Truyện Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi Full

Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi

Tác giả: FArainNguyen

Tình trạng: Đang viết.

Post bởi: 2hi

***

Lời mở đầu:

Đây là 1 câu chuyện nhỏ cũa riêng mình, cũng có thể là 1 phần quá khứ. 1 hồi kí hoặc nói quá hơn là tiểu thuyết đối với 1 số người…mình không quan trọng điều này, chỉ khác ở cách nghĩ của mỗi người là như thế nào mà thôi…

”kad…”

Lời tựa:

1 buổi chiều nhẹ, hai đứa cùng ngồi bên nhau, ánh nắng chiều tàn dường như đã tắt dần chỉ đọng lại trên hoa sữa 1 màu đỏ nhợt nhạt…

Em bất giác hỏi mình:

– Anh này?

– Hỡ…

– Sau này…nếu chúng mình sinh con…anh thích con trai hay con gái hơn…

Mình cũng hơi ngạc nhiên vì không biết tại sao em lại hỏi mình câu này…cơ mà cũng muốn trã lời ngay vì nhìn “em”lúc này đáng yêu lắm…hị hị…

– Con trai hay con gái cũng được, anh không quan trọng điều đó… – Mình đáp vẻ thành thật.

– Em hỏi thật đấy, anh trã lời đi nhanh đi mà…nha!!- Em nhìn mình vẻ năn nĩ.

Nét tinh nghịch cũa em chợt làm mình thấy người nhẹ nhõm hẵn, định đùa em tý nữa nhưng lai thôi, mình chỉ cười nhìn em rồi hạ hẵn giọng xún, vẻ trêu em 1 tý…

– Nếu là con trai…ừm…anh và nó sẽ bảo vệ em, còn nếu nó là con gái, anh sẽ bảo vệ cho 2 mẹ con…được chưa?

– …hức…hic…

– Này…sao thế…ế…

Mình chưa kịp nói hết câu, em đã ôm chặt mình, khóc nứt nỡ, haizz… mình cũng không biết nói gì hơn ngoài việc ngồi yên bất động, “Ừ!thôi thì em muốn khóc thì cứ khóc, nhưng chỉ được khóc khi có anh thôi nhé”…

Lặng nhìn về phía xa kia, có đôi lúc mình cũng tự hỏi, liệu trong cái tương lai mù mịt phía trước, mình với em có thể đi được bao xa nữa…Hay rằng như 1 cơn gió lạnh lướt qua, đi rồi… chỉ để lại cho ta 1 nỗi buồn vô tận…

Phần 1: Những ngày tháng êm đềm.

Chap 1:

Thôi thì không lan man nữa, mình đi thẳng vào câu chuyện chính luôn, đây, câu chuyện cũa mình bắt đầu từ 1 buỗi sớm mai đẹp trời, gió nhẹ hiu hiu thổi vào khung cửa từng làn gió mát lạnh, cái cảm giác mà luôn khiến con người ta ngủ nướng thêm 1 chút nữa, mình đang nằm chễnh chệ trên chiếc giường thân thuộc đánh 1 giấc căn tròn thì sóng gió bắt đầu ập tới ngay chính… bên dưới căn nhà thân iu của mình…

– N ơi N, dậy đi, có bạn đến kiếm kìa mày…

Ơi đệch, cái quái gì thế này, mới sáng đã nghe tiếng me kêu ing ỏi, mình lằm bằm chòm người dậy, rũa sao quĩ tha ma bắt đứa nào ngoài kia đi cho rồi, ” bộ hết chuyện làm rồi hay sao mà mới mỡ mắt ra đã đi tìm với kiếm bố mày thế ”, đấy, thế chứ cuối cùng cũng phãi vác xác xuống lầu, khỗ, mẹ mình ỡ dưới có chịu mỡ cữa đâu…cứ kêu lên oai oái

– N, ra mỡ cữa đi mày…

Choáng, mình giật mình đến nỗi xỏ lộn dép, vội bay thẳng xún lầu, dám cá là với mình lúc này, đứa ác nhất là mẹ mình, đứa thứ 2 chính là đứa ngoài kia chứ không ai khác…

– Ai zậy…

– Tui chứ ai, mỡ cữa nhanh lên ông

Xong cmnr, nghe tiếng cũng biết là nhỏ hàng xóm đối diện gần nhà, gì đây, mới sáng đã muốn sang gây sự rồi à…

Hic… mình nghĩ zậy thôi chứ ai như con nhỏ đó thì dám lắm ( từ nhỏ đã học đâu ra cái ngốn nghề karate rồi đấy ạ)…tuy bằng tuỗi với mình nhưng nó lại học thua mình 1 lớp, cơ mà hồi cấp 1 với cấp 2 toàn học chung với nhau, chỉ lên cấp 3 thì nhỏ bị đau bệnh gì đấy, nghĩ hết tận năm 11, năm nay mới đi học lại, cũng chính vì thế mà từ trước đến giờ hai đứa cũng gọi là chã thân thiết với nhau mấy…

– Ơ…mới sáng ra đã có chuyện gì zậy… – Mình mỡ cữa ra rồi đần mặt nhìn con nhỏ

Lạ, nghe mình hỏi mà nó cứ nhe răng cười như khĩ, cái gì thế nhĩ, mình nhớ là soi gương kĩ lắm mới bay xuống đây cơ mà??

– Ê…không nói thì tui vào à…

– Ơ…ơ…từ từ… – Con nhỏ kéo tay mình lại

– Gì thì nói lẹ đi, tui còn nhiều chuyện lắm… – Mình làu bàu

– Hì…hôm nay N rãnh không zậy…

Trời đất thánh thần ơi, nghe nhỏ nói mà mình như muốn ngất xĩu tại chỗ, mọi hôm còn “ông ông tui tui”sao tự nhiên hôm nay lại xưng tên mới ghê chứ, lại liếc mắt đưa tình nữa, thôi rồi lượm ơi…đụng mình lại có cái tật…hám gái…thế nên chưa kịp nói gì thì cái đầu mình đã gật xún rồi…

– Rãnh, nhưng mà sao- Mình cười cười, bộ dạng trông ngu hết sức

– Hì…N lên thay đồ đi, rồi đi ăn sang, tui sẽ nói sau…

Nhỏ tun 1 trào…cơ mà chẳng đợi mình kịp nói thêm điều gì, nhỏ cười thêm 1 cái rồi bước ra khõi cữa, mình chỉ kịp nghe tiếng nhỏ kêu với theo…

– Tui đợi dưới nhà, N xún nhanh nhé, mà nhớ mặc thêm áo, trời lạnh lắm đấy…

– KHÔNG

Mình hét lên, hic, nãy giờ mình toàn bị choáng có để ý đâu, hóa ra là mình đang trong tình trạng hỏa thân (không mặc áo đây ợ), bảo sao nhỏ không cười sao được, mà con nhỏ này coi bộ cũng dâm thật, thấy người ta không mặc áo thế mà cũng chẳng ngại tý tẹo nào, còn đứng cười mới chết chứ, muốn hại đời trai anh à? Mơ đi cưng…có anh hại đời em đấy…

Chap 2:

Một lát sau, sau khi đã “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bãnh bao”, mình xách chiếc xe martin ra ngoài mà phốc đến tương lai, hà hà, với bộ dạng bãnh như rồng cũa mình thì đến con bo nhà mình cũng nhận không ra chứ đừng nói là…@@

– Sao lâu zậy, làm tui đợi nãy giờ- Vừa thấy mình nhỏ đã nhăn mặt lại liền

– Ờ… sr…tại mẹ kêu lại hỏi chuyện, mà giờ đi ăn cái gì đây nhĩ… – Mình đáp tỉnh bơ, gì mà lâu, mới 20 phút thôi mà…@@

– Hì hì…mình thì sao cũng được, tùy L thôi.

Dại gái rồi, mình thấy nhỏ cười mà sao mình cũng cười đến hít cả mắt, cái món bún tái mà ngày nào mình cũng ăn đến phát ngán, sao bây giờ mình lại thèm đến hơn bao giờ hết, kiểu như không có nó là sống không được ý.

“hình như Khi yêu người ta luôn có những ý nghĩ điên rồ như thế đấy, các bác ạ”

Hai đứa bon bon trên đường 1 hồi thì cũng đến quán bún tái bên kia đường, mình tiếc lắm vì lúc đó do đi hai xe nên mình chỉ có thể liếc trộm nhỏ thôi, kể ra cũng có rung động tý vì càng lớn nhỏ càng xinh…còn mình…hic…càng lớn càng ngu càng dại gái…hình như thằng con trai nào cũng zậy chứ chả riêng gì mình sất…

– Cho tụi con 2 tô bún tái đi cô

mình kêu lớn, vì mới sáng khách cũng khá đông nên 2 đứa đành chọn bàn ỡ cuối góc, nhỏ thì không ngồi thẫn ra như mình mà sắp đũa ra, lâu lâu lại ngước lên nhìn mình cười vài cái đầy ẩn ý…

– Ũa, mà có chuyện gì zậy, nói lẹ đi, tui nghe…

– Hì…thì cứ ăn đi đã, tui nói sau- Nhỏ ra vẻ dứt khoát

– Ờ…thôi thế cũng được.

mình gật đầu rồi đưa tô bún tái lên húp sồn sột, nói thật thì chả ra cái giống gì hết, mình ăn bờ ăn bụi nên quen rồi, chứ nhỏ ăn từ tốn lắm, bởi thế mà chưa bao giờ với mình giờ ăn sáng lại kéo dài đến tận 20 phút…@@

– Lâu zậy, nhanh lên, sý tui còn đi học nữa- Mình giục nhỏ

– Chờ tui tý, gần xong rồi, bỏ zậy phí lắm

Sặc…bó tay, mình cũng không biết nói gì hơn là ngồi nhìn nhỏ ăn…hị hị… nhìn đáng yêu không khác gì con cún nhà mình, mình thích nhất là mỗi lần nhỏ để xõa, nhìn vừa xinh vừa nữ tính, 1 cảm giác lạ len vào tim mình, hình như mình thích nhỏ thật rồi hay sao ý…

Đợi chừng 2- 3 phút thì nhỏ cũng ăn xong, mình chuẩn bị tinh thần hết rồi, chắc phãi có chuyện gì quan trọng hay nhờ vả gì đấy thì nhỏ mới mời mình đi ăn sáng, chứ không thì đừng có mơ nhé…

– Hì…tui có tý chuyện muốn nhờ N giúp, được không?

Biết ngay mà, mình đã đoán là chẵng bao giờ sai, cái linh tính mách bão hay biết nhỏ quá lâu rồi nên mình hiểu rõ hết, trên đời này chẳng có cái gì cho không cả đâu

– Nhưng chuyên gì mới đươc, nói rõ tui nghe coi- Mình hạ giọng xún…

– Tối kia noel, N đi chơi với tui nghen – Nhỏ cười cười…

Chính mình cũng không ngờ nhỏ lại nhờ mình việc này, nghe xong mà cái mặt mình cứ đơ dài ra như thể thằng chết trôi sông…

– Đi…đi chơi hã- Mình lắp bắp hỏi lại…

– Ừm, nếu N không thích thì thôi, mình cũng không ép

– Cũng được, nhưng mà mấy giờ- Mình sướng mê tơi, cười tít mắt

– Hì…7h nha, nhớ qua đón tui…

– À, mà còn 1 chuyện tui muốn nhờ N giúp nữa

– Chuyện gì zậy- Mình hơi thắc mắc

– Cũng không có gì quan trọng, chỉ là nếu mẹ tui có qua hỏi N rằng tui dạo này có khỏe không thì N nói có giùm nghe…

– Chi zậy

– Thì N cứ nói thế jum đi, tui không muốn vì tui mà mẹ phãi lo lắng thêm điều gì nữa, N hiễu chứ…Với lại…

– Với lại sao…

– …

Không hiễu sao đến đây khi nghe mình hỏi nhỏ lại im lặng, chỉ khẽ cười nhạt nhẽo, có lẽ nhỏ có điều gì không muốn nói với mình, nhưng lúc đó chơt có cái gì đó khiến mình không còn muốn nghe thêm thứ gì nữa…có ai đó đã nói mình 1 điều rằng”không một ai trên thế giới này có thể hiễu hết được trái tim cũa người con gái mình yêu”, và riêng mình có vẽ là như thế, dù là cho đến tận bây giờ…

Chap 3:

Reng…reng…reng!!!

– A lô… – Mình nhấc máy

– Cháu N hã, mẹ có nhà không cháu, bác Q mẹ của L nè- Giọng người phụ nữ vang lên ở đầu dây bên cạnh.

– Dạ, mẹ cháu hình như đi chợ rồi, bác có cần gì không để cháu nhắn lại- Mình chuyển giọng ngay, gì chứ gặp mẹ vợ tương lai phãi ăn nói lễ phép hơn mới được

– Ừm, nói với mẹ cháu là chuyện mẹ cháu nhờ hôm pữa bác làm xong rồi nghe.

– Dạ. – Mình gật đầu như máy

– À, mà khoan, cho bác hỏi cháu cái này, cháu nhớ trả lời thật lòng nghen

– Chuyện…gì zậy bác- Mình hơi run, gì mà thật lòng với không thật lòng, không lẽ…

– Con L dạo này có j khác thường không cháu, nó vừa chữa bệnh xong còn yếu nên bác lo lắm.

Không nghe mẹ của nhỏ L nói thì mình cũng chẳng để ý, mấy hôm nay nhỏ cứ ở trong nhà suốt có đi học đâu, mình nt hỏi thì nhỏ nói là bị cảm, chắc nhỏ bệnh thật rồi giấu mình cũng nên.

– Dạ, chắc không đâu, L còn khỏe lắm bác ạ, ngày nào cũng qua nhà con chơi mà- Mình định nói thật nhưng mà hôm pữa lỡ trót hứa với nhỏ rồi nên phải giấu thôi.

– Ờ, con nói zậy thì bác cũng yên tâm, dạo này công việc bác bận lắm, không về thăm nó được, có gì con để ý giúp bác với nhé.

– Dạ

Mình không nói gì thêm chỉ gật đầu chào mẹ nhỏ L thêm 1 cái nữa thì dập máy, trong lòng mình tự nhiên thấy có chút gì đó bất an, nửa lo lắng nửa lại thương nhỏ, mới tý tuổi đầu đã phãi sống 1 mình, mẹ thì đi công tác suốt, ba thì lại bỏ gia đình đi lấy vợ khác, chả sướng như mình, có ba có mẹ đầy đủ, quan tâm lo lắng cho từng chút 1

– Ai gọi điện zậy N- Tiếng ông anh mình kêu oai oái từ trên lầu vọng xún.

– Dạ, bác Q hàng xóm đó huynh

– Ờ, mà mày lên thay đồ đi, tao với mày đi ăn sáng…

– Dạ, huynh chờ đệ tý…mà đi xe của huynh nhé, xe đệ hư rồi, chắc sý nữa dăt đi sửa lun.

***

Tối hôm đó, nghe mẹ mình nói nhỏ bệnh thì mẹ mình có nấu cháo, cháo hầm nên lâu lắm, tầm 2- 3 tiếng mới xong…

– N, mẹ nấu cháo xong rồi nè, mày đem qua cho nhỏ L đi, kẻo nguội.

– Dạ, mẹ đợi tý, con xún liền.

Mình vứt đại món quà noel đang làm dở vội bay thẳng xún lầu, mẹ mình coi zậy chứ sống tình cảm lắm, quan tâm nhỏ không khác gì con trong nhà, nhiều khi mình còn thấy ganh tị…

Kính cong…kính cong…kính cong…

Mình bấm chuông, haizz vãi lol, không biết có phãi nghe mùi thức ăn hay sao mà con Bo cứ bám theo mình suốt, mình cười cười cố ý bảo: “cháo này là của vợ tao, không có phần của mày đâu”…nó có nghe đâu, cứ quẩy đuôi liên tục, thôi kê cmn zậy…

Đứng chờ khoảng 5 phút mà cũng không thấy nhỏ ra mỡ cửa, mình cảm thấy hơi sốt ruột, lạ nhĩ, sáng giờ mình có thấy nhỏ đi ra ngoài đâu, không lẽ…

Mình vừa toan định phá cữa thì nhỏ bỗng đi ra, nhìn tóc ướt và mượt lắm, chắc đang bận tắm.@@…

– Ơ…có chuyện gì zậy- Nhỏ hỏi mình.

– Không thấy à, mẹ tui nói mang cháo qua cho L đó- Mình nói mà mắt cứ liếc…xún dưới…

– Hì.vậy hã, cảm ơn nghen, à mà nói với mẹ N là L khỏi rồi, không cần thiết phãi làm như zậy đâu… – Nhỏ cười tít mắt.

– Ờ, biết rồi, mà đằng ất không định mời đây vào nhà à- Mình chơi đòn hiểm

– Quên…hì…N zô đi

Đi sau nhỏ mà mặt mình cứ ngu ngu thế nào ấy, chậc, mà cũng phãi công nhận, con gái mới tắm nhìn quyến rũ thật, mùi thơm cũa nhỏ cứ bay lên thoang thoảng…cơ mà…phê lòi, phê lòi.

Vâng, cái ý nghĩ đen tối của mình có lẽ sẽ…đen tối hơn nhiều nếu không có sự xuất hiện cũa con Bo, con chó này giống y chủ của nó, zô duyên hết sức, ý lộn, chủ của nó là mình cơ mà…hic

– Ra đi Bo…về nhà tao cho ăn…nha- Mình vút đầu con Bo rồi đẩy nó ra ngoài

Hồi ỡ nhà mình toàn cho nó ăn xương thế chứ nó khôn hơn mình tưỡng, chắc nghĩ mình định đánh nó hay sao mà nhìn mặt nó đổi nét thấy rõ, cứ vây vẫy đuôi nhìn mình, nãn luôn…

– Thôi đi N, không sao đâu, để con Bo zào nhà cũng được- Rồi nhỏ bế con Bo lên, hôn vào má nó- Phãi không? bé cưng…chụt…

Mấy mươi năm làm thằng con trai, mình chưa bao giờ thấy tuổi nhục như thế này, nhỏ chỉ hôn con chó mà chẳng thèm để ý gì đến mình, mình tự dưng đâm ra cáu con Bo hết sức, quĩ tha ma bắt nó đi cho rồi, đồ phãn chủ…

Chap 4:

Sáng hôm noel, mình đang ngồi ăn sáng với mama thì người ở bưu điện gửi đồ tới, chắc là của ba mình gửi, hồi tối ổng có đánh điện cho mình rồi, là quà noel nhưng không biết chính xác đó là cái gì.

– Cháu kí nhận giùm bác nhé

– Dạ…

Gì chứ ai xin chữ ký là mình cho hết, sự đời mấy ai mà biết trước được, biết đâu đùng 1 cái mình trở thành ngôi sao, lúc đó muốn xin chữ ký mình cũng khó.

Kí xong, bác bưu điện chuyển bưu phẩm cho mình, khá nặng, mình ôm cả hai tay mà vẫn không xuể, lê lết mãi mới vác được zô nhà.

– Cái gì trong đó zậy N- Me mình hỏi

– Dạ, con cũng không biết, để mở ra coi sao đã.

Mình đáp rồi lấy 2 tay gỡ hết phần giấy bóng bên ngoài, tưởng đồ ăn hay nước uống gì đấy, ai ngờ lại là cây thông noel, nhọ vãi chày

– Là cây thông, giờ sao đây mẹ.

– Sao trăng gì, mày gỡ ra rồi trang trí đi, tối nay nhà mình có khách.

KHÔNG, mình còn bận làm quà noel cho nhỏ nữa kia mà, thời gian đâu mà làm những thứ này, mất cả ngày chứ chẳng chơi…hic…mình cũng cố tìm cách năn nĩ ma ma nhưng coi bộ tình hình cũng chẳng khả quan lên là bao nhiêu.

Đang rầu thúi ruột thì bỗng mình nghe tiếng hét thất thanh cũa nhỏ vang lên từ căn nhà phía đối diện, to lắm, mình ỡ trong nhà còn nghe rõ cơ mà, vội vất hết mọi suy nghĩ, mình chỉ biết phóng qua với nhỏ thôi, sợ nhỏ có chuyện gì thì mình có nước mà ôm hận cả đời

– Có chuyện gì zậy…ơ kìa…gì…th.ế…

Mình chưa kịp nói hết câu thì nhỏ đã ôm chặt lấy mình rồi, đứng họng lun, hixz, lần đầu tiên ôm 1 người con gái mình cũng chẳng biết diễn tả như thế nào, người mình như tê cứng hẳn đi, chả động đậy gì được nữa

– Cái…đó kìa…N- Nhỏ ngước lên nhìn mình mặt mình xanh như tàu lá chuối

– Cái…cái gì- Mình run run hỏi…

– Đấy kìa…nó ấy

Nhỏ cứ “ấy ấy”1 hồi làm mình chẳng biết đó là cái gì, chẳng lẽ ma, bậy, mới sáng ma cỏ mọc đâu ra chứ.

– Đằng ấy nói rõ hơn đi, “ấy”là cái gì- Mình cố định thần.

– Cái…áo ấy…

– Cái áo sao, chỗ bàn kia ấy hã.

– Ừm, đúng rồi…đó N.

Có cái áo mà nhỏ cũng làm mình phát hoãng, chẳng hiễu trong đó có cái gì mà nhìn mặt nhỏ tái mết như thế

– Cẩn thận đó N…có gián trong đó đấy.

“ha ha…đừng giỡn đằng này chứ, liệu mình có nghe nhầm không đấy.”

– Gì…gì…gián?

– Cái áo…có gián…

– HÃ…GIÁn…KHÔNG…

Tá hỏa, mình hét còn to hơn cả nhỏ, gián, mình sợ nó nhất trên đời, mình xác nhận là chưa hề thấy nó nhé, vừa nghe nhỏ nói là mình đã quăng cái áo tận tám đời dương nào rồi…hic

– Có chuyện gì mà mày hết lớn zậy N- Mẹ mình đang nấu cơm cũng phãi hớt hãi chạy qua hóng chuyện…

Nghe mẹ mình hỏi câu này mà hai đứa chỉ biết đỏ mặt nhìn nhau, nhỏ cười, mình cũng cố cười theo, riêng mẹ mình thì chẳng hiễu cái mô tê gì sất, cảm giác cũa mình lúc đó cũng không quá tệ vì ít nhất…cho đến tận bây giờ mình mới nhận ra, mình và nhỏ cũng 1 chút sý điểm chung đấy chứ…

“gián không đáng sợ, chỉ có con gái mới đáng sợ thôi…bla…bla”

Chiều hôm ấy mình ỡ nhà vì phãi bận trang trí cây thông noel cùng ông anh, mẹ mình không phụ cùng vì mắc chuẩn bị cho pữa tối, có cả nhỏ L sang phụ giúp nữa, ba mình với mẹ nhỏ L thì tầm 6h mới về, nghe me mình nói là nhạc mẫu có đem quà về cho cả nhà, riêng mình thì chả cần quà cáp gì, chỉ cần “nhạc mẫu”tặng mình 1 cô vợ là đủ lắm rồi…hị hị

– Xong chưa N, tui phụ cùng nghe- Nhỏ cười nhìn mình

– Thôi, không cần đâu, mình với anh T làm được rồi, L zô phụ mẹ mình nấu ăn đi

– Đồ ăn chuẩn bị hết rồi mà, bác H bảo mình qua đây phụ N với anh T đấy

– Thế thì L ngồi chơi đi, sắp xong rồi mà.

Mình cười nhạt, cơ mà cũng chưa kịp nói thêm điều gì thì ông anh đã chen ngang vào liền.

– Xong đâu mà xong, em ngồi xún phụ lun đi, thèn N làm lề mề quá

Ặc, Lại cái tật bôi xấu em trai mình, nhỏ cười làm mình đỏ tía mặt, mình thì không sao, chỉ sợ nhỏ cực thôi, mấy hôm nay trông nhỏ ốm đi hẵn, mình xót lắm.

– Em trang trí mấy dây kim tuyến lên jum anh nghen

– Dạ

So với hai anh em mình thì nhỏ làm khéo tay hơn nhiều, thoáng cái đã xong ngay, hình như nhỏ làm quen tay rồi, mình chỉ có nhiệm vụ lấy mấy thứ cần trang trí đưa cho nhỏ thôi, còn lại nhỏ tự làm hết.

– Xong rồi đấy, giờ còn việc bắt đèn neon lên nữa là được rồi

– Ờ, em làm nhanh ghê- Ông anh mình cười cười.

– Hồi trước ỡ nhà em toàn làm thứ này nên quen oy…

Nhỏ cười tít mắt, người gì đâu mà gặp ai cũng…cười, chả như mình, lâu lâu lại hứng chí lên cười như khĩ.

– N, lên lầu lấy dây đèn neon xún đây mày.

– Dạ, nhưng ỡ chỗ nào mới được huynh?

– Tao để trong hộc bàn, mày kéo ra mà thấy cái bao màu đỏ thì đem xún đây

Mình chẳng thèm dạ thưa gì nữa, vội bay thẳng lên lầu, nhỏ thì ở lại nói chuyện với ông anh mình, trông 2 người vậy thôi chứ hợp nhau dữ lắm, may mà từ đó đến giờ cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, chứ không mình cũng đâm đầu vào gồi mà tự tử cho rồi…

– Nè…huynh- Mình vừa nói vừa quăng cái túi đựng dây đèn neon xún sàn

– Ờ, mày cứ để đó đi, sý nữa tao gắn vào cho…

Mình quay sang nhỏ:

– Thế giờ đi lun nhé

– Ừm, nhưng đợi mình về nhà thay đồ tý nghen…hì

Chap 5:

Chiều noel, thời tiết se lạnh vô cùng, mình chở nhỏ đến nhà thờ rồi mà chân tay vẫn còn lạnh cóng, nhà mình thì trước giờ không theo đạo thiên chúa, chỉ có nhà nhỏ thôi, đây cũng là điểm khác nhau lớn nhất giữa 2 gia đình tụi mình.

– Giờ sao, N zô với tui lun hay đứng ngoài này. – Nhỏ quay

sang hỏi mình.

– Thôi, L zô đi, tui qua quán nước đằng kia đợi nghen… – Mình khẽ lắc đầu.

– Ờ, zậy cũng được. – Nhỏ cười nhạt rồi xún xe, trông bộ dạng có vẻ hơi thất vọng. – Thôi mình zô trước nghe.

2 đứa cùng đi mà tự nhiên để nhỏ zô 1 mình thì mình cũng thấy hơi kì, nhưng biết làm sao được, trước giờ mình có zô nhà thờ lần nào đâu, vả lại mình là dân ngoại đạo, zô đó không khéo nó cắt tờ rym thì bỏ mợ…

– Cho cháu chai sting đi cô.

– Ờ, mà cháu uống đá không, để cô lấy.

– Không cần đâu cô, cho cháu trai sting được rồi

Trời này mà uống đá thì có mà chết cóng, nói thật thì giờ uống cái gì với mình cũng như uống nước lã thôi, chũ yếu là kiếm chỗ nào ngồi hóng em L, người như mình mà đứng đợi ngoài đường thì mất mặt đàn ông quá

Cơ mà cũng duyên số thế nào mà mình vừa nốc hết trai sting thì thấy em L đi ra, chừng 20 phút, trông mặt mày cũng tươi tỉnh hơn nhiều nên mình cũng đỡ lo hơn.

– N nè, bây giờ chở mình ra mấy tiệm văn phòng phẩm lun nghe, mình cần mua quà với 1 vài tấm thiệp.

– Ờ, zậy L lên xe đi, mà đằng ấy muốn ra tiệm nào

– Tiệm HL chỗ ngã tư đi N, chỗ ấy bán rẻ với đồ cũng đep nữa

– Ừm

Từ nhà thờ đến tiệm đấy cũng không phãi là bao xa, mình đi tầm 10 phút là đến, không biết nhỏ định mua quà cho ai, nếu cho mình thì không sao, chứ mà cho thèn khác thì…mình thề là sau đó chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra…

– Mà đằng ấy định mua quà cho ai zậy- Mình cố định thần hỏi.

– Thì mua quà cho anh T, với ba mẹ N chứ ai- Nhỏ đáp gỏn lộn

– Ơ…chứ không có quà đây à.

– Hì…không có…N ráng đợi năm sau đi, năm nay tui hết tiền rồi.

Nhỏ phán câu này coi bộ nhẹ nhàng mà mình cứ tưởng như sét đang đánh ầm ầm bên tai mình, choáng, mình như ngất xĩu tại chỗ, nhỏ vô tình vậy sao, hay là với nhỏ, mình chỉ là thèn bạn không hơn không kém, mình không dám nghĩ tiếp nữa, đầu óc mình trở nên trống rỗng suốt trên quãng đường về nhà ngày hôm ấy.

– Hai đứa đi đâu zậy, bác Q đợi nãy giờ kìa- Mẹ mình hỏi

– Dạ, tụi cháu chỉ đi mua chút đồ thôi cô- Nhỏ cúi đầu lễ phép- Mà mẹ cháu đâu rồi ạ.

– Ừm, bác Q trong nhà đấy, cháu vào đi.

– Dạ

Chỉ có nhỏ là bình thường zậy thôi, chứ mình thì không khác thằng chết trôi sông là mấy, đến độ ông anh mình cũng phát sốt lên vì không biết có chuyên gì đã xảy ra với thèn em quí hóa cũa mình

– Sao mặt mày nhìn thảm zậy, bộ có chuyện gì à

– Không có gì đâu anh, em chỉ hơi mệt thôi, bây giờ em lên lầu trước đây, có gì thì kêu em xún nghen

Mình lên lầu rồi nằm vật trên giường, chả buồn chào ai, món quà mình làm tặng nhỏ vẫn đang còn sừng sững trên bàn đấy, mình chỉ thấy mình sao ngu ngốc quá thể, ừ, chỉ là bạn thôi mà, có gì khác đâu.

Chap 6:

Bữa tối ngày hôm ấy bắt đầu khoảng 7h30, mẹ mình, ba mình, ông anh mình, bác Q, nhỏ L đều có mặt đông đủ cả, dĩ nhiên là ai cũng mặt mày tươi tắn rạng rỡ cả, trừ 1 thèn…đó là mình…

– Cháu N sao thế, bộ không khỏe chỗ nào à- Bác Q nhìn mình vẻ lo lắng

– Dạ, không sao đâu ạ, chắc nãy ra dường nên bị cảm gió- Mình vội lắc đầu ngay

Sợ làm không khí gia đình mất vui nên mình mới cố tỏ ra như thế, chứ thật ra bây giờ mình cũng chã còn tý sức lực nào cả, cứ muốn đâm đầu vào tường mà tự tử cho rồi…

– À, quên, bác có quà cho N nè, coi như đây là quà bác cảm ơn cháu vì đã quan tâm đến nhỏ L nhé, đừng ngại

Chẳng biết là thứ gì trong này mà bác Q mỡ vali ra đưa cho mình 1 hộp quà khá to và nặng, kèm theo đó là nụ cười đầy ẩn ý, mình tự nhiên cũng thấy vui vui trong lòng, lâu rồi cũng chẳng ai tặng nên cảm giác cứ thinh thích thế nào ấy

– Cháu mỡ ra được chứ ạ.

– Ừm, tất nhiên là được rồi

Ban đầu mình cũng tưỡng đó là cái gì…gì đó, cơ mà mình cũng chả biết là cái gì, đến khi mỡ ra mới biết đó là 1 cây đàn ukulele, thứ mà lâu nay mình vẫn rất mong được có nó, nhưng mình vẫn không hiểu tại sao bác Q lại biết điều này, trừ mình, ông anh mình và 1 ai đó khác nữa.

– Sao, cháu thích chứ

– Dạ thích…nhưng mà… – Mình ngắt nửa giọng

– Có gì thì cháu cứ nói, đừng ngại, toàn chỗ thân quen hết mà- Bác Q cười nhìn mình.

– Sao bác biết cháu thích loại đàn này ạ…

Mình tò mò nên hỏi lại ngay.

– Cái này là nhỏ L nói cho bác biết đấy, nó còn bảo: “nhất định phãi mua tặng cháu, không thì nó giận bác lun, con nhỏ này, coi bạn trai còn hơn mẹ cũa nó.

Đến lúc này, vừa nghe mẹ nhỏ L nói hết câu mà mình như sững người cả lun, không còn tin những gì mình đang nghe nữa, mình bất giác liếc về phía nhỏ nhưng chỉ thấy hai đôi má nhỏ đỏ ửng lên, xen vào đó là tiếng cười sặc sũa của ông anh mình

– Ghê chưa, 2 đứa này thích nhau lâu rồi mà giấu cả nhà ha

– Đâu có anh…không phãi…ừm… – Cả mình và nhỏ đều đỏ mặt nhìn nhau

– Thôi, bây giờ nhân dịp có mặt đầy đủ cũa hai bên gia đình, mình bàn luôn chuyện hai đứa nhỏ lun nha- Đến lượt mẹ mình chơi đòn tinh thần

– Ừm, được đấy, tui cũng đang muốn có con rể đây.

Ác, gì chứ…ở rể à…hic…mình mới 12 thôi mà đâu có ở rễ sớm zậy được, có quá thì cũng đợi mình ra đại học cái đã rồi mới tính đến chuyện đó.

– Thôi, chuyện ấy thì để tính sau, cả nhà ăn cơm đi, kiểu nguội hết đồ ăn bây giờ. – Ba mình nãy giờ im lặng cũng đột nhiên lên tiếng.

– Dạ…

***

Ăn cơm tối xong, mình và nhỏ xin phép đi ra ngoài, chắc còn ngại chuyện hồi nãy hay sao mà nhỏ cứ tránh đi ánh nhìn cũa mình, cứ ngó lơ đi xung quanh, mình chỉ cười, điệu bộ này thì chắc “dạ trong như đã bên ngoài còn e”đây mà.

– Giờ thì đi lun hay sao ha?- Mình dắt xe ra ngoài rồi hỏi nhỏ

– Ừm cũng được.

Đường xá đêm noel thì cũng khá đông đúc, đường chính coi như chật cứng cả lun, người đi chơi noel nhiều không xuể, tính mình thì không thích mấy chỗ bon chen nên đành rẽ zô đường 3/2 ra ngoài quốc lộ 1A, rồi ghé vào nhà thờ, hai bên đường chi chít đèn neon, mình nhìn mà muốn hoa cả mắt.

– Giờ L muốn vào nhà thờ trước, hay đi ăn cái gì cho ấm bụng- Mình đề nghị vì lúc nãy hai đứa cũng không ăn được gì nhiều

– Vào nhà thờ trước đi N, sý đi ăn sau- Nhỏ đáp hơi ngượng ngùng

– Ờ

Mình gật đầu rồi cũng không hỏi han gì thêm, nhỏ cũng im lặng lun, giữ xe xong, 2 đứa cùng đi vào nhà thờ, chen chúc bỡ cả hơi tai, người ở đâu mà đổ về đây đông không kể xiết.

– Cầm tay tui nè, kẻo lạc giờ- Mình đưa tay ra nắm lấy tay nhỏ

Hic…Gì đâu mà ngại hã nàng, nhỏ cứ đỏ mặt nhìn mình làm mình cũng ngại theo, phãi đến vài giây sau đó nhỏ mới chịu gật đầu, chỉ cầm tay thôi mà, chứ có gì đen tối đâu.

– Đứng đây đi N, mình ngại zô ấy lắm- Đang đi thì nhỏ bỗng níu tay mình lại

– Thôi, cũng được, tùy L thôi

Mình thỡ dài ngao ngán rồi cũng khựng người lại, hic hic, thế là hết được nắm tay nhỏ, cơ mà mình cũng chẳng dại gì mà buông ra, tay nhỏ ấm thật, mềm nữa, mình như tê hết cả người…

Chap 7:

Hội lễ nhà thờ cũng chả có gì xem, toàn biểu diễn văn nghệ, mình với nhỏ đứng được chừng 30 phút thì đi ra ngoài, trời khá lạnh nên mình cũng chả muốn về nhà sớm, cũng không biết tự nhiên lại hứng chí muốn rủ nhỏ đi ăn, gì chứ giờ mà ghé xe vào quán hũ tiếu bên kia đường làm 1 tô hoặc ra chỗ nào trống trống làm ít cuốn phim liên xô thì coi như hết sảy.

– Chọn bàn trong cùng đi N, ngoài này lạnh lắm- …

– Ờ…

Nhỏ nói sao thì mình nghe zậy, bàn trong thì bàn trong, chắc nhỏ ngại hay sao ấy, toàn tránh đi những ánh nhìn đầy thân thiết từ phía mình

– Sao thế…không ngon à.

– Hã, à không, nãy ăn rồi nên giờ còn no thôi- Nhỏ khẽ lắc đầu

– Hừm, hồi nãy có thấy đằng ấy ăn được gì nhiều đâu

– Ừm…thì…

– Thì sao?

Mình trố mắt hỏi.

– Này…

– Không biết.

– Ơ…

Nhỏ đáp cộc lốc rồi quay đi, chả bận tâm gì đến bộ dạng há hốc cũa mình, ặc, nãy giờ mình có làm gì quá đáng đâu, ngoại trừ cái ý nghĩ đen tối khi nãy thôi, nhỏ mún ghé vào ăn hũ tiếu thì mình cũng chiều rồi, muốn gì đây nữa chứ…

– Nè…nói thật đi, bộ đằng ấy giận đằng này chuyên gì à

– Hứ…mắc mớ gì đây đằng này phãi giận… – Dường như bị mình đoán trúng nên nhỏ đỏ mặt ngay, người thì run run nhưng cũng cố tỏ ra vẻ bình tĩnh

– Không giận mà thế à, chứ sao?

– …

– Nè…

Lần này thì mình giật phăng tay nhỏ, bực cả mình, giận gì thì nói quách cho xong, ”không thì bố mày ném phát nát luôn bây giờ”

– Gì…zậy…N…người ta nhìn…mình kìa…

– Nhìn kệ…nói rõ thì đằng này mới thả… – Mình ra vẻ dứt khoát

Trước giờ tính mính vốn rõ ràng thế đấy, cái gì ra cái nấy, nếu mình làm cái gì sai thì nhỏ cứ việc nói ra chứ đâu cần phãi tỏ ra thái độ như thế

– Qu…à… – Đến đây nhỏ mới lắp bắp, chắc sợ mình làm to chuyện hay sao ấy…

– QUÀ?

Mình trợn ngược mắt, cơ mà cũng chưa kịp định thần vì những gì đang xảy ra trước mặt mình.

– Thì…quà cũa tui đâu…đằng này tặng rồi, bộ đằng ấy không tặng lại à?- Nhỏ cúi hẵn mặt xún…

Xác nhận chính xác là mình không hề nghe nhầm, từng câu từng chữ nhỏ nói ra như đánh vào tai mình, lần đầu tiên trong đời mình thấy điệu bộ cũa nhỏ khó coi như thế này, cơ mà cũng chẳng kịp suy nghĩ, mình đứng dậy dứt khoát rồi kéo tay nhỏ đi, mặc cho tiếng la ó cũa bà chủ quán ngay sau đó, vì dường như lúc ấy 2 đứa vẫn chưa kịp trả tiền…

– Đi đâu zậy N…ơ mà chưa tính tiền kìa

– L đợi sý…chờ đây nghe, “anh”vào rồi quay lại liền…nhớ đó…

Mình hấp mắt nhìn nhỏ, lúc đó công nhận mình gan thiệt, xưng “anh”ngọt như mía lùi ấy, chứ thường ngày cho vàng mình cũng không dám…có mà ăn tát vỡ…alo ra ấy chứ.

Chạy nhanh lại đưa cho bà chủ quán 20k rồi mình đi ra, nhân tiện cũng nhờ bã giữ xe hộ lun, cái xe cà tàng cũa mình mất thì không sao, chứ chiếc martin quí giá cũa em mà mất thì mình có ăn cám cả tháng cũng chưa chắc có tiền đền, hàng chính hãng đấy ợ…

– Đi thôi…

– Ơ…nhưng đi đâu

– Ra đằng kia đi, mình có cái này, muốn cho L biết

– Nhưng còn…xe

– Trời, không mất đâu mà sợ, yên tâm

Nói thế thôi chứ dụ mãi nhỏ mới chịu đi, cơ mà vì mình xỗ xàng quá nên nhỏ cũng ngại lắm, mặt mày đỏ ửng cả lên, mình vừa đi trước vừa cầm tay nhỏ theo sau mà cứ tưởng như đang dắt con Bo đi dạo phố ý, haizz vãi lol, tương lai cũng trỡ thành…gấu chó mất thôi.

– Đến đây được rồi

– Là chỗ này hã, nhưng…đến đây làm gì

– L nhìn phía bên kia đi

Mình cười nhạt, vươn vai nhìn theo cái ánh mắt đầy ngượng ngùng cũa nhỏ. Bên kia, hàng ngàn ánh đèn neon được mắc chung lấp lánh, ánh lên mặt hồ 1 màu sắc lung linh huyền ảo. Cái không gian đẹp đẽ ấy được hòa cùng giai điệu bài “mery christmas”vang lên ỡ quán café bên kia đường, trông lãng mạng không thể dùng mĩ từ nào có thể diễn tả được.

– Nè…quà nè. – Mình móc trong túi ra 1 hộp quà nhỏ nhắn rồi dí vào tay nhỏ.

– Hì…cảm ơn…mà đằng ấy bỏ cái gì trong đó zậy…

– Bí mật…

– Mà đằng ấy lạnh à, sao co rúm người lại thế?

– Ừm, chắc cảm lạnh rồi hay sao ấy, người mình tự nhiên thấy lạnh lắm.

Nghe giọng nhỏ yếu yếu mà mình cũng thương ghê, cũng không biết 1 phút giây nào đó, mình khẽ quay người lại, áp hẵn tay “em”vào tim mình, hỗn hễnh qua từng hơi thở như chính trái tim mình đang đập bing bing trong lồng ngực.

– …

– …

Hai đứa im lặng nhìn nhau, vâng, đơn giản vì ai cũng đã biết định nói với ai điều gì, đâu đó 1 làn gió nhẹ lướt qua mang làn hương tóc nhỏ bây thơm ngát ùa vào mặt mình, cảm giác hanh phúc thật khó tả…haizz…phãi chăng? Khi tình yêu đến, con người ta luôn nhìn cuộc sống bằng 1 cách mới hơn, tươi đẹp hơn, mà chính bản thân mình đến tận bây giờ vẫn còn mơ hồ về điều này.

Mình cúi hẵn người xún, đặt nhẹ lên môi “em”1 nụ hôn thật sâu, cái hương vị ngọt ngào ấy khiến mình cảm thấy ngây ngất, cũng hệt như bạn đang ăn 1 cây kẹo “ngọt nhất thế giới này zậy…đầy quyến rũ và mê hoặc.

Chap 8:

Không để mình có cơ hội lấn áp thêm, nhỏ đẩy hẳn mình ra, dù rằng hai má của em vẫn đang đỏ ửng lên vì ngượng, nhìn đáng yêu không đỡ nỗi.

– Ừm…thôi…trễ rồi…về thôi N.

Nhỏ lắp bắp rồi quay đi, nhưng tay vẫn nắm chặt tay mình, lần này thì đến lượt em lôi mình đi…hị…mà sức em kéo mình nỗi, mình tự nguyện đi sau đấy chứ.

Đi bộ được 1 quãng thì cũng đến quán hũ tiếu khi nãy, hai đứa lấy xe rồi men theo đường cũ mà về nhà, trời lúc này cũng sắp đổ mưa hay sao ý, gió cũng thổi lạnh lắm…đi được 1 đoạn mà chân tay mình lại cứ run lên bần bật…hic

– Nhanh N ơi, về trễ bị mẹ mắng bây giờ

– Ờ, nhưng mà trời sắp đổ mưa hay sao mà…có…nước…rơi thế??

Cái miệng ăn mắm ăn mắm ăn muối mà mình nói như thánh, vừa nói mưa là mưa ngay, đéo đỡ được, lúc đi thì vẫn trời yên gió lặng, bây giờ lại ra như thế này mới khỗ chứ…ông trời khéo hại mình rồi…

– Giờ sao đây N…đi zậy thì ướt hết…về nhà thể nào cũng bị rày cho coi.

– Thôi…kệ đi L…đã ướt thì cho ướt luôn zậy, về nhà lại khỏi phãi tắm@@

Mình chém gió lấy lệ thôi chứ trong bụng…cũng run như cày sấy, mẹ mình mà biết chắc cũng lôi ra dần cho 1 trận “tơi bời hoa lá”, cái tội đi mà không đem theo áo mưa, mà lạ, tính mình xài áo mưa không bao giờ quá hai ngày, lần nào không rách thì cũng quăng ở 1 nơi xó xỉnh nào đấy, mỗi lần mình đi về thì còn mỗi cái tờ rym là còn nguyên…=.=!

***

Hai đứa về gần đến nhà cũng gần 9h hơn, cũng không quá trễ vì mình hẹn mẹ là tầm 10h mới về, tức thật, giờ tự nhiên lại phãi về nhà, phãi xa nhỏ, biết thế thì thà khi nãy từ từ cmn mà đạp, phóng chi nhanh không biết.

– N ngủ ngon nghen, mình vào nhà trước đây- Nhỏ cười rồi cúi đầu chào mình

– Ờ…mình đáp ĩu xìu…

– Sao mặt mày bí xị zậy, bộ đi chơi với tui không vui à

– Ờ…thì vui…nhưng mà- Mình đáp nửa lời…

– Nhưng mà sao?

Nhỏ cứ tròn xoe mắt hỏi làm mình đâm ra ngại quá thể, nãy…hôn thì có thế đâu, tự nhiên giờ lại đâm ra ngượng ngượng thế nào ấy, cứ nhìn nhỏ thì mình lại tưởng tượng ra bao nhiêu chuyện đen tối…

– À không, thôi, tui vào nhà trước đây.

– Mà N nè…

– Hã…gì thế…

– Mai N nhớ qua chở mình đi học nghe…

– Ừm…tui biết rồi

– Hì…zậy thôi…N ngủ ngon nhé…PP

Nhỏ cười rồi bước luôn vào nhà, không quên tặng mình cái đá mắt đầy quyến rũ, mình nhìn theo mà muốn phọt máu mũi…hị hị…nhiều người nói rồi mà mình không tin, thú thực thì con gái là…động vật quyến rũ nhất hành tinh đấy ợ…bác nào ném gạch đá gì câu này thì thà về cắt tờ rym mình còn sướng hơn…em nói thẳng thắng thế bởi cái tính em là như zầy ạ…hì…thôi em vào ngủ trước kẻo mai lại có gạch xây biệt thự nữa thì tèo…pấy pây…chúc các bác 1 đêm giáng sinh an lành…dù hơi muộn tý vì hình như nó đã qua lắm rồi…hế hế…dự là từ chap sau sẽ có bão các bác nhé…nói trước để ae khõi phãi hóng…

“Ngày mai cái gì đến nó cũng sẽ đến…”.

Phần 2: Ký ức về một thời không bao giờ quên và kẻ thứ 3 xuất hiện phá vỡ hết mọi thứ.

Chap 9:

Sáng hôm sau, mình thức dậy từ rất sớm, tầm khoảng 6h kém, vừa rửa mặt xong là tót ngay xún bàn ăn, cơ mà cả nhà ai cũng lạ, mọi hôm thì sớm nhất là 6h30 mình vẫn còn bận bịu trong toa- Lét, cái tính mình thì thích ngủ nướng thế đấy, mà ngủ nướng thì các bác biết rồi, hã hê đ.c 1 lúc thì cã mớ chuyện xảy ra, nhiều khi tụi bạn còn đặt biệt danh cho mình là thánh trễ, ` 1 vài lần thì không sao, chứ cả tháng mà ngày nào cũng thế thì có sao đấy.

– Thèn N hôm nay dậy sớm quá ta- Ông anh đẩy vai gẹo mình, miệng thì lốp bốp nhai miếng bánh mì ốp la, trông bộ dạng có vẻ khoái chí lắm.

– Lớn rồi mà huynh, không lẽ ngày nào cũng dậy trễ hết à- .

Mình đía lại ngay, cơ mà cũng nhanh tay chộp nhanh miếng bánh để trên bàn, nhai láu nhai để.

– Thôi, chú em đừng chối, nói thật đi, tối qua mày làm gì em dâu rồi.

– Làm gì là…làm gì…em có làm gì đâu- Mình giật thót người

Cái điệu bộ lắp ba lắp bắp cũa mình không khõi khiến ông anh nghi ngờ, ổng húp 1 ngụm sữa rồi nói tiếp.

– Hồi tối, rõ ràng tao thấy mày vừa về là đã cười toe toét rồi, không có gì mà thế à

– Thì…em…em- Mình chỉ thốt lên được 2 chữ rồi sau đó im bặt luôn chả nói thêm được gì, không lẽ nói là mình với ẻm nó hôn nhau à…hic

– Em sao?

Mình đánh trống lãng ngay…

– Thì…em…em có sao đâu huynh…sao ỡ trên trời cơ mà…

– Ơ…mày giỡn mặt với tao hã

– Á…Đau huynh…á…á…

Mình vừa chống chế vừa quơ đại nữa ổ bánh mì rồi chuồn lẹ, ớn lắm, may mà ổng chưa nổi điên lên cho mình vài chọi thì có mà bể gáo, người gì đâu mà lắm chuyện, chuyện mình không lo, toàn đi lo chuyện người khác, cơ mà ế miết cũng phãi.

– Ũa, N hã cháu

– Dạ, L xong chưa bác, cháu đến rũ L đi học- Mình đáp lễ phép

– Ừm, chắc cũng sắp xong rồi đấy, cháu ngồi chơi để bác lên kêu nó…

Thật, con gái chuẫn bị phãi nói là kĩ gớm, tệ nhất cũng phãi mất 10- 15 phút, đâu có như con trai tụi mình, chẳng cần trải chút gì nhiều…mà vẫn bảnh như rồng đó thôi…hị hị

– Hì…đi thôi N

– Ơ…ờ… Mình gật đầu như máy

Thường ngày thấy nhỏ mặt quần jeans với áo pull đã xinh xắn khác người rồi, bây giờ lại diện trong tà áo dài thì mình lại càng thấy nhỏ xinh hơn gấp trăm ngàn lần, vừa ra dáng thiếu nữ, lại vừa toát lên vẻ giản dị, mộc mạc, ai cũng bảo “con gái Việt Nam thì mặc áo dài là đẹp nhất rồi, chẳng có gì đáng bàn ở đây cả.

– Ngồi vững chưa, ngã là đằng này không chịu trách nhiệm à.

