bắt máy. Chắc N đắn đo dữ lắm đây, muốn cho em biết rằng N đang hờn em nhiều lắm nhưng chắc thấy em gọi nhiều quá cũng không nỡ.

Em – alo.

Rồi đợi đầu dây bên kia trả lời mà sao im ru thế nhỉ, em còn nghe tiếng tivi nữa mà, N bắt máy mà không nói.

N – …

Em – alo, sao không nói gì hết trơn vậy.

N – …

Em – Thôi để anh nói N nghe nhé, N không cần nói gì đâu, nghe anh thôi…

Say thì có cái gì bức bối trong lòng thường thường nói ra hết, những cái khó nói cũng vậy.

Em – Đợi anh chút nha…

Vừa dứt câu em cúp máy liền phóng đi như bay, dường như sợ lần này không nói chuyện được thì sau này sẽ chẳng còn cơ hội để nói bất cứ điều gì với N nữa, chẳng còn gặp N và lo sợ cái gì đó mà trong suy nghĩ không thể định hình được, chắc là N sẽ trôi vào chốn xa xăm nào đó trong ký ức của em như những ánh đèn xe hắt hiu cứ xa dần, xa dần và khuất đi mất.

“Khi em hỏi giữa cuộc sống và em, anh chọn ai…anh nói anh sẽ chọn cuộc sống…bởi vì em là cuộc sống của đời anh”

Trong màn đêm, ánh

đèn đường hắt hiu, chạy thật nhanh xem có hàng tạp hóa nào còn bán không, chạy tới chỗ bà cô bán quán cốc hỏi:

Em – Có bán carp điện thoại không cố?

– Không em.

Em – ở đây chỗ nào bán vậy cô.

– Em qua chỗ kia thử xem con mở cửa không?

Bộ mình già lắm hay sao mà mình xưng cô, bã xưng mình em nhỉ?.

Theo hướng chỉ tay của bà cô, em phóng đi khi mà câu cảm ơn vừa tuột khỏi miệng, chạy bộ muốn học hơi, đậu phọng từ nhỏ đến giờ mới có con nhỏ làm anh lụy tình như thế này thôi đấy nhé.

Có 1 đám loai choai đứng đằng xa xa theo hướng chỉ tay của bà cô khi nãy, chắc là đám trẻ trâu của xóm này tụ tập chém gió đêm khuya đây mà, đang chạy bức tốc thấy cái đám đó đằng xa ngó ngó thấy mình chạy nhanh tưởng ăn cắp, ăn trộm cái gì bỏ chạy nó chụp lại uýnh nứa là “ta mao” đó nha.

…@#$%%#$ em lăn 2 ba vòng đâu quá chừng (có dịp em chụp hình vết thương giờ đã thành sẹo cho anh em xem, hình trai tim hơi mờ 1 tí, còn một vết sẹo hình chữ X), cái nắp cống nó bị vênh nên em vấp, nếu không say rượu thì chắc cũng không tới nỗi nào, lớn rồi mà té kỳ quá chừng, đầu gối trầy hết hơn hết trọi, đâu ghê gớm, hơn cả té xe nữa, nếu không có cái đám kia là em ôm chân, ôm tay bò lăn bò lóc mấy vòng rồi mới đứng dậy, cơ mà tụi nó đứng xa xa cười ha hả quê quá phải đứng lên khom người vừa thở, vừa đau mà buồn cười, quê dễ sợ.

Đâu quá, chỗ đầu gối rách một đường dài, chạm nhẹ tay vào vết thương thấy ương ướt là biết máu rồi, kệ cmn đau đi, lết nhanh tới chỗ tạp hóa mà cái đám choai choai cứ trông theo bụm miệng cười, định ngó qua tụi nó hỏi: ” tụi bay biết Chung Tử Đơn không?…tao đánh y chang vậy đó, đứng đó mà cười đi”.

Cơ mà kệ choai choai nay nó thế, té không giúp đứng ngó rồi nhăn ra cười.

Tới quầy tạm hóa đang thấy đang kéo cửa, chưa tới nơi em đã hô: ” bán cho cái carp, bán cho cái carp”. Thấy cánh cửa khưng lại là nhẹ nhàng rồi. Nạp xong, liền bấm số N gọi ngay.

Vừa nghe chuông, vừa ráng lết đi nhanh cho khuất cái đám trẻ trâu đang chỉ chỏ trông theo, N bốc máy nhưng chẳng nghe trả lời chỉ có tiếng tivi thoang thoáng phát qua đầu dây bên em.

Em – (thở…thờ…hít hít)…anh xin lỗi, anh mới qua đây chút… (thở…)

Coi bộ đau quá rượu cũng tan bớt, vừa đi em vừa nói chuyện, mệt mà đau quá.

Em – …N về nhà rồi hả… (thở).

Ráng đi vào sân nhà thằng H thấy tụi nó giải tán đâu rồi, ngồi trước sân nói chuyện luôn, co chân lại sao mà đau quá, lần này cũng y chang N bị té xe nhưng em thì chẳng ai giúp.

Em – Sao N không trả lời, giận anh hả… (cười)…N biết không… (thở)…anh.

Sao mà khó mở miệng quá, lấy tay đập nhẹ nhẹ vào trán.

Em – Nói thật là anh say rồi, thường thì người say ít khi nói xạo lắm, đúng hong,… (thờ)…N biết không…khi anh gặp N lần đầu tiên đó…anh không biết nữa đến tận bây giờ mỗi lần được gặp N là…anh cứ muốn nhìn N mãi thôi…N cười đẹp lắm…

Cái đậu phọng, uống ba ly shit vào ăn nói ngu gì đâu, mạnh miệng thì mạnh thiệt đấy, mà ngôn từ nó chảy đâu sạch hết trơn hết trọi. Lúc N chưa bắt máy thì từ ngữ, thơ văn hừng hực vút cao như sóng biển trào dâng, giờ thì từ ngữ như bị sóng cuốn đi xa vậy.

Em nghe tiếng N híc nhẹ không, em biết N đang cố lắng nghe mình nói. em tiếp:

Em – Trước giờ anh chưa từng yêu một người con gái nào N tin không..? Nhìn anh chẳng ai tin là anh không có người yêu cả, nhưng kể từ khi anh gặp N…cái lúc N bặm mội ngước lên nhìn anh mà mắt rưng rưng, anh thấy N…đẹp lắm…giông như là…anh nghĩ mình đã yêu N từ ngay lúc đó… (cười)…

Em – (cười)…Nhưng anh…anh biết mình thế nào, và N thế nào…giống như anh không đủ khả năng để đến với N vậy…khó quá chẳng biết nói thế nào nữa… (cười)…anh tính cách trẻ con nhưng suy nghĩ chín chắn lắm.

Em – nhưng gì đến với anh tự nhiên không phải suy nghĩ nhiều anh đều mở lòng hết trơn, và N cũng vậy…anh không biết N thế nào nhưng anh thực tế lắm… (thực tế là bởi vì anh biết anh đang đứng ở đâu và đang cua con gái của ai).

Em – đâu phải nói yêu nhau là sẽ đến được với nhau đâu N…đúng không em… (cười)

Anh em chắc cũng biết nụ cười đau buồn thế nào phải không. chỉ cần một tiềng phì cười nhỏ thôi, nhẹ thôi nó làm nhẹ lại nổi đau.

N thút thít…chân em tê quá, cố ngồi dậy bằng một chân lò cò nhảy vào vịn tay trên yên xe máy cho chân đỡ tê, sao mà rát quá. Rát không phải ở chân mà trong trái tim ấy.

