Đồ ngốc ! đứng lại cho anh FULL

Truyện: Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!

Tác giả: Leejungmi

Tình trạng: Hoàn thành.

Post bởi: 2hi

**********************

Ngoài trời đang mưa…mưa mang lại cho con người ta một cảm giác thật buồn và nhất là với cái lạnh của mùa đông, nhưng nỗi buồn và cái lạnh của thời tiết đâu lạnh lẽo được bằng cái lạnh của cuộc đời…Ở dưới một gốc cây có một cô bé chừng hơn năm tuổi đang ngồi gục mặt xuống như đang khóc, cạnh cô bé đó là một cậu nhóc tầm tám tuổi đang đứng tay chống vào thân cây dáng người như đang che mưa cho cô bé, từng giọt mưa vội vã rơi xuống rồi thấm ướt cả người cậu, tiếng ho bật lên khe khẽ và rồi nghe giọng nói thút thít của cô bé.

– Anh Pi!!!

– Uh! Sao vậy?

– Em …em xin lỗi…

– Đừng khóc!!! Em phải mạnh mẽ lên chứ, nhỡ đâu mai này anh không ở bên cạnh em nữa thì lúc đó em làm như thế nào?

– Anh nói gì vậy, anh đi đâu???

– Anh phải đi đến một nơi xa, xa lắm Ba mẹ anh đều muốn anh đi tới đó nên anh không thể không đi được!

– Không sao! Dù anh ở đâu em cũng sẽ tìm được anh!!! – Nhưng lần này thì em không tìm được anh rồi! – Tại sao.Vì lần nào chơi chốn tìm đều là em thấy anh trước tiên mà!???

– Nhưng nơi anh đến là một nơi xa lắm, cách đây nửa vòng trái đất cơ!

– Vậy! bao giờ anh trở lại???Nét mặt cậu thoáng chút bối rối.

– Anh…anh…anh sẽ trở về vào một ngày mưa!

– Vào một ngày mưa???

– ừ! Vào một ngày mưa.

Tiểu Mi đưa tay ra hứng từng giọt mưa, mưa không biết cô thích mưa từ khi nào nhỉ? Chỉ biết là khi trời mưa là cô vui .Tiểu Mi ngước lên bầu trời, mưa lớn từng giọt mưa hắt vào mặt Mi khiến cô cảm thấy rát nhưng cô không muốn về không muốn trở lại với thực tại phũ phàng khi mẹ cô đã qua đời vì căn bệnh ung thư quái ác, ba cô thì bỏ nhà đi vì thiếu nợ của bọn vay nặng lãi và cô bỗng chốc thành một đứa trẻ không nhà.Và rồi có cái gì cứng cứng chọc vào lưng khiến cô đau điếng. Và ngay sau đó là một tràng cười ngạo nghễ

. – Con kia!!! Ai cho phép mày ngồi đây hả, dám tranh chỗ của bọn chị sao?

– Nhìn nó kìa! Trông bẩn tưởi quá đi, chắc đến cả xà bông tắm nó cũng không có tiền mua

.Tiểu Mi không nói gì cô đã quen với những lời châm chọc kiểu này rồi nên giờ với cô im lặng là vàng.

– Sao thế! Cưng khinh bọn chị hay sao mà không thèm trả lời?

– Tội nghiệp ông già tao quá! Ra sức lấy tiền xây một ngôi trường thật đẹp để rồi rước cái thứ mồ côi như nó vào học

– Sao!??? Không thèm nghe chị nói hả? Ngon quá ta, cho nó ăn hành đi tụi bây.

Nói rồi cả đám bay vào đánh.Đây là lần thứ mấy cô bị đánh rồi nhỉ, cô cũng chẳng nhớ nữa. Mồ côi là một cái tội sao? Cô muốn mình mồ côi à. Cô không muốn mình có mẹ sao. Không, cô muốn lắm chứ nhưng…đánh rồi tiếp tục đánh chúng đánh cô y hệt như cô là một bao cát không có cảm xúc. Dừng lại đi, đừng đối xử với cô như vậy, cô đau lắm… cô quỵ xuống, con nhỏ cầm đầu với khuôn mặt đanh lại bước ra chỗ cô nó đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt của Mi và rồi lên tiếng

– Nghe nói cưng có khuôn mặt dễ thương lắm, nhưng sau hôm nay có vẻ người ta phải nói lại về cưng rồi.

Một con dao găm được ném ngay xuống trước mặt Mi. Con nhỏ cầm nó lên

– Để chị ” trang điểm” cho cưng nha

Mi nhắm chặt đôi mắt lại, cô sợ và cố gắng vùng vẫy ra khỏi mấy con nhỏ này nhưng không được. Đứa thì túm lấy tóc cô, đứa thì đạp túi bụi vào người cô, mắt cô mờ đi và rồi ánh kim loại lóe lên, thứ ánh sáng lạnh đến kinh người. – Mấy cô đang làm gì vậy?Cả đám con gái

 

Copyright 2017 © Phim Sex 2018 .Com All rights reserved.

Quay lại quắc mắt nhìn kẻ phá đám và rồi chúng rụt vội lại khép nép nhún nhường sợ sệt trước người vừa lên tiếng. Đó là một nam sinh có gương mặt lạnh lùng ở ánh mắt toát lên một cái gì đó khiến người đối diện phải kiêng nể, không dám nhìn thẳng mà chỉ dám cúi đầu. Tuy vậy nhưng anh đẹp tựa như một thiên sứ, trên đời này có người đẹp như vậy sao?

– Mấy cô có biết tôi ghét loại người nào không?

– Dạ…dạ…không!!!

Đôi mắt sắc lẹm ấy hướng về phía con dao nhỏ dưới đất và rồi anh ta cầm nó lên rồi bước dần đến phía cô.

– Là loại người dễ bị người khác ăn hiếp!

– Dạaaa!!! Bọn em…à dạ tất cả là tại con nhóc này đấy ạ? Anh để tụi em xử nó!!!

Chúng chỉ tay về phía cô, anh lia mắt về phía cô, anh đang nhìn cô sao…? Không! đó không phải là nhìn, trong ánh mắt anh không có cô, cô không đáng để anh phải nhìn. Hạng người nhỏ bé tầm thường như cô không đáng để anh để tâm. Anh nhếch mép cười khinh bỉ rồi lên tiếng

– Nếu dùng dao không đúng cách sẽ làm tổn thương đến chính mình đấy- anh vừa liếc mắt về phía con nhỏ cầm đầu và rồi

– Áaaa! – một tiếng hét đau đớn vang vọng khắp ngôi trường máu, mặt con nhỏ đẫm trong máu, một hình dấu được khắc trên khuôn mặt trắng trẻo của con nhỏ.

– Lần này tôi tặng cô vết sẹo, lần sau thì cô không còn nhìn thấy nó nữa đâu

Con nhỏ nhìn anh ta bằng ánh mắt đau đớn xen lẫn sự sợ hãi và hận thù.

– Biến!!!

Đám lu bu ấy lập tức bỏ chạy thật nhanh chỉ còn lại Tiểu Mi và người con trai đó. Anh lấy tay nâng khuôn mặt của Tiểu Mi lên. Đẹp! sao anh ta đẹp thế đôi mắt anh lạnh chết người, nụ cười quyến rũ ngay cả khi anh chỉ cười nhếch mép, tất cả đều hoàn hảo, hoàn hảo như được chính thiên thần tạo nên . Và rồi sự đau đớn kéo cô trở lại thực tế anh ta hất mạnh cô xuống khiến cô một lần nữa ngã dúi dụi trên mặt đất. Anh cười nhếch mép, cái nụ cười khinh bỉ rồi anh rút từ áo ra một chiếc khăn tay rồi chậm rãi lau sạch từng ngón tay một. Sao thế! trong mắt anh cô dơ bẩn thế à! Anh có cần phải làm như thế trước mặt cô không?

Lòng cô chợt đau nhói, mà chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại đau như thế này cô vừa mới gặp anh ta chừng vài phút thôi mà chắc là do đau quá nên bị ảo giác cô tự chế ngự bản thân mình như thế. Và rồi anh đi mất chỉ còn mình cô ở đây với chiếc khăn tay anh để lại và rồi cô cầm nó lên cất vào trong túi của mình, cô với tay lên hành lang rồi từ từ đứng dậy, đôi chân cô run run và rồi cô đi men theo bờ tường rồi bước vào nhà vệ sinh dùng nước rửa sạch những vệt máu trên khuôn mặt, và rồi cô chợt bật khóc ngoài trời mưa rất lớn nhưng nó không át đi được tiếng khóc của cô.Nhói! sao cô thấy nhói ở tim, tim cô đau khi thấy anh nhìn cô rồi cười khinh bỉ.

Sao lại cứu cô rồi hạ nhục cô, cô đâu cần anh cứu! cô đã quen chịu đòn rồi. Tại sao lại lau tay trước mặt cô như thể chạm vào cô là nỗi xỉ nhục, là dơ bẩn?. Cô cũng là con người, cũng phải có lòng tự trọng chứ! Lòng tự trọng, đó là điều mà tất cả học sinh trường Lĩnh Nam nghĩ cô không hay nói đúng hơn là cô không xứng đáng có. Ra vậy, trong cái thế giới mà con người là nô lệ của đồng tiền và danh lợi thì nghèo là một cái tội.

Một khi đã nghèo thì không được quyền có cảm xúc, kẻ nghèo là đồ chơi của kẻ giàu là thứ rác rưởi mà kẻ giàu có thể tùy ý chà đạp…nghĩ đến đây cô bất giác mỉm cười chua chát, trước đây lâu lắm rồi lúc đó căn bệnh ung thư quái ác còn chưa cướp đi người mẹ yêu dấu của cô, hồi đó gia đình cô cũng rất giàu, mỗi sáng ba vẫn thường đưa cô tới trường bằng xe hơi rồi khi cô bước vào lớp các bạn nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nhưng tất cả với cô bây giờ nó chỉ còn lại là mảng kí ức rời rạc trong tiềm thức xa xôi.Một thứ gì đó xa lắm rồi.

***

7h30:

Cô bước chân về nhà, phố xá vào giờ cao điểm thật đông đúc nó lúc nào cũng thật nhộn nhịp. Nhưng có ai biết được đằng sau vẻ nhộn nhịp ấy là hàng loạt những hiểm nguy khôn lường. Cô bước chân về ngôi nhà xưa của mình và bây giờ nó đã có chủ mới, căn nhà vẫn y hệt như xưa với giàn hoa giấy đỏ tươi leo trên tường nhà, và cái xích đu màu trắng ba làm tặng cô nữa. Tất cả chỉ mới như là hôm qua vậy mà bỗng chốc đã qua 10 năm rồi…

Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ chợt, những tiếng động lạ cứ văng vẳng bên tai Tiểu Mi, và có cái gì đó cứ thôi thúc Tiểu Mi đi tới con hẻm tối sau nhà

Bụp, bụp, bụp

Những tiếng động lạ cứ vang lên đều đều, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng rõ, Tiểu Mi đánh bạo bước đến phía trước và rồi.

Đó là hình ảnh một người con trai bị một đám người đánh túi bụi. Cảnh tượng của anh chàng này hệt như cảnh tượng của cô mấy tiếng trước trông thảm vô cùng

– Thằng chó! Chơi trò đánh lén này mày không thấy hèn hả?- vừa nói anh ta vừa liếc đôi mắt sắc lẹm lên

– Thường thôi! tao hèn lâu rồi- vừa nói hắn vừa cầm con dao nhỏ hươ hươ qua mặt anh

Ánh sáng từ lưỡi dao chiếu vào mặt hắn, đôi mắt màu trắng đục đầy tà khí, lạnh. Ác đến rợn người.

Và những tiếng bồm bộp cứ liên tục tăng lên Tiểu Mi định làm ngơ, nhưng cô không đành lòng khi nhìn thấy cậu con trai đó bị đánh như vậy và rồi lấy hết can đảm của mình cô lượm hòn đá dưới đất lên ném một lực khá mạnh và

Cốp. Hòn đá ” may mắn” trúng thẳng vào tên cầm đầu.

– Á … mẹ kiếp! cái quái gì thế này?

– Đại ca! có người kìa, là một con nhỏ.

– C..con nhỏ đó là ai vậy?

– Con điên nào vậy? bộ mày muốn chết hả con???

– Thằng nhãi! Nó là bồ mày phải không, vậy thì hôm nay chúng mày chết chắc rồi. Tụi bây vào ăn con nh

ỏ đó cho tao

Ba thằng hùng hổ tiến về phía cô, nhìn mặt chúng lúc này hiện ra là những con dê chính hiệu.

1s 2s 3s, mấy con dê tiến đến chỗ Tiểu Mi. Cô sợ hãi đi dần lùi về phía sau.

– Cô em! Chết với bọn anh rồi

– …

Áaaa, mọi thứ xung quanh bị bao phủ bởi một lớp bụi dày đặc, một cánh tay vội vã nắm lấy tay Tiểu Mi. Và trong màn bụi dày đặc đấy khuôn mặt anh lờ mờ hiện ra, vừa lạ vừa quen, đôi mắt nhìn cô chăm chăm đôi môi anh nhếch lên.

– Thiếu gia, cậu không sao chứ!???

Một chiếc xe BMW màu đen dừng trước mắt cô, một người đàn ông trung niên hối hả tiến về phía anh.

– Ông đến đúng lúc thật.

– Từ sau chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa đâu ạ!

– Thôi, tôi mệt rồi tôi cần nghỉ ngơi!

– Dạ! còn cô gái này…

Anh chợt giật bắn mình, rồi chợt nhận ra tay mình vẫn đang cầm chặt tay cô.

– Uhm…đưa cô ta về nhà đi, nhà cô ở đâu hả cô HÀ HUYỀN MI- vừa nói anh vừa lia mắt lên bảng tên của cô

– …dạ, không cần đâu ạ tôi tự đi về cũng được.

– Vậy sao! Vậy thì tùy cô, quản gia Kim chúng ta về nhà chứ!

– Dạ!

Rồi anh bước lên xe, chiếc xe lao đi một cách vội vã…Tiểu Mi bước chầm chậm về căn nhà cô đang ở, đó là nhà của bạn mẹ cô. Chắc bây giờ họ đã ăn tối xong hết rồi cô sẽ vào xem họ còn cái gì để ăn không và nếu không còn thì cô sẽ lại nhịn đói để đi ngủ trước sự biểu tình kịch liệt của cái bao tử.Cô ngồi bệt xuống đất rồi gục mặt vào đầu gối cơ thể đau nhức bụng đói cồn cào mà cũng phải thôi từ sáng tới giờ cô đã ăn cái gì đâu lại còn bị đánh tập thể như thế nữa chứ. Và có tiếng xe ô tô và tiếng bước chân quen thuộc một giọng nói trầm ấm vang lên:

– Nè cô bé!em ngủ quên ở đây hả? sao không vào nhà

Tiểu Mi ngước mắt lên nhìn đó là Thanh Tùng con trai của bác chủ nhà. Là một anh chàng dịu dàng tốt bụng và anh cũng là hội trưởng hội học sinh của trường cô.

– Mặt em bị sao vậy?

– …Uh…hôm nay em không cẩn thận nên bị ngã! À mà sao anh về muộn vậy?

– À hôm nay anh có việc nên anh về trễ, mà sao em không vào nhà muộn rồi đấy em không đói à?

– Uh, có ạ!!!

– Hôm nay anh đợi em ở cổng trường mà không gặp, từ sau tan học về thì chờ anh nhé, mà anh vừa nghe tin trường mình có vụ bạo hành đấy nữ sinh bây giờ ghê gớm thật. Em cẩn thận nhé

– Dạ!

Tiểu Mi pov’: em là đứa bị bọn nó đánh tập thể đấy!!! – end Tiểu Mi pov’

Thanh Tùng bấm chuông cửa và một người phụ nữ trung niên ra mở cửa bà tầm hơn 40 dáng người mập thấp tay và cổ đeo dây chuyền vàng, nhìn thấy con trai mình về bà mỉm cười vui vẻ nụ cười đầy vẻ yêu thương, nhưng! Nụ cười của bà tắt ngấm khi nhìn thấy Mi và thay vào đó là ánh mắt đầy hồ nghi và dò hỏi.

– Hai đứa về cùng nhau à???

– Dạ! không ạ!!!

– Con đang về thì gặp Mi đứng ngoài cửa nên vào chung thôi ạ

– Mi à! Từ sau con về rồi thì vào nhà đi nhé, tối rồi con gái không nên ở ngoài- Vừa nói bà vừa nhìn Mi bằng ánh mắt sắc lạnh như đang cảnh cáo cô không được đụng vô con trai của bà

Đôi mắt của Tiểu Mi cụp xuống, không phải là vì tự ái hay là gì khác chỉ là với cô mọi thứ của ngày hôm nay đều quá mệt mỏi bây giờ cô chỉ muốn ngủ, ngủ để quên đi hết tất cả.Cô bước về phòng tắm rửa mặt mũi và tay chân đều bị bầm dập hết, ngày đầu tiên đi học ở trường mới mà liền một lúc hai trận đòn, các bạn trong lớp học thì chẳng mấy thân thiện với họ Mi là thứ mồ côi không xứng đáng để họ cùng làm bạn. Mà cũng phải thôi trường Lĩnh Nam là ngôi trường như thế nào cơ chứ? Nếu muốn học ở ngôi trường đó phải đủ một trong hai yếu tố. Một là phải học cực giỏi . Và hai là họ phải cực kì giàu có. Nếu không đủ một trong hai điều kiện trên thì đừng mơ học được ở trường này và Tiểu Mi thuộc loại đầu tiên, vì niềm khao khát học tập đã giúp cô vượt lên tất cả. Chợt có tiếng gõ cửa khiến Tiểu Mi giật mình:

– Mi Mi em đang làm gì vậy?- là Thanh Tùng

– Uh! anh đợi em chút

Tiểu Mi nhanh chóng lăn từ trên giường xuống . Và đập ngay trước mặt cô là một chiếc bánh kem to đùng

– Happy birth day to you.

– …(ngạc nhiên)

– Chúc mừng sinh nhật lần thứ mười tám của em, mong em luôn xinh đẹp, học giỏi, và thành công…

– …(mở to mắt)

– Em không định mời anh vào phòng sao?

– À …uhm em xin lỗi. em vô ý quá! Anh vào đi ạ …sao anh biết hôm nay là sinh nhật em vậy? Ngoài ba mẹ ra chẳng ai nhớ hết…

– … – nở một nụ cười.

– Bánh kem đẹp thật đấy!

– À quà của em nè!

Một hộp quà to đùng được bọc bằng giấy hình trái tim có thắt nơ hồng.

– Em mở nó ra đi!

Cô từ từ mở nó ra và món quà đó là.

Gâu..gâu…

– Aaaa cún con, là cún con sao? Anh à! Đây có phải mơ không vậy, anh nhéo em cái coi!

– Nè mặt em xước sẹo hết trơn rồi kìa, là con gái thì phải để ý đến nhan sắc một chút chứ!

– Hì! Em vốn xấu xí sẵn rồi nên có chăm chút nữa nó cũng không thể đẹp hơn đâu!

– …vậy thì em cứ để nó thành sẹo suốt đời đi ha! Anh vốn có lòng tốt mang thuốc chống sẹo đến cho em, nhưng bây giờ chắc anh phải mang nó về rồi- anh quay đi mỉm cười rồi quay đi(nụ cười nham hiểm)

– Ơ…kkhông… – cô nhảy phắt ra rồi giằng lấy thuốc từ tay Thanh Tùng

– Đưa thuốc cho em đi mà!!!

– Anh tưởng em không cần

– Không…em cần mà!

– Nè! – Thanh Tùng đưa thuốc cho cô

– Uh! Cảm ơn anh!

– Cảm ơn gì chứ! Thôi anh về phòng đây! Chúc em mơ đẹp nha

Cái bóng của Thanh Tùng khuất sau cánh cửa! anh ấy thật tốt với cô. Cuối cùng thì may mắn cũng mỉm cười với cô khi ít nhất cũng có một người quan tâm đến cô vào ngày hôm nay. Cô bước về phía bàn học, lấy ra từ ngăn kéo một cuốn sổ nhỏ màu trắng, và rồi bắt đầu viết.

Ngày…tháng…năm

Anh à! Hôm nay trời lại mưa đấy, anh có biết tại sao em lại nói với anh hôm nay trời lại mưa không? …chắc là anh quên rồi…nhưng! không sao cả, chỉ cần mình em nhớ là được rồi ” anh sẽ trở về vào một ngày mưa”…hôm nay em gặp một cậu bạn, cậu ta đã cứu em và rồi em lại cứu lại cậu ta, buồn cười anh nhỉ? Hình như trời lại mưa, mưa…mưa cứ rơi hoài…sao anh không trở lại! anh nhớ không, ngày này 10 năm trước anh đã từng hứa rằng anh sẽ trở lại…vậy mà, bao nhiêu ngày mưa đã qua còn bóng hình anh vẫn xa khuất…em nhớ anh, tại sao bao năm nay chưa một lần nào anh hồi âm lại thư cho em? Cứ như thể em chưa hề tồn tại trong cuộc sống của anh vậy??? có phải em quá ngốc khi tin vào lời hứa trẻ con như thế không? Chắc bây giờ anh đang hạnh phúc!!!

