Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc

Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc

Tác Giả : Thiên Thảo
Thể loại : Ngôn Tình
Số Chương : 11
Trạng Thái : FULL

Tóm tắt truyện:

Một câu chuyện tình được bắt đầu trong một tình huống vô cùng nghiệt ngã nhưng không kém phần lãng mạn và hài hước, đó là nội dung của truyện Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc của tác giả Thiên Thảo, thuộc thể loại ngôn tình. Truyện đã full chương và có thể đọc truyện trên di động bằng file prc.

Siêu cấp —— đại phiền toái!

Lúc nào thì mang thai cư nhiên so với chuyện mua rau cải còn dễ dàng hơn ? !

Được rồi, được rồi, cô thừa nhận là cô quá mơ hồ,

Thế nhưng người đàn ông cũng quá không chuyên nghiệp rồi,

Thân là Ngưu Lang đi đêm, không chỉ có thái độ phục vụ siêu cấp không tốt,

Ghê tởm hơn chính là kỷ xảo còn quá tệ hại !

Đau muốn chết chính là tâm tình cô lúc đó,

Cô tuyệt đối muốn đi hiệp hội người tiêu dùng tố cáo.

Nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . . Hắn lại không phải Ngưu Lang!

Xui xẻo hơn là,

Cô cư nhiên không cẩn thận sinh ra Bảo Bảo.

Lần này mất hồn rồi.

Xui xẻo hơn là, cô lại còn là thuốc giải duy nhất của hắn.

Ô ô ô, ai tới nói cho cô biết,

LàChương 1
Đây là một tiệm trà sữa, nhưng bởi vì mở gần trường học, mà buôn bán phát đạt.

Hai nữ sinh, bây giờ mỗi người một ly trà sữa, ngồi ở trong góc tiệm, vừa nghỉ ngơi tránh nắng, vừa nói chuyện phiếm.

“Dĩ Hạ, bạn nói, mình cũng nên nói chuyện yêu đương phải không?”Nói lời này, là một nữ sinh cột tóc đuôi ngựa đơn giản, lộ ra khuôn mặt khả ái nhìn rất đáng yêu, hợp với đôi lông mi đen mượt cong vút , mười phần trẻ con, chỉ là, nữ sinh mặc trên người T- shirt in hình bộ xương khô với quần jean lỗ, lại cùng gương mặt trẻ con không nửa điểm thích hợp.

Phốc! Đáp lại cô, là nữ sinh tên Dĩ Hạ ngồi bên cạnh, đem trà sữa trong miệng, kể cả trân châu, phun hết trên mặt cô.

“Dư Dĩ Hạ!” Cô trừng mắt, như thể đem đối phương cắt thành tám khúc .

“Khụ khụ!” Dĩ Hạ sặc đến đỏ bừng cả khuôn mặt, đôi tay liên tục không ngừng lấy ra một bịch khăn giấy, ngượng ngùng lau khuôn mặt cô nay đã thành một đống hỗn loạn, “Mình cũng không phải là cố ý, ai biết bạn mở miệng đã nói chủ đề kinh ngạc như vậy a!”

“Kinh ngạc, sao lại vậy?”

“Nói nhảm, Phương Y Nhiên, bạn đem lời này của bạn để cho đám nam sinh trong trường kia nghe được, sẽ có người chẳng khống chế nổi đâu!” Dư Dĩ Hạ nói xong, lại nghi ngờ liếc nhìn đối phương, “Làm sao bạn lại đột nhiên nghĩ đến chuyện yêu đương?”

Phương Y Nhiên nhíu mày, ngại cô bạn mình lau quá chậm, dứt khoát đoạt lấy khăn giấy lau vết trà sữa trên mặt, “Mình nói thế nào cũng 19 rồi, dĩ nhiên cũng muốn thử một chút yêu là cảm giác gì.” Nhất là khi chung quanh đám anh em mỗi ngày đều đang khoe khoang mấy MM (là muội muội á, tham khảo ở wordpress Hàn Yên Cung ), thì cô thật đúng là không có cách nào hiểu được phương diện này ” vĩ đại” cỡ nào .

“Hình như cũng hơi có lý, nói như vậy, bạn có người trong lòng rồi hả ?” Dư Dĩ Hạ lập tức trở nên hào hứng bừng bừng.

“Có a.” Phương Y Nhiên ngược lại rất sảng khoái gật đầu một cái.

“Người trong lòng bạn là ai?” Cô muốn biết người nào may mắn như vậy, a, không, là người ” xui xẻo” mới đúng, cô tuyệt đối sẽ vì đối phương cung phụng hạ bài vị cộng thêm thắp hương bái Phật.

“Lý Vạn Hoành có chức cao trên ngọn núi nổi tiếng, Tiền Vĩnh Hạo ở phố kế bên, Nam Cung Lăng của Thiên Nam bang, còn có Hà Tư Á của Chuẩn Niên hội nữa. . . .”Phương Y Nhiên mỗi lần nói ra một cái tên, Sắc mặt Dư Dĩ Hạ của liền ngày càng đầy hắc tuyến. Nam nhân khác Dư Dĩ Hạ cô không hiểu rõ, nhưng mà những người này, cô lại hiểu rất rõ, một lời có thể đơn giản tóm lược hết, đó chính là —— tiếng xấu rõ ràng!

“Bạn thích bọn họ?” Không phải một, mà là n người!

“Ừ.”

“Lý do?”

“Bọn họ rất chịu đánh .”

“. . . . . .” Hít một hơi sâu, thở hắt ra, Dư Dĩ Hạ lần đầu phát hiện, bạn tốt có năng lực khiêu chiến thần kinh cô cực hạn, “Bởi vì chuyện này?”

“Lý do này đã đủ rồi .”

“Y Nhiên!” Dư Dĩ Hạ đem tay nặng nề đặt trên vai Phương Y Nhiên, vẻ mặt thành khẩn nói, “Nhìn nam nhân, thật ra có rất nhiều phương diện cần phải xem xét.”

“Có ý tứ gì?”

“Hoặc là nói, bạn có thấy khi nhắc đến tên mấy người đó, có cảm giác tim đập thình thịch không ?” Cô hỏi.

“Không biết.” Y Nhiên lắc đầu.

“Một ngày không thấy, có cảm giác như cách ba thu không?”

“Cũng sẽ không.” Đầu tiếp tục lắc .