Dường như tiếng rên khẽ trong điện thoại của em làm cho N nghe thấy, thở dài trong điện thoại em tiếp để N quên đi:

Em – Trước giờ anh chưa yêu ai…không phải là anh không biết yêu…với anh tình yêu nó lớn lắm, không phải đơn giản nói yêu là được…một người con gái làm cho anh yêu thật không dễ tí nào hết…

N khóc trong điện thoại, rồi nhẹ nhành nói với em:

N – … (khóc)…anh lên nhà em được không..?

Giọng N nghẹn ngào, em nhắm mắt cắn chặt răng rồi thở dài.

Em – anh…

N – Anh lên được không?

em – anh…

N – ANH CÓ LÊN ĐƯỢC KHÔNG?

Em – được…mà…

N khóc thật, chẳng kiềm nén nữa.

Em – … (cười) nhưng anh lên N không được khóc nữa…không khóc đó nha.

Rồi em nhẹ nhành tắt máy, móc trong túi chìa khóa xe, kiểu này là lò cò đi một chân rồi, nhảy nhảy một chân dắt xe ra khó khăn quá chừng, lên xe coi bộ co thằng chân rát quá không ổn, còn say rượu nữa, đầu óc lơ mơ không biết chạy được không.

Lên xe zọt chạy, chạnh như bay, chạy như đây là lần cuối được chạy xe máy, ngày mai phải lái xe con vậy. Không ổn tí nào hết trơn, lên đường nhà N vắng tanh, phanh xe gấp bị xà bánh ngã xe hên mà không sao, chặn đường lên nhà N sao chông gai mà khó khăn quá. Hết chạy té giờ té xe. Dựng xe dậy ngó nghiêng coi bị làm sao không, chân đau quá, xe trầy sơ sơ nên leo lên chạy tiếp, thở mạnh mấy cái cho phả ra bớt mùi rượu nồng nặc trong miệng…khi nãy xà bánh hú vía chứ không phải zỡn nha.

Tới nhà N đứng khuất dưới cổng ra vào thì thấy N đứng ngoài cổng từ khi nào, gạt chân chống xe xuống em vẫn ngồi im trên xe, chân cẳng này mà xuống xe đau lắm. Ngước lên nhìn, rồi cuối xuống thở dài…N tự động đi tới chỗ em, hướng ánh nhìn xa xăm ra phía trước, em không nói.

Tới chỗ em N đứng trân trân bênh cạnh, em thì cứ nhìn ra phía trước. ê sao không nói gì hết trơn zãy bà nội. Em cứ đợi N cất tiếng mà sao cứ nghe tiếng N híc híc rồi cứ đưa tay áo lên lau nước mắt nhìn em, N cũng ngó theo hướng nhìn của em.

Em gục đầu xuống chẳng thèm nhìn nữa. ngó đăm đăm vào đôi dép búp bê N đang mang mà sao thấy nó nhỏ bé, xynh xynh, dễ thương quá. Không khí im ắng quá, tự nhiên có 2 đứa đứng giữa đường thế này…mỗi lần có xe lên chắc họ cứ ngó đăm đăm vào cặp đôi kỳ lạ này quá.

Tự suy nghĩ vẫn vơ rồi cười ngước lên nhìn N nói:

Em – Anh nhớ mình có nói là N không được khóc mà ta.

Em – thôi nín đi.

N nhìn em mắt ướt đẫm, đỏ hoe, mỗi lần xe qua họ cứ ngó vào chỗ tụi em với ánh mắt kỳ lạ, “tui có làm con người ta khóc đâu mà ngó ghê zẫy”.

Rồi N nhẹ nhàng lên tiếng:

N – Anh uống rượu hả.

Em – Uh…anh uống chút.

N – (khóc) sao anh hay uống rượu vậy.

Em ánh mắt trầm buồn, nhìn thằng vào N nói:

Em – Anh buồn…

N – …

Em – khi nãy giận anh hả.sao anh gọi không bắt máy.

N cuối xuống khóc, không nói. Vậy là đúng rồi nó giận thật.

Em – (cười) Sao lớn rồi mà hay giận rồi khóc như con nít vậy.

Em nhẹ nhàng đưa tay gõ nhẹ vào đầu N triều mến, rồi nhe răng cười cố gắng tạo nên bầu không khí thoái mái cho 2 đứa.

N – khi nãy anh bảo…em làm cho anh yêu hả…

Em gật đầu.

N – Anh bảo anh biết anh thế nào, N thế nào là sao, không đủ khả năng là sao..?

N thút thít như sợ đây sẽ là trợ ngại mà trong lòng em vẫn còn vướng bận…

Em – …

***

N – Anh bảo anh biết anh thế nào, N thế nào là sao, không đủ khả năng là sao..?

N thút thít như sợ đây sẽ là trợ ngại mà trong lòng em vẫn còn vướng bận…

Thật là khó mà trả lời cho N nghe.

Em – …anh hút điếu thuốc nhé.

N đứng khoang tay, nghiêng đầu nhìn em, sao mà N cứ khóc hoài thế nhỉ. Em né ánh nhìn của N đang nhìn em với ánh mắt mong muốn em trả lời. Đưa điếu thuốc lên môi bật lửa châm, rít hơi thật mạnh em từ từ phà khói ra trong màn đêm lãnh lẹo này.

Làn khói trắng nhẹ nhàng bay lơ lửng thật ảo dịu, chỉ cần một hơi thở mạnh thì nó sẽ tan vào trong hư vô ngay lập tức, giống như tình yêu này của em đang có vậy, nó cũng giống như làn khói ma mị này, làn khói ấy cho ta tỉnh táo hơn nhưng mỏng manh và lỏng lẻo chỉ cần một chút tác động nhẹ nhàng thì tình yêu này cũng như làn khói mà tan vào hư vô.

Em – N lạnh không, chắc N ghét thuốc lá lắm nhỉ?

N không nói cũng chẳng gật đầu, như thế là biết N không thích rồi.

Em – N ghét con trai hút thuốc không?

Câu này coi bộ khó nha, N ngước lên nhìn em, đôi mắt trầm buồn của em công với khói thuốc bay bay trước mặt em chắc làm cho N thấy hình ảnh ấy thật là ngầu quá đi. N ngại ngùng cuối xuống.

Rít thật nhanh điếu thuốc rồi bún nó ra thật xa, ngước mặt lên trời phà khói sẵng che giấu tiếng thở dài của em luôn.

Chân em cứ giữ yên một chỗ nó tê quá, giờ chỉ cần cử động nhẹ là nó tê chắc lọt xe quá, muốn ngồi thật thoải mái để tâm sự cùng N, để N thấu hiểu được trái tim, suy nghĩ và nỗi lòng này của một thằng con trai đã biết loạn nhịp, biết nhớ nhung biết suy nghĩ về một người con gái mà từ trước đến giờ chưa có một ai đã cho nó cảm giác đó nữa.

Một tình yêu chững chạc thật sự.

Em nhẹ nhàng nắm cổ tay N kéo nhẹ đến gần bên cạnh, N khó hiểu bước theo đứng bên cạnh em. giờ N đứng bên cạnh rồi chắc không để ý chân của em nữa đâu, chắc phải bước chân ra khỏi xe thôi, nghĩ là làm em cắn chặt răng, cố co thẳng chân rồi quay người đứng bên cạnh N…sau này mới biết vết thương tét ở đầu gối rất to, em không đi may lại giờ nó đã thành sẹo rồi, vết sẹo này khắc sâu vào chân mỗi lần nhìn nó chắc là phải nhớ đến N.