– Rồi mà…hì…hì…

Tiếng nhỏ cười giòn tan hệt như những giọt sương rơi nhẹ lúc nắng sớm chợt làm mình thấy người nhẹ nhõm hẵn, đâu đó giai điệu quen thuộc cũa bài “my love”lại vang lên, đã lâu lắm rồi mình mới có lại cái cảm giác này, vừa vui vừa cảm thấy hạnh phúc…và 1 chút gì lâng lâng nữa…

“Này em yêu ơi, lòng anh chơi vơi, nỗi buồn ngập đầy trong tim,

từng ngày một mình, còn ai kia ơi sao xa rời,

vì sao em đi, vì sao em quên, hãy nhớ những lúc yêu đời,

ngày ngày tình mình ngồi ca bên nhau tay nắm tay hoyee…

Người hỡi tình em, anh xin giữ mãi trong tim,

Sẽ mãi cất tiếng hát cho người yêu thương…

Hỡi em yêu anh mang cho em,

Khúc ca vui luôn trao về người, bao ánh dương sáng lên

Tình sẽ thơm nồng thắm tươi, người ơi,

Chốn bao la anh đi cùng em, đến nơi ta cảm thấy yên vui,

Nơi biển xanh bao la, là chốn thiên đường hát ca, em yêu…

Có em trong vòng tay, mình mãi bên nhau nồng say và nói với nhau lời yêu, ta sẽ bên nhau một đời…”

***

Có lẽ khi viết lên đây những dòng tâm sự này, mình cũng chắc muốn nhắc gì nhiều đến cái thời học đường đầy giông bão cũa mình, nó cũng bình thường như bao thằng con trai khác, đến trường thì chỉ chơi là chính, học là phụ, tán gái là nghĩa vụ, chỉ khác là hôm nay mình đã có nhỏ

hoặc đơn giản chỉ là có gấu như bao thằng khác…

Đã hơn mấy năm rồi, từ cái ngày mà em xa mình mãi mãi, mình vẫn nhớ như in khoảng khắc ngày đầu tiên mình chở em đến trường, không gian xung quanh chỉ là 1 màn sương huyền ảo với những cơn gió đông ùa vào se lạnh. Cổng trường TL hiện ra và người đầu tiên mình gặp không ai khác chính là thằng Nam, thèn bạn chí cốt cũa mình từ thời còn chế “dây thun bắn ná”, bây giờ lại học chung với nhau nên 2 thèn cứ quấn lấy nhau suốt

– Ũa, hôm nay đi sớm zậy mậy…

– Ờ, tại hôm nay đến phiên tao trực mà mày- Mình lên giọng thê thảm

Thế nhưng, chẳng màng gì đến thái độ ểu oải cũa mình, nó lại để ý 1 chuyện bất thường hơn đó là vẻ thân mật quá mức cũa mình với em L lúc này…

– Hà hà…hai tui bây hôm nay cũng thân thiết dữ hén.

Chắc đến đây thì các bác cũng thắc mắc tai sao thèn bạn cũa mình lại biết em L, thôi thì nhân tiện đây cũng kể lun, em L hồi lớp 10 thì có học chung lớp với mình, hình như cái này mình có nói đầu truyện rồi, cơ mà hồi ấy hai đứa cũng như nước với lửa, gặp nhau thì thể nào cũng có chuyện không hay xảy ra, không xứt đầu cũng mẻ trán T_T.

– À, quên nữa, giờ đi ăn sáng với tao mậy, sáng nay ông bà nhà đi sớm nên chả có gì bỏ bụng hêt, đói quá- Chưa để mình ú ớ gì nó tiếp luôn.

– Sui cho mày rồi, tao mới ăn nên giờ còn no lắm- Mình lắc đầu cười nhăn nhở.

– Thế L thì sao, đi với tui hok- Thèn nam sáng rỡ mắt ngay

Ơ…mà lạ thật…thường ngày thì lần nào bị mình từ chối thì thể nào nó cũng tru tréo hay là mắng mỏ gì đấy, nhưng bây giờ lại tỏ ra khoái chí mới đáng nghi chứ, lại mời em L đi cũng nữa…không lẽ… thèn này có tình ý gì với em cũa mình à, dám lắm, nhìn mặt đê tiện thế cơ mà.

– Xin lỗi Nam nghen, tui cũng ăn rồi, ông chịu khó đi 1 mình nha- Em L lắc đầu vẻ dứt khoát.

Hị hị…ẻm đúng là hiểu ý mình, nói câu nghe mát dạ hết sức ấy, ây da, này, muốn có ý gì với gấu anh à, mơ đi nhé cưng,,, bố ném cho nát mặt giờ

– Vậy thôi, chào mày nghe, tao đi trước.

Chắc hơi quê nên thèn Nam cũng chỉ còn biết cách “bỏ của chạy lấy người”, phù, cơ mà cũng may hồn, gì chứ vụ bạn thân cướp người yêu bạn mình”thì nhiều lắm, trên voz thỉnh thoảng mình cũng thấy mấy thớt như thế, cứ đề phòng vẫn hơn, mà các bác nhớ nhé, đừng bao giờ dại dột mà tạo điêu kiện cho thèn bạn thân thân thiết với gấu mình quá, có ngày hối hận không kịp đấy.

– Sao zậy, đi thôi N- Em L vỗ vai làm mình giật thót người.

– Ờ…ờ.

Mình giữ xe xong rồi tạm biệt em chạy vào lớp, mình học 12 rồi nên học ỡ lầu cuối hành lang, nhỏ học 11 nên ỡ tận lầu 3, cũng hên là cùng 1 dãy, có chuyện gì thì mình cũng kịp chạy lên, xã hội bây giờ nhiều thèn đê tiện lắm, nhiều khi còn xàm xỡ giữa ban ngày nữa kìa, ai chứ đụng vào gấu mình là thèn đó phãi sui tận mấy kiếp rồi đấy…

– Oh, thèn N, hôm nay ăn nhầm gì sao mà đến sơm zậy mày.

Hết thèn Nam rồi đến thèn Hải cận hỏi y hệt câu này…haizz…chứ bố đi sớm thì mắc mớ gì đến cha ông tụi mày à.

– Pữa nay tao trực mà mày.

Hải cận xua tay tỉnh rụi…

– Thôi, bỏ quách cái dụ trực ấy đi, giờ đi cúp tiết với tụi này, cà phê cà pháo bữa cho vui,

– Ê, mà thèn nào đánh bài thua thèn đó trã nhé… – Thằng Tuấn khùng ỡ đằng sau cũng hớt hãi chạy vào hóng chuyện

– Đánh bài làm gì, ra làm vài trận đota cho nó mát tay mẹ đi- Đến lượt thèn “khánh đề”nổi máu

Nãn, cái lớp cũa mình toàn thành phần như thế đấy, đếm không kể xiết, mang cái tiếng lớp chọn mà thế đấy, tháng nào cũng đội sổ rồi đánh lộn, cúp tiết…bla…bla…mệt…thầy cô nào cũng nãn cái lớp này chứ chả riêng gì mình…vừa nghe đến lớp 12A1 là ngán đến tận cổ rồi…đúng thật…cái gì cũng thế, danh thì ít, chứ tai tiếng mà nhiều thì cã là 1 vấn đề cũa thời đại đấy các bác…số mình ăn gì mà toàn gặp thứ gì đâu không…huhu…

Chap 10:

Tùng…tùng…tùng…

Đợi mãi rồi cũng hết 15 phút đầu giờ, đang lúc mình loay hoay dán mắt vào cái iphone cũa thèn Hải cận thì thầy giáo chũ nhiệm đột ngột bước vào, cả lớp đứng dậy, mình cũng đứng dậy, riêng thèn Nam ngồi bên cạnh thì chả chịu đứng yên mà cứ vỗ bôm bốp vào vai mình…

– Ê, đưa cái iphone cho tao mày.

– Ơ…bố đang xài…cho mày mượn cái *beep*

– Nhưng nãy giờ 15 phút rồi còn gì, mày xài lắm thế- Nó hạ giọng rồi nhìn mình vẻ nài nỉ.

– Không nói nhiều, chừng nào xài chán rồi đưa cho- Mình phán lại ngay

Bạn thân thì kệ bạn thân, thèn nào mượn trước thì xài trước, chơi thế mới xòng phẳng, mà cũng phãi công nhận, hàng cũa thèn Hải cận xài mát tay ghê, nó con nhà giàu nên xài toàn đồ hiệu, tính tình thì rộng rãi (mình kết nó nhất khoảng này)…chỉ tội cái là không đập trai bằng mình thôi- – – Hí hí…

Game giếc tý rồi mình vào lướt face, cơ mà cũng chưa kịp xem gì thì đập ngay vào mặt mình là stt mới cũa em L, đăng khoảng 8 h trước, chắc lại là tâm sự đêm khuya đây mà…em ấy coi dễ thuong zậy chứ cũng hay tự kĩ 1 mình lắm.

“Hôm nay đi chơi noel vui thật, nhưng mà lạnh lắm, lại dầm mưa nữa, chắc sáng mai thể nào cũng bị cảm cho coi…hic…”

Cơ mà mình chỉ đọc qua loa rồi bấm like, chơi thêm câu comment bên dưới: “Đằng ấy cảm thì cũng có đây lo mà, sợ gì”…

Ấn đăng xong…mình chèn luôn biểu tượng hình trái tim bên trên, lần này thì mình chơi theo kiểu “ném phát nát luôn”…Đầu tiên là để thi uy với những thèn bấy lâu nay cũng có ý định cưa cẩm em nó, thứ 2 là tuyên bố rằng đây là hoa đã có chủ, chú nào lén phén, bố cắt tờ rym…

Xong xuôi, mình đăng xuất rồi chuyển nhượng cái iphone lại cho thèn nam, thôi, ngũ tý cái đã, cơ mà sáng dạy sớm nên giờ mắt cứ sập xún mãi, không ngủ thì tý nữa cũng chả làm ăn gì được.

Lớp 12 rồi nên thời gian cũng nhàn rỗi, tụi mình thì chỉ tập trung zô học 3 môn chính để thi thôi, còn mấy môn kia thì coi như bỏ hết, hồi ấy mình thi bên khối d1, gồm 3 môn khó nhai đó là văn, anh và toán. Gì chứ toán với văn thì mình khỏi lo rồi, có sẵn tiền đề cấp dưới, chỉ có môn Anh là mình càng học càng ngu thêm, chẳng nhét zô được chữ nào…đến giờ đã mấy năm rồi mà vốn luyến cũa mình cũng chẳng được bao nhiu…hic.

– Em N…đứng zậy cho tôi biết “nhôm oxít”là gì.

– …

-???

– Ê…N…thầy kêu mày kìa- Tiếng thèn nam kêu oai oái bên cạnh,

– Ơ…cái đêch…kêu bố mày à.

Mình ngước lên mà quát thẳng mặt, cơ mà lạ, tự nhiên cả lớp quay xún nhìn mình…haizz…ông thầy ở trên thì trợn mắt, quát xún thao tháo:

– Em N bước ra ngoài cho tôi

Mình ngơ ngác đến nỗi cứ đứng ngẫn ra 1 chỗ hệt như vẫn chưa kịp nhận cái quái gì đang xảy ra trước mắt mình, chỉ nghe cả lớp cười ồ lên, rồi mình đi ra khõi lớp trong sự khoái chí cũa đám bạn, hệt như tụi nó đang chữi xéo mình hay sao ấy…

– Haizz!!!

Mình rõ thêm 1 hơi dài ngao ngán rồi đi xún căn tin, nhưng ngặt nỗi, cái số mình đi đâu cũng gặp chuyện không hay, vừa đi đến cầu thang thì mình bỗng khựng lại vì tiếng kêu cũa 1 ai đó.

– Ũa, không học mà đi đâu đây ông

Là nhỏ Diệu Linh, bí thư 12A2, đương kim hoa khôi cũa trường, người mà đã làm điên đảo cã 4 năm cấp 2 cũa mình cho đến giờ…dù rằng về sau này 2 đứa cũng chỉ là bạn chứ không bao giờ vượt lên 1 quan hệ nào khác, với mình, mình em L đã là khỗ lắm rồi…thật đấy…

– Ơ…tui hỏi bộ ông không nghe à

Tiếng diệu Linh lại vang lên làm mình giật thót người.

– Hã…à…tui đi xún căn tin- Mình bấm bụng đáp đại theo quán tính

– Giờ học mà đi xún căn tin, ông có đùa tui không đấy.

– Thì…bị đuổi

Mình nói rồi cúi hẵn mặt xún, không biết tự nhiên nói đến câu này thì mình lại đâm ra ngại hết sức, hệt như cái cảm giác hồi tối ấy.

– Trùng hợp hén, tui cũng bị đuổi nè

– Ơ…là sao?

– Thì học Anh trong giờ công nghệ nên bị đuổi chứ sao.

Diệu Linh khẽ cười nhạt, Rồi cũng không để mình kịp nói gì, con nhỏ vội tiếp luôn.

– Thôi, giờ tui với ông xún căn tin, kiếm chút gì đó bỏ bụng nha, sáng giờ tui cũng chưa ăn gì hết.

– Hã…xún căn tin hã.

– Ukm, đi- …

– ế…ế, chờ tui.

Hic…Gái cấp 3 toàn chơi sốc mình, hết em L làm mình khốn đốn rồi bây giờ đến nhỏ này cũng nốt, không lẽ cái mặt mình dán 2 chữ “dại gái”lên đó sao ta, đi đâu cũng bị gái…dụ

“Cơ mà cũng chả riêng gì mình, ở nhà ba mình cũng rất hay sơ mẹ mình đấy, cả ông anh cũng zậy, nhưng mãi đến tận vài năm sau mới thế chư bây giờ ổng vẫn còn đang ế các bác ạ…”…

Xuống đến căn tin, con nhỏ cũng chả thèm hỏi han gì ý kiến mình gì sất, nó kêu nguyên 2 ổ bánh mì ngọt, 2 trai sting, một ít xí muội và mấy tép kệu gum…, su gút…blabla…đũ thứ, mình nhìn mà 2 mắt cứ hoa cã lên, thực hư lẫn lộn, bộ nó kêu đồ ăn cho cả dòng họ nó ăn không chắc…

– Ơ…sao mua nhiều zữ zậy.

– Ăn không hết thì trã lại, có sao đâu… – Con nhỏ đáp tỉnh bơ

Ặc…đợi ẻm ăn không hết thì mình có nước…cháy túi, trong bốp thì còn vỏn vẹn chưa tới 50k, lỡ thiếu thì mình có nước lột quần ra mà trã, mình là con trai, chữ sĩ luôn để lên hàng đầu, thà không có còn hơn, chứ mang tiếng ăn chực thì nhục mặt lắm.

– Ăn đi ông, sao ngồi thừ ra vậy…ngắm tui à…

– Hã…à không…đừng nói bậy.

Mình đỏ tía cả mặt vội liếc sang chỗ khác ngay, dại rồi, cứ gặp gái đẹp là phãi gió, đầu óc mụ mị, mình tự dưng cũng lại đâm ra phát ngán cái bánh mì ngọt nằm sừng sững trên bàn quá thể, chả buồn đả đông gì tới, hồi sáng không biết nên cứ quất cho cố zô, giờ thỡ cũng ra cả hơi bánh mì đây nè, ăn nữa chắc có ngày mình “đột quị”vì món này mất…

– Tối hôm qua, hình như tui thấy, ông đi chơi với nhỏ L à, phãi không- Nhỏ diệu linh vừa nhăm nhi ổ bánh mì trên tay vừa quay sang nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

– Ờ… – Mình gật đầu cái rụp…

– Hai người trước giờ vẫn là bạn chứ không có gì khác chứ.

– Thì…đúng zậy, mà sao bà lại hỏi như thế

Mình đáp ngập ngừng, nữa cũng nhận em L bây giờ đã là bạn gái cũa mình nhưng lại thôi, sợ nhiều người biết quá lại không hay cho lắm…

– Thì hỏi cho biết.

Nhỏ diệu Linh đáp cộc lốc rồi nó quay đi, mãi 1 lát sau mới cười trừ với mình

– À…mà ông có xài điện thoai chứ?

– Ừm, có…

– Cho tui đi, có gì cũng dễ liên lạc.

– Ờ…0164…

Mình nhắm mắt mà đọc lun thẳng 1 mạch, lâu rồi mình cũng không xài điện thoại di động, không biết bây giờ lại quăng ỡ xó xỉnh nào rồi, may mà vẫn còn nhớ rõ số.

– Hì…thế này thì tốt rồi…giờ tui lên trước

– Ờ- Mình thỡ dài ngao ngán vì vẫn còn đống đồ ăn chưa giải quyết trước mặt

– Ông cứ ngồi ăn thoải mái đi, tui tính tiền hết rôi…đừng lo

– Ơ…mà này…

– Hì…về nhà tui sẽ nhắn tin cho ông sau…hi…pi nhé

Tiếng Diệu Linh vang lên từng hồi rồi khuất dần sau cánh cữa, mình cũng chẳng biết làm gì ngoài việc thất thần nhìn theo bóng cũa em nó, cơ mà cũng lạ thật, tự nhiên lại chạy lên 1 mình thế không biết…haizz…con gái đúng là khó hiễu thật, lúc thế này, lúc thế khác, chẳng bao giờ cánh con trai tụi mình lường trước được…nhiều khi còn bảo con trai tụi mình là vô tâm, hết biết, làm con trai đôi khi cũng khổ lắm chứ không phãi dễ như con gái vẫn thường nghĩ đâu nhé, chỉ riêng chuyện hiểu hết tâm sinh lí cũa các chị em thì cũng như việc mò kim đáy bể rồi đấy chứ chẳng nói chuyện gì xa xôi…

Chap 11:

Nhỏ Diệu Linh đi rồi cũng chã còn ai để tán chuyện, mình loay hoay wc 1 lát rồi lên lớp, cơ mà cũng chẳng biết làm với đống đồ ăn sót lại trên bàn, mình đành gom hết lại rồi đem zô hầu tụi Hải cận, tụi này trông zậy thôi chứ hám ăn lắm, cả tá thế mà đánh chưa đầy 2 phút…ăn xong còn cười hềnh hệch lên như thể phát bệnh.

– Hề hề, pữa nay có dịp hay sao mà mày chiêu đãi a e thịnh soạn thế…

– Giỗ cha mày đấy – Mình đía ngay…

– Ơ…cái thèn…bố đập cái này vào miệng mày giờ…ăn nói mất zậy thế à…

Cái tính thằng này xưa nay mình còn lạ gì nữa, chữi nó thì không sao, chứ đụng đến ông già hay bà già nhà nó thì thể nào thèn này cũng nhãy cởn lên ngay…

– THôi…bĩnh tĩnh nào…thèn N nó đùa thôi mày làm gì căng thẳng thế

Nói rồi, khánh đề quay sang cả bọn…

– Bên 12a2, hình như vừa có 1 ẻm xinh lắm mới chuyển vào, hồi sáng tao có nghe thằng T lớp bên kia nói đấy, giờ tụi mày đi với tao…qua xem thữ mắt mũi rồi có gì anh em tính tiếp.

– Hừm, nếu xinh thì đến lượt tụi mình chắc, mày ngu thế… – Hãi cận bĩu môi

– Mày mới ngu, gái xinh mà không biết ăn, thì để cho giang hồ nó đua à…

Rồi nhao nhao cã buổi, cuối cùng thèn nào thèn nấy đều kéo hết qua 12a2, riêng mình thì chả ham hố gì vụ này, nên đợi lúc cả đám không để ý, mình tót tận lên lầu 3…hề hề…chẳng là định lên đây gặp em L, mới không gặp có chút sý mà nhớ quá chừng ấy.

Lớp em L học thì cách cầu thang khoảng 2 phòng, mình tò tenh bước lại nhưng cũng chả dám kêu, cứ đứng thập thò ngoài cửa, lâu lâu lại liếc láo liếc để.

– Ê…em gì ơi…kêu L hộ mình cái

Mình bấm bụng nhờ đại em mặc áo dài đứng bên cạnh, nhìn em này nhỏ với ngây thơ lắm, xưng em cho nó…tình cảm.

Không biết có phãi do mình đệp trai quá không mà em ấy cứ tủm ta tủm tỉm nhìn mình rồi che miệng cười khúc khích.

– Lớp này không có ai tên L anh ơi, chắc anh nhầm rồi…

Nhầm quái nào được, rõ ràng đây là phòng cũa lớp 11a4 mà, không lẽ…mình nhầm thật, ơi đệch, clgt?

– Ơ…lớp này là lớp 11a4 mà, không có ai tên L à.

– Vâng, anh thữ qua lớp khác tìm xem

– À…đúng rồi, quên mất.

Cái gật đầu đầy dứt khoát cũa em nó như làm mình nhận ra 1 sai lầm cực kì nghiêm trọng, đúng là cái lớp 11a4 này không có ai tên L, mặc dù em L- Gấu cũa mình lại học chính cái lớp này chứ chẳng đâu xa. Đơn giản là L chỉ lầ cái tên mà ỡ nhà mình hay goi em nó thôi, chứ thật ra tên thật cũa em là Trần.T.T.D…hic…thế mà mình tự nhiên quên mất tiêu…quê gì đâu ấy.

– Chắc…anh nhầm…thật, em kêu dùng T.D dùm anh nha- Mình cười như méo.

– Hì…T.D hã…zậy anh chờ tý nghen

– Ờ…ờ.

Nãy giờ ngu ngơ quá mình cũng chả để ý, em này cười trông cũng xinh thật, không thua gì em L cũa mình, tội cái hơi lùn, tầm…1m50@@…

Mà cũng phãi công nhận, mấy em càng nhỏ mình lại thấy càng xinh các bác ạ, chẳng như các em lớp mình, em nào cũng điện nước đầy đũ mà nhan sắc cứ như mấy bà cô u50 ấy, chưa thấy mà nghe tên không là mình đã ngán đến tận cỗ rồi…

Mình ra đợi cũng không lâu, tầm 1 phút sau thì thấy em L bước ra, ban đầu cứ ngỡ rằng em nó sẽ nhãy xỗ vào mà ôm hôn mình thắm thiết…ai dè đâu…hic

– Ơ…đi đâu đấy N

Ẻm hỏi câu nghe dễ thương hết sức ý, thì mình lên kiếm vợ chứ còn đi đâu nữa…hã

– Thì rũ đằng ấy xún căn tin, đi hok?

– Tý thôi nghen, đang bận làm bài tập à.

– Ờ, uống nước xong rồi lên liền chứ có gì lâu đâu mà L sợ.

Mình cười xảo lá, cũng không dám đứng lâu thêm vì 1 vài thèn choi choi cứ ra đứng trước phòng…gườm mình, hình như cũng là thành phần theo đuổi em nhà mình bao lâu nay, vì nhìn mặt thèn nào thèn nấy cũng đằng đằng sát khí, em L thì cứ nhìn mình mà cười đầy tình tứ…hic…kiểu này không đi thì dễ bị đập hội đồng lắm.

– L uống gì, sting nha

– Ừm, mình thì sao cũng được.

Thấy em gật đầu, mình chạy nhanh lại chỗ cô Tư lấy nhanh 2 trai sting, 1 cho mình và 1 cho em

– Mà L uống đá không, để mình lấy

– Thôi, trời lạnh mà N, uống zô là viêm họng đấy.

– Òh, cũng phãi…

– Mà L có chuyện gì thì nói nhanh đi, mình nge.

Em nhìn mình…

– À, có chuyện này, tối nay qua nhà ăn tối với nhà mình nha, mẹ mình mời đấy.

– Ukm, mà mấy h zậy N

– 7h nha

– Ừm, mình biết rồi

Giọng em đến đây nghe nhẹ nhàng lắm, mà mình thấy em sao dạo này cũng xanh xao quá, người ốm hẵn đi trông thấy, rồi đau ốm liên tục, tội em thật, phãi như ngày nào mình cũng được chăm sóc cho em thì hây biết mấy…

Hai đứa ngồi tán chuyện 1 hồi rồi cũng đánh trống hết giờ, em L chũ yếu hỏi mình về kết quả thi tuần trước, khỗ vãi, môn nào mình cũng chém tuốt hết, ngu sao mà nói thật, điểm Toán được 6 thì hô lên 8, lí được 5 thì hô lên 7.5…bla bla…mình nói đũ kiểu, mà ẻm cả tin lắm, cứ nghe mình nói đến đâu thì khen nức nở đến đấy, sướng, hê hê…

– Thôi, đến đây được rồi, N về lớp đi, kẻo trễ giờ…

– Ukm, sý nhớ đợi đằng này trước trường nghen.

– Rồi…mình biết rồi mà…

Cười chào em thêm 1 cái nữa rồi mình bước xún cầu thang, cơ mà cũng chưa kịp đi bước nào thì bỗng có 3 thèn cao to ra chặn mình, đang vui mình cũng chẳng muốn gây sự, chỉ muốn nhắm mắt đi qua, nhưng tụi này dường như lại chẳng có ý nghĩ đơn giản gì như thế

Bực mình, Mình quát lớn:

– Này…sao ngán đường anh mày thế, có ra không thì bảo…BỐP…

– …

– Ơ…tụi mày…dám…

– Hừm, đánh chết nó cho tao… – Thèn mặc áo đen hét lớn…

Cái…cái gì…???

Chap 12:

Đúng thật là trên đời này cũng lắm chuyện xảy ra, cứ đang bình yên, hạnh phúc thì bị ông trời nó đem ra vùi dập, khốn nạn thật, cơ mà mình cũng có biết gì đâu, nhỏ giờ tính mình cũng hiền lanh, ít nói lắm, chả dám gây sự với ai, hôm nay tự nhiên ỡ đâu có 3 thèn ra ngán đường, không nói không rằng mà đánh cái BỐP vào mặt mình, rồi nó quát xún xua sũa.

– Đánh chết thèn này cho tao

Bố mẹ nó, vừa nói xong, thèn nhỏ con nhất bên cạnh không biết ăn nhầm cái gì mà nhãy lên đá mình cái đốp vào ngực, hên là cú này mình né kịp, quay gót rồi đập ngay vào mặt thèn này, bố láo, nó ôm mặt, cúi xún, rồi lăn lộn vật vã, thèn áo đen thấy vậy cũng tái mét mặt, lui hẵn lại về sau, mình thách bố nó cũng chẳng dám nhãy vào nữa…

Chơi ngu thì ráng mà chịu, ngày xưa mình cũng học cùng khóa karate với em L nên mấy cái kiểu mà đánh vờn chuột như tụi này mình nắm cốt được hết, quay gót phãn đòn cũng là chuyện bình thường, chỉ trách tụi này sui sẻo, gặp mình hôm nay coi như cũng là số mạng cũa tui nó rồi đấy…

Vật vã được 1 lát thèn đó mới chòm người lên được, cơ mà mình cũng quá chân, xưng húp 1 bên cũa ku nó rồi…kiểu gì chứ kiễu này thì có mà hóng nhà cã tháng chứ chẳng chơi.

– Mày…mày dám đánh em tao à…thèn chó?

– Tức cười, không phãi thèn chó nào đánh tao trước thì ông đây đâu có đánh lại…tụi mày khôn hồn thì cút xáo chứ không đừng có trách bố…

Nghe mình lên giọng sừng sỏ, quả nhiên 2 thèn bên cạnh tái méc mặt liền, chã dám nói thêm câu nào, chỉ riêng thèn áo đen thì có vẻ chai lì hơn, nó trợn sòng sột 2 mắt lên nhìn mình, tưỡng chừng như nhãy xổ lên chơi mình lun rồi, may mà thèn kia kịp ngăn lại

– Không cần…chuyên này cứ để tao lo

Nhìn sơ thèn này thì cũng thuộc dạng trói gà không chặt, chân tay ốm yếu thế kia thì làm được gì, lo cái thân mày trước đi con trai ạ…

Rồi nó quay sang chỉ thẳng

vào mặt mình…

– Mày…nhớ đó…, tao không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu…

Haizz…Nói oai zậy thôi chứ vừa dứt câu xong là 3 thèn tụi nó cũng co chân chạy thẳng cẳng, Haha, đúng là mấy thèn chết nhát, mới bị bố hù tý đã sợ thế kia rồi, gì chứ, không cam tâm bỏ qua chuyện này à…ok, có bãn lĩnh thì chấp cã dòng hộ mày ra đây tao cũng đếch sợ…

Cái lũ này, chỉ được cái ỷ đông hiếp yếu, mình mới tung vài chiêu phòng thân đã sợ đến rõ mật, thôi, cứ về nhà mà ôm cái mộng hão cũa mày đi nhé.

Mình chĩ nghĩ đến đây rồi cũng nhanh chóng bước về lớp…haizz… mấy thèn chó đó có đem ra sọt rác mà quăn xuống chứ chữi làm gì cho mệt óc, cơ mà cũng vừa vọt đến hành lang thì gặp ngay ánh mắt đầy ngạc nhiên cũa Hải Cận, thấy mặt mày mình không được bình thường nên nó lắp bắp hỏi thẳng ngay…

– Ơ…mày làm sao mà mặt mày xưng húp zậy N, đánh nhau à…

– Ờ…gặp ngay lũ chó…mà thôi, tao không sao đâu, zô lớp thôi mậy…

– Nhưng ai đánh mày, nói rõ tao nghe coi…

– Đã bảo là lũ chó, sao mày hỏi nhiều thế

Mình đã không muốn trã lời rồi mà thèn này cứ bám theo nói mãi làm mình bực cã mìh, gắt giọng xún, chả bận tâm gì đến bộ dạng há hốc cũa Hải cận, cơ mà cũng chả được yên,, đi qua giữa lớp thì cả bọn Khánh đề đều quay sang nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên chẳng kém.

– Mày bị ai đánh hã N…

Nhìn mặt tụi này cũng có vẻ lo lắng nên mình cũng đem hết chuyện mà kể ra luôn, nghe xong, chỉ có duy nhất thèn Khánh đề là phán thẳng 1 câu:

– Tao nghĩ bọn này đã nói thế thì cũng không phãi là đùa đâu, mày nên cẩn thận đi thì hơn, có gì thì nhớ báo liền cho tụi này biết đó nghe chưa?

Là 1 thèn có máu mặt giang hồ, nghe nó nói thế mình cũng thấy hơi bất an, nhưng mà thôi zậy, chuyện xảy ra thì nó cũng xảy ra rồi, muốn quay lại cũng chã được, thôi thì tới đâu thì tới…

Loay hoay mãi rồi đến khi tan học, mình vừa gặp em L là em cũng lo lắng lắm, hỏi han đủ thứ, mình chối biến, bảo đại khái là đùa với đám bạn nên xơ sảy đập mặt vào bàn…cơ mà em cũng không tin, cứ nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi hoặc

– Thật không, hay là N đánh nhau đấy…

– Không có, mình nói thật mà, không tin thì sý L điện hỏi thèn Nam đi- Mình quả quyết…

– Thế thì được, tin N lần này thôi đấy, à, mà sý nhớ qua nhà mình bôi thuốc cho nghe, chứ không về nhà thi bác gái cũng la cho đấy nhé…

– Ừm…hì…mình biết rồi mà…

Mình nhìn em khẽ cười nhẹ rồi gì mạnh đề- Can, lao đi, nhưng cũng chưa kịp ra khõi cổng trường thì mình bỗng khựng lại vì tiếng kêu cũa Hải cận cứ hét toáng ỡ đằng sau…

– N ơi…N đợi chút…

– Ơ…mày có chuyện gì mà sao hớt hãi thế- Mình gì xe lại

– Mày…mày…vào lại trường đi, chứ không tụi kia đánh chết đấy…

– Tụi nào…không lẽ…

– Ừm…tao vừa nghe tụi bên…kia…nói…nói…

– N…ơi…cẩn thận…BỐP…

– KHÔNG…

Tiếng em hét lên rồi cả không gian như chìm lĩm trong mắt mình, một cảm giác gì đó đau buốt ỡ bả vai khiến mình quăng xe xún mà gục ngay tại chỗ, tiếng xe máy rồ đi thật nhanh chóng, mình chỉ còn nghe tiếng em khóc thút thít và tiếng hớt hãi cũa thèn Hải cận đang la lên oai oái.

– N…có sao không…mày…này…

Mình cố gượng bám chặt tay vào lòng đường, người run lên bần bận, mồ hôi mồ kê từ đâu chảy ra hệt như tắm.

– Hức…N…đừng…làm mình…sợ mà…hu…N ơi.

Giọt nước mắt em lên dài trên má, chãy ướt đẫm cả vai mình, cố cầm chặt tay em, mình dù đau nhói ỡ tay nhưng vẫn cố lấy hơi hỗn hễnh…

– Mình…k…hông sao…hì…L…L…đừng…lo…ngh…e…

– Ngốc…hức.

Ừ…Ngốc thật nhĩ, đã bị như thế này mà mình còn cười được nữa chứ, lúc đấy, chỉ nghĩ đơn giản là muốn em bớt lo lắng hơn thôi, chứ thật ra mình cũng đau lắm, muốn hét lên thật to nhưng cũng cắn răng mà chịu đựng.

Rồi em xoa nhẹ nước mắt, quay nhanh về phía Hải Cận, nói giọng nghe thương lắm.

– Hải…chở N vào bệnh viện…giúp mình với…chứ không…hức…hu

– L đừng lo, N cũng là bạn cũa mình mà, bạn cứ xê ra đi, để mình…

Hải cận vừa dứt câu thì phía bên kia đường cả thèn Nam, Khánh đề và mấy em lớp mình lăng xăng chạy tới. Vừa thấy mình là cả bọn tái mặt cả ra, chỉ duy nhất thèn Khánh đề là giữ được bình tĩnh…

– Thèn N…bị sao thế…

– Nó bị người ta cầm thanh sắt đánh…mà thôi, chuyện đó để nói sau, giờ tụi mày nhanh nhanh phụ tao đưa thèn N đến bệnh viện ngay nè

– Ờ…zậy mày dìu nó lên xe tao đi, phóng đến bệnh viện cho nhanh…chứ không thì cũng nguy hiểm đấy.

Mình bám 1 bên vai em L, 1 bên lên vai Hải cận rồi cố trườn người đứng dậy, tay đau đến nỗi chẳng còn cử động gì được nữa, phãi cố gắng lắm mới lét được lên xe Khánh đề, thèn này nhanh chóng phóng đi, mình chỉ nghe em L lắp bắp nói 1 câu:

– N…cố gượng…lên nhé…hức.

Nhìn bóng em khuất dần mà mình thấy người mình chợt nặng nề đi hẵn, chỉ vì 1 thèn như mình mà em phãi khóc, phãi lo lắng, thương em lắm nhưng mình cũng chả biết làm như thế nào…bởi mình…không còn sức…để gượng…được nữa rồi.

– Mày chạy nhanh tý nữa đi Khánh

– Không được đâu, chạy thế này là vượt tốc rồi đấy, mày muốn đâm chết người hay sao hã.

– Nhưng…thèn…N…ơ…Nhưng sao người nó lạnh toát zậy nè…ê N

– Tao…tao buồn ngũ…quá… – Mình hỗn hễnh, cã xung quanh như bắt đầu tối dần đi.

– Này…chưa đến bệnh viện mà…mày đừng ngũ…Ê…Này…

Và…mình thiếp đi thật, chẳng còn biết chuyên gì xảy ra nữa, cho đến mãi ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, thấy em với 1 giọt nước lăn dài trên má, lần thứ 2 trong đời mình thấy em khóc, và mình cũng chẳng nhẫn tâm thờ ơ thêm 1 lần nào nữa, thật thế đấy, không biết là ai hay vì lí do gì, nếu để người con gái mình yêu phãi khóc thì đó chính là lỗi cũa người con trai…cho dù đó có là đúng là sai đi chăng nữa…

Chap 13:

Cũng như 2 lần khi thấy giọt nước mắt lăn dài trên má cũa em, có lẽ đây cũng là lần thứ 2 mình ném trãi cái cảm giác đau đớn cũa 1 tai nạn bất ngờ như thế. Lúc nhỏ mình cũng có 1 lần nghịch dại, bị cục đá mài rơi đề lên chân, làm mình lên cơn sốt rồi bất tỉnh mấy ngày trời. Lần ấy cũng tưỡng như chết đi sống lại rồi, đau lắm, tỉnh dậy là òa lên khóc ưng ứt, nước mũi nước mắt thì từ đâu cứ chảy ra lòng thòng…nhưng lần này thì khác, khi đã đủ sự trưởng thành cũa 1 thèn con trai mới lớn, mình đã không khóc lên vì đau nữa…mà là…cảm thấy đau…khi bản thân mình lại làm chính người con gái mình yêu phãi khóc…

Em nắm chặt tay mình, mắt đỏ hoe lên và từ khóe mi chảy ra 1 giọt nước lăn dài trên má, em đã yếu zậy rồi, còn thức đêm chăm sóc cho mình nữa hay sao? Ngốc…thật đấy!

– N…ác…lắm…hức.

Nói rồi em khẽ lau đi nước mắt, người run run cả lên, miệng lắp bắp cái gì đó nữa mà mình không nghe rõ lắm.

Lúc ấy thật sự mình cũng chỉ muốn ôm chặt lấy em thôi, nhưng…không được, người mình đang băng bó kín bứt cả 1 phần vai bên trái thế này rồi…còn sức đâu mà gượng nữa…

Rồi không biết suy nhĩ thế nào tự nhiên mình lại khẽ môi, cười nhạt nhẽo.

– Đằng ấy…không về nhà hã, mình bị zậy rồi mà L đổ bệnh ra đấy thì không ai lo cho à…

– …

– À mà mình bất tỉnh bao lâu rồi ấy nhĩ…

– …

– Thôi nào, khóc nữa là mắt sưng húp ra đấy, không ai yêu nữa đâu.

– …

– Hì…mà chắc pữa nay chắc ra viện được nhĩ? Mình thấy trong người cũng khõe lắm rồi này.hê…hê

– …

Em vẫn im lặng, nhìn mình không đáp lấy 1 lời nào, sao thế, nếu muốn trách thì em có thể trách, muốn mắng thì cứ việc mắng, sao lại im lặng, mình sợ lắm, cái cảm giác phãi nhìn 1 người con gái khóc mà bản thân chẳng làm gì được…thật đấy…em à…

– Đồ ngốc…hức.

– Ơ…

– N…bị người…ta đánh, sao…không nói cho…mình biết…

Giọng em như 1 lời trách móc chợt làm mình sững người đi hẵn. Tất cả mọi chuyện, mình chỉ muốn nó lặng yên trong quá khứ mà dường như…bây giờ thì…không được nữa rồi…

– Uầy, chuyện có vui vẻ gì đâu mà nói…mình cũng chẳng muốn L phãi lo lắng vì mấy chuyện nhỏ nhặt như thế.

– Zậy…với…N…chuyện gì là lớn…N có biết…khi N bất tỉnh…ai cũng…lo lắng cho N không…hã… – Em ngắt ngang lời mình…

– Mình…mình…

– N…ác lắm…nếu N…có chuyện gì thì mình…biết sống làm…sao…hu…hức

– …

– Đồ…tồi…

Em nói rồi ôm mặt khóc nứt nở chạy ù đi khiến mình ngẩn cả ra chẳng nói thêm được lời nào, chỉ kịp hét to lên 1 tiếng:

– Ơ…nè…A…A…A- Mình dù không bị gì nhưng vẫn cố quằn quại lên đau đớn

Và…đúng như mình nghĩ, em chạy lại thật, kéo hẵn người mình lên, vừa nói vừa khóc trong lòng nước mắt nóng hổi.

– N…không…sao chứ…hức…N ơi…

– Mình… xin lỗi

Lần này thì không để em kịp làm gì, mình ôm chặt lấy em luôn, thật ra lúc đó tay cũa em gì lên vai mình nên cũng đau lắm, nhưng 1 lần nữa vẫn cố nghiến răng mà chịu đựng.

– Ngốc…hức…

– Em…tha thứ cho…anh nhé… – Mình nghèn ngẹn nấc không thành tiếng

– Ngốc…

Làn tóc em thơm lắm, vẫn cái mùi đặc trưng ấy thôi, nhẹ nhàng và đầy ngây ngất, mà đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, mình vẫn không thể nào quên đi được.

Ừ…em quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức mình chẳng còn tìm ra điểm gì thiếu sót, mà sao, cũng không biết là bao nhiêu lần, em đã khóc vì mình rồi nhĩ…

1 thèn con trai như mình thì làm gì có tư cách…mà…

Mình chẳng nghĩ thêm được gì nữa…chỉ cố trườn người ra, đặt lên em một nụ hôn thật sâu, nhưng mà…tiếng chuông điện thoại bất giác reo lên, bỗng làm 2 đứa giật thót cả người, khiến mình và em chỉ biết đỏ mặt nhìn nhau liền ngay sau đó…

– Reng…reng…reng…

– Hình như…là bác H gọi…N đợi mình chút…

Em bối rối, chạy hẵn ra phía cữa rồi mới nhấc máy:

– A lô…

– …

– Dạ…N tỉnh rồi…bác…

– …

– Cũng ổn ạ, bác đừng lo

– …

– Dạ…dạ…cháu chào bác ạ…

Mẹ mình quã này cũng chơi ác thật, người ta đang hôn mà tự nhiên gọi điện chi không biết, mình đã chết đâu, còn sống nhăn răng ra đây cơ mà…

– Sao rồi, mẹ mình có nói gì không

– Ờ…mua chút gì đó cho N ăn, chứ trưa nay bác gái mới ghé thăm được.

– Ừm…

– Mà giờ N thích ăn gì, để mình mua.

– Gì cũng được, miễn ngon là mình chơi tuốt hết…hê hê…

– Ừa, zậy N đợi sý nghe

Em không nói gì thêm, chỉ cười rồi chạy xún căn- Tin gần đó, mua lên cho mình 1 ít cháo bằm, nói thật ngày xưa mình cũng chúa ghét món này nhưng vì là cũa em mua nên cũng cố mà ăn cho hết…

– Hì…N ăn khõe ghê, hay là để mình mua thêm nữa nhé…

– Ặc, thôi, không cần đâu, an nữa chắc mình bội thực đấy…

– Hê hê, giỡn thôi, chứ mình đâu còn tiền mà mua cho N ăn nữa…

– Ơ…@@…

Sặc, mình thấy em cười mà mặt mày cũng sảng hồn cả ra, gì thế này, em học đâu ra cái kiểu cười đểu giả ấy hã, mới vừa này đây thôi, còn khóc bù lu bù la, thế mà bây giờ…hic…không lẽ…em bị hâm hã trời…

Đang chưa hết bàng hoàng vì những gì đã xảy ra, thì từ ngoài cữa phòng, mình thấy cả ba thèn Nam, Hải cận, khánh đề cùng 1 tốp nữ lớp mình đều hớt hãi chạy vào, mặt mày thèn nào thèn nấy cũng bê bết mồ hôi, hệt như vừa bị ma đuổi ấy…

– Tao bão rồi…hộc hộc…cũng tại tụi mày cả đấy… – Hãi cận nhăn mặt vừa nói vừa thỡ hỗn hễnh.

– Đm, tại mày thì có, chứ thèn nào vừa đi vừa hát leo ngheo hã…

– Ơ…bộ mình tao hát chắc, cả đám nghe mậy…

– Cã đám thì cã đám, nhưng mà mày là thèn hát to nhất, phãi không?- Khánh đề trợn mắt…

– Thì…tao…tao…

Ban đầu mình cũng chẳng hiễu tụi này đang nói cái quái gì, hỏi ra mới biết là mấy chú nó…bị bảo vệ…rượt, cơ mà cũng vì cái tội gây náo động ở nơi công cộng, thanh niên cứng vãi, zào bệnh viện rồi còn rống miệng lên hát cho to, không ăn gạch là phước tám đời tụi mày rồi đấy…

– Ơ…nhưng hôm nay sao cã bọn kéo hết vào đây thế…không đi học à

– Mày hâm à, pữa nay chũ nhật mà bố, không kéo vào thăm mày thì ở nhà làm gì hã. – Hãi cận cắt lời mình ngay.

– Thế mày sao rồi, vết thương hôm qua đỡ nhiều chưa- Khánh đề tiếp lời.

– Rồi, tao giờ vật trâu cũng được nữa là…

Mình cười gian xảo:

– Thế chứ mấy chú zô thăm người bệnh mà không có quà cáp gì à…

– Bố mày, đây nè, đã gần chết rồi mà còn tham ăn- Thèn Nam nhãy cỡn lên ngay.

– Hề hề…có ăn mới tham chứ mày, ngu thế…

Giỡn thế thôi, chứ tụi này cũng mua trái cây với vài bịch sữa chứ có gì lạ đâu, ỡ nhà ngày nào mình chả ăn đến phát ngán chứ…

– Thế rồi giờ mày tính sao- Khánh đề nhìn mình hỏi.

– Tính chuyện gì…

– Thì chuyện tui kia chứ còn gì nữa…

– Không biết, giờ mình cũng đâu có bằng chứng sao buộc tội tụi nó được.

– Tao điều tra rồi, 3 thèn đó học lớp 11A4, tao nghĩ mày bị…đánh ghen đấy…

– Bậy mày…

Mình khẽ cười lắc đầu ngay vì sợ em L bị sốc khi nghe tin này.

– Tao nói thật, có phãi mày với L…

Khánh đề chưa nói hết câu thì mình bỗng nghe tiếng thèn Nam kêu oai oái lên ỡ phía sau

– Ũa, chứ con nhỏ bí thư chi đoàn 12A2 đâu rồi

– Ai biết, mày hõi tao tao hõi ai… – Hải cận tiếp thêm ngay

Cái gì thế chứ…mình có nghe nhầm không…bí thư chi đoan 12A2…không lẽ…lại là nhỏ…Diệu Linh sao???

Chap 14:

Vừa nghe 2 thèn bạn nhắc đến bí thư chi đoàn 12A2 là mình nghĩ ngay đến nhỏ Diệu Linh, thật sự mình cũng có chút gì đó hơi ngỡ ngàng vì trước giờ con nhỏ ấy có thân thiết gì mới mình đâu, ngoại trừ hôm pữa khi gặp lại nhau ỡ căn tin thôi, với lại, con nhỏ ấy vừa đẹp vừa xinh, lại là con nhà giàu, nghe đâu nhà có 1 đứa nên ông bà nhà nhỏ cưng zữ lắm, còn mình thì chả có gì nổi bật, học hành tàm tạm, cũng chẳng có tài cán gì nhiều, đâu có phước đức mà được con nhỏ đó để ý tới…có dại như… em L thì mới dám đâm đầu vào mình thôi…hê hê=.=

– Nè N, tao hỏi thật mày cái này nhé…mày và L đã có gì với nhau rồi phãi k?

Khánh đề lại 1 lần nữa quay sang 2 đứa làm em L đỏ ửng cả mặt lên, còn mình thì chỉ biết lắp ba lắp bắp mà lắc đầu chối đây đẩy…

– Không có…tụi…tao chỉ…là bạn thôi…ừm…

– Thôi, mày đừng có xạo nữa, toàn chỗ anh em, có thì nhận đi cho rồi. – Hải cận bĩu môi.

– Đã…bão…là không có…

– Không có mà hôm qua…em L lại khóc sướt mướt khi thấy mày như thế à…

– Ờ thì…@@.

Khánh đề chơi tiếp câu này phãi nói là độc địa, vừa xong là em L vội ngó lơ đi chỗ khác ngay, đụng mấy em lớp mình lại có tính nhiều chuyện nên cứ nhao nhao cã lên

– Thật thế không L, ôi, ngưỡng mộ bạn quá đi mất…

– Thôi, mình…mình ra…ngoài trước nghen, các bạn cứ ỡ lại…nói chuyện, mình đi đây.

Em L chỉ nói được vài câu rồi đỏ mặt chạy ra ngoài, chắc em ngại lắm, cũng phãi, toàn chỗ quen biết ỡ đây, em lại là con gái nữa…gặp mình thì chắc cũng tìm cái lỗ mà chui xún đó rồi…

– Sao, em ấy đã thế thì giờ mày có chối nữa hay không?

– Ờ thì…cũng mới mới…hì hì- Mình đỏ tía mặt, chỉ biết nhe răng cười nham nhở

– Thế thì tao chắc chắn là hôm qua…mày bị đánh ghen chứ không phãi là gì khác.

– Bậy mày, lỡ thấy tao ngứa mắt nên tụi nó ra đánh thì sao, mày chỉ khéo đoán bậy. – Mình vẫn chưa dám tin lời thèn Khánh đề nói

– Bậy cái đầu mày, mày thữ nghĩ xem, khi không tự nhiên nó lại kéo 3 thèn ra đánh mày, rồi còn kêu thêm 1 thèn đón đánh mày ỡ cổng trường nữa, nếu không có hiềm khích hay xích mích gì thì tao nghĩ sẽ không bao giờ có 1 chuyện vô lí như thế…với lại, ba thèn đó lại học lớp 11a4, cùng lớp với em L, mày nghĩ em L trông dễ thương thế mà chỉ có mình mày là để ý thôi à, mày ngây thơ quá đấy…

Rồi không để mình kịp nói gì, nó tiếp lun:

– Tao nghĩ bây giờ chỉ còn có hai cách để xử lí êm thắm vụ này, 1 là nhờ gia đình báo cáo lên ban giám hiệu đuổi học tụi nó, hai là để việc này cho tao…

– Nhưng…, mày định làm gì…

– Mày biết tính tao rồi đấy, những gì tụi nó làm với mày tao sẽ trã cho tụi nó y hệt như thế.

– Mày không sợ tụi nó trã thù à…

– Haha, trước giờ chỉ có mọi người sợ thèn khánh đề này thôi chứ tao chã bao giờ sợ thèn nào cả…

– …

Câu nói ẩn ý cũa Khánh đề cứ vang vọng trong đầu mình suốt ngày hôm ấy, cũng chả biết thèn này định làm cái gì, đúng là từ trước đến giờ nó luôn là 1 thèn đại ca, sừng sỏ nhất trường, nhưng mình cũng không khõi lo lắng, nếu nó vì mình mà rơi vào tình cảnh như mình hôm nay thì cũng chả hay ho 1 chút nào…

– Thế nào rồi N, đã khõe hẵn chưa đấy…

– Dạ, rồi ạ…

– Mày ăn cháo rồi uống thuốc, nhớ là ỡ yên 1 chỗ chứ không đc cữ động nhiều đâu đấy

– Dạ, con biết rôi mà, mẹ về nghĩ ngơi đi, có L ỡ đây lo cho con là đ.c rồi…

Đến tận trưa thì mẹ mình mới ghé nhưng bà cũng chỉ đem thức ăn đến cho mình và em L thôi, cũng tội em ghê, suốt cả ngày chỉ ỡ bên chăm sóc cho mình thôi chứ chã đi đâu, mình cũng bảo em về nhà nghĩ ngơi cho khõe thế mà em có chuyện nghe đâu, cứ nhất quyết 1, 2 là ỡ lại bệnh viện, nhìn em mà mình cảm thấy tư nhiên thấy bản thân thật bất lực, không biết làm gì để che chỡ cho em nữa

– Thế bác về nhé, cháu ỡ lại chăm sóc N nghe, có gì chiều bác ghé lại nghe.

– Dạ, bác về ạ.

– Ừm, chào cháu

– Mẹ về nghe N

– Dạ

Mẹ mình đi rồi thì em mới đổ cháo ra tô, lại là món cháo bằm, hic, mình nhìn mà muốn oái ra luôn, hồi sáng quất tô rồi, bây giờ quất thêm tô nữa có mà… đột thực…

– Sao thế, N không muốn ăn à- Em nhìn mình.

– Ờ, có món khác không, mình ớn món này đến tận cỗ rồi. – Mình thỡ dài ngao ngán

– N đang bệnh mà, sao ăn món khác được, phãi ăn cháo rồi uống thuốc, mai xuất viện rồi về nhà mình nấu nhiều món cho N ăn nha- Em đáp nhẹ nhàng

– Thôi, đành thế chứ biết sao giờ…

Ăn chừng được nữa tô thì mình đâm ngán, em năn nỉ mấy cũng không ăn nữa, rồi em cho mình uống hết bịch thuốc để trên bàn, thuốc tây nên uống xong mình buồn ngủ lắm, mắt nhắm mắt mỡ 1 lúc rồi thiếp đi hồi nào không hay…tỉnh dậy thì nhìn đồng hồ đã gần 7h tối các bác ạ…

– Ũa, huynh

Vừa mỡ mắt ra đã thấy ông anh nên mình vội trườn người dậy ngay.