“Cho nên, bạn cũng không phải thật thích bọn họ, chỉ là bạn gặp nam nhân quá ít, cho nên quan điểm lựa chọn của bạn bị hạn chế rất nhiều, nói cách khác ——”

“Cái gì?”

“Bạn quá non rồi.” Trên căn bản, những lời này của Dư Dĩ Hạ, có thể nói là cứuvãn hạnh phúc nửa đời sau của bọn nam nhân, dĩ nhiên, cô lúc này chắc là sẽ không biết.

Tiếng lý luận vẫn chậm rãi vang lên, Phương Y Nhiên vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười , “A, mình quá non sao?”

“Ha. . . . . . Ha. . . . . .” Cười khan mấy tiếng, cô vội vàng tiếp tục nói: “Vì vậy, bạn nên mở rộng tầm mắt trước, sau đó sẽ suy tính, người trong lòng bạn là ai!”

“Mở rộng tầm mắt?” Phương Y Nhiên sửng sốt, “Thế nào mở rộng?”

Dư Dĩ Hạ hít sâu một hơi, rất trịnh trọng tuyên bố đáp án: “Đương nhiên là đi hộp đêm rồi !”

“Hộp đêm?” Đôi mi thanh tú nhíu lại, cái loại điạ phương không khí ngột ngạt đó, Phương Y Nhiên cũng không yêu thích.

“Ở nơi này, bạn có thể thấy được nhiều loại đàn ông, không chỉ có bề ngoài mỗi người mỗi vẻ, tính khí, cá tính cũng khác xa bất đồng, càng khó được chính là, bọn họ còn sẽ có kĩ thuật cao siêu do có nhiều kinh nghiệm, làm cho không người nào bắt bẻ thái độ phục vụ được. . . . . .” Dư Dĩ Hạ nước miếng văng tung tóe, nói thẳng đến miệng đắng lưỡi khô, uống ngụm trà sữa tiếp tục giới thiệu, nghe được Phương Y Nhiên vẫn như cũ sửng sốt .

“Tóm lại, trải nghiệm phong phú, đối với chuyện yêu đương của bạn, tuyệt đối có trợ giúp, tương lai cũng không bị nam nhân lừa gạt.” Dừng một chút, Dư Dĩ Hạ tổng kết nói.

“Thật?” Phương Y Nhiên có cảm giác mình bước lên thuyền giặc.

“Tuyệt đối so với trân châu còn thật hơn. Lại nói, mình tương đối đề cử bạn đi hộp đêm đầy màu sắc, mặc dù giá tiền mắc một tí, chỉ là nghe nói bên trong chất lượng là hạng nhất .”

“Mình thế nào cảm giác bạn so với mình còn muốn hơn?”

“Khụ khụ! Chỉ là nghe người khác nói, bên trong trai đẹp thật nhiều .”

“Lại nói, Dĩ Hạ. . . . . .” Ánh mắt Phương Y Nhiên tà tà liếc nhìn bạn học, “Bạn cũng không có bạn trai thôi.”

Dư Dĩ Hạ chột dạ rụt cổ một cái, “Ách. . . . . . Cho nên, chúng ta cùng đi hiểu biết thêm, bạn cũng biết, một mình mình cũng không dám đến loại địa phương này đâu.” Điển hình có tặc tâm không có tặc đảm.

“. . . . . . Tại sao cùng mình đi thì dám ?”

“Bởi vì mặt bạn da tương đối dày.”

“. . . . . .” Da mặt dày cũng là có thể lây bệnh sao?

Mẹ nó!

Đêm tối yên tĩnh , một chiếc xe hơi màu đen cao cấp chậm rãi lướt bánh trên đường lớn.

Ngồi ở chỗ tài xế, nhìn xuyên thấu qua kính chiếu hậu nam nhân ngồi ở hang ghế sau, chỉ cảm thấy hô hấp lại một lần không tự chủ ngừng lại rồi.

Đó là một nam nhân có vẻ đẹp yêu mị .

Đúng vậy, yêu mị!

Có rất ít nam nhân có thể để được hai chữ này trên mặt, nhưng dùng trên người nam nhân này, lại chỉ cảm thấy cực kì thích hợp.

Tây trang màu đen cắt may tinh xảo dán sát thân thể cao gầy của nam nhân, giống như loại da thịt trắng nõn nổi bật lên môi trái tim thật mỏng giống như phiếm máu. Hai đạo mày kiếm đen rậm , là một đôi con ngươi khẽ khép, lông mi rậm rạp, khẽ chiếu xuống nơi khóe mắt, hai mắt thâm thúy mà dài nhỏ, hướng tóc mai hai bên hếch lên, tạo cho gương mặt này một loại phong tình khác thường . Mà sóng mũi thẳng tắp ưu nhã, âm nhu một phần cương nghị.

Ma mị đến đẹp đẽ. . . . . . Rồi lại thâm trầm đến khiến nhìn người không rõ, nhìn không thấu.

Đây là nam nhân của Quân gia, là cháu đích tôn, chủ nhân của Quân gia !

Nhìn nam nhân khẽ chuyển động đầu ngón tay trái đeo nhẫn tượng trưng cho thân phận, tài xế vội vàng thu hồi tầm mắt, tiếp tục chuyên tâm lái xe.

Trăng, mênh mông .

Nhưng là, trăng càng đẹp, đối với những người nào đó của Quân gia mà nói, như loại độc dược xâm nhập đến tận xương tủy, tràn đầy không cách nào kháng cự thống khổ.

Đau. . . . . . Đau đến quá sâu, đau đến quá khổ, kèm theo khoảng trống mãi mãi không cách nào lấp đầy , vì vậy, rốt cuộc rơi xuống rồi sao?

Để cho mình không rơi vào trong bóng tối không ánh sáng kia, dùng đến cái này thoát khỏi túc mệnh bi thảm như vậy.

Quân Tư Khuyết chuyển động đầu ngón tay đeo chiếc nhẫn, tầm mắt rơi vào viên đá quý màu tím đính trên đó. Vô luận đã trải qua bao nhiêu dấu vết năm tháng, ánh sáng màu tím vẫn như cũ chói mắt như trước.

Mà chiếc nhẫn, thậm chí vào mấy ngày trước, còn đeo vào bác cả của hắn —— trên tay Quân Diệc Sinh.

Bác cả tài hoa hơn người, làm việc tàn nhẫn , cuối cùng lại lựa chọn tự sát để kết thúc sinh mạng.Mệnh y. . . . . . Bác cả, cuối cùng không có tìm được mệnh của bác, sau đó, không nhịn được phần thống khổ cùng khoảng trống không cách nào thỏa mãn, rời đi cái thế giới này.