Định nhắc về tình yêu cũ của N những nghĩ lại thôi, gợi lại thêm nổi đau của N lúc này thật không phải, em hỏi:

Em – N biết tình yêu là gì không?

Hỏi vậy để mở đầu câu chuyện thôi chứ em biết chắc N sẽ không trả lời được.

Em bắt đầu nói về con nhỏ em đã nói với T ở chap 18.

Em – Có một người con gái cho anh biết tình yêu là gì, nhỏ đó yêu anh lắm…

Em khẽ quay nhìn N, câu giờ được một lúc rồi nên N cũng thôi khóc, em nhẹ nhàng nói tiếp:

Em – Nó yêu anh đến mức anh choáng ngợp trước tình yêu nó dành cho anh…dù đôi khi đâu đó trong suy nghĩ của nó cố nghĩ rằng anh cũng đang yêu nó, để nó có thêm sức mạnh, cố gắng để theo đuổi anh.

Em – Chắc nó mong một ngày anh sẽ yêu nó, và thay đổi được anh… nhỏ đó mê phim lắm (cười)…nó là đứa hay mộng tưởng lung tung nên anh đã nói với nó rằng đó chỉ là phim và đây là thực tế nó không đẹp như em tưởng đâu và nó cũng biết điều đó.

Em – Rồi đến một ngày nó phải chuyển nhà đi, nhưng N biết không, khi nó đi nó vẫn yêu anh, vẫn yêu như lần đầu gặp anh vậy đó.

Em – Rồi một lần nó về lại chơi, anh dẫn nó đi chơi lung tung, nắm tay, đùa zỡn y chang như hai đứa yêu nhau vậy đó, khi đó anh không biết nó còn yêu anh không.

Em – Anh cũng kỳ lắm, dù biết rằng anh không yêu nó nhưng anh vẫn cố tạo ra những ngộ nhận cho nó rằng anh đang là người yêu của nó. Anh ngu thật, anh dứt khoát nói không yêu nó để nó từ bỏ thì trái tim non nớt của nó khi xưa đã không phải đau khổ và khóc vì anh nữa.

Em – (cười) khùng thật ha, người thì muốn kiếm được người yêu mình thật nhiều, nhưng với anh thì không, anh chỉ yêu người anh yêu, khi anh đã yêu ai rồi thì dù lặng lẽ, dù người đó có như thế nào đi nữa thì anh vẫn yêu, dù hư hỏng nói chung là tất tần tật anh đã yêu thì… (cười) chắc ghê lắm.

N coi bộ bị lôi cuốn vào câu chuyện của em nên khi thấy em ngập ngừng ỉm lặng, N ngước lên nhìn em rồi cuối xuống, em từ tốn nói tiếp:

Em – Khoảng thời gian mà khi nó về đấy, 2 đứa đi chơi vui lắm…để rồi khi đến ngày cuối cùng nó phải đi về…cái cảm giác, thời khắc anh đứng đầu đường nhà nó chia tay, nó tặng anh một món quà rồi không nói gì nó thật nhanh quay lưng đi, đi thật nhanh…anh cứ đứng trong theo bóng dáng ấy lần cuối để rồi 365 ngày sau mới được gặp lại 1 lần nữa. giống như chú Cuội với chị Hằng vậy đó… (cười)…

Tự nhiên cảm xúc về con nhỏ đấy ùa về làm em vừa kể vừa ngập ngừng xúc động, N như cảm nhận được nhẹ nhàng xích gần về bên em, đưa bàn tay đang rút trong ống tay áo khoát mà N mang trên người chạm vào tay em. Em quay qua nhìn N mỉm cười, như khá hơn, em tiếp:

Em – Sau này anh mới biết được rằng vì sao khi chào tạm biệt, nó tặng anh món rồi bỏ đi thật nhanh…vì nó không chịu được khoảng khắc đó, nước mặt chỉ chực lăn dài trên má khi nó phải tạm biệt anh, nó không muốn anh thấy nó khóc vì nó biết anh không thích con gái hay khóc…nên quay lưng bỏ đi thật nhanh.

Em cười, nhìn N và nghĩ con bé này cũng hay khóc giống nó vậy.

Em – Không những thế những ngày ở bên anh để được đi chơi với anh nó đã phải cãi lời ba mẹ, nó bỏ mặc những lời dọa dẫm để đi chơi với anh (cười) ba mẹ nó đi về mà nó không chịu theo ba mẹ nó về…anh không ngờ được rằng với tâm trạng, lo nghĩ như thế mà nó vẫn đi chơi với anh vui vẻ, nó làm anh không biết được rằng nó đang buồn và tình cảnh của nó như thế nào… (cười)…một đứa giỏi dấu cảm xúc…

Em – Rồi khi nó đi, anh cầm món quà về nhà vứt đó và đi chơi như bình thường bới vì trong suy nghĩ của anh rằng anh chỉ thương hại nó thôi, nó đi thì có gì đâu mình phải buồn nhỉ, tâm trang cũng bình thường, có yêu thương gì nó đâu mà. Nhưng N biết không đó chỉ là suy nghĩ của anh đang cố tạo ra để khỏa lấp cái tâm trạng nhớ và muốn được gặp lại nó, anh cố tạo ra trong suy nghĩ của mình rằng mình không có tình cảm với nó, nhưng hên sến tí nhé…

Em nhìn N cười, rồi nói tiếp:

Em – Lý trí không thể thắng nổi trái tim…và anh đã biết rằng anh đã có cảm giác với nó. Chỉ cần nó ở bên anh thêm 1, 2 ngày nữa thôi chắc anh đã yêu nó rồi…nhưng đúng là duyên số thật (cười)…

Em – Món quà nó tặng anh đến tận bây giờ đã 6 năm anh vẫn còn giữ dù nó đã bị rỉ sét và không còn đẹp đẽ như lúc trước nữa…Nên bây giờ anh sợ con gái yêu thật lòng lắm…anh sợ rằng khi nó yêu anh nhưng anh không có cảm giác, anh lạnh nhạt với nó thì nó sẽ đau như con bé ấy thì có phải anh có lỗi lắm không…

Trích chap tiếp theo:

“Em – N có biết không khi chính N cũng đang yêu anh và anh cũng vậy thì duyên trời đã cho 2 đứa mình gặp được nhau, với anh tình yêu nó lớn lao lắm và khi anh đã yêu N rồi thì dù N có hư hỏng, có thù ghét anh thì tình yêu anh dành cho N sẽ luôn và mãi vẫn vậy”

N nói trong nước mắt:

N – …

Em – Nhưng yêu là một việc còn…

Em đau khổ nhìn N, N bật khóc, như muốn hét lên với em…

***

Em – Món quà nó tặng anh đến tận bây giờ đã 6 năm anh vẫn còn giữ dù nó đã bị rỉ sét và không còn đẹp đẽ như lúc trước nữa…Nên bây giờ anh sợ con gái yêu thật lòng lắm…anh sợ rằng khi nó yêu anh nhưng anh không có cảm giác, anh lạnh nhạt với nó thì nó sẽ đau như con bé ấy thì có phải anh có lỗi lắm không…

Như để kết thúc câu chuyện vừa kể, em xích người lại gần N hơn rồi giả vờ như nhìn đi hướng khác cho đỡ ngưỡng xíu, choàng tay qua eo N, N cuối xuống 2 tay cứ vò mép áo khoát mình đang mang.