***

*ở trên xe của anh

– Cậu chủ không sao chứ? Tôi đã cho người xử bọn chúng rồi cậu không phải bận tâm đâu

– …con bé lúc nãy…ông cho người đi tìm hiểu về nó cho tôi.

– Dạ!!!

Chiếc xe dừng lại ở căn biệt thự với kiến trúc Châu Âu cổ, anh bước vào phòng rồi mở ra một cuốn sổ nhỏ, ở đó có bức ảnh một cô bé mặc một bộ đầm màu đỏ đang cười toe.

Anh cầm nó lên rồi bất giác mỉm cười đôi mắt anh có chút gì đó gợi lên sự nhớ thương xen lẫn tuyệt vọng.

– Mừng sinh nhật của em

Flash back

– Anh Pi, anh tặng quà gì cho em vậy?

– … – lắc đầu nguầy nguậy

– Cho em coi chút nha!

– … – quay đi nơi khác

– Đưa em coi chút thôi!

– Không… – giữ chặt lấy hộp quà

Khuôn mặt cô bé xị xuống rồi cô ngước lên nhìn cậu nhóc.

– Ư…ư…ư…đồ đáng ghét quà của em mà…

Cậu nhóc bối rối, hai má cậu đỏ bừng lên. Cậu phải làm sao đây? Cậu không muốn Tiểu Mi của cậu khóc.

– Nè sao khóc vậy? khóc nhè nhìn xấu lắm đó

– Hưc..vậy…hưc…vậy đưa quà em coi một chút

– Nè – môi cậu nở một nụ cười

Cô bé hí hửng nhận lấy hộp quà rồi cười toe

– Em mở quà nha!

– Không được!

– Ứ nó là của em rồi em sẽ mở nó

– Không được…

– Aaa cún con nè, dễ thương quá đi dễ thương thiệt

Cô bé ôm cún con lên rồi cười toe, trong nắng chiều mái tóc quăn quăn của cô bé tung bay lên cô ôm con cún rồi chạy tung tăng khắp nơi, hoàng hôn tới rồi mặt trời sắp lặn. Nhưng với cậu mặt trời lặn hay mọc cũng không quan trọng vì cậu chỉ cần một mặt trời duy nhất đó là Tiểu Mi.

– …

– Anh! Anh sao vậy, sao ngẩn người ra vậy?

– …

– Mình đặt tên nó là gì là Pi nha!

– Nó là Mi thì đúng hơn!!!

– Ế sao anh dám lấy tên của em đặt cho nó…anh chết với em

– Aaa! Anh biết lỗi rồi, tha cho anh đi mà

– Được rồi đó coi như hôm nay anh gặp may, hi hi hi…

– Anh nhớ em, ở trên đó em vui chứ? ở trên đó em đang nhìn anh phải không?

13 năm trước:

Đó là một buổi chiều đông lạnh giá ở nước Mỹ, trong căn biệt thự có kiến trúc cổ kính.

– Bà chủ!

– Hạo Kì đâu?

– Dạ thưa bà, thiếu gia bị sốt cao lắm, tôi đã goi điện đến trường xin nghỉ học cho thiếu gia rồi, bà không cần lo đâu.

– Cảm ơn ông, quản gia Kim. Nhờ ông chăm sóc Hạo Kì giúp tôi

– Thưa bà!!! Bà vào thăm thiếu gia một chút chứ ạ?

Hạo Kì đang sốt, sốt rất cao. Cậu nhóc nằm trên giường mấy ngày rồi, cậu ốm nhưng! có ai quan tâm đến cậu đâu hoặc nếu có thì cũng chỉ là quản gia Kim hoặc bà Lan người đã chăm cậu từ khi cậu mới lọt lòng, thời gian cậu ở cùng ngài quản gia và bà bảo mẫu còn nhiều hơn cả khi ở cùng ba mẹ. Mà cũng phải thôi ba mẹ cậu bận trăm công nghìn việc nên còn đâu thời gian mà chăm sóc cậu nữa.

Và cánh cửa phòng cậu chợt bật ra, mẹ cậu bước vào

– Hạo Kì à! Con không

sao chứ, ráng ăn uống đầy đủ rồi uống thuốc cho nhanh khỏi bệnh rồi tiếp tục đi học con nhé.

– Mẹ…hưc…con không muốn ở đây, con không muốn đi học ..con muốn về nhà.

– Hạo Kì à! Không được đâu con, con phải ở lại đây chứ.

– Nhưng …con muốn về nhà con đã hứa với Tiểu Mi rằng con sẽ về, con không muốn ở đây đâu!!!

– Hạo Kì à! Tại sao con lai muốn về. Con học không hiểu hay là các bạn không tốt với con.

– Không! Cô giáo và các bạn đều rất tốt với con nhưng! họ không phải là Tiểu Mi!!!

– Hạo Kì! Nghe mẹ nói này, con phải tập làm quen dần với việc không có Tiểu Mi đi, con là ai nào, con chẳng phải là thiếu gia Vương Hạo Kì sao? Tập đoàn Venus hùng mạnh tương lai sẽ là của con, còn ngôi trường con đang học là ngôi trường danh giá nhất nước Mỹ, con cháu của các nhà tài phiệt nổi tiếng đều học ở ngôi trường này, nếu như con làm quen và thân thiết được với bọn họ thì chắc chắn tương lai của con sẽ thành công tốt đẹp, vậy thì cái lợi trước mắt nào có nghĩa gì.

– Mẹ…mẹ xấu, mẹ nói dối con mẹ nói con sang đây sẽ được ở gần ba mẹ vậy mà đây là lần đầu tiên mẹ đến thăm con mẹ thăm con cũng không có nổi một lời an ủi. Con ghét mẹ

” Chát” cậu cảm thấy má mình nóng hổi, rát buốt. Mẹ vừa mới tát cậu, má cậu ửng đỏ, đau…đây là lần đầu tiên trong đời mẹ đánh cậu.

– Hỗn láo, vì một con bé hèn mọn mà như vậy sao? Con bé đấy đã chết rồi. Vậy mà tại sao lúc nào con cũng nhớ tới nó, NÓ ĐÃ CHẾT RỒI, con hiểu chưa???

Mẹ cậu thật đáng sợ, chưa bao giờ cậu thấy sợ và ghét mẹ như lúc này. Đôi mắt bà sắc lạnh đôi khi lại lóe lên những ánh lửa giận dữ còn những câu nói được thốt ra từ khóe môi của bà như hàng vạn mũi kim châm vào trái tim cậu.

– Mẹ…mẹ nói cái gì vậy Tiểu Mi đã chết là sao mẹ nói đi chứ???

Khuôn mặt bà có chút khựng lại, đôi mắt đã không còn sát phạt như lúc trước nữa, khóe môi bà gượng gạo, bà nhìn đi chỗ khác để lảng tránh ánh mắt của cậu. Bà đang cảm thấy có lỗi, bà có lỗi vì cái gì nhỉ? Vì bà đã thẳng đánh đứa con trai duy nhất của mình ư? Hay còn lí do nào khác.

– Mẹ vừa nói cái gì vậy- cậu nói trong tuyệt vọng

– Hạo Kì!…Mi nó,

– Mi làm sao..!!! – giọng cậu lạc đi

– Con bé …con bé bị xe tông vào hôm con bay sang đây, con bé có đi tiễn con và trên đường đi về nó bị một chiếc xe taxi tông phải, và đến bệnh viện thì mất…mẹ xin lỗi vì đã giấu con… – giọng bà nhỏ dần

– Mẹ nói dối! con không tin!!!

Cậu khóc, khóc nức nở tiếng khóc thê lương xen lẫn tiếng gào thét tuyệt vọng. Cậu chới với, chới với cố đứng dậy và rồi cậu lao thật nhanh ra ngoài trời tuyết, cậu chạy thật nhanh chạy không hề quay đầu lại, chạy trốn và dối lừa chính bản thân mình, tại sao, tại sao mẹ đối xử với cậu tàn nhẫn thế, tại sao Tiểu Mi lại chết…tại saaao đó không phải là sự thật, mẹ cậu nói dối, chắc chắn là nói dối …nhưng! cậu sợ!!! Hạo Kì nhắm mắt lại, từng dòng nước mắt vẫn cứ lặng lẽ rơi, cậu nhớ lại ánh mắt buồn của cô nhóc, nhớ tới câu nói của cô trước lúc cậu đi, rồi cậu lại nhớ đến nụ cười dịu dàng của cô dành cho cậu. Sau ngày hôm nay, cứ xem như cậu đã chết rồi.

– Aaaa- cậu quỵ xuống khóc gào lên, mọi thứ trước mắt cậu tối sầm lại và rồi cậu lịm đi.

Khi cậu tỉnh dậy thì đã qua một tuần lễ rồi, mọi người xúm quanh cậu để xem cậu có bị sao không, cậu không nói gì, cũng chẳng hề cười đôi mắt của cậu rất buồn một nỗi buồn da diết, ba mẹ cậu và quản gia Kim rất đỗi lo lắng, họ không thể hiểu rằng tại sao một đứa trẻ hoạt bát như cậu sao bây giờ lại lầm lì như vậy. Có cái gì đó đã thay đổi cậu, một điều gì đó rất đau đớn.

***

4h: 00′: tít tít tiếng chuông báo thức reng lên báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu với Tiểu Mi, cô ngái ngủ bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong rồi bước xuống nhà chuẩn bị bữa sáng cho gia đình cô chủ nhà, gia đình cô chủ có 3 người cô chủ nhà, chồng cô và Thanh Tùng. Chuẩn bị bữa sáng xong là 5 giờ sáng, cô bắt đầu với công việc rửa bát thuê ở một cửa hàng ăn gần ngôi nhà cũ cô sống. Cửa hàng giờ đang tầm đông khách từng chồng bát đũa ngổn ngang chờ người đến rửa, mùi tanh của đống thức ăn thừa thừa khiến cô buồn nôn, Tiểu Mi cố gắng rửa sạch đóng bát đĩa này càng nhanh càng tốt, và rồi chúng cứ vơi dần.

Tại trường Lĩnh Nam.

Tiểu Mi đang bận trực nhật trong lớp, bỗng tiếng hú hét làm cô giật mình suýt rơi cả chiếc chổi lau sàn

– Các cậu! ” King” tới trườg rồi

Mấy cô nàng trong lớp 2 phút trước vẫn còn mải mê với sự nghiệp “make up” giờ đã bay sạch ra khỏi lớp từ lúc nào, Tiểu Mi tò mò bước ra xem và đó là một người con trai sở hữu một chiều cao khá đáng nể, từ người anh toát ra một vầng hào quang sáng chói và rồi giây phút khi anh ta nhìn về phía cô cũng là lúc định mệnh trớ trêu bắt đầu. Anh ta là…Vương Hạo Kì, con trai của chủ tịch tập đoàn khách sạn và sòng bạc quốc tế lớn nhất Đông Nam Á, tập đoàn Venus và cũng là cổ đông lớn nhất của ngôi trường này nơi đào tạo ra những thiên tài bậc nhất đất nước.

Đang mải giật mình vì mối ác duyên ngàn năm này, thì anh ta từ từ đến bên Tiểu Mi:

– Chào Hà Huyền Mi chúng ta lại gặp nhau rồi! – vừa nói anh vừa nở một nụ cười đẹp như thiên thần.

Tiểu Mi khuôn mặt ngơ ngác, miệng ấp a ấp úng

– Lát nữa gặp tôi nhé! – rồi anh quay đi và không quên để lại một nụ cười dành cho Tiểu Mi

Một nụ cười khiến bao trái tim trật nhịp, một nụ cười khiến hàng vạn cô gái phải ghen tức và bất mãn thốpt lên những lời chỉ trích Mi

– Tại sao! Nó quen biết với…

– Sao lại là nó! Đồ nghèo kiết xác.

– Đúng là loại đỉa đói thích bám chân hạc.

Tiếng trống vào lớp vang lên, học sinh cả trường tản dần vào lớp, sân trường lúc này chỉ còn duy nhất cái xác mang tên Hà Huyền Mi đang đứng ngẩn ngơ đầu tựa vào tường, trong mắt cô giờ đây cả thế giới đều là một màu hồng.Và rất có thể cô sẽ ngồi ngẩn ngơ mãi ở đó nếu như không có một cô bạn tốt bụng cùng lớp nhắc cô vào học, mà nếu có học thì chắc gì cô đã hiểu cơ chứ, cô ngồi ghi bài như một cái máy. Còn các bạn trong lớp thì không hề rời mắt khỏi cô giờ đây cô là trung tâm của mọi sự chú ý

Reng reng

Tiếng trống hết giờ vang lên khiến cô giật mình, và đến lúc phải đi trực nhật rồi thì phải. Cô bước ra ngoài, cả hành lang im bặt nín thở nhìn cô, ánh nhìn của họ khiến cô cảm thấy bối rối vô cùng, cô đến trường với mục đích duy nhất là học, chỉ học mà thôi vậy mà bây giờ vừa đi cô vừa lẩm bẩm câu gì đó mà không ai biết. Và rồi

ROẠT!!!

Một thứ nước gì đó màu đen đen được tạt thẳng xuống người Tiểu Mi.

1s: … – cả sân im ắng, đôi mắt đổ dồn về phía Tiểu Mi

2s: … – Tiểu Mi đứng lặng như trời trồng, không biết lúc này cô nên khóc hay nên cười nữa.

3s: … – Mọi chuyện vẫn như thế, cả ngôi trường gần như bất động… à không! Hình như có người tiến tới kìa.

Bịch! Bịch! Bịch!

Trên cầu thang có một cô bạn đang bay xuống thật nhanh, không biết có phải là do chạy nhanh quá hay không mà! Những nơi cô bạn chạy qua đều khiến người ta cảm tưởng như đang có động đất(thảm thương nhất là những bình hoa violet mỏng manh giờ đã dập nát hết dưới đôi gót chân vàng ngọc của cô nàng)

– Mình xin lỗi, bạn có sao không vậy?

– …à..uhm…ko sao, nhưng bạn ơi, đây là nước gì vậy???

Cô bạn đó ríu rít xin lỗi Mi . Thứ nước thực hành thí nghiệm làm bộ đồng phục của Tiểu Mi trở nên bẩn . Cả sân trường trở lại bình thường nhưng gần như không ai dám để ý tới Tiểu Mi, hoặc có thầm để ý nhưng trong im lặng.

– À! Nếu bạn không chê mình có mang quần áo thể dục đó, có thể cho bạn mặc tạm nè! – cô bạn nhanh nhảu lên tiếng. – Cô bạn đó suy nghỉ một hồi rối lên tiếng

Và dĩ nhiên Tiểu Mi đồng ý một cách vô điều kiện, nhưng! người xưa có câu ” tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” và có lẽ câu nói này hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh của Tiểu Mi bây giờ.

Bộ đồng phục của cô bạn đó hoàn toàn không phù hợp với Tiểu Mi, nhìn rộng lùng thùng trông không khác gì quần áo của những chú hề ngoài rạp xiếc:

– Chúng bị lỗi kĩ thuật chút xíu nhỉ?

Tiểu Mi ngán ngẩm nhìn bộ đồ mình đang mặc đúng là áo không ra áo, váy không ra váy. Tự hỏi làm sao về lớp học tiếp đây?

– Mình xin lỗi! Mà bạn tên gì vậy? – Cô bạn ấy lại ríu rít xin lỗi

– Hà Huyền Mi . Thôi bạn về lớp đi

Ngọc Bích- tức cô bạn ấy, đã đi về lớp học rồi chỉ còn lại một mình Tiểu Mi trong phòng thể chất của trường, Tiểu Mi ngồi xuống tựa lưng vào cánh tủ phòng để đồ, lâu lắm rồi cô mới được ở một mình, đôi mắt cô dần khép lại. Nhưng! hình như có người bước tới, bước chân ngày càng gần, ngày càng gần. Cô ngẩng mặt lên và nhìn thấy anh, Vương Hạo Kì.

Tiểu Mi povs’: Anh ta làm gì ở đây vậy? hình như anh ta không nhìn thấy mình. Không được! không thể để anh ta nhìn thấy mình trong bộ dạng thế này được.end Tiểu Mi povs’

Tiểu Mi đứng phắt dậy, cánh tủ để đồ chợt bật ra.Ngăn tủ này của ai nhỉ rất rộng, nhưng không có đồ, thôi kệ! cứ chui tạm vào vậy. Nghỉ là làm, Tiểu Mi liền chui vào trong cái tủ và khép cái cánh tủ lại

Còn về Hạo Kì, vì hôm qua khi anh trở về nơi ngày xưa anh từng sống nhưng có kẻ đã đánh lén anh, đó là Ray hắn đã từng là bạn của anh khi còn ở bên Mĩ. Nhưng khi tập đoàn nhà anh làm gia đình hắn phá sản thì anh và hắn đã không còn là bạn bè nữa. Vì bị đánh lén cùng với đêm qua không ngủ được(không ngủ được vì lí do gì thì các bạn tự hiểu nhé) nên hôm nay đến trường mắt anh cứ díp lại, định bụng tới phòng thể chất vì hôm nay không có lớp nào học thể dục thì. Hình như chỗ này có người, lạ thật! hôm nay có lớp học sao. Người đó ngẩng mặt dậy, là một cô gái.

Hạo Kì(giả vờ) lảng mắt ra ngoài sân trường.

Hạo Kì povs’: Hôm nay có lớp học sao mình không biết nhỉ? Cô ta là ai thế không biết! sao nhìn quen quen. Ah! Con bé hôm qua. Sao tự dưng không nhớ nổi tên cô ta, hồi sáng mình mới gặp cô ta mà, không lẽ cô ta biết mình tới đây. Mà sao cô ta lại ăn mặc như thế nhỉ? Trông gớm chết được, như hề ý. Nè! sao tự dưng bỏ chạy vậy? Tôi đâu có làm gì cô! Sao tự dưng biến đâu mất tiêu rồi nè. – end Hạo Kì povs’

Anh chạy theo tìm cô nhưng không thấy, lạ thật vừa mới thấy ở đây mà. Nhưng rồi anh chợt giật mình đôi môi anh khẽ nhếch lên làn mi dày trên đôi mắt anh rung lên khe khẽ. Hạo Kì tự hỏi bản thân tại sao mình phải quan tâm đến cô ta nhỉ? Cô ta là ai mà mình phải quan tâm cơ chứ? Chẳng giống mình chút nào.Rồi anh ngồi xuống tựa lưng vào cánh tủ, và rồi đôi mắt anh chợp xuống.

Phía trong cánh tủ:

Tiểu Mi povs’: anh ta đang làm gì thế không biết, trong này chật chội quá, khó thở quá đi mất, hơ! Anh ta và mình đang ngồi gần nhau thế này sao < thật ra là còn cách nhau qua cánh cửa tủ nữa, tưởng bở!>

l

àm sao đây! Tim mình đập mạnh quá, mình và anh ta đang ở rất gần nhau anh sẽ nghe thấy mất, làm sao đây!!! Thôi không sao, bình tĩnh hít thật sâu rồi thở ra nào! Sẽ dễ chịu hơn nhiều. – end Tiểu Mi povs’

Mưa, ngoài trời mưa nhẹ, mưa như một bản nhạc ru anh và cô chìm vào giấc ngủ một giấc ngủ không mộng mị.

Có những khoảng cách rất gần

Mà tưởng chừng rất xa

Có những người mãi mãi đi tìm

Thứ gọi là hạnh phúc

Nhưng đâu hề biết rằng

Hạnh phúc mãi mãi ở bên ta (JM)

(– tiếng nhạc chuông điện thoại làm anh tỉnh giấc)

Thuý Vân call:

– Vợ à! Anh nghe đây.

– Đêm nay muốn đi bar!? Ok! 8h nhá

Anh tắt điện thoại đi, rồi mỉm cười.Thúy Vân vẫn như, vẫn nhõng nhẽo như ngày nào

Flasback:

– Anh đang làm gì vậy???

Hạo Kì ngước lên nhìn, là một cô bé có gương mặt rất bụ bẫm, trên tay cô cầm một con mèo nhỏ, anh nhìn con mèo rồi mỉm cười. Cô bé này có vẻ rất thích mèo.

– Nó thuộc giống mèo Ba Tư đấy, đẹp đúng không? – cô bé khoe

Hạo Kì nhìn cô bé rồi mỉm cười . Dù thế con bé vẫn nói tiếp

– Anh cũng thích mèo à?

– …

Gâu gâu.

Bỗng từ trong nhà, một chú chó trắng mũm mĩm chạy ra, chạy đến bên anh rồi cạ mũi vào chân anh. Anh cúi xuống rồi bé nó lên.

– Con cún của anh xinh thật đấy. Em bế nó một chút nha.

Hạo Kì đưa con cún cho cô bé, cô bé đỡ lấy con cún nhỏ rồi ôm nó vào lòng.

Grừ…Grừ… – Chú cún bỗng dưng phản ứng dữ dội

” Á” chú cún cắn vào tay cô bé một cái làm cô bé la lên . Gươntg mặt như sắp khóc.Anh nhe nhàng rửa sạch vết thương rồi băng nó lại.