Mà hắn đây? Tương lai cũng sẽ như bác cả, lựa chọn như vậy sao?

Trong ngực, cảm giác trống rỗng, tựa hồ từ thời điểm lúc sinh ra hắn, liền tồn tại,giống như trái tim bị mất đi một nửa, vô luận tìm kiếm thứ gì bổ khuyết, cũng không biện pháp lấp được một chút nào.

Mệnh y của hắn, lại đang nơi nào đây? Cuối cùng cả đời, hắn có thể tìm được sao?

Lười biếng nâng lên con ngươi, xuyên thấu qua cửa sổ xe màu đen kia, Quân Tư Khuyết nhìn về phía chân trời nơi trăng tỏa ánh sáng.

Vừa nhanh muốn trăng rằm rồi, còn lần này, loại đau kịch liệt này lại đến cái trình độ nào rồi?

Chương 1: (2)

Bỗng dưng, tây trang , bắp thịt buộc chặt, xương cốt tựa hồ cũng đang không ngừng khanh khách vang dội.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm vẫn như cũ nhàn nhạt thanh thản, Quân Tư Khuyết tay phải đặt lên trên tay trái, mở miệng ra lệnh: “Chạy tới chỗ sản nghiệp của Quân gia thì dừng xe, tôi muốn một gian phòng nghỉ ngơi.”

“Hiện tại sao?” Tài xế kinh ngạc.

“Đúng, hiện tại.” Trong mắt hắn ánh mắt giống như sâu thẩm, đen nhánh khó có thể thấy đáy.

Sau đó hai phút, tài xế đem xe dừng ở một hộp đêm treo bốn chữ trước cửa “Kim bích huy hoàng”, Quân gia ở thành phố S sản nghiệp khắp nơi, hộp đêm này tự nhiên cũng là một trong số đó.

“Anh có thể đi về, sáng sớm ngày mai tới nơi này đón tôi.” Quân Tư Khuyết phân phó nói.

“Thiếu gia, cậu muốn ở chỗ này cả đêm?” Nếu để cho mấy lão thái gia kia của Quân gia biết hắn đem người kế thừa Quân gia mang tới hộp đêm, chỉ sợ hắn không còn gì chối cãi được —— mặc dù đây là thiếu gia mình phân phó.

“Đừng hỏi những gì mà anh không nên hỏi.” Quân Tư Khuyết nhàn nhạt nói, bước chân ưu nhã đi xuống xe, hướng về phía cửa mở lấy ra thẻ VIP độc quyền của Quân gia.

Nhìn bóng đối phương đi vào hộp đêm, tài xế lúng ta lúng túng há miệng, chỉ cảm thấy đau đầu nhức óc. Mặc dù đây là sản nghiệp Quân gia , nhưng là thiếu gia thật biết, hộp đêm này là đặc biệt “chiêu đãi” khách hàng nữ sao?

Ngộ nhỡ, đụng phải nữ nhân nào đối với thiếu gia động tay động chân, vậy hắn. . . . . .

Tài xế xanh cả mặt, cơ hồ có thể đoán được kết quả thê thảm của mình.

Mà dưới sự dẫn dắt tận tình của người hầu bàn, Quân Tư Khuyết đi vào phòng VIP được bao trọn.

“Nơi này bao trọn ngài hoàn toàn có thể yên tâm, bên ngoài phòng là mật mã khóa điện tử, trừ ngài thiết định mật mã bên ngoài, không người nào có thể mở ra, cũng là vì bảo vệ riêng tư mà suy tính, dĩ nhiên, nếu như ngài còn có cái gì khác cần. . . . . .” Người hầu bàn vừa nói, vừa dùng ánh mắt kì quái quan sát đối phương.

Dù sao,nam nhân tuấn mỹ như thế , có thẻ VIP cao cấp nhất của Quân gia, lại yêu cầu một gian không người nào quấy rầy bao trọn, yêu cầu này thế nào nghe cũng cảm thấy kỳ quái.

“Đủ rồi, anh có thể rời đi.” Quân Tư Khuyết ngắt lời nói.

“Vâng” Người hầu bàn trước khi đi, cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại.

Trong căn phòng trống trải, chỉ còn lại một người. Quân Tư Khuyết trên mặt vốn là ưu nhã thanh thản, đã biến thành cực kì tái nhợt.

Mu bàn tay, ở dưới ánh sáng âm u, đã nổi gân xanh. Giơ tay lên, hắn run rẩy đưa vào trong ngực, rút ra một cái bình thuốc nho nhỏ, mở miệng bình, đổ ra mấy viên thuốc màu đỏ, há mồm nuốt vào.

Còn chưa tới trăng rằm, nhưng là thân thể cũng đã. . . . . .

Đau, càng ngày càng thường xuyên sao?

Muốn đau tới khi nào, mới có thể thực sự kết thúc đây?

Thân thể, ngã xuống trên chiếc giường mềm mai trong phòng. Đối với việc không tìm được mệnh y , rồi lại thừa kế huyết mạch Quân gia mà nói, còn sống, chỉ là một loại hành hạ, chết, mới thật sự là giải thoát.

Nhưng là. . . . . . Không được chết a.

Trong chủng loại huyết mạch kia…Tiếng gào thê lương, ở bản năng nói cho hắn, sống sót, tìm được người định mệnh thuộc về hắn, chỉ có tìm được người đó, mới có thể cảm nhận được loại hạnh phúc tột cùng.

“Mệnh . . . . .y. . . . . . Nhất định phải ở cùng nhau sao? Không có người đó, mình sẽ sống không nổi, nhưng là, người đó lại như cũ có thể vui vẻ sống tiếp. . . . . . Vậy sao?”

Hạnh phúc tột cùng, là hạnh phúc ra sao đây?

Năm ngón tay bạch ngọc thon dài, ra sức nắm lấy cái mền cao cấp nhiều lớp, để lại vết lõm thật sâu. . . . . .

Ánh đèn lờ mờ, thỉnh thoảng thoáng qua ngũ sắc, bóng dáng nam cùng nữ lần lượt thay đổi, tràn đầy hơi thở thối nát, xa hoa.

Thanh âm trêu đùa, nói chuyện riêng, thậm chí ngay cả tiếng rên rỉ tràn đầy dục vọng cũng mơ hồ có thể nghe được.