– Mày cứ nằm yên đi, cữ động lại hỡ vết thương ra đấy…

– Ờ…mà huynh zô hồi nào thế. – Mình hõi

– Vừa đây thôi- ổng đáp

– Mà…L đâu rồi…

– Nó về lúc chiều rồi, mà nó có vẻ lo lắng cho mày lắm đấy, liệu cái thân mày đi nghen.

Nghe ông anh nói mình cũng yên tâm, em về nghĩ thế cũng tốt, chứ cứ ỡ đây chăm sóc cho mình lỡ em đổ bệnh ra đấy thì mình cũng xót lắm.

– Mà nghe tao hỏi N, mày gây sự với ai để rồi bị người ta đánh đến nỗi nhập viện thế này hã.

Mình lắc đầu…

– Em có gây sự với ai đâu, tại tụi kia đánh em trước, em đánh lại, thế rồi tụi nó kêu người đánh em, zậy thôi.

– Thế giờ mày tính sao,

hay là tao lên trường đánh cho tụi nó 1 trận cho chúng chết sống chết dỡ lun nhé.

– Thôi huynh, giờ mình cũng đâu có bằng chứng gì mà buộc tội tụi nó, huynh làm càng, nó báo Công An thì mệt lắm đấy.

Thấy bộ dạng chết nhát cũa mình, ông anh chỉ còn biết thỡ dài ngao ngán, rồi ổng đứng dậy, kêu hén lại 1 tiếng.

– Mày đã nói thế thì thôi zậy, tự mà lo đi, giờ tao xún dưới kia, kiếm chút gì ăn đã, trưa giờ có nuốt trôi được cái gì đâu.

– Ê…xún đó mua cho em tô cơm xườn với…

– Xườn cái đầu mày, tao mua cháo cho, không ăn thì thôi

Nói xong ổng đi ra khõi phòng, bực quá đi mất, sao ai cũng đem cháo cho mình ăn thế nhĩ, mình ngán đến tận cỗ rồi mà…

– Em tìm N hã- Mình giật mình vì nghe tiếng ông anh vọng lại ỡ bên ngoài, không biết đang nói chuyện với ai nữa

– Dạ…

– Zậy em zô đi, nó nằm trong phòng đấy.

Lạ, là ai nhĩ, nghe tiếng cũng biết là con gái nhưng mình cũng chả thể nhận ra giọng đó là cũa ai được, hồi sáng cả tụi lớp mình cũng đến thăm rồi, có sót ai đâu, không lẽ…em này nhầm phòng…

– Ơ…Diệu…Diệu Linh… – Mình há hốc mồm khi con nhỏ nãy giờ đứng ngoài kia chính là Bí thư chi đoàn 12A2 chứ không phãi ai khác

– Sao thế, bộ tui vào đây thăm ông không được à

– …

– Ông làm gì mà ngạc nhiên ghê thế, cũng là chỗ bạn bè cũ mà, tui đến thăm ông cũng không được hay sao, không định mời tui ngồi hã

– Ờ…bà ngồi đi- Mình lắp bắp nói vấp.

– Hì…cảm ơn…

Khác xa với em L cũa mình, tính cách cũa Diệu Linh có vẻ phóng khoáng hơn nhiều, lúc nào nhỏ này cũng tỏ ra vẻ rất tự nhiên, yêu đời, dù có đôi lúc kiêu ngạo hơi quá lố nhưng không hiễu sao khi ỡ bên em nó mình luôn có 1 gì đó rung động nhẹ gì đấy, hay nói đơn giản hơn, tình yêu cũa mình dành cho em L lúc đó chưa đủ mức để vượt qua những thứ cám dỗ ấy, mình là con trai mà, đâu có ai là tránh được những điều tối kị ấy đâu.

– Ông thấy trong người thế nào rồi, khõe hẵn chưa.

– Tui cũng đỡ rồi, bà đừng lo- Mình cười nhạt

– Ơ…sao nghe giọng ông mệt mỏi thế, bộ chưa ăn gì à…

– Ờ, mới ngũ dậy tức thì có kịp ăn uống gì đâu.

– Hì…zậy ông đợi tý, tui gọt trái cây cho ông ăn nghe…

– Ơ…kìa…

– Nhanh lắm, ông chịu khó chờ tý nghen

Hết nói nổi, mình đã đồng ý đâu mà con nhỏ lại tự nhiên như thế nhĩ, cơ mà cũng không để mình kịp làm gì, nó vừa cười vừa đưa miếng trái cây lên trên tay, vẻ thân mật lắm.

– Nè…xong rồi đấy, há miệng ra tui đút cho.

– Thôi, để tui tự ăn được rồi- Mình đỏ tía cả mặt…

– Thôi gì mà thôi, chân tay thế kia thì ăn uống gì được, há miệng nhanh không là tui đổi ý đấy.

– 1…1 miếng thôi nghe…

– Ừm…A to lên nào…

Vâng, và chính bản thân mình cũng không biết tại sao lúc đó mình lại mềm lòng quá như thế, chỉ nghĩ đơn giản là ăn 1 miếng cho em nó vui thôi, ai ngờ mình vừa kịp há miệng ra thì bên ngoài em L từ đâu bước tới…mình chỉ nghe được nữa câu rồi…

– Hì…Mình nấu món bò…bò…cho…N…CHOẢNG!!!

Âm thanh vang lên to dến nỗi khiến mình như chết điếng tại chỗ…chiếc tô rơi thành từng mãnh đập leng kenh xún sàn nhà…Mình chẳng còn nghe thấy thêm điều gì nữa…chỉ thấy em L ôm mặt khóc rồi chạy ù đi, lúc đấy, cã không gian như chìm lĩm trong mắt mình…và… lần thứ 3 trong đời, mình lại thấy giọt nước mắt rơi dài trên má em 1 lần nữa…tệ thật…

Chap 15:

Có lẽ đến 1 ngày nào đó, khi bạn đã đủ trưỡng thành hơn, đủ sức để tự vượt qua những cái cám dỗ cũa cuộc sống thì bạn sẽ không bao giờ rơi vào cái tình cảnh khốn đốn như mình hôm nay, chỉ vì 1 phút siêu lòng những tình cảm cũa mình và em từ trước đến nay như hoàn toàn sụp đổ, thật, em chạy đi, từng giọt nước mắt rơi dài trên làn môi nóng hổi như làm mình chết điếng tại chỗ, chẳng nói được lời nào, cố vùng mình đuổi theo em nhưng bàn tay Diệu Linh lại kéo hẵn người mình lại, rồi lúc ấy con nhỏ nói gì mình cũng không nghe rõ.

– N cứ ngồi yên đi, để tui ra giải thích cho L hiễu.

Sao thế này? Tim mình như chẳng còn cảm giác gì nữa, nó đau lắm, y như bị ai bóp ngặt zậy.

Từ trước đến giờ, em vẫn luôn lo lắng cho mình cơ mà, thế nhưng…lần nào cái em nhận được từ mình chỉ là nước mắt và sự buồn tuổi thôi sao?

Khoảng khắc nhìn em chạy đi ấy, cã không gian như trùm lên mình 1 màu đen kéo dài đến vô tận, mình chỉ còn biết ngồi yên bất động, mặt mày tái nhợt hẵn đi, rồi chỉ còn thấy ông anh chạy vào…quát rồi tát vào 1 cái đau như trời giáng.

– Mày đang làm cái trò gì thế hã…BỐP

Ừ, mày đang làm cái quái gì thế N, bản chất thật cũa mày là đây sao, mày đã quên 1 người con gái yêu thương và lo lắng cho mày hơn chính bản thân mình rồi sao, sao lại còn tham lam đến thế chứ.

– L…L sao rồi?

– Xin lỗi, bạn ấy chạy nhanh quá, tui chạy theo không kịp

– Vậy…hã…

Cổ họng mình nghẹn lại, toàn thân run lên, tưỡng chừng như muốn gục xún ngay tại chỗ.

– N…không sao chứ- Nhỏ Diệu Linh cố kéo mình dậy.

– Linh…về đi, tui muốn…ỡ 1 mình.

– Thật là ông không sao chứ…

– …

– Ừm, thôi tui về, pi ông.

Lòng mình lúc này cũng chợt nặng dần, muốn hét lên thật to nhưng cũng không được, em đi thật rồi, cả nhỏ Diệu Linh cũng đi thật rồi, không còn ai nữa, chỉ còn lại mình mình trong cái không gian yên ắng này thôi,

– Ừ…cũng tại mày mà ra cả mà N, sao lúc ấy mày không cứng rắn thêm 1 chút thì đâu đến nỗi…

– …

– Mày thật ích kĩ, chỉ biết nghĩ cho cái sự tham lam cũa mày thôi sao, còn em L thì sao đây hã…

– …

– Có bao giờ mày thữ nghĩ, mày đã làm được gì cho em nó chưa…

– …

– Người như mày thì cũng đáng làm bạn trai cũa em sao…thật nực cười…

– …

Mình càng nghĩ càng chỉ muốn vào đâm đầu vào tường mà tự tử cho xong chuyện, 1 thèn…khốn nạn như mình thì làm gì có tư cách mà sống nữa, em lúc nào cũng quan tâm, săn sóc cho mình, thế mà mình…đã chưa làm gì được cho em còn khiến em phãi đau khỗ là sao đây hã…

– Hì…cảm ơn…mà đằng ấy bỏ cái gì trong đó thế…

– Hì…đi thôi N

– Rồi mà…hì hì…

– Thế thì được, tin N lần này thôi đấy, à, mà sý nhớ qua nhà mình bôi thuốc cho nghe, chứ không về nhà thi bác gái cũng la cho đấy nhé…

Cái hạnh phúc mình mang đến cho em chưa được bao lâu thì tai họa lại ập tới, và cũng không biết đã bao nhiêu lần em khóc vì mình rồi nhĩ…

– Hức…N…đừng…làm mình…sợ mà…hu…N ơi.

– Ngốc…hức.

– Hải…chở N vào bệnh viện…giúp mình với…chứ không…hức…hu

– N…cố gượng…lên nhé…hức.

– N…bị người…ta đánh, sao…không nói cho…mình biết…

– Zậy…với…N…chuyện gì là lớn…N có biết…khi N bất tỉnh…ai cũng…lo lắng cho N không…hã…

– N…ác lắm…nếu N…có chuyện gì thì mình…biết sống làm…sao…hu…hức

Rồi mình chợt cười khi những lúc em nhìn mình tinh ngịch hỏi:

– Hì…N ăn khõe ghê, hay là để mình mua thêm nữa nhé…

– Hê hê, giỡn thôi, chứ mình còn tiền đâu mà mua cho N ăn nữa…

– N đang bệnh mà, sao ăn món khác được, phãi ăn cháo rồi uống thuốc, mai xuất viện rồi về nhà mình nấu nhiều món cho N ăn nha-

– Hì…Mình nấu món bò…bò…cho…N…CHOẢNG!!!

Âm thanh kinh hãi đó chợt vang lên 1 lần nữa như đánh tan đi hết mọi thứ, từng mảnh vỡ lăn lóc trên sàn như đâm vào tim mình đau nhói, thật sự…nó còn đau đớn hơn cái cảm giác khi mình gục xún đường ngày hôm ấy, gấp trăm ngàn lần kìa…

– Rào…rào…

Mưa rồi sao, ừ, mưa thật rồi, to lắm, nước ùa vào mái hiên nghe lạnh cóng, không biết giờ em đang ỡ đâu, có bị ướt không, đã hơn 8h rồi còn gì, em đã về nhà chưa nhĩ…

Mình tự hỏi rồi cũng tự mình trả lời…

Ngày mai…rồi mọi chuyện sẽ ra sao đây…L ơi…

Chap 16:

Sáng hôm sau, mình xuất viện, đợi mãi rồi cũng không thấy em đến, chỉ có ông anh và mẹ mình thôi, loay hoay tầm 8h thì xong xuôi hết mọi thũ tục, rồi bác sĩ dặn mình là về nhà không được cữ động mạnh, nhớ uống thuốc đầy đủ, đến tuần sao zào lại tháo băng là được…bla bla, mình cũng chỉ ậm ự cho qua chuyện vì lúc này ông anh cứ nhìn mình bằng thái độ chẳng mấy làm dễ chịu, chắc ông còn bực chuyện tối qua mình làm em L buồn, ra đến xe, ổng còn chỉ thẳng vào mặt mình rồi fan hẵn 1 câu.

– Mày liệu mà về giải thích cho em nó hiễu, không thì đừng có trách tao

Chuyện đã đến nước này thì mình còn giải thích gì được nữa, tình ngay lí gian, chỉ trách mình không kiềm chế được bản thân thôi, bây giờ thì nói được gì ngoài 1 câu: xin lỗi chứ.

Về đến nhà, tâm trạng mình cũng chẳng khá lên được, cái cảm giác tội lỗi cứ đeo bám mình suốt ngày hôm ấy, không biết giờ này em sao rồi, chắc cũng đang ỡ nhà khóc đỏ hoe mắt ra đấy, tính em yếu đuối lắm, mình biết chứ, lúc nhỏ thì được 1 cái tật mít ướt thôi. Nhớ năm 10 tuỗi, mỗi khi em có đồ chơi hay cái gì mới cũng đem khoe với mình, lúc ấy nhỏ quá đâu có biết gì đâu, cứ thấy cái gì mới mới hay hay là mình ham lắm, lại bị ức vì mình đã không có mà con nhỏ hàng xóm thì cứ đem dong dong trước mặt, mình giật lun, măc kệ cho em khóc nứt nở ra đấy. Đem về chơi chán đã đời, đến tối đem qua trã thì thấy mắt em đỏ hoe cả lên, rồi em thút thít cái gì đó, mà cố gắng lắm mình mới nghe rõ.

– N…ác…lắm…từ đây…mình không thèm chơi…với N nữa đâu…hức…

Nói zậy thôi, chứ được dăm ba ngày em lại qua làm hòa với mình…hị…hị…lúc ấy em ngây thơ lắm, mình nói gì cũng nghe chứ chả như bây giờ, em lớn rồi, tính cách cũng khác đi nhiều, giờ thì chỉ mình là khỗ dài dài vì em nó thôi.

NGhĩ đến đây thì mình nghe vang vọng ỡ dưới nhà có tiếng Bác Q, cũng nghe được tiếng mất tiếng không, chạy xún hỏi thì mới biết hôm nay nhỏ L bị bệnh…mình dường như chả thể tin nỗi…

– L…bị bệnh, thật hã bác.

– Ừm, tối hôm qua không biết đi đâu mà khi về người nó ướt sũng, bác hỏi gì cũng không trã lời, rồi sáng nay cũng chả chịu ra ăn sáng, cứ đóng kín bưng cữa phòng, không biết nó có bị gì không nữa.

– …

– Mà mày mới ra viện mà đi đâu zậy N, ê thèn này, có đứng lại không thì bảo.

Mặc kệ tiếng mẹ quát, mình vẫn nhắm mắt chạy bạt mạng nhà em, mình như phát điên lên mất, em bệnh sao không nói cho mình biết, người mình run run cả lên, hai vai vẫn nhói lên từng cơn đau buốt nhưng vẫn cố gắng đập cữa…

– L mỡ cửa cho mình đi, năn nĩ đó.

– …

– Chuyện hôm qua không phãi tất cả như L nghĩ đâu, tại lúc…đó…mình…mình…

– …

– Không lẽ…em không cho anh cơ hội nào để giải thích sao?

Mình hét lên, giọt nước mắt từ bao giờ đã lăn dài trên má, mắt mình như nhòa đi, em ra rồi, nhưng tim mình vẫn nhói lên cái gì đau lắm…

– …N…xuất…viện rồi…à

– H…ã…

– N đứng dậy đi…kẻo ai thấy…thì không hay đâu…

Em nghèn nghẹn rồi đỡ người mình lên, sao thế chứ, lẽ nào em không giận mình sao, thà rằng em cứ đánh cứ chữi mình còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều… còn đằng này…

– L…L

– N zô đi…hì…chắc N cũng chưa ăn gì nhĩ, mình xún nấu cho N tô mì nghe.

Em cười ngắt ngang lời mình rồi chạy xún bếp, mãi vài phút sau đó mới thấy em bưng tô mì lên, có cả thịt bò nữa, nhìn ngon lắm…

– Nè…N ăn đi cho nóng

– Đằng ấy…không giận mình hã…

– Giận chuyện gì…

– Thì…Chuyện…lúc tối

– Mình quên rồi, thôi, N ăn đi, để nguội lại mất ngon đây.

Cũng không biết tại sao nói đến đây, em lại cứ tránh đi những ánh nhìn tò mò từ phía mình, không phãi em giận mình sao, nếu thế thì đâu cần ôm mặt khóc rồi chạy đi, rồi còn dầm mưa nữa, mình thật sự không hiễu…

– N nè…

– Hở…

– Mình hỏi N câu này được chứ?

– Ờ…

Thấy mình gật đầu, em im lặng 1 chút rồi tiếp lun.

– Nếu 1 ngày nào đó, mình không còn đủ sức để ở bên N nữa thì N có trách mình không?

– Hã…thôi, đang ăn đừng giỡn như thế mà, mất ngon- Mình cười tỉnh rụi, cứ đinh ninh là em đang nói đùa với mình chứ chả có ý gì khác

– Mình hỏi thật đấy…

– …

Giọng em trầm hẵn lại như làm mình chết điếng tại chỗ, em đang nói cái gì thế, đang yên bình, vui vẻ thế này mà tự nhiên lại không còn sức để bên mình nữa là sao, hay là tối qua em dầm mưa quá nên đầu óc bây giờ không đc bình thường.

– Đừng đùa nữa mà, chuyện đó có gì vui vẻ đâu.

– Thì…N cứ trã lời mình đi đã

– Không biết à, ngày nào mà L bõ mình thì ngày ấy mình sẽ ra cầu tự tử cho xong chuyện- Mình đáp nửa đùa nửa thật

– Zậy N có hận mình không

– Trời, không hận L thì sao mình lại dám ra cầu tự tử, mà L đừng hỏi nữa, để mình ăn hết tô mì này cái đã.ngon lắm.hì hì…

Mình cười nhưng cũng thoáng nhín mặt em lúc ấy, tự nhiên trong lòng cũng có chút gì đó hơi bất an vì khi không em lại hỏi mình câu này, mà…chắc em lo xa thôi, chứ tự nhiên sao lại bõ mình chứ…hị hị…trừ khi trời sụp xún thì còn may ra…

Chap 17:

Tối hôm đó, đang ngồi xem tivi với ông anh thì mẹ bảo mình qua kêu em L qua ăn tối vì bác Q phãi có việc đột xuất ỡ dưới quê nên phãi đi gấp, chắc sợ em ở 1 mình buồn rồi ăn uống không đầy đủ được, cũng tội em thật, ba đã không có rồi mà suốt ngày cứ đi suốt thế này thì em bệnh là phãi, thế nên mẹ vừa gọi là mình gật đầu cái rụp liền, tắm rữa đâu đó xong xuôi rồi phóng nhanh qua nhà em ngay, ũa, mà cũng lạ, em làm gì mà cữa nhà mỡ tang hoang thế này chứ, con Lu cũng chẳng thấy đâu, kiểu này mà có ăn trộm hay thèn yêu nào mò vào giở trò đồi bại thì sao, ẩu thật…

– L ơi L, mình qua rồi nè. – Mình chạy đến phòng khác thì kêu lớn.

– …

Lạ nhĩ, cũng chả thấy ai trả lời, em đi đâu rồi, nhà cữa trống trơn, mình tìm khắp nhà mà cũng chẳng thấy ma nào đâu, cữa lại không khóa, không lẽ mới tối mà em lại đi ra ngoài rồi sao…

Mình loay hoay lên lầu tìm thữ lại lên lầu 1 lần nữa rồi đi xún cầu thang, bây giờ chỉ còn 1 phòng…tắm là mình chưa kiểm tra thôi, đây rồi, đi hết cái hành lang này là tới…hê hê…

– …

– L ỡ trong ấy hã, mình N nè- Vừa đến là mình nghe có tiếng nước chảy róc rách nên chắc chắn 9/10 là em ỡ trong đó…

– …

– Ê…này…có thì lên tiếng cho mình biết với…

– …

– Hú…ú…@@…

Haizz…lại không có ai trã lời, rõ ràng mình nghe tiếng nước chảy kia mà, cái quái gì zậy, không lẽ em đang tắm nên ngại không lên tiếng…@@…tình hình này thì không ổn cmnr…

Cố định thần trỡ lại, mình rón rén bước lại gần hơn, phía bên ngoài gió từ đâu cứ ùa vào lạnh cóng làm thanh cữa nhà tắm cứ đưa qua đưa lại rồi kêu cót két, nhà lại chẳng có ai khiến mình hơi run, nếu là em thì chắc chắn cánh cữa kia cũng phãi đóng kín bưng lại rồi, còn đằng này lại mỡ tan hoang như thế, không lẽ lại là ăn trộm, mà khoan đã, ăn trộm thì lên lầu lấy đồ là được rồi chứ zo phòng…tắm làm gì…chẳng lẽ…

– Rầm!!!

Cánh cữa tự nhiên xô ầm vào tường khiến mình như giật thót người lại, tay vớ đại lấy cái chuỗi quét nhà ỡ dưới sàn, vừa đi tới, vừa quát:

– Ai…thèn nào đang ỡ trong đó…

Nhà em và mình ỡ ngoại thành nên nhà cữa cũng chẳng san sát với nhau mấy, có ma hay ăn trộm ỡ nơi vắng vẻ như thế này thì cũng không có gì khó hiễu, hai nhà lại gần biển nên gió càng lúc càng thổi mạnh hơn, cứ rú lên từng cơn rồi ùa mạnh vào khiến cánh cữa phòng tắm cứ liên tiếp xô ầm vào tường, mình chả dám bước tiếp, hai bả vai thì còn đau nên cứ tung cây chuỗi lên mà quơ loạn xạ, lúc đó thần hồn có biết gì đâu, lại nghe có tiếng ai bước zô ngoài phòng khách, mình toát hết cả mồ hôi hột, vừa định thần chạy ra thì đã thấy em L đang nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên tột độ.

– Ơ…N

– Có…có ma- Mình vừa lắp bắp vừa kéo tay em lại ôm chặt luôn.

– Ma ỡ đâu…N đùa à?- em vẫn đứng yên, bình tĩnh hỏi.

– Trong…phòng tắm…

Hai đứa tự dưng sững người lại nhìn nhau, không gian chợt yên ắng đến nỗi mình chỉ còn nghe tiếng chay róc rách, đang không biết làm gì thì em bỗng sờ tay lên trán mình…cười cười rồi phán hẵn 1 câu…

– N bị ảo rồi đó, thời này thì làm gì còn ma cỏ nữa…

– Ơ…chứ…rõ ràng…mình nghe…có tiếng…nước chảy.mà

– À, cái đó là do nãy mình ra ngoài gấp qua nên không khóa cữa, với lại cũng xún dưới kia mua ít thuốc tẫy vê ngâm quần áo thôi, chắc lại để nước tràn bể rồi, N ỡ đây hem, để mình đi khóa lại…

Em cười rồi chạy zô phòng tắm, ít phút sau mình mới thấy em trỡ ra, mà em cũng kì, đi đâu cũng phãi khóa cữa, khóa nước cho cẩn thận chứ, làm mình hết cả hồn, cứ tưỡng là gặp ma thật, may chứ không cũng đứng tim chết cmn rồi…

– Hì, xong rồi đấy.

– Ờ- Mình gật đầu rồi vút nhẹ mồ hôi trên trán.

– Mà mới tối mà N qua đây làm gì thế, định âm mưa giở trò đen tối gì à. – Em nhìn mình cười ẩn ý.

– Hã…bậy…mẹ mình nói L qua ăn tối đấy, đi thôi- Mình ấp úng rồi đi ra ngoài phòng khách

– Zậy N ra đợi mình tý, giờ phãi đi tắm cái đã, qua gặp bác gái mà dơ thế này thì đâu có được.

– Ukm.

Mình không nói gi thêm chỉ gật đầu rồi ra phòng khách bật tivi lên xem, được 1 chốc thì em cũng tắm xong, chờ em khóa cữa xong xuôi thì 2 đứa cùng qua nhà mình, lúc này mình thấy em cười nhiều lắm, chả như lúc sáng, mặt mày buồn thiu rồi nói toàn những gì không đâu, mình nghe mà cũng não cã ruột.

– Ũa…L qua rồi đó hả cháu…

– Dạ… – em gật đầu lễ phép.

– Mà mẹ cần con phụ gì không- Có em nên đột nhiên mình siêng bất tử zậy mà…hề hề…

– Thôi, 2 đứa ngồi đi, mẹ dọn cũng sắp xong rồi.

Đợi ba và ông anh mình xún thì cả nhà cùng nhau ăn cơm, mọi hôm nhà có 4 người nên cũng ảm đạm, cứ ai ăn phần nấy, cũng ít nói chuyện với nhau, hôm nay tự nhiên có em thì không khí gia đình vui lên hẵn, mẹ mình thì vừa ăn vừa cười suốt, chắc cũng ham có con dâu rồi đây mà…

– L ăn đi con, đồ ăn còn nhiều lắm. – Mẹ mình vừa nói vừa gắp cho em miếng thịt gà to bổ bố.

– Dạ, cháu cảm ơn, mà bác làm thế nào nấu ngon thế ạ, chỉ con với được không – Em cười cười hỏi.

Cơ mà em nói câu này cũng đúng thật, xưa nay cái gì thì không nói chứ riêng khoảng nấu ăn thì khó ai vượt được mẹ mình lắm

– Tưởng gì, chứ chuyện đó dễ ợt, ít pữa con qua, bác chỉ cho- Mẹ mình gật đầu cái rụp.

– Dạ

– Hà hà, thế là sau này thèn N sướng ha- Ông anh mình đang ăn cũng tự nhiên quay sang mình cười đểu thấy rõ.

– Ơ…là sao anh… – Mình đơ mặt ra vẫn chưa hiểu mô tê gì sất

– Thèn này, sắp đi trước anh mày rồi còn hỏi nữa. – Ổng hấp háy mắt.

Rồi không để mình kịp ú ớ gì ông anh mình quay sang em L, tiếp lun…

– Thế sau này hai đứa ra đai học, có tính tiến tới lun không đấy…

– Hì…cái…này thì em cũng chưa…biết nữa- em đỏ mặt đáp.

– Hay là học xong cấp 3 rồi làm luôn, sớm sinh baby cho ba mẹ có cháu bồng, phãi không mẹ…

– Cái thèn…ăn nói bậy bạ, thôi ăn đi-

Mẹ mình đánh vai ông anh cái bốp, chắc sợ em L đâm ngượng

Mình lúc này cũng chỉ biết dúi mắt vào tô cơm chứ chẳng nói năng gì được, mẹ và ông anh cũng thật là, ăn thì cứ ăn sao đem mấy chuyện tế nhị này đem ra nói, khiến bây giờ mình cũng chả dám nhìn thẳng vào mặt em…hic…

Chỉ riêng có ba mình là không quan tâm đến chuyện này lắm, ông chỉ lo lắng cho cánh tay đang băng bó cũa mình thôi, im lặng 1 lúc lâu rồi bỗng nhiên ông lại nhìn mình hỏi.

– Còn thèn N sao rồi, vết thương đã lành hẵn chưa đấy…

– Dạ, cũng đỡ rồi, cỡ tuần sau zào bệnh viện lại tháo băng là được. – Mình đáp…

– Ừm, zậy mày có biết ai đã đánh mày ra nông nỗi này không… – Ông kiềm giọng

– Con cũng không chắc, chỉ nghi nghi thôi, với lại cũng chưa có bằng chứng, sao làm gì tụi nó được…

– Tao nói trước đấy, không biết vì lí do gì, lần sau mà còn gây sự với ai mà để diễn ra tình trạng như thế này thì tao không tha cho đâu.

Nói rồi, ba mình quay sang em L.

– Con để ý nó jum bác nhé, tình thèn này hiếu thắng lắm, có con kèm cập thì bác mới yên tâm được.

– Dạ…con biết rồi…

– Ừm, vậy thôi, cả nhà ăn cơm nhanh đi, gần 8h rồi đấy.

Tính ba mình là zậy các bác ạ, nhìn bề ngoài thì ông có vẻ rất nghiêm khắc chứ thật tâm ông cũng thương mình lắm, không nhờ ông uốn nắn từ nhỏ thì chả có thèn N như ngày hôm nay, chẳng còn háo thắng, tự cao, coi bản thân mình là trên hết nữa…mình bây giờ đã biết sống vì mọi người hơn, tính cũng trầm tĩnh hơn, và quan trọng hơn là đã trưỡng thành hơn sau rất nhiều sóng gió cũa cuộc sống.

Ăn cơm xong, mình và em xin phép ra ngoài, tự nhiên lúc này lại thích đi dạo 1 vòng cho tan hết đi những mệt nhọc cũa đời sống thường ngày, hai đứa men theo đường chính, đi thẳng ra biển, gió mỗi lúc 1 mạnh hơn nhưng với mình chỉ cần được nắm tay em như thế này thì chả có gì là không thể hết.

– Đằng ấy…lạnh không.

– Hì không…còn N?

– Cũng không…hì…

Hai đứa ngồi bẹt xún bãi cát, nơi gần những cơn sóng vẫn xô từng đợt vào bờ biển, em tựa đầu vào vai mình, đâu đó từng làn gió lại ùa vào mang làn hương tóc em bay ngây ngất, đã bao năm rồi nhĩ, mình mới lại có cái cảm giác yên bình như thế này…bây giờ, mình chỉ muốn đặt nhẹ 1 nụ hôn trên bờ môi ngọt ngào ấy, thỏ thẻ qua từng hơi thỡ rằng… không biết từ bao giờ, mình… đã yêu em hơn chính cả cuộc sống này…

Em nhỏ bé lắm, ừ, mình biết, yếu đuối lắm, ừ, mình cũng biết, vì vậy mình muốn che chở cho em, cùng em vượt qua những khó khăn cũa cuộc sống, mình không hứa rằng sẽ cùng em đi hết quãng đường đời còn lại nhưng chắc rằng nếu một ngày nào đó, vì với 1 lí do bất kì gì, em không còn ỡ bên mình nữa, thì mình cũng chẳng còn động lực nào để đi tiếp quãng đường ấy nữa…

– L này…

– Hỡ…

– …

– Anh… yêu em…

– …

Bãn nhạc my love vẫn vang lên ỡ đâu đó thật nhẹ nhàng, không biết tự bao giờ mình lại có thói quen này, cứ mỗi khi buồn hay nhớ em là lại bật nghe lại bài hát ấy…đơn giản đây là bài đều cả đều thích…vẫn những ca từ quen thuộc nhưng mỗi lần nghe lại mình lại cảm thấy từng cảm xúc khác nhau và xin hát lại cho em nghe 1 lần nữa để khắc ghi vào con tim mình và sau này dù có đi đâu mình cũng không thể nào quên được…hình bóng cũa người con gái thân yêu, 1 người mà mình đã yêu rất nhiều, bây giờ và cho dù có đi hết cả cuộc đời này.

“Này em yêu ơi, lòng anh chơi vơi, nỗi buồn ngập đầy trong tim,

Từng ngày một mình, còn ai kia ơi sao xa rời,

Vì sao em đi, vì sao em quên, hãy nhớ những lúc yêu đời,

Ngày ngày tình mình ngồi ca bên nhau tay nắm tay hoyee…

Người hỡi tình em, anh xin giữ mãi trong tim,

Sẽ mãi cất tiếng hát cho người yêu thương…

Hỡi em yêu anh mang cho em,

Khúc ca vui luôn trao về người, bao ánh dương sáng lên

Tình sẽ thơm nồng thắm tươi, người ơi,

Chốn bao la anh đi cùng em, đến nơi ta cảm thấy yên vui,

Nơi biển xanh bao la, là chốn thiên đường hát ca, em yêu…

Có em trong vòng tay, mình mãi bên nhau nồng say và nói với nhau lời yêu, ta sẽ bên nhau một đời…”

Anh yêu em…nhiều lắm…L ạ…

Chap 18:

Hai đứa ngồi lặng im nhìn biển đêm 1 hồi lâu, mình cũng không biết ẩn sau cái màn đêm thăm thẳm ấy là cái gì khác nữa, chỉ tưởng chừng như nó dài vô tận, gió biển càng lúc càng thổi mạnh hơn, lâu lâu lại đem làn hơi nước ùa vào lạnh cóng, em co rúm người lại, chân tay khẽ run lên, em yếu lắm sợ về rồi cũng đổ bệnh như hôm pữa nên mình vội kéo tay em đứng dậy ngay.

– Thôi về L, gió lạnh lắm.

– Ờ…hì…

Em gật đầu cười gượng gạo rồi hai đứa đi 1 quãng cũng gần về đến nhà, tự nhiên thấy quán hũ tiếu bên kia đường mình lại thích dẫn em vào đây hơn, thật các bác ạ, trời lạnh như thế này mà zô làm 1 tô hũ tiếu thì còn gì bằng nữa.

– Ghé vào đây, ăn 1 tô rồi về nha- Mình kéo tay em lại

– Ơ…nhưng mới ăn cơm xong mà N- Em đáp vẻ ngập ngừng.

– Thì ăn 1 tô cho ấm bụng thôi, giờ mà về mình cũng chả biết làm gì, chán lắm.

Thấy mình ra bộ thê thảm nên em cũng chẳng từ chối, loay hoay tìm chỗ 1 hồi thì hai đứa chọn 1 bàn ở cuối góc rồi ngồi xún, người ăn cũng khá đông, toàn trạc tuỗi như mình, ai cũng cắm cúi giải quyết cho xong tô hũ tiếu trên bàn để còn về sớm, chỉ riêng có 2 con bé bàn bên cạnh vừa ăn vừa cười nói vui vẻ lắm, mà mình để ý nhìn 2 em nó cũng khá xinh, vóc người nhìn hơi nhỏ nên cỡ lớp 10 là cùng

– Cho tụi con 2 tô đặc biệt nha cô.

– Ừm, vậy 2 đứa chờ chút, cô làm liền đây

Cô chủ quán cười rồi mở nồi nước lèo làm khói trắng bay nghi ngút, chưa ăn mà đã thấy thèm rõ dãi rồi, mình chỉ biết ngồi đực mặt ra và cũng như thói quen cũ, em im lặng 1 chút rồi lấy khăn giấy lau đũa ở trên bàn rồi đưa cho mình 1 đôi, cười cười rồi lại hỏi:

– Hì…N sao thế, dẫn mình vào đây rồi ngồi thẫn ra như thế à.

– Hã…đâu có tại trời hơi lạnh thôi- Mình cười nhạt, khẽ vén cổ áo lên vì lúc này trời cũng khá lạnh.

Hai đứa nói đến đây cũng tự nhiên im lặng 1 lần, em khẽ xoa 2 bàn tay vào nhau, lâu lâu lại đưa bắt nhìn ra biển rồi lại thỡ dài, mình cũng chẳng biết em đang có tâm sự gì nữa, cũng không ngại hỏi vì tính em trước giờ khó hiễu lắm, có chuyện gì buồn cũng chẳng bao giờ kể cho ai nghe, cứ giấu kín trong lòng, cả mình dù là bạn trai cũa em mấy mươi năm trời rồi mà vẫn không phãi là ngoại lệ.

– L sao thế, bộ có chuyện gì buồn à… – Mình gặng hỏi nhưng em vẫn im lặng, không nói gì,

– …

– L còn giận mình hã…ơ…sao thế.

– Mình…xin lỗi- Em nghèn nghẹn nói.

– Nhưng sao lại xin lỗi, L có làm gì đâu.

– Không phãi…nhưng…mà…hức.

1 giọt nước mắt rơi dài trên má em khiến mình như chết đứng tại chỗ, sao em lại như thế, đang vui mà tự nhiên lại khóc, em khó hiễu thật, mình dù chưa hết bàng hoàng với những gì đang xảy ra nhưng vẫn cố kìm người lại, trên môi nở 1 nụ cười vô cùng nhạt nhẽo.

– Có gì mà L phãi khóc, người ta đang nhìn mình kìa.

– Hic…mình…xin lỗi, nhưng không…hiễu sao lại cầm lại…không được…hức… – Em khẽ lau nước mắt.

Cũng như bao nhiêu lần trước, lần này thấy em khóc mình cũng chả vui vẻ gì, mà nếu giận mình thì em phãi nói ra chứ, cứ khóc rồi im lặng thì ai mà biết được.

– L bình tĩnh, có gì nói rõ cho mình nghe, được không?

– Mai…chắc mình…không còn ỡ đây được nữa rồi… – Em nói câu này mà mình cứ tưỡng như sét đang đánh ầm ầm bên tai

– L đùa à, không ỡ đây thì ỡ đâu…

– …

Em lại im lặng, không trã lời, mình cũng chả kịp hỏi gì thêm vì lúc đó, cô chủ quán liền bưng 2 tô hũ tiếu đặt lên bàn, mỉm cười nhìn 2 đứa.

– Hũ tiếu đây, hai đứa ăn ngon miệng nhé.

– Dạ, cháu cảm ơn, bao nhiêu zậy cô.

– 20 ngàn cháu ạ.

– Dạ, cho cháu gữi.

Mình lấy tiền đưa cho cô rồi đẩy tô hũ tiếu về phía em.

– L ăn đi, kẻo nguội giờ…

– …

Ăn chừng được nửa tô thì em cũng thôi không khóc nữa, mình cũng thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, không biết đã có chuyện gì xảy ra mà hôm nay nói bao nhiêu là chuyện khó hiễu, ừ, mà chắc em nhạy cảm quá thôi, chứ đời nào có mấy chuyện đó.

– Về thôi.

– Ừm…N…đợi mình…chút.

Hai đứa về nhà thì cũng gần 9h hơn, may mà đèn nhà mình vẫn còn sáng, trời khá lạnh nên mình và em cũng tê cứng hết chân tay rồi sức đâu mà đi nữa, đang định bước vào nhà thì em bỗng chạy lại ôm chặt mình, rồi lúc đó nói cái gì mà mình cũng chả nghe rõ.

– Hôm nay…N xin bác gái…ngũ lại nhà mình 1 đêm nghe…được không?

– HÃ…L…nói…cái…gì…

Chap 19:

– Hã…L…nói cái…gì.

Mình bàng hoàng đến nỗi phãi tát vào mặt mình mấy lần mới tin lời em nói là sự thật.

– Thì…tối…nay…N xin bác gái ngủ lại…nhà mình 1 pữa nha, mình có…chuyện muốn nói…với N- Em đỏ mặt rồi quay đi.

– Là…là sao?- Mình đần mặt ra chẳng hiễu mô tê gì sất.

– Thì N cứ xin trước đi đã, chuyện này với mình quan trọng lắm, mà N cũng cần phãi biết để sau này mình cũng không thấy có lỗi mỗi khi hai đứa gặp lại nhau, N chỉ cần biết zậy thôi.

Em nói rồi nhanh chóng bước vào nhà, cũng chả đợi mình ú ớ gì thêm…haizz…cái quái gì thế này, chuyện gì mà không nói thì em sẽ cãm thấy có lỗi, rồi những câu khó hiễu trước đó nữa, mình tự nhiên cũng có chút gì đó bất an, không biết chuyện gì đã xảy ra mà em lại thay đổi 180 độ như thế, chưa kể chuyện hôm trước ỡ bệnh viện, mình nhớ là lúc đó em chạy đi và khóc nhiều lắm thế mà ngày hôm sau lại chẳng nhắc gì đến, còn tỏ ra bình thường như chưa hề có gì xảy ra, hệt như có cái gì uẩn khuất ở đây ấy.

Mình đứng ngẩn ra 1 lúc rồi thỡ dài bước vào nhà, vừa may là gặp mẹ chỗ cữa bếp, thoáng nhìn vẻ mặt đầy sầu não cũa thèn con trai nên bà cũng không khõi thắc mắc, vội kéo mình lại hỏi ngay:

– Bộ đi chơi không vui hã, sao mà mặt mày bí xị thế con trai.

Mình lắc đầu rồi kéo ghế ngồi xún bên cạnh.

– Dạ, đâu có, mà mẹ cũng ngồi xún đây đi, con có chuyện muốn nói.

– Chuyện gì, nói lệ đi, tao nghe, rào trước đón sau chi cho mệt. – Mẹ mình vẫn cắm cúi rửa chén

– Tối nay mẹ cho con qua nhà nhỏ L ngủ 1 pữa nha… – Mình ngập ngừng hỏi.

– Mày nói…cái gì…

Đúng như suy đoán của mình, vừa nghe thèn con trai nói xong câu này là mẹ mình cũng giật nãy người lên ngay.

– Mày đùa à, con gái nhà người ta 1 thân 1 mình, ai cho mày vào ngủ chung hã- Bà lại trợn mắt nhìn mình 1 lần nữa.

– Con cũng đâu có muốn, tại nhỏ L muốn con qua chứ bộ- Mình làm mặt vô can…

– Dù thế cũng không được, lỡ mày qua làm chuyện gì bậy bạ thì tao còn mặt mũi nào nhìn bác Q nữa, người ta đã tin tưỡng, giao con gái cho tao, thì mẹ mày đây cũng phãi có chút trách nhiệm chứ.

Mẹ mình lên giọng hình sự, nhìn thái độ thì cũng biết là lần này bà cũng cương quyết không tán thành việc mình sang ngủ cùng với em L, cũng đúng thôi, hai đứa còn là học sinh mà, lỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì sau này cũng thiệt thòi cho em lắm

– Hay là thế này, giờ mày qua bảo nhỏ L qua đây, ngủ với nhà mình, còn 1 phòng trống ỡ tầng trên mà.

– Dạ…đành zậy chứ biết sao giờ.

Mình gật đầu rồi lại hớt hãi chạy qua nhà em, bấm chuông tầm 2- 3 phút thì mới thấy em ra mở cửa

– Hì…xin lỗi, tại mình đang tắm, N zào đi.

– Ờ…

Đợi mình ngồi hẵn xún ghế salon thì em mới trầm giọng hỏi.

– Sao rồi, N xin được bác gái không.

– … – Mình lắc đầu thỡ dài chứ cũng chẳng nói gì…

– Ờ, zậy thôi, giờ mình nói luôn ở đây cũng được- Em xụ mặt xún vẻ hơi thất vọng.

– Mà L định nói chuyện gì.

– …

– Sao thế, bộ khó nói lắm à.

Mình thấy em im lặng nên tiếp luôn

– Ừm, nhưng N hứa là phãi bình tĩnh nghe, mình sợ lắm…

Rồi em khẽ nhìn mình, đôi mắt không biết tự bao giờ đã rơm rớm nước mắt:

– Mai…chắc mình không còn ỡ lại đây với N được rồi.

Cũng không như 2 lần trước đó, lần này lời em nói như đánh ầm ầm vào tai mình, em đang nói cái quái gì thế, tại sao, tại sao ngày mai em không còn ỡ bên mình nữa, mình đâu có làm gì sai, đâu có làm em buồn nữa, lúc nào mình cũng nghĩ làm thế nào để em được vui vẻ, hạnh phúc, để rồi cái nhận được chỉ là 1 câu nói vô tình vậy sao.

Mình dù không kìm nén được nỗi bình tĩnh, nhưng vẫn hai tay thu lại vào nhau, vẫn cười và nói hệt như chưa có chuyện gì xảy ra.

– L đừng giỡn nữa…hì…thôi, mình về đây, ngày mai mình lại qua đón L đi học nha- Mình cười nhạt nhẽo rồi đứng dậy.

– N đừng như thế nữa, mình biết điều này là khó chấp nhân nhưng xin N hiễu cho mình được không…hức- Em òa lên khóc nức nỡ- Từ trước đến nay, ba luôn là người mình yêu thương nhất, tôn trọng nhất, giờ ông gặp khó khăn, không lẽ mình không thể ỡ bên cạnh ông sao…hức…mình đã suy nghĩ rất nhiều và sẽ chuyển về sống với ông…dù N có đồng ý hay không đi chăng nữa…

– Nhưng lúc trước không phãi chính ông ta đã bỏ hai mẹ con L đi sao, 1 người như thế cũng đáng mặt làm cha hã.

Như không kìm chế được nữa mình cố gắng hét lên thật to, mặc kệ cho những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của em lúc ấy, mình làm sao có thể quên được cũng chính vào 1 buổi tối trời lạnh như dao cắt thế này, cách đây 8 năm trước, mình đã chứng kiến cái cảnh ba em L vác va li ra cho dù lúc đó bác Q đã cố sức van xin, còn em thì cố gắng bám lấy người ba nhưng vẫn bị ông ta ruồng bỏ, làm sao mình quên được cái cảnh tan thương li tán ấy, con người đó dù chết đi cũng đâu có cái quyền gì mà đòi hỏi sự quan tâm từ em chứ…

– …Hức…N đừng nói thế, dù muốn dù không đó cũng là ba mình, dù ông có ruồng bỏ hay ông có làm việc gì đi chăng nữa thì vẫn là ba mình…từ nhỏ đến giờ, vắng đi ông ấy…hic…mình đã luôn có cái mặt cảm, bây giờ lẽ nào N không cho mình có cơ hội…được sống trong sự yêu thương, chăm sóc cũa người cha hay sao…? N có ba có mẹ đầy đủ, N có bao giờ hiễu cái cảm giác cũa 1 đứa con gái thiếu đi cái sự đùm bạo, chăm sóc cũa gia đinh từ nhỏ hay không?

– …

Nghe em nói mình như chết điếng tại chỗ, người khẽ run lên, mình gục hẵn xún ghế, toàn thân như chẳng còn tý sức lực nào nữa, đúng như em nói, mình chưa bao giờ thiếu vắng đi cái tình cảm gia đình nên không bao giờ hiễu và thông cảm với em, mình vô cảm quá nhĩ, và cũng không biết tự bao giờ người con gái ấy đã quá nhiều những tổn thương mà dù có cố gắng thế nào mình cũng không bù đắp được.

– Hức…hôm qua…mình nhận được điện thoại từ bà nội, nói là công ty ba bị phá sãn, nội bảo mình về vì ba giờ đang suy sụp lắm…hic- Em nói tiếp trong dòng nước mắt nóng hổi.

– Zậy đằng…ấy…định khi nào đi?

Em khẽ lau nước măt:

– Mai…N ạ…

Chap 20: ĐN, 1 ngày mưa như trút nước.

Đã nữa năm trôi qua rồi nhĩ, khoảng thời gian không dài kể từ cái ngày em xa mình mãi mãi, ngày hôm ấy cũng là 1 ngày mưa, mưa như trút nước làm trắng xóa cả phố biển, chưa bao giờ với mình tâm trạng lại buồn hơn lúc này, sáng sớm hôm ấy, em qua chào cả nhà, mình như thấy tim đau thét lại, mẹ mình cũng không cầm được nước mắt mà ôm em khóc nứt nở, mới hôm qua đây thôi, cả nhà còn vui vẻ, thế mà bây giờ ai cũng khóc vì phãi khóc vì chia tay em, 1 người hàng xóm xa lạ mà không biết từ bao giờ đã là 1 người con gái trong lòng ba mẹ cũa mình.

– Con đi mạnh giỏi…nghe L, nhớ viết thư về cho bác đấy. – Mẹ mình vẫn không kìm được nước mắt.

– Dạ, con nhớ rồi, bác đừng lo, 1 tháng con sẽ cố gắng về đây 1 lần, đến khi nào công việc cũa ba ổn định, con sẽ về lại đây sống- Em nghèn nghẹn

– Còn việc học thì sao, em không tính bỏ luôn đây chứ- Ông anh mình buồn buồn hỏi.

– Không đâu anh, em sẽ chuyển lên thành phố học, mẹ em cũng gần làm xong hết thủ tục rồi…

Chỉ có riêng mình là biết nín thing tại chỗ, không hỏi han em được câu nào, mình cũng không biết rồi ngày mai khi không còn em nữa, mình làm sao để bước tiếp với bao nhiêu khó khăn phía trước, và quan trọng hơn, đến bao giờ mình mới lại được nhìn thấy khuôn mặt ấy thêm 1 lần nữa…

– Thèn N sao đứng ngẩn ra thế con, lại nói gì đi chứ- Ba vỗ vai mình…

– …

Hai ánh mắt bỗng nhiên lại chạm nhau, nhưng không ai có thể thót lên 1 lời nào, em chỉ im lặng nhìn mình và…khóc, lúc ấy, cã không gian trước mắt mình như bao trùm đi 1 không gian đen tối kéo lại đến vô tân, minh khẽ kìm người lại, móc vào túi rồi đưa cho em vài thỏi kẹo sô cô la:

– Nè…L vừa đi vừa ăn nghe, nhớ giữ gìn sức khõe, ăn uống cũng đầy đủ vào, đừng bỏ bữa, mỗi tháng nhớ về thăm cả nhà nghe, L hứa nhé.

– Hức…Mình hứa…

Vâng, và em đã xa mình như thế đấy, chiếc xe lao đi chỉ để lại 1 cơn mưa rơi không ngớt hạt, đâu đó bãn my love lại vang lên như 1 lời tạm biệt, em đi rồi, lòng mình chợt khựng lại, chỉ biết hét lên rồi chạy ù vào cơn mưa ấy, như muốn xua đi tất cả, như muốn chối bõ đi mọi sự thật…Liệu vào 1 ngày nào đó em có nhớ và quay lại thực hiện lời hứa đó hay không? nhưng chắc chắn mình sẽ đợi, dù là 1 năm, 10 năm, hay mãi sau này đi chăng nữa…

***

Từ ngày em đi cuộc sống cũa mình cũng có phần tẻ nhạt hơn lúc trước, mình trỡ nên trầm tình hẵn, chỉ rong chơi với tui bạn rồi dúi đầu vào game online, việc học cũng vì đó mà sa sút rõ rệt, nhưng có 1 điều là không hiễu vì sao nhỏ Diệu Linh, bí thư chi đoàn 12A2 tự nhiên chuyển qua lớp mình học, tất nhiên, tụi lớp mình ai cũng khoái vì con nhỏ nhìn khá đẹp và xinh xắn, lại giõi về văn nghệ, nhất là tụi thèn Khánh đề, Hải cận, hai thèn này mê nhỏ như điếu đổ, suốt ngày lên lớp chỉ đấu đá với nhau rồi tìm mọi cách để tiếp cận nhỏ Diệu Linh…

Nhưng đó cũng không phãi là điều ảnh hưỡng đến cuộc sông cũa mình nhất, còn 1 chuyện nữa, đó là bây giờ nhà em L đã có người chuyển đến ỡ, nghe bác Q nói thì đây là nhà em gái ruột cũa bác từ Sài Gòn mới chuyển về đây sống, ban đầu mình cũng không rõ là bao nhiêu người, nhưng nghe man mán là 2 vợ chồng và 1 cô con gái…

Cũng như nhà em L lúc trước, 2 vợ chồng này cũng đi công tác suốt, chỉ để lại cô con gái ỡ nhà, nói là cô chứ thật ra nó chỉ đáng tuỗi em gái mình thôi, năm nay mới lên lớp 10, cô bé ấy tên là My…

Và cũng thật trùng hợp, điều đầu tiên mình ấn tượng nhất ỡ cô bé này là nó có ngoại hình rất xinh xắn và dễ thương, hệt như lần đầu tiên mình gặp em L cách đây 15 năm trước zậy…cái cảm giác thật quen thuộc, mà chính bãn thân mình cũng không thể giải thích được, haizz, không lẽ… sóng gió lại bắt đầu từ đây sao…

Chap 21:

Ngày mình gặp bé My lần đầu tiên là vào 1 buổi sớm mai đẹp trời, cái lạnh cũng không còn gay gắt như mấy ngày trước nữa, hôm ấy cũng là tròn 1 tuần từ cái ngày em xa mình lên thành phố, nỗi buồn tuy vẫn còn chưa dứt

nhưng mình cũng thấy vơi đi 1 phần nào đó, lúc ấy, mình đang ăn sáng thì nghe có tiếng ồn ào bên ngoài, tưỡng người trong bưu điện gửi thư hay bưu phẩm đến ai dè lại là nhà hàng xóm mới chuyển tới. Vừa hay thấy bác Q nên mình vội hỏi ngay:

– Là nhà bà con cũa bác hã, có cần cháu phu gì không, hay là khiêng mấy thứ này vào nhà nhé.