Không biết sau khi nghe xong câu chuyện em kể N có thấm ra được cái gì không, N có hiểu được rằng nỗi đau mà tình yêu gay ra cho mình thực sự lớn đến như thế nào, đường dẫn tới tình yêu đôi khi chỉ thoáng qua nhau nhưng không ngờ khi say nhau lại đau đến vậy…nỗi đau thì cứ dai dẳng không nguôi.

Em tiếp:

Em – Bởi vậy giờ đây anh hiểu được cảm giác của người biết yêu, yêu một người đắm đuối là thế nào, và cảm giác người anh không yêu lại yêu anh là thế nào, và anh biết mình cần gì…

Nhưng câu nói nhẹ nhàng mà rất sâu sắc của em dành cho N, không biết cái đầu trẻ con ấy có nghe và hiểu được không nữa, em lại châm thêm điếu thuốc nữa né phà khói qua bên N cơ mà nhưng cơn gió cứ thích trêu đùa lại thổi bay ngược hướng tạt trờ lại vào gương mặt bầu bĩnh của N. Hỏng biết N có nín thở không mà sao mặt xanh như tàu lá chuối vậy her.

Em – Anh hiểu ra rằng đôi lúc người mình yêu lại không yêu mình, người yêu mình thì mình lại không yêu, vui vậy đó, khi cả 2 cùng yêu nhau anh nghĩ họ không cần nói nhiều đâu, cứ thích ở bên nhau cho dù chẳng ai nói với ai lời nào cả anh nghĩ đó là tình yêu thực sự…chứ không phải ba hoa, nói cả ngày với nhau đâu…

“Tình yêu không phải là chiếm hữu”

Em lại cuối xuống nhìn N, nói để cho N hiểu hơn được cái định nghĩa mà người ta gọi là tình yêu nhưng không biết nó là cái gì và diễn đạt ra sao. Cảm xúc thì khó tả thành lời…tình yêu là vậy đó.

Em – Khi yêu một người nào đó sẽ không thể nói được nguyên nhân tại sao mình yêu? Anh chỉ biết rằng bất cứ lúc nào, dù tâm trạng ra sao thì anh cũng đều mong muốn có người ấy bên cạnh anh Khi yêu, chẳng cần người ấy phải thề, phải hứa, tại sao bắt người mình yêu phải như vậy, tất cả chỉ là do mình không tin tưởng đối phương, làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy. Trong tình yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ, người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không thể tin điều mình nghe…Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy…

Để đi cua gái thì những lời như thế này anh em biết tận dụng vào những lúc thích hợp thì dù gái cứng rắn cỡ nào thì đêm về cũng phải vật ra suy nghĩ tại sao mình cứ nhớ đến người ấy vậy nhỉ, giống như XH vậy bác nào làm giỏi thì…ăn nói cũng vậy ai nào ăn nói hay thì gái cứ thích nói chuyện và tiếp xúc với người đó. Những lời hay anh em đọc đâu đó trên mạng cứ ráng ghi nhớ và nói nhiều lần là sẽ nhớ và thuộc rất nhanh.

“Thực sự một người không có tiền mà có vẻ ngoài bảnh bao vs cách ăn nói hấp dẫn thì nếu đã làm được một cô gái yêu mình thì họ bất chấp đến với mình dù cô gái đó giàu nghèo ra sao”.

Hai con người, hai trái tim, hai thế giới…nhưng một tình yêu.

N có biết anh yêu N thế nào không, nhiều hơn lời anh nói, nhiều như vì sao trên trời nếu không bị mây che hết zãy đó.

Em – Tình yêu đó em, anh nói vậy N có hiểu được không. Đã chấp nhận đến được với nhau thì sau này có rời xa nhau thì cũng đừng đau khổ (cười), anh mạnh mẽ lắm.

Nói đoạn em giơ tay lên giả vờ gồng rồi vỗ vỗ lên con chuột, thấy dưới

cùi chỏ cũng bị trầy nên em vội rút tay lại, nhìn N cười.

N không nhìn em nói nhỏ:

N – Em sẽ không như người con gái mà anh kể đâu.

N – Em cũng không khổ sở đến như vậy đâu.

N – Em mạnh mẽ hơn con bé đó nhiều.

Em khẽ mỉm cười, N nói được như vậy là tốt quá…Khi anh đến với N anh cần ở N một sự mạnh mẽ như vậy, nhưng sao trong lời nói của N anh nghe thấy ỉu xìu zãy trời.

N nhìn xa xăm nói:

N – Em hiểu được cảm giác nhớ một người là như thế nào…nhớ da diết lắm…

Đang định siết N thật chặt vì những lời đó, nhưng…

N – giờ em đã quên đươc rồi.

e hèm…thôi nha zỡn tui hả…quên được là sao, có lẽ em kể về người con gái của mình, chắc cũng làm N nhớ đến cái thằng nào đó mà N đã từng yêu.

Em – N nhớ anh không..?

N ngước lên nhìn em, em nhìn N mỉm cười…đợi chờ.

N – Có, N nhớ anh.

Cái duyên thầm lợi hại thật nha, nó nằm ở vẻ mặt, nụ cười và cử chỉ của mình.

Em – Anh cũng vậy, ngày nào anh cũng muốn gần bên N hết trơn.

Em – Anh muốn gọi N lắm, muốn nhắn tin rủ N đi chơi này nọ nhưng anh sợ làm phiền đến N…

N – Chứ không phải anh bận đi với người khác hả.

Em cười không nói, cuối xuống khẽ nhìn mái tóc bồng bềnh của N đang nhẹ đung đưa trong gió.

N chắc đang hạnh phúc lắm khi nghe những lời nói ấy từ em, cảm xúc như muốn vỡ òa, em mạnh dạn kéo N vào sát người mình, hơi ấm từ anh giúp N ấm áp hơn đấy nhé.Không những từ bên ngoài mà sưởi ấm luôn cả trái tim hay buồn ấy nữa đó…tuy rằng nói rất nhiều về tình yêu nhưng bây giờ em mới đề cập đến tình yêu với N, em nhẹ nhàng:

Em – N có biết không khi chính N cũng đang yêu anh và anh cũng vậy thì duyên trời đã cho 2 đứa mình gặp được nhau, với anh tình yêu nó lớn lao lắm và khi anh đã yêu N rồi thì dù N có hư hỏng, có thù ghét anh thì tình yêu anh dành cho N sẽ luôn và mãi vẫn vậy…

Hít thở thật sâu như đã xác định trong đầu sẽ nói ra từ trước…em tiếp:

Em – Nhưng anh nghĩ anh không đủ khả năng để yêu N đâu, thực sự anh là một thằng…

N nghiêng người, nhìn em khó hiểu, em cười rồi nhìn N em tiếp:

Em – Anh đều lắm nên anh…

Như cảm nhận được cái gì không ổn N không choàng tay qua người em nữa, xê ra nhìn em như nuốt từng chữ.

Anh mắt của N và từng câu nói ra nó như trăm ngàn mảnh chai đâm vào tim của em vậy.

N – Anh đểu thì sao..?

Em – …ờ thì…

N cứ như thế thì em càng khó nói, bặm môi thật chật như để kiềm nén nỗi đau này, ánh mắt đó của N… ánh mắt rưng rưng nhìn em…chính ánh mắt này đã buộc em phải yêu N bởi vì ánh mắt ấy đã mê hoặc lý trí và cả trái tim nên em không thể kèm nén nỗi.

N – Anh không yêu N hả?