Đây chính là một trong những hộp đêm nổi tiếng nhất thành phố——Kim bích huy hoàng.

Dư Dĩ Hạ cảm thấy tất cả đều ấy là mới lạ, mà Phương Y Nhiên thì là hứng thú rã rời.

“Y Nhiên, làm sao bạn giống như rất không có hứng thú ?” Dư Dĩ Hạ nhìn bạn tốt, nhỏ giọng hỏi.

Phương YNhiên cắn răng nghiến lợi, “Quá đắt, tới nơi này lần thứ nhất, mình phải gặm mì ăn liền hai tháng.”

“Nhưng là bạn không phải cảm thấy nam nhân nơi này đều rất đẹp mắt sao? Mở rộng tầm mắt, nơi này tuyệt đối là hạng nhất , sau khi rời khỏi nơi đây, ánh mắt thưởng thức nam nhân của bạn cũng sẽ tăng lên nhiều cấp bậc đấy.”

“Đúng là nhìn thì rất đẹp, chỉ là, cảm giác bọn họ cũng không giống đã từng đánh nhau với ai.” Phương Y Nhiên thầm nói.

“Nhìn nam nhân, tuyệt đối không phải là chỉ nhìn bọn họ có đánh nhau hay chưa .Được thôi, chúng ta tới đây vì muốn bạn có kinh nghiệm tình ái , những nam nhân này tuyệt đối đều là cao thủ tình yêu, bạn có cái gì không hiểu, cũng có thể hỏi bọn họ một chút a.”

Nhưng vấn đề là, chuyện như vậy, có thể hỏi sao? Phương Y Nhiên trợn mắt một cái.

Mà một giờ sau, cô rốt cuộc chịu đựng không nổi mùi nước hoa nồng nặc trộn lẫn nhau trong hộp đêm mà khó khăn bò hướng phòng vệ sinh.

Dĩ nhiên, theo giác quan Dư Dĩ Hạ mà nói, những mùi nước hoa kia tuyệt đối không phải nồng nặc, mà là mê người mới đúng.

Xoạt! Xoạt!

Đem mặt vùi giữa dòng nước trong suốt, Phương Y Nhiên mới phát giác được cả người dễ chịu một chút.

Ngẩng đầu lên, nhìn trong kính khuôn mặt ướt nhẹp, cô cười khổ thở dài. Được rồi, cô thừa nhận, cô đã làm chuyện ngu xuẩn, không có chuyện gì cùng Dĩ Hạ tới nơi này mở rộng tầm mắt, đơn thuần lãng phí thời gian cùng tiền bạc.

Những nam nhân này, căn bản cũng không có một người nào khiến cô có cảm giác đỏ mặt hay tim đập tình thịch.

Yêu. . . . . .

Có chút ngạc nhiên, có chút không hiểu, có chút nhớ nhung muốn tìm hiểu .

Rốt cuộc tình cảm là cái gì, mới có thể gọi là yêu đây? Nhìn những bộ phim truyền hình kia khi yêu nhau, luôn là tình tiết muốn chết muốn sống , đều khiến Phương Y Nhiên cảm giác không thể tin được.

Một người, thật có thể vì một người khác mà buông tha tất cả mọi thứ của mình sao?

Vẫy vẫy đầu, Phương Y Nhiên đi ra khỏi phòng rửa tay.

Kim bích huy hoàng không hổ là hộp đêm nổi tiếng, chiếm diện tích to lớn, trang hoàng mỹ thuật tinh xảo, Phương Y Nhiên âm thầm chắc lưỡi hít hà.

Chỉ là, quá lớn cũng có chỗ xấu, đó chính là. . . . . . Rất rất rất quá dễ dàng lạc đường.

“3709, 3709. . . . . .” Phương Y Nhiên lầm bầm số phòng, đi từng nơi kiếm phòng cũ.

Thiết kế ở đây cực kỳ bí ẩn, thậm chí mở cửa cần mật mã khóa điện tử .

Bỗng dưng, mặt cô biến sắc dần, dừng ở một căn phòng.

Chỉ vì cô nghe được một tiếng gầm, một tiếng hô giọng khàn khan như tiếng dã thú.

Các phòng ở đây, đều là phòng cách âm, cô ở bên ngoài, lại còn có thể nghe tiếng gầm, thật sự rất làm cho cô kinh ngạc .Làm cho cô kinh ngạc hơn là, thanh âm kia còn mang một phần thống khổ.

Đó là một loại giống như vô biên vô hạn, thâm trầm đến có thể đem người vĩnh viễn chôn vùi trong thống khổ.

Vô hạn —— tuyệt vọng!

Phương Y Nhiên thân thể run rẩy, trong ngực, thế nhưng mơ hồ nổi lên một hồi cảm giác chính cô không miêu tả được.

Là thương yêu? Là đồng tình? Là đáng thương? Là khổ sở?

Đó là một loại cảm xúc hoàn toàn xa lạ, tuy nhiên nó đủ để cho ngón tay cô, ma xui quỷ khiến chạm lên mật mã khóa điện tử. . . .
Chương 2

Tạch…!

Cửa phòng bị đẩy ra, bên trong phòng là một mảnh tối đen .

Nhưng thanh âm thống khổ gào thét kia, càng lúc càng rõ hơn, so với ở bên ngoài phòng nghe được, càng thêm rõ ràng gấp trăm lần, nghìn lần!

Cánh cửa sau khi Phương Y Nhiên đi vào phòng không tiếng động khép lại.

Cô tìm công tắc bật đèn bên trong căn phòng , muốn xem rõ ràng tất cả bên trong phòng .

Phanh!

Tựa hồ đụng phải cái gì, phát ra tiếng vang thực lớn.

Ngay sau đó, Phương Y Nhiên nghe được tiếng quần áo ma sát cùng với ——

“. . . . . . Mệnh y của tôi. . . . . .”

Cổ họng khàn khàn, ngay tiếp theo lời nói ra đều giống như bị cái gì đè nặng lại.

Có cái gì đó đang đến gần cô!

Cho dù ở trong bóng tối, nhưng là giác quan thứ sáu vẫn rất tốt phát ra báo động.

Phương Y Nhiên ngừng thở, thân thể gắt gao tựa vào vách tường, ngón tay từng chút một lần mò về phía trước , hướng đến gần công tắc bật đèn. . . . . .

Thanh âm trong bóng tối là ai phát ra đây?