– Ờ, cảm ơn cháu, ráng khiêng phụ bác nhé, chứ nhiều đồ quá.

– Dạ… – Mình vừa định khiêng cái tủ to đựng đầy chén đĩa thì bác Q vội ngăn lại…

– Ê, cái đó nặng lắm đấy, để bác kêu bé My ra phụ cùng.

– Nhưng…bé My là…ai ạ?- Mình hỏi lại vẻ ngạc nhiên.

– Thì là con gái cũa hàng xóm mới nhà cháu chứ ai nữa.

Bác Q cười nhìn mình rồi quay người zô nhà, kêu hẵn to lên 1 tiếng.

– My ơi, ra phụ bác nhanh nào, còn nhiều đồ lắm.

– Dạ.

Mình chỉ nghe tiếng đáp lại cũa con bé rồi tầm 1 phút sau đó mới thấy nó hí hửng chạy ra, ban đầu mình nhìn con nhỏ này cũng khá xinh, tóc cột kiểu mối bên hờ bên thả làm mình mất vài giây mới kịp định thần trỡ lại…vội gật đầu lia lịa chào xã giao em nó ngay.

– Chào em…

– Hì…chào anh.

Con nhỏ chào đáp lễ lại mình rồi vội quay về phía mẹ em L.

– Bác kêu con có việc gì ạ?

– Ờ, con coi phụ anh này bưng mấy thứ này vào nhà nha, giờ bác còn phãi đi sân bay đón ba mẹ con nữa.

– Hì…con biết rồi.

Bác Q đi rồi chỉ còn hai đứa ỡ lại dọn lăng xăng cho hết đống đồ ỡ dưới nhà, mất tầm khoảng 20 phút là xong xuôi, mình 1 bên, bé My 1 bên, cứ ra ra vào vào không biết mấy chục lần, phù, chóng cả mặt, mình mệt đến nỗi ngồi bẹt xún sàn nhà rồi mà vẫn còn thở hồng hộc như heo.

– Anh mệt lắm hã, hay để anh lấy cốc nước cho anh uống nghe.

– Ờ…cảm ơn em- Mình cười cười.

Ngồi chờ 1 lát thì con bé mới bưng lên 2 ly nước lọc, đưa cho mình 1 ly rồi em nó cũng ngồi phịch xún bên cạnh.

– Mà em ở Sài gòn mới chuyển về đây thật hã- Mình vừa húp 1 ngụm nước vừa hỏi.

– Dạ, em mới về đây hôm qua- Bé My gật đầu đáp lễ phép.

– Ờ, mà em học lớp mấy rồi.

– Dạ, lớp 10, còn anh?

– Anh năm nay 12 rồi, còn 1 năm nữa là ra trường đây, chán quá

Nghe mình nói zậy con bé cũng tròn xoe mắt hỏi lại:

– Sao lại chán…anh nói gì em không hĩu.

– Thì chán zậy thôi, khi nào em học 12 như anh thì em sẽ biết thôi.

Mình nói rồi cũng kéo ghế đứng dậy luôn.

– Thôi, giờ anh về ha, ỡ nhà còn lu bu công chuyện quá.

– Dạ, để em ra mỡ cữa.

– Hì…không cần đâu, anh tự ra được mà.

– À mà anh tên gì cho em biết với. – Mình ra đến cữa thì nghe tiếng con nhỏ kêu với theo…

– Cứ gọi anh là N được rồi…pp em…

Vâng, thế đấy, lần đầu tiên mình gặp con bé cũng chẳng có ấn tượng gì nhiều, được cái là con nhỏ khá xinh, lại mặc váy nên nhìn đáng yêu lắm, nhưng mình cũng chả quan tâm gì mấy vì so ra với em L nhà mình thì em nó còn xách dép mà chạy theo dài dài…hề hề…

Rồi tối hôm ấy, con bé có qua tìm mình, vừa nghe tiếng em nó gọi là mình vội chạy xộc ra ngay, cơ mà cũng vừa tắm xong, quên mịa cái vụ mặt áo, hỏa thân cmnr, nhưng lúc đó mình có biết gì đâu, vừa thấy em nó bưng đĩa trái cây qua là sướng vãi linh hồn rồi, hơi sức đâu mà để ý mấy cái kia nữa…

– Hì…ba mẹ em nói qua đưa cho anh N cái này, anh nhận cho nhà em vui nghe.

– Ờ, cho anh gửi lời cảm ơn 2 bác nha- Mình cười gượng rồi bước zô nhà.

– Ơ…khoan đã, anh N ơi

– Hỡ…gì em?- Mình quay lại ngạc nhiên hỏi.

– Bây giờ anh N dẫn em đi ra ngoài với được không, em mới về nên chưa quen đường lắm…hì… – Bé My nhìn mình vẻ năn nỉ

– Ukm, tưỡng chuyện gì chứ chuyện này thì dễ ợt, em đứng đợi đây chút ha, để anh zô nhà kiếm cái áo mặt đã.

Mình chạy nhanh vào nhà mặt thêm cái áo thun và 1 cái áo lạnh rồi hớt hải chạy ra, vừa tiện đưa đĩa trái cây cho ông anh, cũng không quên nhắc với:

– Huynh ăn xong rồi cất zô tủ lạnh, nhớ chừa phần cho em với đấy.

Mình chạy ra cữa gật đầu chào bé My 1 cái rồi hai đứa cứ thế mà men theo đường chính đi ra biển, nhìn con bé có vẻ tinh nghịch lắm, vừa đi vừa nhảy, rồi lâu lâu lại hét toáng lên, ai không biết chắc cũng tưỡng là con nhỏ điên nào mới trốn trại ra ngoài lắm.

– Em…vui lắm hã- Mình thấy con nhỏ cười nên cũng chợt cười theo.

– Dạ, tại lâu rồi mới được nhìn thấy biển, em thích lắm- Bé My lại khoái trí cười tít mắt.

– Ũa, bộ ỡ Sài gòn không có biển à

– Có, nhưng em ỡ trong thành phố mà, ỡ đó toàn khu trung cư thôi, nhà cữa lại san sát nhau nên không khí ngột ngạt, khó chịu lắm.

Nghe giọng con bé có vẻ hơi buồn nên mình thấy thương lắm, chắc lâu rồi ỡ thành phố nên chẳng bao giờ thấy biển là như thế nào, ừ, mà chắc sau này mình cũng như thế thôi, hết năm nay là zô trong thành phố học đại học rồi, không biết đến bao giờ lại tìm được cái cảm giác dễ chịu như thế này…buồn thật.

– Anh sao thế, bộ có chuyện gì không vui à.

Đang suy nghĩ bỗng Bé my vỗ vai làm mình giật thót người:

– À không, anh chỉ hơi mệt thôi

– Hì…hay là giờ tìm chút gì đó ăn ha, em đói bụng quá.

Con bé cười nhìn mình rồi chỉ tay về quán ăn bên kia đường.

– Đằng kia có bán hũ tiếu kìa anh, mình zô đấy làm 1 tô nha anh

Haizz!! Cũng thật ngẫu nhiên khi cái quán bên kia đường ấy lại chính là cái quán mình ăn với em L tối hôm đó, khung cảnh vẫn y hệt như thế nhưng chỉ khác là cái cảm giác mình lúc này khá chán nản và nặng nề, khiến mình không còn chút sức nào mà bước tiếp được nữa…

Chap 22:

– Anh sao zậy, không đi à.

Bé My tự nhiên cũng khựng người lại khi thấy bộ dạng đầy thẫn thờ của mình, chắc em nó cũng không khỏi ngạc nhiên nên vội tiếp lun:

– Ê…này…anh không khỏe cho nào à.

– Hã…à không…tại anh hơi mệt…ừm… – Mình ngắt nửa câu, rồi lại chậm rãi bước tiếp.

– Thế giờ có zào trong kia không- Con bé lại chỉ tay về quan hũ tiếu bên kia đường.

– Không, anh không đói.

Mình khẽ cười nhạt nhẽo, thật ra mình cũng đáp bừa zậy thôi chứ cũng muốn vào trong đấy lắm, nhưng không biết có cái gì níu lại khiến mình chẳng muốn bước tiếp, ừ, từ ngày em Ly đi đến giờ mình cũng chẳng còn cái thói quen ăn ngoài đường nữa, sợ cái cảm giác ấm áp đấy lại tràn về, rồi mình lại gục quỵ xún mất.

Nhưng ngặt nỗi, bé My lại không biết điều này, nó cứ kéo hẵn tay mình lại, lâu lâu lại làm bộ đáng yêu rồi cứ cố lên giọng nài nĩ.

– Ăn 1 tô thôi mà anh, năn nỉ đó, đi mà, nha!!!

– Đã…bảo là…không mà- Mình đỏ tía mặt.

– 1 tô thôi mà anh, nha.

Con nhỏ vẫn tiếp tục không chịu buông tha.

– Em bỏ ra đi, người ta nhìn mình kìa- Mình bực mình đẩy thẳng em nó ra ngay.

– Hứ…

Thấy mình cư xữ hơi quá lố, bé My cũng làm mặt lạnh rồi quay người đi, nhìn mặt con bé có vẻ khó chịu lắm, rồi suốt trên quãng đường ngày hôm ấy nó cũng chẳng nói mình câu nào, cứ im thin thít, mặc cho mình cố bu theo giải thích.

– Anh…xin lỗi…đừng giận nữa mà.

– …

– Hay là lại quán đằng kia nha, chỗ đó cũng bán hũ tiếu ngon lắm- Mình tiếp tục dụ khị nhưng con bé cũng lạnh lùng gạt phắt ngay

– Hứ…ai thèm…

– Haizzz…chứ giờ em muốn anh làm gì…

– …

Sặc, lại im lặng, sao con gái cứ thế zậy nhĩ, hết em L rồi đến em này cũng nốt, số mình đúng là phãi khổ vì con gái mà…hic…

Hai đứa đi 1 đoạn nữa thì bỗng nhiên trời đổ mưa, mưa to lắm, trút xún hàng ngàn những giọt nước li ti làm trắng xóa cả phố biển, mình chỉ kịp kéo bé My lại núp ỡ mái hiên nhà bên cạnh, nhưng con bé vẫn cứng đầu không chiu nghe theo.

– Không đi là ướt ráng chịu nghe, đau xún đừng có than à.

– Hứ…kệ em…

– Này…

– …

– Giờ…có đi không thì bão- Mình trợn mắt quát lớn rồi kéo tay con nhỏ đi luôn

– Thã…em ra…đau anh

Kệ cho con bé la ó, mình cũng chẳng thèm bận tâm, cứ lôi thẳng vào mái hiên bên kia đường, con nhỏ ban đầu có vẻ bướng nhưng dần dần thấy thái độ hùng hổ của mình, nó cũng chẳng dám cãi lại nữa, cứ ngồi co rúm lại 1 chỗ, cũng chẳng thấy nói năng gì, chắc lại giận mình nữa rồi đây…haizz…

– Đưa tay anh coi nào- Mình kéo tay bé My vì tự nhiên thấy bàn tay con nhỏ đỏ táy lên

– Anh…thã ra đi…đau em…

– Trời, đỏ tía lên rồi này, sao không nói hã…

– Á…đau anh- Bé My nhăn mặt la oai oái.

– Để yên…anh thổi…cho bớt đau này…phù…phù…

Mình cầm nhẹ lấy tay con bé rồi thổi phù phù vào chỗ táy đỏ ấy, chắc tại 2 đứa mới gặp nên mình làm xỗ xàng zậy khiến mới đầu thì em nó có vẻ khá ngượng, cứ đỏ mặt rồi cúi khẽ đầu xún…

– Em là em họ cũa Ly hã, phãi không… – Thổi được 1 chốc thì mình lại hỏi.

– Dạ- Bé My khẽ gật đầu, giờ thì con nhỏ chịu nghe lời mình hơn rồi…hề hề…

– Mà anh là gì của chị Ly zậy.

– Ờ, thì chỉ là…bạn trai thôi. – Mình đáp…

– Hì hì.zậy anh sướng nhất rồi nhé- em nó nhìn mình cười tủm tỉm.

– Ơ…sao lại sướng… – Mình lớ ngớ

Thấy vẻ mặt đầy ngu đần cũa mình, bé My chỉ khẽ cười nhạt rồi bĩu môi:

– …Anh khờ quá, anh không thấy chị Ly là người như thế nào à, vừa xinh gái vừa học giỏi, lại vừa nấu ăn ngon…anh là bạn trai chị ấy thì sướng nhất rồi còn gì nữa.

Rồi con bé cầm lấy tay mình, cười rồi tiếp:

– Mà anh thấy em thế nào, xinh bằng chị ý không?

– Em…mà xinh đéo gì…chỉ được cái nhõng nhẽo- Mình cốc đầu em nó.

– Hì…anh cứ đùa, con trai sài thành còn phãi xách dép chạy theo em đến hàng đàn kia kìa…

Nghe con bé nói khía mà mình cũng chợt phì cười, còn nhỏ mà tính ba hoa ra phết, chẳng thua gì ông anh trời đánh cũa mình… may mà 2 anh em chưa gặp nhau, chứ gặp rồi thì chắc cũng lắm chuyện xảy ra các bác ạ.

– Ũa, mà anh có biết tại sao chị Ly lại bất ngờ chuyển lên thành phố sống không, em chỉ mới nghe bác hai nói nên không rõ lắm.

Con bé tự nhiên hỏi câu này làm mình giật thót cả người.

– Công ty ba chị ấy phá sãn, nghe đâu giờ ông ta đang suy sụp lắm, nên Ly phãi về lo cho ông ấy- Mình từ từ giải thích…

– Ơ…lạ nhĩ…rõ ràng hôm pữa trước khi về đây em còn gặp bác T mà, trông bác ấy vẫn bình thường chứ có gì là suy sụp đâu.

– Ý…ý em là sao?-

Mình sửng sốt đến cực độ.

– Chắc anh nghe nhầm rồi, bác T và bố em cùng gộp vốn thành lập công ti ỡ sài gòn, nếu bác T phá sãn thì bố em phãi biết chứ.

– Cái…em…nói cái gì?

Vâng, lại 1 lần nữa, mình như chẳng còn tin vào những gì tai mình đang nghe thấy, zậy ruốt cuộc, nếu đúng như lời bé My nói thì cái ngày ấy, em Ly xa mình vì lí do gì mới được kia chứ?

– Em từ từ…kể rõ cho anh nghe nào- Mình cố nén bình tĩnh.

– Thật ra em cũng không rõ lắm, trước cái ngày mà em về đây thì em có qua nhà chào bác T, em thấy bác ấy vẫn cười nói như thường ngày, rồi còn dặn em về đó nhớ chăm sóc giùm cho chị Ly, thế mà về đây chị Ly lại chuyển lên thành phố, em cũng chẳng hiễu vì lí do gì.

Rồi đến đây con nhỏ cũng trầm hẵn người lại, đưa mắt nhìn theo những giọt mưa đang ngày càng thưa dần ấy, hệt như cũng có chung với mình 1 nỗi niềm gì đó.

– Em nghĩ chị Ly có cái gì đó giấu diến, không muốn cho anh và em biết, nhưng anh đừng lo, em sẽ tìm cách hỏi bác Q, còn bây giờ thì… về thôi…tạnh mưa rồi anh ạ.

Chap 23:

Mình và bé My về đến nhà thì mưa cũng dần tạnh hẵn, chỉ còn lác đác vài ba hạt bay bay nhưng cũng đủ để làm cả không gian như lạnh buốt cả người, mình cười nhạt rồi khẽ cúi đầu chào con bé:

– Anh zô nhà nghe…em ngủ ngon

– Ukm, mai chắc em cũng lên trường anh làm thủ tục nhập học luôn.

– Nhưng…em định xin zô lớp chọn học à.

– Dạ…lớp 10A1…

– Ờ, zậy cũng tốt, thôi, anh vào nhà trước đây, trời lạnh quá.

– Hì…pi anh

Tạm biệt bé My xong, mình vừa bước vào nhà thì gặp ngay ông anh ở phòng khách, hai thèn ngồi tán chuyên 1 hồi thì ổng cũng vỗ vai mình an ủi:

– Dù sao thì em L cũng đi rồi, mày đừng buồn nữa, ít pữa rồi thể nào em nó cũng về thăm mày, tao tin chắc là như thế.

– Dạ, cảm ơn huynh, zậy thôi, đệ lên phòng trước.

– Ừm, mà phần cũa mày tao để trên gác ấy.

– Da, em biết rồi.

lên phòng, mình nằm vật ra giường, lúc ấy cũng định gọi cho em Ly để hỏi hết mọi chuyện nhưng lại thôi, nếu đúng như lời bé My nói trước đó là ba em Ly không bị pha sản thì đầu đuôi mọi chuyện là như thế nào, tại sao em lại phãi nói dối để xa mình chứ?

Rồi lúc đó không biết suy nghĩ thế nào mà mình lại gọi điện cho bác Q, chuông đổ 1 hồi lâu rồi mới có người nhấc máy.

– A lô.

– Dạ, con N nè bác- Mình nói ngay

– Ừm, có chuyện gì không cháu- Bác Q hỏi.

Mình im lặng 1 chút rồi mới ngập ngừng đáp.

– Cháu có chuyện muốn hỏi về Ly, bác có biết tại sao em ấy lại ra thành phố sống không ạ.

– Bác cũng không rõ, nó bảo là muốn sống với ba nên chuyển ra ngoài đó, bác làm cách nào cũng không ngăn lại được.

– Vậy còn chuyện công ty ba em bị pha sản, chuyện này có thật không bác.

Mình cố nén người lại khi hỏi câu này.

– Riêng chuyện này thì cũng nghe man mán là ông ta gặp đôi chút khó khăn trong việc xoay xở vốn luyến chứ phá sản…thì không cháu ạ.

– …

– Mà cháu gọi cho Ly hỏi rõ đi, giờ này chắc nó cũng chưa ngủ đâu.

– Dạ, cháu biết rồi, cảm ơn bác.

Mình gật đầu chào bác Q 1 lần nữa rồi dập máy, trong lòng tự nhiên cũng nặng nề đi hẵn, zậy sự thật em Ly xa mình vì cái gì mới được, không phãi vì ba em phá sản, cũng không phãi em không còn yêu mình, nhưng tại sao…mình thật sự không hiễu.

Em đi rồi, những thứ mà với mình từng coi là vô giá bây giờ cũng không còn nữa, chỉ còn mỗi cây ukulele, quà em tặng mình hôm noel, mình vẫn chưa hề dám động tới, có lẽ nó sẽ nằm mãi trong chiếc hộp này, bởi nó là kỉ vật di nhất, mình có thể giữ lại để lưu lại chút gì đó về hình bóng em vào trong tim cũa mình.

Và…

…cũng không biết ở nơi xa kia ấy, bây giờ em đang sống ra sao, đã có cuộc sống ổn định hay chưa, nơi cuộc sống đô thị đông đúc ấy chắc em sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc hòa nhập với nó, nhưng hãy cố lên em nhé, mình ở đây sẽ đợi, cho dù đến 1 ngày nào đó, trái tim mình không còn sức để đợi được nữa.

Thật, tình đầu lúc nào cũng đẹp…nhưng buồn…lắm…các bác ạ…

Chap 24:

Dường như kể từ ngày em Ly đi rồi, cả cuộc sống hiện tại cũa mình như bị đảo lôn đi hoàn toàn, kể cả việc học tập trên lớp, lớp 12 rồi nên ăn chơi sa đọa lắm, với mình lúc đó thời gian này chủ yếu là chơi và ngủ, hoặc đơn giản là ngồi chém gió với tụi Hải cận, Khánh đề, nhưng bây giờ, khi lớp mình đã có thêm 1 thành viên mới thì 1 câu chuyện khác lại được bắt đầu, mà cũng không mấy ai có thể nào đoán trước được kết cục đằng sau câu chuyện ấy là cái gì đi chăng nữa.

Nhỏ diệu Linh, con bé mình từng gọi là bí thư chi đoàn 12A2, đôt nhiên chuyển qua lớp mình học, đó là tin gây sốc với mình đầu tiên, và tin thứ 2, với mình còn động trời hơn nhiều, là thầy CN lại để em nó ngồi ngay sau mình thay cho chỗ cũa Hải cận như thường ngày, mình té cả ghế, phãi mấy lần tát mấy bạt tai vào mặt mình mới tin đây là sự thật.

– Hì…có gì ông N giúp đỡ tui với hem?

Haizz…thân mình đây lo chưa xong còn giúp ai gì được nữa, mà cấp 3 thì các bác biết rồi, đứa giỏi thì không sao, chứ đứa nào dốt thì ông trời nó đem ra vùi dập, đấy, thế là sui sui lên bảng dò bài 2- 3 lần, ăn nhầm mấy con zero với 1, sui tận mạng rồi nhưng cái sự đời nó đâu có chịu buông tha, đã đề được đứa nào rồi là nó đè xún chót lun…hic

– Hì…Ông N coi zậy mà cũng học giỏi ghê ha, tuần nào cũng có tên trong bảng phong thần, chắc cuối kì tổng kết thì thể nào cũng được loại xuất xắc cho coi. – Nhỏ diệu linh nhìn mình cười đểu giả

– Ặc…tha cho tui đi, nói mãi… – Mình lên bộ thê thảm

– Không, tha sao được mà tha, giờ ông đọc công thức tích phân cho tui nghe, nhanh.

Hic, Đây, chẳng ra là mọi chuyện nó như vầy, không biết các bác đã từng trãi qua cái khốn khổ cũa mình chưa chứ ở lớp mình, thầy giáo chia ra mỗi học sinh thành 2 cặp, 1 nam và 1 nữ, chủ yếu là tra bài lẫn nhau vào 15 phút đầu giờ, khổ, cái số mình đen đủi thế nào mà gặp ngay nhỏ Diệu Linh, mà con nhỏ này, ngoài cái xinh đẹp ra chứ chẳng được cái gì khác, mình làm hay đọc sai gì là nó quát thao tháo lên ngay.

– Ông nói cái gì, vợ nhặt mà cũa Nam cao hã?- Con nhỏ trợn mắt hỏi lại mình 1 lần nữa khi mình phán chắc chắn 1 trăm phần trăm vợ nhặt là của Nam cao chứ chả ai khác

– Ờ…tui nhớ rõ ràng như thế mà. – Mình chống chế yếu ớt.

– Nhớ cái đầu ông, lấy sách ra học lại từ đầu cho tui.

Em nó nói rồi quăng ngay cuốn sách ngữ văn vào mặt mình, cú này nhanh quá, éo kịp né, đánh ngay vào sống mũi, mình đau thấy mấy ông trời…

– Cái gì đây…thế này mà Nam Cao hã.

– À, kim Lân- Mình cười trừ theo, vội đưa tay lên xoa xoa sống mũi, con nhỏ chơi quả này phãi ác, đệch, mặt mình sinh ra để kua gái chứ đâu phãi để nó lấy sách đập vào đâu…

– Ông liệu mà học lại cho tui, lần này mà không thuộc, thì đừng có trách nhé…

Chưa hết, rồi 1 lần khác, đang lúc mình vừa định chuồn ra cúp tiết thì bị con nhỏ từ đâu lôi giật ngược.

– Ê…Ông đi đâu đó hã.

– Tui…đi…ta lét- Mình vút mồ hôi…

– Ta- Lét mà mang theo cặp, ông cũng lanh dữ hem.

– Hì…thì tui…

Mình chưa kịp nói hết câu thì nghe tiếng thèn Khánh đề vang lên oai oái trước phòng học.

– N, nhanh mậy, vất đại cặp ỡ đó đi, ra quất mấy ly cà phê trước, để sý tao kêu thèn T đem về jum cho…

Vừa nghe nó nói hết câu là nhỏ Diệu Linh đã sòng sọc mắt lên nhìn mình, hệt như muốn ăn tươi nuốt sống ấy.

– Giờ thì hết chối chơi, ông cúp tiết, đúng hum…

– Hì hì…hết pữa nay nữa thôi, tha cho tui đi đi… – Mình cười cười dụ khị

– KHÔNG BAO GIỜ, ông thích thì cứ đi, tui báo thầy thì đừng trách…Hứ… – Em nó vừa nói vừa lôi ngược áo mình lại, mặc cho Hải cận và Khánh đề ở ngoài kia đang tru lên oai oái

Con nhỏ này tính khí bá đạo thế đấy, cậy cái là ông già nó làm hiệu trưởng trường này nên mình cũng chẳng dám động tới, cả bọn trong lớp cũng zậy, cứ hễ nó sai gì là làm theo răm rắp, chẳng dám hó hé lấy lời nào…và dĩ nhiên, mình cũng vậy

Nhưng có 1 điều, mà chính bãn thân mình cũng phãi thừa nhận, là nhỏ Diệu Linh có nhiều điểm đặc biệt rất khác với những đứa con gái mình quen trước đây, nếu không quá để nói rằng em nó quá đỗi xinh đẹp mà không mấy ai có thể sánh được…

Từng là hoa khôi cũa trường cấp 2 mình học, lên cấp 3 em nó còn nỗi tiếng hơn nhiều, nhớ năm lớp 10, em nó còn đạt được danh hiệu “nữ xinh thanh lịch cũa trường”, nhờ thế mà từ trước tới nay cũng không lắm thèn nguyện sống nguyện chết vì con nhỏ, và mới đây nhất, là 2 nạn nhân, cũng là 2 thèn bạn chí cốt cũa mình từ trước đến giờ: Hải cận và “Khánh đề”…

Thực

tế đem so sánh ra mà nói thì mình thấy Khánh đề với nhỏ Diệu Linh đẹp đôi hơn, đơn giản là 2 đứa này đều đứng trong top nổi tiếng nhất trường, 1 đứa mà chỉ nghe danh thôi là ai cũng sợ, còn 1 đứa lại là hoa khôi xinh đẹp nhất nhì trường, quá hợp rồi các bác nhĩ

Tất nhiên, đây cũng chỉ là ý kiến chủ quan cũa mình, bởi Hải cận cũng chẳng kém cạnh gì, vừa trông như công tử bột, vừa là cán sự bộ môn toán cũa lớp, lại man cái mác đẹp trai từ nhỏ đến giờ, thế nên công bằng mà nói thì việc cạnh tranh cũa 2 đứa này cũng như “kẻ tám lạng, người nửa cân”, tỉ lệ thành công chia đều 50- 50, quan trọng nhất là đứa nào lấy lòng trước được nhỏ Diệu Linh thì đứa đó thắng.

Nói thế thôi chứ mình cũng chẳng dại gì mà chen chân vào cuộc đấu tranh tranh giành người đẹp cũa 2 đứa này, chỉ có ngoại lệ là vài đôi lúc lại làm kèo mối giúp chúng nó, lần thì nhờ đưa thư hộ, lần thì gạ ẻm xún căn tin, nhưng tuyệt nhiên, riêng bản thân mình cũng cảm thấy lạ, khi lần nào sau khi mình giúp 2 đứa nó xong thì em Diệu Linh lại nhìn mình bằng ánh mắt chẳng mấy làm dễ chịu, tệ nhất là không nói chuyện với mình vài ba ngày, cứ làm mặt lạnh rồi cố làm mọi cách mà tránh mặt mình…rồi sau đó vài ngày lại cười nói như bình thường hệt như chẳng có gì xảy ra…khiến mình cũng chẳng mô tê gì mà lần trước thái độ nắng mưa thất thường cũa còn nhỏ này

Nhưng thây kệ, dù em nó có ghét mình cũng không sao, mình đã có em Ly rồi, 1 người con gái có rất nhiều điểm hoàn hảo cũng không kém nhỏ diệu Linh về 1 điểm gì, hơi sức đâu mà mê thêm 1 em nào nữa…

Rồi 1 buỗi chiều nhẹ, cả bọn trốn học rũ nhau ra uống cà phê, Khánh đề có kéo mình lại rồi nhờ vả 1 câu:

– Mày coi tình hình rồi gạ xin số nhỏ Diệu Linh giùm tao nghe, tao là tao kết con nhỏ ấy lắm rồi đó. – Mình nghe thèn bạn nói câu này mà cũng chợt rùng mình

– Thôi, cho tao xin kiếu chuyện này đi, vừa nghe tên em nó là tao ớn đến tận cỗ rồi…

– Ơ…cái thèn, lâu lâu mới nhờ mày 1 chuyện mà bộ khó khăn đến thế hã, thế mà suốt ngày to mồm rằng có chuyện gì cũng giúp anh em- Nó bĩu môi…

– Thôi, được rồi, mệt mày quá, tao giúp mày quả này là được chứ gì- Mình gật đầu miễn cưỡng vì bị thèn này chơi ngay đòn tinh thần…

– Hề hề…có thế chứ, xong xuôi chuyện này tao nhất định để có can dầu ăn đem ra hậu ta mày…

– …

Là chỗ bạn thân thiết, không lẽ nó nói thế mà mình không giúp, dù gì với mình chuyện này cũng chẳng khó khăn bao nhiêu, thôi thì coi như là lần chót mình làm cầu cho 2 đứa nó zậy, được hay không thì chỉ mong chờ vào số trời hoặc tùy vào duyên số cũa chúng nó…

Gác chuyện nhờ vã cũa Khánh đề qua 1 bên, tối hôm đó mình nhận được điện thoại cũa em Ly từ trên Sài Gòn về, nghe giọng em yếu lắm, không biết có đau ốm gì không đây.

– A lô, N hã- Em hỏi ngay khi mình vừa bắt máy.

– Ừm, mình đây,,

– Hì…N khõe chứ- Em cười gượng gạo

– Khõe, còn đằng ấy sao rồi, qua đó đã ổn định gì chưa- Mình đáp

– Rồi N ạ, tinh thần ba mình cũng phấn trấn lên rồi, mình bây giờ sông tốt lắm N đừng lo

– Ừm…vậy hã…

– …

– …

– N sao thế, bộ có chuyện gì à?

Em thấy mình im lặng nên hỏi lại vẻ lo lắng…

– Không, thì tự nhiên thấy…nhớ Ly thôi…hì…mà đằng ấy tính khi nào về đây thăm mình.

– Khoảng cuối tháng này…được hok.

– Ờ, nhớ nhé…

– Ừm, chắc chắn rồi… mà N…

Giọng em đến đây thì ngặn lại làm mình sững người đi hẵn, chắc em lại khóc nữa rồi, ngốc thật, mình có làm gì đâu, chỉ đơn giản là muốn em về đây sống thật mau thôi mà…

– Thế còn việc học ở trường thì sao, Ly có đi học đầy đủ chưa đấy- Mình cười nhạt nhẽo rồi chuyển chủ đề vì sợ em sẽ gục xún mất.

– Ừm…Mình mới nhập…học, vào trường mới…cũng không ít cái lạ lẫm…nhưng giờ thì…cũng quen rồi- Em khẽ lau nước mắt…

– Hì…mà qua đó không có quen anh nào rồi quên đằng này đấy chứ…

– Hức…thì cũng có…Nhưng mà so với N thì…

– Thì sao… – Mình ngắt giọng em.

– …

Em lại im lặng, không trã lời rồi mãi vài phút sau đó mới nấc lên vài tiếng…

– N nè…Em…nhớ anh…lắm…

– Hở…

– Em…yêu anh…hức…

Em ngèn nghẹn rồi dập máy, làm mình cũng chẳng kịp ú ớ gì thêm, vừa lúc đó, nghe có tiếng bé My gọi ỡ dưới nhà nên mình cũng vội phóng xún ngay…

– Ơ…em tìm anh à…có chuyện…gì…ế…

– Hì…anh thấy thế nào…đẹp hok?

– …

– Ơ…anh…sao thế…ế…kìa…

Không để bé My kịp dứt câu, mình như không kiềm chế được nữa, lôi người em nó lại ôm thật chặt rồi cố gắng lấy hơi hỗn hễnh…

– Em đứng yên…1 chút…được không?

Chap 25:

Vâng, cái khoảng khắc mình kéo tay ôm chặt bé My ấy, mãi cho đến ngày hôm nay mình vẫn không biết tai sao lúc đó bản thân lại đê tiện đến thế, em Ly mới xa mình cách đây còn chưa tròn 1 tuần cơ mà, em mới gọi điện cho mình rồi nói nấc trong điện thoại vậy mà mình đang làm cái quái gì thế này, không lẽ đây là bản năng hay nói đúng hơn chính là cái bản chất thật cũa 1 thèn con trai mới lớn khi đứng trước 1 người con gái quá đổi dễ thương và hồn nhiên như bé My, mà dù có làm cách nào mình cũng không thể nào cản lại được.

ừ, hình như là như thế thật rồi, giây phút mình thấy em My trong bộ áo dài tinh khôi làm mình như thấy cả em Ly trong đó, vẫn gò má cao, đôi mắt thanh tú và tóc dài xõa ngang lưng, cả mùi hương này nữa không khác gì người con gái ấy, 2 người giống hệt nhau như 2 giọt nước khiến mắt mình như nhòa đi,, thực hư lẫn lỗn, và…đến khi mình định thần được trỡ lại thì mọi chuyện dường như đã quá muộn màng màn rồi…

– Anh…anh…sao thế, em ngẹt thỡ…quá- Bé My cố vùng người ra khõi tay mình…

Như 1 thèn say bị hắt mạnh xô nước vào người, đến lúc này mình mới choàng tỉnh dậy.

– Anh…xin lỗi.

Mình vừa nói vừa đẩy em nó ra trong vô thức, 2 tay khẽ gì vào nhau, lúc ấy mình cũng định chạy luôn vào nhà nhưng chợt có cái gì khiến toàn thân như chết điếng tai chỗ.

– Anh…không sao đấy…chứ…này- Con bé lắp bắp hỏi lại mình vì dường như em nó vẫn chưa hết bàng hoàng sau những gì đã xảy ra.

– Thiệt tình là…anh không cố ý…em…anh…xin lỗi…ừm…

Mình chỉ biết đỏ mặt, cúi đầu xún đầy hối lỗi…

– Không sao…nhìn mặt anh là em biết…rồi- Con bé cũng ngập ngừng đáp.

– …

– …

Mình sững người nhìn bé My vài giây mới thốt lên được mấy chữ…

– Tại nhìn em…giống quá…

– Giống ai…anh nói gì em…không hiễu- Em nó tròn xoe mắt hỏi Lại

– Thì…Giống…Ly… – Mình cố gượng đáp, hai tay cứ gì vào nhau làm mồ hôi mồ kê ở đâu đổ ra hệt như tắm.

Trái hẵn với vẻ khỗ sở của mình, bé My lại cười rồi sau đó fan hẵn 1 câu:

– Hì…anh cứ đùa, em coi zậy, chứ nhiều người nói em xinh hơn chị Ly đấy.

Nói rồi con nhỏ cười tiếp thêm 1 cái nữa, sau đó cúi người xún, dùng tay níu tà áo đang mặc rồi quay hẵn 1 vòng…

– Thế nào…anh thấy em mặc áo dài, đẹp hem?

– …

– Này anh…ê… – Con bé vỗ vai làm mình giật thót người

– Ừm…đẹp…đẹp lắm- Mình đáp đại theo quán tính…dù chính bản thân cũng mất mấy giây để định thần vì nét đáng yêu quá thể cũa bé my

– Hứ…khen đẹp mà cái mặt méo xẹo như thế à…

Con bé bĩu môi rồi cũng chẳng để mình kịp nói gì em nó vội tiếp lun:

– Hì giỡn thôi, chứ em qua đây là có chuyện nhờ anh nè

Đang run lẩy bẩy khắp người mà thấy thái độ thất thường cũa con nhỏ mà mình càng thấy lo hơn.

– Chuyện…chuyện gì… – Mình vút mồ hôi.

Bé My im lặng 1 hồi rồi mới tiếp.

– Cũng không có gì quan trọng, chẳng là ngày mai em lên trường anh nhập học, anh chở em đi với nghe…

– Ũa, chứ ba mẹ em đâu.

Mình hơi thắc mắc vì lẽ ra, ngày đầu tiên nhập học cũa con gái thì các bậc phu huynh phãi đưa đón tận nơi chứ, cũng như mình, ngày xưa mới vào trường cấp 3 cũng lép xép theo ba mẹ đấy thôi.

– Hừm…hai người đó thì có bao giờ quan tâm đến em đâu mà chở, với lại, em cũng ghét họ lắm…

– Là sao? Họ là ba mẹ em mà sao em lại ghét. – Mình hỏi lại vẻ ngạc nhiên tột độ.

– Chuyện dài lắm…có dịp em sẽ kể cho anh nghe…thế nhé, em về đây, mai nhớ ra ngõ chờ em lúc 6h nha…nhớ là không được ăn sáng trước đâu nhé, phãi ăn cùng đấy, không là em giận à…

Dường như không muốn mình hỏi thêm điều gì, bé my cúi đầu chào mình thêm 1 cái nữa rồi bước ra khõi cữa, trông mặt con nhỏ cũng thoáng cái gì đó buồn tủi khiến mình cũng chẳng ú ớ được câu nào thêm, chỉ biết đực mặt nhìn theo cho đến khi bóng em nó khuất dần sau cánh cữa…

Thật, cũng đúng như lời em Ly nói lúc trước, mình lúc nào cũng quen sống trong tình yêu thương chăm sóc cũa gia đình nên có những cái mà mình không thể nào hiễu rõ hết được, và với bé My mình cũng như zậy, mình cũng chỉ thấy 1 chút thương cảm thôi chứ ngoài ra cũng chẳng còn tý cảm giác nào nữa.

Mình vô cảm quá nhĩ, ừ, có lẽ zậy, từ ngày em Ly xa mình, mình cũng không còn là thèn N cũa ngày xưa nữa rồi…

Con người mà…ai cũng có lúc thay đổi, và mình, cũng chẳng thoát khõi cái quy luật nghiệt ngã ấy…

***

Sáng sớm hôm sau đúng như lời hứa với bé My, tầm 6h là mình đã ăn mặc bảnh bao rồi phốc xe qua nhà em nó, vẫn cánh cửa quen thuộc, mình bấm chuông và cũng giống như 1 người nào đó, phãi đứng đợi chừng 2- 3 phút mình mới thấy có người ra mỡ cữa.

– Hì…anh cũng đúng h quá ha?- Bé My cười nhìn mình rồi vội tót hẵn lên xe, không quên ném cái cặp to đùng lên tay mình

– Nè…cầm hộ em với…nặng quá… – Con bé than thở ngay.

– Ặc…sao nặng thế, bộ em định đem hết sách học kì luôn hã- Mình cũng thỡ dài ngao ngán.

– Hì…em không có thời khóa biễu nên quất đại…anh chịu khó tý hem?

May mà cái xe mình có giỏ đằng trước chứ không cũng khó mà lết được với cái cặp thần thánh cũa em My, nặng tầm 5kg là ít, cũng chẳng biết em nó nhét cái quái gì trong này mà nặng zữ zậy không biết, thiệt…hết nói nỗi…

– Rồi, mà giờ em muốn ăn gì, anh lai đi…

– Hì…em thích ăn…sandwick – Em nó phán câu này mà mình cứ tưỡng sét đang đánh ầm ầm bên tai…

– Éc…ỡ đây đâu phãi như sài gòn mà có những thứ đó, em ăn cái khác đi.

– Hì…đùa vui thôi…hình như gần trường có quán bún tái, 2 đứa mình lại đó ăn ha…

Hic, em My ngoài cái xinh ra là cái chơi sốc mình thì chỉ thuộc sau hàng em Diệu Linh thôi, đang anh em thân thiết tự nhiên đổi tông thành “2 đứa mình”, mình choáng đến nỗi sý nữa là chơi xe luôn vào cây trụ điện trước mặt…may mà kịp thời…thắng gấp…chứ không cũng toi đời trai rồi.

Haizz…Muốn chơi anh à…được lắm…đã châm mìn thì anh phãi ném…=.=

Đấy, thế là băng băng trên đường 1 hồi thì cũng đến quán bún tái gần trường, lần này mình chơi đòn hiểm, cứ cố phóng cho thật nhanh rồi bất ngờ…thắng gấp lại, cú này thì chỉ định trả lễ cú ban nãy thôi, ai ngờ, em My ngồi đằng sau mất đà, lớ ngớ thế nào mà lấy tay…ôm hết cả eo mình…bộ đôi xong hành luôn phía trước, éo đỡ được, đập ngay vào lưng mình, cũng hơi…phê nhưng mình cũng nhanh chóng vọt chuồn lệ, chuyện sau đó chắc các bác cũng biết rồi em My đỏ mặt đuổi theo phía sau nhưng mà mình đã vội đỡ được tình hình này nên ngồi bàn ngay ở chỗ mặt tiền, xung quanh nhiều người đếm không xuể, khiến em nó cũng chẳng hó hé thêm lời nào, chỉ biết đỏ mặt mà đành “ngậm bò hòn làm ngọt”, chứ nói ra thì khác nào “vạch áo cho người ta xem lưng”à…hê hê…

– Ừm…ăn gì đây nhĩ- Mình làm bộ kêu hắng lên 1 tiếng, thật ra là kêu chơi zậy thôi, chứ không lẽ vào quán bún tái kêu…hũ tiếu ra ăn à…

– … – quả như suy đoán cũa mình em My chỉ còn biết im lặng không nói gì, và đương nhiên em nó cũng chẳng đếm xỉa gì đến bộ dạng khoái chí cũa mình, cứ quay mặt rồi nhìn đi chỗ khác…

Rồi suốt bữa ăn sáng hôm ấy, bé My cũng chẳng nói mình câu nào, chắc con bé lại giận mình nữa rồi, nhìn mặt mày bí xị thế kia cũng đủ biết, nhưng thây kê, zậy cũng vui, ai bảo mới sáng ra mà đã kiếm lời nói đía anh mày làm chi…hề hề…

Ăn xong, mình và bé My nhanh chóng phóng tới trường, đệch, ăn có tô bún tái mà đẩy đưa tầm 30 phút chưa xong, hại mình sý nữa là bị ông bảo vệ chữi tiếp cho 1 trận vì cái tội…ngày nào cũng đi trễ…

Đây, thế chứ vừa may thoát khõi tai họa này thì tai họa khác lại ập tới, mình và bé My vừa đi đến dãy hành lang thì gặp ngay 3 thèn chặn đánh mình trên lầu hôm pữa, ban đầu cũng định giần cho tụi này 1 trận nhưng tay trái mình còn đau nên cũng đành ậm ự cho qua…chỉ liếc mắt gườm tụi nó rồi cố gắng lên giọng đe dọa.

– Hôm nay…tao cũng không thích đánh nhau đau nhé, khôn hồn thì tránh ra đi.

Thế nhưng, tuyệt nhiên, khác với vẻ mặt láu cá cũa 2 thèn còn lại, thèn áo đen chẳng bận tâm gì với thái độ đầy bực bội cũa mình, nó chỉ cười nhạt rồi nói 1 câu mà dù có nằm mơ mình cũng không thể nào tin được…

– Bình tĩnh đi ông anh… tụi nay không đến đây gây sự đâu mà lo…chẳng ra là có chút chuyện này cần hỏi…

Haizz…thèn này đang nói cái quái gì thế nhĩ…mới sáng ra mà không lẽ mày uống nhầm thuốc gì rồi hã…

Chap 26:

Vừa nghe thèn áo đen nói hết câu thì mình như sững hết cả người, bởi với cái tính khí giang hồ hiện rõ trên khuôn mặt của nó thì không thể trò chuyện tử tế với ai được, nhớ hôm trước, sau khi mình vừa quay gót đánh cái Bốp vào mặt thèn nhỏ kia là nó đã sòng sọc mắt lên rồi định nhảy vào chơi mình luôn, lỡ như không có thèn kia can ngăn thì mình thề là sau đó chẳng biết chuyện gì xảy ra, và ngày hôm nay 2 thèn cũng chả phãi đụng mặt nhau như thế này.

– Mày muốn nói chuyện gì, hừm, mà tao với mày cũng chẳng có chuyện gì để nói ở đây cả. – Mình nhìn nó cười nhạt nhẽo.

– Tao…muốn hỏi chuyện…về Ly?

Mình cố thu nắm đấm, định nhảy lên tộn thẳng vào mặt thèn này nhưng chợt thấy nó có chút gì đó đáng thương nên cũng cố kiềm người lại.

– Mày biết…em ấy đi đâu không?

Đến lúc này thì đến cả bé My cũng quay sang nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên tột độ, chắc em nó cũng chẳng biết chuyện quái gì đang xảy ra, rồi con bé bỗng bám lấy tay mình như muốn nói lên điều gì đó, nhưng lúc này mình còn tâm trạng nào để nghe thêm thứ gì nữa.

– Em ấy đi Sài Gòn rồi, mày có muốn tìm cũng không được đâu.

– Nhưng…tại sao? Em ấy vẫn đang sống tốt ở đây mà. – Thèn áo đen cố run run hỏi mình.

– Tao không biết, mày muốn biết thì đi hỏi trực tiếp em Ly đi…

Mình nói hết câu rồi vội kéo tay bé My ra chỗ khác, nhưng lạ 1 điều, là con nhỏ lai cứ cố nhìn với theo thèn áo đen không chớp mắt, không lẽ…cái nhìn này…lại là…

– Này…em sao thế, đi thôi…

– Dạ, em…biết rồi…

Con bé chỉ gật đầu lúng búng rồi để mặc cho mình lôi đi, lúc ấy, mình cũng định hỏi thữ xem là có chuyện gì xảy ra với em nó không nhưng lại thôi, cứ nhắm mắt đi thẳng, mãi cho đến hành lang thì mình cũng vội buông tay bé my ra vì lúc này có khá đông học sinh ở đấy, toàn là bọn con trai, nhìn mặt thèn nào thèn nấy khi thấy con bé cũng chảy dài ra nom phát tội, cũng không ít thèn nhao nhao chỉ trỏ vào hai đứa.

– Ê…gái…gái tụi bây…

– Đâu…đâu, xê chỗ ra cho tao nhìn tui mậy- Ngay tức lị là 4, 5 thèn phía sau nháo nhào đưa đầu ra dòm lấy dòm để…

– Hừm…HÀNG mới rồi, nhìn mặt là quét- 1 thèn phán xét ngay.

– Kệ, miễn xinh là tao khoái…hê hê- …

– Ôi, không biết em nó có bạn trai chưa nhĩ, nhìn sex quá…

– Thèn ngu, mày không thấy thèn đi bên cạnh à, hừm, nhìn mặt nó cơn cơn nhìn khó ưa quá.

Sặc, bố đây có phãi vật triễn lãm đâu mà đưa mặt ra cho tụi mày chỉ trỏ, nếu không nễ bé My đi bên cạnh thì mình đã nhãy lên cho tụi này vài đấm vào mặt rồi…tụi mất dậy, ông đây cũng đáng hàng đàn anh tụi mày đấy.

Nghĩ thế thôi chứ mình cũng chả làm gì được, tui nó đông thế cơ mà, tầm 20 thèn chứ ít ỏi gì, rải khắp cả hành lang dưới, bởi zậy mà hai đứa đi nhanh 1 hồi thì mới thoát khỏi sự vay bám cũa tụi con trai khối 11, hic,, tui này bám dai vãi cả linh hồn, may mà có mình đi theo nên tụi nó cũng không dám làm càn chứ mình bé My thì cũng khó yên thân mà đi qua khỏi chỗ này.

– Thôi, đến đây được rồi, anh về lớp đây, gần vào tiết rồi- Mình gật đầu chào bé My thêm 1 lần nữa rồi quăng hẵn cái cặp vào tay em nó…

– Ờ…cảm ơn…anh…ui da…nặng quá… – Vừa cười xong là con nhỏ xụ mặt xún liền.

– Cho chừa, ai bão đem cho lắm zô rồi giờ than với thỡ, lần sau liệu mà đem ít thôi nhé…CHÓC…

Mình búng đầu con bé rồi nhanh chóng chạy đi…hề hề…ngu sao mà ở lại, chắc con bé cũng tức tối lắm, nhưng cũng chịu thôi, đâu có làm gì đằng này được.

Hê hê…cơ mà số mình cũng…hên nhiều thứ lắm chứ không có gặp toàn điềm sui cả đâu ạ, đây, vừa tót vào lớp thì vừa ngay đánh trống zào giờ, sướng, zậy là hôm nay không phãi khổ sở đọc bài cho nhỏ Diệu Linh nghe nữa, nghĩ thế nên vừa gặp em nó là mình hất mặt chào ngay.

– Hề hề…chào buổi sáng… – Ặc…ấy thế mà nó quát thẳng mặt mình luôn.

– Sáng cái đầu ông, đi đâu mà giờ mới zô hã

Rồi cũng chẳng đợi mình kịp ú ớ gì nó buông tiếp câu nữa phãi nói là khiến mình choáng váng cả mặt mày.

– Không nói nhiều, giờ ngồi xún nhanh cho tui khảo bài?

– Sặc, giờ gần zô lớp rồi mà khảo bài gì nữa- Mình đơ dài mặt ra chống chả lại yếu ớt.

– Thì…ông đưa vở bài tập toán đây tui kiểm tra, đừng nói là chưa làm nghe.

– Khổ quá, làm rồi đây nè…

Đấy, quả tềnh ên sự đời nó cũng biến hóa cách khó lường các bác ạ, 1 thèn lười đến độ không biết quét nhà, rửa chén là gì mà mọi ngày luôn xơi ngon hết đống bài tập ở trường thì phãi nói là kì tích, nói chẳng ra thì hơi mất…mặt đàn ông chút là mình vốn sợ nhỏ Diệu Linh hơn, cứ hễ mỗi lần con nhỏ mình không làm hay làm thiếu bài tập là con nhỏ cứ quát tấy lên ngay khiến hàng trăm con mắt quay xún về phía mình, tệ hơn thì bọn Khánh đề, Hải cận cứ ôm bụng cười sua sũa, và dĩ nhiên lần này cũng chẳng phãi là ngoai lệ.

– Ơ…sao có 4 bài đây, còn hai bài về tích phân đâu, ông làm ăn như thế này đấy hã.

– Hic…tha tui đi, tại hai bài đó…khó quá- Mình nói mà cứ cúi hẵn mặt xún, chả dám ngước mặt lên nhìn ai, thầm rũa sao số mình toàn bị nhỏ Diệu Linh vùi dập, không biết kiếp trước mình ăn ở thế nào mà kiếp này gặp toàn chuyện sui seo không vậy trời.