Em – anh…

N – Anh là vậy hả?

Giọng N run run rồi, em chẳng biết trả lời nên cười như xoa dịu lại tình hình.

Em – … (cười).

N như ngờ vực nói:

N – Anh nói anh…yêu N mà…

Nghe N nói xong, em đính chính thêm lần nữa.

Em – Anh yêu N.

Em – thực sự…tội lỗi quá khi N lại yêu anh…anh đâu có bằng người ta, tiền anh không có, sự nghiệp thì mờ mịt, cuộc sống thì chẳng mấy dư dả, thực sự anh thấy buồn khi thấy mình như vậy lắm…

Giọng em cũng run run.

Chống tay lên đồng hồ xe rồi dựa đầu vào em nhìn đi hướng khác tránh nhìn N, em tiếp:

Em – Anh muốn người anh yêu chẳng thua kém gì người ta cả, nhưng thực sự…anh không có gì cả N biết không…

Có một giọt nước mắt rơi xuống rồi, khi một thằng đàn ông bày tỏ cái nỗi tâm sự, dằn vặt nỗi khổ tâm với một người con gái mà mình yêu nhất thì cảm giác…cảm giác…em chẳng biết nói và diễn tả thế nào nữa…ê chề lắm.

Nhưng dù có nói hơn thế nữa, em cũng phải nói bởi vì em cảm thấy tốt cho N khi không quen thằng ăn hại như em.

Với N em không thể lợi dụng được bởi vì em đối với N là một tình yêu thực sự…

Em – anh nghĩ dừng lại thì tốt hơn khi mà lún sâu vào thì khó mà dứt ra được, lúc đó thì không chỉ mình anh đau mà N cũng vậy…anh không muốn N phải vì anh mà phải buồn thêm gì nữa đâu…anh sợ N phải khóc…lắm.

Ráng gống người cho nước mắt chảy ngược vào trong lòng…

N nói trong nước măt:

N – Chỉ vậy thôi hả…ai cần tiền của anh chứ.

Rồi đưa chân đá em một cái, dữ quá nha. hên là N đá vào chân trái chứ hỏng phải chân phải nha, nhưng cũng đau thật không biết là chân kia sẽ như thế nào nữa…ráng kìm tiếng kêu đau sắp phát ra từ em, N tiếp:

N – Anh nghĩ yêu ai mình cũng phải có tiền hết hả.

N – Sao cái gì cũng tiền hết vậy…

N òa khóc to…

N – Tiền sao lúc nào cũng tiền hết…hết nhà N rồi giờ lại đến anh, N cứ tưởng tìm được người yêu N, chẳng quan tâm cái gì để N chia sẽ chứ, anh tầm thường quá…N không nghĩ anh tầm thường như vậy đâu…

Em cắt ngang…

Em – Nhưng Yêu là một việc còn…

N nhìn em chằm chằm, ơ ánh mắt…em cũng dừng lại không nói thêm gì luôn.

Em đau khổ nhìn N, N bật khóc, như muốn hét lên với em…

***

N nhìn em chằm chằm, ơ ánh mắt…em cũng dừng lại không nói thêm gì luôn.

Em đau khổ nhìn N, N bật khóc, như muốn hét lên với em…nhưng N không hét hay nói gì cả, chỉ dùng ánh mắt giận dỗi đấy nhìn em chằm chằm.

Rồi N ngồi thụt xuống rồi gục đầu khóc, em nhin qua cánh cổng nhà N xem có ai ra ngoài không. Coi bô cũng chẳng có hết trơn.

E – Nín đi N, người ta nhìn kìa.

Em bối rối nói, đưa tay chạm nhẹ vào lưng N vỗ về, N vùng vằng không muốn cho em chạm vào người. Mỗi lần có xe đi ngang qua thì các ánh mắt ấy cứ nhìn vào chỗ tui em, em bối rối ghê gớm, con gái khóc là mệt nhất luôn đó.

Giờ đau chân quá mà sao ngồi với N được, chắc chỉ còn nước ngồi bệt xuống đất luôn chứ sao. Em cố gắng ngồi xuống, ráng không thở mạnh vì đau quá, nhẹ dựa lưng vào xe rồi co chân trái lên, chân phải bị té nên duỗi thắng, cố che không cho N thấy chỗ đầu gối có vết rách.

Thiệt tình hết sức, chạy bộ té mà vết thương to thật, còn rát kinh khủng, dưới lòng bàn chân như có trăm ngàn con kiến bò vậy.

Người N cứ run run nhẹ nhẹ, em trầm ngâm chẳng biết nói gì nữa.

N nói đúng em quá đỗi tầm thường. Đã tầm thương thì sao mà dám yêu người con gái “phi thường” được cơ chứ.

Vô tình em có đọc được một bài viết của con nhỏ thuộc dạng tiểu thư nào đó, muốn những thằng xung quanh đừng theo mình nữa bởi vì xét trên mọi khía cạnh tiểu thư này đáng được các chàng trai hơn thế nữa chứ không phải dạng “dơ dơ bẩn bẩn” kiểu không biết “biết thân biết phận” cứ bám theo mình hoài, giờ nghĩ lại thấy cái con bé đó thuộc dạng “chảnh bà cố nội” em chẳng cần biết con bé đó thế nào nhưng so với N nó chẳng là cái gì cả bởi vì khi N nói “ai cần tiền của anh chứ” là em có thể hiểu N là người như thê nào…

Không biết anh em có ai đọc được bài viết đó chưa nhỉ? (vụ này cũng nổi trên internet lắm).

Nếu anh em nào đã xem rồi thì cũng đừng nên trách con bé đó làm gì bởi vì những thứ xung quanh nó, cuộc sống của nó tốt như thế thì nó có quyên đòi hỏi này nọ, đòi hỏi những cái gì ngang tầm và xứng với nó hơn…và điều đó là rất bình thường. Giờ đâu còn là thời cầm đàn hát cho em nghe, với một đóa hồng nữa.

N cứ ngồi như thế khóc, em nhỏ nhẹ nói:

Em – N thấy anh tầm thường lắm hả?

N ngước lên nhìn em rồi nói:

N – (khóc) trước giờ N cứ tưởng anh ngại, anh không nhắn tin, gọi điện hay rủ N đi đâu hết…N không ngờ anh luôn đó.

N nói giờ ngẫm lại mới thấy đúng quá, chưa bao giờ em SMS bất cứ một tin nào rủ N đi chơi đâu hết.

Em hít thở mạnh, sao mà thấy hận mình ghê gớm.

N – Anh thì như thế nào…N thế nào…khả năng anh thì sao, N bắt anh lo cho N hả.

Em – khôngg phảii vâyy.

Em ngân dài, như kiểu N hiểu sai ý của em.

N – Chứ anh thì sao?

Em nín thở nhìn N, rồi nói:

Em – Anh nói rồi đó, anh…anh chẳng có cái gì hết…

N – Vậy thì sao? vậy nên anh nói thế hả…vậy thôi hả.

Em quay mặt hướng khác không trả lời bởi vì sự im lăng đó chính là câu trả lời.

Em gục đầu xuống, như để đánh trống lãng em hỏi:

Em – (cười) N…N yêu anh, sao N yêu anh?

N như hơi chững lại khi em hỏi câu đó:

N – N Không biết.

Em – Vậy N biết sao anh yêu N không?

Em cười đợi câu trả lời, nhưng N không nói gì, em tiếp:

Em – Vì N đẹp.