Tại sao thống khổ như vậy? Giống như là đã trải qua vô số tra tấn.

Bỗng chốc, một cỗ cảm giác lạnh như băng đánh úp tới mắt cá chân của cô, một cỗ lực đạo thực lớn, đem cô cả người kéo xuống dưới.

Phương Y Nhiên trọng tâm không vững ngã xuống, cái mông nặng nề cùng sàn nhà lạnh băng tiến hành tiếp xúc thân mật lần đầu tiên.

Đau quá đi!

Cô khàn khàn nhếch miệng, còn chưa kịp tiếng thét ra tiếng, lông măng trên người bởi vì cái lạnh ởmắt cá chân mà dựng lên hết.

Nắm lấy mắt cá chân cô giống như. . . . . . Không, phải là một bàn tay, nhưng là, bàn tay này cũng là lạnh như băng, thậm chí so với mặt đất kia càng thêm lạnh hơn, quả thật giống như là. . . . . . Tay của người chết.

Bàn tay kia rất dùng sức nắm, cơ hồ muốn đem cả năm ngón tay, cũng khảm vào da thịt của cô, vào trong xương cốt.

“Tự tiện xông vào nơi này là tôi không đúng, tôi có thể bảo đảm lập tức rời đi, hơn nữa chuyện phát sinh ở đây tất cả tôi đều sẽ không nói ra , mời buông chân của tôi ra, có thể không?” Phương Y Nhiên nhịn đau, hướng về phía bóng tối không cách nào nhìn thấy người ta kia nói .

Có lẽ, cô đã xâm nhập một hiện trường giao dịch.

Hay là, cô phá hư niềm vui thú SM ( viết tắt của Sadist & Masochist) của người khác.

Hay là, là có nhà khoa học ở chỗ này tiến hành thí nghiệm bí mật?

Tóm lại, trong chớp nhoáng này, trong đầu Phương Y Nhiên , nghĩ tới vô số khả năng.

Nhưng là chuyện kế tiếp xảy ra, lại làm cho cô thiếu chút nữa cắn rơi đầu lưỡi của mình. Bàn tay lạnh như băng kia, đang dùng phương thức thật thô lỗ, cởi giày của cô.

“Này này, ngươi đừng kéo a, sẽ đem giầy kéo hư đấy!”

“Mệnh y. . . . . . Là mệnh y. . . . . .”

“Cái gì mệnh y! Nghe không hiểu á!Cho dù tôi nhầm lẫn, anh muốn bồi thường, cũng không cần phải kéo giày của tôi a!”

“Của tôi đấy, phải . . . . . Là của tôi.”

“Giày của tôi không bao nhiêu tiền, anh coi như đoạt đi cũng không dùng a!”

Phương Y Nhiên cố gắng giãy giụa, nhưng là đối với sức lực lớn đến dọa người, chặt chẽ nắm chân cô.

“Anh đừng quá đáng không chịu buông tay, tôi sẽ báo cảnh sát!” Cô vất vả nghĩ muốn dùng cái chân còn lại đá văng đối phương ra.

“Vẫn luôn đang nghĩ đến. . . . . . Thật là nhớ. . . . . .” Thanh âm kia càng ngày càng trầm thấp, theo giọng nói dừng lại, mang theo nhiệt độ của môi, dán lên bàn chân yêu kiều.

Phương Y Nhiên im bặt.

Người này đang làm gì?

So với bàn tay lạnh như băng kia, đôi môi âm ấm quả thật khác nhau một trời một vực. Làm người ta sởn gai ốc hơn là, đôi môi này đang hôn bàn chân cô, rất cẩn thận hôn, tựa hồ không muốn bỏ qua bất cứ chỗ nào. Không chỉ là môi, của người mà hàm răng vẫn còn ở gặm cắn nàng lưng bàn chân thượng da thịt. Sức lực không lớn, hàm răng khẽ phát run, giống như là đang cực lực ngăn chặn sức lực của bản thân, hoặc như là một loại khát vọng lớn không thể tin được.

Tín hiệu nguy hiểm vang lên trong đầu Phương Y Nhiên.

Tiếp tục như vậy nữa, trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì! Chuyện cho tới bây giờ, phương vẫn mở mới hối hận mình lỗ mãng xông vào hành động.

“Mệnh y. . . . . . Mạng y. . . . . .” Thanh âm kia vẫn còn không ngừng lặp đi lặp lại những lời làm người ta không hiểu nổi.

Hít một hơi thật sâu, Phương Y Nhiên hướng về phía mắt cá chân mình trong bóng tối hỏi: “Cái gì là —— mệnh y?”

Đối phương dừng một chút, dừng lại động tác , tựa hồ muốn trả lời câu hỏi của cô : “Mệnh y. . . . . . Mệnh y là . . . . .”

Ngay tại lúc này!

Cái chân còn lại của Phương Y Nhiên hung hăng nâng lên, đá hướng đối phương.

Bốp…!

Kêu đau một tiếng, cô rốt cuộc cảm thấy bàn tay ở mắt cá chân buông lỏng ra.

Cô muốn chính là cái cơ hội này! Nhếch nhác đứng lên, Phương Y Nhiên hướng cửa chạy đi, sau lưng lại vang lên tiếng gầm thét đầy tức giận!

“Không cho đi! Không cho. . . . . . Ngươi đi!”Mệnh y của hắn, tại sao có thể bỏ hắn đi đây? Cô có biết, nỗi thống khổ của hắn, hắn trống rỗng, hắn tịch mịch tất cả đều là bởi vì cô!

Lực đạo thực lớn, từ phía sau đánh tới. Sau một khắc, Phương Y Nhiên chỉ có thể cảm thấy sống lưng đau rát tột độ. Bả vai vừa đúng chạm vào công tắc bật đèn, chỉ nghe được tiếng lạch cạch rất nhỏ, ánh sáng trong nháy mắt tràn ngập ở cả gian phòng.

Bản năng nheo lại mắt, ánh mắt Phương Y Nhiên từ từ thích ứng ánh sáng.

Trên đất. . . . . . Là một mảnh bừa bãi, cái ly bị rớt, đệm nhăm nhúm, áo khoác tây trang thì tơi tả như giẻ rách. . . . . . Thậm chí còn có chiếc giày bị xé nát của cô.

Một đôi chân mang giày da xuất hiện trong tầm mắt cô.

Đôi chân kia, từng bước một hướng đến gần cô, một bàn tay chụp vai của cô, cho dù cách áo, cô đều có thể cảm nhận được phần lạnh như băng kia.