– Xong rồi nè!

Cô bé lắc lắc cái đầu rồi lấy một chiếc bút dạ đỏ rồi hí hửng tô tô vẽ vẽ vào băng gạc. Xem chừng bí mật lắm.

Cô mỉm cười rồi chìa cánh tay mình ra

– I…love…you!???- Hạo Kì ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng chữ trên lớp băng .

– Í anh nói anh yêu em rồi nha, không được nuốt lời đó! thôi em về nhà đây. Lần khác em sẽ sang chơi với anh!

– Nè em tên là gì vậy??? – – Hạo Kì hỏi

– Thúy Vân, Hồ Thúy Vân…

.

(End flasbach.)

Nhiều năm trôi qua rồi nhỉ, em cũng chẳng còn là một cô bé dễ thương như ngày xưa anh biết nữa!!!Hạo Kì đứng dậy vươn vai mấy cái và rồi từ cánh cửa tủ hé ra một bàn tay. A nh quay lại rồi đứng hình vài giây, sau khi đã kịp ” hoàn hồn” Hạo Kì từ từ mở cửa tủ ra. Bên trong là một cô bé, lưng tựa vào thành tủ mặt gục vào đầu gối đang ngủ ngon lành. Anh bật cười rồi vội đưa tay lên bụm miệng mình lại

Hạo Kì povs’

Ngủ ngon quá ta! cô ngốc thật đó, ngồi trên đó mà cũng ngủ được- end Hạo Kì povs’.

Hạo Kì cúi người xuống nhìn Tiểu Mi

Hạo Kì povs’: Con nhỏ này!.Không quá hoàn hảo nhưng khiến người ta không dứt ra được, sao tự dưng mình có cảm giác lạ, cảm giác này… con nhỏ này, sao tự dưng tim mình đập mạnh…môi..môi nó đẹp thật đấy sao tự dưng mình, … chết tiệt!???. – end Hạo Kì povs’

Anh tiến gần hơn nữa, gần hơn nữa(không ổn rồi mặt anh và cô chỉ còn cách nhau vài cm, Mi à! Tỉnh dậy mau lên! chết đến nơi rồi đừng ngủ nữa cô không phải là công chúa ngủ trong rừng đâu), khoảng cách giữa anh và cô ngày càng gần, ngày càng gần, cô đã nằm gọn trong vòng tay anh(thôi xong rồi! thảm rồi). Anh nhẹ nhàng bế cô ra khỏi chiếc tủ, trong vô thức đầu cô khẽ gục vào vai anh dụi dụi rồi ngủ tiếp. Anh nhìn cô khẽ mỉm cười cái tính này rất quen, quen lắm, lâu lắm rồi anh không còn được thấy nó nữa, ngốc nghếch!

Bất chợt một tia sáng vụt qua rồi lóe lên trước mắt anh, khiến anh giật mình.Chắc là do mình bị hoa mắt- anh tự nhủ với mình là như vậy

Rồi nhẹ nhàng đắt cô xuống dưới đất. Ở một góc khuất nào đó những ánh chớp vẫn lóe lên đều đều. Khi cô đã ngay ngắn dưới đất rồi thì anh từ từ bước đi.(ngủ say thế không biết! làm người ta sợ hết hồn, tác giả cũng còn sợ nữa là, may mà Vương Hạo Kì tốt bụng đột xuất)

Tiểu Mi mở mắt ra, nhìn đồng hồ 5: 00 pm. Trời đã gần tối, Tiểu Mi ngồi ngơ ngẩn rồi chợt mỉm cười, cô vừa có một giấc mơ thật lạ, giấc mơ có anh, cô mơ mình nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh, thấy môi anh nở nụ cười.Giá mà giấc mơ đó là thật nhỉ!cô tự nói với chính mình

Cô mỉm cười rồi lại cốc mình một cái thật đau .

Lí trí: Mày ngốc lắm, đó chỉ là giấc mơ thôi, mà giấc mơ thì không có thật, nghĩ mà xem anh là ai nào? Là thiếu gia Vương Hạo Kì tương lai anh sẽ thừa kế tập đoàn Venus hùng mạnh, còn mày thì sao một con bé nghèo kiết xác suốt đời bị người ta rẻ rúng coi thường, anh như một thiên sứ trên cao mà mãi mãi chạm vào mày cũng không dám, còn trong mắt anh mày chẳng đáng một xu, Hạo Kì và mày sẽ đi trên hai con đường song song, mãi mãi không giao nhau…thôi đã qua rồi những phút giây mộng mị, mày phải trở về với hiện tại thôi. Mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi, không sao đâu nhất định mày sẽ sớm vượt qua cái cảm giác rung động nhất thời này. Không phải mày đã hứa với Pi rằng sẽ chờ anh ấy trở về sao? Mày không muốn làm kẻ thất hứa đấy chứ?

Con tim: Nhưng! anh Pi cũng tên là Hạo Kì!!!

Lí trí: … thôi bỏ đi! Trên đời này có biết bao nhiêu người tên là Hạo Kì, mà nếu Hạo Kì là Pi thì chắc chắn anh ấy phải nhận ra mày chứ, ngốc!!!

Con tim: Nhưng mình thấy nhói! Mình khẽ chệch nhịp khi nhìn vào mắt anh, mình đau lắm khi thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt khinh thường, làm sao đây! Mình lỡ y.e.u anh mất rồi- end Tiểu Mi povs’

Lí trí và con tim cứ thay nhau dằn vặt Tiểu Mi, khi yêu con tim thật ngốc nghếch, khờ dại và ngu muội. Làm ơn! Ai đó giúp cô tỉnh lại đi, đừng mù quáng mà chạy theo những ảo tưởng mà con tim tự tạo lên nữa, tỉnh lại đi!!!Chợt nó nghe thấy người kêu tên mình .Một giọng nói rất quen, Tiểu Mi quay mặt lại đó là một cậu con trai đang đứng tựa lưng vào tường, dáng người này quen quá.

– Thanh Tùng! Sao anh lại ở đây, sao anh không về nhà.

– Em đó, sao hôm nay nghỉ học vậy? làm anh tìm em hoài, em ở đâu vậy.

– Uhm! bí mật – Nói rồi cô bỏ chạy

– Hả! bí mật với cả anh nữa sao?Đứng lại đó! Anh mà bắt được thì em chết với anh

Tiểu Mi đang cười, nụ cười hạnh phúc. Nhưng cô đâu biết rằng thấp thoáng sau nụ cười hạnh phúc ấy sẽ là hàng loạt những đau khổ đang đón chờ cô.

– Thưa cậu chủ. Tên cô ta là Hà Huyền Mi là học sinh được nhận học bổng của trường ta, gia đình cô ta trước đây cũng thuộc dạng khá giả nhưng do ba cô ta làm ăn thua lỗ, mẹ cô ta mắc bệnh hiểm nghèo nên gia đình đã bị phá sản. Hiện giờ cô ta đang ở nhà gia đình họ Trần, còn ba cô ta vẫn biệt tăm, cậu có cần tìm hiểu thêm không ạ!

– Không cần!

Đôi mắt anh sắc lẹm, bóp chặt từng ngón tay vo lại thành nắm đấm.

– Trần Thanh Tùng, lại là mày!!!

***

Hôm nay ở trường thật nhộn nhịp, nhộn nhịp một cách khác thường. Tiểu Mi bước vào lớp, cả lớp nhìn cô chằm chằm. Tiểu Mi linh cảm có chuyện chẳng lành . Chợt có một cậu bạn bước vào trong lớp, cậu ta thì thầm điều gì đó với lớp trưởng rồi quay đi. Lớp trưởng nhìn cô, ánh nhìn đầy khó hiểu. Rồi cậu chạy ra ngoài, vì sự tò mò cùng linh cảm không lành cô chạy theo. Và cậu ta dừng lại trước bảng tin của trường, cậu tránh người sang một bên cho Tiểu Mi bước vào, để cô nhìn rõ những gì đang xảy ra.

Trên bảng tin trường, học sinh của trường đang nhốn nháo lên(vì một chuyện gì đó) thì bất chợt họ im lặng, im lặng khi nhìn thấy cô. Họ dẹp người sang một bên như muốn Tiểu Mi bước vào.

Sững sờ! đó là cảm giác đầu tiên khi cô nhìn thấy những bức ảnh được dán trên bảng tin của trường. Là ai! Ai căm ghét cô tới mức phải dùng cách này để hạ nhục cô, người con trai đó! Không lẽ…Hạo Kì…anh ta.

Không gian bỗng chốc rộn ràng hẳn lên, Hạo Kì bước vào xung quanh là lũ bạn anh. Anh đi đến đâu nơi đó bỗng sáng rực lên, người ta vội vàng nhường đường cho anh, đám con gái thấy anh thì xáp vào,

cứ như kiến thấy đồ ngọt. Mấy cô gái bám chặt vào Hạo Kì thi thoảng anh có cười tình với họ, tay phải anh ôm một cô tay trái anh ôm cô khác còn mấy đứa con gái khác thì chạy đến ve vãn anh ôm hôn anh, trông họ giờ thật chẳng khác nào gái làm tiền. Hay thật đấy! trường học của quý tộc là thế này đây, còn các tiểu thư con nhà quý tộc, danh giá là thế đấy, xáp chặt vào trai như mèo thấy mỡ, lúc này thật khó để phân biệt các ả ấy với những ******** rẻ tiền mạt hạng ngoài kia, tất cả đều giống nhau.

Hạo Kì cứ bước đi về phía trước mà chẳng thèm ngó Tiểu Mi một cái. Còn Tiểu Mi đứng đó với khuôn mặt sững sỡ, hai tay cô víu chặt vào thành cửa để khỏi ngã xuống. Sân trường một lần nữa rộn ràng hơn, tiếng hò hét huýt sáo vang trời. Có ai tới, đó là một cô gái rất xinh đẹp…cô ta là Hồ Thúy Vân búp bê của trường Lĩnh Nam, được mọi người biết đến rất nhiều vì cô ta là con gái của chủ tịch tập đoàn dầu khí lớn nhất đất nước. Nhiều chàng trai say mê cô như điếu đổ và trong đó có cả anh. Thúy Vân bước đến, các cô gái khác vội vàng đi ra nơi khác vì họ biết Vân không phải dạng vừa, ngay đến Hạo Kì cũng phải hết sức dỗ dành. Cặp đôi Hạo Kì Thúy Vân đã quá nổi tiếng trong giới ăn chơi rồi, còn trong trường học không một thằng con trai nào dám tơ tưởng đến Vân, và cũng chẳng có đứa con gái nào dám tỏ tình với Kì, Hạo Kì Được mệnh danh là King còn Thúy Vân đương nhiên sẽ là Queens hai người họ thật xứng đôi. Họ bước vào Tiểu Mi nhìn họ trân trối.

Bất chợt từ đâu một quả trứng gà bay vào đầu Tiểu Mi, những tiếng cười hô hố những tiếng vỗ tay hưởng ứng, cô nghe được những lời nói khác nhau:

– Con ******** dám nhân cơ hội chị Vân đi Mỹ mà quyến rũ anh Kì à! Giết chết nó đi!

– Đồ không biết thân biết phận.

– Có người bị bỏ rơi kìa, còn lâu anh Kì mới ngó đến mày.

Không chỉ có trứng vô số các thứ khác vẫn bay thẳng vào mặt cô. Cô không hề né tránh, cô vẫn cứ nhìn anh. Lại là ánh mắt dửng dưng đó, trông anh sao mà thư thái quá, giống y hệt như đang xem một chương trình giải trí có phần thích thú. Từ trước đến giờ anh chỉ xem người ta chọi đồ vào mấy con cẩu hoang chứ người thì chưa. Vậy tại sao phải dừng lại, cứ tiếp tục đi.

Vân cười hô hố một cách hả hê, cô đứng dậy rồi lên tiếng:

– Thôi được rồi các bạn, tại sao phải đối xử với Mi nhà ta như vậy. Cô ấy không có cha mẹ dạy dỗ nên mớ

i không biết phép tắc. Tha cho cô ấy đi

Nói đoạn Thúy Vân cầm li cà phê cỡ lớn còn đang nóng hổi trên tay, đi đến chỗ Tiểu Mi tạt thẳng vào người cô. Tiểu Mi la lên vì nóng, li cà phê tạt thẳng vào cổ và vai cô khiến vùng da xung quanh đỏ và sưng tấy lên, cô bị bỏng rồi. Tiếng hò reo lại vang lên hôm nay những kẻ ghét Tiểu Mi đã được một phen rửa mắt thỏa thích. Cô cúi gằm mặt lao thật nhanh về phía trước và cô va phải một người.

– Mi! em sao vậy.

Cô ngước mặt lên, là Thanh Tùng.Tiểu Mi…im lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Còn Thanh Tùng, người anh run lên vì giận, mặt anh lúc này thật khủng khiếp, nó pha trộn giữa đau khổ và giận dữ. Anh nắm lấy tay Tiểu Mi kéo cô ra phía Hạo Kì, cô giằng ra nhưng bàn tay anh xiết cô chặt hơn. Cả bốn người đang đứng đối diện nhau…im lặng, một khoảng im lặng kéo dài cả trường gần như nín thở, bây giờ chỉ cần một hành động nhỏ thôi tất cả sẽ vỡ òa. Xem ra chiến tranh thế giới thứ 3 sắp nổ ra rồi.

– Đồ khốn! – Thanh Tùng nhìn thẳng về phía Hạo Kì.

– Xem kìa, con nhỏ mồ côi này mồi chài cũng giỏi thật, Trần Thanh Tùng mày đường đường là thiếu gia nhà họ Trần danh giá mà lại phải lòng một con nhỏ nghèo kiết xác? Hay thật- giọng Hạo Kì khinh khỉnh kèm theo nụ cười nhếch mép

– M..ày- Thanh Tùng giận run, đôi mắt anh như có lửa

– Có chuyện gì xảy ra vậy- một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy cương quyết vang lên.

Một người phụ nữ bước vào, bà ta thật đẹp, đẹp hoàn hảo trong bộ vest công sở màu đen, thật hoàn hảo, thật đáng sợ.

– …con chào bác gái… – Thúy Vân khép nép

Bà nhìn Thúy Vân mỉm cười rồi quay ra phía Thanh Tùng.

– Thanh Tùng! Có chuyện gì xảy ra vậy? Hạo Kì! con cũng ở đây nữa sao?

Hạo Kì không nhìn lấy bà ta một lần . Cậu quay mặt đi như muốn né tránh .

– Hạo Kì! con trai ta, đúng là lâu lắm rồi mẹ con ta không gặp nhau sao gặp mẹ con không thấy vui à!

Mặc cho thái độ của Hạo Kì bà vẫn nói tiếp và đảo mắt một vòng . Ánh mắt ấy chợt lướt qua Tiểu Mi .Bà bước đi, cả trường được phen đau tim trước sự xuất hiện của người đàn bà bí ẩn này… bà ta là Hoàng Oanh phu nhân của chủ tịch tập đoàn Venus chính là mẹ của anh Vương Hạo Kì.

Tại tập đoàn Venus

– Thưa bà! Quản gia Kim tới rồi ạ!

Bà Hoàng Oanh đang ngồi trên ghế, khẽ nhắm mắt lại.Rồi ra lệnh kêu người quản gia vào . Quản gia Kim bước vào rồi cúi đầu chào bà một cách tôn kính

– Thưa phu nhân!

– Quản gia Kim ông vất vả vì Hạo Kì rồi.

– Dạ thưa bà không có gì đâu…nhưng! có chuyện tôi cần nói với bà

– Chuyện gì vậy? – Bà khẽ mở mắt .

– Cô bé hồi sáng đứng cạnh Trần thiếu gia chính là…Là cô bé mà bao lâu nay thiếu gia vẫn luôn kiếm tìm, Tiểu Mi.

Bà ngạc nhiên như không tin vào tai mình. Bà cứ ngỡ mọi thứ đã ổn sau vớ kịch mà bà dàn dựng lên . hạo Kì vẫn chưa biết . Bà mong Hạo Kì với Thúy Vân thành một cặp dù Hạo Kì có yêu Tiểu Mi như thế nào . Yêu ư? Bà cười đau khổ .

Quản gia Kim, thở dài buồn bã ông chào bà Hoàng Oanh rồi bước ra ngoài. Bỗng tiếng cười nói khiến ông chú ý, đó là Hạo Kì thiếu gia của ông còn bên cạnh là Thúy Vân. Nhìn Hạo Kì cười thật hạnh phúc, hạnh phúc…Hạo Kì, cậu rất giỏi che dấu cảm xúc của mình, nhìn Hạo Kì tuy cười nhưng chưa chắc trong lòng đã vui. Đó chính là điều khiến ông day dứt đáng lẽ ông không nên dấu Hạo Kì, đáng lẽ ông phải nói với Hạo Kì rằng Tiểu Mi đang còn sống và chính là cô bé mang tên Hà Huyền Mi, đáng lẽ ra ngay từ đầu ông không nên lừa dối cậu…bất lực! bây giờ ông đã thật sự bất lực rồi…

Tiểu Mi thẫn thờ bước đi, trong khu vườn phía sau trường học. Đang là mùa thu, không gian như ấm áp với màu vàng của lá phong, lá phong phủ kín mặt đất, hòa quyện với ánh chiều tà. Cảnh vật sao mà êm đềm quá

– Mi à! Em đi đâu vậy?

– Đừng đi theo em nữa!

Tiểu Mi tiếp tục đi, còn anh vẫn cứ lặng lẽ bước theo sau. Im lặng, chẳng ai nói với nhau câu nào, cứ bước rồi lại bước.Đừng sợ, em nhé, anh vẫn luôn đứng phía sau em, luôn mỉm cười với em, luôn sẵn sang ôm em vào lòng.

– Anh à! Em đáng khinh lắm phải không? – Cô khẽ hỏi

Thanh Tùng bước tới ôm chặt cô vào lòng, cô gục đầu vào vai anh rồi bật khóc như một đứa trẻ.

Tiểu Mi tự nhủ với lòng mình . Hôm nay, chỉ hôm nay thôi, hãy để em bật khóc trên vai người con trai khác…

Lúc này chắc Tiểu Mi đang đau khổ lắm, vậy chắc Thanh Tùng không đau đâu? Không, anh đau lắm đấy chứ! Phải an ủi người mình yêu đang đau khổ vì một người khác, cái này gọi là cao thượng hay ngu ngốc đây.Anh chạy đi mua kem cho Mi, chỉ còn Tiểu Mi ngồi đó. Và rồi có một đám nữ sinh đi tới chỗ cô, và buông những lời lẽ thô thiển

– Ai đây! À đúng rồi, không phải Hà Huyền Mi lớp A sao? Sao hôm nay tự dưng lại lãng mạn ra sân sau của trường ngồi ngắm lá vàng rơi vậy!???

– Lãng mạn cái gì? Chỉ là hạng mồ côi muốn chơi nổi thôi mà, không có tiền đóng học phí nên phải ráng bám víu vào các thiếu gia nhà giàu để lếch cái thân hèn mọn vào đây! Đồ ham hố.

– Ui nó bốc mùi kinh quá…đúng là bọn nhà nghèo tất cả đều bốc mùi

Những tràng cười nổ ra, chúng chỉ chỏ, nhìn cô bằng nửa con mắt, coi cô thật rẻ tiền. Tiểu Mi im lặng, cô đã quá quen vs việc bị sỉ nhục rồi, sỉ nhục chán rồi chúng cũng sẽ bỏ đi thôi.

Nhưng xem ra, lần này cô đã lầm. Chúng nó nhìn cô, cười 1 cách thâm hiểm .

*Tại sân thượng trường Lĩnh Nam

– Chị Vân, em mang nó tới đây cho chị rồi đây

Tiểu Mi bị ném xuống đất một cách không thương tiếc. Cô lồm cồm bò dậy rồi ngước mặt lên… và nhìn thấy một cô gái, rồi cô ta quay lưng mặt lại về phía Tiểu Mi…cô ta là Hồ Thúy Vân.

Thúy Vân bước đến chỗ Tiểu Mi, ả (từ nay gọi là ả nhá!) ả lấy tay nâng cằm của Tiểu Mi lên.Ả không nói gì chỉ quay xuống nhìn Mi rồi mỉm cười thân thiện một cách giả tạo:

– Cô không sao chứ? Thật sự xin lỗi cô về chuyện hồi sáng.

Rồi ả đưa tay, như muốn kéo cô đứng dậy.Tiểu Mi xua tay vội, hành động tốt bất ngờ của Vân khiến cô sợ.

Ả quay lại nhìn về phía đám đàn em, Như hiểu ý chúng nó tiến lại phía cô. Sợ, một sự sợ hãi xâm chiếm lấy cô. Chúng nó bước tới rồi liên tục tát vào mặt cô.

Cô ngã gục, đau, đau quá má cô đỏ lên vì đau trong khi mấy con nhỏ đó vẫn cứ đá túi bụi vào người cô. Tại sao! Tại sao cô lại bị đánh như thế này chứ, cô làm gì sai sao? Không! Cô không làm gì sai cả nếu như quen biết anh là một cái tội thì thà ngày hôm ấy anh đừng cứu cô cho rồi, cứ để mọi chuyện diễn ra như thế có thể sẽ tốt hơn…

– Thôi đi, tụi bây!!! – ả ra lệnh, tụi nó dừng tay

Ả bước tới, ngồi xuống chỗ cô. Miệng ả phả ra những làn khói trắng, ả nhếch mép cười khinh bỉ.