Em nói củn ngủn, rồi chồm người nắm tay N kéo N ngồi bệt xuống bên cạnh em luôn nhưng N vẫn vùng vằng hất tay em ra.

Rút tay lại mà sao thấy đau lòng quá chừng.

Em – Anh nói N nghe nhé, tình yêu là không đủ đâu N còn nhiều điều để làm nên hạnh phúc lắm.

N – Là sao…anh là vậy hả, anh nghĩ ai cũng như anh hả, cái gì cũng phải tiền hết hả.

Lần này nói thẳng ra cho N nghe luôn, em nhẹ nhàng:

Em – Uh, đúng, bây giờ cái gì cũng phải vậy hết trơn, anh muốn tốt cho N, thực tế chút đi N, yêu anh N khổ lắm, anh chẳng có gì, thực sự anh là thằng “nghèo”…N hiểu không? Anh không lo được choN gì đâu. Anh lo không nổi…

Em – N còn nhớ nhà anh không, N nhìn đi nhà N như thế nào?

Em ngước đầu về phía nhà N…

N như cảm nhận được trong giọng nói của em có sự dằn vặt, đau khổ vì sự chệnh lệch này không cắt ngang những gì em nói nữa, sao mà vẻ mặt N giống như N cảm thấy có lỗi với em quá vậy trời, lỗi vì nhà N quá giàu so với em.

N nghẹn ngào:

N – (khóc) anh nghĩ N tầm thường như anh luôn hả?

N – N cần anh phải có tiền đâu…, N có bảo anh phải như thế này thế kia đâu…Sao cái gì cũng tiền hêt vậy gia đình N rồi, bây giờ anh nữa…

Tự nhiên cảm thấy trong lòng nhói quá.

N – …N buồn nhiều lắm rồi…

N ngừng lại như để lấy thêm mạnh mẽ, rồi nói tiếp:

N – N thích anh vậy mà giờ anh nói như vậy… (nghẹn ngào)…

Coi bộ cảm xúc mạnh quá, nên N im bật tất cả mọi tiếng, rồi vỡ òa ra như con nít té đau quá khoảng sau mới khóc thành tiếng vậy.

N – N…N buồn quá (khóc…khóc)…

N nghẹn ngào quá, em e ngại nhìn lại nhà N lần nữa, rồi xích lại thật gần chỗ N ngồi, vỗ lên lưng N rồi vỗ về:

Em – Nín đi, nín đi…ba mẹ em ra kìa.

Em giả vờ, N ngước lên mếu máo nhìn tới cổng nhà mình, thấy chẳng có ai, N ngước lên nhìn em nước mắt đầm đìa coi như N giận càng giận hơn nữa.

Nói xong tự nhiên thấy mình “giả vờ” nói để N khỏi khóc ngu gì đâu.

N – anh về đi.

Em – Nín đi rồi anh về.

N – Anh về đi.

Em cười nói:

Em – Anh không về nữa, anh muốn ngồi đây đến khi nào N vào nhà ngủ thì thôi luôn…được kô.

Nghe em nói thế N khóc, càng khóc tợn hơn nữa…rõ khổ mà, cử chỉ, lời nói của N càng làm em yêu N càng nhiều hơn…

Em vỗ về nói, mong N nín khóc đã rồi tính sau:

Em – N à, anh yêu N nhiều lắm, rất nhiều là đằng khác, anh chỉ nói vậy thôi, chứ bỏ N anh chắc chẳng bao giờ anh quên được N luôn đó, thôi nín đi…xem như anh chưa nói gì.

Nhưng con gái khác ở con trai ở điểm đó. Không thể xem những lời đã nói ra là không có gì cả…Tuy nó chấp nhận nhưng trong lòng vẫn luôn chất chứa và chẳng thể nào quên được đâu…

***

Có vẻ như N biết em đang giả vờ nói để mình khỏi khóc nên càng khóc hơn nữa, coi bộ hỏng biết khi nào mới nín nha.

N làm nũng bà cố mỗi lần em nhẹ giọng, dỗ dành là N càng khóc.

Mỗi lần có xe chạy qua là em phải cuối mặt xuống, quê chết đi được ai đi qua cũng nhìn như em đã làm gì N vậy. Có anh đại nào thấy N khóc, giả vờ xuất hiện ra oai trước mắt N, đánh em là chết luôn đó nha.

Em thấy N cứ khóc hoài, khó chịu trong lòng không thể tả, nên nhăn mặt nói:

Em – N, anh nói N có nghe hong, nín đi, người ta cứ nhìn hoài kìa.

N – Kệ người ta.

Đang khóc mà cũng chống chế được nữa, chán với con bé này ghê gớm, em buồn cười mà ngán ngẩm tiếp:

Em – Mà sao lớn to đầu rồi khóc hoài vậy, chắc từ nhỏ tới giờ khóc quen rồi chứ gì.

N – Nhỏ giờ khóc quen rồi…

=.=’…em cũng chẳng biết nói thêm cái gì nữa, châm điếu thuốc hút. Mặc kệ cho N cứ ngồi khóc…mà tự nhiên lương tâm khó chịu quá phải quay qua năn nĩ tiếp:

Em – Anh xin N đó, nín dùm anh đi.

Em – Anh làm gì đâu mà N khóc hoài vậy,

em cười bất lực…N cứ khóc hoài, mặt mày đỏ hoe coi bộ dễ thương ghê…em nhìn N thôi không năn nĩ nữa, chọc N xem coi có cười không.

Em – (Cười) N khóc xấu quá.

Có lẽ nghe cái chữ “xấu” hỏng có trong từ điển của N nha, N ngước nhìn em kiểu “xúc phạm quá rồi đó nha” rồi như tưởng câu nói vừa rồi của em là thật, N lại khóc.

Em – (cười) hỏng phải, anh đùa đó…mà sao anh thấy N khóc nè, cười nè, bình thương lúc nào cũng dễ thương hết trơn.

Em vờ nói giọng ngây thơ hết sức, rồi liếc nhìn xem N phản ứng như thế nào, rồi em tiếp:

Em – Anh nói N cái này nhé, có một truyện cười N đọc lần đầu thấy vui, lần sau N có thấy vui nữa không?…chắc hong đúng hong, vậy sao có mỗi một chuyện mà cứ buồn hoài zãy trời.

Em – Anh làm N nói “N yêu anh” lại lần nữa N tin không.

Coi bộ cái này hơi khó tin nha, N ngước lên nhìn coi bộ lần này chú ý hơn nhé.

Em – Rồi ok nhé, à mà N thua rồi.

Coi bộ N hỏng hiểu, mà nghe mình thua rồi không phục nên N lên tiếng:

N – …là sao…

Em – (cười) chịu nói rồi hả, N thua rồi.

N khó hiểu.

N – …Sao thua…

Em – Thì N vừa mới nói câu “là sao” đó.

N – …câu N yêu anh mà…

Em ngả người ra cười, coi bộ đọc mấy cái chuyện tếu tếu trên mạng, đôi khi lấy ra áp dụng thực tế cũng được ghê nha.

Em vừa cười vừa nói:

Em – N thua rồi nhé, N mới nói “N yêu anh” đấy.

N chưng hửng, ngẫm lại xíu rồi cũng bật cười, đưa tay lau nước mắt. Coi bộ không đơn giản nha, N khóc kinh quá, 2 mắt N sưng, đỏ kinh khủng, chắc khóc là khóc thiệt tình luôn chứ không phải chơi chơi đâu nha, N thế ai mà dám làm nó khóc nữa trời.