Mình chỉ nghĩ đến đây thì GV dạy sử vừa bước vào, hic, chắc không cần nói thì các bác cũng biết rồi đấy, thời cũng ba thì không ít học sinh đếu sợ môn này, và sui sẻo thay mình cũng thuộc 1 trong số đó.

– Lớp trưỡng cho thầy biết sĩ số lớp.

Vẫn 1 giọng điệu chanh chua như ngày nào khiến Hải cận

giật nãy người lên ngay.

– Dạ…lớp pữa nay…không vắng…thưa thầy…

Cũng không có gì ngạc nhiên khi thèn này vừa dứt câu là cả mấy trăm con mắt sửng sờ nhìn nhau vì 1 lẽ đơn giản là…từ trước tới giờ chưa có buổi học nào lớp 12A1 này không có học sinh vắng hoặc bỏ tiết…mà hôm nay lại có mặt đầy đủ không sót 1 ai thì phãi nói là chuyện lạ…

– Tốt…zậy bây giờ tất cả các em lấy giấy ra kiểm tra 1 tiết…tuy nhiên thời gian lần này chỉ có 30 phút, tức là đến 7h15 thầy sẽ thu bài…

– Cái…cái…lề gì thốn?

Chap 27:

Không riêng gì mình, cả bọn Hải cận, Khánh đề đều thót lên 4 chữ “thần thánh ngay sau tiếng thầy giáo làm cả đám học sinh bàn trên cũng phãi quay xún nhìn 3 thèn bằng…ánh mắt…ngạc nhiên tột độ.

– Mấy em kia nói gì thế, bộ có gì phản đối à- Cả thầy Sử cũng phãi quay xún hỏi lại 3 thèn 1 lần nữa.

– Dạ…không…tụi em không có ý kiến gì…thưa thầy. – Hải cận đứng dậy vút mồ hôi.

Đấy, thế là kết thúc chương trình đóng góp ý kiến ở đây, cả bọn phãi lấy giấy ra làm bài kiểm tra 1 tiết, khổ rồi, đã học bài gì đâu, đã thế mà vừa ghi đề xong là cả 2 thèn Khánh đề và Hải cận đều quay xún nhìn mình bằng vẻ mặt chảy dài nom phát sốt.

– Này, nói trước là tao cũng chưa học bài à, tự lực mà cánh sinh đi- Mình cũng thở dài chán nãn trước vẻ mặt đầy thảm hại cũa lũ bạn.

– Không phãi, đưa đây tao mượn cuốn sách sử- Khánh đề cố thử thỉ, lâu lâu lại đá chân mạnh vào bàn vì sợ bị thầy giáo phát hiện.

Sực nhớ là hồi sáng mình có bỏ quyển sách sử vào trong cặp rồi, nhưng giờ quýnh quáng thế nào mà tìm mãi cũng chẳng ra, lại bị thèn bạn hối quá nên mình phãi bấm bụng nhờ nhỏ Diệu Linh…

– Ê…bồ tèo… cho tui mượn cuốn sách- Mình đập vai con nhỏ.

– Mượn làm gì, định làm trò gian lận gì ở đây à- Diệu Linh quay xún thỏ thẻ.

– Ko phãi, tui cho thèn khánh mượn- Mình lắc đầu đây đẩy nhưng con nhỏ coi bộ cũng không tin, phãi mấy phút sau đó, khi xem xét tình hình của thầy giáo trên kia em nó mới dúi cuốn sách xún bàn mình, cũng không quên lên giọng đe dọa.

– Ông mà mỡ là chết với tui…nhớ đó.

– Biết rồi, khổ quá, nói mãi.

Phù, dụ mãi rồi rốt cuộc nhỏ Diệu Linh cũng dúi quyển sách xún bàn mình, nhưng việc còn lại cũng chẳng phãi là dễ dàng, vì khánh đề ngồi trên mình 1 dãy bàn, tức là ngồi ngay kế trên nhỏ Diệu Linh, mặc khác, phía trên ông thầy vẫn đang nhìn chằm chằm về phía cuối lớp…bây giờ thì làm sao mà chuyền cuốn sách lên cho thèn khánh đề đây hã trời.

Đang không biết làm gì để đưa cuốn sách sử cho thèn khánh đề thì bỗng nhỏ Diệu Linh quay xún nhìn mình, rồi lúc ấy nó nói cái gì đó mình cũng chả nghe rõ.

– Đưa sách đây, tui đưa lên cho, con trai gì có tý việc mà cũng nhát cấy thế. – Phãi nghe em nó lặp lại lần thứ 2 mình mới biết là con nhỏ này đang nói cái quái gì.

– Hã…ờ…cảm ơn…

Tất nhiên người vui nhất không phãi là mình mà chính là khánh đề, vừa thấy nhỏ Diệu Linh đưa sách lên là nó cứ cười hềnh hệch như phát bệnh…

– Hì hì…mà ở trang mấy zậy…ấy…

– Ai biết, ông tự mở đi sao hỏi tui- Con nhỏ đáp lạnh tanh.

– Quên, dù sao cũng cảm ơn nhiều ha…

Phãi công nhận là Khánh đề là 1 thèn trai mặt thuộc dạng bẩm sinh, nhỏ Diệu Linh đã nói zây mà nó còn cười được thì mình cũng hết nói nỗi, nhưng thôi, mình cũng chả hơi sức nào bận tâm, miễn sao có chữ để chép vào bài kiểm tra là được rồi…

– Được chưa…sao lâu zậy mày- Hải cận bắt đầu nhăn nhó vì sự làm ăn quá thể chậm chạp của thèn bạn…

– Rồi, tao vừa chép vừa đọc câu đầu tiên, tụi mày nghe rồi chép theo nhé.

– Đm, nhanh mậy…

Câu đầu tiên của đề là nêu diễn biến và kết quả chiến dịch thu đông năm 1950, câu này cũng khá dễ nên chỉ cần 10 phút là cả bọn làm xong ngon lành cành đào, chỉ có 2 là coi bộ khó nhai, vừa mang tính lí thuyết vừa đòi hỏi sự tư duy…loay hoay cả buổi mà cả lũ cũng chỉ biết cắn bút nhìn nhau…cả mình ngồi dưới liếc láo liếc để 1 hồi nhưng chỉ có mỗi nhỏ Diệu Linh làm được.

Cũng phãi, con nhỏ này giỏi đều tất cả các môn từ trước đến giờ, lên lớp 12 lại nằm zô đội tuyển học sinh giỏi của trường nên mấy câu này với em nó thì chẳng có gì là khó cả, nhưng ngặt nỗi, cả bọn tụi mình có làm cách nào nhỏ Diệu Linh cũng không thèm mở miệng, tính em nó trước giờ mình còn lạ gì nữa, giờ học thì không nói, chứ giờ kiểm tra thì chắc chắn con nhỏ này sẽ là học sinh tiêu biểu của năm…

Thôi zậy, tự lực cánh sinh, trước giờ mình quen với cái định luật này rồi, cái sự đời ai mà lường trước được điều gì, tái ông mất ngựa cũng chưa chắc gì đã sui…

– Ê, mậy, xong chưa, cho tao chép với… – Haizz… đã nghèo còn mắc cái eo, mình đã không biết làm rồi còn gặp thèn bạn trời đánh bên cạnh, nãn, bộ nhìn mặt bố mày lúc này giống làm được lắm hã…

– Xong cái đầu mày, bí rồi…vẽ bí zô đi…bỏ giấy trắng phí bỏ mẹ.

– Thế thì…vẽ bí zô thôi mày…

Sặc, Mình nói đùa mà thèn bạn làm thật, không biết nó nghĩ thế nào mà chơi nguyên trái bí to bổ bố giữa trang giấy, kiểu gì chứ kiểu này thấy Sử mà biết thì mày có ăn tát vỡ a lô nhé con trai…

– Khánh, xong chưa, không được thì đưa đây tao mỡ cho… – Mình đang chán thì bỗng nghe có tiếng Hải cận la oai oái bên dưới…

– Biết rồi mày, gần ra rồi nè, cho tao 1 phút nữa.

– Nhanh mậy, chứ không thầy…thầy…chết cmnr

Không biết thèn Hải cận bị gì mà nhìn mặt nó lúc này tái nhợt hẵn đi, mô hôi mồ kê cứ đổ ra hệt như tắm, vừa hay mình kịp nhìn lên bảng thì thấy ông thầy đang sòng sọc mắt nhìn về phía Khánh đề, vâng, lần này thì không phãi là thầy chết cmnr mà là khánh chết cmn…đề…=.=

– Em khánh đem quyển sách dưới hộc bàn lên cho tôi, nhanh… – Tiếng thầy giáo hét lên làm thèn Khánh giật thót người đứng dậy…

– Sách gì…thưa thầy- Nó làm mặt vô can…

– Tôi nói gì em không nghe à, đem quyển sách dưới hộc bàn lên đây nhanh…

Thôi xong, lần này có trời mới cứu được Khánh đề…hic, cầu trời cho tất cả những gì con thấy lúc này đều là mơ…=.=

Chap 28:

– Quyển sách gì…thưa thầy…?

Trái ngược hẵn hoàn toàn với suy nghĩ của mình rằng thèn Khánh đề sẽ tái mặt mà đưa quyển sách lên cho thầy sử, nhưng không ngờ nó lại tỏ ra khá bình thản, chẳng những thế thèn này lại còn đáp lại lời thầy giáo 1 cách vô cùng tự nhiên, hệt như chưa hề có chuyện gì đang xảy ra.

– Quyển sách gì thưa thầy, thầy nói gì em hok hiễu. – Khánh đề lặp lại câu vừa hỏi thêm 1 lần nữa khiến mình và Hải cận đều bàng hoàng quay xún nhìn nhau.

– Em đừng có ngụy biện, tôi thấy rõ ràng là em dở sách dưới hộc bàn vậy mà còn chối được nữa hã.

– Thầy nói gì zậy, em dở sách khi nào, nếu thích thì thầy cứ xún đây kiểm tra… thầy đừng có nói khơi khơi như thế.

Nếu bản thân mình mà rơi vào tình cảnh như nó thì chắc cũng tắt thở lăn đùng ra đó rồi, nói thật thì…đã đến nước này mà Khánh đề còn chối thì mình chẳng còn nói gì về độ…chai lì cũa thèn này, đến 1 người bình tĩnh và điềm đạm như thầy T dạy sử trên kia còn không chịu đựng nỗi thì đừng nói là 1 người nào khác.

– Tôi xún mà…có là em phãi chịu hoàn toàn trách nhiệm đấy nhé…

– Vâng, thầy cứ tự nhiên đi ạ- Khánh đề khẽ cười nhạt nhẽo vì dường như nó tin tưỡng chắc chắn rằng ông thầy sẽ không tìm thấy bất cứ thứ gì từ hộc bàn cũa mình.

Không biết thèn Khánh nghĩ gì mà lại nói như thế nhưng theo tình hình mình thấy bây giờ thì nó đang treo thịt vào miệng cọp, quả này mà bị thầy T bắt được tận tay thì có trời cũng không cứu được nó.

– Chết thèn Khánh…N ơi – Hải cận tái mét mồ hôi…

– Im mày, chết…cái beep…đừng có nói bậy- Mình cố tỏ ra bình tỉnh…nhưng mặt cũng không giấu nỗi lo lắng khi thầy giáo đang dần bước xún chỗ Khánh đề với thái độ khá bực tức…

Cả hơn 1 trăm con mắt im lặng nhìn nhau làm cả không gian yên ắng đến rợn người, thôi xong, … thèn bạn mình…nó sắp đi rồi các bác ạ…

– Cái gì đó…em có còn chối nữa không hã. – Ông thầy chỉ tay rồi quát khiến mình chẳng dám nhìn tiếp nữa…

– Chỉ là quyển…sách văn thôi mà…không tin thì thầy cứ xem đây nè- …

Khánh đề nói rồi đưa tay cầm quyển sách dưới hộc bàn lên, ơ, cái quái gì thế này, rõ ràng là lúc nãy mình đưa cho nó quyển sách sử đàng hoàng cơ mà, sao bây giờ lại ra…@@…

– Em đang đùa tôi đấy à…

Cả thầy T cũng không tin nên phãi lục hộc bàn của Khánh đề mấy lần nhưng ruốt cuộc cũng chỉ thấy mỗi quyển sách văn nằm to tổ bố trên bàn chứ ngoài ra chẳng còn có thêm 1 thứ gì nữa.

– Thầy tìm xong chưa, để em còn làm bài- Khánh đề nói câu này như đấm vào tai…

– Em…ừm, được lắm, lần sau mà để tôi bắt được thì coi chừng đấy nhé.

– Dạ, vâng.

Mặc dù bị thầy T đe dọa nhưng Khánh đề cũng chẳng ra vẻ gì là lo lắng, điều này trái hẵn với 3 khuôn mặt lấm tấm mồ hôi cũa Hải cận, thèn Nam và…mình, 3 thèn cứ thảm não nhìn nhau vì hình như không ai còn tin được cái gì đang xảy ra…

– Mày…làm…sao mà…

– Suỵt, sý ra tao kể nghe sau, còn bây giờ thì…làm nốt cái này luôn đã… – Khánh đề xua tay tỉnh rụi

Haizz!!! Mọi chuyện đã ra như thế này thì làm nốt cái quái gì được nữa, có mỗi quyển sách thì cũng chẳng biết đi đường nào rồi, ác nỗi, ông thầy trên kia cứ vài giây lại hao háu mắt nhìn xún, quay người còn khó chứ huống gì…

Thế là…cả bọn ngồi thẫn ra 1 lúc thì cũng đánh trống hết giờ, mình làm được 1 câu, câu 2 thì tàm tạm, nói đúng hơn là chém, viết ngầu viết càng, coi như được chữ nào hay chữ nấy…

– Xún căn tin thôi tụi mày, sáng giờ chưa ăn gì nên đói quá- Đợi thầy giáo ra khõi lớp là cả bọn nhốn nhào cả lên.

– Ừm, mà thèn Khánh may mắn thoát nạn zậy…thì cũng phãi khao à. – Thèn Nam chơi đòn hiểm.

– Khao…khao cái cùi nè, thèn nào ăn thì thèn nấy trả, bố đây cũng hết tiền rồi con trai ạ- Khánh đề giơ ngay cùi trỏ…

– Thôi, thôi, mệt quá, để tao tính tiền cho- T mập phẫy tay…

– Thật hã, chơi sộp ghê mày…

– Hề hề…tao chưa nói hết câu, tao chỉ lãnh nhiệm vụ tính tiền thôi, còn bao nhiêu tụi mày tự trã…

– Ơ…Bố thèn…mất dậy… – Thèn Nam quê độ nên cứ lấy tay đấm thùng thục vào lưng T mập nhưng cũng chẳng thấy thèn này hả hê được bao nhiêu.

Nhao nhao cả buổi rồi cũng chả thèn nào chịu thua thèn nào, cứ cãi ầm cả lên, nhức hết đầu, thời cấp 3 nên tình ai cũng háo thắng thế đấy, mỗi thèn mỗi ý kiến khác nhau, chứ chẳng chững chạc và dứt khoát như bây giờ…

Nhưng thôi, cái gì đã qua thì cho nó qua, mặc dù chính mình cũng thèm tìm lại được cái cảm giác lúc mà mình cãi cọ suốt ngày với lũ bạn, buồn thật, chỉ mới đây thôi mà giờ đây mỗi đứa đã 1 nơi khác nhau, Hải cận thì ra Sài gòn học đại học y, thèn Nam thì đi bộ đội, 1 số khác thì theo học ở 1 vài trường cao đẳng, đại học trong thành phố, còn 1 thèn nữa mà không biết đến bao giờ mình mới gặp lại, ừ, nó cũng đi trong 1 ngày nắng đẹp như thế này…mà không riêng gì mình, suốt cuộc đời này cũng không còn ai gặp lại được nó nữa.

– Ê…tụi mày uông gì, tao kêu- Chọn được 1 bàn ở cuối góc căn tin thì Khánh đề mới láu mắt nhìn cả bọn…

– Tao…sting… – Hải cận đía ngay.

– Cho tao ly…đậu nành được rồi…

– Sting đê, uống đậu nành cho liệt dương hã mậy.

– Vậy hã, thế sting lun đi.

– Ukm, vậy nhất trí thế nhé, mỗi thèn 10k xì ra đây…nhanh, gọn, lệ…

Bị khánh đề chơi đòn kinh tế làm cả bọn giật nãy người lên ngay.

– Lắm thế, mày định hôi của à…

– Hôi cái đầu mày, không lẽ tụi mày xún đây để uống không à, phãi ăn 1 chút gì nữa chứ…

Đến đây thì cả bọn cũng không ai ý kiến thêm điều gì nữa, thế là mỗi thèn 10k, gom góp lại cũng được gần được 100 ngàn…

– Đây đây, bánh mì nóng hổi đây…

Thèn Khánh đề vừa bỏ xún bàn là cả bọn lao vào giật như giật của, thoáng tý đã không còn cái nào, vừa may mình cũng nhanh tay chộp được 1 ổ, để vào mồm mà nhai láu nhai để…

– Oày oày, cũng ngon chứ mày – T mập vừa ăn vừa tấm tét khen.

– Đương nhiên, tao mua mà mậy. – Khánh đề hỉnh mũi.

– À quên, ban nãy mày làm sao hay vậy khánh, tao tưỡng cú đó mày chết chắc rồi chứ- Mình sực nhớ chuyện lúc nãy nên vội hỏi.

– Hề hề, chút kinh nghiệm thôi- Nó cười ẩn ý.

– Là sao?

– Thì tao dự tính trước cả rồi, ban nãy lúc mày đưa cuốn sách sử lên tao đã để đề lên cuốn ngữ văn cho chắc ăn, lúc bị ông thầy phát hiện thì cũng hên vì cuốn sử tao nhét vội nên rớt ngay xún chân, rồi tao đá lên chỗ nhỏ Huyền thế nên khi ổng xún thì chỉ còn cuốn Ngữ văn ở dưới hộc bàn mà thôi.

– Thế giờ cuốn sách đâu rồi- Mình vút mồ hôi.

– Ai biết, lúc này tao cúi xún kiếm mà có thấy gì đâu, chắc bị đứa nào chôm mất rồi…

– Sặc, thôi chết cmnr…

Chap 29:

Nghe thèn bạn nói hết câu mà mình chỉ biết ôm mặt rú lên, thôi cú này thì xong đời mình rồi, quyển sách đó là cũa nhỏ Diệu Linh cho mình mượn, giờ mà mất thì thế nào nó cũng không dễ gì mà để yên cho mình đâu, là ai thì không nói chứ với cái tính khí nóng nãy thuộc dạng thiên bẩm của em nó thì mình thề là chẳng biết chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra.

– Mày sao thế N, có mất cuốn sách sử thôi mà mày làm gì ghê thế- Hải cận hỏi tỉnh rụi.

– Mày điên à, cuốn sách đó đâu phãi của tao…

– Chứ của ai…má mày à…???

– Diệu Linh đó thèn ngu

– Mày nói…cái giề…

Cả Khánh đề cũng phãi sửng sốt khi biết cuốn sách mà nó làm mất, không ai khác lại chính là cũa nhỏ Diệu Linh, con nhỏ hoa khôi cũa trường mà bấy lâu nay làm cả tụi con trai toàn trường phãi điên đảo, chứ không riêng gì lớp 12A1 này.

– Giờ làm gì đây N, cứu tao với, lỡ em nó biết tao làm mất sách của ẻm thì coi như từ nay tao hết cơ hội…

– Không biết, thèn nào làm thì thèn đó chịu. – Mình đáp lạnh tanh.

– Năn nĩ đó, giúp tao đi mà. – Khánh đề làm bộ thê thảm

– Thôi, được rồi, chắc quyển sách cũng loanh quanh đó thôi, sý zô hỏi bọn nhỏ Huyền rồi biết ngay thôi mà…còn bây giờ thì giải quyết sớm chỗ này rồi zô lớp tụi mày, gần hết giờ rồi…

Cả bọn lên lớp thì cũng vừa vào giờ chủ nhiệm, thèn nào cũng hớt hải lăng xăng chạy vào chỗ, chỉ có mình là khổ vì cứ bị nhỏ Diệu Linh nhìn thao tháo suốt từ cửa lớp cho đến khi yên vị ngồi xún rồi mà con nhỏ cũng chả chịu buông tha.

– Cái này là cái gì, ông giải thích tui nghe coi. – vừa dứt câu là Em nó dúi cuốn sách đầy bụi bặm và đất cát xún bàn mình ngay.

– Ũa, ở đâu…thế…không phãi mất rồi à- Mình cười nhạt chống chế.

– Hừm, nếu mà mất thì tui cạo đầu ông rồi, nãy nhỏ Huyền đưa xún, nó nói là ông Khánh đá lên phãi ko?

– Cái này thì…tui không biết. – Mình chợt rùng mình giật nãy ra sau khi nhìn thấy thái độ như muốn ăn tươi nuốt sống của con nhỏ.

– Ông liệu mà làm cho nó lại như cũ, không thì đừng có trách tui, hứ…

Nhỏ Diệu Linh hứ lên 1 tiếng rồi quay lên làm mình chưa kịp giải thích gì, haizz, tự nhiên khi không lại rước họa vào thân, mình đâu có làm gì đâu tất cả là do thèn Khánh mà sao cứ bắt mình phãi lãnh hậu quả là cái quái gì thế hã trời…

Mình thê thảm là thế chứ ở trên tụi bạn đều nhao nhao cả lên, cớ sự là cũng vì cái vụ năm nay ban thể dục- Thể thao trường sẽ tổ chức giải thi đấu bóng đá cho toàn trường, vòng loại sẽ được tổ chức vào ngày 20/01 sắp tới đây…tức là vừa y còn 1 tuần nữa là đến.

– Thế nào, mày có tham gia không N để tao biết còn lập danh sách- Hải cận quay xún hỏi mình.

– Chắc có, ghi tao 1 slot nhé. – Mình gật đầu cái rụp.

– Ok, vậy nhớ là chiều nay tập trung tại sân bóng trước nhà tao nghe, chỗ đứa rộng rãi dễ tập, vả lại tuần sau là đá vòng loại rồi.

– Ukm, tao biết rồi.

Mình đây thì không có tài cáng gì nhiều chứ riêng vụ bóng đá thì cũng chả thua ai, nhớ năm lớp 9 mình còn là thành viên trong đội bóng đá của trường và cũng đóng góp không nhỏ trong việc giành chức vô địch của đội bóng năm ấy, nhưng không biết giờ thời oanh liệt ấy có còn nữa không vì lâu nay, kể từ khi em Ly đi rồi mình cũng chẳng còn cái thú vui gì nữa, cảm thấy như mất hẵn đi 1 nữa của cuộc sống các bác ạ.

Thế đấy, con người ta luôn có những lúc vui lúc buồn, đôi khi cần có 1 chút khoảng lặng để suy nghĩ về 1 điều gì đó, và bây giờ…mình cũng như thế, có thể sau khi viết lên đây những dòng tâm sự này mình sẽ cảm thấy đỡ hơn, nhưng…cuộc sống này vốn cay nghiệt hơn sức chịu đựng của con người, nó luôn khiến ta buồn nhiều hơn vui, nên dù có cố gắng thế nào thì mình cũng không thể thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn ấy, chỉ biết mỉm cười mà chấp nhận nó mà thôi…

Hạnh phúc tìm được đã khó, nhưng để giữ được nó lại càng khó hơn…

Chap 30:

Tan học, đúng như lời hứa với bé My lúc sáng, mình dắt xe ra cổng rồi đứng đợi con bé ở đấy, nhưng không biết em nó làm gì mà lâu lắm, đã 10 phút trôi qua rồi mà mình chẳng thấy bóng dáng đâu, không lẽ…lại có chuyện gì không hay xảy ra rồi… hã trời.

Nghĩ đến đây cũng thấy sốt ruột nên mình định bụng là dựng xe xún đi tìm, trong lòng cứ bứt rứt không yên, mình đã hứa với bác Q là sẽ để ý đến con bé rồi, lỡ bây giờ mà em nó có chuyện gì xảy ra thì mình biết ăn nói làm sao đây…

– Ê, …anh N- Mình vừa định zô lại trường tìm thì bỗng nghe tiếng bé My kêu thất thanh ở đằng sau nên vội quay lại ngay.

– Em …làm gì mà lâu zậy, làm anh đợi nãy giờ, ũa, mà ai đây- Mình ngạc nhiên hỏi vì đi bên cạnh con bé là 1 thèn nhóc trạc cùng tuổi.

– Dạ, chào anh, em là bạn học cùng lớp với My ạ.

Chắc tưởng mình là anh trai con bé nên thèn này cúi đầu chào lễ phép lắm, mà lúc ấy không hiễu sao thấy mặt nó gian bỏ mẹ, nhưng thây kệ, mình cũng gật đầu chào qua loa, coi như là phãi phép cho đáng mặt đàn anh zậy…

– Ừm…chào em…

Mình cười chào nó rồi cũng vôi quay sang bé My:

– về thôi, sý nắng lên mệt lắm…

– Dạ…hì…

Con bé gật đầu rồi cười duyên trông xinh không đở nỗi, thú thật thi…đến mình nhìn còn muốn phọt máu mũi chứ đứng nói gì thèn nhóc đi bên cạnh kia…

– Hì…Mình về nha.

– Ừm, cặp cũa bạn nè…

Nhìn cái mặt khờ khẹt của thèn nhỏ khi đưa cái cặp cho con bé là mình biết tỏng là nó kết em My nhà mình rồi, cũng phãi thôi, con nhỏ mới bé tý mà xinh thế thì thèn nào mà chịu cho nỗi…

– Sao rồi, được chưa, leo lên đây anh còn chở về- Mình làu bàu.

– Rồi, đi thôi anh…

Đợi bé My ngồi hẵn lên xe rồi mình phóng hẵn xe lao đi, không hiễu sao với mình cái cảm giác đó lại thân thuộc đến như thế, vẫn 1 bàn tay nhỏ níu lấy áo bên, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy hơi ấm, nó y hệt như thế, y hệt như cái ngày mình chở em

Ly đến trường lần đầu tiên đấy, chỉ khác là ở nơi ấy trái tim mình lại không còn đập nhanh như trước nữa…

– My nè…

– Hở…sao anh?

– À…không, anh chỉ định…hỏi ngày đầu tiên đi học em cảm thấy vui…chứ- …mình hỏi câu lãng xẹt phãi không nhĩ…

– Cũng được, nhưng không vui khi lúc em còn học trong SG thôi- Con bé thở dài đáp.

– Tất nhiên rồi, ai ban đầu nhập học mà chả thế…

– …

– Thế thèn nhóc ban nãy là ai zậy, bạn trai em à- Mình thấy con nhỏ im lặng nên tiếp luôn

– Bậy, bạn em…mới quen thôi- Bé My đỏ mặt

– Nhìn thèn nhóc đấy cũng sáng sũa đấy chứ, thích thì tới lun, anh làm mai cho- Mình cười gian xảo.

– Xí, không thèm, với lại…em cũng có người thích rồi…hi hi…

Nghe con bé cười giòn tan mà mình thấy trong lòng chợt nhẹ nhõm hẵn, định chọc em nó tiếp nhưng lại thôi, mà cũng không biết, thèn nào may mắn được con bé thích thế nhĩ, nhưng tất nhiên…thèn đó chắc chắn là không phãi mình rồi…hê hê…

– À, anh N, chiều anh dẫn em ra mấy hiệu sách với nghe, em cần mua 1 vài thứ- Bé My đập vai mình.

– Ũa, sao không đi bây giờ luôn…cho tiện?- Mình thắc mắc.

– Thôi, giờ em mệt lắm, rồi về nhà còn phãi nấu cơm nữa sao đi bây giờ được.

– Mà ba mẹ em đâu, bộ họ không ở chung với em à.

– Không, ai cũng có công việc riêng hết rồi, họ cứ đi suốt, em toàn tự lo thôi.

Bé My nói hết câu thì cũng im lặng luôn, trông mặt con bé có vẻ buồn lắm, lạ thật, cũng là ba mẹ mà sao họ lại vô tâm như thế nhĩ, cứ cắm đầu lo sự nghiệp không quan tâm gì đến con cái là sao, cuộc sống này còn nhiều thứ còn quan trọng hơn đồng tiền gấp trăm ngàn lần mà sao có ít người hiễu được cái điều đơn giản này chứ.

– Thôi, trưa nay em qua nhà anh ăn cơm đi, khõi phãi nấu nướng làm gì cho mệt.

– …

– Sao thế?

Bé my thở dài rồi lắc đầu nguầy nguậy.

– Em đã qua nhà anh lần nào đâu, tự nhiên giờ…qua ăn cơm, thấy ngại ngại thế nào ấy.

– Trời, trước lạ sau quên, em khéo lo, với lại ba mẹ anh cũng dễ tính lắm.

– Thật hok? – Chắc tưởng mình đùa nên con bé vội tròn xoe mắt hỏi lại.

– Thật, anh xạo em làm gì- Mình gật đầu cái rụp liền.

– Hì…zậy sý qua dẫn em zào nhà với nghe, chứ em ngại zô 1 mình lắm.

– Ukm, tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thì dễ ợt.

Nhất trí với bé my xong thì mình nhanh chóng phóng về nhà, quăng đại cái xe ngồi cổng rồi hớt hải chạy vào phòng thay đồ…hị hị, nói gì thì nói chứ cũng phãi xin phép ý kiến ma ma trước cái đã rồi sau đó muốn tính gì thì tính…

– Có chuyện gì thì nói đại đi, không cần phãi rao trước đón sau đâu con trai ạ- Mẹ vừa thấy mình là nhận ra cái bất thường của thèn con trai út ngay…

– Hì…trưa nay, con dẫn bé My hàng xóm qua nhà mình ăn cơm nha, được không mẹ.

– Tùy mày thôi chứ mẹ cũng chả ý kiến…à mà này…

– Dạ, mẹ cần con làm gì thì cứ nói

Đang vui nên giờ có sai gì mình cũng làm…hề hề.,,

– Không phãi, chẳng là hồi nãy bé Ly mới điên thoại tìm mày, chắc con bé có chuyện gì muốn nói, mày coi rồi gọi lại đi nha, chứ nghe giọng con bé có vẻ yếu lắm, không biết có đau ốm gì không đây nữa…

Chap 31:

Là điện thoại cũa em Ly sao, em mới gọi cho mình tối hôm qua mà, sao bây giờ lại…

– Em ấy gọi khi nào hã mẹ- …Mình hạ giọng hỏi, trong lòng cũng có chút lo lắng vì không biết có chuyện gì mà em Ly lại gọi mình gấp như thế.

– Mới nãy thôi, mày vừa vào nhà là con bé cúp máy…chắc giờ gọi lại thì kịp đấy.

– Dạ…

Mình không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi chạy lại cầm điện thoại lên gọi cho em, chuông đổ 1 hồi lâu mới nghe có người nhấc máy, nhưng lần này lại không phãi là em, mình nghe giống giọng 1 thèn con trai trạc tuổi mình thì đúng hơn.

– A lô, ai zậy…

– Dạ, cho em gặp Ly- Mình xưng đại là “em” vì không biết chính xác thèn này bao nhiêu tuổi.

– Mày là ai, gặp em nó làm gì- Nó đáp vẻ khó chịu…

– Là bạn thôi, anh chuyển máy cho Ly đi, cứ nói là thèn em hàng xóm tìm đ.c rồi…

Mình chém tý cho nó bớt nóng ấy mà…

– Ờ, zậy mày giờ tý, tao kêu em nó đã…

Không biết thèn này là ai mà nó đáp lại lời mình không mấy thiện ý lắm, may mà cuối cùng nó cũng chuyên máy cho em Ly…vừa nghe giọng em là mình nhận ra ngay rồi…hị hị…

– A lô, là N hã, phãi không?

– Uk, chứ còn ai ngoài đằng này nữa… – Mình cười gian xảo…

– …

– Mà đằng ấy có chuyện gì hã, sao gọi mình gấp thế…

– Ừ, cũng có chút chuyện- Em đáp nhỏ nhẹ.

– Chuyện gì, nói đi, mình nghe…

– Ừm, thì…

Tính em lúc nào cũng zậy, nói gì cũng rào trước đón sau, mình phãi đợi tận 1 lúc lâu sau đó mới nghe em lên tiếng…

– Thì…tối qua hôm qua…mình nói cuối tháng này về nhưng chắc không được rồi…

Nghe em thở dài mà mình thấy trong lòng mình cũng chẳng hề dễ chịu 1 chút nào

– Sao thế? Bộ có chuyện gì à…

– Ừm, cũng có tý chuyện…

– Ờ, zậy thôi, lần sau về cũng được mà, Ly đừng lo cho mình cứ sắp xếp cho mọi việc ổn định đi

– N…không giận mình chứ…

– Hì…có gì mà phãi giận, đằng ấy bận thật chứ đâu có phãi không muốn về thăm mình đâu…

– Ngốc…!!!

– À mà nè, sao mình nghe giọng Ly yếu thế, ở trong đó lại không ăn uống đầy đủ nữa à… – Mình sực nhớ đến lời mẹ nói hồi nãy nên vội hỏi em ngay

– Đâu có, chỉ tại…trong này thời tiết thay đổi thất thường nên mình bị cảm nhẹ đó thôi- Em cười nhạt lắc đầu…

– Thiệt hông, đừng có bệnh rồi lại giấu mình nha… – Mình hỏi lại em

– Thiệt, mình thề mà…

– Ừm, Thế thì được, mà Ly nhớ ăn uống đầy đủ vào nha, bỏ pữa là không được đâu đấy

– Ừa, mình biết rồi…

– …

– …

Cũng như bao nhiêu lần trước, mỗi lần mình và em nói chuyện với nhau lại có 2 khoảng lặng giống nhau, em im lặng, làm mình cũng im lặng theo, khoảng không gian chợt yên ắng đến nỗi mình chỉ nhịp tim của 2 đứa đang đập binh binh trong lồng ngực, dù là đang cách xa hàng ngàn cây số…

Biết nhau hơn mười mấy năm, có lẽ đã là quá đũ để hiễu rõ nhau muốn nói gì chứ chẳng cần ai phãi lên tiếng…và cũng chính điều này, khiến cả bấy năm nay trôi qua, dù tình yêu cũa hai đứa đã có những lúc tưởng chừng như không còn ai đủ sức để vượt qua nữa, nhưng tình cảm của mình dành cho em vẫn nguyên vẹn hệt như cái ngày đầu tiên ấy…

– À, đúng rồi, N gặp bé My chưa, con bé mới chuyển về nhà mình sáng hôm pữa ấy… – Em chợt cười rồi hỏi làm phá tan đi cái không gian im lặng giứa hai đứa.

– Gặp rồi, hồi sáng mình có chở con bé đi học, trông nó cũng vui lắm… – Mình hí hửng đáp.

– Ừm, có gì N để ý giúp mình nhé, trông con bé lúc nào cũng vui vẻ, tươi cười zậy thôi chứ trong lòng cũng yếu đuối lắm…

– Giống hệt nhĩ?

– Giống ai? N nói gì mình không hiễu…

Em hỏi lại mình…

– Thì là em đó…

Không hiễu sao lúc ấy mình lại đổi xưng em Ly thành “em” khiến em ấy cũng chỉ cười chứ không nói gì, chẳng biết em nghĩ thế nào chứ bây giờ nghĩ lại mình thấy sến sến thế nào ấy, hai đứa đang còn là học sinh mà, xưng “anh, em” thì ai mà không ngại chứ…đâu có như bây giờ, xưng riết nên thành quen luôn các bác ạ…

– Thôi, bây giờ mình cúp máy nha, gần đến giờ cơm rồi… – Em thở dài…

– Ừm, zậy pi nha…

– …

– Sao thế- Mình hỏi lại vì thấy em vẫn chưa cúp máy…

– N…cúp máy trước đi- em lí nhí…

– Hã…ừm…mình biết rồi…’

Mình lớ ngớ lắp bắp được vài chữ thì dập máy, haizz…em cũng lạ thật, ai cúp máy trước mà chẳng được, đâu có nhất thiết phãi bày vẽ ra làm gì cho mất thời gian…

Nói chuyện với em xong thì mình chạy luôn xún bếp, hề hề, chưa gì đã nghe mùi thức ăn bốc lên nghi ngút là mình biết là mama đã chuẩn bị xong hết mọi thứ rồi, chắc bây giờ mình cũng chẳng cần phu thêm gì nữa …

– Xong xuôi hết rồi hã mẹ, có cần con phụ gì nữa ko?- Mình hỏi cho có thủ tục zậy thôi chứ nhìn vào mấy đĩa thức ăn bày la liệt trên bàn là mình biết là mẹ đã chuẩn bị xong từ tám đời dương nào rồi…

– Thôi, xong hết rồi còn phụ gì nữa, giờ mày qua nhà bác Ba kêu thèn T về đây, không biết nó làm gì mà sáng giờ cứ ở lì nhà đó suốt…

– Dạ…

Mình gật đầu cái rụp rồi nhanh nhảu chạy qua nhà bác Ba kiếm ông anh, cũng tiện đường qua luôn nhà em My nên mình cũng định kêu em nó luôn, nhưng không biết con bé đi đâu mà đứng bấm chuông hoài mà không thấy ai ra mở cữa…

– Uầy…thôi thì qua tìm ông anh trước zậy…

Mình vừa đến cổng nhà bác Ba là nghe tiếng ông anh nói vọng ra ngay:

– Haha, cho mày chết, chiếu tướng bắt xe, lần này thì hết đường chạy rồi nhé ku…

– Đùa, chống sĩ lên thôi…ông anh cứ bình tĩnh nào- Là giọng anh Danh, ông này là con của bác ba, lớn hơn mình 5 tuổi, cũng từng là 1 tay gian hồ khét tiếng 1 thời đấy ạ…nhưng từ ngày lấy vợ thì rửa tay gác kiếm nên cũng chẳng còn quậy phá như trước nữa…

– Hê hê, chống thế nào thì cũng thua thôi- Ông anh mình tiếp tục chơi đòn tinh thần…

Mình trước giờ cũng ít chơi cờ tướng nên cũng không rành về ba cái vụ này lắm, nhưng nhìn thoáng qua thế cờ của anh Danh và ông anh mình trên bàn là mình biết ai là người đang chiếm ưu thế, còn hẵn 2 xe, 1 pháo và 1 mã trong tay, không cần nói thì các bác cũng biết, ông anh mình là người đang nắm giữ hoàn toàn thế cờ, trong khi đó anh Danh lại chỉ còn vỏn vẹn 1 mã và 1 xe, hơn nữa còn bị ông anh mình chiếu tướng liên tục, dường như ai thắng ai thua chỉ còn là vấn đề thời gian…

– Này thì chống, chiếu tướng 2 đường, giờ thì hết đường chạy nhé- Đúng như mình dự đoán, khi anh Danh vừa sơ sảy làm mất tiếp con sĩ thứ 2 thì ông anh mình đã nhanh chóng đưa 2 con xe xún làm bịt kín hết đường chay trốn của tướng đối phương…

– Ừm, thì thua, bình thường thôi mà- Anh Danh vẫn cố tỏ ra bình thản…

– Hề hề, zậy là mày nợ tao 1 chầu đấy nhé, tính hồi nào trả…

– Chiều mai, ok?’

– Rồi, ok, chiều mai 5h tao qua, nhớ đó…

Ông anh mình gật gù rồi kéo tay mình đi lun…

– Đi về mậy, còn đứng ngẩn ra đó nữa,,,

– Dạ

Đến đây thì sực nhớ là mình còn phãi qua rũ bé my nữa nên vừa đến cổng là mình vội khựng người lại ngay…cơ mà cũng vừa kịp nói với ông anh 1 câu…

– À, mà anh vào trước đi, em có tý chuyện phãi đi…đây chút…

– Ơ…Gần 11 h rồi mà mày đinh đi đâu, đừng nói với tao là lại qua nhà con bé hàng xóm bên kia nữa đấy…

– Hã

– …

– Tao nói rồi đấy, mày có em Ly rồi thì đừng có mà tính mon men đến đứa khác, không thì đừng có trách tao…

Chap 32:

Ông anh nói rồi giơ ngay nắm đấm vào mặt mình, nói thật thì chính mình cũng không biết tại sao ổng lại cư xử 1 cách quá lố như thế, bởi từ trước đến giờ mình chưa hề làm gì có lỗi với em Ly, với em mình vẫn giữ tình cảm nguyên vẹn như thế chứ chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ thay đổi để đi tìm một người con gái nào khác…

– Anh đừng hiễu nhầm, em chỉ coi con bé ấy như em gái thôi, chứ không có gì khác đâu- Mình cố gắng giải thích nhưng thái độ của ông anh vẫn không khả quan được bao nhiêu

– Kệ mày, tao mà biết mày có tình ý với đứa nào mà bỏ em Ly, thì thèn anh này thề sẽ không tha thứ đâu…

Rồi mặc kệ cho cái bản mặt đầy ngờ ngệch cũa mình, ông anh vội tiếp luôn,,,

– Mày có biết là tại sao…đang yên đang lành mà em ấy phãi chuyển ra thành phố sống hay không, thèn khốn…

– Anh nói…cái gì…? Không phãi…em Ly ra SG vì…ba của em ấy sao?

– Thèn ngu, mày suy nghĩ ngây thơ quá đấy…lí do mà em Ly bỏ mà và gia đình mình ra Sài Gòn là…vì…à mà thôi, có nói cho thèn ngu như mày thì cũng chẳng được ích gì, tao vào đây, mày đứng đó mà suy nghĩ lại đi…

Ông anh nói hết câu rồi bỏ zô nhà 1 mạch chả đợi mình kịp ú ớ gì, lúc đó, cũng định kéo ổng lại hỏi cho rõ ràng nhưng chân tay mình chẳng còn tý sức lực nào nữa, bởi vì không biết tự bao giờ, bé My cũng đã đứng ngay trước mặt mình, thế nhưng con bé cũng chẳng nói gì, ngoài việc im lặng, làm cả cái không gian xung quanh cũng chợt yên ắng đi 1 cách…đáng sợ

– Em…nghe hết rồi…à…

– …

– Anh…xin lỗi…

– Anh không cần …xin lỗi đâu…em hiễu mà…

Con bé khẽ cười nhạt nhẽo rồi cắt ngang lời mình…

– Thôi, trưa nay em ăn ở nhà được rồi, em có mua đồ hộp về nhà rồi nè… – Em nó đưa bọc nilon đựng mớ thức ăn sẵn ra trước mặt làm Mình chỉ biết cúi đầu và im lặng, cả chút gì đó đầy tội lỗi vì lỡ thất hứa với con bé…

– Hì…nếu thích thì anh qua ăn cùng với em cho vui, cái này trông họ làm sẵn thế thôi chứ về chế biến lại tý cũng ngon lắm đây…à mà…này…

– Hã… – Mình giật thót người…

– Có chuyện này em nói trước với anh đấy nhé…

– Gì em…

Mình cũng ngớ người ra…vì nụ cười đầy ẩn ý của bé My

– Từ nay, anh không được coi em là em gái đâu đấy, em không thích anh làm anh trai em đâu, mà phãi là 1 thứ…gì đó…khan khác cái đó cơ…

– Em…nói zậy…là…sao?

Ngay cả mình khi nghe bé My nói hết câu mà vẫn chưa hiểu chuyện quái gì đang xảy ra, con bé đang nói cái gì zậy chứ, không coi mình là anh trai thì là cái gì, hơn nữa con bé lại là em họ của Ly, mình dù có khốn nạn đến mức nào cũng không thể nào có tình ý với cả hai chị em được, mặc dù, có đôi lúc chính bản thân mình cũng không thể kiểm chế được bởi cái vẻ ngoài quá đổi cuốn hút của em nó…

– Thì…là bạn…được không?- Bé My cười rồi tiếp…

– Bạn…ý em là…

Mình chưa kịp nói hết câu thì con bé vội cắt ngang ngay:

– Em thích anh coi em là bạn hơn, không thích làm em gái anh đây, thật đấy…với…lại…

Nghe em nó nói mà mình cũng cố định thần trở lại…lòng cầu mong sao những gì đang xảy ra nó không vượt quá như những gì mình đang tưởng tượng…

– Hì…Thì…bạn sau này có thể thích nhau được phãi không anh… – …

Sặc, Cái sự đời, cứ điều gì mình không muốn thì nó vẫn cứ xảy ra theo chiều hướng ngược lại, cũng giống như khi bạn ngồi trong lớp vào lúc thầy cô giáo đang khảo bài, tât nhiên ai cũng thầm nghĩ sao cho cô không kêu trúng hoặc nhầm tên mình, nhưng sự việc nó đã muốn xảy ra thì nó vẫn cứ… xảy ra, nghĩa là dù không muốn nhưng bạn vẫn bị cô giáo kêu lên bảng và hiển nhiên bạn chỉ còn cách chấp nhận nó, ở đây mình cũng zậy, vừa nghe em nó nói hết câu là cái mặt mình tái mết mồ hôi ra ngay…phãi tát vào mặt mình tận mấy lần mới tin vào những gì mình đang nghe là sự thật…

– Hã…em…đang nói cái quái…gì thế…

Thế nhưng…trái ngược hẵn với cái điều bộ đầy thê thảm của mình, bé My lại tỏ ra thích thú, rồi tự nhiên con bé lại cười phá lên…hệt như kiểu…phát bệnh…

– Hihi…

– Ơ…kìa…

– Hì…đùa anh thôi, chứ em biết anh có chị Ly rồi, còn tâm trí nào để ý đến ai khác nữa…

– Cái…gì…@@…

Chap 33:

Ơi cái đệch, hóa ra là nãy giờ em nó đùa, cơ mà làm mình cứ tưởng…

– Anh tưởng thật á…hi hi…đừng có mơ… – Con bé cười rồi bĩu môi…

– Troll anh à…nhóc… – Mình nói rồi búng cái tróc vào chán em nó…

– Á đau anh… – Con bé nhăn mặt la oai oái ngay…

– Cho chừa…ai bảo…

Mình vừa dứt câu thì con bé xụ mặt xún liền…

– Mà nếu em bảo đấy là thiệt thì sao, bộ em không có quyền thích anh hã…

– Này…này…không có đùa nữa nha, anh không thích đâu đấy… – Mình lên giọng đe dọa…

– Biết rồi, đồ ngốc…

Bé My làm mặt lạnh rồi quay đi…mặc dù zậy nhưng mình trông mặt con bé vẫn nhìn dễ thương không đở nỗi…hị hị…

– Ơ…không có xưng hô kiểu đó à nha, ai ngốc hã…

– Hứ…em thích…lêu lêu…đồ ngốc…đồ ngốc…đồ ngốc…

– Ê kìa…coi chừng… té… – Mình phát hoảng chạy lại kéo tay bé My vì con bé cứ chạy thụt lùi lại, mà không hề để ý phía trước là cục đá đang nằm to tổ bố trên mặt đường…

– Á…

Bé My mất đà té ngửa ra sau, may mà lúc ấy mình nhanh tay kéo lại, nhưng không biết lớ ngớ thế nào mà mình lở dại ôm hết cả người em nó luôn…

– Xin lỗi…anh… – Mình giật nãy người vừa vội buông bé My ra ngay…

– Không biết đâu…hu hu…bắt đền anh đấy… – Con bé tự nhiên lăn ra khóc bù lu bù la…

– Ơ…sao nữa đấy…anh có làm gì…đâu…chỉ…là…à…ừm- Mình đỏ tía cả mặt…

– Nè…xưng hết chân em rồi nè… – Bé My lại tiếp tục khóc thút thít…

Nghe con bé nói mình mới đưa mắt nhìn xún dưới, sặc, mới bị vấp có tý mà chân em nó đã táy đỏ cả lên, mà đã chảy máu ra đâu mà làm gì mít ướt thế không biết, haizz… đúng là con gái…

– Chắc bị trật rồi, lại đằng kia ngồi rồi anh xem cho- Mình nói rồi dìu con bé lại ngồi ở gốc cây bên cạnh

– Dạ…hức…

Đợi 1 chút cho bé My hết khóc, mình mới dám coi chân cho con bé, cũng chẳng bị gì nghiêm trọng, chắc lúc nãy do quýnh quá nên bị trật khớp rồi…

– Em cố chịu đau tý nhé, để anh bể lại, chắc bị trật khớp rồi…

– Á…đau anh- Con bé lại nhăn mặt la oai oái…

– Trời…anh đã đụng zô đâu mà đau…em bình tĩnh đi- Mình trấn an…

– Nhưng…em sợ đau lắm… – Bé My khổ sở nhìn mình…

– Đau tý rồi khỏi ngay à, không để đó rồi vài ngày nữa xưng lên đi bệnh viện mệt lắm- Mình thở dài…

– Hic…nhớ nhè nhẹ thôi nghe anh…

Lúc nãy đùa mình hùng hổ bao nhiêu mà giờ thấy cái điệu bộ sợ sệt của con bé lúc này mà mình cũng không nhịn được cười…trông cứ ngồ ngộ thế nào ấy…chẳng giống cái điệu bộ tinh nghịch của con bé thường ngày…

– Ơ…sao anh lại cười, bộ em bị thế này anh vui lắm hã- Con bé nhìn mình đầy dò xét…

– À không, thôi, em nhắm mắt lại đi, nói nữa thì anh làm đau ráng chịu à…

– Dạ…em biết rồi…hic, nhớ nhẹ tay thôi nghe anh…

– Rồi, biết rồi, khổ quá…

Mình nói rồi cầm lấy chân con bé…gì chứ vụ này mình rành lắm, ngày xưa hồi còn học karate với em Ly ở trường võ mình toàn bị thế này hoài nên toàn tự xử chứ chẳng bao giờ đi bệnh viện…hề hề…

– Úi da…

– Rồi, xong rồi đó cô nương, có tý đã kêu đâu- Mình bĩu môi…vì mới đụng có tý mà đã nghe tiếng em nó la thất thanh…

– Hứ…kệ em…

Con bé làm bộ giận dõi, cũng chả thèm nhìn mình, cứ ngó lơ đi chỗ khác…

– Thôi, hết đau rồi thì về thôi, gần 12h rồi… – Mình liếc nhìn đồng hồ…

– À mà đưa cái kia anh cầm cho, chân tay thế kia thì làm gì được- Mình vừa nói vừa giật cái túi nilon đựng đầy đồ hộp trên tay con bé…

– Khõi, không cần đâu, tự em cầm được rồi… –

Bé My nói hết câu thì vội đứng dậy…

– Em vào nhà đây…còn phãi chuẩn bị pữa trưa nữa…

– Thôi, sang nhà anh ăn đi, mẹ anh cũng chuẩn bị hết rồi mà… – Mình kéo tay em nó…

– Không được đâu, anh trai của anh đâu có thích em, qua đó rồi lại khiến không khí gia đình thêm mất zui… – Con bé thở dài…

– Kệ chứ, ổng nói là nói zậy thôi, chứ cũng không có ác cảm gì với em đâu…

– Thôi,

em không qua nhà anh đâu, để pữa khác đi, anh cũng đừng lo, em ăn 1 mình mãi nên cũng quen rồi…

– Hì, mà thôi em vào nhà trước nghe, pi anh…chiều nay nhớ qua chở em đi mua sách nghen…

– Ừm, anh biết rồi…

Tạm biệt bé My xong mình cũng lủi thủi bước vào nhà, lòng tự nhiên cũng thấy nặng nề đi hẵn…đã không có thì thôi chứ đã hứa với con bé là sẽ cùng qua nhà ăn trưa với gia đình mình mà không thực hiên được thì cứ có cảm giác tội lỗi thế nào ấy…

– Đi đâu mà giờ mới về hã con, mà con bé hàng xóm, mày nói dẫn qua đây ăn cơm mà sao giờ mẹ không thấy… – Vừa thấy mình bước vào là mẹ vội hỏi ngay…

– Em nó không qua mẹ ạ- Mình nói rồi liếc về phía ông anh nhưng ổng cũng chẳng tỏ ra thái độ gì, cứ cắm cúi ăn cho hết bát cơm trên bàn.