– Cái này là quà tặng cô, kỉ niệm ngày đầu gặp gỡ.

Tiểu Mi ngước lên nhìn ả, và rồi. Ả cầm điếu thuốc đang cháy dở bước đến chỗ Tiểu Mi

– Đừng mà! Không! Không! Không!… – tiếng hét cất lên khẳn đặc và rồi tàn dần.

***

ThanhTùng lao đi tìm Tiểu Mi. Trong lòng hoang mang cực độ. Cô có thể đi đâu được chứ, cầu mong không có chuyện gì xảy ra với cô.Tiếngchuông điện thoại reo. Là số của mẹ anh

. – Alô!!! – ThanhTùng hả con! Mẹ đi du lịch vài ngày cùng bác Hoàng Oanh, con ở nhà tự lo liệunhé, có việc gì thì kêu con Mi nó làm cho là được rồi!

– Dạ, mẹ!!!

– Đượcrồi mẹ đi nha con!!! À mà con Mi nó vừa gọi điện cho mẹ kêu tối nay nó ngủ nhàbạn đó, con không cần chờ nó về đâu.

– Mi…Mi gọi lúc nào hả mẹ!???

– 10phút trước, nhưng! không phải nó nói, nhỏ bạn nó nói nên mẹ cũng không để ý, thôi nha con…

ThanhTùng chạy đi thật nhanh, trong vô thức anh cũng không biết mình đang đi đâu và sẽ làm gì tiếp theo. Vì khi anh bấm điện thoại cho cô thì chỉ còn nhận được những tiếng…tút…dài trong vô vọng

Đêm hôm đó trời mưa tầm tã, dữ dội hơn bình thường, sấm sét ầm ĩ vang rền cả đất trời. Mọi thứ xung quanh nhạt nhòa trong mưa. Trên sân thượng trường Lĩnh Nam, một bóng hình nhỏ bé ngập chìm trong màn mưa, mưa hòa trộn với…vị tanh của máu. Và sẽ có một ngày mưa, máu và nước mắt hòa lẫn vào nhau

11: PM

ThanhTùng vẫn tiếp tục lao xe trên con đường cô hay đi, những nơi cô thường đến.Nhưng không tìm thấy cô. Có gọi điện thì cũng vẫn chỉ nhận được tín hiệu máy bận hoặc không liên lạc được.Như bấn loạn anh ném thẳng chiếc điện thoại xuống đất, mồ hôi trên mặt nhễ nhại. Chiếc xe của anh lao trên đường với tốc độ khủng khiếp, ước chừng nó có thể va vào bất cứ chiếc xe nào khác đang chạy ngược chiều.

Ởnhà Hạo Kì:

HạoKì đang ngồi trong phòng, anh ngước mắt ra ngoài cửa sổ trời vẫn mưa tầm tã, anh ghét mưa, không biết tại sao chỉ đơn giản là ghét. Rồi anh nghĩ đến cô, bực mình! Tại sao lúc nào cô cũng làm anh bực mình thế! Cô là cái gì chứ, sao anh lại phải lo nghĩ vẩn vơ vậy?. Nhưng hình như hôm nay cô rất đau lòng! Anh thấy rõ sự oán hận trong ánh mắt khi cô nhìn anh. Có cái gì đó khiến anh day dứt, mà đúng ra cô cũng đâu làm gì anh, cũng chẳng là gì của anh cả! vậy mà sao! Anh không muốn nhìn thấy cô đi cạnh Thanh Tùng…

– Anh đang nghĩ gì vậy – Thúy Vân ôm anh từ đằng sau, anh mỉm cười quay lại rồi lại nghe tiếng ả nũng nịu – Con nhóc hồi sáng…ghét…

– Ghen à! Sợ anh bỏ em theo nó sao?

– Anh dám à?-

– Không dám cũng không nỡ.

Rồi anh bước dần về phía ả. Từng âm thanh mút lưỡi vang lên đều đều, trong căn phòng của ái tình của nhục dục.

***

Sáng hôm sau

ThanhTùng lê bước tới trường, gương mặt anh phờ phạc mí mắt thâm quầng, cả đêm qua anh đã không ngủ. Tới lớp học của cô, anh chỉ nhìn thấy một cái bàn trống vẳng và những cái lắc đầu đầy khó hiểu của những người bạn cùng lớp với cô.

Bỗng anh giật mình khi nghe thấy những tiếng hét khiếp đảm được phát ra từ tầng thượng của trường

Cả trường lại được phen nháo nhào đổ xô lên sân thượng. Dạo này trường Lĩnh Nam gặp toàn phải những chuyện lạ lùng, nào thì King và Queen của trường cãi nhau, rồi Queen bỏ đi Mỹ, King ở lại rồi quen biết với một con nhỏ nghèo kiết xác.Rồi sự xuất hiện bất ngờ của bà Hoàng Oanh phu nhân chủ tịch tập đoàn Venus và đến hôm nay thì…

Họ nhìn thấy cô trong tình trạng sốt rất cao, quần áo lấm lem, t

ay chân bê bết máu

. – Ở đây có chuyện gì mà ồn quá vậy . Một giọng nói cất lên khiến mọi người giật tỉnh, quay lại … Thì ra là King và Queen của trường, bọn họ tới đây làm gì nhỉ?

– Anh à! Cô ấy bị sao vậy – vừa nói Thúy Vân vừa mở to đôi mắt rồi chớp chớp, nhìn anh giả vờ sợ sệt (đúng là con khốn).

– Sao phải ồn ào quá vậy, đưa cô ta đến bệnh viện đi- giọng Hạo Kì lạnh lùng

Tất thảy học sinh trong trường tiến lại gần phía Tiểu Mi…im lặng…nhìn nhau…rồi im lặng…muốn giúp, nhưng! không đủ can đảm. Bởi giúp cô bây giờ là đã ngang nhiên qua mặt của Hồ Thúy Vân

Rồi Thanh Tùng xuất hiện anh bước tới chỗ cô, đám người xung quanh tản dần đi nơi khác. Anh nhẹ nhàng đỡ cô dậy rồi đưa cô đến bệnh viện

Tiểu Mi mở mắt tỉnh dậy, cô như vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài. Đau, đau quá, khắp người cô đau ê ẩm, nhức nhối. Cô nằm vật xuống giường. Vai cô nhói đau…chỉ đụng nhẹ vào vai cũng khiến cô đau điếng rồi.

– Em tỉnh rồi hả? Thấy trong người thế nào! – Anh tiến đến bên cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Là anh thật sao? Có phải cô bệnh nặng tới nỗi mê sảng rồi không?

– Anh, anh…anh

– Anh, anh cái gì? Đã bảo là không được bệnh rồi mà, sao cứ làm người khác lo hoài thế!

– AnhPi!… Là anh thật sao?!!!

– Có lạnh không?

– Uhm…

– Lạiđây.

Cônằm trong vòng tay anh, anh ôm cô thật chặt. Hãy nói với cô rằng, anh sẽ không bao giờ rời xa cô.

– Anh à, lưng anh ấm quá!!!

ThanhTùng mỉm cười, cô ngủ gục trên vai anh, cô đang mơ gì mà mỉm cười vậy nhỉ?Anh nhìn cô rồi chợt thấy lòng xót xa.Anh khẽ ôm cô, cô thật nhỏ bé trong vòng tay anh, anh sẽ ôm cô thật chặt, sẽ không bao giờ buông tay ra…

– Embiết anh yêu em từ khi nào không! Ngay từ lần đầu gặp em anh đã yêu em rồi

Flasback

” anh biết đánh đànpiano không?”

Đó là câu đầu tiênTiểu Mi nói với Thanh Tùng khi cả hai gặp nhau. Đó là một buổi chiều thu, nắng vàng nhạt chiếu qua khung cửa sổ, gió nhẹ nhàng lay động những cành cây ngoàivườn, anh đang ngồi trong phòng, mải miết nhìn hai con mèo đang vờn nhau ngoàisân mà không biết có người bước vào phòng. Tiếng nói trong trẻo cất lên, anh mớigiật mình quay lại. Đó là một cô bé tóc nâu, mà thoạt đầu anh cứ nghĩ đó là mộtbúp bê sứ vì cô bé rất xinh. Cô mặc bộ đầm màu trắng với những bông hoa tím nhỏli ti, tôn lên làn da trắng mịn, dưới ánh nắng chiều, cô đẹp như một nhân vậtnào đó trong truyện manga mà anh đã từng đọc.

Anh đã gặp cô mộtvài lần trước đó, ba của anh là đối tác thân thiết với nhà họ Hà. Một vài lầnanh được dẫn sang nhà cô hay những khi nhà anh có tiệc, cô cũng hay sang đây. Ấntượng đầu tiên khi anh nhìn thấy cô là cô có một đôi mắt rất buồn, cô khôngthích chơi đùa với những đứa trẻ khác, anh thấy cô luôn ngồi lặng lẽ một mình ởmột góc nào đó. Có những đứa bé tới nói chuyện, và rủ cô chơi cùng nhưng cô chỉlắc đầu hờ hững và lại đi tìm một nơi yên tĩnh khác không bị ai quấy rầy.

Chỉ với một cáibánh, một viên kẹo hay chỉ đơn giản là thấy thích nhau, hai đứa trẻ có thể trởthành bạn thân. Tiểu Mi và Thanh Tùng cũng vậy, kể từ ngày hôm đó, Mi đến vàonhững buổi chiều, hai người cùng học với cô giáo dạy đàn. Cô không thích ồn ào, anh biết điều đó, khi chỉ có hai đứa, anh rủ cô cùng đọc truyện tranh, không ainói gì nhiều.

Mọi thứ có thể sẽchỉ diễn ra như vậy…nhưng! mùa đông năm Mi 13 tuổi gia đình cô đột ngột phá sản, mất dần mất mòn và mất đi những người yêu thương nhất đã dày vò Tiểu Mi cô đã từngrơi vào trạng thái trầm cảm trong một thời gian dài, và chính Thanh Tùng đãgiúp cô đứng dậy sau tất cả những gì cô đã trải qua. Và cuối cùng cô đã đượcvào học ở trường Lĩnh Nam, ngôi trường mà cô hằng mong ước. Cuối cùng chínhngôi trường này, lại châm ngòi cho mối bất hạnh của cô.

End Flasback

Tạitrường Lĩnh Nam

HạoKì rảo bước nhanh trên hành lang tầng 4, chợt đôi chân anh khựng lại trước cánhcửa sân thượng. Đôi chân anh bước tới cánh cửa, và rồi

Cạch! – cánh cửa bật ra

Anh từ từ bước vào, trầm ngâm. Có chút buồn, day dứt và…đau lòng…

HạoKì povs’: Không biết cô ấy có làm sao không? Tại sao trên đời này lại có ngườingốc nghếch như cô ấy thế không biết- end Hạo Kì povs’.

Anhquay người lại và định đi xuống, chợt mắt anh sáng lên. Có cái gì lấp loáng dưới đất. Anh cúi người xuống và nhặt nó lên.

Đưa” vật thể lạ” lên ngắm nghía hồi lâu bỗng dưng đầu óc anh quay cuồng.

Đó là một sợi dây chuyền

Sợi dây chuyền có mặt tượng là hình ngôi sao…

Anh bắt đầu toát mồ hôi hột. Cho dù trí nhớ của anh có không tốt lắm nhưng anh hoàn toàn có thể chắc chắn rằng, đây chính là sợi dây chuyền mà 10 năm trước chính anh đã tặng và đeo nó người con gái mà anh yêu thương nhất…nó thuộc về con người mà mãi mãi về sau này trong mỗi giấc mơ của anh luôn có mặt người ấy, TiểuMi…

Hạo Kì thẫn thờ bước từng bước, chẳng biết bây giờ anh định đi đâu nữa. Khuôn mặt anh vô hồn cứ lững thững bước đi, bước đi và đến hành lang phía tây.

– Thiếugia!!! Cậu đi đâu vậy- quản gia Kim giọng nói hốt hoảng.

Anh giật mình quay lại, đôi mắt anh vô hồn nhìn ông quản gia, giọng anh run run

– Chú…chú Kim! Cháu phải làm gì bây giờ? Cháu phải làm gì bây giờ???

– Thiếu gia!???

Anh bật khóc, khóc rồi không ngừng gọi tên cô, nói xin lỗi cô. Anh khóc, khóc vì nghĩ đến cô hay là nghĩ đến bản thân anh. Duyên phận sao mà oan nghiệt thế!!!

***

Tại nhà Thanh Tùng:

– Nèở ở ngay, em còn yếu lắm đấy. – tiếngThanh Tùng gào lên.

– Nè em đi học nhờ học bổng của trường chứ đâu phải như anh.

– Anh đã bảo ở nhà là ở nhà, không đi đâu hết

Sau một hồi mè nheo cuối cùng anh đành phải chịu thua trước đôi mắt to tròn ngấn nước của cô.

– HuyềnMi!

– Dạ!

– Uhm!tối nay chính là buổi party kỉ niệm 50 năm thành lập trường đấy, em có đi không?!!!

– Uhm! không anh ạ.

– Tại sao?

– Chỉ là em không muốn.

– Cho phép anh tối nay được đi cùng

em nhé?

– Uhm! Nhưng em…

– Không nhưng nhị gì hết. Tối nay anh sẽ đi cùng em. Còn bây giờ ta tới trường nào

Lúc đó tại tập đoàn Venus

Trong phòng tổng giám đốc nơi bà Hoàng Oanh đang ngồi yên vị trên bàn làm việc, xem và kí kết các hợp đồng liên quan đến tập đoàn.

– Thưabà! Cậu Hạo Kì muốn gặp bà, bà đồng ý gặp cậu chứ ạ

– Được rồi, cho nó vào đi

Rầm!!!

Cánhcửa phòng mở tung ra, Hạo Kì bước vào, đôi mắt anh như bị bao phủ bởi tà khí, lạnh đến ghê người.

– Cóchuyện gì sao!???

– Mẹ…!???

Bà Hoàng Oanh nhớn mày lên như muốn hỏi Hạo Kì muốn nói gì?

– Nói cho con biết đi! Tiểu Mi còn sống đúng không?

– Mi!???Mi là ai!???

– Mẹ đừng như vậy nữa!??? nói cho con biết đi!!!

– …

– Nóigì đi chứ? Lừa dối bao năm nay chưa đủ sao.

– Ta không hiểu ý của con?

– TiểuMi của con…mẹ nói đi chứ?

– Hạo Kì ơi là Hạo Kì, con bình tĩnh lại đi, con đừng làm mẹ sợ. Con bé mất đã được mười năm rồi, con tỉnh lại đi, chấp nhận sự thật đi con, hãy quên nó đi – bà Oanh đau đớn nhìn đứa con đáng thương của mình.

Nghe tới đây Hạo Kì bất chợt cười lớn, nụ cười nghe sao mà chua chát.

– Đừng nói nữa, bà đóng kịch giỏi lắm, bà tạo ra một kịch bản hoàn hảo quá, còn tôi như một thằng ngu…tất cả những đau khổ của tôi đều là do bà gây ra. – Hạo Kì gào lên.

– HạoKì à! Tất cả những gì mẹ làm chỉ là muốn tốt cho con mà thôi!

– Nực cười!muốn tốt cho tôi sao? Muốn tốt mà bà đã ném tôi, đứa con trai duy nhất của bà sang Mỹ rồi bỏ rơi nó một cách không thương tiếc, bà có biết ngần ấy năm bên xứ người tôi đã phải sống một chẳng khác nào một con chó không…bây giờ bà còn muốn gì nữa đây???

– Hạo Kì, chẳng phải con và Thúy Vân rất yêu nhau sao? Vậy sao con còn nghĩ đến con bé kia nữa???

– Yêu ư! bà mà vẫn còn tư cách nhắc đến từ yêu à…

Chát…

– Mày!???uổng công bao năm nay tao nuôi nấng mày, uổng công tao mang nặng đẻ mày ra, đểđến bây giờ mày…*******!???

Bà Hoàng Oanh cúi mặt khóc nức nở. Hạo Kì cười nhạt rồi bước đi.

– Bà vẫn như vậy, chẳng thay đổi chút nào.

Tai trường Lĩnh Nam.

– Nè Ngọc Bích, em ở đây cùng Huyền Mi, coi Huyền Mi dùm anh nha- vừa nói Thanh Tùng vừa nháy đôi mắt tinh nghịch

– Dạ- mặt Ngọc Bích đỏ ửng lên như trái ớt.

Hôm nay là kỉ niệm 50 năm thành lập ra trường Lĩnh Nam, nên đêm nay sẽ có một buổi party rất lớn và thoành tráng, sẽ có rất nhiều học sinh cũ về thăm trường và không ít người trong số đó là diễn viên, ca sĩ nổi tiếng.

– Uhm!bây giờ là 6: 30, còn 30 phút nữa cánh cửa thiên đường sẽ mở ra.

– À!Nghe nói có cả ca sĩ JK về trường mình nữa đấy.

– Thật sao! Wao…anh JK đúng là manly số một. À mà nghe nói ngày xưa anh JK là học sinh trường mình đấy!

– Đúnglà!!! Tôi chỉ nhớ tới anh Hoàng Duy thôi!anh Hoàng Duy lúc trước khi đi Mỹ du học còn nổi tiếng hơn cả JK bây giờ.

– Àmà nghe nói anh Hoàng Duy là cháu trai của ngài chủ tịch tập đoàn Venus đấy.

Những tiếng bàn tán xì xào cứ vang lên, hôm nay chính là lễ kỉ niệm 50 năm thành lậpra trường Lĩnh Nam, ngôi trường của những thiên tài, nhưng cũng không thiếu những kẻ hợm hĩnh lắm tiền nhiều của.

7: 00pm.

Cả trường rộn ràng lên bởi tiếng nhạc, tiếng cười nói vui vẻ…thật náo nhiệt, thậthoa lệ. Đó mới là cuộc sống của giới thượng lưu, toàn nam thanh, nữ tú khoác lên mình những bộ cánh hàng hiệu nổi tiếng, mùi nước hoa, mùi phấn trang điểm thật đắt tiền, nhưng cũng thật tanh tưởi khi chúng cố bôi trét thật nhiều chỉ cốtche đi cái bản chất nhơ bẩn xấu xa của lũ gái nhà giàu. < cái này tùy ngườithui nhá!>

Hôm nay TiểuMi mặc một chiếc váy màu kem nhạt, phần dưới váy xếp tầng thưa, váy khá là ngắn so với những chiếc ngày thường cô mặc, để lộ một đôi chân thon dài. Mái tóc mềm mại màu chocolate được cô xõa ra và đính thêm một chiếc kẹp tóc nhỏ hình ngôi sao, gương mặt tuy trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đẹp rạng ngời, vẻ đẹp trong

sáng ngây ngô thuần khiết.Giờ đây ai có thể nhận ra đây là con bé Hà Huyền Mi nghèo xác xơ nữa.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, là ThanhTùng.

– Dạ em nghe.

– Em đang ở đâu vậy?

– Em đang ở hành lang phía tây.

– Uhm đứng yên đó nhá.

Rồi anh đột ngột tắt điện thoại đi, hành động đó của anh khiến cô phì cười. Sao dạo này anh lạ vậy nhỉ?

ThanhTùng hôm nay thật chẳng khác nào một vương tử, sự quyền quý và giàu có. Bộ ves tanh đang mặc hôm nay có thiết kế khá đặc biệt rất ấn tượng với phần cách điệu của hai gam màu đen và trắng. Nhưng đặc biệt nhất đó là kiểu tóc, nó cực hợp với khuôn mặt anh tuấn của Thanh Tùng. Anh bước đến hành lang phía tây, nhìn đi ngó lại, không thấy cô đâu cả. Thật là! Lại chạy đi lung tung rồi. Anh cầm lấy điện thoại.

– Em đang ở đâu thế!???

– Dạ hành lang phía tây.

– Nè anh đang ở đó đây, sao không thấy em.

– Uhm…anh quay người lại, rẽ sang phải, nhắm mắt bước năm bước chân.

– Lại còn vậy nữa.

Giọngtuy nhăn nhó nhưng như một tên ngốc anh vẫn cứ làm theo, qua dãy hành lang, nhắm mắt

1bước

2bước

3bước

Những cơn gió lạnh cứ hắt vào mặt anh khiến anh lạnh sống lưng. Anh tưởng tượng ra những thước phim kinh dị thường có khung cảnh hành lang hiu hắt, có một cô gái đứng gầnđó, với khuôn mặt biến dạng và đôi mắt chỉ là hai hốc máu…

Nghĩ đến đây anh bất giác giật mình, rồi mở mắt ra. Trước mặt anh là một hành lang tối tăm, lạnh lẽo. Một cô gái, có mãi tóc xõa dài, mặc bộ váy màu trắng đang đứng trước mặt anh rồi bất ngờ quay lại khiến tim anh thiếu chút nữa là nhảy ra ngoài.

– Haha…ha ha…! – TiểuMi bật cười ha hả.