Tầm mắt Phương Y Nhiên từng chút từng chút dời lên trên, nhìn thấy một màu tóc đen, da thịt trắng nõn làm người ta nghẹt thở, cũng nhìn gương mặt xinh đẹp đến yêu mị.

Gương mặt này thật làm cho người ta ghen tị, làm cho người ta phát cuồng.

Đôi môi, sống mũi, gương mặt tổ hợp lại, vừa đúng giống như kiệt tác của Thượng Đế .Vừa mang vẻ đẹp phái nữ nhưng cũng đậm chất nam tính, có thểlàm người ta tạm quên đi giới tính, giống như là yêu tinh trong thần thoại , khi người phàm nhìn thấy họ, liền cướp lấy linh hồn đối phương.

Hắn —— là người lúc nãy trong bóng tối sao?

Tiếng người phát ra gầm thét giống như dã thú, thế nào cũng làm cho người ta không nghĩ tới dẽ ở cùng một chỗ với loại quý công tử này.

Hắn hướng về phía cô nhàn nhạt cười, nhưng là bàn tay nắm bả vai cô lại càng ngày càng dùng sức.

“Mệnh y, cô biết mệnh y rốt cuộc là cái gì sao?” Đôi môi đẹp đẽ mở ra , lại khạc thanh âm khàn khàn trong bóng tối giống nhau như đúc

“Tôi làm sao biết!” Phương Y Nhiên mày nhíu lại , đôi tay dùng sức mà nghĩ muốn đem năm ngón tay bám trên bả vai cô đẩy ra.

“Mệnh y chính là máu tôi. . . . . .xương tôi. . . . . . Ha ha ha ha, là mệnh y đấy. . . . . .” Hắn đột nhiên ôm lấy cô, cánh tay siết hông của cô, ép tới cô thiếu chút nữa không thở nổi.

“Anh buông tay!” Đôi tay nàng nắm thành quyền, dùng sức mà nghĩ muốn hướng cằm hắn đánh tới.

Thế nhưng hắn lại đưa ra một bàn tay, thoải mái mà kẹp lấy hai cổ tay trắng nõn của cô, dùng sức kéo xuống dưới. Động tác này, khiến cho Phương Y Nhiên cả thân không tự chủ được ngửa lên, ngực đã trổ mã hoàn toàn, dán vào lồng ngực nam nhân, càng giống như là một loại hoàn toàn nghênh hợp.

Mặt của Phương Y Nhiên bắt đầu đỏ lên, thậm chí cảm thấy có một loại không khí khác thường tồn tại.

“Giống như đụng phải cô, cũng sẽ không cảm thấy đau đớn.” Nam nhân nói, từ từ gần sát vào gò má của Phương Y Nhiên.

Hơi thở ấm áp, nhàn nhạt, từng chút một phun trên mặt cô. Cho dù ngón tay hắn lạnh như băng đến dọa người, nhưng là ít nhất Y Nhiên có thể chứng minh, nam nhân ở trước mắt, là người người còn sống.

Đối phương càng đến gần, mặt của Phương Y Nhiên ngày càng hồng.

Quá gần, gương mặt này, gần trong gang tấc.Mắt cô, cẩn thận nhìn gương mặt này thì bị đánh thẳng vào, bỗng dưng thấy rung động lạ lùng.

Mà mắt của hắn, tròng mắt dưới lông mi đen nhánh, giờ phút này lại nhuộm vài tia máu đỏ, giống như là vừa khóc xong.

Trái tim giống như đau một chút, cô kinh ngạc nhìn nhìn cặp mắt kia.

Mắt của hắn, giống như đang nhìn cô, rồi lại giống như không phải đang nhìn cô. Tầm mắt tán loạn, phối hợp tiếng hít thở nồng đậm, một giọt một giọt mồ hôi hột, theo sợi tóc đen bóng của hắn lăn xuống , rơi trên mặt của cô.

Hô hấp của hắn, cùng hô hấp của cô hòa lẫn lại với nhau.

“Là nằm mơ đi, nhất định là đang nằm mơ rồi. . . . . .” Hắn đưa ra đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm gương mặt của cô.

Đây quả thực giống như là —— tán tỉnh!

Phương Y Nhiên vì đáp án của mình mà hết hồn. Chẳng lẽ nói, người đàn ông này sẽ là Ngưu Lang của Kim bích huy hoàng? Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, liền không thể át chế lan tỏa rồi.

Dù sao cẩn thận suy nghĩ một chút, nam nhân này, so với những người mà Dĩ Hạ và cô đã gặp càng làm cho người ta kinh ngạc, điều kiện bên ngoài như vậy, cộng thêm hắn xuất hiện ở đây phục vụ khách hàng nữ bên trong hộp đêm nổi tiếng này, nghĩ như thế nào, khả năng đều có một loại.

“Này, tôi không phải là đối tượng phục vụ của anh á…, tôi không có tiền trả phí phục vụ , nếu như anh nghĩ muốn tiền boa, tôi đề nghị anh có thể tìm khách nhân khác.” Cô nói rõ.

Chỉ là đối phương lại đối với lời của cô ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ là liếm láp da thịt trên mặt cô, gần như thở dài nỉ non: “Mệnh y làm sao có thể xuất hiện ở bên cạnh tôi. . . . . . Là bởi vì quá đau đớn đi, cho nên mới phải sinh ra ảo giác như vậy đấy. . . . . .”

Đầu lưỡi mềm mại, phớt qua gương mặt của cô, phớt qua gương mặt cô, cuối cùng, dừng lại ở trên môi của cô.

Làm ơn! Này tư thế, sẽ không phải là. . . . . .

“Anh ——” không đợi Phương Y Nhiên lên tiếng kinh hô, môi đối phương đã rơi xuống, ngậm vào môi dưới của cô, sau đó hung hăng —— cắn.

Máu, đan vào trong miệng hai người.

Mẹ nó, cô muốn tố cáo!

Phương Y Nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn cơ hồ nhăn thành một đoàn.

“Mệnh y, tại sao không có tôi, cô còn có thể vui vẻ sống tiếp? Chẳng lẽ cô không biết là rất. . . . . .” Hắn tự lẩm bẩm biến mất ở trong đôi môi cô.

“Ô ô. . . . . . Rất cái gì. . . . . . Ô ô, tôi không phải là mệnh y gì cả. . . . . .” Cô nghiêng đầu, phí sức mà nghĩ muốn kết thúc cái hôn không giải thích được.