– Ừm, zậy thôi, giờ mày xún lấy chén rồi lên đây ăn cơm, mẹ mới hâm lại đồ ăn nên còn nóng lắm…

– Thôi, con không ăn đâu, mẹ cứ để đó đi- Mình lắc đầu rồi vội chạy lên phòng

– Ê, thèn này, có đứng lại không hã, sáng giờ đã ăn gì đâu, giờ mà không ăn thì lấy sức đâu mà gượng hã…

– Mẹ kệ nó đi, thèn đó không ăn bữa thì cũng không chết đâu mà mẹ sợ…

Nghe tiếng ông anh quát mà đầu óc mình tự nhiên trống rỗng đi chẳng suy nghĩ được gì, chỉ biết nằm vật ra giường, cơ mà nằm được 1 lúc thì vừa hay có tiếng chuông điện thoại goi tới, nhưng mình cũng chả thèm bắt máy…cứ để cho nó rêu ing ỏi đến khi nghe tiếng mẹ kêu oai oái ở dưới lầu…

– Nghe điện thoại đi N, để nó rêu mãi nhức đầu quá…

Đến lúc này thì mình mới chịu bật người dậy, vội lấy tay quơ đại lấy cái điện thoại để trên bàn, nghe giọng quen quen, hình như là của Khánh đề…

– Khánh à, tao nghe… – Mình nói ngay vì nhận ra cái chất giọng đặc xẹt của thèn này…

– Ừm, tao nói ngắn gọn cho mày dễ hĩu nhé.

– Uk, mày nói đi, tao nghe nè…

Mình gật đầu cái rụp…

– Cũng vì cái vụ đá banh của lớp mình chiều nay thôi, tui mày tập trung trước nhà Thèn Hải nha, chứ bãi đất trống trước nhà tao pữa nay họ chuẩn bị phá làm nhà rồi…

– Ờ, tao biết rồi, mà chiều nay mấy h

– 5h, đá lúc đấy cho mát…

– Ok, vây 5h tao qua, thế nhé, tao dập máy à…

– Ê, Khoan đã…

– Gì mậy…

Mình vội hỏi lại vì nghe giọng nó có vẻ gấp lắm

– Tao hỏi câu này, mày nhớ trả lời thật lòng nghe… – Khánh đề ngập ngừng…

– Đệch, có gì thì nói đại ra đi, chỗ ae không mà, mệt mày quá…

Nó im lặng 1 hồi rồi mới tiếp…

– Mày có bao giờ thấy thích nhỏ Diệu Linh chưa, tao hỏi thật lòng đấy…

Chap 34:

Trưa hôm ấy, sau khi nhận được điện thoại của thèn Khánh đề là mình đánh luôn 1 giấc đến tận gần 4h chiều mới dậy, và…cũng giống như lời nói của bé My trước đó, mình cũng chẳng hiễu thèn này đang nói về cái quái gì, tự nhiên lại hỏi mình có thích nhỏ Diệu Linh hay không, đệch, ông đây có rãnh đâu mà đi thích con nhỏ hung hăng, đanh đá đó, thà về nhà đập đầu zào tường mà tự kĩ còn hơn…T_T

Thôi, dẹp cái đó qua 1 bên, mình lo cái vụ của bé My trước, rửa mặt xong, sửa soạn 1 tý rồi mình hớt hải chạy qua nhà con bé chở em nó đi nhà sách, à, còn 5h là phãi qua nhà thèn Hải cận tập đá banh với lũ bạn nữa, tuần sau là lớp mình đá trận khai mạc rồi, gặp lớp 12A5, nhìn chung thì lớp này cũng không có gì là mạnh, chỉ có điều tụi này khá đô con, cỡ mình zô nó đạp vài phát là hóng viện cả tháng chứ chẳng chơi…

– Xong chưa My ơi, lâu quá- Con bé này, làm gì mà nãy giờ mình bấm chuông gần 5 phút rồi mà chẳng thấy ra, hơi sốt ruột nên cứ tầm 1- 2 phút là mình cứ ló đầu vào nhà kêu oai oái…

– Rồi nè anh, đợi có tý mà cũng kêu…

Bé My chạy ra rồi làm bộ nũng nịu, nét dễ thương vốn sẵn có cùng với cách ăn mặc khá cá tính khiến con bé càng trở nên xinh xắn hơn trong bộ trang phục quần jeans áo pull quen thuộc…mình nhìn mà máu mũi muốn phọt ra ngoài nhưng cũng cố gắng mà kiềm chế…hic

– …

– Sao thế, đi thôi anh, – Con bé ngơ ngác hỏi vì không biết tự nhiên mình lại khựng người ra mà đứng trơ như phỗng…

– À, đi…em leo lên xe đi… – Mình lớ ngớ nói vấp…

– Ừa, hì- Bé My cười rồi tót lên xe…

Cơ mà lúc ấy mình vừa định gì đề can lao đi thig chợt có cái cảm giác gì đó rất đỗi quên thuộc…hình như là…cái cảm giác này…

– À, mà này…

– Hở, gì anh…

– em…xài nước…hoa gì thơm zậy… – Mình chợt nhận ra cái mùi thơm đặc trưng cứ bay thoang thoảng trên người con bé vì nó giống hệt như cái mùi hương trên người em Ly lúc trước…

– Không được, đây là bí mật của con gái, anh hỏi làm gì- Bé my nheo mắt rồi nhìn mình đầy dò xét… kiểu như con bé tưởng mình có ý đồ gì đen tối hay sao ấy…

– Thì…hỏi cho biết- Mình lớ ngớ chống chế…

– Anh muốn biết thì đi mà hỏi chị Ly chứ đừng có mơ mà em nói…hứ…

Bé My hứ lên 1 tiếng rõ dài rồi sau đó im lặng luôn chẳng nói gì thêm, mà con bé kì lạ thật, mình hỏi có thế mà cũng giận…thật…chẳng hiễu nỗi…

– Thế…giờ đi luôn nhé- Mình quay sang hỏi con bé…

– Ờ, chứ sao anh, đi lệ, nói nhiều quá…

– …oh`… – Mình gật đầu nhẹ 1 cái rồi phóng xe lao đi…

Cũng không biết tại sao, mỗi lần có bé My ngồi sau mình lại có cái cảm giác này, đó là cái gì đó rất quen thuộc, có lẽ vì con bé có vẻ ngoài khá giống Ly, cả mùi hương trên người lẫn cách ăn mặc, cũng như kiểu tóc búi cao để lộ đôi gò má cao thanh tú, 2 người con gái ấy chỉ khác nhau mỗi tính cách, bé My thì khá đổi tinh nghịch, lúc nào con bé cũng tươi cười vui vẻ chứ không hề giống như 1 người nào đó, có gì cũng giấu kín trong lòng, đôi khi lại giận hờn vu vơ khiến mình luôn phãi khốn khỗ để làm hòa với em nó…

Nắng gần ngả về chiều, không khí cũng dần dần bớt oi bức nhưng đạp nãy giờ hơn 20 phút khiến mình cũng gần thấm mệt, con bé coi zậy mà nặng giữ, tầm 45 kí lô chứ chẳng chơi à…

– Sao thế, bộ chở em mệt lắm hả- Thấy mình vừa đạp vừa thở hồng hộc nên con bé vội hỏi ngay…

– Chứ sao, em ăn gì mà nặng dữ zậy- Mình đùa thế mà ai ngờ bé My tưởng thật.

– Xí, em có 43 kí mà anh than nặng, thôi, zậy thì để em chở cho, anh ra sau ngồi đi…

– Hề hề, giỡn thôi, chứ ai lại để con gái chở bao giờ, mất mặt con trai tụi anh lắm…

– …

– Ơ…lại sao nữa thế…

Đang nói chuyện mà con bé đột nhiên im lặng khiến mình cảm thấy hơi lo…không lẽ mình lại nói gì sai nữa hã trời…

– À không, tại em mới về lại thành phố nên thấy ở đây cái gì cũng lạ thôi, chẳng giống gì như ngày xưa cả… – Bé My khẽ lắc đầu…

– Hã, ờ, tất nhiên là như thế rồi- Mình gật đầu đáp đại theo quán tính…

– Hì…em nhớ lúc nhỏ, ở đây chỉ là bãi đất trống., zậy mà bây giờ lại toàn những quán xá, cafe, nhà hàng, trông tấp nập lên hẵn…

– Ũa, em nói zậy là lúc nhỏ em cũng từng ở đây à…

Mình hơi thắc mắc vì từ trước đến giờ cứ tưởng đây là lần đầu tiên bé My ra ĐN chứ…

– Ukm, lúc nhỏ em cũng có 1 thời gian sống ở đây, về sau này em mới chuyển xún miền Nam sống anh ạ…

Con bé nói đến đây thì bỗng im lặng đi 1 hồi lâu, rồi em nó bỗng đưa mắt nhìn ra xa, thở rít 1 hơi dài rồi mới hắng giọng tiếp…

– Bộ…thật sự, anh…không nhớ em là ai…hã?

Chap 35:

Mình nghe bé My nói hết câu mà cũng sững người hết lại…hic, con bé lại nói cái quái gì thế nữa không biết…

– Là ai? Em nói gì anh không hiễu…

– Em…à thôi, anh quên rồi…thì thôi- Em nó đáp lại buồn thiu…

– Ơ…là sao? Cái gì mà… – Mình vừa nói đến đây thì bị bé My cắt ngang ngay…

– Thôi, đến nhà sách rồi kìa, anh dừng xe đi để em mua nhanh rồi còn về nữa…

Con bé nói xong là chạy thẳng 1 mạch vào nhà sách khiến mình chẳng kịp ú ớ gì, haizz, cái quái gì đang xảy ra zậy trời, toàn là những lời khó hiễu, không biết con bé hôm nay ăn nhầm cái gì đây không nữa, mọi hôm vẫn bình thường chứ có như thế đâu…

Mình vừa nghĩ đến đây thì định gửi xe trước quầy nhưng chưa kịp làm gì thì nghe tiếng rơi lãnh cãnh bên trong nhà sách, rồi tiếng quát của 1 người vang lên khiến mình vội hớt hải quăng xe chạy vào vì không biết có chuyện đang xảy ra bên trong ấy…

– Con bé này đi đứng kiểu gì thế hã…

– Dạ…cháu xin lỗi…

Và…mình càng bàng hoàng hơn khi thấy con nhóc đang lúi cúi nhặt từng cuốn sách đang rơi đầy trên mặt sàn lại là chính bé My chứ không ai khác, mắt con bé bây giờ đã rơm rớm nước mắt, nhưng người phụ nữa bên cạnh thì cứ quát lời xún không ngớt:

– Mày có nhặt xún lên nhanh không hã…

– Xin lỗi cô…tại em cháu gấp quá…để cháu…cháu…

– Ũa…N

– Ơ…

“Diệu…diệu Linh…”

Mình như không còn tin vào những gì bản thân đang nhìn thấy nữa, khi người con gái đi bên người phụ nữ kia chứ không ai khác chính lại là nhỏ Diệu Linh, nhưng khác với thường ngày, mình lại không còn cái cảm giác ớn lạnh khi tiếp xúc hay đụng mặt nhỏ Diệu Linh mà 1 nhỏ Diệu Linh hoàn tác khác. Đó là 1 người con gái mang vẻ đẹp kiều diễm của 1 cô tiểu thư nhà giàu dù em nó chỉ diện trong bộ quần jeans và áo pull đơn giản hệt như My, tóc cột bên thả bên hờ làm khuôn mặt toát lên nét thanh tú lên hẵn…

– Ũa, là bạn của của con hã Diệu Linh- Người phụ nữa lại quay sang nhìn hai đứa…

– Dạ, bạn cùng lớp của con đó dì- Diệu Linh khẽ gật đầu…

Ánh mắt đầy dò xét của người phụ nữ ấy làm mình cảm thấy hơi sợ, chỉ biết cúi đầu xún chứ chẳng nói lên được lời nào, lúc trước mình cũng nghe nói là sau khi mẹ Diệu Linh qua đời thì ba con nhỏ đã lấy vợ khác, và chắc đây là người phụ nữ này…

Khẽ nhìn sang bé My, mình thấy con bé cũng thôi không khóc nữa, nhưng hai tay thì vẫn run run cầm mấy cuốn sách đưa về phía mình, lâu lâu mới nghe em nó nấc lên vài tiếng…

– Cháu…xin lỗi cô…tai lúc nãy em cháu gấp quá…nên không để ý, mong cô bỏ qua…cho… – Mình đành thay mặt bé My mà cúi đầu nhận lỗi vì chắc bây giờ con bé vẫn còn đang sợ lắm…

– Thôi được rồi…nể mặt cháu là người quen của bé Linh nên cô bỏ qua cho lần này, nhưng lần sau phãi để ý hơn đấy, nghe chưa…

Dì của nhỏ Diệu Linh nói hết câu liền đi ra khõi cửa:

– Đi thôi Linh, về trễ ba con lại la cho đấy…

– Dạ, dì đợi chút, con nói chuyện với bạn này vài câu rồi sẽ ra ngay…

Không biết nhỏ Diệu Linh có chuyện gì nói với mình mà thái độ chẳng mấy dễ chịu cho lắm, con nhỏ chỉ ngẩn ra nhìn mình 1 hồi lâu, rồi bất giác em nó lại quay sang bé My, mãi vài s sau đó mới lên tiếng…

– Con bé này là ai đây? Bạn gái ông à…

Nghe con nhỏ phán tỉnh rụi mà mình hoảng hồn vội lắc đầu lia lại ngay…

– Không phãi, bạn gái…đâu mà…bạn gái…đừng nghĩ bậy…ác tui quá…

– Chứ là ai? Em gái ông chắc- Diệu Linh bĩu môi…

– Ukm, em gái tui đấy, mới chuyển từ sài thành về đây…

Mình gật đầu rồi quay sang bé My, tự nhiên thấy mặt con bé tái mét mà mình cũng không khỏi lo lắng, nhưng cũng không dám quan tâm vì sợ lại bị nhỏ Diệu Linh hiễu nhầm…

– Em là em gái ông này thật hã, mà em tên gì zậy- Nhỏ diệu Linh quay sang hỏi bé My…

– Dạ, em tên… My- Con bé gật đầu đáp lễ phép…

– Ừm, trông cũng dễ thương đấy chứ mà em học lớp mấy rồi…

– Lớp 10…thưa chị… – Bé My ấp úng…

– Ừm, chị biết rồi, rất vui được biết em, chị tên Linh, học chung lớp ông này…nhĩ…

Hai chị em đang nói với nhau bỗng nhiên nhỏ Diệu Linh vỗ vai làm mình chưng hửng…

– Ờ…ờ… – Mình gật đầu như máy…

Rồi bỗng con nhỏ lại cười rồi tiếp luôn…

– À, mà tý ông có đi tập đá banh không cho tui đi chung với…

– Có chứ, nhưng 5h tui mới đi…

– Uk, vậy bây giờ ông đợi ở đây tý ha, tui ra xin phép dì rồi tụi mình cùng đi… – Nhỏ diệu Linh vừa bước ra khỏi cửa thì mình vội kêu với lại…

– Ơ…nhưng tui có một chiếc xe thôi mà, lấy đâu ra chiếc nữa để chở bà đi…

– Thì chất 3 được không…?

– Cái…cái…cái gì…

Và…vâng, ngày hôm nay không biết đã bao nhiêu lần mình bị sốc như zậy nữa, các bác ạ, hic…

Phần 3: Sự trở lại…của 1 người đặc biệt…1 người đã làm mình viết nên câu truyện này…

Chap 36:

Thật sự mình cũng không biết là bắt đầu chap này từ đâu vì chính mình cũng không nhớ rõ cái ngày mình và bé My gặp nhỏ Diệu Linh là vào khi nào và 3 đứa đã nói gì lúc đó, mình chỉ nhớ duy nhất cái nụ cười khoái chí của con nhỏ trước khi bước ra khỏi hiệu sách, vẻ như nhỏ Linh luôn thích cái cảnh mà nó thấy mình chảy dài mặt ra vì những câu nói bông đùa của bản thân em ấy…

– Hì…giỡn thôi, chứ hai người ở đây đi, tui về lấy xe rồi 3 đứa cùng đi ha- Nhỏ Diệu Linh bỗng khựng người lại, kêu với lên 1 tiếng rồi bước ra khỏi cửa…

– Ê…này…@@…

Mình cũng không biết nói gì mà chỉ biết đứng ngẩn ra mà nhìn nhỏ Linh đi ra ngoài, con nhỏ quả thật là khó hiễu, lúc thế này, lúc thì thế khác, khi nào cũng tìm cách quay mình như chong chóng…

– Giờ sao anh… – Bé My bỗng quay sang hỏi mình…

– Hã, à, em vào lựa sách đi, xong thì anh chở về- Mình cười nhạt đáp…nãy giờ để con bé đứng 1 mình chẳng quan tâm gì nên cũng thấy hơi có lỗi…

– Ơ…em sao thế?…

Không hiễu sao lúc mình vừa nói xong thì thấy thái độ của bé My hơi lạ, con bé không nói gì mà cứ đứng im thin thít, sặc, lại cái quái gì đây hã trời…

– Sao thế…em, bộ có chuyện gì à- …

Bé My lại im lặng nhìn mình, đến vài phút sau mới lên tiếng…

– Anh…dẫn em đi với được không…

Ban đầu mình cũng không hiễu ý bé My là gì, thì lúc sáng em nó nhờ mình chở ra tiệm sách thì mình cũng làm rồi còn gì, bây giờ con bé còn muốn mình dẫn đi đâu nữa chứ…

– Là sao? Mà đi đâu mới được… –

– Thì…đi cùng anh với chị Linh- Con bé ngập ngừng đáp…

Bé MY vừa dứt câu là mình gật đầu cái rụp ngay, tưởng chuyện gì chứ cái đó thì dễ ợt…hê hê…

– Ừm, vậy em vào lựa sách nhanh rồi tụi mình cùng đi…

– Dạ…hì… – Bé my cười rồi nhanh chóng chạy zô lựa sách, mà mình thấy con bé lấy toàn sách tham khảo, loại này thì đầy trên thị trường nhưng chất lượng thì rất khó đảm bảo…nhiều khi lựa phãi loại sách tạp nhôm thì ‘vừa tốn tiền lại vừa hỏng kiến thức…tiền mất tật mang…

– Em lựa ít thôi, ở nhà anh có cả bộ sách giải, tối anh đem qua cho…

– Hì…em biết rồi…

Lựa xong, hai đứa đi ra quầy tính tiền, đợi 1 lát là nhỏ diệu Linh vừa tới, thế là 3 đứa vội đi luôn đến nhà Hải cận, nhà thèn này ở mặt tiền đường quốc lộ, ra 1 tý là đến 1 bãi đất trống gần biển, lúc mình, Diệu Linh và bé My đếm thì vừa may gặp tụi Khánh đề và Hải cận vừa đi ra, ban đầu thấy mình đi với hai đứa con gái xinh như hoa thì 2 thèn này cũng tỏ vẻ ngạc nhiên lắm, nhưng 1 lát sau thèn nào cũng đổ đồn ánh mắt về bé My, khiến con bé tỏ ra khá ngượng ngịu…

– Ai zậy N, đừng nói tao là BẠN GÁI MỚI của mày nha… – Hải cận nhìn mình bằng ánh mắt đầy chất vấn…

Thèn này lúc trước vốn biết mình thích em Ly nên mới hỏi như zậy, chứ làm gì nó biết được bé My lại chính là em họ của Ly, mà mình lúc đó cũng có kịp giải thích gì đâu, Hải cận vừa dứt câu thì nhỏ Diệu Linh đã xen vào ngay…

– Là em gái của ông N mới chuyển từ sài gòn về, nhĩ…

– Ũa, vậy hã…Nhưng sao trước giờ tao không hề nghe mày nói cái gì hết zậy N… – Đến lượt khánh đề, thắc mắc hỏi…

– Chuyện dài lắm có gì lên lớp tao kể sau, chứ giờ trễ rồi, tập lệ rồi còn về mậy…

Nghe mình nói câu này thì cả bọn cũng chẳng ai hỏi thêm gì nữa, ai cũng vội nhanh chân tiến ra bãi đất đằng sau nhà Hải cận, đến nơi thì thấy tụi thèn Nam đã đứng chờ sẵn, cũng thấy thêm vài em lớp mình nữa, chắc đến đây để cổ động cho tui con trai lớp mình đây mà…

– Nhanh lên tụi mày, vào chia phe đã lệ, trời sắp chuyển tối đến nới rồi… – vừa thấy mình là thèn Nam vội cằn nhằn…ngay…

– Ũa, mà thèn H mập đâu, sao có 6 thèn tui bây zậy… – Mình thắc mắc vì không thấy thèn H mập đội trưởng ở đâu, lúc sáng nó có hứa chắc chắn là đi mà giờ vẫn chưa thấy mặt mũi thèn này ở đâu…bây giờ mà thiếu nó thì làm sau mà chia đội hình cho đều được đây…

– Nó bận rồi, chắc pữa nay không tới được… – C đen thở dài…

– Zậy giờ tụi mày tính sao, không lẽ đá 4- 5 à…

– Ờ, chắc zậy quá, chứ biết tính sao giờ, Hải, mầy có ý kiến gì không- Thèn Nam quay sang Hải cận…

Hải cận trước giờ luôn là thèn sáng dạ nhất bọn nên có cái gì bí quá tụi mình đều hỏi nó, và cũng như những lần trước, thèn này vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh và 1 cái đầu lạnh luôn biết cách giải quyết nhanh gọn mọi chuyện trong mọi tình huống…

– Hay là tao tính thế này, giờ cho đội bóng đá nữ lớp mình zô đá chung luôn đi, rồi pữa sau khỏi phãi tập lại cho bọn con gái nữa, tui mày thấy sao, ok chứ…

Chap 37:

Ngay sau câu nói của Hải cận thì cả bọn cũng gật gù đồng ý ngay, chứ giờ không làm zậy thì biết sao giờ, đâu có chia 4- 5 ra mà đá được, thế là loay hoay 1 hồi, cuối cùng ai cũng thống nhất là chia mỗi đội 7 người, bên này thì mình, hải cận, c đen, thèn V, nhỏ vy, nhỏ Khanh và nhỏ diệu Linh thành 1 đội, số còn lại thì qua đội của Khánh đề…chia vậy thì coi như ổn, chỉ có 1 vài vấn đề về tui con gái là chưa đứa nào đã từng đá banh bao giờ, và 1 trong số đó chính là nhỏ Diệu Linh…

– Có gì ông N chỉ bảo tui với nghe…chứ đây là lần đầu tiên tui đá banh đấy…

Con nhỏ đã nói thế không lẽ mình lại từ chối, mà gì chứ đá banh thì do bản năng thôi, chứ lúc mình mới tập chơi môn thể thao này có ai bày vẻ gì đâu, cứ nhào zô đá bán sống bán chết, gặp thèn nào thì fan thèn nấy…

– Ừm, zậy Linh khởi động đi rồi zô sân tui bày cho…

– Ukm…hì…

Mình cũng không nói gì thêm nữa, vội cười đáp lễ với em Diệu Linh rồi tiến về chỗ bé My, con bé nãy giờ cứ ngồi im thin thít 1 chỗ mà chẳng nói tiếng nào, không biết là đã có chuyện gì xảy ra nữa…

– Em sao thế, có muốn zô sân đá với tụi anh không thì nói- Mình cười cười rồi nheo mắt nhìn con bé…

– Thôi, em có biết gì đâu mà đá, anh zô sân đi, em ngồi đây được rồi… – Bé My xua tay rồi con bé cũng ko nhìn mình nữa, cứ đăm đăm mắt nhìn ra biển…

– Hề hề…bộ đang nhớ anh nào à… – …

Mình chỉ đùa mà ai ngờ con bé lại đỏ ửng mặt lên ngay…chắc trúng tim đen của cô nàng rồi…hê hê…

– Không có, anh đừng nói bậy…

– Ơ…không có thì thôi, sao có ai đỏ mặt lên zậy ta… – Mình được nước làm tới, cơ mà chỉ kịp thấy con bé cúi thấp mặt xún thì bên trong HẢi cận đang la lên oai oái…

– Nhanh N ơi, zô sân tập rồi còn về mày, sắp tối rồi…

– Ờ…tao zô liền đây…

– …

– Thôi, anh zô sân nha, nè, đội đi kẻo nắng- Mình lấy mũ đội lên cho con bé rồi hớt hải chạy zô sân, bên mình sẽ là đội giao bóng đầu tiên nên vừa vào là Hải

cận chuyền banh cho mình ngay…

– Nè, giao bóng đi mày…

Mình nhận bóng từ chân hải cận rồi đập nhanh lại cho nó…

Đợt bóng đầu tiên vừa lên, Hải cân nhanh chóng đẩy bóng qua cánh trái, nhỏ B lóng ngóng vào truy cản nhưng chỉ bằng cú lách bóng sở trưởng, Hải cận đã qua nhỏ này dễ như bỡn, thèn Nam thấy zậy cũng chạy tới bọc lốt nhưng kết quả vẫn không ngoại lệ, rồi Hải cận đảo chân, cắt ngang mặt Khánh đề rồi đẩy bong vào vòng cấm địa cho mình, nhanh như cắt, mình chạy lên lấy bóng và nhận ra trước mặt mình bây giờ chỉ là nhỏ Huyền và cái cầu gôn to đùng trước mặt…

– Cẩn thân, thèn N nó sút… – Thèn Nam hét lên…

Nếu đây là khung thành của H mập thì mình đã sút bay lưới rồi, nhưng bây giờ đứng trước mặt mình là 1 đứa con gái, mình tự nhiên lại chẳng muôn sút, chỉ khẽ níu bóng lại rồi chuyền cho nhỏ Diệu Linh. Con nhỏ đang chạy tới, nhưng thật buồn cười, nhỏ Diệu Linh lại để quả bóng lăn qua khe hẹp giữa hai chân dù mình đã cố chuyền thật nhẹ cho em nó, không ngoài dự đoán, liền sau đó Khánh đề đã có mặt kịp thời để cướp được bóng rồi co chân sút thẳng bóng lên giữa sân…

– BỐP…

Bóng bay về tuyến sau phần sân của mình và đập ngay vào chân nhỏ Khanh, con nhỏ cũng tỏ ra khá lung túng trong cách xử lí bóng, thế là lại bị nhỏ Hồng đội bên kia cướp bóng ngay, nhưng ngặt nỗi, liền sau đó con nhỏ này lại sút thẳng bóng ra ngoài vạch vôi, dù khoảng cách với cầu gôn của C Đen chỉ chừng khoảng 3 m…

– Khổ thật, có thế mà cũng sut ra ngoài- Hải cận lắc đầu ngán ngẩm…

– Thôi mày, tụi nó là con gái, phãi khác chứ… – C đen nói rồi lại quăng bóng lên giữa sân cho Hải cận…

Cơ mà thèn C nói zậy cũng đúng, bọn con gái trói gà còn không chặt chứ đá đấm kiểu gì, zô sân đứng cho đẹp đội hình thế thôi…và đây cũng là 1 minh chứng điển hình cho điều của mình vừa nói…

– …

– …

– …Soạt…

Mình hạ người xún soạt 1 đường mạnh về trước cướp bong mười muoi trong chân khánh đề sau tình huống truy cản không thành công của Hải cận, bóng lăn về phía cuối sân, đập ngay vào chân nhỏ Vy, nhưng lại 1 lần nữa mà không biết lớ ngớ thế nào, từ 1 việc đơn giản là chuyền bóng lên phía trước cho Hải cận, em nó lại đá thẳng bóng ra đường biên, làm cả bọn chỉ biết lắc đầu mà ngán ngẩm nhìn nhau, vì cứ đợt bóng nào lên thì lại bị mấy đứa con gái làm hỏng hết hay đại loại có bóng ngay cầu gôn trước mặt nhưng lại sút chẹt góc làm bóng bay ra ngoài…

– Từ từ đi, tụi con gái đang tập mà tụi mày đá nhanh như zậy sao bọn nó theo kịp được- Mình thở hắt nói, gì chứ đá với tụi con gái cũng mệt thật, tụi nó toàn chạy loang quanh, có bóng thì cũng xử lí như gà mắc đẻ, không thì mình và hải cận phãi đi lượm bóng bở cả hơi tai…

– …

– …

Đá mới chốc mà đã gần 6h, lúc này trời đã bắt đầu sẫm tối, nãy giờ cứ chạy lên chạy xún hơn 30’ làm mình cũng thấm mệt, người ướt đẫm cả mồ hôi, giờ thì còn 1 pha bóng sút phạt ngoài vòng cấm của hải cận thì coi như trận đấu kết thúc…

– …

– …

…Víu…boong…

Quả bóng từ chân Hải cận bay vào khung thành 1 đường cong như kẻ chỉ, lực bóng khá mạnh chỉ tiếc là bóng đi không chính xác, bay đập vào cột dọc rồi dội ngược về phía sau, nhưng do khá bất ngờ thèn Nam chỉ kịp chạm chân làm quả bóng bay nhẹ về phía nhỏ Diệu Linh, nhưng không giống với những gì mìh tưởng tượng, lần này con nhỏ không xử lí kiểu lóng ngóng mà em nó giậm hẵn luôn quả bóng rồi căng ngang mặt cho mình, nơi mà quả bóng chỉ cách khung thành chừng 40 cm…

– Sút đi N- HẢi cận hét to lên ở phía sau…

Mình lao tới, đảo 1 vòng qua chân phãi, lách thẳng qua thèn T hậu vệ, hê hê…giờ thì có trời có cứu được đội của Khánh đề 1 bàn thua trông thấy…

Chap 38:

Tạm biệt lũ bạn, mình và bé My nhanh chóng đạp về nhà vì lúc này trời cũng gần chuyển tối, nhưng có 1 điều mình vẫn không hiễu là cả chiều đến giờ con bé cũng không nói tiếng nào, cứ im thin thít, mình hỏi gì cũng không trả lời, chỉ đến khi về đến nhà em nó mới hỏi mình 1 câu:

– Chị…Diệu Linh…đó là bạn học cùng lớp với anh thật hã…

MÌnh cũng không hiễu tại sao con bé lai hỏi câu này, vì trước đó nhỏ Diệu linh đã nói rõ rồi cơ mà, rằng em nó là bạn cùng lớp với mình chứ chẳng có gì khác, nhưng khi nhìn vào thái độ của Bé My, mình chợt nhân ra con bé còn có cái gì đó muốn nói, chứ không phãi đơn thuần chỉ hỏi rằng mình và nhỏ Diệu Linh chẳng có mối quan hệ nào ngoài bạn cùng lớp hay không?

– Ukm, thì chỉ là bạn cùng lớp thôi chứ có gì đâu- Mình thở dài…

– Thật không?

– Thật mà, khỗ quá, thôi, anh vào nhà đây, trễ rồi…

Không muốn bị bé My hỏi thêm điều gì nữa, mình chạy nhanh vào nhà, ăn cơm tối xong, đúng như lời hứa với con bé lúc chiều, mình gom hết những sách tham khảo còn dùng được năm lớp 10 đem cho em nó, cũng khá lâu rồi nên sách cũng khá cũ, chỉ còn vài cuốn dùng được, nhưng toàn là sách hay, có lẽ sẽ giúp ích cho con bé trong việc học tập và thích nghi ở đây hơn…

– Ơ…mày gom sách ra đây làm gì thế N- Thấy mình lôi hết đống sách cũ trên lầu xún nhà nên ông anh cũng không khỏi thắc mắc…

– À, cho bé mY, anh coi phụ được gì thì giúp em với… – Mình biết sức mình không thể 1 lần tìm hết được những cuốn sách hồi lớp 10 lẫn lộn trong đống sách to đùng trước mặt nên mới bấm bụng nhờ ông anh nhưng ổng lại chẳng tỏ ra gì là quan tâm mấy, chỉ bĩu môi nhìn mình rồi chạy nhanh lên phòng…

– Haiz…mày cũng rãnh quá, em nó muốn học thì tự đi mua, có bao nhiêu đâu, mày thích thì làm 1 mình đi…

Ổng đã nói zậy thì mình chịu, chẳng dám ú ớ gì thêm, thế là loay hoay gần nửa tiếng mình đồng hồ mới tìm ra được vài cuốn, thây kệ, có còn hơn không, cứ đem qua cho con bé trước rồi tính sau…

– Gì zậy anh- Bé My tròn mắt hỏi rồi con bé đưa tay nhận hết những cuốn sách trên tay mình, vẻ ngạc nhiên lắm…

– Thì sách tham khảo chứ chi, em lấy về mà học, ơ, nhưng mà sao trông người em mệt mõi thế, có đau ốm gì không đấy… – Nghe giọng con bé yếu yếu nên mình cảm thấy khá lo lắng…

– Em…cũng không biết nữa…chiều đến giờ cứ thây toàn thân mệt mỏi, đau đầu nữa, chắc tại hồi chiều dãi nắng nhiều quá… – BÉ my đáp lạị vẻ mệt mỏi…

– Đưa trán đây anh xem nào, thôi chết rồi…, nóng ran thế này cơ mà…

Mình giật mình thụt tay lại vi trán con bé bây giờ khá nóng, kiểu này thì sốt rồi chứ chẳng chơi, vội đẩy bé My vào nhà, mình dìu con bé vô phòng, rồi nhanh chóng chạy ra hiệu thuốc gần nhà, vừa may lúc mình vừa đi ra thì gặp ngay bác Q, thấy bộ dạng mình có vẻ vội nên bác vội hỏi ngay…

– Có chuyện gì hã N, sao con gấp gáp thế…

– Dạ, bé My bị sốt, chắc giờ con phãi ra tiệm mua thuốc cho em ấy, bác vào nhà xem thữ cho em nó đi…

– Ờ, bác biết rồi, cảm ơn cháu…

Mua thuốc xong, mình vội chạy xốc zô nhà bé My, nhưng chưa kịp đưa cho con bé thì vừa đến cổng tự nhiên có tiếng “xoảng” vang lên ở bên trong, không biết là có chuyện gì xảy ra, mình vừa định chạy zô xem thữ thì tiếng bác Q lại vọng ra ngoài…, khiến mình như chết điếng cả người lại…

– Con phãi cẩn thận chứ My, đã ốm rồi còn phụ me làm gì, lên nghĩ đi con…

– Dạ, con xin lỗi…tại con…

– Thôi, lên phòng nghỉ đi, để đó mẹ dọn cho…

Hã…cái gì thế này…mình có nghe nhầm không zậy, tại sao bé My lại gọi bác Q là mẹ cơ chứ, không phãi bé My nói là con bé là em họ của Ly sao…nhưng sao bây giờ…haizz…chuyện quái gì đang xảy ra zậy trời!!!

Chap 39:

Như không còn tin vào được những gì xảy ra trước mắt mình, tôi lùi hẵn người ra phía sau, cảm giác như toàn thân không phãi của mình nữa…bé My…không lẽ em nó lại chính là em ruột của Ly, nhưng tại sao ban đầu con bé lại không nhận mà lại nói là em họ của Ly chứ, còn bác Q, bác ấy cũng chẳng nói tôi 1 lời nào, vậy ruốt cuộc lí do là gì mới được…

– Choảng…!!

Tay tôi quơ trúng phãi cái bình bông trên kệ cổng lúc nào không hay, cái âm thanh “choảng” đó vang lên 1 cách đáng sợ cùng những mảnh vở văng tung tóe trên mặt sân làm tôi chợt bừng tỉnh người trở lại, nhưng lúc này, bác Q và bé my đã chạy ra từ bao giờ, và cũng như lẽ tự nhiên 2 người cũng quay sang nhìn tôi bằng anh mắt ngạc nhiên tột độ…

– Ủa, anh N…

– Ơ…cháu N hã…sao cháu lại…ừm… – Bác Q liếc nhìn những mảnh vỡ của chiếc bình hoa mà dường như cũng ngợ ngợ ra chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình…

– …

Còn Tôi, tôi không biết nói gì hơn ngoài việc im lặng, tay chân nhũn ra như không cất lên nỗi, tôi ước gì những gì mình đang nghe không phãi là sự thật, không, sao có thể…bé My…sao có thể…là em gái của Ly được…

– Anh không sao chứ anh N, sao anh im re thế, có chuyện gì thế, anh nói gì đi chứ, anh N- Bé my chạy lại lung mạnh người tôi, mắt con bé nhòa đi, như sắp khóc…

– …

– Thôi, hai đứa vào nhà đi, để bác dọn chỗ này cho, ngoài này lạnh lắm đây, My, con dẫn anh N vào nhà đi…

– Dạ, đi thôi anh…

Bé My gật đâu rồi dìu tôi vào trong phòng khách…

– Anh ngồi đây đi, để em lấy thuốc sức cho…

Đợi tôi ngồi vào ghé xún ghế sopha thì con nhỏ mới chạy zô bếp lấy bông và thuốc đỏ, nhìn con bé vẫn còn yếu lắm, tay chân đi không nỗi thế kia mà còn có lo cho tôi nữa…

– Anh xê lại đây tý đi, ngồi xa thế sao em bôi thuốc được…

– …

– …

– …

Quen bé My hơn 1 tuần mà đến bây giờ tôi mới nhận ra là con bé giống với em Ly giông nhau như hai giọt nước, vẫn đôi gò má cao, khuôn mặt thanh tú, làn da trắng mịn không tỳ 1 chỗ nào, cả mùi thơm trên người nữa, cả ánh mắt, đôi môi đỏ mọng mà bất cứ thằng con trai nào vẫn muốn tan chảy trong đó…tất cả mọi thứ đều không khác nhau ở bất cứ điểm nào…vậy tại sao bây giờ, tôi mới nhận ra cái điều muộn màng này chứ…

– Em…anh hỏi…câu này được không?

– Sao…anh…

– …

– …

– …À không, không có gì…

Tôi khẽ lắc đầu cười nhạt nhẽo rồi chạy nhanh ra khỏi nhà, mặc cho lúc đó 1 cơn mưa nặng hạt đỗ ào lên phố biển, tại sao zậy chứ, tai sao mọi chuyện ai cũng tìm cách lừa dối tôi, cả em, người con gái tôi yêu hơn chính bản thân mình chỉ nói 1 câu rồi rời xa tôi mãi mãi, không lẽ với em, cái tình cảm suốt bao nhiêu năm nay chỉ là con số không tròn trĩnh hay sao?

Tôi chạy đi, mặc cho cơn mưa cứ ập vào đau đến rát buốt, dường như mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến tôi không thể chấp nhận được, cả chuyện hai chị em Ly và My, tôi sợ nó sẽ xảy ra y hệt như 5 năm về trước, cái ngày mà ba mẹ em Ly li hôn, 1 người con gái cũng hứa là sẽ quay lại nhưng ruốt cuộc lại rời xa tôi mãi mãi…tôi sợ, sợ con ác mộng đó lại kéo đến cuộc sống của bản thân tôi 1 lân nữa…

Chap 40:

“Đôi khi cuộc sống chỉ là 1 trò đùa của tạo hóa bạn à”…

Cũng vào 1 ngày cuối thu 5 năm về trước, khi lúc đó tôi chỉ là 1 cậu nhóc 12 tuổi, dường như khi được sinh ra cho 1 gia đình khá giả, bố làm công an, mẹ làm giáo viên khiến tôi có cảm giác cuộc sống toàn màu hồng, không còn để ý gì đến mọi thứ xung quanh của 1 ai khác nữa, tôi còn quá non nớt để hiễu rằng, cuộc sống không quá đơn giản như cái thế giới nhỏ bé của tôi lúc ấy…

Tôi đâu có biết rằng ở ngay bên cạnh tôi, có 1 gia đình đã ném trãi biết bao nhiêu nước mắt, đâu khổ, rồi bao nhiêu tai họa liên tiếp ập đến…

Năm đấy công ty ba em ly làm ăn thua lỗ, đến mức gần phá sản, ngày nào tôi qua nhà Ly chơi đều thấy ba mẹ Ly gây lộn, chửi bới nhau, những lúc đấy tôi chỉ thấy chị em Ly ôm nhau mà khóc, rồi không lâu sau đó thì ba me Ly làm đơn li hôn…ngày nhìn hai bác ấy ra tòa, tôi còn ngây ngô hỏi mẹ…

– Tại sao bác Q với bác T phãi li hôn zậy mẹ, rồi con nghe họ nói gì mà em của Ly không còn ở đây nữa, mà không ở đây thì em ấy đi đâu…

Mẹ tôi lúc ấy cũng không nói gì nhiều, chỉ xoa đầu tôi rồi bảo:

– Mẹ không biết, khi nào lớn lên 1 chút nữa, con sẽ tự hiễu…

ừ, mẹ tôi nói đúng, giờ thì tôi đã hiễu, hiễu thế nào là cảm giác mất đi người thân nó đau đớn đến như thế nào, ngày em gái của Ly đi cũng là 1 ngày mưa, mưa to đến nỗi trắng xóa cả phố biển, tôi chỉ nhớ lúc đó…lúc đó em ấy xòe bàn tay bé nhỏ ra dí vào tay tôi vài cây kẹo, rồi nói trong dòng nước mắt nóng hổi:

– Cho anh nè…hức…anh để dành ăn dần nha, sau này không còn ai mua kẹo cho…anh ăn nữa…đâu…hức…hu…

– …

– …

– …

Rồi…5 năm về sau…

…cũng vào 1 ngày mưa…

…em ấy lại quay về…nhưng người con gái tôi yêu lại rời xa tôi mãi mãi…

Tại sao vậy zậy chứ, tôi hề dám tin những gì đang xảy ra trước mắt mình là sự thật, em My chính là em gái ruột của Ly, đứa con gái nhẫn tâm rời xa tôi cách đây 5 năm về trước, đã hứa là sẽ quay về nhưng 5 năm, không phãi lời thời gian quá dài sao em, nó xóa sạch hết những kí ức đep đẽ nhất trong lòng tôi…và liệu…em Ly có xa tôi mãi mãi như cái cách mà người con gái ấy đã làm cách đây 5 năm về trước hay không?

Tôi thực sự cần 1 câu trả lời…ngay bây giờ…

Tối hôm ấy, mưa rơi khá nặng hạt, dai dẳng vài tiếng đồng hồ mới tạnh hẵn, đến nỗi tôi cũng chẳng nhớ là hôm ấy mình về nhà = cách nào, chỉ khi tỉnh zậy đã thấy mình nằm vật ra giường, chân tay ê ẩm như không cất lên nỗi…

– Mày nằm yên đi N, ốm ra đây rồi mà còn cử động lung tung… – Tiếng mẹ tôi quát tháo bên cạnh…

Tôi cố dùng sức chườn người dậy mà không được, đầu óc thì quay cuồng, đau như muốn nổ tung ra ngoài…

– Sao con về được…đây thế- Tôi hỗn hễnh vừa hỏi vừa thở hồng hộc

– Bé My đưa mày về chứ ai, đi đâu mà về nhà quần áo ướt nhẹt, rồi mày sĩu xún luôn, may mà có bác Q qua đây giúp, mà mày ngồi yên đi, đừng có cử động, tao lấy cháo cho ăn rồi uống thuốc… – Mẹ tôi nói đoạn rồi quay xún bếp…

– Mà…bé…my đâu…rồi mẹ…

– Bé my hã, à, con bé mới về khi nãy, nhìn nó lo lắng cho mày còn hơn cả tao … – Mẹ tôi lắc đầu cười khổ sở…

Nghe mẹ nói zậy mà tôi còn thấy lo cho bé My hơn, chiều quá con bé đã ốm thế rồi, còn chạy theo dầm mưa với tôi, lở đổ bệnh ra đó nữa thì ai mà lo cho chứ…

– Mày sao rồi N, khỏe chưa đấy- Lần đầu tiên trong đời tôi thấy ông anh mình chạy lên p` hỏi được 1 câu tử tế…

– Suýt chết thôi anh…giờ thì cũng đở rồi…bộ anh lo cho e hã- Tôi cố cười trêu ổng

– Lo cái đầu mày, ừm, Mày thì ngon rồi, làm cả đêm cả nhà bj mất ngủ, đợi mày khỏi bệnh tao mới xử- Ổng giơ nấm đấm lên ngay…

Ông anh tôi lên giọng zậy thôi chứ thật tình ổng cũng lo tôi lắm, nữa đêm mà phãi chạy ra ngã tư mua thuốc hạ sốt cho tôi, mà hôm nay hình như ổng đi thử viêc nên ăn mặc chửng chạc đi hẵn, khác xa so với thường ngày…

– Thôi, mày ăn cháo rồi uống thuốc, tao đi trươc đây… – Nói rồi ông anh tôi đứng dậy đi ra khỏi phòng luôn

– Dạ, à, mà anh nè… – Tôi kêu với ổng lại

– Gì mày…

– Anh rãnh không?- Hỏi zậy thôi chứ tôi biết chắc là ổng không rãnh…

– Mày thấy tao có rãnh không mà hỏi…chuyện gì thì nói lệ đi, tao đang gấp…

– Thì sý anh qua nhà bé My coi con bé có làm sao không nha anh, hồi tối em nó cũng dầm mưa nên em sợ nó bị cảm…với lại…

Tôi chưa kịp nói hết câu thì ông anh vội cắt ngang ngay…

– Biết rồi, mà mày lo cho cái thân mày trước đi, à quên nữa, có tin này, tao nghe nói tuần sau là em Ly về đây đấy, mày liệu mà khỏi bệnh cho sớm, đừng để em ấy lo lắng, biết chưa…

Chap 41:

Câu nói của ông anh khiến tôi suy nghĩ hết cả ngày hôm ấy, không phãi chỉ cách đây mấy hôm em ấy còn nói là không về được sao bây giờ lại thay đổi ý kiến mà không hề cho tôi hay biết 1 tiếng nào như thế, tôi thực sự nửa muốn tin nửa lại không, chỉ đến khi em gọi điện thoại về, tôi thật sự chỉ muốn òa lên sung sướng…

– Lần này Ly về thật chứ, mà hồi nào, để mình còn biết ra đón…

– Chắc khoảng thứ hai tuần sau đó N, ba mình đặt vé máy bay rồi, đợi sắp xếp hết xong xuôi công việc dưới này mình sẽ về thăm N… – Giọng em trầm hẵn lại trong điện thoại

– Ơ…chứ ly không về luôn đây à… – …

– Ừm, Mình về vài ngày thôi rồi đi lại, với lại…

– …

– Lần này mình về để chuyển hộ khẩu, có lẽ mình sẽ ở luôn đây với ba …N ạ…

Câu nói cuối của em vang lên từ đầu dây bên kia khiến tôi chết điếng tại chỗ, em nói gì zậy chứ, không phãi chỉ là…ở đó hai ba tháng rồi…về đây sao…tôi dường như vẫn chưa tin vào những gì đang xảy ra trước mắt mình, chỉ thấy cổhọng mình nghẹn đắng, tay buông thỏng xún làm chiếc điện thoại đập xún sàn nhà…

– Choang…!!!…

Không, tôi không tin, không lẽ chỉ mới vài tuần tình yêu bấy lâu nay của hai đứa em đã quên rồi sao, ai đã từng hứa với tôi rằng “chỉ vài tháng thôi, khi nào công việc ba ổn định, mình nhất định sẽ về”…vậy mà bây giờ cái tôi nhận được chỉ là thứ này thôi sao, với tôi, em là cả động lực để tôi bước tiếp trong cuộc sống này, để tôi phấn đấu để trở thành 1 thằng con trai tốt hơn…tôi không thể tưởng tượng được rằng, nếu 1 ngày nào đó em rời xa tôi, tôi làm sao có thể bước qua cái cuộc sống đầy khó khăn này…chứ…

Tôi chết lặng đi cả ngày hôm ấy, không ăn không uống, không nói 1 tiếng nào, cả điện thoại em gọi về tôi cũng tìm cách tránh né…tôi nằm lì trên phòng, không muốn gặp bất cứ ai…

ừ, tôi đâu có cái quyền gì mà ngăn cấm em ở với ba trên sài gòn, từ nhỏ em đã thiếu đi cái tình cảm của 1 người cha bảo bọc, che chở, em đâu có sung sướng như tôi, đáng lẽ ra khi ngghe tin này tôi là người vui nhất chứ…nhưng cái cảm giác này…là sao…

– Ừ hì…Mình hứa mà, chỉ vài tháng thôi, khi nào trên này ổn định…

– …

– N ở lại mạnh khỏe nhé, đừng buồn vì mình, năm nay cuối cấp rồi đấy…lo học đi chứ không thì đừng có nhìn mặt tui đây…

– …

– Tuần sau mình về, chắc chắn mà…hì hì…

Từng lời nói của em là từng đông lực để tôi bước tiếp chặng đường khó khăn sắp tới, dù có những lúc tôi tưởng mình chỉ muốn gục ngã nhưng rồi vì em, tôi lại đứng dậy, bởi tôi tin, người con gái ấy sẽ không bỏ tôi đi dù cho là vì lí do gì đi chăng nữa…

17 năm rồi, kể từ cái ngày gặp em lần đầu tiên cho đến bây giờ, có lẽ giờ đây tôi thấy bản thân mình không còn mạnh mẽ được nữa…em à…

Chap 42:

Có thể khi nghe tôi kể đến đây, bạn sẽ hoài nghi về tính thực hư hay về cái kết thúc không hề tốt đẹp cho câu truyện này, nhưng những ngày ấy với tôi là cả 1 khoảng thời gian dài, dù chỉ là vài ngày nữa là em Ly sẽ về đây, tôi như mệt nhòa với tất cả mọi thứ, cả việc học trên trường, bài vở thì không lo cho dù chỉ còn vài tháng

nữa là thi tốt nghiệp, tôi đến trường như thói quen và lên đó ngồi để nhớ về em, người con gái tôi yêu còn nhiều hơn chính bản thân mình…

– Ông sao zậy N, cả ngày nay cứ như người mất hồn, bộ nhà bị mất sổ gạo hã… – Nhỏ diệu Linh nhìn bộ dạng tôi lúc này cũng lắc đầu 1 cách chán nãn…

– …

– Nè, chép cái này zô rồi về học, mai kiểm tra 1 tiết anh văn đấy…

– …

– Ơ, ông có nghe tui nói gì không đấy, bộ điếc rồi hã…

Mặc cho con nhỏ cứ quay sang dò hỏi nhưng tôi vẫn cứ ngồi yên bất động không trả lời 1 câu nào, chỉ biết đăm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi cả những lúc tập đá banh chuẩn bị cho giải đấu sắp tới của trường, tôi cũng làm cả bọn Hải cận thất vọng, tui nó nhìn tôi rồi thằng nào cũng lắc đầu ngao ngán…

– Mày bj thất tình hay sao mà đá lóng ngóng như gà mắc để zậy N…

– …

– Thèn này, có thế chuyền cũng hụt, cứ cái đà thì lớp mình làm gì có cửa mà vô địch… được…

– …

– Rồi, rồi, lại nữa, N, N, tập trung zô mày…mày đang nghĩ cái quái gì zậy… – Hải cận ngồi ngoài sân quát thao tháo…

“Ừ, mày đang làm cái quái gì zậy, chỉ là em ấy ở luôn trên đó luôn thôi mà, em ấy có bỏ mày đâu, sang năm mày ráng thi đại học vào sài gòn để ở cùng với em thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi mà”…

Đi học, về nhà, đi học rồi lại về nhà, với tôi mấy ngày đó chỉ có zậy, cho đến 1 hôm, gần cái ngày em Ly lên máy bay, bé My bỗng qua nhà tôi, con bé dường như có 1 cái gì đó khó nói chỉ nhìn tôi rồi ấp úng được vài chữ…

– Anh ra đường…với em…chút nha…được không?