– Emđùa kiểu gì vậy?!!! – Thanh Tùng nhăn nhó.

– Tưởnganh gan lì lắm, hóa ra…! – cô bỏ lửng câu nói.

– Làm sao!???

– Không, không có gì! – Tiểu Mi cười trừ.

Bấtngờ anh xô cô vào tường, dùng hai tay ép chặt vào vai cô. Mấy vài giây để lấy lạibình tĩnh, cô ngước lên nhìn anh

.

– Anhlàm gì vậy. Em không thích đùa kiểu này đâu.

Ánh mắt anh chạm phải ánh mắt cô, hai người nhìn nhau rồi im lặng 1s…30s.

– Buông em ra đi, anh sao vậy???- …

– Anh muốn gì? – Cô hỏi sau khi đã thu hết can đảm nhìn vào mắt anh.

Anh không nói gì, môi anh khẽ nở một nụ cười ranh mãnh. Thanh Tùng cúi người xuống, càng ngày càng gần. Sao cô chỉ biết đứng bất động thế này làm gì đi chứ Tiểu Mi. Anh cúi sát hơn, gần hơn.

1s…3s

– Từsau mà còn đùa kiểu này là chết với anh đấy! – Thanh Tùng thì thào vào tai cô.Anhbuông cô ra, Tiểu Mi mở mắt.

TiểuMi pov: Aish…làm người ta hết hồn- end Tiểu Mi pov.

TiểuMi và Thanh Tùng bước xuống sân trường hòa mình vào dòng người đông đúc.

– Hóara bao lâu nay anh quen với một mĩ nhân mà không biết- vừa nói Thanh Tùng vừa nởmột nụ cười rất là đểu.

– Ý anh là sao!???- Tiểu Mi giả vờ ngây ngô- À anh có nghe bản nhạc đang phát không?

– Uhm…hình như đó là bài ” Listen to you heart”.

“Listen to your heart when he’s calling for you

Listento your heart

There’snothing else you can do

Idon’t know where are you going, and I don’t know why

Butlisten to your heart before

Youtell him goodbye”

– Em thích bài hát ấy à?

Cô khẽ rướn người lên một chút như thể hiện sự đồng ý. Đang cao hứng định nói tiếpvới anh về các thể loại nhạc thì bỗng bản nhạc vụt tắt, một bản Van nhẹ khác ngân lên.

Vàngười ta lũ lượt kéo nhau ra. Các cô gái trong những chiếc váy dạ hội, còn nhữngchàng trai lịch lãm hào hoa trong những bộ vest đắt tiền. Cứ hai người một cầmtay nhau, di chuyển những bước nhảy điệu nghệ.

Em muốn khiêu vũ không?

– …lắcđầu

– Khôngthích hả?- Thanh Tùng cúi xuống hỏi

– …gậtgật

– Nhưng không thích không được!

Và thế là anh lôi cô ra ngoài đó hòa mình vào đám đông đang tình tứ trước mặt.Một tay anh ôm nhẹ eo cô, tay còn lại nắm chặt đôi bàn tay mảnh khảnh của cô, hai người cùng bước những bước thật chậm rãi. Tất cả vẫn diễn ra yên bình như thế cho đến khi.

Phụt!!!

Ánhđèn vụt tắt, mọi thứ xung quanh ngập chìm trong bóng đêm. Ở đây, mấy trăm con người đang nhốn nháo lên vì điện cúp bất ngờ, thoáng chốc cảm giác sợ và bối rốibủa vây tất cả.

– Thưaquý vị, thời điểm đặc biệt của buổi tối ngày hôm nay đã tới. Chúng ta sẽ sống trong tình yêu với tất cả sự nồng cháy và cũng xin lỗi vì đã làm mọi người hốt hoảng. Nhưng vì tình yêu, hãy thử dùng trái tim để tìm kiếm một nửa của mình trong bóng tối. Còn nếu nhầm thì cứ coi đó là cách thể hiện sự thân thiện đi, cũng chẳng mất gì mà. Nào! Bắt đầu đi, giờ phút KISS TIME!!!< trờiơi! Lễ kỉ niệm thành lập trường đây sao, trường này lạ nhỉ?>

TiểuMi rùng mình. Hôn ư??? Thanh Tùng ư??? Không thể được.

TiểuMi đi giật lùi dần về phía sau, trong bóng tối mọi, xô đẩy, náo loạn…những cặp tình nhân bị đẩy xa nhau. Tất cả chìm trong mịt mù, TiểuMi bị đẩy về phía bên trái, cho dù đã cố trụ vững chân. Cô lo lắng nhìn xung quanh, moi thứ đều là bóng đêm, Thanh Tùng ở đâu trong đám đông trước mặt???

Chợtcảm giác có người đang tiến về phía mình, cô giật mình hốt hoảng quay người lại…Chỉlà một màu đen xám xịt, một người con trai rất cao, mùi hương nồng nàn, và ánhmắt đượm buồn.

Imlặng…Tiểu Mi nghe thấy từng hơi thở của người đó.

1s

2s

3s

Một bàn tay ấm…rất ấm chạm vào tay cô…một cảm giác vô cùng quen thuộc.

***

Phụp!!!

Bóng tối bị đuổi đi, ánh sáng xuất hiện, những tiếng la hét gào lên thảm thiết.

– Trời ơi! Tôi xinh đẹp thế này mà phải hôn cái thằng nhóc đeo niềng răng này sao. – một cô gái xinh đẹp ré lên và chỉ tay về phía người đối diện, công nhận cậu ta xấu thật.

Cậu con trai khác cũng bức xúc không kém.

– Còn tôi đẹp trai thế này mà phải hôn con PIG…

Chát…

Chưa kịp nói hết câu, cậu ta đã hứng trọn một cái tát giáng trời của Ngọc Bích, rồi cô ôm mặt chạy đi

Tiểu Mi bối rối ngước lên nhìn cái con người đang đứng trước mặt mình

Và…

Kẻ đứng trước mặt cô là Vương Hạo Kì, những kí ức đau thương ùa ề trong tâm trí Tiểu Mi, một Hạo Kì tần nhẫn độc ác. Tiểu Mi hốt hoảng quay lưng đi nhưng một lần nữa cái nắm tay đã chặn đường cô.

– Chúng ta cùng đếm nào…10, 9, 8…

Tất cả nhìn nhau bối rối, Tiểu Mi lúng túng nhìn Hạo Kì rồi quay sang nhìn Thanh Tùng.

Thanh Tùng giờ cũng khó xử chẳng kém, khi ” nửa kia” mà anh may mắn tìm được lại chính là Thúy Vân.

Những cặp đôi dần thực hiện hết. Chỉ còn trơ lại mình Hạo Kì và Tiểu Mi đang đứng im lặng nhìn nhau trân trân

– Tiểu Mi!!!

– … – cô trợn tròn mắt.

– Em nhớ anh chứ ” nụ hôn của biển”.

Flash back:

– Anh Pi…em xin lỗi!

– Đừng khóc! Nhỡ mai này anh không ở bên cạnh em nữa thì lúc đó em làm sao đây?

– Anh đi đâu, cho dù anh ở đâu em cũng tìm ra anh.

– Nhưng anh đến một nơi xa lắm, cách đây nửa vòng trái đất cơ! Ba mẹ đều muốn anh tới đó nên anh không thể không đi được.

– Vậy bao giờ anh trở lại???

– Anh…anh sẽ trở lại vào một ngày mưa.

Cậu bé khẽ hôn nhẹ vào mái tóc cô nhóc.nụ hôn của biển là nụ hôn ngọt ngào nhất thế gian này.

– Tiểu Mi à! anh đi rồi em có nhớ anh không?

Tiểu Mi khẽ gật đầu . Cậu nhóc khẽ rút từ trong túi ra hai sợi dây chuyền được lồng vào nhau, ngôi sao nhỏ ở phía trong, vầng trăng ở ngoài

– Em sẽ mãi là ngôi sao của anh, ngôi sao gần mặt trăng nhất.Em sẽ mãi là em gái của anh chứ!???

– Uhm!!! – cô bé gật đầu

Nét mặt cậu bé thoáng buồn

– Nhưng anh không muốn làm anh trai của em đâu, vì thật sự thứ tình cảm mà anh dành cho em, có lẽ là…

End fashback

– Anh là ai?!!! – Tiểu Mi sững sờ.

– Tiểu Mi…!???- giọng anh tha thiết.

Tiểu Mi run rẩy đan hai tay vào nhau, bấm mạnh mà không hay tay mình đã ứa máu từ khi nào.Câu nói anh vừa phát ra khiến mọi giác quan của cô gần như tê liệt. Có nằm mơ cô cũng không thể ngờ rằng Hạo Kì lại chính là…

Sợi dây chuyền mặt trăng…

Mối tình đầu…

Thiếu gia tập đoàn Venus…

Tất cả giờ đã có một câu trả lời…

Biết được sự thật là một hạnh phúc…Nhưng đây là một sự thật quá thật…Thật đến mức trần trụi…

Tiểu Mi ngước mặt lên, nhìn sâu vào đôi mắt Hạo Kì. Có cái gì đó uất ức chợt dâng lên trong lòng, cô bật khóc ôm mặt rồi chạy đi. Để lại ánh mắt buồn thăm thẳm đang thở dài đau khổ…

Tiểu Mi chạy đến khu hành lang của trường, cô bật khóc, khóc nức nở. Ở dưới đó mọi người vẫn vui vẻ nói cười thật hạnh phúc…

.

.

.

Cô chợt thấy xung quanh mờ đi và tất cả chìm vào trong bóng tối…

Choàng mở mắt tỉnh dậy, Tiểu Mi hoảng hốt khi thấy mình đang bị trói trên một cái ghế gỗ trong một không gian ẩm thấp và bụi bặm, xung quanh là những gương mặt kì lạ và đáng sợ…

***

– Alo- Thằng ranh, biết anh mày là ai rồi chứ?

– Ray! thì ra là mày…mày chưa chết sao!???

– Sao tao có thể chết nhanh như thế được, tao phải sống để gặp mày chứ! Có người mày cần gặp đấy thằng ranh.

Nói rồi hắn cầm chiếc điện thoại đưa ra phía Tiểu Mi quát lớn:

– Nói đi! Nói cho nó biết mày đang được tụi này chăm sóc đi! Ha ha.

– Anh…hưc…anh…Pi…hưc…

– Mày đang ở đâu!???- Hạo Kì gào lên.

– Được thôi! trong vòng 15 phút nũa đến khu nghỉ mát bên bờ biển đi. Khu SECRET. – …Tút tút

Hắn mỉm cười tà mị rồi bước về phía cô.

– Ta sắp có kịch hay để xem rồi!!!???

Trong đầu Hạo Kì lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Cứu sống Tiểu Mi! Anh vội đến tay chân bấn loạn không biết làm gì…Chạy thẳng ra bãi đậu xe, anh gấp gáp đạp phanh nhấn ga lao về phía công trình xây dựng khu nghỉ mát bên bờ biển…khu nghỉ mát đó vốn của tập đoàn nhà anh và quản gia Kim là người biết rõ về nó nhất.Bíp!

– Chú Kim! Thằng Ray bắt cóc Tiểu Mi rồi, chú nói cho cháu biết cấu trúc thiết kế của khu nghỉ mát bên bờ biển đi.Khu SECRET đang đình công vì mùa đông này ấy

– Ở đó, vào cổng sẽ chia thành 7 khu: hồ bơi, khu nghỉ dưỡng, khu vui chơi…Các lối cầu thang lên xuống bố trí mép phải mỗi khu thi công. Khu hồ bơi nằm gần trung tâm, đang đào rất nguy hiểm…Đặc biệt phía bên trái hướng ra bờ biển, mặt phía Đông là vách đá vực chưa được xây bao lại. Gần đó sẽ có một nhà kho chứa vật liệu xây dựng, rất rộng. Đấy là nơi có khả năng nhốt Tiểu Mi nhất. Cửa sau nhà kho nối ra công trình phụ. Nhưng thiếu gia, cậu nghe tôi này, tôi sẽ đến ngay, cậu đừng manh động! Bọn chúng chưa làm gì được cô ấy đâu, bây giờ nghe tôi. Ngăn tủ bên trái gần máy định vị đường đi, mở ra. Thiếu gia thấy súng chứ? Tôi đã bỏ đạn vào lúc chiều, 12 viên. Tôi biết cậu bắn súng rất chuẩn nhưng đừng nổ súng nếu không cần thiết.

– Cảm ơn chú, con thấy rồiCạch! Tút…tút…

Khu công trình nghỉ mát đồ sộ đang thi công dần hiện ra bên bờ biển Mùa Đông. Hạo Kì dắt súng vào đi quần cẩn thận xuống xe quan sát…Anh đi theo chỉ dẫn của chú Kim lần lượt đi kiểm tra từng khu. Đúng là hồ bơi không có người canh, từ hồ bơi thông qua lối công trình phụ ngày càng nhiều bọn ” chó giữ nhà”. Nhờ chú Kim đã chỉ sẵn cho vài lối đi an toàn mà Hạo Kì trót lọt áp sát nhà kho.Áp người sát vách tường nhìn qua khe cửa, anh mở bừng mắt khi thấy thân hình nhỏ bé gục ở góc. Áo cô dính máu…MÁU? Mái tóc màu chocolate hơi đỏ hồng vùng gần trán. Cơn giận giữ bốc lên như thiêu đốt lí trí, anh nghiến răng quan sát, xung quanh Tiểu Mi không có người! Chúng không sợ cô chạy sao? Hay đây là cái bẫy? Mặc kệ bẫy thú bẫy người hay bẫy cái quỷ gì, đợi nữa chắc anh phát điên!Đẩy cửa vào chạy thẳng tới chỗ cô, Hạo Kì lo lắng lay vai Tiểu Mi.

– Tiểu Mi! Tiểu Mi! tỉnh lại đii

Tiểu MI lờ mờ mở mắt nhìn thấy Hạo Kì cô ôm chầm lấy anh

– Hạo Kì? Là anh? Là anh thật sao? Hu hu …em sợ lắm, rất sợ…cuối cùng anh cũng tới rồi

Hạo Kì ôm cô vào lòng khẽ hỏi cô có bị thương không .cô nhịn đau chấn an Hạo Kì, nhưng sau chiếc áo khoác là viên đạn dày găm sâu vào tay Tiểu Mi

. – Bọn chúng vừa ra ngoài bảo gọi cho ai đó, em bị ngất nên chúng hơi mất đề phòng

– Theo anh! Chúng ta trốn. Em đi được chứ?- Hạo Kì liếc nhanh xung quanh, chỉ có cửa ra phía vực biển là có thể đi. Hôn lên trán cô cái hôn xót xa, giọng anh trầm nghẽn lại

– Em phải ráng chịu đựng, em làm được chứ?”

– Được- Tiểu Mi cười yếu ớt trả lời

Vừa ra ngoài Hạo Kì vừa hỏi

– Có bao nhiêu tên

– Tầm 12- 13 nhưng canh chừng em chỉ có 5 tên và 1 ngã thủ lĩnh

12 viên đạn xem ra không đủ rồi, Hạo Kì thở dài trong lòng…Đoàng! Tiếng súng nổ chấn động khắp khu nhà, viên đạn sượt qua áo Hạo Kì. Cả hai đứng tim quay lạiBị phát hiện rồi…Hạo Kì vội chắn trước Tiểu Mi, mặt cô xanh mét vì kinh hoàng, linh cảm chẳng lành…Cô sắp xảy ra chuyện gì? Sẽ phải xa Hạo Kì một lần nữa sao…Phía sau có 3 tên gần cửa cũng bắt đầu rút súngĐoàng! Đoàng! Đoàng!3 phát bắn dứt khoát, đường đạn sắc bén chính xác hạ gục ba tên. Hạo Kì kéo Tiểu Mi chạy xa khỏi khu nhà kho, 4 phía đều có người…Chỉ cần gắng trụ 15 phút nữa quản gia Kim sẽ tới, không thể sao?Tiếng súng thu hút bọn tay chân đổ xô lại phía vực biển. Còn 9 tênGió gào giữ dội, ào ạt thổi thốc từng đợt cuốn cát bụi bay mù trời. Màn đêm nặng nề phủ trùm cảnh vật, lúc nãy vì 3 tên đứng cạnh cửa nhà kho có ánh sáng nên mới bắn trúng. Giờ tối quá làm thế nào đây…Có ánh đèn pin!Đoàng!Thêm 1 tên gục ngã. Còn 7 viên đạn…Lập lòe!

Đoàng!Lại ánh sáng quét qua, Hạo Kì ôm Tiểu Mi lăn ra cát. Suýt chết! Anh lật người nổ thêm phát súng

Đoàng! Tiêu đời bọn khốn!Dường như nhận ra Hạo Kì là một tay thiện xạ ” khó nuốt”, 7 tên còn lại cũng bắt đầu toan tính, chúng núp sau tường và nhá ánh đèn pin.

Đoàng! Viên đạn lạc trong không trung.Chỉ còn 5 viên cùng hơn 7 tên nữa.Xột xoạt…

Đoàng! đoàng! Đoàng!Đang khuyên Tiểu Mi lại nghe tiếng bước chân người đến. Hạo Kì vội bắn, chính xác 3 tên gục. Cảm thấy đạn không còn đủ để bảo vệ hai người nữa, mắt cũng đã quen dần với bóng tối, anh kéo Tiểu Mi sang một góc.Rầm rập! xột xoạt, những tiếng bước chân lại tới gần, rõ lắm rồi.Chưa kịp định thần, Hạo Kì đã biến mất. Tiểu Mi hoảng loạn khi có một tên bất chợt bổ nhào ra.

Vút! Xoạt!Rầm!Bốp!

Đai đen nhất đẳng Judo cuối cùng cũng phát huy hiệu lực. Nhờ định hình và chuẩn bị sẵn trong bóng tối Hạo Kì nhanh chóng hạ gục được 3 tên. Anh cố gắng quật mạnh và dùng chiêu độc khiến đối phương phải gãy xương hoặc gãy cổ, đây là chiêu thức cấm trong Judo nhưng anh vẫn cố học, không ngờ lại hữu dụng như thế.Đoàng! Đoàng! Đoàng!Tên Ray nhắm vào đám hỗn đảng bắn xối xả…Đau! Cảm giác thứ

chất lỏng ấm nỏng chảy ra từ tay ào Hạo Kì, anh bị trúng đạn vùng gần lá lách. Tuy không chết nhưng mất máu nhiều trước sau gì cũng chết.Hự! Bịch!Xoạt! Xoẹt! Anh lao về phía tên Ray, đấm đá. Tên Ray cũng không vừa, tuy gạt được súng của đối phương và đá văng xa tít tắp nhưng Hạo Kì bị bầm dập không kém…

– HẠO KÌ!!! Anh không sao chứ…

– Mau…mau chạy đi, chú Kim sắp tới rồi. Anh sẽ giữ hắn

Bốp!

– Mẹ kiếp trúng đạn còn to mồm- Ray đấm vào bụng anh. Đau đến ngất điAnh ngã quỵ, tên Ray nhìn anh rồi cười sặc sụa, nụ cười của hắn nghe sao mà ớn lạnh.

– Hạo Kì à! tỉnh dậy đi anh, anh không sao phải không?…hu hu… – Tiểu Mi lê người đến bên Hạo Kì, tiếng nấc đứt quãng biến thành nức nởTừng giọt nước mắt của cô rơi xuống ướt đẫm mắt anh.

– Đừng khóc! Anh không sao

Bốp

Tên Ray hất Tiểu Mi ra khỏi Hạo Kì

. – Mùi mẫn quá, bi đát quá…để tao cho chúng mày hạnh phúc mãi mãi về sau, đừng trách tao…

– T…iê..u…Mi… – tiếng gọi thều thào phát ra một cách khó nhọc. Tiểu Mi giật mình như vừa chết đi sống lại, cô bủn rủn đến ngã khụy. Trong màn đêm dày đặc, bóng đen bò trên mặt cát lao lại trông đến thê thảm…Trước mặt cô, bàn tay yếu ớt cố bám giữ ghề đá. Anh chưa rơi xuống, ơn trời! Nhưng lơ lửng trên không thế này cũng không khá hơn là mấy

– Em kéo anh lên- Tiểu Mi mừng rỡ đổ người ra ngoài mép vực 1 tay bám nền giữ cơ thể không bị tuột xuống 1 tay bắt lấy bả vai Hạo Kì. Anh dùng sức, chân cố đạp vào vách đá nhưng trơn trượt! Bụng đau quặn khi dùng sức gồng người lên

. – Á…Hm…ư- tiếng Tiểu Mi cắn răng nhịn rên.Tách!Thứ gì đó…ấm nóng, sền sệt tanh nồng chảy dọc theo tay nhỏ xuống mặt Hạo Kì. Gì vậy?Không phải máu của anh! Ngẩng đầu lên anh mới phát hiện ra tay phải cô ướt đẫm, máu liên tục tóe ra. Tiểu Mi trúng đạn khi nào?