Một hồi trời đất quay cuồng, thân thể của cô lại bị ném , chỉ là lần này, cũng là rơi vào chăn mỏng mềm mại .

Thân thể nâng nề, đặt ở trên người của cô, một đoạn tơ bạc, liên tiếp ở miệng cô và hắn, tràn đầy hơi thở mị hoặc.

“Không công bằng a. . . . . .” Ngón tay của hắn đột nhiên đã giật ra y phục của cô,thân thể mềm mại, cứ như vậy phơi bày ở trước mặt của hắn.

“Này, anh thật là quá đáng, tôi nói, tôi không phải “khách hàng tiêu dùng” của anh .” Mặc dù hắn dáng dấp không tệ, chỉ là cô cũng không hứng thú đem thanh bạch của mỉnh nhét vào nửa người dưới của người phía trên.

“Thật hy vọng cái giấc mộng này sẽ không tỉnh.” Ngón tay bạch ngọc, vuốt ve thân thể mềm mạ trước mắt i. Hắn hi vọng, hắn yêu say đắm, hắn chờ đợi. . . . . . Tất cả nhiệt tình, tất cả oán giận, đều nói cho hắn biết, hắn khát vọng cô như thế.

“Đợi chút, tôi rất trịnh trọng cảnh cáo anh. . . . . .” Sức lực của hắn quá mạnh mẽ, mạnh đến nỗi căn bản không giống như là người thường, khi hắn giam cầm , cô thế nhưng khó khăn cử động.

“Không cần tỉnh, ít nhất. . . . . . Ở trong mộng, ta gặp được ngươi, mạng y của ta.”

Gặp quỷ! Phương Y Nhiên nghĩ hô to, nghĩ thét chói tai, thế nào cũng nghĩ không thông, tại sao ở trong TV thấy mấy cái chuyện cưỡng bức uy hiếp này, sẽ trình diễn ở trên người của cô? Càng thấy quỷ chính là, người đàn ông này luôn mồm luôn miệng nói cái gì mệnh y, cô lại căn bản có nghe không có hiểu.

Nhìn người này thần trí mơ mơ màng màng , rất có thể đem cô cùng người khác nhận lầm.

Hắn bây giờ, quả thật giống như là người uống rượu say—— mặc dù trên người hắn không có bất kỳ mùi rượu nào.

Thất thân? !

Liền yêu cũng không nói muốn cô thất thân sao?

Còn là thất thân cho một người giống như ” tiểu bạch kiểm “?

Một nam nhân xa lạ không biết tên?

Mặc dù cô cũng không phải rất để ý tấm màng mỏng manh kia, nhưng là. . . . . . nhưng là. . . . . .

MY­GOD!

Cô là tới “tiêu phí” ! Cô là khách hàng! Cô là Thượng Đế!

Chương 2: (2)

Mười phút sau, trên giường, truyền đến tiếng gầm gừ như giết heo của nữ nhân ——

“Đau, thật là đau! Làm ơn, “ cái đó” của anh không thể nhỏ hơn sao?”

“. . . . . .”

“Anh. . . . . . Anh. . . . . . Quá không chuyên nghiệp rồi, tài nghệ phục vụ cũng quá hư thúi đi, đau chết tôi! Mấy người còn đánh ra khẩu hiệu phục vụ hạng nhất cái gì !”

“. . . . . .”

“Này, không cần, lần thứ nhất là đủ rồi, tôi không cần. . . . . . Tất cả đều không cần, gọi quản lý của các người ra đây, tôi muốn tố cáo, tôi muốn khiếu nại người hiệp hội tiêu thụ, nào có chuyện mua bán giao dịch giống mấy người. . . . . .”

“. . . . . .”

Mộng, lúc nào thì mới có thể tỉnh đây?

Tỉnh mộng.

Biến mất không dấu vết sao?

Hay chung quy là để lại chút gì, cho dù chỉ là một chút. . . . . .

Mệnh y, cô có từng biết, ở trên thế giới này, có một nam nhân, sẽ vì cô, đau đến không muốn sống, sẽ vì cô, tịch mịch cả đời, sẽ vì cô, kết thúc sinh mạng.

Một khắc chết đi kia, sẽ ở lúc nào thì phủ xuống đây? Hay hoặc là, đến chết, đều là sống trong thống khổ cùng trống rỗng.

Phần xúc cảm ấm áp kia , là đến từ nơi nào? Ngay cả mệt nhọc đau đớn đều từng chút từng chút biến mất. Là đau đến thật lợi hại sao? Cho nên mới phải sinh ra ảo giác như vậy?

Phần cảm giác thỏa mãn kia, thể nghiệm không hết được sao? Vô luận hắn đang ở trên người nữ nhân truy cầu bao nhiêu. . . . . .

Sáu năm sau ——

Trên giường được bày trí theo phong cách châu Âu, hai thân thể trần truồng quấn quít một chỗ, nam nhân thân thể gầy gò bền chắc cùng với thân thể mềm mại của nữ nhân làm người ta huyết mạch căng phồng.Mồ hôi chảy xuống, tiếng thở dốc của nam nhân, tiếng rên của nữ nhân, tạo thành một màn hoạt sắc sinh hương.

“A. . . . . . Tư Thiếu, cho. . . . . . Cho em. . . . . . Van cầu anh, cho em. . . . . .” .Móng tay Đào Vân Kha ở trên sống lưng Quân Tư Khuyết để lại mấy đạo vết cắt, môi đỏ mọng kiều diễm ,phát ra tiếng rên dâm mĩ.

Mái tóc đen dày, bởi vì mồ hôi mà phần lớn dính vào trên cổ nam nhân, một phần, trên khuôn mặt nam nhân ở trong không khí qua lại đong đưa. Một lần lại một lần luật động nam nhân không có chút ý tứ muốn phóng thích.

“Tư Khuyết. . . . . . Tư Khuyết. . . . . .” Đào Vân Kha không ngừng kêu tên của đối phương, cặp mắt hé mở trầm mê nhìn khuôn mặt cho dù thời điểm ân ái , vẫn vô cùng tỉnh táo.

Tại sao, hắn còn có thể lãnh tĩnh như thế? Cho dù ở hơi thở dốc, cho dù rịn ra mồ hôi hột, nhưng là gương mặt hắn, lại như cũ không hề gợn sóng, giống như chuyện tình bọn họ đang làm, chỉ là giống như ở trên văn kiện ký tên bình thường.