Chạy xe dọc ra phố biển, tôi như thằng vô hồn trong mắt của bé my, chỉ biết đạp…đạp…và đạp…tôi không hề nói 1 câu nào…phố biển ngày nào vẫn chôn giấu bao nhiêu kĩ niêm đẹp đẽ của đứa con trai chưa đầy 18 tuôi mà bây giờ…phía trước và xung quanh, nó chỉ nhìn thấy 1 màn đêm xám sịt…

– Anh…anh dừng xe xuống đi… – Bé my bỗng đập lưng tôi…

– …Kít…!!…

– …

– Mấy hôm nay anh sao thế, mai chị ly về rồi, bộ anh không vui sao…hay là…tại em…

– …

– Nè, anh nói gì đi chứ, đừng làm em sợ…hức…

Con bé nhìn tôi rồi òa lên khóc nứt nở, từng giọt nước mắt nóng hổi chảy ướt đẫm cả vai khiến lòng tôi chẳng còn sức để tiếp tuc lạnh lung nữa, tôi ôm con bé vào lòng 1 chốc lâu, và…, đêm hôm ấy phố biển cũng là 1 ngày mưa, không nặng hạt nhưng từng đấy là quá đủ để tôi nhận ra nhiều thứ, ừ, buông tay có lẽ… cũng là 1 thứ để níu giữ hạnh phúc…các bạn ạ…

Chap 43:

Đôi khi, Có những điều mà bản thân con người ta luôn muốn giữ kín 1 mình, để những nỗi đau gặm nhấm trong tim mà không hề muốn chia sẽ với ai khác nữa, vâng, tôi là 1 thèn con trai như thế, dù đôi lúc có 1 người con gái luôn bảo với tôi rằng: ” yêu con người vô tâm như anh, làm em cảm thấy lo lắng, thật sự…anh à.’…nhưng…những lúc đấy tôi chỉ cười chứ chẳng biết nói gì hơn, dường như những thứ đó đã là thói quen kể từ ngày tôi yêu em từ cái ngày đầu tiên cho đến bây giờ…

Ngày hôm ấy, 1 ngày mưa chỉ phảng phất lên phố biển 1 nỗi buồn man mán gì đó, tôi và người con gái ấy chỉ biết lặng im đạp đi trên con đường quen thuộc của phố biển, ừ, chẳng ai có thể phũ nhận cái vẻ đẹp của cái thành phố nhộn nhịp xô bồ này nhưng với tôi lúc ấy, xung quanh chỉ là 1 màn đêm kéo dài đến vô tận…chỉ qua đêm nay nữa thôi tôi lại được gặp em, người con gái mà ngày hôm qua tôi đã từng yêu hơn chính bản thân mình, nhưng tôi thật sự…không muốn cái ngày ấy đến 1 chút nào, giá như…ừ…chỉ giá như thôi…thời gian có thể dừng lại ngay lúc này thì hay biết mấy…

– …

5 năm về trước, cũng vào 1 ngày mưa trên cái thành phố thân yêu này, tôi đã khóc nứt nở khi nghe tin em My chuyển vào miền nam sống và sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa, khoảng thời gian đó tôi phãi cố gắng lắm mới vượt qua được, rồi tôi yêu Ly hồi nào không hay, có lẽ tôi đang ngộ nhận cái gì đó, tôi yêu Ly không hẵn em là 1 người con gái quá hoàn hảo mà em luôn cho tôi cái cảm giác êm đềm mà không ai có thể đem đến khi không có em My bên cạnh, và bây giờ, cũng bởi zậy mà phãi chăng tình cảm của tôi đang đứng giữa hai bờ vực thẳm, khi người con gái ngồi đằng sau lưng tôi bây giờ lại là em My…

Em tựa đầu vào vai tôi, làn tóc mềm mại cùng mùi hương dễ chịu trên người em làm tôi cảm thấy ngây ngất, tôi không biết, trái tim mình thật sự muốn gì, tôi còn yêu Ly hay là vẫn còn đang ngộ nhận, cho đến ngày hôm sau tôi gặp em, 1 ngày mà suốt cuộc đời này tôi cũng không thể nào quên được…

ừ, em chẳng có gì thay đổi cả, vẫn đôi gò má cao, gương mặt thanh tú, làn da trắng mịn không tì bất cứ chỗ nào, em nhìn tôi 1 hồi lâu, mãi vài phút sau mới lên tiếng…

– N…vẫn khỏe…chứ…

– …

Thật sự…tôi chẳng muốn nói gì hết, chỉ muốn chạy lại ôm em thật chặt, nhưng cái cảm giác này…là sao zậy…chân tay tôi bủn rủn cả ra như không nhất lên nỗi…

– Mày làm gì mà ngẩn ra thế N, lên thay đồ cất cặp xún đây ăn cơm, định cho cả nhà chờ mày nữa hã…

Tiếng mẹ quát lên kéo tôi về thực tại, tôi chỉ biết gật đầu ểu oải 1 cái rồi đi lên phòng, nhưng lại muốn nằm ỳ trên đó, vì tôi sợ gặp em rồi tôi sẽ không kiềm chế được cái tình cảm của mình mất…

– Mày sao zậy, xún đi, cả nhà đang đợi kìa- Hết mẹ rồi đến ông anh lên kêu làm tôi có không muốn xún cũng không được…

– Anh xún trước đi…em chưa muốn…xún… – Tôi nhăn mặt…cự lại

– Ơ…cái thèn…không phãi mày suốt ngày kêu nhớ em Ly sao, giờ em ấy về rồi còn không xún…mau, cãi tao thì đừng có trách… – ổng trừng mắt rồi kéo lấy tay tôi lôi xún nhà…

– Đã bảo là em không xún mà…anh buông ra đi…buông ra… – Tôi hất văng tay ổng không thương tiếc…

– Cái thèn này mày bị sao thế hã…Bốp!!!…

Như không kiềm chế được nữa, ông anh hét lên rồi nện vào mặt tôi 1 cú đấm như trời giáng khiến tôi choáng váng rồi gục luôn xún sàn nhà, chưa kịp đứng dậy thì đã thấy em Ly khóc nứt nở chạy lại, vừa gạt nước mắt vừa nắm lấy tay ông anh tôi…

– Anh…đừng đánh N nữa, đừng mà…hu…hức…

– …

Cả mẹ tôi, bác Q và em my lúc này cũng chạy lên nhưng cũng chẳng ai hiễu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có ba tôi là chạy lại keo tay ông anh tôi rồi cho ổng 1 bạt tai vào mặ, t …

– Sao mày đánh em thế hã…thèn kia…Chát!!!

– …

Sững sờ người ra mất vài giây, ông anh tôi ôm mặt không nói 1 tiếng nào rồi chạy ra khỏi phòng, để mặc cho tiếng mẹ tôi kêu với lên thất thanh từ phía sau…

– T…T…mày đứng lại…trời đất ơi, chuyện gì đang xảy ra thế này…

– …

– N…N không sao chứ…huhu…hức… – Em ly vẫn ôm lấy tay tôi khóc hết nước mắt…

– …

Ừ, lại 1 lần nữa, tôi lại thấy giọt nước mắt lăn dài trên má của em, nó chảy ướt đẫm cả vai tôi, không nhiều nhưng tôi chợt thấy tim mình đau thét lại, ly ơi, xin em đấy, đừng khóc vì 1 thèn con trai như tôi nữa…không đáng đâu em à… thật sự…không đáng đâu!!!

Chap 44:

Có thể khi tôi ngồi đây viết những dòng tâm sư lên đây, sẽ có nhiều người hỏi tại sao tôi lại đặt bút viết tiếp câu truyện này, nhưng…thật sự thì … tôi cũng ko biết trả lời như thế nào, chỉ là muốn viết lên đây những kỉ niệm về em thôi, về những gì hai đứa đã trãi qua để có được như ngày hôm nay, dù những kí ức ấy luôn thấm đấm những giọt nước mắt của em và cả…của tôi trong đó nữa…

Tối hôm ây, 1 buổi tối khác với những ngày tôi không có em ở bên cạnh, phố biển là 1 ngày không mưa, chỉ có những cơn gió ùa vào đưa làn hơi biển lạnh cóng, tôi chỉ biết lặng chết ngồi nhìn những giọt nước mắt rơi lăn dài trên má người con gái ấy…rồi em gắng hết sức lôi người tôi đứng dậy, vừa quay về phía me tôi, nói trong làn nước mắt nóng hổi…

– Bác…cho cháu…hức…bông với thuốc đỏ…mặt…N…chảy máu…rồi…hức…

– …

Mẹ tôi ko nói gì mà cũng chỉ gật đầu chán nãn rồi quay về phía bác Q và em My, nói nhỏ cái gì đó, sau đó cả ba người và ba tôi đều đi xún nhà, chỉ có em Ly là ở lại, 1 lát sau thì mẹ tôi chạy lên, đưa hộp đựng dụng cụ y tê cho em Ly, rồi nhắc em sứt thuốc cho tôi xong rồi xún dưới cho cả nhà hỏi chuyện…chắc là chuyện của hai anh em tôi lúc nãy…

– N…ngồi lên đây đi, mình bôi thuốc cho kẻo… lại xưng lên bây giờ…hức… – em lau nước mắt rồi nhìn tôi đầy lo lắng…

– Thôi…không cần đâu- Tôi lắc đầu đứng dậy…

– Không cần sao mà không cần…N đừng có cãi…hức… – Em níu tay tôi lại…nhưng không biết lúc ây nghĩ gì mà tôi lại hất thẳng tay em ra, rồi lạnh lung đi ra khỏi phòng

– Đã bảo là không mà…ừm…mà…xún thôi, cả nhà đang đợi kìa, mình không sau đâu, vết thương thế này thì có đáng gì chứ…

ừ, Vẫn biết làm zậy sẽ khiến em buồn hơn nhưng tôi chẳng có cách nào khác, chỉ cần nghĩ đến việc sau ngày hôm nay em sẽ chuyển hộ khẩu lên sống luôn ở sài gòn là tôi chẳng thể nào kiềm chế bản thân mình được nữa…

– Hai đứa ngồi xún đây đi, đừng có đứng thừ người ra như thế…

– Dạ…

Em gật đầu rôi ngồi xún ngay bên cạnh tôi, cái không khí gia đình chợt nặng nề đi hẵn, ba tôi không nói gì mà chỉ khoanh tay ngồi im 1 chốc lâu, phãi vài phút sau đó, ông mới lên tiếng…

– Giờ thèn N kể hết cho cả nhà nghe, mày với thèn T làm gì mà đến mức đánh nhau thế hã…

Ba tôi trước giờ là 1 người khá nghiêm khắc, không bao giờ ông chấp nhận được trong gia đình có cảnh hai anh em đánh nhau, nhưng giờ đây khi thấy tôi chỉ biết im lặng mà ngôi yên 1 chỗ, ông cũng chỉ còn cách thở dài chứ không biết làm gì hơn, tôi đã 18 tuổi rồi không còn nhỏ nữa, cái tuổi không quá lớn nhưng đủ biết bản thân mình cần lam j

– Thô i, chuyện đó tính sau đi ông, giờ để tui dọn cơm ra, cũng trễ rồi. – Thấy tình trang này kéo dài thì không hay cho lắm nên mẹ tôi thở dài rồi đi zô bếp…

– Để con phụ cô nha- Bé my cũng đứng dậy lăng tăng chạy theo…

– Ừm, cảm ơn con…mà thèn N cũng zô đây đi, cả pé ly nữa…

Nghe mẹ tôi gọi cả hai đứa đều đứng dậy, nhưng không giống với em, tôi đứng dậy không phãi để nghe theo lời mẹ mà là để chạy ù ra …khỏi nhà, tôi không biết mình nghĩ gì lúc đó, chỉ biết chạy bạt mạng mặc cho tiếng ba tôi hét to lên ở đằng sau…

– Thèn N…mày đi đâu thế, có đứng lại không thì bảo…

Tôi vẫn không quay lại, vẫn cố hết sức chay, không hề muốn quay đầu lại nữa, tôi sợ mình sẽ gục xún khi nhìn thấy em mất, nhưng rồi tôi lại chết điếng người khi nghe tiếng em kêu với lên ở đằng sau, sao thế hã, em cứ mặc tôi đi, tại sao lại chạy theo làm gì…chứ…

– N…đừng chạy nữa…đừng mà…xin N đây…hu…hức…

Em Lại khóc, ko biết là lần thứ mấy rồi nhưng mỗi lần em khóc tim tôi lại đau đến nỗi không thở được, tôi gì người lại, cảm giác như chân tay mình chẳng còn tý sức lực nào mà chạy tiếp được nữa…

– Em về đi, đừng đi theo tôi nữa, tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi lắm em biết không?…

– …

– Ai đã từng hứa với tôi rằng sẽ quay lại chứ, sẽ không rời xa tôi nữa, rồi đùng 1 cái em nói em chuyển lên thành phố sống, em có biết tim tôi đau đến thế nào không hã…

– …

– Xin em đấy, đừng theo tôi nữa, tôi thật sự không chấp nhân nỗi cái nỗi đau quá lớn này đâu em à…

Thật sự …thật sự…lúc ấy tôi chỉ muốn hét lên tất cả nhưng suy nghĩ trong lòng mình nhưng khi người con gai ấy đã đứng trước mặt tôi, không nói gì chỉ nhìn tôi khóc nứt nở…tôi đã chẳng làm được gì nữa, đôi tay buông thỏng xún vô lực…em ôm lấy tôi, từng giọt nước mắt rơi trên bờ môi nóng hổi, dường như bản thân tôi cũng không thể mạnh mẽ hơn được khi từng tiếng nấc của em làm tôi như muốn chết điếng tại chỗ…

– Đồ tồi…anh ác…lắm…anh có biết rằng những ngày xa anh em sống khỗ sỡ như thế nào không, …đi học, về nhà…thâm trí…hức…cả lúc đi ngủ em cũng nhớ đến anh, anh ác …lắm, từ ngày em lên thành phố…chưa bao giờ anh…gọi cho em được 1 cuộc điện thoại…an…h…ừm…ưm…m…

Chưa để em nói hết câu, tôi đã hôn chặt lấy môi người con gái ấy, mặc cho em vùng vẫy, tôi không biết những ngày sau này sẽ ra sao…nhưng bây giờ, tôi chẳng thể suy nghĩ được cái gì hết, tôi mặc kệ, dù sao này em có bỏ tôi để yêu 1 ai khác tôi cũng sẽ không hối hận, vì tôi biết lúc này đây, ngay bây giờ, em là người con gái tôi yêu còn hơn chính bản thân mình…dù sau này có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa?…

– Anh yêu em…thật sự rất yêu em…Ly ạ…

– …Hức …ngốc…

Tôi ôm em thêm 1 hồi lâu nữa, rồi sau đó cả hai đứa cùng nắm tay nhau đi trên con đường quen thuộc của phố biển, vẫn cái cảm giác quen thuộc của ` vài tháng trước đây, từ cái ngày mà hai đứa xem nhau như 1 phần không thể thiếu trong cuộc sống này…

– Anh…nhìn gì đấy- Em nheo mắt nhìn tôi đầy dò xét…

– Ờ, thì nhìn em- Tôi cười, rồi bất giác quay đi chỗ khác…

– Thiệt hok, hay là đang nhìn em nào… – em phụng phịu ra vẻ dỗi

– He he, em nào đẹp nhất ở đây thì nhìn…

– Hứ…chỉ giỏi cái mồm…

Em đập vai tôi rồi lại cười…

– Mà em coi bộ thay đổi cũng nhanh quá nhĩ…

– Thay đổi gì, em vẫn như thế thôi mà- Em ngây thơ nhìn tôi…

– Thì…mới hồi nãy khóc bù lu bù la, mà bây giờ…

– Kệ em, vì ai chứ…ngốc…

– Thôi, giờ tìm gì cái gì ăn đi, em đói quá…

– Ờ ha, tự nhiên nhắc làm người ta thấy đói…trưa giờ có ăn gì đâu- …tôi nhăn nhó khôt sở vì nhận ra mình vẫn chưa có cái gì ăn từ lúc đi học về đến giờ

– Hay lại đằng kia ăn hũ tiếu ha… – em nói rồi chỉ tay về quán hũ tiếu bên kia đường

– Ờ, cũng được, nhưng mà…anh quen đem tiền rồi… – Tôi thở dài …

– Tưởng gì, nè ông, nhiêu đây đốt nhà anh cũng được- Em cười nửa đùa nửa thật…

– Dám không, đốt rồi sau này hai đứa ra đường mà ở…

– Ơ…có anh ra đường ở thì có, em có nhà mà, hê hê…

trời ạ, tôi nói hàm ý thế mà em không hiễu, còn cười trả trêu lại mới ghê chứ…

– Ngồi đây đi, zô trong em ngại lắm…

– Gì mà ngại zô trong này cho ấm…

– Thôi, ngồi kia đi anh, đi mà, nha…

– Ờ, thôi sao cũng được, mệt em quá…

Tôi thở dài chán nãn rồi đành chọn 1 bàn ở ngoài cùng mà ngồi xún, đợi 1 lát thì cô chủ quán mới bưng lên, mà lúc ấy đang đói nên hai đứa ăn ngon lành lắm, rồi ăn xong cũng gần 10h hơn, tính tiền xong thì tôi và em vội đi nhanh về nhà…vừa đến cổng nhà em Ly thì hai đứa gặp ngay bác Q vừa đi ra…trông bộ dạng bác ấy có vẻ khá lo lắng…

– Hai đứa đi đâu về thế, có biết là nãy giờ cả nhà lo lắng lắm không hã…

– Dạ…tui con xin lỗi…mà ba mẹ cháu giờ đâu rồi ạ…

– Ừ, hai bac ỡ trong nhà ấy, con vào nhanh đi, mà liệu ăn nói cho cẩn thận đấy…ũa, mà bé My đâu…nó không đi chung với tụi con à…

– Dạ, không, mà My đi đâu hã mẹ… – Em ngạc nhiên hỏi lại…

– Thì lúc nãy thấy hai đứa chạy ra ngoài thì nó cũng chạy đi luôn, bác cứ tưởng là 3 tụi con đi chung …hóa ra không phãi à…vậy con bé đi đâu mới được…chứ…

Chap 45:

Nghe bác Q nói hết câu mà tôi và em Ly chỉ biết sửng người ra nhìn nhau, nói zậy là lúc hai đứa chạy ra khỏi nhà thì bé My cũng chạy theo nhưng sao tôi lại không thấy con bé…mà giờ thì đã hơn 10 rồi, con bé có thể đi đâu mới được chứ…

– Hay giờ chia ra tìm đi N, bé my chắc cũng đi đâu đó quanh đây thôi, chứ ở đây nó có quen biết ai đâu… – Em thở dài nhìn tôi đầy lo lắng…

– Ukm, vậy chia ra tìm cho nhanh, em đi theo đường này nha, còn anh chạy ra biển tìm thử …

Tôi gật đầu rồi quay về phía mẹ em Ly…

– Bác Q ở lại nhà đi ạ, nếu My có về thì nhớ gọi điện cho con với Ly…

– Ừm, bác biết rồi, hai đứa cứ đi đi…có gì nhớ báo tin sớm cho bác nghe, bác lo quá…

– Dạ…

Nói đoạn rồi tôi, em ly, với bác Q chia nhau ra làm 3 hướng, em Ly thì đi dọc theo đường từ nhà tôi thẳng ra quốc lộ, còn tôi thì nhanh chóng chạy ra biển, bác Q thì quay trở vào nhà vì sợ lỡ bé My về thì cũng có người biết chứ, ko hiễu con bé đi đâu mà giờ này chưa về nữa, gần 10h30 rồi…

– My ơi…My…em ở đâu rồi, lên tiếng đi…

Tôi vừa chạy vừa kêu lớn nhưng gần 20 phút vẫn không thấy ai trả lời, hình như con bé không có ở đây, mà kể cũng hơi lạ, con bé mới về đây có chưa được 1 tháng, ngoài nhà tôi ra thì con bé có quen ai đâu, ko lẽ đã xay ra chuyện gì…chứ…

– ” bậy quá, lại nghĩ bậy nữa, chắc không sao đâu, con bé chỉ đi loanh quanh đây thôi mà”… – Tôi phủi phui cái suy nghĩ thoáng qua trên đầu của mình ngay lập tức…

Ngồi xún nghĩ 1 chốc rồi lại tiếp tục chạy đi tìm bé My, tôi sực nhớ là còn 1 chỗ nữa mình chưa đi tới, đúng rồi, chắc chắn con bé ở đó, ngay cái chỗ mà lần đầu tiên tôi dắt em My đi dạo trên phố biển…và quả nhiên đúng là như thế, tôi vừa đến đã thấy bé My ngồi khép nép bên cái mái hiên mà tôi và em trú mưa ngày hôm ấy, nhưng khi thấy tôi con bé lại quay đi chỗ khác mà không hề nói 1 lời nào…mặc cho tôi đã cố nói hết lời để lôi con bé đứng dậy…nhưng vẫn không sao làm được…vì con bé cứ nhất quyết ngồi im liềm 1 chỗ…

– Em sao thế…về thôi…

– …

– .này, có nghe anh nói không thế…đứng zậy đi, cả nhà đang lo cho em lắm đấy…

– …

Con bé vẫn im lặng, rồi vài giây sau lại guc mặt xún đường khóc nứt nở làm tôi như muốn chết điếng tại chỗ…

– Em sao thế, sao lại khóc…ơ, …mà chân em sao bị thế kia, xưng táy lên rồi nè…

Tôi giật mình khi thấy chân trái con bé xưng táy lên 1 cục khá to, phần đầu gồi thi trầy xước từ trên xuống dưới, hình như con bé bị té, mà coi bộ dạng này thì có vẻ nặng lắm, nhìn con bé khóc xưng húp hết cả 2 mắt…

– Em không sao chứ, có đau lắm không…đi đứng gì mà để té nặng zậy hã…nào, leo lên đi, anh cõng về…

– …hức…anh cứ…kê em…anh…về…đi…hức…hức hu… – Bé my vừa khóc vừa đẩy người tôi ra…

– Đã bị như thế rồi còn cãi à…em cố biết vì em mà Ly và bác Q đang lo lắng lắm không hã…

Nghe tôi quát mà con bé càng òa lên khóc to hơn…

– Thôi, thôi, được rồi, anh ngồi luôn với em được chưa?- Tôi thở dài 1 cách chán nãn

“Thật…hết nói, đúng là hai chị em như nhau, lần nào cũng tìm cách quay tôi như chong chóng”…

Hai đứa ngồi thêm 1 chôc nữa thì bé My cũng hết khóc, nhưng con bé xem ra vẫn còn giận tôi, cư ngồi im thin thít, mà cứ kéo dài thê này xem ra cũng không ổn…gần 11h đêm rồi…giờ này thì chắc ở nhà bác q cũng đang lo lắm…

– Này, hết khóc rồi về thôi, em định ở đây luôn à…

– …

– Thôi mà, anh xin em đấy, có giận anh thì về nhà rôi nói, em cứ im im thì làm sao anh biết được…

– …

– Đứng lên đi mà, gần 11h rồi,

em không về thì mẹ em sẽ lo lắng lắm đấy…

Nghe tôi năn nỉ đến câu thứ 3 mà con bé mới chịu đứng dậy, nhưng dường như vết thương trên chân khá nặng nên làm bé My ngụy xún luôn tại chỗ, may mà tôi chạy lại đỡ kịp thời, nhưng lại bị con bé hất mạnh tay ra…

– Anh…buông em ra…kệ em…hức…

Giây phút đó tôi như ngớ cả người ra vì không ngờ con bé lại cư xử vô lý như thế, thật sự tôi đã làm gì sai chứ…đã làm gì để bé My phãi giận đến mức như zậy, tôi thực sự không hiễu cái quái gỡ gì đang xảy ra…trước mắt mình…

– Em…sao thế…bộ anh làm gì sai… sao…

– Anh đừng nói…nữa…hức…anh về lo cho chị…Ly đi…cứ kệ em…hức…hức…hu…

– Nhưng chuyện đó thì liên quan gì chứ, anh…với ly thì…

– Đã bảo anh…về đi mà…hức…đừng lo cho tôi…nữa…tôi ghét anh…đồ tồi…

Con bé cắt ngang lời tôi rồi khóc nứt nở chạy đi, từng lời nói của con bé như khiến tôi chết điếng tại chỗ, đầu óc tôi trống rỗng đi chẳng suy nghĩ gì được nữa…nói zậy…không lẽ…bé My…con bé cũng…thích…tôi…nhưng tôi có gì để em nó thích chứ, còn chuyện tôi yêu Ly, My cũng biết, zậy tại sao em ấy…còn…

Tối hôm ấy tôi thất thần về nhà trong bộ dạng chẳng thể tệ hơn, nếu như chuyện tôi nghĩ là đúng thì sau này cuộc sống của tôi sẽ sao đây, còn Ly nữa, mai là em về lại trên đó rồi, tôi thật sự chẳng dám cho em biết chuyện này…

.

– Anh sao zậy, đi đâu jo mới về… – Em nhìn tôi mà mặt không giấu được nỗi lo lắng…

– À, anh chỉ đi dạo một vòng rồi về thôi, mà bé My đâu rồi, con bé về nhà chưa?- Tôi cười rồi cố tỏ ra bình thường nhất có thể…

– Nó mới về khi nãy… – Em khẽ gật đầu…

– Ừm, vậy anh yên tâm rồi…

– …

– …

– Mà anh sao thế, bộ có chuyện gì xảy ra à…

Thấy thái độ tôi hơi bất thường nên em gặng hỏi ngay…

– À, Không sao đâu e, anh chỉ hơi mệt thôi, mà em vào nhà ngủ đi, cũng khuya rồi, mai còn đi sớm nữa mà…

– Dạ, zậy anh ngủ ngon nha- em gật đầu- … khi nãy em qua giải thích với bác trai hết rồi nên anh đừng lo gì nữa…ngủ sớm đi, mai trên lớp có giờ kiểm tra anh văn nữa mà…

– Ơ…sao em biết… – Tôi thừ người ra mất vài giây

– Hì…nãy Diệu Linh có qua đây…nhờ em đưa cho anh tập đề cương ôn tập, em để trên phòng anh đấy, nhớ ôn rồi mai kiểm tra nha…

– Ukm, cảm ơn em…

– À, mà anh này…

Tôi vừa định quay vào nhà thì bị em ly kêu với lại…

– Sao em…

– Em… Nhờ anh cái này được chứ… – Em ngập ngừng nhìn tôi…

– Ừ…

Ly hơi im lặng 1 chút, rồi em khẽ đưa mắt nhìn ra biển, nơi những cơn gió vẫn liên tục ùa vào đêm làn hương biển vào mát mạnh…cả người…

– Ngày mai em đi rồi, anh ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nha, với lại chăm sóc My gjum em…con bé không có ai là người thân ở đây hết, chỉ có mình anh thôi, … hãy yêu thương con bé như anh đã từng yêu em, anh làm được chứ?…ư

Chap 46:

Sáng sớm hôm sau, Ly trở lại sài gòn, em đi sớm khiến tôi cảm thấy hơi lạ, nhưng sợ em lại lo nghĩ nhiều tôi… cũng chẳng ngại hỏi, 1 phần vì con người em tôi hiễu quá rõ, có chuyện gì cũng giấu kín chứ không bao giờ thổ lộ hay tâm sự ra với ai, phần khác vì tôi còn chưa biết làm thế nào trước việc Ly nhờ tôi chăm sóc bé My, con bé dường như còn chẳng thèm nói chuyện với tôi, thậm trí còn không thèm nhìn mặt, bằng chứng là vụ sáng nay, tôi vừa dắt xe qua chở bé My đi học mà con bé một mực không chịu lên, cuối cùng bác Q phãi mất công chở nó đi học, còn tôi thì lũi thũi đạp xe 1 mình đến trường…mặc dù trước đó em Ly cũng cười gượng mà trấn an…

– Anh đừng lo quá, con bé giận mấy pữa là hết thôi mà, hì, thôi anh đến trường đi, kẻo trễ giờ đấy…

Tôi đến trường mà tâm trạng chẳng khá hơn, đầu thì nghĩ toàn cách để làm hòa với em My, con nhỏ coi dễ thương zậy chứ giận dai lắm, mà con bé không biết đầu có vấn đề gì không hay là thần kinh không ổn định, ai không thích lại đâm đầu vào thích tôi mới khỗ…chứ…hic…

– Nghĩ gì mà đăm chiêu zậy mày, không vào lớp hã- Tiếng gọi của Hải cận vang lên ở đằng sau làm tôi giật mình…quay người lại…hóa ra tôi bận nghĩ về em My rồi đến trường lúc nào cũng chả hay nữa…

– À, không có gì, mà hôm nay sao đến trễ zậy… – Tôi lắc đầu cười khổ sở…trước câu nói đầy dò xét của thèn bạn

– Ừm, nhà tao có chút chuyện, ũa, mà con bé kia đâu… – Hải cận nhìn tôi vẻ ngạc nhiên…

– Ai, mày nói gì tao không hiễu…

– Thì…con bé dễ thương mấy pữa đi chung với mày đó…hê hê…

– Không biết, mà mày đừng có dại mà có ý đồ gì đen tối nghe chưa, con bé mới lớp 10 thôi đấy… – Tôi nạt nó ngay…

– Ừm, biết rồi, mày làm gì nóng thế, tao hỏi vui thôi, à, mà mày chuẩn bị gì chưa, chiều nay khai mạc giải đá bóng toàn trường đấy, … – Hải cận vội chuyển chủ đề

– Ủa… sớm zậy, tao tưởng tuần sau chứ…

– Đúng là tuần sau, mà mấy ông thầy bên thể dục mới chuyển, mày liệu mà đi sớm, lớp mình đá trận khai mạc đấy…

– …

– …

Lần này thì tôi im luôn không trả lời, chỉ cười nhạt nhẽo rồi chạy nhanh zô lớp, hải cận cũng chẳng kịp hỏi gì vì lúc đó vừa đánh trống vào giờ, nhưng tôi tránh vỏ dưa lại gặp vỏ đưa, vừa ngồi vào chỗ tôi đã bất giác rùng mình vì cái nhìn đầy sát khí của nhỏ diệu Linh, haiz…lại có chuyện gì xảy ra nữa đây không biết…

– Tiết 1 kiểm tra anh ngữ đấy, ông biết chưa… – Con nhỏ đứng nhìn chằm chằm tôi 1 chốc lâu rồi mới lên tiếng…

– À, biết…hì hì…

– Biết rồi thì tập tài liệu tôi đưa ông đâu…đưa đây tôi kiểm tra… – T_T

– Tập tài luyện nào- Tôi giả ngu

– …

– À, cái đó…tui để quên…ở nhà rồi…

Tôi khổ sở rặng ra từng chữ, nói thật thì cái tập đó em Ly đưa cho tôi nhưng tôi có kịp làm gì đâu, may mà sáng nay đi gấp quá nên không đem chứ cũng chẳng biết giải thích sao với nhỏ diệu Linh…

– Quên hay chưa làm, nói thật đi…

– Thật, quên mà- Tôi gật đầu khỗ sở, hic, đã dại phóng lao thì phãi theo lao chứ sao giờ…

– Ukm, vậy ông đọc hết công thức thì HTĐ, QKHT, QKĐ, HTHT, bảng động từ bất quy tắc cho tui nghe

Con nhỏ nói hết câu mà tôi nghe sét cứ đánh ầm ầm bên tai, gì chứ môn anh là tôi ngu nhất 12 năm đến giờ, ngay cả việc đơn giản nhất là viết 1 từ ngẫu nhiên = tiếng anh tôi còn không biết chứ đừng nói gì việc nêu hết mấy cái công thức rối tít này…

– Sao thế đọc i, bộ ông giỡn mặt với tui hã…

Tôi nghe zậy mà vội lắc đầu lia lịa ngay…

– Không…có…tại tối…qua…tui… mệt quá nên chưa học, Linh thông cảm cho tui đi… – Tôi cố ra vẻ khổ sở…

– Ko có thông cảm gì ở đây hết, lần này ông mà dưới 5 điểm thì đừng có trách đấy nhé…hứ…

Nói hết câu là nhỏ diệu Linh bực bội về chỗ luôn, riêng tôi thì được 1 phen hú vía, ai thì không nói chứ …con nhỏ đó thì dám lắm…

Nói zậy thôi chứ không hẵn là tôi sợ nhỏ diệu Linh, chỉ là tính em nó thì hơi giống con trai, gặp ai cũng muốn đánh, lại là con gái hiệu trưởng nên cả trường chả thằng nào dám động vào cả, nhưng nói gì thì nói cũng lỗi tại tôi, em nó đã mất công chuẩn bị thế mà tôi ko học đã đành còn chẳng nói được tiếng cảm ơn, làm nhỏ diệu linh giận thế cũng phãi…

Không biết vì sao chứ từ ngày nhỏ này chuyển qua học chung lớp với tôi thi số tôi toàn gặp chuyện gì đâu không các bác ạ…hic…

Chap 47:

Suốt mấy ngày sau đó với tôi cũng chẳng ấn tượng gì nhiều, lên lớp thì toàn gặp giờ kiểm tra, không thì cũng bj mấy ông thanh tra bộ giáo dục xún dự giờ, mãi từ lớp 10 đến giờ nên cũng quen, mà mấy pữa nay lo cái vụ đá banh cho lớp có thèn nào chịu học bài đâu, cứ…sắp kiểm tra thì đem ôn sơ được vài ba chứ, rồi zô chiến đại…chém được từng nào thì chém…rồi chiều chiều cả bọn lại kéo nhau ra bãi biển gần nhà hải cận tập banh, 2 ngày nữa là thi đấu trận bán kết với lớp 12A2 rồi, lần này mặt thèn nào cũng quyết tâm nên tình hình trên sân có vẻ rất căng thẳng…

– Nam …mày xún phòng vệ bớt đi, sao cứ chạy lên đây hoài thế, tao với thèn N được rồi… – Khánh đề bực mình quát thèn Nam sối sả, ai đời hậu vệ mà nó cứ chạy lăng xăng trước khung thành đối phương, mà thèn này lại thuộc tuýt chân gỗ như mấy thèn tiền đạo của MU bây giờ, bóng đưa gần xún vạch vôi mà cũng sút ra ngoài, bó tay…

– Kệ tao, tao là cầu thủ đa chức năng, mầy không biết à… – Thèn nam lên giọng chống chế…

– Đa cái đầu mày, trận trước cũng nhờ mày mà lớp mình suýt bị mấy thèn 12A5 loại rồi đấy, đá không được thì ở nhà giùm tao cái, cứ thích lên đây bon chen cho người ta chửi vào mặt à…

Khánh đề nhắc trận trước tôi mới nhớ, đúng là chưa hết trận thì không biết được chuyện gì sẽ xảy ra, dẫn trước 2- 0, kiểm soát bóng hầu như vượt trội, mà chỉ vì 1 phút ngớ ngẩn rê bóng như rùa bò trước vòng cấm địa của thèn nam mà bọn 12A5 tràn lên như vũ bão, đập tan cái pháo đài vững chắc của lớp 12A1, rồi sút banh lưới hải cận…vào…vào …2 trái liên tiếp chống vánh chỉ trong vòng 5 phút khiến cả thế trận dường như thay đổi hoàn toàn…từ thế bị động mấy thèn 12a5 tràn lên ăn thua đủ cả, đám cỗ động viên bên dưới thì la ó om sòm, toàn là mấy em xinh tươi lớp 12A5…em nào em nấy cũng hò hét cỗ vũ như banh cái sân vận động của trường, bọn con trai 12A5 thấy thế mà càng càn quét kinh hơn, như quân của Lưu bị năm xưa, đánh tào tháo chẳng còn manh giáp =)), …

– A5 dô dô…đá cho tụi nó không còn đường về đi…mấy anh ơi…

– Ghi mấy bàn nữa nào, 2 thì ít quá…

– Tạt qua cánh trái anh gì ấy ơi…sút…sút…

Kệ cho bọn đạo tặc ở ngoài la ó, trong sân, tôi và thèn Khánh đề vẫn hoạt động hết công suất, cứ thấy bóng là hai thèn chạy lại tranh chấp quyết liệt, rồi may mắn phút cuối cùng của hiệp đấu thứ 2, sau tình huống cướp bóng được từ pha xử lí lóng ngóng của hậu vệ đội bạn, khánh đề thoát xún căng bóng 1 đường ngang như kẻ chỉ, nhanh như cắt, tôi không chế bóng nhanh gọn rồi sút nhẹ vào góc hiểm bên trái cầu môn…VÀO…cả sân vận động như nỗ tung, cả mấy mươi thèn cỗ dộng viên 12A1 lao vào nhau, bắt tay bắt chân mà mừng không kể siết…

– Hura, tao yêu mầy quá đi N ơi, cú sút quá tuyệt vời… – Khánh đề cũng chạy lại ôm lấy tôi, mặt mày không giấu được nỗi sung sướng…

– ệu, buông ra mày, làm thấy gớm- Tôi vội đẩy thèn bạn ra ngay…

– Hề hề, xin lỗi, tại tao vui quá, mà tao phục mày ghê, quả đó thèn thủ môn khép góc thế mà mày đá cũng zô…mày là thánh rồi đấy… – Khánh đề khen tôi không ngớt lời

– Mày nói quá, quả đó cũng bình thường, tại thèn thủ môn bên nó không tập trung thôi, mà mày chuyền quả đó cũng đẹp quá rồi, tao chỉ việc sút vào gôn thôi chứ có gì mà to tát đâu…

hai thèn vừa tâng bôc nhau vừa cười hềnh hệch như hai thèn điên: [[, mà cũng phãi công nhận cái cảm giác ghi bàn quyết định cho 1 trận thắng nó lâng lâng thế nào ấy, hệt như cái khoảng cách thiên tài của Công phượng vào lưới của úc mấy ngày trước đã làm cả hàng triệu trái tim nhữngng người yêu bóng đá viêt nam phãi thốt lên sung sướng, vâng, tôi đã làm được điều tương tự như thế, dù đó chỉ là 1 bàn thắng đem lại niềm vui cho lớp 12A1…và quan trọng hơn, cả Diệu Linh và mấy em gái trong lớp cũng nhìn tôi = 1 con mắt khác…

Tối hôm ấy tôi về mà toàn thân vẫn còn lâng lâng cái cảm giác sung sướng không thể nào tả được, ăn cái gì cũng cảm thấy ngon, đầu thì toàn nghĩ đến trận đấu ngày hôm sau, vì thế cả nhà bàn chuyện suốt 1 buổi tối mà tôi cũng chẳng để tâm gì tới chỉ nhớ duy nhất 1 câu me nói với ông anh tôi…

– Mai, chủ nhật, dưới quê có cái đám giỗ nhà cô Hai, mày với thèn N xún đó cúng với lại thắp hương cho ông bà, tiện thể dẫn bé My đi với, con bé mấy ngày nay có chuyện gì buồn mà mặt mày rầu rĩ lắm, mẹ thấy lo quá…

Chap 48:

– Ê, nghĩ gì mà đăm chiêu zậy mày, đá nhanh rồi về nữa, trời sắp tối rồi…

Cái vỗ vai thật mạnh của Khánh đề kéo tôi về lại thực tại, hóa ra là giờ tôi vẫn còn đứng trơ ra tại cái bãi đất nhà hải cận chứ chẳng phãi là ở đâu xa xôi cả, tôi sực nhớ ra đã hai ngày rồi mình chưa gặp em My, không biết con bé sống sao rồi, em Ly đã nhờ tôi chăm sóc cho con bé, nhưng thật sự cái này khó khăn hơn tôi tưởng rất nhiều…

– Này, có đá không thì nghĩ, mày làm gì mà cứ đứng ngẩn ra đấy thế N- Hết khánh đề rồi đến hải cận quay sang nhìn tôi = ánh mắt không hài lòng…1 chút nào…

– À, tao xin lỗi, đá nhanh rồi về tui mày- Tôi lớ ngớ chạy lại zô sân…

Chạy qua chạy lại gần 30 phút đồng hồ thì trời cũng gần sẫm tối, tôi tạm biết lũ bạn rồi dắt xe về, vừa chạy xe ra tới cổng thì bị nhỏ diệu linh kêu với lại, không biết có chuyện gì mà nhìn mặt em nó ra vẻ nghiêm trọng lắm…

– Sao zậy, có chuyện gì thì nói nhanh tui còn về… – Tôi dựng xe xún đường rồi thở dài chán nãn trước thái đọ úp úp mở mở của con nhỏ này…

– Cũng không có gì…thật ra…tui có chuyện này muốn nhờ ông… – Nhỏ diệu Linh ngâp ngừng đáp…

– Ukm, cứ nói đi, tui với bà còn gì mà xa lạ nữa…

– Thì…chuyện…của con gái…ông giờ…chở tui về giùm nha…

– Ơ…chứ bà có đi xe mà- Tôi ngớ người ra vì chẳng hiểu nhỏ này đang nói cái quái gì…

– Xe tui gữi…lại nhà ông hải rồi, ông chở tui về đi…mà…năn nỉ đó…

– Ừm, thôi cũng được, bà leo lên xe đi…

Không còn cách nào từ chối trước câu nói có vẻ hơi tôi nghiệp của nhỏ diệu Linh tôi đành gật đầu 1 cách miễn cưỡng…giờ mà chở em nó về tân nhà chắc cũng hơn 20 phút…nhưng mà .thôi kệ, tiện thể đi dạo phố biển 1 lúc rồi về cho khuay khoải vậy…

– Ông đi nhanh chút được…không…tui…đang gấp…thiệt đó…

– Ừ… zậy…ngồi chắc nhé…

Tôi gật đầu rồi cố gắng phóng nhanh hết mức có thể, mà đúng là chở gái xinh nó sướng sướng thế nào ấy, tôi đi đến đâu, bọn nào cũng quay ra nhìn mà mặt mày chảy dài nom ra phát tội…hê hê…

– Ê, ông đi hết đường này rồi chạy luôn ra đường…XXX…nha…

– Ủa, chứ nhà bà đâu phãi chỗ đấy, tui nhớ không nhầm thì đi hết đường này là tới mà…

– Nhà…đó của ba với dì tui…mà giờ tui không muốn về đó nữa, ông cứ chạy ra đường…xxx…đi…có gì tui giải thích sau…

Nghe giọng Diệu Linh có vẻ hơi dứt khoát nên tôi cũng chẳng dám hỏi gì thêm, chỉ biết cắm cúi đạp…đi 1 quãng nữa thì cũng đến, hình như nhà này là nhà ông nội của nhỏ thì phãi…

– Đến rồi, cảm ơn ông nha… có gì mai lên lớp tui đền ơn sau… – Nhỏ diệu linh gât đầu chào tôi 1 cái rồi vội vọt luôn xún xe…

– Ơ…mai chủ nhật mà… – Tôi lớ ngớ…

– Ờ, zậy thứ 2, thôi, tui đang gấp…có gì nói chuyện sau nha…bye…

Nói hết câu là nhỏ diệu linh vội đi luôn vào nhà làm tôi ngớ ra mất vài giay, em nó làm gì mà gấp thế không biết nữa…làm tôi đạp hông hộc mấy chục phút đồng hồ, mệt đến nỗi gần chết…ấy vây mà vừa về đến nhà đã bị mẹ cằn nhằn ngay…đúng là khỗ hết chỗ nói…

– Mày pữa nay hay nhĩ, đi đâu mà ngày nào đến gần 7h chưa về, muốn ba mày cho ăn 1 trận ra trò thì mới sợ hã…

– Hic, tại lớp con mấy ngày nay tập đá banh mà mẹ, chứ con đâu có muốn về trễ đâu… – Tôi khổ sở chống chế…

– Dẹp ba cái vụ đá banh giùm tao, năm nay cuối cấp rồi đó, không thi được vào đai học thì vác quần áo ra khỏi nhà, nghe chưa…

Bà lườm tôi…

– Dạ, con biết rồi…

Tôi gật đầu ểu oải rồi cũng chẳng kịp làm gì thêm, đã bị mẹ tôi nắm tai xách ngược…

– Mày lên thay đồ rôi qua kêu bé My qua đây ăn cơm, làm gi thì làm chứ con bé lần này mà không qua…thì đừng có trách…

– Á…á…con đi…con đi…mẹ thả tay…ra…a…đau quá…á…á…

Chap 49:

Tối hôm đó, sau khi bị mama véo cho 1 cái như trời giáng, tôi không còn cách nào khác là phãi khổ sở chạy qua nhà con bé My, mặc dù mấy ngày nay con bé có vẻ hay xa lánh và tỏ ra rất lạnh lùng, thậm chí còn không thèm nhìn mặt tôi, vậy thì đéo thế nào mà tôi mời bé My qua nhà ăn cơm như ý mẹ tôi được, nhưng khỗ nỗi tôi cũng chẳng còn lựa cách nào khác, nếu không mời thì chắc chắn là không xong với mẹ tôi rồi, thôi thì đành liều mình 1 phen zậy…

Nghĩ thế nên vừa nghe mama quát tiếng thứ 2 là tôi lật đật chạy sang nhà con bé ngay, mấy vài giây định thần rồi tôi mới bấm chuông, chuông rêu 3 phát mà vẫn đéo thấy ai trả lời, chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách từ bên trong vọng lại, đệch, cái kịch bản này nghe…quen quen…)

Tôi nhớ không nhầm thì cách đây vài tháng trước em Ly cũng làm tôi hú hồn 1 phen vì tưởng có ma ở trong nhà, đi mua đồ cũng không khóa cửa, lại để nước sả róc rách trong buồng tắm, mà lạ, không lẽ bé My cũng y như vậy sao, và nghĩ thế đéo nào lần này tôi lại đi ngay vào buồng tắm mà chẳng ghé qua 1 phòng nào khác, từng bước chầm chậm, chậm chậm…ngạc nhiên là cánh cửa từ từ mở làm tôi nghe gì đó có chút lạnh sau gáy…và…CHÁT… 1 cái đau điếng vào mặt…tôi té ngữa, vừa loay hoay đứng zậy thì đã thấy bé My đứng nhìn tôi mà mặt mày hừng hực sát khí, tôi chẳng nghe gì ngoài tiếng con bé vừa khóc vừa quát vào mặt sua sủa:

– Đồ tồi…hức…anh bước ra khỏi nhà ngay cho tôi…

Dám cá với các bác là đến cha ông cố nội tôi cũng chẳng hiễu chuyện gì đang xảy ra…chỉ đến khi nhìn lên thấy bé My vừa quấn trên người 1 cái khăn tắm là tôi ngờ ngợ ra 1 cái ngu ngu gì đó, rồi ma ma chạy sang, vừa thấy tôi là mặt bà đổi nét, chỉ ngập ngừng được vài chữ mà phát âm cũng không ra tiếng…

– Thèn N…mày…mày đang…làm cái quái…gì thế…không lẽ…

Lần này thì đời tôi coi như xong, chỉ trong vài phút ngắn ngũi mà tôi đã biến thành 1 kẻ đồi bại, ai nấy cũng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, còn tôi, tôi chỉ nghĩ đơn giản là cứ đinh ninh mọi chuyện xảy ra y như kịch bản ngày hôm ấy, ai ngờ là bé My vẫn còn ở trong đó, và con bé …đang tắm, và trong thoáng chốc từ mặt thèn con trai hiền lành, ít nói tôi đã trở thành 1 kẻ đồi bại khi lén nhìn 1 đứa con gái chỉ đáng tuổi em gái mình tắm, dù trên thực tế tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài cái tát như trời giáng vào mặt…

Vậy đấy, cuộc đời đôi khi có những nỗi oan mà con người ta chỉ biết chấp nhận chứ không còn cách nào khác, và lúc này đây, khi đứng trước mặt ba tôi, ông anh và mama, tôi như cảm giác mình đang đứng trước hầu tòa, với tội danh rất hài và cũng thật là hi hữu…”kẻ đồi bài nhìn lén em gái mình trong phòng tắm”…=))…

– Thèn N, mày nói thật đi…mày đã nhìn thấy gì chưa… – Ba tôi bắt đầu bằng câu hỏi không thể hóc búa hơn…

Thấy cái mù nồi gì mà thấy, vừa ló đầu zô là ăn ngay cái tát vào mặt…ờ mà cũng có thấy…thấy cái quần…)…

– Ko đâu ba, oan cho

con quá… – Tôi hốt hoảng lắc đầu tía lịa…

– Oan cái cha mày, tao thấy rõ ràng còn chối – Mẹ tôi kí vào đầu tôi 1 cái đầu điếng rồi quay sang bé my, con bé giờ vẫn đang ôm mặt khóc thút thít…bó tay… – Sao my, giờ con nói đi, nó…đã thấy cái…gì chưa…?