– Tiểu Mi? Em…trúng đạn? – Anh ngạc nhiên

– Hm…Không sao, em kéo anh lên- cô gồng thật mạnh, đầu đạn ghim sâu hơn vào xương, phản xạ tự nhiên của cơ thể là các bó cơ tê liệt hoàn toàn mất sức…

– Tiểu Mi…Nghe anh nói! Người của anh sắp tới rồi, chân em không bị thương mau chạy đi gọi họ! Anh sẽ cố bám trụ, nhanh đi- Hạo Kì lo lắng gấp gáp nói

. – KHÔNG ĐƯỢC! Hạo Kì đừng bắt em bỏ anh lại, chúng mình chỉ vừa mới gặp lại nhau, em còn rất nhiều điều muốn nói với anh, đừng bắt em bỏ anh lại hu hu.

– Đi nhanh! Nếu em không đi, anh sẽ buông tay

– ĐỪNG! Hạo Kì đừng buông! Van anh hu hu… – Cô vừa nói vừa khóc . Tiếng khóc như xé nát mọi thứ . – Vậy nghe anh! Chú Kim tới rồi, mau gọi họ tới đây! A nh sẽ bám đợi, 1 phút thôi! Em đi đi, nhanh . E muốn anh chết sao?

– KHÔNG PHẢI VẬY! Em đi, được! Hu hu… 1 phút thôi, anh phải đợi. Tuyệt đối đừng buông tay…Hu hu…

– Anh hứa-

Tiểu Mi sợ hãi tuyệt vọng thả cổ tay Hạo Kì ra, cô lao như điên trong màn đêm” CỨU CHÚNG TÔI VỚI! CHÚNG TÔI Ở ĐÂY NÀY, CHÚ KIM, QUẢN GIA KIM, MAU ĐẾN ĐÂY!…”Còn lại Hạo Kì, ngay bên dưới là mênh mông nước, từng cơn sóng giữ ập đến ầm ầm như muốn nuốt chửng mọi thứ nó đi qua. Gió rét. Vết thương. Máu. Bàn tay bám ghề đá cũng run dần, anh cảm giác xung quanh điên đảo, mất máu đến xây xẩm. Vết thương như bị đóng băng bởi cái lạnh tê táiAnh yếu quá rồi, đau mỏi rã rời!Bàn tay trượt xuống…

5 ngón

.4 ngón

3 ngón…Bấu đến bật máu

2 ngón

Rồi 1 ngón

ÙM!

Khi Tiểu Mi cùng quản gia Kim lao lại cũng là lúc Hạo Kì hoàn toàn tuột tay.Quản gia Kim điếng hồn chụp Tiểu Mi lại khi cô chồm người ra ngoài vực gần như lao xuống theo.Thứ cô vớ được…Không khí! Chỉ có không khí…Anh thật sự rơi xuống…Ông trời có công bằng sao? Cái gì mà người tốt sẽ gặp lành?

– HẠO KÌIIIIIIIIIIIII! HU HU…tiếng gào thét thê lương đến khản cổ. Mảnh đạn trên tay cô ngày càng ghim sâu hơn…Máu cô làm cát cũng nhuốm đỏ màu phân li tử biệt…

– TẠI SAO? ANH LỪA EM…HU HU…ANH BẢO SẼ ĐỢI…HU HU ĐỒ TỒI TỆ…LÚC NÀO ANH CŨNG DỐI EM 10 NĂM TRƯỚC CŨNG THẾ, BÂY GIỜ CŨNG VẬY…

.Quá khứ hiện tại đan xen… Gió gào, sóng gầm dội cũng không thể át đi tiếng gào khóc oán trách như xé tan màn đêm!RẬP! Cô đổ xụp trên cát, bất tỉnh.

***

“Tiểu Mi! Tiểu Mi”

“…”Văng vẳng bên tai đó…Nhưng tỉnh lại? Cô đã không còn muốn nữa rồi.Tốiquá…

Đau…

Lạnh…

Hìnhảnh thét nuốt anh vào bụng biển, nước mặn ồ ạt thốc vào tai mũi họng…đầu tê buốtnhư úng ngập thứ nước độc lạnh giá, anh chìm…và chìm…Sâu thật sâu rồi tan biếnnhư chưa từng tồn tại!

– KHÔNGĐƯỢC!!!

TiểuMi hét lên rồi bật dậy. Mở bừng mắt nhìn khắp phòng: toàn màu trắng, kim tiêm, bình chuyền dịch? Đây là bệnh viện? Bây giờ là ngày hay đêm? Cô bất tỉnh baolâu rồi?Ngóxuống nhìn quần áo bệnh nhân và cánh tay băng trắng bột, cả đầu cũng được băngbó…

Laođao…

Cơnchóng mặt ập đến khi cô định bước xuống giường, cô ngả người trên đệm. Kí ức hiệnvề. Cô thấy Hạo Kì rơi xuống…Nỗi tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm nhấn chìmtoàn bộ hi vọng…

Cạch!Cánh cửa mở ra, Thanh Tùng bước vào

– HuyềnMi? Em tỉnh rồi sao!!! – Anh! Hạo Kì hu hu… – Bìnhtĩnh đi Mi! Hạo Kì còn sống- Thanh Tùng đỡ cô nằm xuống giường nhằm báo luôntin mừng. – Thậtsao? Thật chứ? Anh không lừa em đúng không? Hạo Kì còn sống là thật?- Tiểu Mitúm chặt áo Thanh Tùng ánh mắt kích động đầy tha

thiết mong đợi… – Chuyênlà thế nào? Sao mọi người cứu được anh ấy?- Àchuyện là thế này…

Flashback:

Tu tu…Tu tu…

TiểuMi vừa ngất xỉu thì có ánh đèn pha chiếu khắp vùng trời cũng như vùng biển. Tàucủa cảnh sát biển kịp thời đến.

Tiếngồn ào, huyên náo, tiếng người xôn xao lặn ngụp dưới nước…30phút sau họ tìm thấy 1 người 1 xác. May mắn cái xác là tên Ray

– EndFlash back

– Khôngchết nhưng chưa chắc có thể sống. – Thúy Vân mệt mỏi bước vào. Cô lạnh lùng nói.”Hạo Kì bị mất máu quá nhiều! Dập lá lách, gẫy 1 xương sườn, anh ấy bị ngâm nướcquá lâu! Khi cấp cứu phổi anh ấy toàn nước! Vết thương làm anh ấy hôn mê sâu!Giờ anh ấy rất yếu.”

Thoáng chốc không khí trong phòngnhư chìm xuống, nặng nề u ám và thê lương. Tiếng thở dài dù có cố kìm nén cũngphải bật ra, giọt nước mắt lại rơi… –

– Làmthế nào cứu được anh ấy?- Tiểu Mi đơ dại hỏi-

– Chỉcó thể đợi. Cậu ấy hôn mê hơn 1 ngày, cơ quan trong cơ thể ngày càng yếu, gầnnhư không thể hấp thu và chuyển đổi năng lượng. Nếu qua đêm nay vẫn hôn mê, anhnghĩ… – anh không dám nói tiếp nữa… –

– Đưatôi đi gặp anh ấy! –

– Emđã ăn gì chưa Huyền Mi-

– EMKHÔNG MUỐN ĂN. CÒN TÂM TRẠNG ĐỂ ĂN SAO?- Tiểu Mi gào lên giận dữ. –

– Đượcrồi bĩnh tĩnh đi Huyền Mi! Hạo Kì đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt. Anh sẽđưa em sang- Thanh Tùng trầm giọng, ánh mắt trấn an Tiểu Mi rồi dìu cô ra khỏiphòng.

1 mình Tiểu Mi chầm chậm tiến lạigiường bệnh nhìn rõ hơn người đang nằm, cô bụm miệng ngăn tiếng khóc thoát ra. Hạo Kì nằm bất động nơi đó mọi thứ: ga giường, mền, vải băng bó…đều màu trắng kể cả khuôn mặt anh. Trắng bệch, đôimôi đẹp tái nhợt khô nẻ đến thảm hại, hàng mi đen phủ xụp đôi mắt nhắm nghiền…côkhông cảm nhận anh đang thở, cứ như chết rồi.

Tiểu Mi vươn cánh tay không bịthương, run rẩy muốn chạm vào Hạo Kì nhưng lại rút về vào phút cuối. –

– Nếuem chạm vào…anh sẽ không tan biến chứ…nhìn anh nhợt nhạt quá, như vô hình, nhưtrong suốt. Một Vương Hạo Kì ngạo mạn đâu rồi…

Tách! –

– Hm…Đángsao? Em đáng để anh làm thế sao Hạo Kì… – Tiểu Mi mím môi nghe vị mặn chát đầulưỡi, nước mắt thấm ướt đôi môi khô nẻ…Nếuem bảo anh đừng chết! Anh vẫn sẽ chết ư…Sao anh thất hứa, Hạo Kì? Nên làm ơn lần này…van cầu anh giữ lời hứa vớiem…Hãy sống, anh phải sống được chứ? Vương Hạo Kì chưa bao giờ khuất phục ai, đừngcúi đầu trước tử thần…

– Anhcòn nhớ không? Hồi nhỏ đã có lần anh hỏi em Chú lính chì là thằng nhóc nghèonàn nào mà em cứ nhắc hoài. Anh đã quậy ầm lên khi nghĩ em yêu Chú lính nào đó.Lúc đó em cứ trốn vào nhà vệ sinhcười nắc nẻ. Anh không biết chuyện cổ tích là gì phải không, tên ngốc này?Em kể chuyện cổ tích cho anhnghe! Tất cả những câu chuyện em biết, em sẽ kể hết…anh đừng chết, chết sẽnghe không được…Hm…

Tiểu Mi cắn môi, tâm trạng cô lúc này thật kinh khủng, 18 năm sống trên đời cô chỉtrải qua cảm giác này 2 lần: khi mẹ mất và khi anh rơi xuống vực biển. –

– Anhà! sao em không nghe tiếng anh thở? Làm ơn thở đi anh… – Tiếng điện tâm đồ, mànhình đường cong nhấp nhô nhẹ như mạng sống của Hạo Kì đang chông chênh lúc này…Tiểu Mi bắt đầu kể, hết chuyệnnày sang chuyện khác.Thậm chí còn không biết mình đang kể chuyện gì cô vẫn kể…Chỉlà truyện cổ tích…Với cái kết luôn hạnh phúc mĩ mãn… –

– Emước chúng ta sẽ có cái kết hạnh phúc như thế. Em không tin vào cổ tích nhưng emtin vào anh, Hạo Kì em tin anh sẽ sống…

TiểuMi không hề nhắc lại những kỉ niệm ngày xưa, cô không muốn chuyện giữa cô vàanh trở thành quá khứ…Chỉ có thể là hiện tại và tương lai!

Tiếngnói khe khẽ dần chậm lại, lí nhí rồi im lặng…Tiểu Mi mệt mỏi ngủ quên bên cạnhanh, qua đêm nay sẽ ra sao? Chỉ cần giây phút này là mãi mãi…

Sáng!

Lờmờ mở mắt Tiểu Mi điếng hồn khi thấy người bên cạnh mở mắt ra nhìn cô từ lúcnào. –

– Côlà ai?- … – Nụcười trên môi còn chưa kịp tắt Tiểu Mi cứng họng vì câu nói của Hạo Kì. –

– Anh…đừng nói là… – cô run bần bật tái mét-

– Phì!Giống trong phim không? Anh đóng đạt chứ Tiểu Mi?- Hạo Kì phì cười dù cơ thểđau muốn chết-

– … –

– Saokhông nói gì, giận anh à?-

– Tênkhốn vô lương tâm! Anh định dọa chết em phải không? Đồ tồi tệ, đồ xấu xa- Cô hấttay Hạo Kì. –

– Á! Hự!… – anh nhăn mặt đau đớn-

– Á!Xin lỗi em lỡ tay!Anh ổn chứ Hạo Kì? Hạo Kì?-

– … –

– HẠO KÌ!

HạoKì gục im lìm, anh lại bất tỉnh. Vốn đã rất yếu lại bị đụng vào vết thương, hậuquả Hà Huyền Mi gây ra thật là khó lường! –

– BÁCSĨ BÁC SĨ- Cô nhảy xuống giường nhấn nút khẩn cấp, mở cửa hô hoán bác sĩ liên tục.Trời ơi anh mà có mệnh hệ gì thì…

10phút sau các bác sĩ, y tá ra ngoài. –

– Anh ấy đã qua khỏi cơn nguy hiểm! Vì hôn mê lâu quá nên sức đề kháng hơi yếu.

Phù!

TiểuMi lả người phịch xuống sàn

– Mayquá! Cuốicùng mưa tạnh cầu vồng đã lên…***

2tháng sau! Tại sân bay

– Emnhất định phải đi sao!???- Hạo Kì bối rối. –

– Uhm…2năm nữa em sẽ lại về thôi, từ giờ tới lúc đó anh phải sống thật hạnh phúc đấy.Huyền Mi cô chăm sóc

– Hạo Kì giúp tôi nha, cô mà làm Hạo Kì của tôi đau lòng thìliệu hồn đấy. – Thúy Vân nửa đùa, mỉm cười-

– Uhm…tôibiết rồi!!! – Tiểu Mi mỉm cười hòa nhã. –

– Thôiem đi đây, tạm biệt hai người.

Giữasân bay, có một cô gái nhỏ gục khóc nức nở. Tiếng khóc thống thiết đến tái têlòng người, hồi ức vỡ ra như sóng nước. Thúy Vân nhìn theo bóng Hạo Kì, đôi mắtđẫm nước của cô chợt ánh lên những tia nhìn hiểm độc. –

– Vương Hạo Kì, rồi anh sẽ phải hối hận vì đã chọn nó, vì đã để tôi đi, anh sẽ phải quỳdưới chân tôi cầu xin sự tha thứ.

***

Chẳngbiết từ lúc nào Hạo Kì luôn luôn đi theocô và hai người cứ dính chặt với nhau. Reng chuông hết giờ, anh vội vã chạy đếnlớp cô đứng đợi trước cửa. Tiểu Mi dạo gần đây, khi ngồi trong lớp chốc chốc lạinhìn ra phía cửa, mỉm cười một mình, dường như cô đang mong chờ một bóng hìnhai đó. Hôm nào, Tiểu Mi phải trực nhật, ra trễ hơn bình thường, Hạo Kì lại tiunghỉu vì phải đợi, để rồi sau đó Tiểu Mi phải mất cả tiếng đồng hồ lon ton chạytheo anh năn nỉ, Hạo Kì dỗi đấy, thật là… –

– Minày, nghe nói lúc đi xuống cầu thang, nếu vừa đi vừa nhắm mắt, thì điều ước củamình sẽ thành sự thật đó.(Cause I can’t stop thinking about you, girl- chuôngđiện thoại). Đợi anh một chút.

Anhquay sang chỗ khác nói chuyện

1s2s3s

“Bịch…bịch…rầm” (Âm thanh nghe vui tai nhỉ!). Hạo Kì hoảng hồn quay lại, một cảnh tượng có một không hai đậpvào mắt anh. Một cái xác mang tên Tiểu Mi đang nằm bẹp dưới chân cầu thang, taycô quơ quào đằng trước, hai chân dạng ra hình chữ V, mặt úp xuống hôn đất ngonlành…Anh vội chạy xuống.

– Emthật là bao nhiêu tuổi rồi mà đi cầu thang cũng không xong. – Nhìn cái mũi đangsưng đỏ lên cùng với cú ngã quá ư là ngoạn mục khiến anh không thể nhịn nổi cười.Không ổn rồi chắc anh phải cười thêm 5 phút nữa. –

– Nè, thấy em té anh vui lắm hả- Tiểu Mi phụng phịu-

– Sorrysorry, anh không cố tình cười trên nỗi đau của em, nhưng mà em hậu đậu quá ^^-

– Thìtại hồi nãy anh nói, lúc đi xuống cầu thang vừa đi vừa nhắm mắt thì điều ước sẽthành hiện thực.

Ngheđến đó Hạo Kì cười như điên dại, cười đến chảy cả nước mắt. Đúng là ngốc, ai lạiđi tin vào câu chuyện vớ vẩn thế bao giờ, đã thế lại còn làm theo nữa chứ. Saomà khờ thế không biết. –

– Emcó ngốc không vậy, ngốc thế mà cũng được tuyển thẳng vào lớp A, anh nói giỡn vậymà cũng tin- vừa nói vừa cười. –

– Aishhhhhhhh… – tức xì khói

HạoKì ơi là Hạo Kì, Tiểu Mi đang đau kìa không biết đỡ người ta đứng dậy mà còn cườinữa là sao???-

– Tránhra đi, thấy ghét!!! –

– Nèanh có bảo em làm theo đâu, thôi để anh đỡ em đứng dậy. < Bây giờ mới thèm đỡ>-

– Khôngthèm, tự đứng dậy được.

Miệngthì hùng hổ nói thế, nhưng còn làm thì…Một tay chống vào thành tường, Tiểu Mi gắnggượng đứng lên, lưng cô đau nhói hình như là bị bầm rồi, hai chân cũng cảm thấynhói nhói, tay phải thì bị xước do lúc té, cà vào các bậc cầu thang. Muốn đứngmột cách hiên ngang cũng khó, lưng cô đau nhói cả lên. –

– Thôiđược rồi, lỗi của anh. Đừng giận nữa mà. –

– Khôngthèm, anh chơi em như vậy còn chưa đủ hả?- nói trong bức xúc. –

– Ừ, vậy em tự đứng lên được phải ko? Anh về trước nhé, bye

Nóirồi anh bước đi, có một con người đang shock toàn tập, mặt cô thay đổi tâm líliên tục, lúc đầu là ngạc nhiên, rồi đơ ra khoảng mấy phút, và kế đó là ngọnnúi lửa phun trào-

ĐỒXẤU XA, ANH ĐI LUÔN ĐI, ANH LÀ ĐỒ CON LỪA, CON LỪA VƯƠNG HẠO KÌ. SAO MÀ ANH CỨĂN HIẾP TÔI HOÀI VẬY, SAU NÀY ĐỪNG ĐẾN TÌM TÔI NỮA, XÓA SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA TÔILUÔN ĐI, CÓ BÀI TẬP KHÓ THÌ TỰ LÀM ĐI, ĐỪNG CÓ NHỜ TỚI TÔI. ĐỒ TRƠ TRẼN, ĐỒ SÚNRĂNG, ĐỒ BÒ ĐEO NƠ, ĐỒ… –

– Tạianh đỡ em mà em ko chịu, giờ sao ngồi đây **** anh thậm tệ thế, anh sún răngkhi nào. Sao bây giờ có chịu đưa tay đây không hay là muốn ngồi đó **** tiếp.

TiểuMi im lặng không nói gì, cô ngước lên nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau thì…Oaoa oa, em tưởng anh bỏ em rồi chứ, không biết đâu- Mắt ướt, miệng chu ra mếumáo.

– Nènè đừng có khóc, đã bảo bao nhiêu lần là không được khóc rồi, thôi mà nín đi, anh mua kẹo cho ăn, khóc nữa là anh bỏ thiệt đó.

HạoKì luống cuống ngồi xuống bên Tiểu Mi, anh rụt rè đặt tay lên vai cô rồi nâng cằmcô lên, lau đi những giọt nước mắt của cô. Cóngười đỏ mặt quay đi chỗ khác, Anh mỉm cười rồi nhẹ nhàng đỡ cô dậy cô quàngtay qua vai anh, anh giữ lấy eo cô(đây đã được gọi là ôm chưa nhỉ?). Sự tiếpxúc khá là gần gũi giữa anh và cô khiến Tiểu Mi cảm thấy bồn chồn khó tả. Ra đếnchỗ để xe, anh với tay mở cửa xe rồi dìu cô vào trong chỗ ngồi. –

– Nè, điều ước của em là gì?-

– Saoanh hỏi vậy?-

– Thìhồi nãy chẳng phải em đang mong đợi điều gì nên mới nghe theo câu chuyện anh bịara sao?-

– Khôngcó gì đâu, anh đừng bận tâm. –

– Giấuanh điều gì đúng không???-

– Anhđúng là đồ, tự kỉ…

TiểuMi pov’- Đồ ngốc, chẳng lẽ em lại nói điều ước của em làmuốn mãi mãi ở bên cạnh anh sao. – Endpov’

HạoKì hứa sẽ dạy cô lái xe

, còn cô sẽ là gia sư cho anh môn ngoại ngữ.