Tự nhiên nhìn 2 mắt đỏ hây, em thấy đau lòng ghê gớm, N chắc chẳng chú tâm đến đôi mắt sưng húp của mình, em nhẹ nhàng cầm tay N thì thầm:

Em – N lần sau đừng khóc như vậy nữa nha.

Em – Coi N khóc mà 2 mắt sưng húp rồi kìa.

Em vừa nói vừa vỗ về mà tự nhiên xót quá, ai ngờ N khóc kinh vậy đâu…chắc cái kiểu hồi nhỏ đòi không được cái gì phải khóc ác như thế này ba, mẹ mới mua cho nè.

Em – nước mắt quý lắm chứ bộ, N khóc vì anh không đáng chút nào.

N mếu máo, nói:

N – (chuẩn bị khóc lại) không đáng là sao…

Em – ơ…aaa đáng mà (cười) anh đùa đó, sao anh đùa N cứ hay tưởng thiệt zãy hê hê…

Em nhăn mặt quay mặt ra hướng khác chửi thề “nói thế mà nó cũng khóc”.

Em – ý anh á, là hỏng phải vì ai cũng khóc được đâu, N hiểu hong, không phải cái gì cũng khóc được hết trơn đâu nha.

N buồn buồn, nhìn em mãi nhưng không nói.

Em bối rối, nhìn N rồi lại cuối xuống.

Em – Gì vậy… (cười).

N – Khi nãy anh nói làm N buồn lắm…

Em – Anh xin lỗi.

N – N yêu anh là vì N yêu anh chứ bộ.

Em – (cười ngượng) ơ…anh xin lỗi, anh sợ…N thiệt thòi.

N nhăn mặt hỏi lại, ra ý không hiểu lắm.

N – N thiệt thòi cái gì?

Em – Nhiều thứ lắm.

N – Cái gì mới được chứ?

Em – ờ…thì…

Chẳng lẽ muốn em nói thẳng ra lần nữa là “em thích cái gì anh hỏng có ngàn nào mua cho em đâu”, “anh cũng chẳng hoành tráng như bạn bè em đâu”…

Em – …thì nhiều thứ lắm…

Nói xong em nhìn N, coi bộ N trầm ngâm suy nghĩ lắm.

Em cười bảo:

Em – Nhưng mà hổng sao đâu, đi với anh N thấy vui hong?

N – …Uhm…

Em – (cười)…ờ vui là được rồi.

Em định bảo “giờ mình là người yêu nhau ha”, nhưng mà thôi cứ như vậy đi.

Em – vậy được rồi ha.

N cũng trầm ngâm hong nói gì, em nhịp nhịp trong bụng “1, 2, 3″ rồi co chân đứng lên thật dứt khoát cho N khỏi thấy cái chân đang bị đau của mình.

Em – thôi, đứng lên N.

Đưa tay đỡ N đứng lên, hít thở thật mạnh cho thoải mái, em nói:

Em – vậy được rồi ha, N vào nhà nha.

ủa sao mà cứ trầm ngâm N hỏng nói cái gì hết trơn hết trọi. N khóc rồi nín cảm xúc thay đôi nhanh ghê.

N bối rối, ngó em rồi lại chùng xuống ngó chỗ khác, hiểu ý liền nha.

Em – N muốn nói gì với anh nữa hả.

Em – Vậy N nói đi.

N – Anh…

Để tiếp thêm sức mạnh cho N, em chồm người cầm 2 tay N rồi kéo nhẹ cho N đứng đối diện với mình, trong khoảng khắc này em cuối xuống nhìn N, N ngước lên nhìn em ngập ngừng. Bộ nói “anh đẹp trái quá” khó zãy hả trời.

N – Anh có thương N thật không.

haizz giờ này mà con hỏi cái câu vớ vẩn đó nữa hả, cứ tưởng N định khen em đẹp trai chứ, em nhanh nhẩu:

Em – …có chứ…anh thương N thiệt.

N – Thiệt hong.

Em chưng hửng:

Em – Thiệt… (cười)…chỉ sợ N hỏng thương anh thiệt thôi.

Rồi em ôm N, nhẹ nhàng hôn lên tóc N luôn, thơm ghê…Tự nhiên cứ muốn ôm N như thế này mãi, em cứ đứng thế, N cũng chẳng nói. Hai đứa đứng yên như bất động chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ…thiệt tình ai mà F.A thì chẳng thể hiểu nỗi đâu.

Đang ôm ngon lành thì điện thoại N reo.

Em vội bỏ N ra, ngại ngùng, cười cười chẳng nói.

N cũng bối rối luồn tay vào túi áo khoát lấy điện thoại ra, rồi quay qua hướng khác nói:

N – Alo…con đang ở trước nhà.

N – Với…bạn.

N – Dạ.

Chắc ba, mẹ gọi N vào. Em cười nói:

Em – Ba, mẹ kêu vào nhà hả.

N buồn buồn gật đầu, em liền nói:

Em – Vậy thôi N vào đi ha.

N như chưa muốn vào, em tiếp:

Em – (cười) Hay anh hun cái rồi vào nha.

Rồi nhe nhàng chồm tới đặt môi mình lên môi của N…Em siết chặt N trong vòng tay, đây là lần thứ 2 hôn N rồi chứ bộ, mỗi lần mỗi cảm xúc khác nhau. Chẳng biết rồi sẽ đi về đâu nữa…kệ cứ tận hưởng đi đã…như cuốn vào nhau, nụ hôn cháy bỏng chưa từng có…mặc kệ người đi đường, mặc kệ tất cả…bởi vì chỉ cần 2 trái tim cùng hòa vào nhau như vậy là đủ.

Buông N ra, coi bộ ngây ngất lắm…em cười thật tươi. Đứng thằng lâu quá tê chưng khỏi nói, giả vờ ngả người dựa lên xe rồi nói:

Em – Thôi N vào nha đi ha.

N coi bộ cũng đỡ buồn, khẽ mĩm cười rồi nói:

N – Anh về cẩn thận đó.

Em – (cười) Uhm,

Đi gần tới cổng N quay người vẫy vẫy tay chào tạm biệt, em khe răng cười nói to rồi nhỏ dần:

Em – Anh yêu em…

N bật cười, tự nhiên thấy trong lòng vui ghê, rồi vẫy vẫy tạm biệt N. Em nổ máy xe quay đầu đi vê, N cũng mở cổng vào nhà luôn.

Những cơn gió thổi thật mát, hít thở thật sâu vị ngọt đôi môi như vẫn còn đâu đây, em tự cười một mình, thôi chẳng lo lắng gì nữa. Coi như cũng hiểu N hơn rồi, thật tốt quá khi quen được N…Nhưng đâu đó trong suy nghĩ vẫn còn vương vấn về một người con gái…

Chẳng biết khi đối diện khi gặp lại người con gái ấy, em sẽ như thế nào nữa. Tự nhiên cảm thấy có lỗi, nhớ tới giọt nước mắt của người con gái ấy…rồi nghĩ tới N.

***

Thấy bây giờ bắt đầu với N mà cứ lông bông thật không

ổn tí nào. Như em đã nói em quen và chơi nhiều nên ngày nào cũng có “kèo” đi, giờ bỏ ngang hạn chế chơi vs tụi nó nữa thật không đành.

Như anh em nói rất nhiều về cái việc em không đi làm đâu cả, giờ mà đi làm thì phải ra tận ngoài huyện làm cả tuần rồi mới về được thứ 7 vs chủ nhật rời xa bạn bè, chiến hữu vs N thật không đành tí nào.