Ngón tay sơn màu đỏ chói từ sống lưng chầm chậm bò lên bả vai rộng lớn kia, cô không nhịn được mà nghĩ muốn đưa tay, chạm vào gương mặt đó, gương mặt mà cô không thể hiểu rõ, không tin tưởng là sự thật.

Ngón tay run rẩy hướng lên trên với tới, đầu ngón tay, mắt thấy sẽ chạm tới, gương mặt yêu mị lại ngửa raphía sau, tầm mắt lạnh như băng, thoáng chốc khiến Đào Vân Kha một trận run rẩy.

Cô mới vừa rồi đang làm gì, thế nhưng muốn ——

Đi theo bên người người đàn ông này, cô tự nhiên hiểu, hắn không cho phép nữ nhân chạm vào mặt của hắn,khuôn mặt có thể làm mê mẩn tất cả mọi người.

Hắn là ông chủ Quân gia, là thế hệ hiện tại của Quân gia ,tồn tại một cách kinh ngạc. Gia tộc thần bí này, có quyền lực, tài phú, nhưng để cho người ta gọi là kỳ tích cũng là, ở bên trong gia tộc này, mỗi một thế hệ, tổng hội xuất hiện một nhân vật kiệt xuất không ai sánh được. Người này, vô luận là bề ngoài, còn là tài hoa cũng hoàn mỹ làm cho người ta giật mình.

Quân Tư Khuyết đột nhiên rút ra, rốt cuộc phóng ra dục vọng của mình.

Tâm, như cũ trống trải. Loại hư vô này thực đáng sợ trống rỗng rơi xuống, nhưng không có biện pháp dùng những vật khác bổ khuyết.

Rút ra thân thể của mình, hắn không nói một lời đi vào phòng tắm, mặc cho dòng nước cọ rửa kia cảm giác dinh dính khắp người.

Không cách nào thỏa mãn!

Bất kể hắn và bao nhiêu nữ nhân ân ái, hắn không cách nào tập trung tinh thần, không cách nào thỏa mãn.

Giống như, đây chẳng qua là một loại chuyển động cơ giới, cùng thân thể của hắn hoàn toàn không có liên quan.

Đợi đến Quân Tư Khuyết đi ra phòng tắm, Đào Vân Kha đã mặc xong quần áo, ngồi ở bên mép giường, đưa cho hắn một phần tài liệu, “Ừ, đây là tư liệu về thu nhập tài chính một năm qua của Ôn Hào Nhân.”

Quân Tư Khuyết nhận lấy, lật xem một chút, nhướng nhướng mày, “Xem ra, những tư liệu kia, hắn nói ra bảng giá thật đúng là nhỏ.”

“Anh nếu đã sớm biết Ôn Hào Nhân tiết lộ cơ mật công ty, tại sao còn phải tiếp tục giữ hắn trong công ty?” Đào Vân Kha thắc mắc.

“Nếu không, không phải quá nhàm chán sao?” Quân Tư Khuyết dựa lưng vào cửa sổ sát đất, vung tay lên nhẹ nhàng vuốt tóc đen phân tán trên trán, “Nhìn con chuột giãy giụa, thỉnh thoảng cũng là một trò chơi rất thú vị.”

Người đàn ông này, cô không nào hiểu được!

Đào Vân Kha kinh sợ thấy nụ cười nhàn nhạt trên môi Quân Tư Khuyết. Rõ ràng là nụ cười xinh đẹp ưu nhã , tuy nhiên nó giống như ác ma, nhộn nhạo một tia hơi thở khát máu.

Có lẽ hiện tại, cô nên đồng tình với người bán tư liệu tập đoàn Quân thị để đổi lấy vàng bạc ngu ngốc, nếu như người nọ bây giờ lập tức quyên tiền chạy trốn tới nước ngoài, có lẽ còn có mạng sống, nếu không, sợ rằng chỉ có thể là ——

Sống không bằng chết!

Một chiếc xe nhỏ nhắn, lấy”nhàn nhã” làm tốc độ ở trên đường lớn chậm rãi chạy.

Một vầng trăng sáng giắt phía chân trời, ánh trăng nhàn nhạt cùng oánh bạch sắc đèn đường tan ra lại với nhau. Phương Y Nhiên ngẩng đầu lên, ngắm nhìn trăng khuyết, tựa hồ vừa nhanh trăng rằm đi, trăng rằm lần này, sẽ không biết. . . . . .

Trong đầu cô, không tự chủ được nổi lên gương mặt xinh đẹp. Có thể đoán được,gương mặt này sau khi trưởng thành, tuyệt đối sẽ là một “họa thủy” .

Trên căn bản, cô có thể sinh hạ một “họa thủy” như vậy, khiến người chung quanh không một chút ngạc nhiên, mà đồng học Dĩ Hạ của cô, càng thêm vì con của cô ấy ra đời sau một tháng , líu lo mà nói: “Y Nhiên, bạn nói bộ dáng con trai bạn, có tính là người đột biến không?”

Dĩ nhiên, câu trả lời của cô là một cước đem Dĩ Hạ đá ra khỏi phòng bệnh.

Chỉ có chính cô biết, bộ dáng con mình, giống y như ba của hắn, nam nhân có vẻ đẹp yêu mị đó, ngay cả tên cũng không biết.

Một đêm kia, cô cùng hắn triền miên cả đêm, khi sáng ngày thứ hai bỏ đi thì hắn vẫn còn ngủ say, mà cô, lại giống như một bại tướng chạy trối chết.

Sau đó suy nghĩ một chút, ngay lập tức không có đau nhức nằm bẹp dí bên người đối phương, thật sự là thất sách lớn nhất.

Mà thất sách hơn là, cô —— mang thai!

Chỉ một đêm, chỉ đầu tiên, cô “trúng giải nhất” rồi, loạivận số này, thật sự làm cô muốn nổi điên lên mất.

Chỉ là, dù sao cũng là một sinh mạng, ở trên thế giới này, duy nhất cùng cô có quan hệ máu mủ.

Có lẽ là bản năng người mẹ đột nhiên trỗi dậy, hay hoặc giả là vì cô là cô nhi, quá khát vọng có một người thân, cho nên, cô rốt cuộc vẫn phải sinh ra đứa bé, là đứa con của cô.

Phương Y Nhiên cúi đầu xuống nhìn đồng hồ