Giờlái xe:

SAOMÀ EM NGỐC QUÁ VẬY, NÃY GIỜ ANH NÓI GÌ CÓ NGHE KHÔNG, KHÔNG PHÂN BIỆT ĐƯỢC TRÁIPHẢI NỮA HẢ. ĐÈN ĐỎ KÌA, DỪNG LẠI. AAAAAAA SAO CỨ NHẰM VÀO XE HÀNG MÀ TÔNG VẬY, MUỐN CHẾT À. ĐỒ NGỐC, TỰ NHIÊN MỞ THANH GẠT NƯỚC LÀM CHI VẬY, CÁI NÚT ĐÓ ĐỂ MỞMUI XE MÀ, EM CÓ BIẾT MÌNH ĐANG LÀM GÌ KHÔNG? EM MUỐN CHẾT THÌ CHẾT MỘT MÌNH ĐIANH CÒN YÊU ĐỜI LẮM, CHO ANH XUỐNG XE. TẤP VÀO LỀ ĐƯỜNG ĐI, NÈ COI CHỪNG TÔNGVÀO CÁI CỘT ĐÈN…

Thậtlà buổi lái xe đầy kịch tính, và tiếp theo:

Giờphụ đạo ngoại ngữ: –

ANHLÀ ĐỒ NGỐC À, CHỖ NÀY EM GIẢNG MẤY LẦN RỒI. SAU NGÔI THỨ BA SỐ ÍT(HE, SHE, IT)ĐỘNG TỪ PHẢI THÊM S, ES CHỨ. ANH HỌC LỚP MẤY RỒI MÀ CÒN GỌI ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNGLÀ COMPUTER, CÁI GÌ CON CHÓ LÀ APPLE HẢ, ANH ĐI DU HỌC BAO NHIÊU NĂM MÀ NÓI TIẾNGANH DỞ ẸC VẬY HẢ, SAO ANH LÊN LỚP ĐƯỢC VÂY? TRỜI ƠI CÁI ĐỒ CHẬM PHÁT TRIỂN KIA, ANH NÓI NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ TO LỚN(BIG) MÀ SAO CUỐI CÙNG ANH KÊU NGƯỜI TA LÀ HEOLUÔN VẬY(PIG)…

Buổiphụ đạo cũng náo nhiệt không kém.

Cãinhau chí chóe là vậy, nhưng cả anh và cô đều cười ko ngớt. Khoảng cách của cảhai gần được rút ngắn. Hai con người, hai con tim, hòa cùng một nhịp đập, sưởi ấmcho nhau… –

– Ngàymai cuối tuần em có muốn đi đâu không?

– …

– Saovậy? Anh đang rủ em đi chơi đó, có thích đi chỗ nào không?

– Côngviên, lâu lắm rồi em không tới công viên.

– Không, thiếu chỗ để đi à, sao lại đến chỗ tầm thường như vậy.

– – Khôngem muôn đi, dẫn em đi nha(puppy eyes, hai tay níu áo Hạo Kì)

– Thôiđược rồi muốn tới đó thì đến, nhưng đừng có kéo áo anh nữa. Em mà còn như thế nữa, anh không biết mình sẽ làm gì đâu nha.

– Làmgì là làm gì??

– Quênđi, anh nói đùa thôi- cười gian khủng khiếp. Vậy mai 9h gặp nhau tại công viênnhé…

9hsáng tại công viên-

– Nhanhlên, nhanh lên, anh làm gì mà lâu quá vậy?

TiểuMi háo hức kéo tay anh đi, cô hớn hở cười toe toét. Trò tàu lượn siêu tốc côđòi chơi mãi, một lần, hai lần, bốn lần rồi 12 lần, chơi mãi ko biết chán. Côcũng đòi chơi vòng ngựa gỗ nhưng có chết anh cũng ko chịu vì anh cảm thấy ngungu lớn rồi mà còn ngồi trên mấy con ngựa giả, quay lòng vòng. Cô lại kéo anhvào khu bảo tàng bướm, rồi khu du lịch sinh thái, rồi rạp xiếc. Anh thấy cái đókhông có gì thú vị chẳng hiểu tại sao cô lại thích thú như vậy, nhìn bộ mặtngây ngô của cô khiến anh buồn cười nên đành chiều theo cô. –

– Anhmệt rồi, nghỉ một chút đi, em đi mua nước, anh ngồi đây đợi, –

– Nướcsuối nhé?-

– Saocũng được mau đi nóng quá.TiểuMi tung tăngchạy đi mua kem, trông côvui vẻ lắm. Anh nhìn theo bóng cô từ phía sau, tự nhiên cười một mình. Trôngđáng yêu thật. –

– Ngồinghĩ gì mà mặt anh đơ ra vậy?- Tiểu Mi áp chai nước lạnh vào mặt anh khiến anhgiật mình. –

– Làmgì mà lâu vậy, mua mấy chai nước mà cũng lâu nữa. –

– Ashi…củaanh nè kem chocolate đó

Côchìa hộp kem ra trước mặt anh. Cô ăn kem vani, anh ăn chocolate. Anh chợt nhìncô chằm chằm, Hạo Kì đưa tay lên mặt cô. Tiểu Mi hơi né đôi bàn tay anh, Hạo Kìdùng ngón cái quệt

đi một chút kem đinh trên mép Tiểu Mi, anh mỉm cười rồi đưangón tay lên miệng mút ngon lành. –

– Ngọtthật đấy…

Mộtcâu nói hồn nhiên mà khiến một con bé ngốc mặt đỏ như quả cà chua. Là kem haycái gì ngọt đấy Hạo Kì???

Anhvà cô ngồi trên một băng ghế, cả 2 đã khá mệt không ai nói gì. Nhìn dòng ngườilại qua rồi bất chợt tiếng cười kế bên làm Tiểu Mi chú ý. Có một cô bé đang làmnũng vớ ba mẹ, do ham vui nên chạy không cẩn thận vấp ngã. Chân cô bé chảy máuvà cô thì đang khóc mếu máo. Ba mẹ hết sức dỗ dành nhưng hình như càng dỗ cô bécàng làm tới, cứ khóc to hơn. Họ đã đi xa rồi nhưng Tiểu Mi vẫn nhìn họ tha thiết, cô khẽ thở dài. –

– Này, bị sao thế đang vui sao lại thở dài?-

– Khôngcó gì đâu, chỉ là… –

– Chỉlà sao?-

– Anhcó thấy gia đình 3 người kia không, trông họ hạnh phúc quá. Ngày xưa gia đìnhem cũng vậy, khi em còn bé lúc em té như vậy ba mẹ đều chạy đến dỗ dành em…Vậymà bây giờ.

Anhcốc nhẹ vào đầu cô, lên tiếng-

– Thôinào, hôm nay đang chơi vui mà, đừng nghĩ đến chuyện buồn. Đi kiếm cái gì bỏ bụngthôi, buồn thì đi ăn cho hết buồn. Còn ngồi đó làm gì đứng dậy mau lên.

– Anhquay lại nhìn cô, cô mỉm cười đi theo anh. Anh xoa đầu cô, cả 2 đi bên nhau, thỉnhthoảng các ngón tay khẽ chạm vào nhau, rồi ngượng ngùng co lại, rồi từ từ đanxen vào nhau.

Ănxong Tiểu Mi đòi Hạo Kì đưa tới một nơi.Trướctấm bia đá hoa cương, di ảnh mẹ cô mỉm cười dịu dàng bên đóa huệ tây. –

– Mẹ, ngay cả khi con chỉ gọi tên mẹ thôi, Tại sao tim con lại đau đến thế. Mẹ đã chocon tất cả, nhưng mẹ vẫn buồn rằng không thể cho con được nhiều hơn. – Vìsao những giọt nước mắt cứ lăn dài như thế, tiếng nấc nghẹn ngào không ngăn nổinước mắt đau đớn đang tuôn. Xung quanh mờ đục mông lung qua màn nước dày đặc.

Anhđứng đó nhìn cô, bóng dáng nhỏ nhắn đang gục khóc. Chết tiệt! Con tim anh nhứcnhối, cả người anh tê buốt như hàng vạn mũi kim đâm vào…

Tôithấy em đang khóc nơi đó.Ngaytrước mặt tôi, em chỉ khóc… và khóc…Embiết rằng…nó làm tim tôi tan nát…Tôicảm thấy thật bi thương…từ tận sâu thẳm trong tim mìnhTôicảm thấy thật tệ…như thể đó là nỗi đau của chính mìnhEmcó biết rằng…tôi chỉ muốn lao ngay đến đó…ôm chặt lấy emƯớcgì tôi có thể…lau khô nước mắt emTôivẫn đứng đây…đấu tranh với bản thân mìnhTôicó thể làm gì đây…thật buồn, tôi không biết phải làm như thế nào nữaKhôngai có thể làm đau tôi, nhưng điều đó không còn đúng nữa từ khi có emTôikhông quan tâm bất cứ thứ gì…nhưng lại chú ý tất cả mọi thứ thuộc về emChợttự hỏi cảm xúc trong tôi nên gọi là gì đây…Cưngà, tôi nghĩ … Tôi yêu em mất rồi

– Mi à! Đừng khóc nữa mình ra khỏi đây thôi. Anh đưa em đến một nơi-

2con người nắm tay nhau rời khỏi nghĩa trang. Chiếc BMW chỉ còn như chấm đen nhỏphía xa. Anh chở cô ra biển, cả hai sẽ cùng ngắm hoàng hôn. Biển trải dài trướcmặt, mênh mông từng đợt sóng vỗ về. Cô xuống xe chạy như bay về phía trước. anhthì chậm rãi đi đằng sau, tận hưởng cái cảm giác yên bình.

Côrủ anh chơi đắp cát, cằn nhằn một hồi cuối cùng cả hai cũng xây được một tòalâu đài hoành tráng. Tay, chân, quần áo, mặt mũi tèm lem đất cát. Cô lấy một nắmcát ném vào anh, anh cũng chẳng hiền lành gì mà đứng yên cho cô ném, anh rượttheo cô suốt chiều dài của bờ biển, ném cát không ngừng.Rượtcát đã thấm mệt cô tựa vào vai anh ngủ ngon lành.HạoKì mở mắt ra, chẳng biết đã ngủ bao lâu rồi. Mặt trời xa xa phủ ánh đỏ bao trùmkhắp nơi. –

– Dậyđi Mi, mặt trời lặn đẹp lắm.

TiểuMi mở mắt ra, đầu vẫn gục trên vai anh. Cô dụi dụi mắt, rồi khi đã tỉnh ngủ hẳn, cô reo lên thích thú trước vẻ đẹp lộng lẫy của ánh hoàng hôn, màu đỏ ấm áp phủlấy vạn vật, xoa dịu lòng người. Cả hai im lặng ngắm nhìn vẻ đẹp kì diệu củaánh hoàng hôn, anh tựa cằm lên vai cô. Hạo Kì xoay người Tiểu Mi lại, ánh mắtchạm vào nhau. Anh nhìn cô trìu mến. Tim đập mạnh quá, gần quá. Côngượng ngùng dùng tay đẩy anh ra, anh mỉm cườinâng tay cô lên hôn nhẹ vào các ngón tay. Rồi từ từ, khéo léo môi anh chạm vàomôi cô, mặt trời đỏ rực khiến nụ hôn càng thêm mặn nồng, không nỡ buông nhaura… –

– Achoooooo…

– Embị cảm rồi kìa, mau vào nhà thay đồ đi… – Côluống cuống mở cửa xe, đang bước xuống thì anh cầm tay cô lại: –

– Saoim lặng vậy? Không kiss goodbye à?-

– Em…em…em, uhm, anh về cẩn thận, chúc anh ngủ ngon… –

– Ngủngon nhé vợ yêu của chồng, nhớ uống thuốc nhé, chồng không muốn vợ bệnh đâu- anh hôn một cái chóc vào má cô.

Cômỉm cười hạnh phúc, bước đi chậm rãi về nhà, bước qua một cái cột đèn, bên cạnhcột đèn đó là một bóng người cao lớn. –

– HuyềnMi- Một tiếng gọi khe khẽ.

Côsững người quay đầu lại, cô nhìn thấy một đôi mắt đen buồn được che dấu bởi cặpkiếng trắng. Dưới ánh đèn đường, bộ dạng người đó thật u buồn, người đó chínhlà Trần Thanh Tùng. –

– Anh…anhkhông về nhà sao?- TiểuMi đứng trước mặt Thanh Tùng, ngây người ra hỏi. –

– Anhở đây đợi em về, hôm nay về về muộn nhỉ. Đã ăn tối chưa?-

– Em…emăn rồi! – Tiểu Mi cúi mặt nói lí nhí-

– Đichơi với Hạo Kì vui không? Haingười có vẻ hợp nhau thật đấy. –

– Em… – Tiểu Mi bối rối nhìn Thanh Tùng. –

– Thôichúng ta về nhà nào

Trong bóng đêm, hai người cứ bước rồi lại bướckhông ai nói với ai câu nào.Flashback: –

– Thưaphu nhân, tôi có chuyện muốn nói với bà. –

– Chuyệngì vậy Thanh Tùng???-

– Bàbiết Hà Huyền Mi chứ!???-

– Cóchuyện gì quan trọng sao.

– Thưabà, Hạo Kì yêu cô bé đó.

– Tabiết.

– Bà biết sao còn để yên như vậy! – Thanh Tùng tò mò trước vẻ mặt bình thản của bà Hoàng Oanh

– Tamuốn xem con nhỏ này diễn trò được bao lâu, không ngờ!

– Bàđịnh tính sao?

– Tasẽ gặp con bé đó

– Phunhân, bà…có thể đừng làm hại cô ấy…được không?- Thanh Tùng nói như van lơn

– ThanhTùng, cậu đã biết yêu rồi sao, cậu yêu con bé đó rồi đấy- Bà Hoàng Oanh nhìn anh khẽ cười mà không phải là cười

– Tôi…tôi- anh đỏ mặt, bối rối.

Connhỏ đó, còn khiến cậu khổ dài dài- Giong bà thoáng buồn.

– Endflash back

– HuyềnMi

– Dạ!

– Nếunhư…chỉ là nếu như thôi nhá! Nếu như em và Hạo Kì vì anh mà không đến được vớinhau liệu em có hận anh không?

– Emcũng không biết, nhưng chắc là không đâu!!!

– Tạisao!???

– Emcũng không biết nữa, chắc là bởi vì em chưa bao giờ nghĩ em sẽ hận anh cả.

– Vậyà! Anh hiểu rồi!!!

ThanhTùng pov’: Mi à! anh xin lỗi…

***

Alo?

Tôi là mẹ của Vương Hạo Kì

Giọng nói phía bên kia thật tao nhã và đầy uy lực

Tiểu Mi đứng ngây người.

Cô là Hà Huyền Mi?

Nội thất bên trong chiếc Mercedes Benz thật tiện lợi và đơn giản, trang nhã như chính chủ nhân của nó vậy. Hoàng Mạn Oanh mặc một bộ váy màu trắng đục. Chưa bao giờ cô gặp một người phụ nữ xinh đẹp như thế, nên cứ đứng ngây người ra để nhìn.

Cháu chào bác.

Hoàng Mạn Oanh dùng đôi mắt buồn như mây đêm để quan sát Tiểu M

i, hồi lâu…

Cô thật giống mẹ của mình, Thanh Hồng!!!

Bác vẫn nhớ tới mẹ cháu sao???

Mẹ cô mất bao năm rồi

Dạ 5 năm rồi ạ.

Bây giờ cô đang sống cùng gia đình họ Trần sao?

Dạ!???

Cô và Hạo Kì nhà tôi, mến nhau.

Dạ.

Đám bạn gái vây quanh Hạo Kì đã gặp nhiều rồi, có đứa thì ngây thơ, có đứa thích khoe khoang, có đứa hay tỏ vẻ, có đứa lại sắc sảo. – Hoàng Mạn Oanh lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt ưu tư như bầu trời đêm.

Dạ.

Một tháng, tôi sẽ để yên trong một tháng, khi chơi chán rồi nó sẽ ngoan ngoãn. – giọng bà lạnh hơn băng đá.

Cô mở tròn đôi mắt, 2 tay bối rối đan vào nhau vặn vẹo

Anh…anh ấy yêu con, xin bác…

Cô muốn gì, muốn tiền của nó sao, tôi sẽ cho cô. – Nói rồi bà ném cho cô một tấm phong bì trắng.

Còn lại bao nhiêu tôi sẽ cho người chuyển vào tài khoản của cô.

Không, cháu không cần tiền, cháu cần anh ấy… xin bac

Chát!

Câu nói chưa dứt đã bị chặn lại bởi cái tát cực mạnh, tiếng vang chát chúa, cô sững người trong thảng thốt…

Nếu anh ấy muốn tôi đi, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện lại

***

Hạo kì đang ngồi đọc sách ở trong phòng, tuy vậy đầu óc anh không thật sự tập trung vào cuốn sách, dòng suy nghĩ của anh tràn ngập màu đỏ của hoàng hôn với nụ hôn nồng cháy giữa anh và cô. Anh nhớ đôi môi nhỏ xinh, căng mọng và đôi mắt to tròn lấp lánh đã thu hút anh từ cái nhìn đầu tiên. Nói tóm lại là anh đang nhớ cô. Anh với tay lấy điện thoại, bấm số của Tiểu Mi.

– Em đang làm gì đấy!???- Hạo Kì nũng nịu

– …sao vậy…!???- giọng Tiểu Mi nghẹn ngào

– Em sao vậy, em đang ở đâu, sao em lại khóc, ai bắt nạt em à!???

– Không, chỉ tại thấy buồn nên khóc thôi.

– Em đang ở đâu thế, đứng yên ở đó, anh sẽ tới đó

– Em đang ở trạm xe bus số 8.

– Trạm xe bus á, sao em lại ở đấy. Anh đến đấy ngay đây.

Mưa vẫn không ngừng rơi, những chiếc xe bus được dịp đông khách hơn bình thường, người đứng chờ xe bus đông tới mức 30 phút cô vẫn không bắt được chiếc xe nào, Tiểu Mi quyết định đi bộ cho tới khi đôi chân mỏi rã rời. Giữa dòng xe cộ đông đúc, bên kia hè là một người con gái nhỏ cầm chiếc ô màu xanh da trời đi thổn thức trong mưa…

Flasback:

– Dạ thưa bác, con về rồi ạ!

Người phụ nữ dáng người mập, thấp, có đôi mắt sắc sảo. Bà đang ngồi tay chầm chậm lần từng hạt trên chuỗi tràng hạt. Người đàn bà này tuy ăn chay niệm phật nhưng không hề có chút dáng vẻ hiền từ nào của Bồ Tát.

– Thưa bác, con không thấy anh Thanh Tùng đâu cả, anh ấy đi đâu rồi ạ!???

Nghe tiếng cô nói, bấy giờ bà mới dừng tay. Chậm rãi đứng dậy, tiến về phía cô. Bà cầm chuỗi tràng hạt sang bên tay trái, tay phải giơ cao, tát ” bốp” lên má cô.

Sau đó bà liếc xéo cô rồi nói.

– Cô biết thân phận của mình là gì không?

Ta cũng không ngờ cô mồi chài ong bướm giỏi thế, mà cũng phải rồi cô đâu có cha mẹ dạy dỗ nên hư hỏng là đúng thôi.

– Ý bác…?- Tiểu Mi sững sờ, đây là sự thật sao?

– Còn hỏi sao nữa à, cô đúng là con hồ li tinh, hồ li tinh. Cô lừa dối tán tỉnh con trai ta, rồi bây giờ lại qua ve vãn lấy Hạo Kì. Ta đúng là nuôi ong tay áo nuôi cáo trong nhà.

– Con xin bác, con làm sai chuyện gì thì bác cứ mắng con đánh con nhưng xin bác đừng đụng tới ba mẹ con…

– Im ngay! Đồ láo toét, cô giống hệt mẹ mình, con đàn bà bỉ ổi vô liêm sỉ.

– Bác nói gì thế, bác đừng xúc phạm người đã chết như vậy

“Bốp” một cái bạt tai nữa rơi thẳng vào mặt Tiểu Mi.

– – Bây giờ cô dám lên mặt dạy đời ta hả? Đồ ti tiện, cô chỉ là môt con mồ côi, một con mồ côi không ai dạy dỗ, nếu ngày xưa Thanh Tùng nhà ta không cứu cô, đưa cô từ trại trẻ mồ côi về thì bây giờ có lẽ cô đã đi ăn cắp ăn trộm ở đâu đó hoặc làm gái bao kiếm tiền rồi, giờ đủ lông đủ cánh rồi nên quên luôn chuyện xưa hả đồ vong ân bội nghĩa…

– Bác đừng nói nữa, con xin bác… – Tiểu Mi ràn rụa nước mắt

Nhưng càng nhìn thấy những giọt nước mắt đó bà lại càng nổi điên lên, bà chỉ tay vào mặt Tiểu Mi quát lớn.

Cút! Cút ra khỏi nhà ta ngay, ta không muốn nhìn thấy mặt cô ở đây nữa…

***

Hạo Kì nhấn gọi nhiều lần tới số máy cô nhưng đáp lại chỉ là những tiếng chuông dài. Anh lòng vòng đi khắp khu phố tìm cô nhưng không thấy.

Hạo Kì mở cửa ô tô ngồi vào ghế, hai tay vắt qua đầu, nhắm mắt lại thở dài một tiếng rồi lái xe đi tiếp. Chiếc xe vẫn chầm chậm chạy, bước chân người con gái vẫn lộp cộp bước đi giữa nền đường ướt đẫm nước mưa. Người cô không bị ướt, nhưng gió ẩm của những cơn mưa đã khiến đôi vai cô run rẩy. Khi cô dừng lại tránh mưa ở một trạm xe bus gần đó cũng là lúc chiếc xe BMW đen đi ngang qua. Một tay cầm lái, một tay bấm điện thoại. Chuông reo, Tiểu Mi nhấc máy:

– Em đang ở đâu thế?

– Em…

– Em nói đi, chồng đi dưới mưa tìm vợ từ nãy tới giờ rồi

– Em đang trú mưa ở trạm xe…

– Đứng yên đó, anh thấy em rồi.