– Hức…ảnh…ảnh thấy…hết rồi bác…huhu…

Thấy con bé nói hết câu rồi ôm mặt lên khóc to hơn khiến tôi tá hỏa, nhưng cũng chưa kịp giải thích gì thì đã thấy ba tôi đặt mạnh ly nước xuống bàn…rồi nhìn tôi thật từ tốn…

– Vậy thì không còn cách nào khác, thèn N phãi chịu hoàn toàn trách nhiệm…

Không biết cái trách nhiệm của ba tôi là cái gì to tát hay không, nhưng đến khoảng 4 năm sau, tôi mới phãi gánh lấy cái trách nhiệm nặng nề này, dù lúc đó mọi chuyện xảy ra với tôi là rất tệ hại nhưng sau này tôi cũng không hề hối hận gì về nó…và đến tận bây giờ mẹ tôi vẫn thường rất tự hào với 1 câu nói kinh điễn…

– Nếu không nhờ tao thì mày đâu có 1 cô vợ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như thế…chứ 1 thèn như mày kiếm cả đời cũng không tìm được ai như nó đâu con trai ạ…

Tôi nghe mãi nên thành nhàm, rồi lại cười nhạt nhẻo nhìn về phía xa, nơi mà phố biển đã chôn vùi tôi biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp đẽ về người con gái ấy…

– Không đâu mẹ ạ…có đấy…nhưng bây giờ em ấy đã thuộc về 1 nơi rất xa xôi rồi…

Chap 50:

Sáng chủ nhật hôm sau, tôi, ông anh, và bé My lên đường về quê dự đám giỗ của nhà dì tôi, thật ra tôi cũng chẳng ham hố vụ này lắm vì cả đêm hôm qua mất ngủ vì bj ông anh giần thêm cho 1 trận tời bời hoa lá, 1 phần cũng hơi lo vì không biết giờ gặp bé My tôi phãi giải thích như thế nào, nhưng không ngờ tôi lại lo “bò trắng răng”, mới sáng sớm bé My đã lon ton chạy qua nhà tôi làm pữa sáng, hệt như quay 360 độ, cũng không biết mẹ tôi với bé My từ cái hồi tối mà bà dẫn bé My zô phòng ngủ chung 1 đêm rồi nói chuyện riêng thì tôi trông mặt mũi con bé tươi tỉnh hẳn ra, không còn bí xị như mấy ngày trước nữa, trông con bé lúc này cũng xinh lắm, má lại lúm đồng tiền nên cười rất duyên, thật ra nhìn kĩ con bé chẳng khác em Ly là mấy, nhưng trông Ly chững trạc và sắc sảo hơn nhiều còn con bé vẫn còn ngây thơ, trong sáng lắm, tình tính thì nửa mùa, giận rồi hờn, vui gì cũng xoay nhanh như chong chóng…

– Dạ, con mới hai bác với hai anh dùng pữa ạ…

Ăn uống xong rồi ba đứa đi luôn, từ đà nẵng về quê cũng mất 2 tiếng, tôi và bé My đi chung 1 xe vì mẹ tôi bảo là tôi nên thực hiện luôn trách nhiệm từ bây giờ, chừng nào qua đại học rồi tính tiếp, nói lòng vòng 1 hồi tôi chẳng hiễu mô tê gì luôn…

– Đi xe nhớ cẩn thận nghe ba đứa, nhớ cho mẹ hỏi thăm sức khỏe dì với các bác với nghe…

Thật ra thì quê gốc tôi là ở miền bắc, lúc nhỏ thì sống trong sài gòn 1 thời gian rồi chuyển về đây, quê ngoại thì lại ở quảng nam, nói chung là loạn xạ lên hết, lỡ nói nhiều thì lại đâm ra khó hiễu nên tôi sẽ dừng lại ở đây, quê ngoại thì cũng gần nhưng tôi cũng ít khi về, 1 phần vì con bận học trên thành phố, phần khác thì lâu rồi nên đường sá cũng ít nhiều thay đổi…cũng chẳng quen đi xe máy nên cứ mỗi năm 1 dịp tôi lại về quê thăm ông bà, cô dì chú bác 1 lần…lần nào về cũng ở về chơi cả tháng mới lên…nói chung là ở đây vui hơn hẵn trên thành phô rất nhiều…

– Ê N, mày còn tiền không đưa tao muôn ít… – Gần đến nơi thì ông anh chạy sát gần xe tôi rồi thủ thỉ…

– Còn, mà làm gì anh, – Tôi hơi thắc mắc…

– Thì mua quà, không lẽ mày đinh đi xún đó tay không à…

– Ờ ha…

Trong lúc đợi ông anh zô chợ mua ít hoa quả và bánh trái tôi dừng xe lại bên kia nghĩ chân 1 chút… khỗ nỗi là bé My cứ la khát nước nên hai đứa cũng phãi tấp zô luôn quán nước bên cạnh, uông no nê xong con bé con khòe khòe tay tôi cười tít mắt… –

– Hihi…quê anh đẹp quá…

– Ờ, thì đẹp- Tôi đáp tỉnh queo…

– Lần nào có dịp anh nhớ dẫn em về nữa nghe… – Con bé lại cự nự nhìn tôi, mặt đầy tha thiết…

– Rồi rồi, mệt em quá, uống nhanh rồi đi, trễ rồi… – Tôi nhăn mặt đứng dậy

– Dạ…hihi…

lại cười, không biết mẹ tôi nói gì mà sáng tới giờ con bé cứ cười suốt như thế…nhưng tôi chợt cảm giác gì đó không ổn…1 chút gì đó hơi lo vì hôm nay trời tự dưng sẫm tối, mây đen ùn ịt trên bầu trời, chắc lại sắp mưa to nữa rồi…đây…

Chap 51:

Chạy nhanh hơn 20 phút nữa rồi cũng đến nhà dì, sui cái là vừa tới ngõ là trời đổ mưa, làm 3 đứa hầu như ướt sũng, may mà dì tâm lí nên ra ngõ đón trước nên cũng bớt được phần nào …

– Ba đứa vào nhanh đi kẻo ướt hết bây giờ…

Nhà dì giờ cũng khá đông, 1 số ít là khách hàng xóm bên cạnh còn hầu như toàn là chú bác, với con nít bên ngoại, nhưng toàn trạc trạc như bé My, còn tôi và ông anh được xem là con cháu lớn nhất trong nhà, tôi và ông anh thì chẳng lạ rồi, còn bé My thì hầu như ai cũng không biết…mà con bé cũng lạ cứ đứng gần sát bên cạnh tôi, đến dì tôi còn hiễu nhầm chứ đừng nói mấy chục còn mắt đang ngạc nhiên nhìn về phía 2 đứa.

– Ai đây, bạn gái của cháu hã N…

Tôi nghe dì nói mà tá hỏa lắc đầu lia lịa…

– Không phãi đâu dì, đây là bé hàng xóm bên nhà cháu, cháu dẫn về đây chơi cho vui thôi ạ…

– Ừ, con bé tên gì, nhìn cũng dễ thương quá chứ nhĩ… – Dì tôi liếc về phía bé My

– Dạ…cháu…tên My…thưa…dì… – Bé My đỏ ửng mặt…

– Ừ, zậy thôi 3 cháu ngồi xún đi, để dì dọn cho ăn luôn, đi về đây chắc mệt lắm chứ gì…

Dì gật đầu rồi lại chạy xún bếp…lần nào cũng zậy cứ mỗi lần giỗ ông bà là dì phãi tất tật chuẩn bị hết mọi thứ, chồng dì lại 1 sớm, từ khi còn trẻ dì đã 1 mình nuôi 2 đứa con trai ăn học khiến tôi càng thương dì hơn, nhiều lúc thấy cuộc đời mình đã khổ, nhưng nhiều người thậm chí còn khổ hơn mình các bác ạ…

Ăn uống đâu đó xong xuôi, ông anh tôi thì đi qua nhà 1 số chú bác thăm hỏi gì đó, còn tôi, bé My mà 1 vài đứa con nít bên ngoại ở lại phụ dì xếp bàn, với chén đĩa…không biết 2 ông tướng con trai của dì là thèn Hải với thèn Cò đâu rồi mà giờ tôi vẫn chưa thấy mặt mũi 2 thèn này đâu…chắc lại la cà đi bắn bi với bắn chim với mấy đứa quanh xóm rồi chứ gì…

– Anh N ơi, dọn xong cái này rồi tụi mình đi đâu chơi nha- Đang loay hoay với mấy cái bàn thì bé My từ đâu chạy lại khòe tay tôi…

– Trời đang mưa mà đi đâu…ốm ra đó thì không ai rãnh mà lo cho đâu- Tôi cầu nhầu…

– Thì đợi hết mưa, anh dẫn em lên sông chơi nha…nãy em nghe mấy pạn bên kia kể lên sông chơi vui lắm… – Con bé nhìn tôi vẻ năn nỉ…

– Mẹ dặn anh là không cho em lên sông chơi, đừng có cãi…thôi có gì chiều anh dẫn em ra ao đằng sau nhà câu cá zậy… – Tôi cười cười dụ khị

– Ao ở sau nhỏ xíu câu chán ồm, lên sông câu vui hơn, anh không thích đi thì thôi, em đi 1 mình cũng được…

Nghe tôi nói là con bé xụ mặt giận luôn, thôi thì anh đây cũng chịu thua e rồi đây, thiệt…bó tay cho bon con gái…

– Ừ, biết rồi biết rồi, hồi nào xong anh dẫn đi…chịu chưa…

– Hihi, thương anh nhứt…

con bé vừa cười vừa nhảy vồ tới nhưng may mà tôi né kịp, hú cả vía, cơ mà vừa kịp quay lại thì tôi đai ngay đầu 1 đứa con gái đang đi tới…choảng…choảng choảng…chén đĩa rơi vung vãi xún sàn nhà…vừa quay lên chưa kịp làm gì thì tôi đã há hốc mồm vì đứa mà tôi đụng không ai khác lại là nhỏ…

– Ủa, N hã…phãi không…

– Ờ…còn…ừ, đã lâu không gặp…

vâng, đúng vậy, đã lâu không gặp, nhưng đứng trước mặt tôi bây giờ không phãi là con nhỏ ngày xưa cầm cây đuổi tôi chạy như những ngày này cách đây 2 năm trước nữa, mà là 1 đứa con gái khá xinh xắn và chững chạc…nhưng tôi chợt rùng mình không dám nhìn em ấy lâu vì đằng sau bé My đang nhìn tôi bằng đôi mắt…hình viên đạn =]]…

Chap 52:

Không dám hó hé gì khi nhận ra ánh mắt hình viên đạn của bé My, tôi vội cúi xuống nhặt hết những mảnh vở văng tung té trên sàn nhà rồi đưa cho em kia, may mà em nó tâm lí cũng không nói gì thêm mà xoắn tay áo phụ tôi nhặt cùng, chỉ còn 1 số đồ ăn là vươn vãi khắp nhà nên sý nhờ dì lau hộ là được, xong xuôi, em ấy cũng chào tôi rồi đi về, không quên dặn với:

– Pữa nào rãnh thì qua nhà H chơi nghen, mùa này ổi nhà mình ra sai quả lắm đấy…

Lần này thì tôi cũng chỉ ừ ừ hử hử cho qua chuyện, bụng thầm nghĩ mai mốt phãi rũ thèn Hải với thèn Cò qua nhà em ấy chơi mới được, gì chứ ổi quê xún đây rồi mà không ăn xem ra cũng phí…hê hê…

– Dọn đi, sao còn đứng ngẩn ra đấy- Bé My đập mạnh vào vai làm tôi giật thót người…

– Ờ, anh biết rồi, em đem chỗ kia ra cho dì rửa đi. – Tôi lớ ngớ gật đầu lia lịa

– Dạ, mà xong chỗ này ra sông chơi luôn nghen anh…

– Ừ, mệt em quá…

rõ nãn thật, gì chứ tôi muốn không đi cũng không được, lỡ con bé giận rồi lên đó 1 mình mà có chuyện gì xảy ra thì tôi biết ăn nói thế nào với ba mẹ, hơn nữa em Ly đã nhờ tôi chăm sóc con bé…à mà nhắc tôi mới nhớ, không biết em Ly lên đó chưa mà giờ này cũng chưa điện thoại cho tôi, em ấy đã hứa là khi nào tới sẽ điện mà hai ngày qua tôi chờ mỏi con mắt cũng không thấy, không khéo lại có chuyện gì không hay xảy ra rồi ấy chứ…

– À, N ơi, zô đây dì bảo ni cái… – Tôi đang suy nghĩ thì nghe tiếng dì kêu í ới ở bên trong…

– Dạ, sao dì- Lật đật chạy zô thì dì đã đưa tôi dĩa trái cây to tổ bố- Cái này đưa con làm gì ạ… – Tôi hơi thắc mắc nên hỏi lại…

– Con đem qua nhà bác Ba giùm nghe, biếu ông ấy ăn chút lấy thảo…

– Dạ, bác Ba lò rèn nhà bên kia phãi không dì…

– Ừ, con đi nhanh đi, kẻo bác ấy lại ngủ trưa bây giờ…

– Dạ…

Đã hai năm rồi không biết bác ba còn nhớ tôi không chứ tôi thì vẫn nhớ như in những ngày hai bác cháu cùng nhau ra sông thả lưới, hồi đó cứ vào cỡ trời trưa trưa như thế này thì hai bác cháu lại đem lưới ra sông, nhưng tôi thì chỉ ở trên bờ chơi thôi, còn bác Ba thì lặn xún đó thả lưới được con nào thì hai bác cháu nướng luôn, ăn cá nướng kèm với chút muối ớt thì khỏi chê, ngon tuyệt cú mèo…

Tôi nhớ không nhầm thì nhà bác có 1 đứa con gái năm nay chắc cũng khoảng chừng lớp 9, ngày xưa nhỏ này cũng hay làm nũng với tôi lắm, cứ qua là lại đòi tôi cõng đi chơi, nhưng giờ nhìn cũng khá xinh xắn, gặp tôi con bé còn nhận không ra nữa ấy chứ…

– Anh tìm ai zậy, ba em đi rồi đến tối mới về anh ạ…

– Anh tìm bé hương…hê hê… – Tôi cười đểu làm con bé bất giấc đỏ mặt…

– Ơ…anh tìm em hở…nhưng anh là…ai?

– Buồn nghen, mới hai năm không gặp đã nhận không ra rồi à… – Tôi xụ mặt ra vẻ giận dõi

– Hai năm…ơ…có phãi…anh là anh N hã…phãi không…nhưng anh N đen thui, đâu có trắng như anh…

Con bé tròn xoay mắt nhìn làm tôi đâm ra chột dạ, đúng như lời con bé nói là hai năm trước với bây giờ tôi đã khác đi rất nhiều, nhìn sơ qua cũng biết là trắng trẻo hơn hồi đó…chứ tôi khi ấy dầm mưa dãi nắng riết nên da đen thui thủi, chỉ hai năm sau này lên thành phố, suốt ngày ăn, ngủ, học, chơi game nên kết quả bây giờ mới thành ra thế này đây =]]…

– Em nhận ra cái này không- Tôi đưa vết xẹo trên tay cho con bé xem và phãi 1 chốc sau đó em nó mới nhận ra tôi chính là thèn N con dì Hai chứ không ai khác…

– Đúng rồi, đây là vết xẹo trên tay anh N mà, nói zậy anh là anh N thật hã, ui, anh khác quá làm em nhận không ra… – Bé hương nhìn tôi mà mặt không giấu được nỗi kinh ngạc…

– Ừ, hê hê, anh N của em đây chứ ai, sao, giờ biết rồi không định mời anh vào nhà à- Tôi cà khịa ngay…

– Ừa, hihi, vào nhà đi anh… – Con bé cũng cười tít mắt rồi đẩy tôi vào phòng khách…

Nhớ hai năm trước nhìn con bé cười ngộ ngộ mà bây giờ cười trông có duyên ghê, da tuy không trắng như ngày trước là bao nhiêu =]] nhưng được cái mặt con bé nhìn rất có nét, chắc sau này cũng trở thành “hot girl” như em Ly của tôi chứ chẳng chơi…

– Anh uống nước gì không để em lấy nghen…

– Thôi, anh mới uống no căng ở nhà dì rồi, anh qua đây biếu bác ba với em cái này nè- Tôi vừa nói vừa đưa dĩa trái cây cho em nó…

– Hì…cảm ơn anh…

– Mà bác ba đi đâu zậy em, sao anh không thấy…

– Ba em đi làm rồi, đến tối mới về…

– Ũa. Chứ bác làm rèn mà…sao giờ còn đi làm ở đâu nữa…

– Việc đó ba em bỏ rồi, nói ra thì dài lắm, hiện giờ ba em đang làm bên hợp tác xã anh ạ…

Nói đến đây nghe giọng bé hương có vẻ buồn buồn nên cũng chẳng hỏi gì thêm, hai anh em ngồi nói chuyện với nhau thêm tý nữa thì tôi chào em nó rồi ra về…vừa đến nhà dì thì nhận được điên thoại của mẹ tôi trên thành phố…

– Alo, con nghe mẹ ơi…

– Ừ, sao rồi, đến chưa con, giỗ diếc giờ này chắc xong hết rồi chứ… – Mẹ tôi hỏi…

– Dạ, xong hết rồi mẹ, chắc khoảng sáng mai con thu xếp với anh về lại trên ấy…

– Ừ, thế cũng được, mẹ cũng đang có chuyện muốn nói với con đây… – Mẹ tôi trầm giọng hẵn xún…

– Chuyện gì thế ạ, mẹ cứ nói luôn ra đi…

– Cũng có chút chuyện, thôi không có gì đâu, con cứ về thành phố rồi mẹ dẫn đi…chứ nói qua điên thoại thì không tiện đâu…

– Dạ, con biết rồi…

Cúp máy mẹ xong, tôi vừa định vào nhà thì điện thoại lại rung lên 1 lần nữa, nhưng lần này lại không phãi là mẹ, cũng không phãi em Ly…mà chính lại là của nhỏ…Diệu Linh…hơi lạ vì thường ngày con nhỏ rất ít khi điện thoại cho tôi, trừ khi là có 1 chuyện đặc biết quan trọng gì đó…

Chap 53:

Đã gần năm năm rồi kể từ cái ngày hôm đó, cái ngày mà bản thân tôi dường như vẫn chưa hết bàng hoàng vì mọi thứ xảy ra 1 cách đột ngột như thế, nhỏ diệu linh điện thoại cho tôi, không nói gì mà òa lên khoc nức nở làm tôi như chết điếng tại chỗ, linh tính là có chuyện gì không hay xảy ra, tôi boàng hoàng nhưng cũng kịp trấn tỉnh…

– Có…chuyện…gì thế, sao lại…khóc chứ…

– Hức…hu…N ơi…hải cận…hải…huhu…

Nhỏ diệu linh nấc từng tiếng 1 qua điện thoại, từng lời như bóp mếu cổ họng của tôi, tôi không nói được gì thêm chỉ chết lặng người đứng im lìm 1 chỗ…

– Hải cận…làm sao hã Linh… – phãi mấy phút sau đó tôi mới nghẹn lên nói được vài tiếng…

Nhưng diệu linh vẫn không trả lời, em nó vẫn òa lên khóc thật to qua điện thoại để mặc cho tôi gào thét trong điện thoại, chuyện gì đang xảy ra zậy chứ, hải cận thì làm sao, mới hôm qua nó còn gọi cho tôi, nói thứ 2 này là quyết chiến 1 trận sống má mà sao bây giờ…

– N ơi…hải…hải cận…bị tai nạn…sắp…hu…hức…không qua khỏi được rồi…

Tôi không biết gì hết, cái gì đang xảy ra zậy chứ, hải cận bị tai nạn, không, làm gì mà có chuyện đó…mới hôm qua thôi qua, ừ, mới hôm qua nó còn bảo tôi cứ chơi thả ga dưới quê 1 pữa rồi lần nào có dịp rũ nó đi chung với cơ mà, tại sao giờ lại…

– Hu…N về nhanh…đi…hải…đang ở phòng…cấp cứu bệnh viện…đa khoa…n…è…

Tôi chẳng nghĩ ngợi được gì nữa, chỉ biết cúp máy rồi chạy zô nhà dì lấy xe chạy về thành phố…mọi chuyện đang yên đang lành sao lại xảy ra đột ngột như thế chứ, tôi thậm chí còn chẳng kịp nói gì với bé my và ông anh…mà chỉ biết lao thẳng vào cơn mưa chiều hôm đó, cảm giác lúc đó chẳng có gì nhiều ngoài những hạt mưa rơi rát buốt vào mặt…

1 tiêng sau tôi có mặt ở bệnh viện, và người đầu tiên tôi gặp, không ai khác chính là nhỏ diệu linh, em nó khóc ngất ra tại phòng cấp cứu, cả thèn Nam và khánh đề cũng có mặt bên cạnh nhưng thấy tôi, 2 thèn chỉ lắc đầu thở dài rồi quay đi chỗ khác, và trước mặt tôi bây giờ chỉ là cánh cửa phòng phẫu thuật, rồi đằng sau đấy là thèn bạn hải cận của tôi đang nằm thoi thóp với cái chết đang gần kề…

– Thèn Hải sao rồi…tại sao nó lại bị tai nạn…hã…ai nói gì đi chứ…

– Hu…hức…cũng tại mình…mà…hải…Huhu… – Diệu linh nhìn tôi không cầm được nước mắt…

– Bình tĩnh lại nào…thèn…hải sẽ không sao đâu…linh à…

Tôi cố gượng người lại an ủi nhỏ Linh, mặc dù chình mình cũng như muốn gục xún tại chỗ, tôi quay qua khánh đề…nhưng vẻ như thèn này cũng chẳng khá hơn tôi là bao…

– Thèn hải zô này lâu chưa…rồi bác sĩ nói sao rồi…

– Hơn 1 tiếng rồi nhưng chưa thấy ai ra hết…

– Thế còn ba mẹ thèn hải đâu, tụi mày thông báo chưa… – Tôi trầm giọng xún…nhưng khánh đề lại lắc đầu rồi thở dài…

– Chưa…tao sợ hai bác…sẽ không chịu nỗi mất…

Biết điều Khánh đề nói cũng có vẻ đúng nhưng trước sự sống của đứa con mình đang cận kề thì không thể không báo cho ba mẹ hải cận biết được, tôi chẳng còn lựa chọn nào khác là bảo thèn khánh với thèn Nam chạy về nhà hải cận, còn tôi thì ở lại an ủi nhỏ Linh, vừa ở lại xem tình trạng của thèn Hải thế nào…

– Thôi, đừng khóc nữa, ngồi xún đây đi Linh- Tôi kéo tay nhỏ Linh lại chỗ dãy ghế bên cạnh…

– Hức…cũng tại mình…tại mình không đòi đi theo…thì đâu đến…nỗi…huhu…

– Thôi mà, không phãi tại Linh đâu, thằng Hải thường ngày khỏe như trâu, chắc nó rồi cũng sẽ không sao đâu mà… – Tôi cố trấn an…em nó…

– Nhưng…lỡ…hức…Hải có làm sao thì sao…đây N…mình…mình thật sự…không muốn…hức…đâu…

– …

Không biết nói gì hơn nữa để an ủi nhỏ Linh, tôi chỉ cố ôm chặt lấy em nó, mặc cho những giọt nước mắt rơi nóng hổi cả người, tôi không biết vì lí do gì mà nhỏ Linh lại cứ nhận lỗi rằng vì chính mình mà thằng Hải bị tại nạn, chỉ vài ngày sau này Khánh đề mới kể cho tôi nghe đầu đuôi hết mọi chuyện, hóa ra trưa hôm đó, hải cận, khánh đề, qua nhà chở nhỏ diệu Linh đi tập banh cho đội bóng đá nữ của lớp…nhưng vừa đến khúc bẻ của chỗ rẽ vào nhà nhỏ Linh thì thèn Hải bị mất tay lái, rồi đâm vào 1 chiếc xe máy đi ngược chiều, kết quả là thèn hải ngất luôn tại chỗ rồi được Khánh đề và thèn nam đưa vào bệnh viện…

Cũng bởi zậy mà nhỏ diệu linh cho rằng em nó là người gián tiếp gây ra tại nạn cho thèn hải, cũng tội cho em ấy, thường ngày cứng rắn và lạnh lùng như thế mà khi xảy chuyện gì thì lại mềm yếu không khác gì em Ly của tôi lúc trước, lần nào đã khóc thì không ai mà an ủi gì được…

Tôi và diệu Linh ngồi ngoài hành lang hơn 30 phút thì ba mẹ hải cận mới đến…nhìn khuôn mặt tái nhạt và đầy nước mắt của bác gái mà tôi chẳng kiềm được người lại, rồi đến khi bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra…cả hai người như chết lặng đi vì sợ hãi…

– Con…tôi sao rồi bác sĩ…

– Ừm, vết thương ở đầu hơi nặng, may là hiện nay thì cháu bé đã qua cơn nguy kịch, cả nhà cứ bình tĩnh, ai là người thân của cháu thì đi theo tôi làm thủ tục nhập viện…còn lại có thể zô thăm nhưng tuyết đối là hết sức giữ im lặng…

Bác sĩ vừa dứt lời là mẹ hải cận, diệu linh, thèn Nam và khánh đề hớt hải chạy zô phòng cấp cứu, riêng tôi ở lại

để đi cùng bác trai xún dưới kia làm thủ tục nhập viện, nhưng chính lại không ngờ vừa xún đó tôi đã gặp ngay bác Q mẹ em ly ngay trước cầu thang…khiến tôi như chẳng tin vào mắt mình nữa, không phãi bác ấy đã cùng em Ly ra sài gòn rồi sao, còn trên tay bác ấy, …tôi còn sửng sốt hơn khi cái tờ giấy xuất viện và thẻ bảo hiểm lại điền tên Trần.T.T.D…không phãi…đó chính là tên thật của em Ly sao…tôi thật sự cũng không hiễu cái quái gì đang xảy ra ngay trước mắt mình…mọi chuyện dường như có cái gì đó không hề ổn 1 chút nào…

Chap cuối:

Thật sự dù đã mấy năm trôi qua, kể cả khi ngồi đây viết lên những dòng tâm sự này tôi vẫn không sao quên được cái không khí yên ắng lúc ấy, dường như có cái cảm giác gì đó lo sợ bất chợt đến khiến tôi chết đứng người lại, tôi chỉ đứng lặng thing nhìn bác Q, không biết là bao lâu, nhưng nó làm mắt tôi như nhòa đi với tất cả mọi thứ…

– Bác…xin lỗi…tại con Ly nó…

– Ly bị bệnh gì hã bác, bác nói thật cho con biết đi, con xin bác đấy… – Tôi dường như không còn nén được bình tĩnh…

Câu nói của tôi làm bác Q tái ngắt người lại, bác ấy không nói gì nhưng 1 giây phút nào đó khi nhìn thấy cái khóe mắt đỏ cay trên mi của người phụ nữ đã đứng tuổi này tôi như hiểu ra tất cả…

“N ạ, mày ngu lắm, sao đến bây giờ mày mới nhận ra thế chứ…”

“Không phãi mày lúc nào cũng nói rằng mày luôn quan tâm lo lắng cho em ấy thế mà tại sao…căn bệnh quái ác dày vò em nó bao nhiêu năm nay mày cũng không biết là sao hã…”

“mày tệ lắm, N ạ…tệ lắm…”

***

Một năm trước, vào những ngày mà những đứa học sinh như chúng tôi đang tất bật cho kì thi học kì cuối năm 11, một người con gái đã ra đi mà chỉ nói với tôi 1 câu hết sức nhạt nhẽo…

– N thông báo với cô chủ nhiệm mấy bạn là mình nghĩ học luôn nha, mình nhờ mẹ làm hết thủ tục ở trường rồi nhưng chắc mọi người chưa biết…

– Đang thi mà đi đâu, thi hết rồi hẵn đi không được à- Tôi tỉnh bơ trước câu nói của nhỏ…

– Không được đâu N ạ, với lại không biết lần này đi rồi mình còn có cơ hội trở lại đây không…

Nhỏ nói hết câu rồi nhếch môi cười có vẻ khổ sở nhưng tôi cũng chẳng có thời gian mà bận tâm gì tới, kệ, nhỏ đi đâu thì đi, đâu có liên quan gì tới mình chứ, ” không gặp nhau thế càng tốt”, nghĩ vậy nên tôi chẳng hỏi gì thêm mà phóng xe đi luôn, trong đầu sướng rên lên vì từ nay không còn ai méc mẹ là tôi đi chơi game nữa, tôi nhớ không nhầm thì lần nào tôi ló ngó vào quán game gần nhà thì lần ấy mẹ tôi lại vác roi ập tới, rồi về nhà lại bị ba cho ăn 1 trận tơi bời hoa lá nữa chứ, tôi ở nhà khóc la om xòm bao nhiều thì bên nhà kia lại nghe tiếng cười hú hí của nhỏ hàng xóm vọng lại bấy nhiêu, ” tức nước vỡ bờ” nên từ đấy tôi với nhỏ tuyệt mặt nhau luôn ( dù trên thực tế là ngày nào 2 đứa cũng gặp nhau, thậm chí còn ngồi chung chỗ, ăn chung mâm rồi có lần còn ngủ chung …phòng: ]]…

Cũng bởi vậy mà nghe chuyện nhỏ chuyển đi, tôi đương nhiên phải là người vui nhất, chẳng bù với mấy đứa trong lớp, nghe tôi thông báo mà đứa nào cũng nháo nhào cả lên, rồi bọn hải cận với khánh đề là ôm đầu tiếc hùi hụi, vì đơn giản lúc đó em Ly là 1 hot girl của lớp nên khá nhiều thằng mê nhỏ như điếu đổ ( cái này thì mấy thèn đó công nhận thôi chứ tôi thấy con nhỏ cũng chẳng gì hót…lắm…được cái mặt xinh xắn 1 tý, da trắng 1 tý, hát hay 1 tý, thêm khoảng học hành năm nào cũng tóp toàn trường, thì ngoài ra chẳng có gì đặc biệt )

Ngày chia tay cả lớp gọi nhỏ lên làm tiệc chia tay, đứa nào cũng mặt mũi bèm nhem, riêng có tôi là tỉnh rụi, bắt tay bắt chân cái làm thủ tục rồi nhỏ lên xe…mừng hú hồn chưa hết vây mà xe chở nhỏ chạy 1 đoạn thì thèn hải quay sang tôi vỗ vai bôm bốp…

– Chạy theo năn nỉ nàng ở lại đi mày, thèn ngu…

– Ơ, đệch, liên quan gì đến bố… – Tôi giật nãy người…

– Không chạy theo năn nỉ ít pữa hối hận đừng có trách…thèn ngu à…

– Đinh công mạnh, mày bảo ai ngu…

Dứt câu là tôi nhào zô ăn thua đủ với nó luôn ( hồi đó còn trẻ trâu lắm, ai nói gì cũng được nhưng bảo tôi ngu thì thể nào thèn đó cũng hết đời, may mà cả lớp can ra, cơ mà hơi sui là vừa kịp lãnh ngay cú vô lê của nó ngay vào mặt, choáng váng, tôi xoa xoa 1 hồi thì xưng ù luôn 1 cục, thế là hôm đó về nhà nhận ngay hung tin, cô giáo gọi điện kể lại chiến công huy hoàn của tôi cho cả nhà nghe, đến đây thì xong, chẳng cơm nước gì nữa, lên giường rồi có mấy tô cháo lương ăn miễn phí, ngon chảy hết cả nước mắt…

Chuyện sau đó chắc các bác cũng biết rồi, tôi ngồi cả đêm chửi con nhỏ đến tận gần 2 h sáng @@…trời lúc này cũng se se lạnh lạnh, bất giác nghĩ đến nhỏ tôi cảm giác hơi nhớ nhớ, ơ…đệch, biến…biến cho bố đi ngủ…

Vài ngày sau thì mọi chuyện vẫn bình thường, nhưng rồi 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần trôi qua khiến tôi có cái cảm giác gì đó trống vắng thực sự, nhỏ không còn ở đây nữa, không còn ai chờ tôi đi học mọi sáng, không còn ai nhắc bài những lúc tôi lên bảng trong giờ khảo hình nữa, không còn ai méc mẹ mỗi lần tôi đi chơi game nữa…không còn cái ánh mắt ganh tị của lũ bạn khi nhìn tôi và nhỏ thân thiết nữa, rồi cũng không biết tự bao giờ nhỏ đã trở thành 1 phần trong cuộc sống của bản thân tôi mà không ai có thể thay thế được…

3 tháng trôi qua thật nhanh chóng, nỗi nhớ ấy theo thời gian không còn da diếc như trước nữa, tôi trở lại cuộc sống bình thường, cho đến 1 ngày phố biển chuyển mưa sau gần 1 tháng dài yên ả…tôi đi học về và thấy nhỏ ngồi co ró chỗ góc hiên, với 1 bộ đồ ướt sũng nước mưa, nhỏ nhìn tôi run bần bật rồi nấc không ra tiếng…

– Hì…đợi…N…lâu quá…á…ơ…kì…a…

Không để nhỏ nói hết câu, tôi đã quăng cả xe để ôm lấy người con gái ấy, mùi tóc nhỏ thơm lắm, ngọt ngào nhưng cũng đầy ngây ngất…

– N…không sợ ướt hã…

– Hứa…đi…

– Hứa gì, N nói gì mình không hiễu…

– Từ nay về sau, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đừng bao giờ rời xa mình nữa, …đừng…bao giờ…

– Ừ, mình hứa…

Nhỏ gật đầu, thật nhẹ nhàng nhưng cũng khiến tim tôi như ngừng đập vì cái niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy, lần đầu tiên trong đời tôi mới biết cái cảm giác thích ai đó thật sự …nó là …như thế nào…dù lúc đó cũng chỉ là cảm giác thoáng qua trong đầu tôi mà thôi…

***

Một năm sau, tất cả cũng chẳng có gì thay đổi, tình cảm của tôi dành cho em vẫn như những ngày đầu tiên ấy, có điều, tôi chỉ trách mình đã quá vô tư…quá ngu ngốc khi những năm tháng dài để 1 mình em phãi chống chịu hết tất cả mọi thứ, tôi còn có thể trách ai được khi chính mình đã không thể nhận ra được cái sự thật đau đớn này sớm hơn 1 chút…

Cả người tôi run lên, tôi thậm chí còn không dám bước qua cánh cửa ấy, chỉ dám nhìn em từ phía sau, vẫn người con gái đã từng làm tôi yêu còn hơn chính cả bản thân mình, vì em tôi đã cố gắng và tự hứa với lòng mình sẽ sống tốt hơn, tôi không hề dám nghĩ nếu 1 ngày nào đó người con gái ấy rời xa tôi mãi mãi, tôi làm sao có thể bước tiếp những năm tháng còn lại của đời mình…

– Sao thế ạ, mẹ làm xong hết thủ tục chưa rồi còn đi…

– …

– Con dọn hết đồ rồi nè, …à, cả hộ chiếu mẹ cầm hộ luôn giùm con nha…

– …

– Ơ…mẹ sao thế…bộ có…chuyện.gì…

– …

– …

Thật khó để diễn tả được hết cảm giác lúc ấy, Ly nhìn tôi mím chặt môi rồi đôi tay buông thỏng xún giường như vô lực, còn tôi, tôi chỉ thẫn thờ đứng lặng chết 1 chỗ như thằng vô hồn, đầu óc trống rỗng hẵn đi, không thể suy nghĩ thêm được 1 điều gì nữa…

– Hai con ở lại nói chuyện đi, mẹ ra ngoài chuẩn bị trước… – Bác Q nói rồi quay sang chạm nhẹ vai tôi sau đó đi ra khỏi cửa…

– …

Chưa bao giờ ở gần em chỉ vài bước chân mà tôi lại thấy tim mình đau đến thế, nhìn em gầy hẵn đi so với mấy ngày trước, nếu như không phãi vì sợ em lại khóc khi nhìn thấy tôi, thì tôi không chắc lúc đó mình có thể mạnh mẽ hơn như thế nữa…

– Khỏe hết chưa mà đòi suất viện đấy…

– …

– Lần sau có nhập viện thì cũng phãi báo cho đằng này biết chứ đừng có giấu nghe chưa…

– …

– Nào, đưa ba lô đây xách cho rồi đi, không khéo lại trễ chuyến bay lại khỗ…

– …

Tôi vừa nói vừa lôi người em dậy nhưng ly không hề nhúc nhích, em bắt đầu bám chặt lấy tay tôi rồi òa lên khóc nức nở, từng giọt nước mắt nóng hỏi rơi chảy ướt đẫm cả vai nhưng tôi cũng cố gắng để mình không gục xún, tôi không rõ lúc ấy ly đã nói gì, chỉ khi lên xe em mới nhét vào tay tôi 1 mảnh giấy…nhỏ…

Em đi rồi phố biển lại bắt đầu những cơn mưa nặng hạt như những gì đã xảy ra vài ngày trước đó…cũng bởi vậy mà sau này tôi luôn ghét mưa…ghét những năm tháng 1 mình chạy ù vào của mưa rào của phố biển mà lòng đau đến rát buốt…

Ừ, Tôi cũng ghét cảm giác phãi chờ đợi 1 ai đó, bởi vì không biết khi nào người ta mới quay lại, có lẽ đó chỉ là 1 lời hứa xuôn mà không biết khi nào người con gái ấy mới thực hiện…

” chờ em ba tháng thôi anh nhé, nếu ngày đó em không về thì sau này có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau nữa…”…

Và cũng chính em mà tôi có thêm 1 thói quen là viết nhật kí không biết từ bao giờ

***

Ngày 20/2…

Hôm nay cả lớp đến sân cổ vũ tụi con trai 12A1 đã trận chung kết với tụi 12A7, không khí căng thẳng từ đầu đến cuối, lẽ ra mình đã trở thành người hùng trong mắt mấy em lớp mềnh nếu không có tình huống té vô duyên trong vòng cấm khi chỉ còn một mình bóng băng băng xún cầu gôn, rầm…ôi thôi thời oanh liệt nay còn đâu, cả bọn sân được 1 trận cười no nê trong khi bọn hải cận với khánh đề thì ôm mặt kêu oai oái…mình quê đỏ mặt đến nỗi bị cóng chân luôn…may mà thèn Nam tỏa sáng bằng 1 pha đá bồi ngoài vòng cấm xong cú sút cực mạnh của hải cận khi trận chung kết chỉ còn được đếm bằng giây, mọi cảm xúc vỡ òa khi sau ba năm thành lập đội bóng đây là danh hiệu đầu tiên của lớp 12A1, đến bây giờ nhớ lại mà vẫn còn thấy sướng rợn cả người, hê hê…

Ngày 25/2…

Ngày đầu tiên được hít thở không khí bầu trời sau 1 tháng nằm liệt giường của hải cận…cả bọn tổ chức tiệc liên hoan tại nhà nó, anh hội tụ đầy đủ cả, nhậu tơi bời rồi khi tàn tiệc Hải cận mới tiếc lộ 1 bí mật động trời, đó là từ nay nó tuyên bố rút khỏi hiệp hội FA 12A1…còn gấu nó là ai thì chắc các bác cũng biết rồi, )…bí thư kiêm lớp trưởng 12A1…

Ngày 27/2:

Tròn y 1 tháng kể từ ngày ai đó xa mình, không biết giờ này em ở đâu, đang làm gì, tự nhiên nhớ thế không biết, còn 2 tháng nữa mà, ráng đơi thôi …

Ngay 6/3…

Tiếp tục lại 1 tin chấn động, Khánh đề, đại ca sừng sổ lớp 12A1 đã có gấu, à không, là cọp…vì em này tuy xinh xắn nhưng tình tính không được ổn định cho lắm, nhưng dù sao cũng mừng cho ku nó…Thôi thi duyệt đơn, hội FA bây giờ còn hai thành viên…

Ngày 21/3…

Hôm ni ba mẹ đi vắng, hê hê, mình và bé My được thoải mái chơi đùa cả ngày, đồ ăn thì có sẵn hết nhưng tự nhiên 2 đứa lại hứng ra chợ, mình chẳng biết mua gì, cứ mặc cho con bé lựa…và đại họa không may đã xảy ra…))

Ngày 15/4…

Hết giấy @@…thôi đi mua viết cuốn khác…fuck!!…

***

26/4… một ngày đầu hè năm 2009…

– N, dậy mày, hôm nay thi học kì mà định ngủ đến giờ nào thế hã…

– …chết mịa, trễ cmnr…

Tá hỏa vì tiếng mẹ gọi oai oái ở dưới nhà, tôi bừng mình tĩnh giấc mà không hề dám ngủ ké thêm tý nào, xong rồi, hôm nay thi học kì mà tôi quên béng mất tiêu, thế là vội lật đật chạy ù vào buồng tắm, đánh răng rửa mặt nhanh gọn rồi phi đại xún nhà vớ cái bánh mì rồi vội chạy đến trường…nhiều thằng ra vẻ học thức đi thi còn mang theo vở sách ôn bài chứ tôi thì chẳng cần mấy cái thứ ấy làm gì cả…cứ bút bi, máy tính…đôi dép với chiếc xe đạp martin của em Ly để lại thế là phi luôn đến trường, may hồn, đến phòng thì vẫn còn dư 5 phút…

– Ê, đến trễ vây mày- vừa ló mặt zô là gặp ngay thánh Nam ở trước cửa…

– Ngủ trễ, ũa, hải cận khánh đề đâu… – Tôi lớ ngớ ngoáp láu ngoáp để…

– Nó ở phòng thi chứ đâu, mớ ngủ hã mày…

– À quên, ôn bài gì chưa…

Tôi cười cười tua ngay qua chủ đề khác, chậc, vừa mới ngủ vậy nên mặt còn ngu, mọi hôm ngày nào 4 thèn tụi tôi cứ đến sớm là chém gió đủ thứ trên đời, hôm nay thi mà, chứ đâu phãi như thường ngày, cơ mà giờ này còn đứng đây thì 4 thèn coi như xong với em diệu Linh…con nhỏ vừa được bầu làm lớp trưởng nên lên mặt ra phết…

– Hê hê, chưa còn mày…

– @@…tao còn phãi hỏi- Tôi tỉnh rụi…

– Thây kệ, sý zô gạ mấy em A2 bày cũng được… – Thèn Nam liếm môi

– Ừ, lâu lâu mới nghe mày nói câu…chí phãi…thôi, tao zô trước làm quen đại 1 em đây…hề hề…

gì chứ thi mấy môn học bài này tụi con gái thì nhất rồi, bởi vậy mà không khí phong thi khá thoải mái, mặc mũi thằng nào thằng này cũng tươi tắn sáng sủa, chép chừng của mấy em được 3/4 thì hết giờ, đươc cái lớp 12 nên mấy thầy cô cũng coi nhẹ nhàng hơn, không hà khắc như mấy môn toán, lý, hóa, …mệt, 1 năm học cuôi cùng cũng đã xong, giờ thì chỉ còn toàn tâm toàn sức chuẩn bị cho kì thi đại học sắp tới…

– Thôi, thi xong rồi, đi quẫy 1 buổi thôi anh em- vừa ra tới cổng là Hải cận đề nghị ngay…

– Đi đâu nữa mày, tao nhức đầu quá, thôi về ngủ- Tôi thở dài sườn sượt…

– Mày lúc nào cũng ăn với ngủ, dạo này trông cũng béo tốt lên rồi đấy… – Khánh đề vỗ vai tôi cười nham hiểm…

– Ừ, cảm ơn mày nói câu mà ai cũng biết, thôi chào, tao về trước à…

Nói đoạn là tôi phóng xe đi luôn, thực ra trong bung tôi cũng muốn đi đâu cho khoay khoải nhưng nghĩ kĩ lại thôi, ai cũng có đôi có cặp tự nhiên mình đi chung xem ra có vẻ thừa thãi…

Thèn hải cân thì sau cái vụ tai nạn thì nó với em Linh tiến tới luôn, nhìn mặt thằng này mấy tháng nay vui lên hẵn, còn về phần Khánh đề thì mới kua được em lớp A2 xinh đáo để…suốt ngày cứ chạy qua bên lớp bên…chẳng còn biết anh em bạn bè gì nữa…chỉ có tôi và thèn nam là “chăn đơn gối chiếc”, hai thèn đạp cạnh nhau mà cũng chẳng buồn nói câu nào, trông hệt như 2 thèn tự kĩ…

– Ê, mần ván game rồi về mày…

– Thôi, tao oải quá, mai đi… – Tôi nói rồi rẽ đoạn chỗ ngã tư bỏ lại ánh mắt đầy tiếc rẻ của thèn Nam

Về đến nhà, tâm trạng cũng chẳng khá hơn, định bụng là leo lên phòng đánh 1 giấc tới chiều ai ngờ lại bị ma ma kêu zô phòng khách hỏi chuyện…

– N, xún đây tao bảo tý chuyện…

Rồi…đến hẹn lại lên @@>…

– Chuyện gì nói lẹ đi mẹ, con buồn ngủ quá… – Tôi ngoáp dài ngái ngủ

– Ngủ gì giờ này, bộ mày chưa nghe chuyện gì à- Mẹ tôi đổi giọng ngạc nhiên…

– Chuyện gì, mẹ nói gì con không hiễu… – Tôi lớ ngớ, linh cảm trong bung có chuyên gì đó không hay xảy ra…

– Thì bé My, ngày nay con bé chuyển lên sài gòn, bộ nó chưa nói cho mày à…

Nghe mẹ nói hết câu mà tôi bừng tỉnh ngủ luôn, phãi xác nhận mấy lần mới tin những gì mình đang nghe là sự thật, trời đất, thế mà con nhỏ không báo cho mình 1 tiếng, em gái kiểu gì vậy trời…

– My ơi my, em có ở trong đó không- Tôi quýnh quá chạy qua nhà em nó, cơ mà gấp quá quên cả bấm chuông cứ đứng ngoài của kêu í ới…

– Cửa không khóa, anh zô đi…

Lời mẹ tôi nói quả không sai, con nhỏ đã dọn hết đồ từ khi nào, thảo nào tối hôm qua em nó nói toàn lời khó hiễu…vừa thấy tôi còn cười làm duyên nữa mới tức chứ…

– Giờ em ra sân bay, anh chở em ra sân bay nhá…

– Điên à, bộ em định đi thiệt hã… – Tôi giật nãy người

– Ukm, em thi xong rồi, với lại ở đây chán quá, về trên đó vui hơn…

– Suy nghĩ kĩ chưa…đấy.?

– Rồi, hihi…đi thôi anh…

con nhỏ gật đầu có vẻ dứt khoát nên tôi cũng chẳng hỏi gì thêm, thôi thì biết làm sao được, về trên ấy có bác T chăm sóc cũng đỡ hơn cho con bé…với lại tôi thì gần thi rồi, cũng không lấy đâu ra thời gian mà quan tâm cho bé My như trước nữa…

– Đưa ba lô anh xách cho…

– Ừm, cảm ơn anh…

Từ nhà tôi chay ra sân bay cũng gần hơn 1 tiếng đồng hồ, vừa đi được nửa đường thi con bé bảo ghé là biển chơi 1 sý rồi đi tiếp, hơn 4 tháng trước cũng vào những ngày như thế này, lần đầu tiên tôi thấy 1 con bé khùng khùng điên điên điên chạy dọc theo bờ biển rồi hét lên oai oái và lần này cũng y hệt như thế…

– Nhỏ thôi em, người ta nghe tưởng em bị khùng đưa lên Hòa Khánh thì anh không chịu trách nhiệm à… – Tôi cười cười. giọng nửa đùa nửa thật…

– Kê, vui mà anh…hihi…à đúng rồi… – Con bé tự nhiên quay sang nhìn chằm chằm vào người tôi…

– Gì …nhìn anh…ghê thế- Tôi đỏ tía mặt…

– Anh còn nhớ, cái trách nhiệm của anh với em là gi không, lúc mà anh…đó đó…

– Đó là cái gì em?…

– Anh quên rồi à…đồ tồi… – Bé my lên giọng giận dỗi

– Đồ tồi gì?…không lẽ em …định…nói…@@…

Tôi hoảng hồn khi cái ánh mắt hình viên đạn của con bé làm tôi nhớ đến cái lần tôi nhìn …lén bé My tắm cách đây vài tháng, lần đó tôi vẫn nhớ như in cái tát vào mặt ngoài ra chẳng còn nhớ rằng mình đã thấy cái quái gì hết…

– Anh muốn biết trách nhiệm mà mẹ anh nói với em là gì không…

– Là…là gì chứ… – Tôi toát hết cả mồ hôi hột

– Thì…sau này…lớn lên …anh phãi…cưới em…

– C…u…ớ…i… – Tôi suýt ngất…

– Ừ, mẹ anh bảo vậy đó…hihi… – Bé My lại cười…

mẹ tôi đúng là hết nói, gieo giắc cho đầu con bé toàn suy nghĩ đen tối )

– Còn anh, sau này muốn cưới em thì phãi cho em biết đấy nhé…

– Ơ…gì nữa…

– Hihi, em nói thật chứ chẳng đùa đâu…

Con bé cười rồi chạy ù lên bờ…hết nói nỗi, con gái con lứa gì mà ăn nói lộ liễu thế không biết…

– Xong chưa, đi được chưa cô nương…

– Ừ. Đi thôi, ba em chắc giờ cũng đến sân bay rồi…

Chẳng buồn hỏi thêm gì nữa, tôi xốc lại ba lô rồi phong ngay ra sân bay, trời bây giờ cũng khá mát mẻ, không còn nắng gay gắt như mấy ngày trước nữa…cảm giác thật dễ chịu các bác ạ…

– Thôi, dừng xe đi anh, đến đây được rồi… – vừa đến bên ngoài sân bay là con nhỏ vọt xún ngay…

– Sao thế, để anh dẫn zô trong luôn…

– Thôi, đưa ba lô cho em, để em tự zô được rồi… – Bé my vội lắc đầu

– Ừ, mà ra đó nhớ ăn uống đầy đủ nhé, hồi nào rãnh thì vào đây chơi với anh…

– Dạ…mà khoan đã, em có cái này cho anh nè

Bé my nói rồi móc trong ba lô 1 hộp quà nhỏ xinh xắn…

– Gì ế…

– Hì…quà cảm ơn đấy…

– Á đù…em khéo tay ghê ta…mà cảm ơn vụ gì thế- Tôi cà khịa

– Thì cảm ơn anh hai đã chăm sóc cho em, được chưa… – Con bé cũng nhanh nhảu chẳng kém gì tôi…

– Mở ra xem nhé…

– ế, không được, về nhà mới được mở…

– Con nhỏ xụ mặt một mực không cho tôi mở ra xem…

– Ờ, mệt em quá, thôi đi đi, trễ giờ đấy…

– Ừ…hihi…em đi hem…hồi nào “cưới” thì nhớ báo cho em biết…

Con nhỏ vừa chạy vừa kêu với lại phía sau, ờ, thì cưới, nhưng hồi nào em xinh bằng Ly anh sẽ cưới em…

Đứng nhìn bé My thêm 1 lúc nữa, tôi quay đầu xe rồi trở về nhà, cảm giác hơi buồn 1 chút nhưng cũng không đến nỗi quá tệ, 3 tháng trôi qua thật nhanh chóng và không biết cái ngày nào người con gái đó mới trở lại, tôi thực sự chẳng còn sức để đợi được nữa…

Dừng xe lại nơi bờ bãi, những bãi cát trải dài mà hai đứa đã đi qua, tôi chợt thấy mình trở nên nhỏ bé giữa cái phố biển rộng lớn này, không gian yên ắng đến nỗi chỉ nghe những con sóng vỗ mạnh từng đợt vào bờ cát…ừm, thì vẫn mạnh nhưng nó không còn da diết như ngày xưa nữa…

Thò tay vào túi áo, tôi bất chợt cảm thấy tò mò vì món quà nhỏ nhắn của bé My, nó bảo tôi là về nhà mới mở, nhưng thôi kê, mở bây giờ thì nó cũng có biết đâu mà sợ…

Món quà nhỏ được gói gém khá cẩn thận, bên trong còn có giấy 1 chiếc hộp nhựa đựng 2 chiếc nhẫn bằng hoa cỏ, đã mục nát và 1 tờ giấy nhỏ…

Thật sự thì có nằm mơ tôi cũng không ngờ rằng bé My còn giữ kỉ vật này, nó là thứ đính ước của trò đùa của ông anh tôi và chị hàng xóm để tổ chức làm đám cưới giả cho tôi và Ly…một kỉ niệm mà dù cho suốt cuộc đời tôi vẫn không quên được mỗi khi nhắc đến người con gái ấy…

Từ từ mở tờ giấy nhỏ bên cạnh, tôi chỉ thấy My viết mấy chữ ngắn gọn nhưng đủ làm mắt tôi nhòa đi với tất cả mọi thứ: “chắc anh còn nhớ thứ này chứ, lần em đi em đã mang thứ này theo giữ nó gần mấy năm và bây giờ trao lại cho anh, dù không được nguyên vẹn nhưng tận sau thẩm trái tim mình em luôn muốn anh chj được hạnh phúc…mai chị Ly sẽ về, em nhờ anh chăm sóc chị hai giùm em nhé…’chị ấy còn yếu lắm…anh ạ…”…

Đúng rồi, mai là 27/4…cái ngày tròn 3 tháng như lời em Ly đã hứa…

Hôm đó phố biển là 1 ngày không mưa, nhưng có lẽ là 1 ngày tôi sẽ không bao giờ quên được…ừ, chắc chắn là như thế…

****** Hết ******

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*