Lương thì mới đi làm em biết chắc cũng chẳng đủ để chi tiêu gì cả thế nên nghĩ đi nghĩ lại cũng thôi từ từ rồi tính. Tự mình tạo ra suy nghĩ như vậy để chống chế bản thân ở nhà.

Cứ lấy lý do là tuổi trẻ này nọ rồi so sánh với mấy thằng bạn thấy nó cũng “phè phỡn” nên em cũng nhục chí cứ ở nhà chơi đã rồi tính.

Ai đâu ngờ lại quen 2 nhỏ như vậy đâu, mà tình yêu này thì cũng mong lung lắm chưa biết sẽ ra sao, cần phải có thời gian để xem thế nào nếu thực sự thì phải thay đổi ngay và luôn.

Tuy lớn rồi nhưng em vẫn còn ham vui, trẻ con nên chưa chững chạc lắm. Chuyên môn, trình độ thì kém đi làm cho người ta bị chửi chắc tự ái chết.

Em xin không viết chi tiết nữa và chắc sẽ drop trong thời gian gần.

Trước khi drop em sẽ up hình của N trên avatar và sẽ xóa ngay trong vòng 12h cho anh em biết mặt N.

Một điều nữa em xin anh em đừng làm bất cứ điều gì (hiện tại em chưa biết) tổn hại đến N và cả em.

Nói luôn cho anh em khỏi “chưng hửng” chuyện viết thành truyện nên đôi khi chả có gì và chẳng có tình tiết gì mà ly kỳ cả, chuyện tình này của em cũng như bao nhiêu cuộc tình của anh em thôi, thế nên anh em đừng có bảo “sao chẳng có cái gì hay” hết nhé.

Em tự hào rằng truyện này của mình thật nhất từ trước tới giờ so với các truyên em đã đọc, có chăng chỉ “cường điệu” lên cho vui thôi.

***

Tuy truyện chưa kết thúc nhưng em cũng phải làm cái chap cuối kết thúc chứ nhỉ…để lỡ cỡ như vậy hỏng được cho lắm.

Sau cuộc nói chuyện hôm đó với N.

Em vs N chính thức làm người yêu của nhau.

Cứ kệ mặc cảm đi, mặc kệ tất cả đã. Em cũng đâu hèn tới nỗi vì không có tiền mà đánh mất người mình yêu được.

Vết sẹo chỗ chân coi bộ không đơn giản tí nào nha. Phải đi cà nhắc gần nửa tháng mới bình thường lại được. (cái này rảnh em chụp rồi up lên anh em xem cho vui, sẹo hơi bị ngầu nhé).

Khi biết em bị thương ở chân là do N nên N xúc động lắm, coi bộ càng yêu em hơn. Hỏi thăm đủ thứ tới nỗi em cũng bực mình luôn…nhưng hạnh phúc thật, cũng lâu quá giờ mới cảm nhận được sự quan tâm của nửa kia sao mà thấy ấm áp, hạnh phúc quá.

N cũng hay bận bịu, nên ban ngày cũng chỉ nhắn vài tin cho nhau thôi, khi nào rảnh thì cứ gọi là…

Tối rảnh thì em đèo N đi chơi lung ta lung tung, bận hỏng đi được thì đên tối hai đứa hay gọi điện nói chuyện với nhau…em nói chuyện thì biết rồi, N cứ cười suốt…nghe N cười em cũng hạnh phúc lắm, chắc khó có thể quên được nụ cười và gương mặt ấy.

N cũng biết hoàn cảnh của em như thế nào, nhưng cái chất của em sống rất có nét, điểm này N thầm thán phục em luôn đấy nhé.

Nhiều lúc em tỏ ra menly vs N, coi bộ N ngưỡng mộ em gì đâu…

Có lần N tâm sự với em rằng ít ai lớn tiếng với N lắm, vì mỗi lần như thế N hay khóc. Em cũng biết N hay khóc nhưng mỗi lần đi nhậu hay chuyện gì đó gặp nhau hong được N cứ đòi nói chuyện điện thoại, hay dẫn N đi theo…blah blah…lèo nhèo, em la cho.

Đâm ra N cũng sợ, chắc do ít ai la mình nên được em la N giả vờ nũng nịu nhưng trong bụng thì thích được người mình yêu có chất “đàn ông” như vậy lắm…

Có lần đi chơi với bạn bè N, N ngồi gần em vào bảo cho N mượn cái ví. Em cũng chẳng để tâm làm gì nên đưa cho N. Nhưng khi ra quầy tính tiền thì thấy tự nhiên trong ví mình có thêm khá nhiều tiền trong đó suy nghĩ lại chút thì nhớ ra hèn gì N đứng lên giả vờ đi về sinh để bỏ tiền của mình vào ví em…nói ra thì thành dài dong nhưng N tâm lý đến mức em tự thấy có lỗi vơi N dù em chẳng biết là lỗi gì, có chăng tình cảm N dành cho em quá lớn khiến tình yêu của em dành cho N bị ngợp nên cảm thấy có lỗi chăng.

Nói về N thì còn nhiều lắm…khi nào thực sự thoải mái về thời gian em sẽ tiếp tục viết về chuyện tình này.

Về bản thân em đến bây giờ thì cũng chưa có gì, trong năm nay được thì em sẽ đi làm luôn, không thì qua năm…

Còn với T thì em cũng đã gặp và nói rõ ràng, T khóc nhiều lắm, biết rằng em yêu N chứ không phải T.

Tình cảm em dành cho T cũng chính là tình yêu nhưng trái tim thì chỉ có một và sự lựa chọn của em là N.

T cũng quá tốt, quá đáng yêu chắc chắn rằng sẽ có nhiều người thích hợp hơn em tìm đến T thôi…mong là T sẽ mở lòng hơn chấp nhận mấy anh chàng ấy.

Nhưng T bảo sẽ đợi em, bao lâu cũng được, em chỉ cười nói “Em cứ sống đi, cứ yêu đi, cứ chơi đi, nhưng hãy biết giữ mình…khi nào chín chắn thì đến với anh”…nói chung sau này cũng chưa biết sao nhưng thời gian gần đây cũng tạm ổn.

Dành cho người con gái anh yêu.

Những lời này anh dành gửi đến người con gái anh đang yêu.

Anh không dám nói rằng anh sẽ yêu em và mãi yêu đến suốt đời suốt kiếp đâu bởi vì “Trong Tình yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ, người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không thể tin điều mình nghe, nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy…mãi mãi vẫn như vậy.”

Anh thực sự rất may mắn khi quen được em…

Tự nhiên khi viết những dòng này dành cho em…thực sự anh rất cảm động về những thứ em làm cho anh, tình cảm em dành cho ạnh.

Không có từ ngữ nào để diễn tả được tình yêu của anh dành cho em đâu N.

Anh mong N tha thứ cho anh nếu sau này N có đọc được câu chuyện này.

N đừng nghĩ anh nhiều chuyện nhé, tình yêu của cặp đôi bí ẩn của mình được rất nhiều người biết đến và hâm mộ đấy.

Anh biết em thích được người ta chú ý mà =))…

vậy thôi nhé N, tình cảm anh dành cho N chắc N cũng hiểu, nên anh chẳng cần phải nói nhiều đâu ha.

Đừng giận anh khi anh viết câu chuyện tình yêu này lên nhé.

(Anh nói nhỏ nhé: chưa ai biết chuyện này đâu, và anh yêu em hê hê).

****** Hết ******

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*