Một cô gái nhỏ đứng co ro bên chiếc ô màu xanh, Hạo Kì đưa đôi mắt xót xa nhìn về phía cô. Anh chạy nhanh lại gần phía Tiểu Mi.

Em sao vậy? Em có ngốc không, mưa lớn vậy sao lại còn đi tới đây, sao không về nhà, em có biết anh lo cho em thế nào không, sao em chỉ biết làm anh lo lắng thế- Hạo Kì gắt lên

…hu hu hu, không biết đâu, em ghét chồng lắm, ghét chồng lắm, vì ai mà em lại ra nông nỗi này chứ…hu hu… – Tiểu Mi lao vào ôm chặt lấy Hạo Kì khóc òa lên < hic hic, anh chị ơi…đây là trạm xe bus công cộng đấy, đừng để mọi người nổ mắt chứ>

Sao anh lại lớn tiếng mắng em…hưc…mà…hưc hưc…chồng bắt nạt vợ! hu hu …

Bất chợt Hạo Kì ôm chặt lấy Tiểu Mi và trao cho cô một nụ hôn đắm đuối. Đôi môi anh mơn nhẹ môi cô. Tiểu Mi mở to mắt đầy kinh ngạc nhưng cô không đẩy anh ra, Tiểu Mi ôm chặt lại anh, kéo anh lại gần để nụ hôn được sâu hơn.

Người đi qua lại nườm nượp trước mặt, trên con đường mưa ngày càng nặng hạt, những giọt mưa lanh buốt cứ tát thẳng vào cô và anh, mọi người chạy nhanh thật nhanh để tìm chỗ trú còn cô và anh cứ kéo dài nụ hôn ướt át, say đắm…Bất tận.

Chiếc xe BMW lăn bánh đều đều về ngôi nhà ở phía xa kia. Hạo Kì lấy hành lí cho cô vào nhà. Đó là một căn nhà 2 tầng màu trắng với giàn hoa giấy và hoa tigôn đưa nhau khoe sắc hồng, mùi hoa Tử Đinh Hương nhẹ nhàng thoảng quanh.

Tiểu Mi bước vào nhà, cô ngồi gục xuống ghế sofa. Hạo Kì tiến đến lại gần, anh nghe thấy giọng cô khe khẽ hỏi

– Tại sao những người có quyền lực luôn tàn nhẫn đánh đổi hạnh phúc của chính đứa con – mình rứt ruột sinh ra. – Cô co người cúi đầu xuống

– Có chuyên gì vậy?- Anh đưa đôi bàn tay vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt cô… – Mắt anh mở to kinh ngạc.

– Hôm nay…mẹ anh tới tìm em. – Tiểu Mi ngậm ngùi.

– Mẹ anh, đánh em?- Nhìn vào bên má sưng thũng lằn đỏ dấu tay, ánh nhìn anh thoáng chút giận giữ, đau xót, đôi đồng tử đen sẫm lại bàn tay bất giác siết chặt chiếc cằm nhỏ.

– A! – Cô nhăn mặt la khẽ làm anh giật mình buông tay- Anh à, em không sao đâu < thực ra là có sao đấy>

Anh đạp chiếc bàn kính ra xa, khuỵ một bên gối tì xuống sàn, mặt đối mặt với cô. Nhìn rõ ràng hơn vết sưng, cảm giác như bị kim châm vào cơ thể, đau nhói, nhức nhối…xót xa. Bàn tay ấm nóng ủ lấy gương mặt cô và mơn nhẹ lên vết thương, thật nhẹ nhàng chậm rãi như sợ làm đau cô.

– Bà ấy, luôn tát anh như thế này sao? Anh đau hơn em, phải không?- Cô vẫn dùng đôi mắt to tròn mọng nước nhìn anh.

– Ngốc, lúc nào rồi còn lo cho anh…Có đau không?- giọng anh trầm ấm dịu dàng. Khuôn mặt cô bây giờ mới đầy vẻ ủy khuất, nước mắt trào ra lăn trên tay anh.

– Là tại em, em không đủ để làm mẹ anh vừa lòng, em đúng là một đứa con gái kém cỏi…A! – cô giật mình thảng thốt cứng người, nước mắt lăn trong vô thức…Anh đang hôn nhẹ lên má cô, lau đi những giọt nước mắt trượt dài ướt đẫm đôi má bầu bĩnh, anh tìm đến bờ môi đỏ mọng và bắt đầu hôn. Cô khẽ mở mắt ra nhìn khuôn mặt anh đang phóng đại trước mặt mình, đôi lông mày kiếm mạnh mẽ, hàng mi dày và làn da trắng, anh rất đẹp trai…và nụ hôn của anh thật nhẹ nhàng…Cô khép mắt đón nhận nụ hôn của anh…Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể.Hai trái tim như cùng chung nhịp đập, hòa quyện lại với nhau. Anh nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống nệm.

***

Đêm! Nhà anh! Không có ai! Chỉ cô và anh! Đang hôn nhau?! Không thể naaao! Cuối cùng bộ não cũng phân tích xong tình huống hiện tại! Cô dứt ra khỏi nụ hôn, đẩy anh ra thở dốc

– Có chuyện gì vậy?- Hạo Kì nhíu mày.

– Em, em…không thể!!!

– Không thể, là sao???

– Thì…thì…tất nhiên là không thể rồi! Em với anh…có phải…là…vợ chồng đâu! – Tiểu Mi cố gắng lấy lại bình tĩnh.

– Chưa phải nhưng rồi sẽ phải! Chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi! – Hạo Kì nở nụ cười đầy ẩn ý.

– …!!! – Mặt Tiểu Mi tái đi cô đã bắt đầu thấy sợ cái thái độ kì quặc của cậu bạn trai Hạo Kì

Hạo Kì bật cười, nhanh như chớp đặt một cái kiss lên môi Tiểu Mi chấm dứt sự cà lăm của cô, rồi anh đứng dậy nói.

– Ngồi yên ở đây, anh đi ra ngoài chút!

– Anh đi đâu vậy?

– Lấy thuốc mỡ, không thì mặt em sẽ sưng như mặt heo bây giờ đó- Hạo Kì mỉm cười quay lưng ra khỏi phòng.

– Phù!!! – Cô vuốt ngực thở phào, bên má t

rái đau đến phải xuýt xoa.

Anh đi rồi, còn cô một mình trong phòng, lúc này cô mới có cơ hội quan sát mọi thứ xung quanh. Đây là phòng anh, khắp nơi từ tường, rèm cửa, đến những vật trang trí nhỏ, đều là màu xanh ngọc bích, có vẻ anh rất thích màu này, cô phải ghi nhớ mới được. Đây là giường của anh, cô vùi mặt vào lớp drap giường như muốn hưởng trọn mùi hương của anh. Tiểu Mi mỉm cười bẽn lẽn, cô thích thú vùi mặt vào gối, “ước gì cô biết chỉ mới cách đây vài tuần thôi anh đã cùng Thúy Vân làm gì trên đó”. Không hiểu saoo cô cảm thấy hạnh phúc lắm, lâu lắm rồi, có ai chăm sóc cô như vậy đâu. Hình như cô đã yêu anh, yêu say đắm mất rồi. Tình yêu là một thứ gì đó thật đáng sợ, con người thì mãi ngu muội đâm đầu vào nó.

Cạch! Anh trở lại với tuýp thuốc mỡ trên tay.

Tiểu Mi giật thót mình ngồi dậy < Hạo Kì cũng chẳng khác cô là mấy>

– Ngồi yên đó – Hạo Kì đột ngột ra lệnh.

– Làm gì vậy???

– Ngồi yên đi

Hạo Kì đăm chiêu ngồi khuỵ xuống trước mặt Tiểu Mi, một tay anh cầm tuýp thuốc mỡ một tay nâng cằm cô lên…ngắm nghía!

– Anh làm gì thế???- Tiểu Mi thắc mắc

– Đã bảo là ngồi yên đi rồi mà!

Thế là cô đành nín thing. Sau vài giây nhìn qua ngắm lại cái mặt sưng tấy do bị mẹ anh “bạo hành” của Tiểu Mi, anh thả nhẹ cằm cô xuống, lấy tuýp thuốc mỡ ra thoa lên mặt cô một cách nhẹ nhàng nhất. Tiểu Mi thích thú nhìn chằm chằm vào gương mặt của Hạo Kì, trông anh thật đáng yêu, đôi mắt tập trung cao độ, cặp lông mày hơi nhíu lại trên vầng trán cao tinh nghịch. Hạnh phúc không phải thứ gì đó quá xa xôi…hạnh phúc với cô đơn giản chỉ là được mãi như thế này…được ở bên cạnh Hạo Kì…được anh chăm sóc…như thế đã mãn nguyện lắm rồi

Mải ngắm nên cô không để ý anh đã ngẩng mặt lên nhìn mình từ hồi nào. Tiểu Mi bối rối cúi gầm mặt xuống, lấy hai tay xoa xoa vào nhau môi mím chặt…Thật là khổ tâm khi cứ phải xấu hổ trước mặt Hạo Kì như thế này…

– Đúng là đồ ngốc- Hạo Kì lấy tay cốc nhẹ vào trán Tiểu Mi rồi mỉm cười đứng dậy.

– Anh đi đâu vậy?- Cô bật tiếng hỏi khi thấy anh vội đứng dậy.

– Đi vệ sinh! – Hạo Kì ngoảnh mặt đầy khó hiểu nhìn Tiểu Mi và câu hỏi ” từ trên trời rơi xuống” của cô.

Tiểu Mi cứng họng, cô thấy mình thật vô duyên nên cô đành tự xử bằng cách đập đập cái gối vào đầu mình.

– Mình đi ăn tối đi, anh muốn ăn ngoài. – Hạo Kì hứng thú đề nghị

– Muộn rồi, trời còn đang mưa nữa, em không đi đâu, lười lắm- Tiểu Mi lười nhác.

– Không được, nhất định

phải đi

– Không, đã bảo là không đi rồi mà!

Cứ thế kẻ lôi người kéo, kết quả là cô đang ngồi đây, cạnh anh, trên chiếc BMW đang chạy với vận tốc 120 km/h. Sợ đến tim muốn nhảy ra ngoài luôn.

Sau mấy mươi phút hồn vía lên mây, lúc tỉnh lại Tiểu Mi ngỡ ngàng khi thấy mình đang ngồi trên sân thượng một tòa khách sạn sang trọng. Xung quanh được bài trí với đèn chùm, tường nước, cây cảnh, cảm giác thanh nhã êm dịu khiến người ta không khỏi thích thú.

– Hai vị dùng món gì ạ?- Nữ bồi bàn mang menu đến, lịch sự mời order mà mắt sáng hơn đèn pha ô tô nhìn Hạo Kì.

Gương mặt anh lạnh lùng, nét cười hờ hững, nhàn nhạt nhưng cũng vô cùng tao nhã lịch sự:

– Hai phần bít tết, loại 4- 6 và rượu vang đỏ.

Đợi bồi bàn đi rồi Tiểu Mi thao láo mắt hỏi:

– 4- 6 là kiểu gì?

– 4 phần chín- anh kiên nhẫn trả lời.

– Em chẳng thích ăn đồ tây gì cả, nó có gì ngon đâu, lại còn phải dùng dao nĩa nữa chứ! Em thà ăn gà rán, khoai tây chiên còn ngon hơn- Kẻ được ăn ngon lại không ngừng phàn nàn.

Suốt bữa ăn Hạo Kì tỏ ra là một quý công tử chính hiệu, thao tác gọn nhẹ, ăn uống từ tốn trong khi tình yêu của anh gặp rắc rối với dao nĩa Tây. Thế nên cô muôn phần cảm động khi anh nhẹ nhàng cắt bít tết ra từng phần nhỏ và đặt trước mặt cô.

– Ăn đi em, ăn cho mập vào – giọng anh khẽ châm chọc, anh đúng là xấu xa, muốn chọc người ta nuốt không trôi mà…

Trong khi chờ Hạo Kì lấy xe, đột nhiên Tiểu Mi lại phấn khởi muốn đi chợ đêm. Phải rồi, cô đã từng mong ước được hẹn hò cùng người yêu mình ở đó.Đêm nay thời tiết thật tốt, mưa đã tạnh gió hiu hiu mát, quá tuyệt vời cho1 buổi tối hẹn hò.

Két! Chiếc BMW dừng sát bên, Tiểu Mi không có ý vào xe mà vẫy vẫy muốn Hạo Kì ra ngoài.

– Em không muốn về, mình đi chợ đêm đi.

– Được! Em muốn trung tâm thương mại nào- Hạo Kì hồn nhiên hỏi

– Đồ lắm tiền, giữ đấy gối đầu ngủ đi.Em muốn đi chợ đêm- cô xị mặt vòi vĩnh, nắm ống tay áo anh lắc lắc, mắt long lanh mong đợi.

Có ai nói với các bạn là anh không có sức mạnh từ chối cô bé đáng yêu này chưa nhỉ? Sự thật là anh thua cô rồi…

Chợ đêm giờ này bắt đầu nhộn nhịp với hàng quán ăn bốc khói nghi ngút, đủ thứ quần áo, đồ mĩ nghệ, cây cảnh…Các cặp đôi vui vẻ tay trong tay dạo chợ. Nhưng cách đó không xa, Vương đại thiếu gia nhíu mày, nhăn mặt tỏ vẻ không quan tâm.

– Vào đây á, nhàm chết đi được!

Tiểu Mi bặm môi, kéo chặt tay anh

– Không! Phải đi, vui lắm, đi mà, em năn nỉ đấy! Đi đi anh muốn gì em cũng chịu

– Thật không?- Tia ái muội xẹt qua ánh mắt sáng rực, Hạo Kì nhướn mày, nhếch mép cười hỏi

Đứa trẻ ham chơi bị chợ đêm quyến rũ đến mờ cả mắt, ngô nghê gật đầu lia lịa.

– Thật!

Hà Huyền Mi, cô sẽ phải hối hận đến chết vì khoảnh khắc ham vui nhất thời này…

– Vậy thì đi thôi- Hạo Kì đút tay vào túi quần nhàn nhã tiến vào chợ.

– Sao tự nhiên anh ấy hứng khởi quá vậy ta? Thôi kệ, hi hi! – Tiểu Mi cười toe toét chạy theo khoác tay người yêu hí hửng đi vào chợ.

Bên trong rất nhiều hàng quán, mắt cô sáng lóa, nhìn ngó soi mói đến rớt cả tròng ra ngoài, gặp gì cũng muốn ăn, thấy gì cũng đòi mua. Đến cửa hàng quần áo, tầm mắt tia loạn xạ bỗng đứng hình tại một cặp áo len đôi màu xanh lục với họa tiết nhẹ nhàng. Một cô nhóc cầm ô đứng trong làn mưa bụi mắt tròn hướng đến cách đó không xa, dưới tán cây, chàng trai tĩnh lặng vươn tay đón cơn gió thổi cuốn theo làn mưa bụi…

– Anh, mua đi, nhất định phải mua, mình cùng mặc.

– Thứ đồ rẻ tiền, họa tiết thì nhí nha nhí nhố này. Muốn anh mặc- quả nhiên đó là đáp án điển hình của Hạo Kì.

– Không mua em nhất quyết không về- Tiểu Mi vênh mặt thách thức anh.

– Được, anh về trước lát nữa em đi bộ hay bắt taxi về nhá- Hạo Kì vắt áo khoác ngược qua vai, rồi bước đi. Nhưng mới bước được mươi bước đã nghe thấy những âm thanh cợt nhả ngứa tai từ sau vọng đến.

– Wow, cô nhóc đáng yêu quá, nhóc đi một mình sao?

Anh quay ngoắt người, tên thối tha chán sống nào đó, trông người như củ tỏi đang sờ mặt cô.

– Này, biến ngay nếu không muốn chết- bàn tay thô ráp bóp chặt cổ tay gã lạ mặt. Trong lời nói toát ra hơi thở lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta không khỏi run sợ. Tên “củ tỏi” tái mặt lủi đi mất, anh quay sang Tiểu Mi.

– Về ngay hay muốn anh vác về?

Đôi mắt to tròn long lên, từ từ mọng ứ nước, trông dáng vẻ ủy khuất mếu máo, lòng anh thắt lại. anh trùng mắt.

– Được rồi, anh mua…

– Hức…phải…hức…mặc nữa cơ- Tiểu Mi được một tấc lại lấn tới một thước.

– Anh sẽ cân nhắc!

– Chủ quán, gói cặp áo kia- Hạo Kì thanh toán xong là lúc Tiểu Mi vui mừng trở lại, cười tít mắt kéo anh sang hàng cây cảnh

Tiểu Mi dừng lại trước kệ bày hoa Tử đinh hương. Đủ loại đủ hình dạng, hương thơm vô cùng tinh tế, và quyến rũ. Tiểu Mi nâng lên một chậu nhỏ, những bông hoa màu tím đẹp đến mê mẩn lòng người. Lần này cô không đòi anh mua nữa mà tự trả tiền

Hạo Kì đang ngẩn ngơ ngắm nhìn mấy chậu hướng dương.

– Anh thích hoa hướng dương sao?

– Mới đây thôi.

– Tại sao?

– Rất giống nụ cười của ai đó

Cả 2 ra khỏi chợ, lúc này Hạo Kì mới để ý, Tiểu Mi đang ôm một chậu Tử đinh hương nhỏ trên tay.

– Em mua lúc nào vậy?

– Tặng anh nè, tên nó là Tiểu Kì- cô dúi vào tay anh

Anh luôn nhận được những món quà đắt tiền nhưng giây phút này, một chậu Tử đinh hương nhỏ đủ để khiến anh nâng niu như vật báu. Áo khoác rơi xuống đất, Hạo Kì kéo tay ôm Tiểu Mi vào lòng, tiếng ” cảm ơn em” khẽ vang bên tai…

– Đi! Anh cũng muốn tặng em một thứ.

Anh chở cô đến một cửa hàng đá quý sang trọng. Nhìn quy mô tòa nhà trước mặt Tiểu Mi nhũn cả người, giật giật vạt áo Hạo Kì.

– Anh đừng nói những thứ ở đây bằng với giá chậu Tử đinh hương vừa rồi đấy? Thà anh mua tặng em chục chậu hoa hướng dương còn hơn…

– Vào đi! – người không thích nói nhiều như Hạo Kì, hành động điển hình, anh nắm chặt tay Tiểu Mi kéo vào.

– Vương thiếu gia! – nhân viên tiếp tân lễ phép cúi đầu chào, ánh mắt ái mộ.

Cả hai vào phòng trưng bày, anh ấn cô ngồi xuống. Giám đốc cửa hàng tận tay tiếp vị khách quan trọng. Người phụ nữ trung niên hồ hởi, cười đon đả.

– Vương thiếu gia ghé cửa hàng, phải chăng vì món quà cậu thiết kế?

– Đúng mang nó ra đây!

Chiếc hộp hình trái tim bọc vải nhung màu huyết dụ vừa mở ra, Tiểu Mi mắt mở to đến cực đại, đơ cả người không biết nói gì.

Trong hộp là một chiếc nhẫn nhỏ có mặt trái tim nhỏ đính viên đá màu xanh sapphire, chiếc nhẫn bạch kim trên là viên đá sapphire được khắc chạm vô cùng tinh xảo, chất liệu pha lê trong suốt lấp lánh, đường nét vô cùng tinh tế mềm mại.

Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra Tiểu Mi chợt thấy Hạo Kì bước ra chỗ cô, quỳ gối xuống trước mặt mình trên tay là hộp nhẫn đá sapphire.

– Anh… – Tiểu Mi cứng họng.

– Cả đời anh chưa bao giờ quỳ gối trước ai đâu! Và cũng không bao giờ nghĩ rằng rồi có lúc mình cũng phải giống như bao thằng con trai bình thường khác cầu hôn theo cách cổ lỗ sĩ này. Nhưng nghĩ lại, anh muốn là một người đàn ông bình thường thôi, để được yêu em và mãi mãi bên em. Em đồng ý làm vợ của anh nhé!

– …Hãy cho em một lí do được không…?- Tiểu Mi ngượng ngùng.

– Lí do đang đứng trước mặt em này. Hãy để anh là người chăm sóc em suốt cuộc đời còn lại.

Tiểu Mi nhìn Hạo Kì mà không dám tin vào tai mình.

– Anh nói lại được không?

– Tiểu Mi! Anh muốn em là mẹ của các con anh sau này

Tiểu Mi nở một nụ cười hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ giống như niềm hạnh phúc đó trải tít lên tận trời xanh.

– Hạo Kì!!!

Hạo Kì nhíu mày chờ đợi. Tiểu Mi im lặng hồi lâu

– Em đồng ý…đồng ý làm vợ của anh…mãi mãi…

Hạo Kì vui sướng bất giác nhấc bổng cô lên, quay cô đến mấy vòng.

– Cho em xuống, em chóng mặt rồi đấy.

– Không, anh không thả em xuống đâu!!!

– Tại sao???

– Vì cuối cùng, em đã đồng ý làm vợ anh, nếu buông em xuống em nhỡ em đổi ý thì sao …!

– Em yêu anh… +_+

– Thật không, trong bao lâu…?

– Vĩnh viễn…

***** Hết Phần 1 *****

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*